3 Năm Cõng Em Đi Khắp Nơi Tìm Cha – Khoảnh Khắc Cậu Bé Hát Khiến Tỷ Phú Quỳ Xuống Trong Nước Mắt….
……………………………………………
Tên tôi là Hùng, mười hai tuổi. Em gái tôi tên Liên, năm tuổi, đang mắc bệnh tim bẩm sinh cần phẫu thuật gấp. Mẹ hai anh em mất từ khi Liên mới hai tuổi vì ung thư. Cha tôi, anh Tâm, đã biệt tích ba năm nay sau khi đi làm ăn xa để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ. Lúc đầu anh vẫn gửi tiền về thường xuyên, rồi đột nhiên mất liên lạc, không một lời nhắn gửi.
Hai anh em sống với bà ngoại già yếu trong căn nhà nhỏ ở một làng quê nghèo miền Trung. Căn bệnh của Liên ngày càng trầm trọng. Mỗi khi lên cơn, em thường tím tái, khó thở và ngất đi. Tôi đã phải bỏ học để chăm sóc em và bà ngoại. Tôi làm đủ mọi việc: phụ xúc cát, gánh nước thuê, nhặt ve chai. Nhưng số tiền kiếm được vẫn quá ít ỏi so với chi phí phẫu thuật cho Liên.
“Anh Hùng ơi, mỗi lần khó thở, em thấy như có ai bóp tim em vậy.” Liên thường thì thầm với tôi khi hai anh em nằm cạnh nhau vào những đêm dài không ngủ được vì cơn đau hành hạ.
Một đêm mưa gió, bà ngoại lên cơn bệnh nặng. Bà nắm chặt tay tôi, hơi thở yếu ớt: “Bà không còn sống được bao lâu nữa. Hùng à, bà có điều cần nói với cháu về cha của các cháu.” Bà chậm rãi kể rằng trước khi mất liên lạc, cha tôi có gửi về một lá thư cuối cùng, nói rằng anh đang làm việc tại một nhà hàng sang trọng ở thành phố. Bà rút từ dưới gối ra một mảnh giấy nhầu nát có ghi địa chỉ nhà hàng Hoàng Gia và một tấm ảnh cũ của gia đình bốn người khi Liên mới sinh.
Sáng hôm sau, bà ngoại tắt thở trong vòng tay tôi. Sau khi lo hậu sự cho bà bằng sự giúp đỡ của hàng xóm, tôi quyết định cõng em gái lên đường tìm cha. Tôi hiểu rằng đây là hy vọng cuối cùng để cứu sống Liên.
“Em đừng sợ. Anh sẽ đưa em đi tìm cha. Cha sẽ giúp chúng ta. Cha sẽ cứu em.” Tôi ôm chặt em gái, hứa hẹn với niềm tin mãnh liệt chỉ có ở trẻ thơ. Trong lòng tôi tự nhủ: dù có phải đi đến tận cùng Trái Đất, con cũng sẽ tìm được cha.
Bình minh hôm sau, tôi xếp ít đồ đạc vào chiếc ba lô cũ, cẩn thận đặt tấm ảnh gia đình và địa chỉ nhà hàng vào ngăn trong cùng. Tôi dùng số tiền còn lại mua ít thuốc cho Liên, rồi cõng em gái trên lưng, bắt đầu hành trình tìm cha. Hàng xóm ai cũng ngăn cản, bảo rằng hai đứa trẻ không thể đi xa như vậy, nhưng không gì có thể lay chuyển quyết tâm của tôi.
“Nếu cha đã không thể về với chúng con, thì chúng con sẽ đi tìm cha.” Tôi nói, đôi mắt ngấn lệ nhưng ánh lên niềm kiên định. Trên con đường làng đầy bụi đỏ, hình bóng tôi cõng em gái dần khuất sau những tán cây xanh, hướng về phía mặt trời đang lên.
Mặt trời lên cao, đổ lửa xuống con đường quốc lộ trải dài như vô tận. Tôi kiên nhẫn bước đi, Liên nằm gọn trên lưng tôi, mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng tôi không dám dừng lại nghỉ ngơi quá lâu. Đôi chân tôi đã phồng rộp, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm tháp gì so với nỗi lo cho em gái. Thỉnh thoảng Liên lại lên cơn khó thở, buộc tôi phải dừng lại, lấy thuốc cho em uống và vỗ về em đến khi cơn đau dịu xuống.
