Taxi lăn bánh rời khỏi khách sạn, nhịp đồng hồ trên tay Người vợ chỉ còn vài phút trước sáu giờ chiều. Cô ngồi im lìm trên ghế sau, mắt dán vào cánh cửa sổ, nhìn qua ánh nắng hắt dọc các tòa nhà.
*Âm thanh bàn phím điện thoại vang lên nhẹ*, tin nhắn mới hiện ra trên màn hình: “Bạn đã nhận được 100 triệu VND.”
Người vợ thở dài, tim đập nhanh, tay run nhẹ khi chạm vào điện thoại.
**NGƯỜI VỢ** (lẩm bẩm, giọng run):
“Số tiền này thật không thể tin được… nhưng mình phải làm gì bây giờ?”
Cô nhìn ra ngoài, xe taxi đâm vào một đoạn đường đông đúc, tiếng còi vang rền.
**TÀI XẾ** (giọng bình tĩnh):
“Anh đến khu nhà rồi, còn lại ít phút nữa thôi ạ.”
**NGƯỜI VỢ** (mắt mắt hơi ướt, suy nghĩ nhanh):
*Phải trả tiền viện phí cho Nam…*
*Băng tin hiện lên: “Sếp Hoàng: Hãy chuyển tiền ngay, đừng để công việc chậm lại.”*
Người vợ gật đầu, dứt khoát nhấn nút “Xác nhận”.
**NGƯỜI VỢ** (đối thoại với chính mình, giọng kịch liệt):
“Đừng để anh… bất cứ ai biết được tôi đã làm gì.”
Cô nhắm mắt lại một lát, rồi mở ra quyết định cuối cùng.
**NGƯỜI VỢ** (nói to, âm thanh vang lên trong xe):
“Đưa tiền cho bác sĩ ngay, và… cho sếp Hoàng, tôi sẽ làm mọi thứ cô ấy yêu cầu.”
Tài xế nhìn cô qua gương, cảm nhận được sự căng thẳng.
**TÀI XẾ** (lặng lẽ):
“Cứ bình tĩnh, cô. Mọi chuyện sẽ ổn.”
Xe taxi dừng trước cổng chung cư, Người vợ nắm chặt túi xách, bước ra với ánh mắt quyết đoán nhưng lấp lánh nỗi sợ hãi.
Cô đẩy cửa ra vào, còn lại tiếng vang phố buổi chiều, và trong đầu—một cơn bão cảm giác tội lỗi, tuyệt vọng, lo lắng—đang quay cuồng không ngừng.
Xe taxi chậm dừng trước cánh cửa chung cư. Tiếng khóa cứng cáp vang lên, rồi cánh cửa mở ra, đèn âm trầm trong hành lang chiếu sáng lờ mờ.
Người vợ bước ra, tay nắm chặt túi xách, nụ cười lo lắng lấp lánh trên môi. Cô đẩy cánh cửa phòng khách sạn, bước nhanh vào căn hộ tối tăm.
Nam đang nằm trên chiếc giường, ánh mắt mờ hững như lãng quên cả trời. Cánh cửa mở, cô lại đứng lại, mắt dừng lại một chút, rồi lại mỉm cười ngượng.
NAM
(âm thanh yếu ớt, giọng lỏng)
Em… em sao đến sớm thế?
Người vợ nhìn vào đôi mắt mòn mỏi của Nam, nỗ lực giấu nụ cười lo lắng, cố che đậy sự bất an đang dâng lên trong tim.
NGƯỜI VỢ
(mỏng manh, cố nở nụ)
Anh… anh đã ngủ ngon chưa? Em muốn chắc anh no đủ rồi.
Cô kéo nhẹ chiếc chăn phủ lên người Nam, tay run nhẹ khi chạm vào vai anh. Trong đầu cô, tiếng vang của tin nhắn 100 triệu vẫn còn vang dội: “Đừng để anh biết tôi đã làm gì.”
NAM
(khuỵt lại, ánh mắt chập chờn)
Em… sao… sao hôm nay em trông… bình tĩnh hơn?
NGƯỜI VỢ
(ngậm ngùi, giọng cầm)
Có chuyện… anh cần nghỉ ngơi. Em sẽ ở đây, chăm sóc anh.
Cô nhặt lại chiếc điện thoại, nhìn nhanh tin nhắn cuối cùng từ Sếp Hoàng: “Tiến hành ngay, không chậm.” Cô ép mình giấu đi nỗi lo sợ, đưa tay chạm vào lỗ tai nghe, như muốn lặng im mọi âm thanh xung quanh.
Tài xế đứng ngoài cánh cửa, nhìn qua khe hở, cảm nhận hơi thở nặng nề của cô. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu nhẹ, như thầm an ủi mình rằng mọi chuyện sẽ ổn.
Air conditioning gió lạnh rít qua, đèn phòng tỏa ánh vàng yếu ớt. Người vợ đứng lại một khoảnh khắc, nhìn vào mắt Nam, rồi lại quay sang cửa sổ, nhìn ra phố chiều đang dần tắt nắng.
NGƯỜI VỢ
(đối thoại với chính mình, thở dài)
Phải giữ lời hứa… không để anh biết sự thật.
Cô rụt rè nhặt lại túi xách, bỏ qua tiếng động của đồng hồ kim đồng hồ đang tích tắc, bước ra khỏi phòng, để lại Nam trên giường, ánh mắt vẫn còn đượm buồn.
Xe taxi chờ ở phía trước, ánh đèn đỏ nhấp nháy, sẵn sàng đưa cô ra khỏi ngưỡng cửa của tội lỗi và tuyệt vọng.
Người vợ bước lại phía kệ, tay run rợn lấy điện thoại ra, ánh sáng màn hình nhấp nháy dưới ánh đèn vàng yếu ảo.
Nội dung tin nhắn hiện lên, chữ in đậm: “Có ai đó vừa chuyển cho em… một khoản tiền lớn. 100 triệu.” Đằng sau là ảnh chụp mờ mờ của Ông Hoàng, đôi mắt lặng lẽ như muốn nhắm mắt.
Cô chộp lấy điện thoại, đưa nhanh tới mắt Nam.
NAM
(đâm hơi, giọng yếu ớt)
Sao? Ai… ai đưa tiền cho chúng ta?
