Bị Chồng Tát 3 Cái Ngay Tiệc 5 Sao, Tôi Chỉ Gọi 1 Cuộc Điện Thoại – 30 Phút Sau Cả Hội Trường Quỳ Sụp.

Bị Chồng T/át 3 Cái Ngay Tiệc 5 Sao, Tôi Chỉ Gọi 1 Cuộc Điện Thoại – 30 Phút Sau Cả Hội Trường Quỳ Sụp…..

Tôi đứng ở góc khuất sảnh tiệc VIP khách sạn năm sao, mặc chiếc váy lụa đen ôm sát. Ánh đèn pha lê chiếu xuống những ly champagne lấp lánh. Đêm nay là tiệc kỷ niệm năm năm Quốc Bảo nhậm chức tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Phát. Từ cửa chính, đám đông tách ra. Quốc Bảo bước vào, khoác tay một cô gái trẻ mặc váy đuôi cá đỏ xẻ sâu, cổ đeo kim cương. Đi phía sau là mẹ chồng tôi – bà Cẩm – cười hả hê, liên tục vỗ vai cô ta. Họ lướt qua tôi như không thấy. Tôi đã biết Quốc Bảo ng/oại tì/nh từ ba tháng trước, nhưng không ngờ anh ta đưa nhân tình đến đúng đêm tiệc chính thức.

Cô gái váy đỏ bưng l/y rượu, bước về phía tôi. Cô nghiêng cổ tay, toàn bộ rượ/u vàng hắt thẳng lên ngực váy và gò má tôi. Rồi cô hét lên giả vờ tôi vừa hành hung cô. Quốc Bảo và bà Cẩm lao tới. Quốc Bảo gầm: “Tuệ Lâm, cô làm cái trò gì vậy? Cô hắt rư/ợu vào Uyên hả?” Bà Cẩm gào: “Câ/m miệng lại! Uyên là khách VIP, đối tác chiến lược. Cô ăn mặc lôi thôi, đứng xó này còn dám cãi à?” Tôi nhìn thẳng Quốc Bảo: “Đối tác trên giường của anh phải không? Đưa nhân tình đến dự tiệc có mặt vợ, anh không thấy mình rẻ tiền à?” Bà Cẩm nhảy dựng: “Mày dám ch/ửi con trai tao hả? Cái loạ/i đà/n bà ăn bám chỉ biết xin tiền chồng mà còn lên mặt dạy đời?” Tôi mỉm cười nhạt: “Quỳ xuống xin lỗi ư? Các người đang nằm mơ giữa ban ngày à?”

Quốc Bảo trừng mắt. Anh vung tay. Chát! Cái tát thứ nhất đập vào má trái tôi. Má/u ứ/a ra từ khóe môi. Chát! Cái t/át thứ hai. Chát! Cái tát thứ ba. Anh đứng đó, ngực phập phồng: “Ba cái tát này để dạy cô biết thân biết phận. Cái thứ nhất vì không giữ thể diện cho chồng. Cái thứ hai vì x/úc ph/ạm mẹ tôi. Cái thứ ba vì đụng đến khách quý. Không có tiền tôi nuôi, cô chỉ là con đàn bà ch/ết đói ngoài đường. Quỳ xuống xin lỗi ngay!” Uyên khoanh tay, cười đắc thắng. Bà Cẩm phụ họa: “Đá/nh hay lắm! Phải dạy cho cái thứ đũa mốc này một bài học.” Tôi dùng mu bàn tay lau m/áu, ngẩng đầu lên. Ánh mắt tôi lúc này lạnh như tảng băng. “Đánh xong rồi đúng không? Ba cái tát này coi như tôi trả đứt đoạn tình nghĩa vợ chồng. Từ giây phút này chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Tôi rút điện thoại, bật loa ngoài: “Anh Chí, lập tức sa thải chức tổng giám đốc của Quốc Bảo. Hủy mọi quyền tiếp cận. Đóng băng chữ ký. Thu hồi biệt thự Nam Sài Gòn và ba xe sang. Thi hành ngay trong đêm.” Đầu dây: “Vâng, tôi triển khai ngay. Đội an ninh đã sẵn sàng.” Tôi cúp máy. Bà Cẩm ôm bụng cười n/gặt nghẽo: “Trời ơi, chắc nó bị đi/ên rồi! Bị tát ba cái mà th/ần ki/nh không bình thường. Hù dọa ai hả? Sa thải con trai tao sao? Thu hồi biệt thự sao? Xem phim nhiều quá bị hoang tưởng rồi à?” Quốc Bảo cũng nhếch mép, ôm eo Uyên: “Tuệ Lâm, tôi không ngờ cô thả/m h/ại đến mức này. Thuê người diễn kịch qua điện thoại cơ à? Tập đoàn Thịnh Phát nghìn tỷ, ghế giám đốc do chủ tịch chỉ định. Một con đ/àn bà ăn bám đòi lật đổ tôi sao? C/út ngay trước khi tôi gọi bảo vệ.” Tôi khoanh tay, cười ng/uy hiểm: “Không cần gọi bảo vệ đâu. Cứ giữ chặt nhân tình và cái sĩ diện rách nát đó. Ba mươi phút nữa, xem anh và mẹ anh còn cười được không.”………….