Hai anh em nương nhờ trong một quán nước bên đường khi trời đổ mưa. Chủ quán, một phụ nữ trung niên nhìn hai anh em với ánh mắt ái ngại. Nghe tôi kể hoàn cảnh, bà chủ quán rưng rưng nước mắt, mời hai anh em ở lại cho ăn uống miễn phí. Bà hỏi tôi có biết hát không, tôi đáp cha thường dạy tôi hát những bài về gia đình. Bà gợi ý tôi hát kiếm tiền trên đường đi.
Từ đó, tôi bắt đầu hát dạo tại các quán ăn, bến xe dọc đường. Tôi hát những bài hát về tình cha con, về gia đình, về quê hương. Giọng trong trẻo nhưng đầy cảm xúc của tôi khiến nhiều người không khỏi rưng rưng. Nhiều người thương cảm cho tiền, cho thức ăn, thậm chí cho quá giang một đoạn đường.
Chúng tôi gặp bác Đức, một tài xế xe tải khoảng năm mươi tuổi với mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu. Bác đưa hai anh em quá giang một đoạn dài, cho ăn uống và còn cho tiền khi chia tay. “Trên đời này người tốt còn nhiều lắm. Các cháu cứ giữ vững niềm tin rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.” Bác nói trước khi rẽ đi lối khác.
Đêm đó hai anh em ngủ lại trong một quán trọ nhỏ. Liên lên cơn sốt, người nóng bừng, hơi thở gấp gáp. Tôi thức trắng đêm chăm sóc em, lòng đầy lo lắng. Tôi nhớ lại lời cha từng nói: “Con trai à, trong cuộc đời sẽ có những lúc con cảm thấy tuyệt vọng, nhưng hãy nhớ rằng sau cơn mưa trời lại sáng. Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng.” Tôi siết chặt tay em gái, thì thầm: “Cha ơi, con đang cố gắng tìm cha đây. Xin cha hãy đợi con.”
Sáng hôm sau, một cặp vợ chồng trung niên đi xe máy đồng ý cho hai anh em quá giang. Khi nghe tôi kể chuyện, cô Hương và anh Toàn nghe mà rưng rưng. Họ đưa hai anh em về căn nhà nhỏ ở khu lao động nghèo ngoại ô thành phố, cho ở nhờ vài ngày. Anh Toàn còn đưa tôi đến tận nhà hàng Hoàng Gia.
Khi chiếc xe máy rẽ vào một con đường rộng, tôi chợt kêu lên. Trước mặt chúng tôi là một tòa nhà cao tầng sang trọng, trên đó gắn tấm biển lớn: Nhà hàng Hoàng Gia. Tim tôi đập thình thịch. Liên cũng tỉnh dậy, đôi mắt to tròn nhìn lên tòa nhà với vẻ ngưỡng mộ. “Cha ở trong đó sao anh Hùng?” Em hỏi. Tôi gật đầu, không nói nên lời.
Bên trong lộng lẫy đến mức khiến hai anh em ngỡ ngàng. Sàn đá hoa cương bóng loáng, đèn trùm pha lê lấp lánh. Tôi lễ phép hỏi người phụ nữ ở quầy lễ tân về cha mình. Cô tra cứu rồi lắc đầu: “Ở đây không có ai tên Tâm cả.” Một người bảo vệ to lớn xuất hiện, định đuổi hai anh em ra ngoài.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói oai nghiêm vang lên từ phía sau…………………………….Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
“Khoan đã.” Một người đàn ông trung niên bước đến, dáng vẻ uy nghi trong bộ vest đắt tiền. Ông khoảng 55 tuổi, tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt sắc xảo. Ông Dũng – chủ nhà hàng – nhìn chúng tôi với vẻ tò mò. Sau khi nghe tôi kể, ông trầm ngâm: “Từng có một người tên Tâm làm việc ở đây, nhưng anh ta đã nghỉ việc cách đây hơn hai năm.”
Trái tim tôi như trùng xuống. Ông Dũng nhìn hai anh em với ánh mắt đầy thương cảm. Ông sai nhân viên đưa chúng tôi vào bếp ăn một bữa no, rồi cho ở lại phòng nghỉ cho nhân viên. “Ta sẽ cố gắng tìm cha các cháu.” Ông hứa.
Tôi bắt đầu hát dạo ở góc phố gần nhà hàng vào mỗi buổi chiều, kiếm thêm tiền chữa bệnh cho Liên. Giọng hát của tôi thu hút nhiều người qua đường. Một người phụ nữ tên Lan, chủ một quán cà phê nhỏ, mời tôi vào hát cho khách vào buổi tối, trả công hậu hĩnh. Khách quen dần biết đến và yêu thích giọng hát của tôi.
Một đêm nọ, khi tôi hát bài “Bông hồng cài áo” – bài cha thường hát ru Liên – tôi không biết rằng ông Dũng đang đứng ngoài cửa lắng nghe. Bài hát đã đánh thức trong ông những ký ức xa xôi. Ông bước vào, đôi mắt đỏ hoe: “Cháu hát hay quá. Bài hát này đặc biệt lắm. Một người bạn cũ của ta rất thích bài hát này.”
Tôi không biết rằng người bạn cũ ấy chính là cha tôi. Và tôi cũng không biết rằng ông Dũng chính là người đã lừa cha tôi, chiếm đoạt phần lớn tài sản của cha tôi trong chuỗi nhà hàng Hoàng Gia cách đây mười năm.
Khi Liên lên cơn đau tim nặng, tôi hoảng hốt gào khóc. Ông Dũng lập tức đưa Liên vào bệnh viện tư nhân tốt nhất thành phố. Bác sĩ Thành – chuyên gia tim mạch hàng đầu – sẽ phẫu thuật cho em. Ông Dũng nói với tôi: “Ta sẽ lo toàn bộ chi phí.”
Đêm đó, khi tôi đã thiếp đi trên ghế bệnh viện, ông Dũng ngồi trong văn phòng nhìn tấm ảnh gia đình tôi đưa cho ông xem. Ông nhận ra người đàn ông trong ảnh, và trái tim ông thắt lại. Ông gọi cho trợ lý: “Ngày mai ta cần đi thành phố Hưng Yên. Có người ta cần gặp gấp.”
Sáng hôm sau, ông Dũng đưa tôi đến một xưởng gỗ nhỏ ở ngoại ô Hưng Yên. Mùi gỗ mới cưa thoang thoảng. Ông bảo: “Cha cháu đang làm việc ở đây. Nhưng có một điều cháu cần biết. Sau khi rời nhà hàng, cha cháu bị tai nạn nghiêm trọng, mất một phần trí nhớ. Anh ấy có thể không nhớ cháu.”
Tim tôi thắt lại, nhưng tôi không cho phép mình từ bỏ. Tôi tiến về phía người đàn ông đang đẽo gọt bức tượng gỗ ở góc xưởng. Gương mặt ông hốc hác, đầy những vết nhăn, mái tóc điểm bạc. Dù vậy, tôi vẫn nhận ra cha mình ngay lập tức.
“Cha ơi!” Tôi khẽ gọi, giọng run vì xúc động.
Cha ngẩng lên, đôi mắt đượm buồn nhìn tôi, không có tia sáng nhận ra, chỉ có một cái nhìn xa lạ. “Cháu gọi tôi à? Cháu nhầm rồi. Tôi không có con trai nào tên Hùng cả. Tôi sống một mình.”
Tôi cảm thấy tim mình như vỡ ra. Cha không nhận ra tôi. Nhưng rồi tôi nhớ đến bài hát. Tôi cất tiếng hát – bài hát ru mà cha thường hát cho tôi và Liên nghe mỗi đêm. Giọng tôi trong trẻo vang lên giữa tiếng máy cưa. Dần dần, các công nhân khác dừng tay, quay lại lắng nghe.
Khi những nốt nhạc cuối cùng vừa dứt, tôi nhìn thấy điều kỳ diệu. Trên gương mặt cha, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống. Đôi mắt ông mở to, như vừa tỉnh giấc từ một giấc mơ dài. “Bài hát đó… tôi biết bài hát đó.” Ông thì thầm. Rồi đột nhiên, ông lảo đảo, phải bám vào bàn để đứng vững. “Hùng? Con trai con đấy sao?”
Tôi gật đầu, nước mắt tuôn rơi, lao vào ôm chặt lấy cha. “Cha ơi, con đã tìm cha suốt ba năm qua.”
Trong vòng tay cha, tôi cảm thấy mình lại trở thành đứa trẻ con, không phải cậu bé 12 tuổi đã phải gánh vác trách nhiệm quá lớn lao. Cha ôm chặt tôi, nước mắt lặng lẽ rơi. “Cha xin lỗi. Cha đã không nhớ ra con. Cha đã quên mất gia đình mình.”
Tôi lắc đầu. “Không sao đâu cha. Bây giờ cha đã nhớ ra rồi. Chúng ta lại là một gia đình.”
Cha ngẩng lên nhìn quanh: “Mẹ con đâu? Và Liên?”
Tôi cắn môi, chuẩn bị tinh thần để nói ra sự thật đau lòng. “Mẹ đã mất rồi, cha đi. Còn Liên đang ở bệnh viện, em bị bệnh tim bẩm sinh, cần phẫu thuật gấp. Đó là lý do con đi tìm cha.”
Cha gục xuống như thể bị đánh một đòn mạnh. “Không…” Ông thì thầm. Rồi ông ngẩng lên, ánh mắt đau đớn nhưng tỉnh táo. “Cha phải đến với con bé ngay. Cha không thể mất thêm ai nữa.”
Đúng lúc đó, hai người trẻ tuổi xuất hiện ở cửa xưởng. Một nam, một nữ. Tôi nhận ra người nam chính là bác sĩ Thành. “Bác sĩ Thành?” Tôi ngạc nhiên gọi.
Anh quay lại, cũng ngạc nhiên không kém. “Hùng? Cháu đang làm gì ở đây?” Rồi anh nhận ra ông Dũng. “Cha cũng ở đây sao?”
Ông Dũng đứng sững như không tin vào mắt mình. “Hải? Ngọc? Sao hai con lại ở đây?”
Ngọc bước tới, giải thích: “Chúng con đến thăm bác Tâm như mọi ngày. Bác Tâm là người thầy, người bạn và là người đã cứu anh Hải ba năm trước.”
Hải kể: “Ba năm trước khi con còn là bác sĩ thực tập, bác Tâm được đưa vào cấp cứu sau tai nạn giao thông. Bác ấy mất trí nhớ, con đã giúp bác ấy tìm việc ở xưởng gỗ này. Ngọc dạy bác ấy hát lại.”
Ông Dũng choáng váng. Con trai và con gái ông – những người đã rời bỏ ông vì không chịu nổi lòng tham và sự ích kỷ của ông – lại chính là người đã chăm sóc cha tôi suốt ba năm qua.
Điện thoại của Hải đổ chuông. Anh nghe máy, gương mặt biến sắc. “Chúng ta phải quay về ngay. Liên đang nguy kịch, cần phẫu thuật gấp.”
Ông Dũng lập tức sắp xếp trực thăng riêng đưa tất cả về thành phố. Ca phẫu thuật kéo dài bốn giờ đồng hồ. Khi Hải bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng nở nụ cười, tôi biết mọi chuyện đã ổn. “Ca phẫu thuật thành công. Liên sẽ ổn thôi.” Anh nói.
Cha tôi gục xuống ghế, nước mắt tuôn rơi vì nhẹ nhõm. Tôi nhảy cẫng lên vì vui sướng. Ông Dũng thở phào như trút được gánh nặng.
Một năm sau, tôi đứng trên sân khấu của nhà hát lớn thành phố, trong một buổi biểu diễn âm nhạc từ thiện. Giọng hát của tôi vang lên giữa khán phòng đông đúc. Phía dưới, cha tôi ngồi cạnh Liên – giờ đã là một cô bé khỏe mạnh, hồng hào – vỗ tay không ngừng. Bên cạnh họ là ông Dũng, Hải và Ngọc, cũng đang tự hào theo dõi tôi.
Sau buổi biểu diễn, cả hai gia đình cùng nhau ăn tối tại nhà hàng Hoàng Gia, giờ đây được đồng sở hữu bởi cha tôi và ông Dũng. Họ đã mở rộng chuỗi nhà hàng với một triết lý kinh doanh hoàn toàn mới: một phần lợi nhuận được dành cho các quỹ từ thiện giúp đỡ trẻ em mồ côi và trẻ em mắc bệnh hiểm nghèo.
“Các cháu có biết không?” Ông Dũng nói. “Cuộc đời thật kỳ diệu. Nếu một năm trước có ai nói với tôi rằng chúng ta sẽ ngồi cùng nhau như thế này, tôi đã không tin.”
Cha tôi gật đầu. “Đúng vậy. Đôi khi những thử thách lớn nhất lại mang đến những phước lành lớn nhất. Hùng và Liên đã phải trải qua quá nhiều đau khổ, nhưng các con không bao giờ đánh mất niềm tin.”
Liên nắm tay tôi, cười tươi: “Em yêu anh Hùng nhất. Anh là người anh trai tuyệt vời nhất thế giới.”
Tôi nhìn lên bầu trời đầy sao qua ô cửa kính, nghĩ về hành trình đã qua, về những khó khăn đã vượt qua, về mẹ và bà ngoại. Tôi tin rằng họ đang mỉm cười nhìn xuống gia đình nhỏ giờ đã đoàn tụ.
Đôi khi chính những bước chân nhỏ bé nhưng kiên định nhất lại tạo nên những thay đổi vĩ đại nhất trong cuộc đời. Một cậu bé với tình yêu vô bờ dành cho gia đình đã thay đổi cuộc đời của biết bao người, đã hàn gắn những vết thương tưởng chừng không thể lành, đã tạo nên một vòng tròn hoàn hảo của sự tha thứ, hòa giải và yêu thương.
