NGƯỜI VỢ
(giọng căng thẳng, cố giữ bình tĩnh)
Đó… là tin nhắn từ ông Hoàng. Anh nhớ hồi trước ông nói sẽ… hỗ trợ chúng ta nếu… nếu có chuyện gì xảy ra.
NAM
(lắc đầu, mặt nhợt nhạt)
Nhưng… ông ấy đã… chết. Sao vẫn còn tiền?
NGƯỜI VỢ
(mặc áo choàng đứng dậy, gạt đi một lớp bụi)
Có lẽ… có người đã chuyển tiền từ tài khoản của ông. Không rõ nguồn gốc, nhưng… số tiền thì đã vào tài khoản của chúng ta.
Nam ngước mắt, ánh nhìn chuyển sang chiếc điện thoại, đôi mắt chói lên dằn vặt.
NAM
(sợ hãi)
Nếu ngân hàng kiểm tra, chúng ta sẽ… bị truy cứu. Ai sẽ biết? Sao lại có… 100 triệu?
NGƯỜI Vợ lặng im một hồi, áo khoác nhẹ nhàng rơi xuống vai, tay chạm vào ngực, nhấn mạnh hơi thở bất ổn.
NGƯỜI VỢ
(đanh tĩa, giọng cứng)
Chúng ta không có lựa chọn. Anh cần tiền để chữa trị, để trả nợ… Nếu không dùng, mọi chuyện sẽ… tệ hơn.
NAM
(bối rối, giọng nói xì xào)
Nhưng… nếu ai đó phát hiện ra, chúng ta sẽ… chết trong tay cảnh sát. Đó là tội ác, em à!
NGƯỜI VỢ
(đánh mạnh vào bàn, tiếng đập vang)
Không có thời gian để suy nghĩ! Hôm nay, chúng ta phải quyết định ngay.
Nam cúi đầu, tay kéo lên trong áo choàng, cảm nhận nhịp tim chậm dần.
NAM
(đột ngột quyết tâm)
Được rồi. Để tôi chuyển tiền vào tài khoản bệnh viện. Nhưng… chúng ta phải xóa hết dấu vết.
NGƯỜI VỢ
(nở nụ cười gượng)
Anh tin mình sẽ không hối hận.
Cô nhanh chóng mở ứng dụng ngân hàng, nhập số tiền, nhấn “Chuyển”. Màn hình hiện thông báo: “Giao dịch thành công”. Đèn LCD trong phòng chiếu sáng nhanh, ánh sáng lấp lánh đuợc phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Nam.
NAM
(thở dài, mắt ngập lệ)
Nếu… nếu mọi thứ này đều là bẫy, em sẽ phải gánh chịu.
NGƯỜI VỢ
(giọng thề)
Không. Chúng ta sẽ sống, và mọi thứ sẽ… dần dần ổn lại.
Cô lặng lẽ đưa điện thoại lại vào túi, nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống rỗng, như đang dự đoán một tương lai không chắc chắn. Đèn phòng nhấp nháy lần cuối, rồi tắt dần, chỉ còn tiếng tiếng gió thổi lặng qua cửa sổ.
Nam quay lại sâu hơn, ánh mắt lờ óng dưới ánh đèn ngủ lấp lánh, tiếng thở dốc rỗng vang trong không gian yên ắng.
NAM
(giọng nặng nề, thở chập chờn)
Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ bị cảnh sát bắt giữ.
Người vợ lặng lại, tay bám chặt vào mép gối, mắt óc ngập tràn lệ, giọt nước mắt lăn dài trên má.
NGƯỜI VỢ
(bị ngắt lời, giọng run rẩy)
Em… em không muốn…
NAM
(đặt tay lên vai cô, khô khan)
Em hiểu mà. Nhưng nếu chúng ta không nghĩ tới pháp luật, mọi thứ sẽ nhanh hơn… chết nhanh hơn.
Người vợ thở dài, môi chập chờn, hơi thở cô run rinh như tơ.
NGƯỜI VỢ
(đánh răng, nỗ lực không sụp đổ)
Nếu chúng ta để cảnh sát vào, thì… họ sẽ hỏi ai đã chuyển tiền, ai là người rửa tiền… và chúng ta sẽ mất hết… cả hai.
NAM
(đánh nhẹ đầu cô, âm thầm)
Tôi sẽ là người chịu trách nhiệm. Nhưng chúng ta không thể để mọi chuyện lăn bánh mà không có một kế hoạch dự phòng.
Anh mở túi áo, lấy ra một chiếc thẻ SIM cũ, gõ nhanh trên màn hình.
NAM
(đâm vào phím, nói thầm)
Gọi một luật sư… một người có liên kết trong công an. Đó là cách duy nhất chúng ta có thể bảo vệ mình.
NGƯỜI VỢ
(bế tạng, ánh mắt bướn lên một tia hy vọng yếu ớt)
Em… em chưa bao giờ mơ tới được người giúp đỡ. Chúng ta có thể…?
NAM
(phát ra tiếng cười ngắn, lạnh lẽo)
Không phải giúp đỡ, mà là… một đồng minh. Người biết cách xóa dấu, làm sạch mọi tội lỗi.
Anh nhấc điện thoại lên, đưa vào tai, tiếng gọi vang lên trong phòng.
NAM
(vỗ mạnh vào bàn, gắt gỏng)
Này, tôi cần một luật sư. Cứ nhanh, không hỏi lý do.
NGƯỜI VỢ
(tay run, nhặt lấy điện thoại, thở dài sâu)
Nếu… nếu họ nhận lời, chúng ta sẽ an toàn? Hay chúng ta sẽ…?
NAM
(ngẩng đầu, mắt sâu thẳm)
An toàn chỉ là ảo ảnh. Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ không để bóng tối nuốt chửng chúng ta hoàn toàn.
Tiếng gõ điện thoại dừng lại, âm thanh vang vọng trong căn phòng trống trải. Người vợ rớt gối ngã xuống, đầu gối chạm vào sàn lạnh lẽo, nước mắt tràn đẫm vải áo.
NGƯỜI VỢ
(khóc nức nở, ôm lấy tay Nam)
Em sợ… sợ mất mọi thứ. Em sợ… sợ mình sẽ không còn là con người nữa.
NAM
(giọng quyết đoán)
Chúng ta đã có 100 triệu. Chúng ta sẽ dùng chúng để mua thời gian. Hãy để luật pháp là lá chắn, không phải lưỡi dao.
Người vợ đưa đầu vào vai Nam, tiếng thở hổn hển hòa lẫn tiếng phố xa vọng qua cửa sổ, như lời gào thét của một tương lai chưa rõ.
NAM
(với giọng cứng rắn)
Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không để cảnh sát bắt giữ không có kế hoạch. Chúng ta sẽ có phương án, chúng ta sẽ tồn tại.
Họ đứng yên trong im lặng, ánh sáng giảm dần, chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc nặng nề, như nhịp tim của một cuộc chiến vừa mới bắt đầu.
Trong chiếc taxi lặng lẽ lướt qua những con phố Hà Nội rực rỡ hoàng hôn, Người vợ nắm chặt tay vào vô-lăng, mắt dán vào khung cửa sổ. Mặt cô mờ đục bởi ánh sáng vàng cuối ngày, tim cô đập nhanh như muốn vỡ ra.
Điện thoại trên khay tủ rủ rẳng, âm thanh rung lên giữa tiếng gió thổi vào. Cô liếm môi, nhấn nút trả lời trong một cái chớp mắt.
NGƯỜI VỢ
(giọng run, cố che giấu sự lo lắng)
Alo?
ÂM THANH ĐIỆN THOẠI
Giọng trầm ấm, lạnh lùng của Ông Hoàng vang lên qua loa.
ÔNG HOÀNG
(đàn áp, nhưng ẩn chứa một nụ cười âm thầm)
Chào em. Tớ đã nhận được tiền. Cảm ơn em đã giữ kín.
NGƯỜI VỢ
(đánh liềm, mắt rơi lệ)
Cảm ơn… anh đã tin tưởng.
ÔNG HOÀNG
(Sáng suốt, không cho phép sự yếu đuối lọt vào)
Hẹn gặp em vào tối nay, chúng ta sẽ giải quyết mọi thứ.
Người vợ nuốt một hơi dài, nước mắt chảy dãi dãi trên má, trong lòng cô một luồng sợ hãi và hồi hộp đan xen.
NGƯỜI VỢ
(âm thầm, suy nghĩ ngắn gọn)
Nếu gặp hắn… mọi chuyện sẽ kết thúc chẳng còn đường quay lại.
Cô nhanh chóng tắt máy, đặt điện thoại trở lại vào ngăn đựng, mắt cô nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn phố dần dần nhấp nháy.
NHỮNG TÂM TIẾNG MÁY TÍNH ĐIÊU KHIÊN TRONG GIAO THÔNG TĂNG LÊN, còn cô cảm nhận từng giây phút như đang bị kéo vào một vòng luân hồi không lối thoát.
Taxi dừng lại trước cổng khách sạn, nơi phòng khách sạn đã được chuẩn bị sẵn. Người vợ bước ra, lặng lẽ, tay co nắm chặt chiếc túi đựng 100 triệu đồng, như một viên kim cương thẫm màu trong đêm tối.
Cô đi tới thang máy, khi cửa mở, ánh sáng xanh lạnh lẽo của hành lang chiếu rọi vào, khiến cô cảm giác mình đang bước vào một bế tắc không lối thoát.
Trước khi thang máy đóng cửa, tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Cô nhìn quanh, sợ hãi, rồi lặng im, chỉ để âm thanh vang dội trong không gian tĩnh lặng.
Người vợ hít một hơi sâu, mắt cô nặng trĩm, nhưng vẫn kiên định bước vào thang máy, chuẩn bị cho cuộc gặp gấp gáp vào tối hôm đó.
Thì thầm của máy giặt vang lên, tiếng dao cắt rau rì rầm trong không gian bếp khi Người vợ bật bếp, tay lắc lư trên nồi nước sôi. Ánh đèn vàng le lói chiếu lên gương phản chiếu khuôn mặt cô, vết mồ hôi nhẹ còn ướt nhòe. Đúng lúc cô lật một miếng cá vào chảo, điện thoại trên bệ bếp rung lên, tiếng báo hiệu cắt ngang tiếng lách tách của bếp.
Người vợ lặng người, mắt cô lướt sang màn hình. Tin nhắn mới hiện ra, chữ đen in nghiêm trọng:
“Nếu không trả lại, sẽ có hậu quả.”
Cô rụt lại, tim đập lởn nhổn như muốn thoát khỏi lồng ngực.
NGƯỜI VỢ (lẩm bẩm, giọng run rẩy)
Không… không thể…
Cô nhanh chóng mở khóa điện thoại, nhưng tay vẫn lúng túng, ngón tay như muốn ném bỏ máy ra. Dòng tin nhắn lặp lại, những ký tự vô hình như ganh ghét chui vào tâm trí cô.
NGƯỜI VỢ (nghẹt thở, suy nghĩ nhanh)
Đừng cho hắn biết tôi sợ.
Cô vung tay bật chế độ máy bay, rồi vô tình đưa điện thoại lên bệ còn lại, như muốn giấu nó dưới chén đĩa. Trong khi đó, tiếng bếp vang lên mạnh mẽ hơn, bốc khói mỏng bao quanh mũi bếp.
Cô liếm môi, quay sang tủ lạnh mở ra lấy một bình sữa. Đôi mắt cô chớp chốc, suy nghĩ nhập nhằng: “Cứ trả lại, có thể thoát khỏi chuỗi đe dọa này.”
Bước chân cô dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra phía phố Đường Tràng Tiền, nơi những chiếc xe taxi vẫn đang rải thẳng dải đèn vàng. Nơi đang chờ một người có thể mang tới sự cứu rỗi hay chỉ là cạm bẫy nữa.
NGƯỜI VỢ (nói thầm, giọng quyết liệt)
Nếu anh… Nam vẫn còn tin tôi, tôi sẽ không để hắn thắng.
Cô quay lại bếp, bật lò vi sóng, đặt gạo lên đĩa, đôi tay vẫn run rẩy nhưng quyết tâm hơn. Đầu bếp cô đã chuyển từ nấu ăn thành một chiến binh, mỗi hành động đều mang trong mình một lời thề không khuất phục.
Tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu một người giao hàng đang đứng trước hành lang khách sạn, mang theo một chiếc túi niêm phong. Ngay lúc ấy, Người vợ nhận ra rằng cô không thể tránh được cuộc gặp gỡ tối nay, và quyết định sẽ đối mặt với mọi hiểm nguy, dù giá trị của 100 triệu đồng đã biến thành một gánh nặng khủng khiếp.
Nam bước vào phòng tắm của khách sạn, tay nắm chặt dây hỗ trợ để duy trì thăng bằng. Đột nhiên, vòi nước mở cột lên, dòng nước mạnh tràn ra, khiến sàn trơn lở.
NAM (giọng gào lên, tiếng co giật)
— Ôi!
Người vợ hoảng hốt chạy vào, mắt mở to như tràn ngập hoảng loạn.
NGƯỜI VỢ (cổ họng nghẹn ngào, tiếng thở hổn hển)
Nam! Cứu tôi đi!
Nam cố gắng kéo mình lên, nhưng căn bệ nhà tắm nghiêng, khiến anh lăn ngược lại vào lòng vòi nước. Cơ thể anh run rẩy, khớp tay yếu ớt không kịp giữ vững.
NAM (đau đớn, tiếng nói mờ)
— Đừng… để…
Người vợ lao tới, nắm chặt tay Nam, kéo anh ra khỏi dòng nước sôi chảy. Hai người lăn lộn trên sàn lạnh, áo khoác dơ bám vào nước.
NGƯỜI VỢ (nói lẫn tiếng khóc, mắt ngấn lệ)
Mình… mình sẽ sống sót!
Nam rên rỉ, mắt lộ ra nỗi sợ vô hạn.
NAM (thở hổn hển)
— Tôi… không thể…
Khi họ đứng dậy, tiếng ồn của taxi dừng lại ở cổng khách sạn vang lên, báo hiệu một người đang chờ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cảm giác tội lỗi và tuyệt vọng của Người vợ dâng cao, tim cô đập rình rập như muốn nổ tung.
NGƯỜI VỢ (nói thầm, giọng run)
Nếu không trả lại 100 triệu… chúng ta sẽ chết…
Cô nhìn Nam, khuôn mặt đẫm nước, mắt gợn sương.
NAM (nắm chắc tay cô)
— Đừng để hắn thắng.
Họ liều mình quay lại hướng cửa, bước đi gấp gáp, tay còn còn ướt ướt, nhưng quyết tâm không hề rời bóng.
NGƯỜI VỢ (thầm nghĩ, ngắn gọn)
Cứu mình, cứu anh… trước khi mọi thứ sụp đổ.
Người vợ rảo bước vào quán cà phê phố cổ, ánh hoàng hôn nhuộm vàng những chiếc bàn gỗ cũ. Cô ngồi vào góc tối, tay cầm cốp điện thoại đã sẵn sàng chế độ ghi âm. Đôi mắt cô rưng rưng, nhịp tim đập dồn dập như tiếng trống chiến trường.
Ông Hoàng xuất hiện, áo khoác đen lịch lãm, ánh mắt như chạm vào đáy bồn. Anh đi tới bàn, dừng lại trước mặt cô, nụ cười ẩn chứa quyền lực.
ÔNG HOÀNG (giọng trầm ấm)
— Em đã hứa sẽ đến.
NGƯỜI VỢ (đặt điện thoại lên tay, nhấn nút ghi âm)
— Mình cần bảo chứng cho mọi chuyện.
Cô cúi xuống, âm thanh của máy ghi âm vang lên trong không gian yên tĩnh. Tiếng thở hổn hển của cô hòa lẫn vào tiếng ồn nhẹ của ly cà phê chạm nhau.
ÔNG HOÀNG (đặt tay lên ly, nhẹ nhàng)
— 100 triệu không phải trò chơi, em biết mà.
NGƯỜI VỪ (đánh mắt, giọng run)
— Nếu không trả lại… mình sẽ chết.
Ông Hoàng nghiêng đầu, ánh mắt thách thức. Anh gập tay, hỗm lấy chiếc giấy tờ trên bàn, lật lên.
ÔNG HOÀNG (đọc to)
— Đã ký rồi, tiền sẽ được chuyển ngay. Đừng có nghịch cờ.
NGƯỜI VỢ (căng thẳng, giọng quay lại)
— Anh không hiểu, tôi đang chịu áp lực. Nam… anh đang chịu đau đớn mỗi ngày.
ÔNG HOÀNG (cười nhạt)
— Cái tội lỗi của cô, cô tự tạo ra. Khi nào cô trả lại, mọi chuyện kết thúc.
Cô giật mình, mắt chợt lộ ánh sáng quyết tâm. Cô đứng dậy, kéo điện thoại lên, tiếng ghi âm vẫn vang mạnh.
NGƯỜI VỢ (thì thầm, giọng quyết đoán)
— Đúng vậy, tôi sẽ ghi lại mọi lời hứa của anh.
Ông Hoàng ngồi lại, đôi mắt dừng lại lúc nhìn cô, như muốn đoán được suy nghĩ của cô. Đột nhiên, một tiếng điện thoại vang lên trên tay ông.
ÔNG HOÀNG (nhìn điện thoại, ghê rợn)
— Ai đó đang gọi…?
Cô liếc nhìn điện thoại của mình, nhìn thấy tin nhắn mới nhất: “Nam đang biến chứng, cần thuốc gấp.” Tim cô đập nhanh hơn, nhưng giọng vẫn bình tĩnh.
NGƯỜI VỢ (giọng lạnh lùng)
— Anh muốn gì? Đòi tiền hay…?
ÔNG HOÀNG (đặt điện thoại xuống, nhấn mạnh)
— Anh muốn sự yên tâm. Đổi lại… tôi sẽ cho cô 100 triệu.
NGƯỜI VỢ (cười nhẹ, rút túi ra một tờ giấy)
— Đây là bằng chứng, mọi lời nói của anh sẽ không thể phủ nhận.
Cô dừng lại, nhìn mắt của ông Hoàng, ánh sáng lờ mờ trên khuôn mặt tàn nhẫn. Tâm trí cô lần nữa bộc lộ một ý định cuối cùng.
NGƯỜI VỢ (nói chậm, lặng lẽ)
— Hãy nhớ, tôi sẽ đưa âm thanh này cho cảnh sát. Đừng có hòng lừa dối.
Ông Hoàng nín thở, tay nắm chặt ly cà phê, trong khi tiếng ghi âm vẫn ghi lại từng lời nói. Không gian bỗng yên ắng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc.
NGƯỜI VỢ (đặt điện thoại xuống, rời bàn)
— Hẹn gặp lại, ông Hoàng. Khi mọi thứ đã sẵn sàng.
Ông Hoàng đứng im lặng, mắt nhìn chằm chằm vào Người Vợ khi cô quay lùi về phía cửa. Không gian bỗng ngập trong tiếng thở hắt dồn dập của cô, còn tiếng ly cà phê vỡ vụn trên sàn như nhịp tim dừng lại.
ÔNG HOÀNG (giọng lạnh lùng, không hề dao động)
— Đưa toàn bộ 100 triệu cho tôi, và sẽ không ai biết gì.
Người Vợ dừng lại, bàn tay run rẩy nắm chặt túi da chứa tiền. Nước mắt lấp lánh trên mi, cô không dám thở.
NGƯỜI VỢ (giọng gợn lên, mắt ngấn lệ)
— Ông… tôi… tôi không còn cách nào khác…
Ông Hoàng tiến lại, bàn tay khẽ chạm vào cổ tay cô, như muốn nắm lấy sức mạnh cuối cùng. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười không hề ấm áp.
ÔNG HOÀNG (âm điệu thấp, thách thức)
— Cô sẽ không để Nam chịu thêm đau đớn. Đưa tiền, mọi chuyện sẽ yên ắng.
Người Vợ nín thở, tim cô đập rộn ràng như tiếng trống chiến trường. Cô nhấp một lần vào máy ghi âm, âm thanh vang lên: “Đây… là bằng chứng cuối cùng.”
NGƯỜI VỢ (đánh giá nhanh, suy tính)
— Nếu tôi từ chối… thì sẽ…?
Ông Hoàng cúi đầu, âm thanh của điện thoại cô vừa nhận tin nhắn “Nam đang biến chứng, cần thuốc gấp” vang trong không gian. Anh không trả lời, chỉ để lại một khoảnh khắc nặng nề.
ÔNG HOÀNG (đánh giá lạnh lùng)
— Đừng làm tôi phải nhầm lẫn. Tiền ngay, hoặc… tôi sẽ khiến mọi người biết cô đã trộm cắp tiền của tôi.
Người Vợ chậm rãi bóp chặt túi, ánh sáng mờnh mờnh từ cửa sổ phản chiếu lên khuôn mặt cô—sự quyết tâm dần lộ rõ. Cô nhìn sâu vào mắt ông Hoàng, như muốn thách thức sâu thẳm trong trái tim băng giá của hắn.
NGƯỜI VỢ (giọng cứng cáp, quyết liệt)
— Tôi sẽ không đưa cho ông bất kỳ đồng nào. Nếu ông muốn hủy hoại, thì tự chịu hậu quả.
Ông Hoàng nhếch lên môi, ánh mắt như lửa bốc lên trong đêm tối. Anh vung tay lên, chỉ ra túi tiền.
ÔNG HOÀNG (đe dọa)
— Thiệt là, tôi đang cho cô một lần cuối. Hãy quyết định ngay, trước khi mọi thứ trở nên không thể cứu.
Tiếng đồng hồ tích tắc vang lên phía sau, nhịp đập như lời gợi ý cuối cùng. Người Vợ thở dài, ánh mắt đổ dầm lệ, nhưng trong lòng cô đã nảy ra một kế hoạch.
NGƯỜI VỢ (bình tĩnh, giọng lạnh)
— Được. Nhận tiền, tôi sẽ đưa cho cảnh sát bản ghi âm này. Hãy ra ngoài và gọi taxi. Tôi sẽ không rời đây cho tới khi họ đến.
Ông Hoàng lặng im một giây, rồi gượng gạo đưa túi tiền ra, và ra lệnh cho người phục vụ trong quán mang một chiếc điện thoại mới tới bàn. Không khí trở nên nặng nề, nhưng Nhân Vợ đã sẵn sàng đối đầu.
Cô gập tay, nhấc túi, và đẩy nhẹ chiếc điện thoại vào ngăn của người phục vụ, để tiếng ghi âm vang mãi trong không gian, như một lời hứa không thể phá vỡ.
Người Vợ vẫn giữ tay chặt túi da, ánh mắt liếc quanh phòng khách sạn khi tiếng bước chân nặng trịch vang lên phía cửa sổ. Một người bảo an mặc đồng phục đen, khuôn mặt nghiêm nghị, lao vào.
NGƯỜI BẢO AN (đứng im, giọng cứng rắn)
— Xin lỗi, chúng tôi nhận được báo cáo gian lận. Ông/ bà đang thực hiện giao dịch lớn, phải không?
Người Vợ cảm thấy tim đập nhanh hơn, hơi thở cởi ra thành tiếng khàn. Cô nhanh chóng nhìn xuống tay, cố nép chiếc máy ghi âm trong ngăn áo bên trong.
NGƯỜI VỢ (giọng dao động, cố bình tĩnh)
— Tôi… tôi không biết gì cả. Chỉ là đang chờ một cuộc gọi.
NGƯỜI BẢO AN (đưa tay ra, mắt không rời túi tiền)
— Đưa cho chúng tôi toàn bộ 100 triệu ngay, để chúng tôi kiểm tra. Nếu không…?
Cô sợ hãi, mắt nhìn lên trần nhà, rồi nhanh chóng kéo máy ghi âm ra, bám chặt vào bìa nách. Đôi tay cô run rẩy, nhưng nhanh chóng lắp lại vào ngăn áo, như muốn giấu kín.
NGƯỜI VỢ (nói thầm, suy nghĩ nhanh)
— Phải làm sao để bảo vệ Nam…
Người Bảo An lắc đầu, bước tới gần hơn, mùi mồ hôi của ông Hoàng vẫn còn trong không khí.
NGƯỜI BẢO AN
— Thời gian đã gần sáu giờ chiều, chúng tôi không thể chờ lâu hơn. Hãy đưa tiền ra ngay.
Trong lúc người bảo an đưa tay ra, người Vợ khẽ đẩy ghế bàn sang một bên, tạo khoảng trống. Cô lặng lẽ lùi về phía cửa, ánh mắt bám chặt vào chiếc điện thoại trên tay người phục vụ đang cầm điện thoại mới.
NGƯỜI VỢ (đánh giá nhanh, trong đầu)
— Nếu anh ta quay lại, tôi sẽ dùng bằng chứng này để tống tiền…
Người Bảo An nhanh chóng nắm lấy túi da, cảm nhận trọng lượng 100 triệu. Cô không để cơ hội trôi qua, cô quay đầu nhanh, tay trái còn chộp lấy máy ghi âm, nhưng ngay lúc đó…
NGƯỜI BẢO AN (gắt gư)
— Đừng có gian lận! Đưa ra ngoài ngay!
Cô nhấc máy ghi âm lên, mắt lấp lánh quyết tâm, rồi đẩy túi ra khỏi bàn, để cho người bảo an nắm chặt. Cuộc đấu tranh âm thanh và tiếng gầm nói dậy trong không gian chật hẹp của phòng khách sạn.
Ông Hoàng lướt tay vào ngăn kéo bên trái chiếc bàn gỗ cũ, rút ra một khẩu súng ngắn lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của đèn phòng. Anh quay nhanh về phía người bảo an, mắt lộ vẻ lạnh lùng.
ÔNG HOÀNG (giọng cứng rắn, tay không rời ngón bấm)
— Đưa tiền ra ngay, nếu không…
NGƯỜI BẢO AN chững lại, tay còn nắm chặt túi da, một giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Anh ngước mắt lên, nhìn thẳng vào khẩu súng – sự tĩnh lặng như chết lặng.
NGƯỜI VỢ (tim đập rình rình, suy nghĩ ngắn)
— Phải làm gì bây giờ?
Cô nhanh chóng lùi lại một bước, mắt luồn lách nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát. Đôi bàn tay run rẩy, cô giấu máy ghi âm lại dưới áo, nhưng không thể che khuất hoàn toàn tiếng động của súng.
Ông Hoàng bấm cò một lần, tiếng nổ khàn vang lên, khói sương bốc lên quanh đèn. Tiếng nổ khiến không khí bốc hơi, mọi người đều ngừng thở.
NGƯỜI BẢO AN (giọng hoảng hốt)
— Đừng… đừng làm vậy!
Ông Hoàng lặng lẽ đưa tay ra, nút cò còn ẩm ướt, trong mắt anh lóe lên một quyết định dứt khoát.
ÔNG HOÀNG (thở gấp, giọng nghẹt lại)
— Bạn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
NGƯỜI VỢ (đánh giá nhanh, nội tâm ngắn)
— Đừng để anh ta lôi kéo mình vào…
Cô nắm chặt túi da, nhìn vào mắt bảo an, giọng cô trầm nhưng cứng rắn.
NGƯỜI VỢ
— Nếu muốn tiền, lấy ngay. Nhưng nếu muốn một người chết… thì không.
NGƯỜI BẢO AN cầm chặt túi, tay run, mắt kèm nắm chặt vào cánh tay người vợ, như muốn kéo cô ra khỏi vòng nguy hiểm.
NGƯỜI BẢO AN (đánh giá nhanh)
— Dừng lại… ngay bây giờ!
Ông Hoàng dừng tay, súng vẫn chĩa vào không gian, ngời mắt lên nét bất ngờ. Trong giây lát tĩnh lặng, mọi người như đứng trong bầu không khí đong đầy sức mạnh vô hình.
NGƯỜI VỢ (nói quyết liệt, thở hổn hển)
— Đừng có dám kéo tôi vào tội ác này!
Một tiếng đập nhẹ vang lên từ bên kia cửa; tiếng bước chân người bảo an khác, nhanh hơn, vang vọng vào không gian. Họ quay lại, nhìn thẳng vào cánh cửa, nơi một bóng người lặng lẽ xuất hiện, áo khoác dài giúp lắc nhẹ.
Bộ tim của cô đập rộn ràng, cô biết cơ hội vừa tới.
(Những ánh mắt chập chờn, súng, và tiếng thở dày nổi lên trong khoảnh khắc chết chóc, sắp sửa bùng nổ.)
NAM (đập cửa, gầm hét)
— Đừng làm gì nữa!
Cửa gỗ cũ kêu rít, xuây lên tiếng vang. Nam xông vào, tay chạm mạnh vào tay nắm súng của Ông Hoàng, lực cứng như sắt.
NGƯỜI VỢ (đứng đông, mắt rưng rưng, máu chảy từ vết bầm trên gáy)
— Nam!
NAM (đánh hơi mũi, mắt đỏ hoe)
— Anh không nghĩ mình còn sức mạnh gì nữa sao?
Ông Hoàng lùi lại, mắt giật mình, súng lắc lư trên tay.
ÔNG HOÀNG (giọng cố gắng kiềm chế)
— Đồ khốn, ra ngoài!
NAM (cầm chặt cổ tay Ông Hoàng, kéo súng ra xa)
— Đồ giàu sang, bây giờ nghịch ngợm sẽ trả giá.
NGƯỜI BẢO AN (bước tới, tay còn nắm chặt túi)
— Bỏ tay!
NGƯỜI VỢ (đứng giữa, tay run nhưng quyết tâm)
— Nếu muốn tiền, lấy ngay. Nhưng nếu muốn một người chết… thì không.
NAM (nhìn người bảo an)
— Đừng có dám can thiệp.
Ông Hoàng lặng lẽ ngước mắt, nhìn quanh, nhận ra không còn ai có thể ngăn cản.
NGƯỜI BẢO AN (hẫy mắt)
— Đừng… đừng!
Miệng Nam mỉm cười lạnh lùng, tay nắm chặt nút cò.
NAM (thì thầm)
— Đúng là cuối cùng.
Anh bật cò, tiếng nổ vang lên. Súng không bắn gì, chỉ làm rung cửa sổ, khiến bùa thờ trên tường rơi.
Ông Hoàng ngã vào sàn, tay gục rũ.
NGƯỜI VỢ (rủi rít, nước mắt chảy dài)
— Cứ… cứ yên…
Cô lao vào ôm chầm lấy Nam, vai anh co rụt vì chấn thương.
NAM (nắm chặt tay cô)
— Chúng ta sẽ không để anh ấy…
NGƯỜI BẢO AN nhanh chóng gõ cửa, tiếng gõ dồn dập.
NGƯỜI BẢO AN (khẩn thiết)
— Gọi cảnh sát!
NAM (đánh trả)
— Đừng đưa họ tới đây!
Cả ba người đứng trong khoảnh khắc nặng nề, không khí ngột ngạt.
NGƯỜI VỢ (thở hổn hển, nhìn ra cửa)
— Họ đã đến.
Tiếng còi xe cứu thương vang xa, ánh đèn xanh quay vòng quanh quán, báo hiệu sự kết thúc của một đêm kinh hoàng.
NGƯỜI VỢ bật máy ghi âm, chiếc nút đỏ chiếu sáng trong bóng tối.
NGƯỜI VỢ (đặt micro gần tai, giọng run rẩy nhưng quyết tâm)
— Nghe này, mọi chuyện đã được ghi lại.
NAM chợng choáng, tay nắm súng rung lên như muốn bỏ rơi. Ông Hoàng ngã xuống sàn, mắt chộp chờ một cú đòn cuối cùng, nhưng tiếng “click” của máy ghi âm cắt ngang.
NGƯỜI BẢO AN (đập tay vào bàn)
— Đừng có!
Không một lời đáp.
Không gian bỗng ngập trong im lặng dày đặc, ánh sáng đèn phòng khách sạn lộ ra những vết máu khô trên tường.
NGƯỜI VỢ (nấc thở, mắt dán vào máy)
— Nếu anh còn chút nhân tính, sẽ không để tôi phải làm điều này nữa.
NAM (lặng lẽ, mắt đỏ cua, suy nghĩ nhanh)
— Bây giờ không còn đường quay lại.
Ông Hoàng lặng thở, miệng mở ra nhưng chỉ phát ra tiếng khàn khàn.
NGƯỜI BẢO AN (đặt tay lên ngực, giọng nghẹt ngào)
— Đã… quá…
NGƯỜI VỢ (giữ chặt máy)
— Hãy nghe. Đó là bằng chứng cho những tội ác, cho số tiền 100 triệu mà anh đã ép bày, và cho mọi lời lừa dối.
Cả ba người đứng trong khoảnh khắc tĩnh mịch, mặt trắng bệch như bìa giấy.
NGƯỜI VỢ (đặt máy lên bàn, bật lại, giọng trầm)
— Khi cảnh sát đến, họ sẽ nghe thấy hết mọi thứ.
NAM (đánh mắt xuống, nắm chặt cổ tay)
— Đến chết đi, chết…
Ông Hoàng rung dậy, ánh sáng le lói trên mặt áo quần đã bẩn máu, rồi không còn tiếng động nào khác.
NGƯỜI BẢO AN (rít lên)
— Gọi cảnh sát!
NGƯỜI VỢ (đưa máy ghi âm cho người bảo an)
— Đưa ngay cho họ, đừng để tôi phải mang điều này như một gánh nặng.
Tiếng đồng hồ treo trên tường vang lên một tiếng tích tắc, như đang đếm từng giây cuối cùng của đêm hỗn loạn.
Tiếng gọi của đồng hồ dừng lại khi cánh cửa phòng khách sạn bật vang. Hai xe cảnh sát lăn bánh, âm thanh còi hú rít xuyên qua không gian ngột ngạt.
Cảnh sát trưởng Trần bước vào, mũ bảo hiểm rơi nhẹ trên bàn, ánh mắt kiên quyết.
CẢNH SÁT TRƯỞNG (cầm micro):
— Công lý đã tới.
Ông Hoàng ngã trên thảm, đôi mắt mở to nhìn lên, khuôn mặt nhợt nhạt dưới lớp máu khô.
Ông HOÀNG (khó thở):
— Đừng… đừng…
Người vợ nhanh chóng đứng lên, tay run rẩy nhưng quyết liệt nắm chặt máy ghi âm và một túi giấy.
NGƯỜI VỢ (giọng nghẹn ngào):
— Đây là bằng chứng. Đừng để tôi phải mang gánh nặng này nữa.
Nam, dù tay cầm súng đã rũ bùa, vẫn giữ vẻ lạnh lùng, mắt dõi theo từng động tác của lực lượng.
NAM (nói thầm, lặng lẽ):
— Không còn đường quay lại.
Cảnh sát nhanh chóng kẹp chặt Ông Hoàng, đồng thời một thanh tra đưa tay ra, kéo túi giấy ra khỏi tay Người vợ.
CẢNH SÁT 1 (gập túi):
— 100 triệu đồng, toàn bộ.
Người vợ nhìn túi, nước mắt bộc phát, chảy lăn tăn trên má.
NGƯỜI VỢ (khóc to, tiếng gào không còn) :
— Cuối cùng… nguyện ước của tôi đã thành hiện thực.
Cảnh sát đưa Ông Hoàng và người doanh tử ẩn danh (đã lặng lẽ đứng phía sau, tay chạm vào áo khoác) ra khỏi phòng, gầm còi báo tội vang lên trong hành lang.
CẢNH SÁT THUÊY (đánh dấu tài liệu):
— Bắt giữ. Đọc lời khai.
Người vợ quay lại, rơi vào góc phòng, ánh sáng đèn nhạt lấp lánh trên lớp máu và giọt nước mắt. Cô thở dài, cảm giác nặng trĩu dần tan biến.
NGƯỜI VỢ (nói thầm, mắt vẫn rơi lệ):
— Giờ tôi có thể sống lại cho Nam… và cho chính mình.
Tiếng đồng hồ trên tường tiếp tục tích tắc, nhưng lần này không còn đếm thời gian chết chóc, mà là nhịp đập của một cuộc sống mới, nhẹ nhàng hơn.
Người vợ ngã xuống giường bệnh, chiếc chăn trắng trải dài quanh người. Ánh sáng le lói qua khe cửa, chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của cô, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên một chút hi vọng.
Nam, tay trái vẫn còn băng bó, nhưng anh kẹp chặt tay người vợ bằng bàn tay còn lại. Đôi mắt anh đầy mồ hôi, tiếng thở nhẹ dốc lên như tiếng gió thoảng.
NAM (không ngừng nhìn vào mắt cô, giọng nghẹn ngào):
— Cảm ơn em, em là người mạnh nhất.
Người vợ rối bời, môi ươn thở. Cô nắm chặt lại tay Nam, ngón tay run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
NGƯỜI VỢ (vỗ nhẹ lên ngực Nam, tiếng thì thầm):
— Đừng lo… chúng ta đã vượt qua mọi thứ. Giờ, chỉ còn lại sự yên bình.
Nam gật đầu, mắt khóc lặng. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, như muốn truyền cho cô sức mạnh cuối cùng.
CẢNH QUAN SÁT (cận cảnh mặt người vợ):
Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận một luồng ánh sáng ấm áp lan tỏa, như một vòng tròn an toàn bao quanh. Những nỗi sợ hãi, tội lỗi và tuyệt vọng dường như tan biến, để lại chỉ còn một cảm giác bình yên vô hạn.
NAM (tiếp tục, tiếng thở hít):
— Em đã không bỏ cuộc, và vì thế chúng ta vẫn còn ở đây.
Người vợ mỉm cười yếu ớt, mắt ngấn lệ nhưng ánh sáng trong chúng không còn mờ ảo.
NGƯỜI VỢ (giọng ghé lên, mặt hướng lên trần nhà):
— Đó là lời hứa… cho chúng ta, cho tương lai.
Tiếng đồng hồ lại tích tắc, nhưng lần này không còn là tiếng đếm ngược, mà là nhịp tim hòa nhịp với hơi thở yên bình của hai người. Họ ngồi im lặng, tay nắm chặt, trong không gian ngập tràn ánh sáng mờ ảo, chờ đón một ngày mới.
Người vợ đứng dừng lại trước cửa sổ, tay gồng lên chạm vào khung kim loại lạnh lẽo. Đôi mắt cô quét qua đêm thành phố rực rỡ, ánh đèn neon le lói như những vết sẹo của quá khứ. Gió lùa nhẹ qua ban công, khẽ đưa tiếng rì rào của lá cây từ dưới tầng hầm lên tai.
NGƯỜI VỢ (thở sâu, giọng khẽ vang trong không gian yên tĩnh):
— Mọi thứ đã qua, mình sẽ sống lại.
Cô cúi đầu, tay trái chạm nhẹ vào vòng cổ, nơi từng khắc một mệnh lệnh của tiền bạc và tội lỗi. Một luồng ánh sáng xanh nhạt phản chiếu trên mặt kính, như một lời hứa mới. Cô cảm nhận nhịp tim mình dần ổn định, từng nhịp đập vang lên như tiếng trống chiến thắng.
Ông Hoàng, trong tư tưởng của cô, xuất hiện trong một hình ảnh mờ: gương mặt nghiêm nghị, chiếc cặp da 100 triệu đồng nặng trĩu trên vai. Nhưng trong khoảnh khắc này, hình ảnh ấy tan biến, để lại chỉ một tiếng vang thưa thớt: “Ta đã trả giá đủ rồi.”
Cô nhìn xuống phía dưới, nơi những chiếc taxi vàng đang đua nhau lướt qua các đại lộ tấp nập. Nhớ lại tiếng còi xe lúc gần sáu giờ chiều, khi cô vừa rời khách sạn sau một buổi đàm phán căng thẳng. Những ký ức đan xen nhau, tạo nên một vòng tròn khép kín của hối hận và giải thoát.
NGƯỜI VỢ (nói thầm, mắt nhắm lại, âm thanh như lời nguyện):
— Đôi khi, chỉ cần một hơi thở sâu, ta mới thấy mình còn đứng trên đất này.
Cô mở mắt, thở ra một luồng hơi dài, để lại trên gương khói mờ một chữ “HOÀN”. Đêm trôi, tiếng thở cô hòa quyện cùng tiếng gió, như một bản hòa ca của sự thấu hiểu và tái sinh.
—
Ánh sáng phố soi tỏa qua tấm kính mỏng manh, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như hạt sao rơi trên bầu trời đô thị. Người vợ đứng tĩnh lặng, để hồn mình lắng nghe tiếng thì thầm của thành phố đang ngủ. Trong từng tia đèn, cô thấy những câu chuyện chưa kể, những giấc mơ chưa hoàn thiện, và mọi khoảnh khắc đã qua – cả nỗi đau và niềm vui – đều hòa vào một bản hòa nhạc yên bình. Sự tội lỗi, sự lo lắng, và tuyệt vọng trước đây như những bóng đèn nhấp nháy đã dần tắt, để lại một không gian rộng mở, nơi cô có thể hít thở sâu hơn, cảm nhận từng nhịp tim của mình hòa quyện cùng nhịp đập của cả thành phố. Đêm khuya không còn là lúc cô phải né tránh các âm thanh hỗn loạn, mà trở thành thời khắc để cô nhìn lại, tha thứ cho bản thân và cho những người đã qua đi.
Cô nhớ lại ông Hoàng, người sếp giàu có, và Nam, chồng đã mất một nửa cơ thể sau tai nạn. Hai hình ảnh này, dù khác nhau, đều là những khúc quanh trên con đường cô đã chọn. Giờ đây, cô hiểu rằng sức mạnh không phải nằm ở việc nắm giữ 100 triệu, mà ở việc giải phóng tâm hồn khỏi gông cùm của tiền bạc và quyền lực. Cô cảm nhận một luồng năng lượng mới, một niềm tin tươi sáng rằng, dù sợ hãi, dù mệt mỏi, cô vẫn có thể đứng vững trên bến bờ của chính mình, nhìn ra tương lai. Đêm dần khuất, bình minh sẽ đến. Cô mở vòng tay, như muốn ôm trọn cả không gian, và thầm hứa sẽ không để bất kỳ bóng đêm nào nữa làm mờ đi ánh sáng trong trái tim mình.