Tôi xoay người bước lên tầng lửng. Quốc Bảo lên bục phát biểu, cầm ly rượu nói về tầm nhìn. Bà Cẩm kéo Uyên đi khoe với các phu nhân. Họ cắt bánh kem năm tầng. Ảnh flash chớp liên tục. Phút thứ ba mươi, từ cuối hành lang, một toán người vest đen bước rầm rập. Dẫn đầu là luật sư Chí – giám đốc pháp chế. Đằng sau là trưởng ban an ninh và mười lăm vệ sĩ. Họ đẩy tung cánh cửa. Cả sảnh im bặt. Quốc Bảo cười tươi: “Luật sư Chí! Chủ tịch phái anh đến chung vui?” Luật sư Chí giơ tờ quyết định: “Ông Nguyễn Quốc Bảo, tập đoàn sa thải ông ngay lập tức. Tước mọi quyền hạn. Thu hồi thẻ từ, máy tính và điện thoại công vụ.” Cả sảnh kinh hô. Quốc Bảo mặt cắt máu: “Không thể nào! Chủ tịch không thể sa thải tôi!” Luật sư Chí tiếp: “Thu hồi biệt thự Nam Sài Gòn và ba xe. Đội an ninh đã niêm phong. Giao chìa khóa ngay.” Bà Cẩm ngã phịch: “Cướp! Nhà của con tôi! Xe của con tôi!” Uyên nép góc bàn mặt trắng bệch.

Quốc Bảo gào vào micro: “Đây là âm mưu! Làm sao tôi biết quyết định thật hay giả? Bảo chủ tịch ra đây đối chất!” Tôi bước ra khỏi bóng tối, gót giày gõ chậm rãi. Mọi người tự động nhường đường. Váy lụa đen với vết rượu trên ngực giống huy chương đẫm máu. Luật sư Chí khom lưng: “Kính chào Chủ tịch!” Mười lăm vệ sĩ đồng loạt: “Kính chào Chủ tịch!” Cả hội trường chết lặng. Quốc Bảo lắp bắp: “Tuệ Lâm… chủ tịch… không thể…” Bà Cẩm bò lết: “Làm sao nó là chủ tịch? Tháng nào nó cũng xin tiền Bảo đi siêu thị!” Tôi ném quyết định vào mặt Quốc Bảo: “Chữ ký bổ nhiệm anh và lệnh sa thải đêm nay giống hệt chữ ký đăng ký kết hôn. Tập đoàn là của tôi. Biệt thự, xe, ghế tổng giám đốc do tôi ban phát. Rời khỏi tôi, anh không là gì. Trả chìa khóa và cút ra khỏi đây.” Quốc Bảo khuỵu gối. Bà Cẩm gào thảm. Tôi ra lệnh: “Thu hồi tài sản. Cột chặt họ, đưa về biệt thự giám sát dọn đồ, không được mang gì thuộc công ty.” Đội an ninh tiến lên.

Tôi là Tuệ Lâm, cháu gái độc nhất của ông nội – người sáng lập Thịnh Phát. Mười hai năm trước, ông trao di chúc cho tôi, dặn phải ẩn mình trong bóng tối. Tôi điều hành tập đoàn qua văn bản mật. Rồi tôi yêu Quốc Bảo – nhân viên quê mùa, gánh bà mẹ góa khắc nghiệt. Tôi bị thu hút bởi ý chí của anh. Để bảo vệ sĩ diện, tôi giả nhân viên văn phòng kết hôn. Sau đám cưới, bà Cẩm chê tôi không của hồi môn. Tôi nhẫn nhịn. Đằng sau, tôi dùng quyền lực đẩy Quốc Bảo từ trưởng phòng lên giám đốc, rồi tổng giám đốc. Tôi cấp biệt thự và xe sang. Quốc Bảo và bà Cẩm đắm chìm trong vinh quang giả tạo. Anh chê tôi quê mùa, mỗi tháng quẳng cho tôi ba mươi triệu. Ba tháng trước, tôi phát hiện anh tham ô mười lăm tỷ qua công ty ma, mua Mercedes cho Uyên và căn hộ Diamond Lotus. Tôi âm thầm thu thập bằng chứng. Bà Cẩm hắt canh nóng vào chân tôi, bảo tôi ly hôn.

Dưới mưa Sài Gòn, họ bị lôi khỏi biệt thự. Quốc Bảo đến căn hộ Diamond Lotus, Uyên lạnh lùng: “Căn hộ và xe đứng tên tôi. Anh lấy tư cách gì đòi?” Một gã xăm trổ đá anh ngã lăn. Một tuần sau, hai mẹ con sống phòng trọ Bình Chánh. Anh đi phụ hồ bị cai thầu đá. Họ quỳ trước sảnh tập đoàn. Luật sư Chí: “Ông bị khởi tố tham ô, án hai mươi năm đến chung thân.” Trong phòng thăm, tôi đặt đơn ly hôn và giấy nhận nợ hai mươi lăm tỷ: “Ký thì rút đơn, anh được tự do nhưng biến khỏi Sài Gòn. Không ký thì tù chung thân.” Quốc Bảo run rẩy ký. Một tháng sau, tôi bước ra tòa án, tuyên bố ly hôn và chính thức ra ánh sáng. Từ penthouse, tôi nâng ly rượu vang. Sự trả thù lớn nhất không phải đâm người, mà tước đi nguồn lực khiến họ tự huyễn hoặc. Rời khỏi tôi, họ chỉ là số không. Cuộc đời mới bắt đầu.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *