Ít nhất là cho đến cái ngày tôi lén theo vợ về quê.
Tôi và Lan cưới nhau được ba năm. Ba năm không dài, nhưng đủ để tôi hiểu cô ấy là người phụ nữ sống tình cảm, thương gia đình… đến mức đôi khi khiến tôi thấy… khó chịu.
Lan là con gái út trong một gia đình nghèo ở quê. Bố mất sớm, mẹ già yếu, anh trai thì làm ăn thất bát, chị gái lấy chồng xa, cuộc sống chẳng khá khẩm hơn là bao. Ngày cưới tôi, Lan chỉ xin đúng một điều: “Sau này, nếu em có gửi chút tiền về cho mẹ, anh đừng buồn nhé…”
Tôi khi đó gật đầu ngay, còn cười rất rộng lượng:
“Tiền em làm ra, em muốn làm gì cũng được.”
Nhưng đời không đơn giản như lời nói.
Sau cưới, chúng tôi sống ở thành phố. Tôi làm nhân viên kỹ thuật, lương ổn định. Lan làm kế toán cho một công ty nhỏ. Tổng thu nhập hai vợ chồng cũng gọi là đủ sống, nhưng không dư dả.
Thời gian đầu, mỗi tháng Lan gửi về quê 2–3 triệu. Tôi không nói gì.
Rồi dần dần, con số ấy tăng lên 5 triệu, có tháng 7 triệu.
Tôi bắt đầu khó chịu.
Không phải vì tôi keo kiệt. Mà vì tôi thấy bất công. Nhà tôi cũng không giàu, bố mẹ tôi vẫn sống ở quê, nhưng tôi đâu có gửi nhiều như thế. Trong khi đó, tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt, tiền dự phòng… đều do tôi gánh phần lớn.
Một tối, tôi hỏi thẳng:
“Em gửi về nhiều vậy, mình để dành kiểu gì?”
Lan im lặng một lúc, rồi nói nhỏ:
“Nhà em khó khăn hơn…”
Câu nói ấy khiến tôi bực.
“Khó khăn thì cũng phải có giới hạn chứ! Không lẽ tháng nào em cũng gom hết tiền về đó?”
Lan không cãi. Cô ấy chỉ cúi đầu.
Chính cái thái độ ấy khiến tôi càng khó chịu hơn. Như thể tôi là kẻ ích kỷ.
Sau hôm đó, tôi quyết định… giữ tiền.
Tôi nói với Lan rằng từ giờ tôi sẽ quản lý chi tiêu, mỗi tháng đưa cô ấy 5 triệu để “chi tiêu cá nhân và gửi về quê nếu muốn”.
Lan không phản đối.
Cô ấy chỉ hỏi một câu:
“Anh chắc không?”
Tôi gật đầu, rất chắc chắn.
Và từ đó, mỗi tháng tôi đưa Lan đúng 5 triệu. Không hơn.
—
Mọi chuyện tưởng chừng ổn.
Lan không than vãn. Không đòi hỏi. Vẫn đi làm, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn nấu ăn mỗi tối.
Chỉ là… cô ấy ít cười hơn.
Tôi có nhận ra, nhưng tôi mặc kệ. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: “Phải giữ tiền, không thể để vợ mang hết về nhà ngoại.”
Cho đến một ngày, Lan nói:
“Cuối tuần này em về quê một hôm, mẹ em ốm.”
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
Tôi tự hỏi: “Với 5 triệu một tháng, cô ấy còn mang được bao nhiêu về?”
Cái suy nghĩ ấy khiến tôi… tò mò. Rồi dần dần biến thành nghi ngờ.
Và cuối cùng, tôi quyết định làm một việc mà sau này nghĩ lại, tôi vẫn thấy xấu hổ: lén theo vợ về quê.
—
Sáng hôm đó, tôi nói với Lan là có việc đột xuất ở công ty. Nhưng thực chất, tôi chạy xe máy theo sau chiếc xe khách mà cô ấy lên.
Quê Lan cách thành phố gần 100km. Tôi đi sau, giữ khoảng cách, như một kẻ theo dõi.
Trên đường, tôi cứ tưởng tượng đủ thứ.
Tôi nghĩ Lan giấu tiền. Nghĩ cô ấy có quỹ riêng. Nghĩ cô ấy lừa tôi.
Càng nghĩ, tôi càng thấy mình… đúng.
Cho đến khi tôi đến nơi.
Nhà Lan nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, mái ngói cũ kỹ, tường đã loang lổ.
Tôi đứng ngoài, nép sau một gốc cây, nhìn vào trong.
Lan vừa bước vào sân, mẹ cô ấy đã chống gậy đi ra. Hai mẹ con ôm nhau.
Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng tôi thấy Lan… khóc.
Tôi hơi chững lại.
Một lúc sau, Lan lấy trong túi ra một chiếc phong bì, đưa cho mẹ.
Bà cụ lắc đầu, đẩy lại.
Lan nắm tay mẹ, ép bà nhận.
Cảnh tượng ấy… không giống như những gì tôi tưởng.
Tôi đứng im.
Rồi tôi thấy một người đàn ông từ trong nhà bước ra. Là anh trai Lan. Gương mặt hốc hác, áo quần cũ kỹ.
Anh ta nói gì đó, rồi cúi đầu trước Lan.
Lan vội vàng đỡ anh ta dậy.
Tôi bắt đầu thấy có gì đó… không đúng.
—
Tôi lặng lẽ tiến lại gần hơn, đứng sát cửa sổ.
Và rồi, tôi nghe được.
“Em chỉ có từng này thôi… anh cầm tạm lo tiền thuốc cho mẹ.”
Giọng Lan run run.
“Em đã nói rồi, đừng gửi nữa… em còn phải sống trên đó…” – anh trai cô ấy nói.
Lan lắc đầu:
“Không sao… em làm thêm được…”
Tôi sững người.
“Làm thêm?”
Lan… làm thêm?
Tôi chưa bao giờ biết điều đó.
Tôi đứng chết lặng khi nghe tiếp.
“Ban ngày em đi làm, tối em nhận thêm sổ sách về làm… có hôm thức đến 2–3 giờ sáng…”
“Tiền anh đưa mỗi tháng… em chỉ giữ lại chút ít… còn lại em gom gửi về…”
Tôi thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Vậy là… 5 triệu tôi đưa, cô ấy không tiêu cho bản thân.
Cô ấy… còn làm thêm, gom góp từng đồng để gửi về nhà.
Tôi đứng đó, không thể thở nổi.
—
Chưa dừng lại ở đó.
Một lát sau, Lan đi vào bếp. Tôi lén nhìn theo.
Căn bếp nhỏ, tối, chỉ có vài món đồ đơn sơ.
Lan mở túi xách, lấy ra một gói nhỏ.
Tôi thấy rõ.
Đó là… một túi thuốc.
Lan nhìn nó rất lâu, rồi lặng lẽ cất lại.
Tôi không hiểu, cho đến khi mẹ cô ấy bước vào.
“Thuốc của con đâu rồi? Con uống chưa?”
Lan cười nhẹ:
“Con khỏe mà mẹ, không cần uống…”
Bà cụ thở dài:
“Bác sĩ bảo con phải uống đều… không thì dạ dày lại đau…”
Tôi cảm giác như có ai đó vừa đập mạnh vào đầu mình.
Lan… bị bệnh dạ dày?
Tôi chưa từng biết.
Chưa từng.
—
Tôi rời khỏi đó lúc nào không rõ.
Tôi chỉ nhớ mình ngồi trên xe máy, đầu óc trống rỗng.
Những hình ảnh cứ lặp lại trong đầu tôi: Lan thức đêm làm thêm, Lan đưa tiền cho mẹ, Lan giấu bệnh, Lan cười… một mình chịu đựng.
Còn tôi?
Tôi tự cho mình là đúng. Là người biết lo xa.
Tôi cắt tiền của vợ.
Tôi nghi ngờ cô ấy.
Tôi nghĩ cô ấy ích kỷ.
Hóa ra… người ích kỷ nhất lại là tôi.
—
Tối hôm đó, Lan về nhà.
Cô ấy mở cửa, thấy tôi đang ngồi ở phòng khách.
“Anh về sớm vậy?”
Tôi nhìn cô ấy. Nhìn thật lâu.
Tôi nhận ra… mình chưa bao giờ nhìn vợ kỹ như thế.
Gương mặt cô ấy gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Nụ cười… mệt mỏi.
“Em ăn gì chưa?” – tôi hỏi.
Lan hơi bất ngờ, rồi gật đầu:
“Em ăn rồi.”
Tôi đứng dậy, bước lại gần.
“Lan…”
Cô ấy nhìn tôi.
Tôi muốn nói rất nhiều. Muốn xin lỗi. Muốn giải thích.
Nhưng cuối cùng, tôi chỉ nói được một câu:
“Anh… xin lỗi.”
Lan sững lại.
“Anh xin lỗi vì chuyện gì?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi đi vào phòng, lấy hết số tiền tiết kiệm của mình, đặt lên bàn.
“Đây là tiền anh giữ… từ trước đến giờ.”
Lan nhìn chồng tiền, rồi nhìn tôi.
“Anh… làm gì vậy?”
Tôi hít một hơi sâu.
“Anh sai rồi. Anh tưởng em mang tiền về nhà ngoại một cách vô lý… nhưng anh không biết em đã làm gì…”
Lan im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Anh đã theo em về quê hôm nay.”
Cô ấy giật mình.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
“Anh thấy hết rồi…” – tôi nói, giọng khàn đi.
Lan không nói gì. Chỉ cúi đầu.
Tôi bước lại, nắm tay cô ấy.
“Anh không biết em làm thêm. Không biết em bị bệnh. Không biết em đã chịu đựng nhiều như vậy…”
Giọng tôi run lên.
“Anh xin lỗi… vì đã không tin em.”
Lan vẫn im lặng.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Không biết của cô ấy, hay của tôi.
—
Đêm đó, chúng tôi nói chuyện rất lâu.
Lần đầu tiên, Lan kể cho tôi nghe hết mọi thứ.
Về những đêm thức trắng làm thêm.
Về những cơn đau dạ dày hành hạ.
Về nỗi lo khi mẹ bệnh, anh trai thất nghiệp.
Và cả… nỗi buồn khi chồng mình không hiểu.
“Tôi không trách anh…” – Lan nói.
“Chỉ là… có những lúc tôi thấy mình cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.”
Câu nói ấy… như một nhát dao.
—
Sau hôm đó, mọi thứ thay đổi.
Không phải chỉ là tiền bạc.
Mà là cách tôi nhìn vợ.
Tôi không còn kiểm soát từng đồng cô ấy tiêu.
Tôi cùng cô ấy lên kế hoạch tài chính.
Tôi về quê thăm mẹ vợ cùng cô ấy.
Tôi đưa Lan đi khám bệnh, bắt cô ấy uống thuốc đầy đủ.
Và quan trọng nhất… tôi học cách tin.
—
Nhưng câu chuyện của tôi, khi kể ra, lại gây tranh cãi.
Có người nói tôi sai hoàn toàn.
Có người lại bảo tôi không sai, chỉ là “đàn ông nào cũng vậy”.
Cũng có người hỏi: “Nếu là bạn, bạn có dám để vợ tự do gửi tiền về nhà ngoại không?”
Tôi không biết câu trả lời đúng là gì.
Tôi chỉ biết một điều:
Hôn nhân không phải là cuộc chiến ai giữ tiền.
Mà là… ai hiểu nhau hơn.
Và đôi khi, thứ đáng sợ nhất không phải là vợ mang tiền về nhà ngoại.
Mà là… mình chưa bao giờ thực sự hiểu người đang nằm cạnh mình mỗi đêm.




