Sáng hôm sau, ánh nắng nhợt nhạt xuyên qua cửa sổ phòng bệnh tầng 5, chiếu lên gương mặt hốc hác của Lan. Tiếng bước chân vội vã ngoài hành lang dừng lại trước cửa. Bác sĩ trưởng khoa bước vào, mang theo vẻ mặt nghiêm trọng mà không cần giấu giếm.
Bác sĩ nhìn Lan, thanh âm trầm xuống: “Tình trạng của chị suy kiệt nghiêm trọng hơn dự đoán. Chúng tôi chỉ có thể duy trì sự sống cho chị thêm… 2 đến 3 ngày nữa thôi.”
Lan không hề giật mình. Đôi mắt chị, dù đã trũng sâu, vẫn giữ một sự bình thản đến lạ thường. Chị khẽ gật đầu, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
Y tá vừa bước vào để thay dịch truyền, nghe thấy vậy, đôi mắt thoáng nổi lên sự xót thương và ngỡ ngàng. Cô không hiểu sao một người phụ nữ đang cận kề cái chết lại có thể điềm tĩnh đến thế.
Lan nhếch môi, nhìn thẳng vào y tá, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng, xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng: “Chị ơi, gọi Hùng, Thảo với Minh Anh lên đây, tôi có việc quan trọng cần nói.”
Y tá khựng lại, vẻ mặt ngạc nhiên hiện rõ. Bình thường, Lan chẳng bao giờ đòi gặp Hùng gấp gáp như vậy, huống chi là gọi cả Thảo. Nhưng nhìn ánh mắt nghiêm nghị của Lan, cô không dám chần chừ.
Y tá vội vàng gật đầu: “Dạ, cháu đi gọi ngay ạ.”
Cô quay người, bước nhanh ra khỏi phòng, đôi chân run rẩy vì không khí u áng và lời thông báo đầy sức nặng vừa rồi.
Lan nhắm mắt lại, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn. “Đã đến lúc,” chị thầm nghĩ, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi. Chị sẽ không ra đi trong im lặng, chị sẽ để lại một cú sốc mà Hùng và Thảo cả đời không thể quên.
Y tá bước vội ra hành lang, lấy điện thoại gọi cho Hùng. Ở quán cà phê sang trọng cách bệnh viện Ung bướu ba cây số, Hùng đang ngồi đối diện Thảo, cả hai cười đùa về lịch trình du lịch nước ngoài sắp tới. Điện thoại Hùng reo vang, số của Y tá hiện lên màn hình. Hùng nhướn mày, tặc lưỡi nhận cuộc gọi. Giọng Y tá vội vã bên kia đầu dây: “Hùng ơi, Lan bảo gọi Hùng với Thảo lên bệnh viện ngay, Lan có việc quan trọng cần nói.”
Hùng cau mày, nét khinh khỉnh hằn rõ trên gương mặt góc cạnh. Hùng gác máy, quăng điện thoại lên mặt bàn cà phê, cười nhạt với Thảo: “Lan gọi lên bệnh viện, chắc sắp chết rồi muốn trăng trối mấy câu. Đi thôi, xong việc sớm còn về.”
Thảo reo lên, đôi mắt sáng rực, vội vàng đứng dậy lấy chiếc túi xách để sang một bên. Thảo mỉm cười: “Đi ngay đi! Thảo chờ dịp này lâu lắm rồi!”
Hùng cầm chùm chìa khóa xe, dẫn Thảo ra bãi đỗ xe, bước chân hất hàm đầy ngạo mạn. Hùng mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, Thảo ngồi ghế phụ. Hùng nổ máy, đạp ga lao ra đường, vô lăng bị siết chặt đến mức lòng bàn tay Hùng trắng bệch.
Hùng gầm gừ, giọng đầy ghét bỏ: “Cái con Lan ấy, sống cũng chỉ làm khổ người khác. Chết sớm cho rảnh nợ, bao năm nay Hùng tốn bao tiền thuốc thang, chăm sóc, giờ sắp đi rồi còn bắt người ta chạy lên chạy xuống.”
Thảo ngồi ghế phụ, cười khẩy, tay vòng qua tay Hùng vỗ nhẹ mu bàn tay Hùng: “Mày chết sớm là tốt cho tao, tao đợi cưới Hùng mãi rồi.”
Hùng nghe vậy, khẽ nhếch môi cười, ánh mắt đầy khinh miệt hướng về phía tòa nhà bệnh viện Ung bướu phía trước: “Đúng đấy, chờ Lan nhắm mắt là Hùng với Thảo làm đám cưới luôn. Tiền nhà cửa mọi thứ Thảo cứ yên tâm, Hùng lo hết.”
Thảo háo hức vỗ tay, mặt hớn hở: “Tuyệt quá! Minh Anh thì sao? Con bé đang ôn thi đại học, có gì phiền phức không?”
Hùng khinh khỉnh bĩu môi: “Minh Anh à? Lan đã dặn Minh Anh sống tử tế không hận thù, để cho Minh Anh chửi cũng chẳng dám làm gì. Cứ để Minh Anh thi xong rồi tính, Thảo cứ chuẩn bị váy cưới đi là được.”
Hùng đạp phanh kít, chiếc xe thể thao dừng sầm lại trước sảnh bệnh viện Ung bướu. Hắn không thèm tắt máy ngay, tiếng gầm rú của động cơ vẫn rền vang đầy ngạo mạn giữa không gian vốn dĩ tĩnh lặng của bệnh viện. Hùng bước xuống xe, lấy tay chỉnh lại cổ áo sơ mi sang trọng, ánh mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay với vẻ mặt khinh khỉnh. Thảo cũng nhảy xuống theo, vòng tay vào cánh tay Hùng, nụ cười đắc ý nở rộ trên gương mặt trang điểm kỹ lưỡng.
Hai người vừa bước qua cánh cửa kính tự động của sảnh thì một bóng áo trắng xám xịt lao vút tới. Minh Anh, mái tóc còn vương chút mồ hôi, gương mặt xanh xao vì chạy vội từ chỗ ôn thi về, suýt chút nữa đã va vào người Thảo.
Thảo giật mình lùi lại, lập tức nhíu đôi lông mày nhọn hoắt, giọng the thé vang lên đầy mỉa mai: “Ôi trời, cháu về thăm mẹ mà trông thảm hại thế này? Bỏ dở việc học hành để chạy về đây à? Sắp đi thi rồi, chẳng lẽ định thi đỗ để nuôi cái xác tàn tạ của mẹ cháu sao?”
Hùng đứng cạnh, thản nhiên bỏ túi hai tay quần, thốt ra một câu cười nhạt: “Đúng đấy Minh Anh, lo ôn thi cho tử tế đi. Chứ đằng nào mẹ cháu cũng sắp đi rồi, về sớm muộn gì chẳng được thăm.”
Minh Anh dừng bước chân. Đôi mắt cô bé đỏ hoe, những mạch máu nổi rõ lên vì cơn giận dữ và sự xót xa đang trào dâng tột độ. Nắm đấm siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Trong đầu Minh Anh lúc này chỉ văng vẳng lại lời dặn của Lan: “Sống tử tế, không oán trách, không hận thù.” Cô gái 17 tuổi hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén tiếng run rẩy.
Minh Anh ngước mắt nhìn thẳng vào Thảo, ánh nhìn sắc lạnh như dao cạo, cắt ngang nụ cười chế nhạo của người đàn bà đang đứng cạnh bố mình.
“Bác Thảo nói gì thì nói, tôi không quan tâm, tôi đi thăm mẹ tôi.”
Nói xong, Minh Anh hất cằm, dũng mãnh bước qua khe hở giữa hai người, đôi giày thể thao dậm mạnh xuống sàn nhà bệnh viện, bỏ mặc tiếng cười khẩy của Thảo và ánh mắt đầy vẻ coi thường của Hùng vang vọng phía sau lưng.
Ba bóng người tiến vào phòng bệnh tầng 5, mùi thuốc khử trùng nồng nặc bám lấy quần áo họ. Hùng vẫn giữ nguyên vẻ mặt khinh khỉnh, đôi giày đắt tiền dậm mạnh xuống sàn nhà sạch bong. Thảo bám chặt lấy tay Hùng, đôi mắt liếc ngang dọc đầy vẻ đắc ý. Minh Anh bước theo sau, hơi thở vẫn còn phập phù vì vừa chạy từ sảnh lên, ánh mắt cuồng nhiệt hướng về phía chiếc giường bệnh.
Lan ngồi tựa lưng vào giường, chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình lộ rõ bờ vai gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Dù cơ thể đã kiệt quệ vì ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, đôi mắt Lan vẫn sáng lên một vẻ bình thản lạ thường. Trên tay bà, một tập hồ sơ được giữ chặt bởi đôi bàn tay khẳng khiu.
Thảo nhìn thấy tập hồ sơ, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai. Cô lập tức rút điện thoại ra, nhanh tay chụp một bức ảnh Lan ngồi lặng lẽ bên cửa sổ hướng ra ngoài rồi lướt nhanh các thao tác gửi tin nhắn cho hội bạn: *”Nhìn này, đến lúc này rồi mà vẫn chưa chịu buông xuống được.”*
Hùng tiến lại gần, nhìn tập hồ sơ rồi cười khẩy, giọng đầy vẻ coi thường: “Gì đây? Đến lúc này rồi còn tính toán mấy đồng lẻ à? Hay là nhờ mấy người bạn cũ của bố viết giùm mấy dòng nhắn nhủ đầy thương cảm?”
Lan không vội vã đáp lại. Bà từ tốn vuốt phẳng trang giấy, ánh mắt nhìn thẳng vào Hùng và Thảo, rồi dừng lại ở Minh Anh. Giọng bà nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng bệnh: “Tôi gọi các anh chị đến không phải để nghe mấy lời cay độc. Tôi gọi để đọc di chúc, chia tài sản cho con gái tôi.”
Nghe đến hai chữ “chia tài sản”, đôi mắt Thảo lập tức sáng rực lên như đèn pha, cô ta đã hình dung ra những món đồ hiệu hay khoản tiền kếch xù sắp rơi vào túi mình. Hùng vẫn giữ nguyên nụ cười nhếch mép, hắn nghĩ Lan chắc chắn đang yếu thế, định dùng đống tài sản ít ỏi còn lại để cầu xin sự tử tế.
Minh Anh đứng sững sờ tại chỗ, đôi mắt vốn đang đỏ hoe vì cơn giận với Thảo giờ tròn xoe vì ngỡ ngàng. Cô bé nhìn mẹ, trong lòng chợt dấy lên cảm giác bất an lẫn tò mò. Lan khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức nặng của những toan tính kỹ lưỡng mà bà và vị luật sư riêng đã cân nhắc suốt thời gian qua.
Lan ngả đầu nhẹ về phía góc phòng, nơi Luật sư riêng đang ngồi lặng lẽ từ khi babóng người bước vào, tập hồ sơ để ngay ngắn trên đùi.
Luật sư riêng đứng lên, bước ra giữa phòng bệnh tầng 5, giọng trầm ổn vang lên rõ ràng giữa mùi thuốc khử trùng nồng nặc: “Tôi xin trích đọc tài sản chung của vợ chồng Lan và Hùng, theo di chúc đã công chứng. Tài sản bao gồm: một căn nhà mặt phố, năm tỷ đồng tiền tiết kiệm, và một chiếc xe Lexus.”
Nghe đến những con số và tài sản lớn, Thảo siết chặt tay Hùng, đôi mắt sáng rực đầy mộng tưởng về những món đồ hiệu sắp có được. Hùng khoanh tay, nụ cười nhếch mép vẫn giữ trên môi, thầm nghĩ tài sản này sớm muộn cũng thuộc về mình khi Lan qua đời.
Luật sư riêng lật tiếp trang giấy, giọng đều đều không chút xao động: “Toàn bộ tài sản chung, bà Lan quyết định để lại cho con gái Minh Anh.”
Tiếng lật giấy lạch cạch vang lên, căn phòng bỗng chìm vào tĩnh lặng đáng sợ. Minh Anh che miệng, nước mắt lăn dài trên má, nhìn Lan không chớp mắt. Lan chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt bình thản như đã dự liệu từ trước.
Hùng đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế nhựa va mạnh vào tường kêu rắc. Mặt Hùng tái mét, gân cổ nổi lên cuồn cuộn, giọng hét vang khắp phòng: “Mày điên rồi à Lan! Nhà mặt phố là tao làm ra! Tiền tiết kiệm là tao tích góp! Xe Lexus tao mua tặng mày! Tao là chồng mày, tao có quyền hưởng nửa tài sản này! Tao đòi quyền lợi của tao! Tao sẽ kiện ra tòa, không để yên đâu!”
Lan ho khan, tiếng ho khô khốc vang lên ngay sau tiếng hét của Hùng, xé toạc không khí ngột ngạt trong phòng bệnh tầng 5. Đôi vai gầy nhẳng run nhẹ, lớp da xanh xao bọc lấy xương sườn lộ rõ dưới lớp áo bệnh viện rộng thùng thình. Cô khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhưng sắc lạnh hiện lên giữa gương mặt hốc hác vì ung thư buồng trứng giai đoạn cuối.
Ánh mắt Lan dừng lại trên Hùng, giọng khàn đặc, yếu ớt nhưng rõ từng chữ: “Hùng, mày bỏ vợ ung thư giai đoạn cuối ba tháng trời không qua thăm, công khai ngoại tình với chính bạn thân của vợ mình. Theo di chúc đã công chứng, mày bỏ rơi vợ ốm đau, hoàn toàn không được hưởng bất kỳ tài sản nào.”
Hùng mặt đỏ gay, gân cổ nổi cuồn cuộn, tay siết chặt thành ghế nhựa đến trắng bệch: “Mày nhảm nhí! Tao là chồng mày, tao có quyền –”
“Di chúc có hiệu lực pháp lý đầy đủ.” Luật sư riêng cất giọng trầm, giơ tập hồ sơ đã công chứng lên. “Ông Hùng có hành vi bỏ mặc vợ ốm đau, ngoại tình công khai, bị tước quyền hưởng di sản theo ý nguyện của bà Lan.”
Lan lại ho khan một tiếng, ánh mắt chuyển sang Thảo đang đứng sát cạnh Hùng, tay siết chặt lấy cánh tay hắn đến trắng bệch. Thảo mặt đỏ bừng, mắt láo liên né tránh ánh nhìn của Lan, đôi chân cựa quậy không yên.
Lan cười, tiếng cười nhẹ bẫng nhưng sắc như dao cạo: “Thảo à, mày là bạn thân tôi nhưng cướp chồng tôi, mày cũng không được gì đâu.”
Thảo mặt đỏ rần, lắp bắp: “Lan, mày nói gì vô lý thế! Tao với Hùng là tình cảm thật, không như mày nghĩ –”
“Tình cảm thật?” Lan ngắt lời, tiếng ho khan lại vang lên, cơ thể cô run nhẹ nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. “Tài sản của tao đã để hết cho Minh Anh, mày với Hùng tay trắng cả thôi.”
Hùng tức tối gầm lên, tay đập mạnh xuống mặt bàn cạnh đó, chiếc bình hoa nhựa trên bàn rơi xuống đất vỡ tan, nước bắn tung tóe. “Lan! Mày đừng có hối hận! Tao sẽ cho mày thấy tay!”
Minh Anh đứng dậy, bước qua chỗ vỡ của bình hoa, nắm lấy bàn tay chỉ còn da bọc xương của Lan, giọng run nhẹ: “Mẹ, con ở đây.” Lan khẽ gật đầu, siết nhẹ tay con gái, đôi mắt lặng lẽ hướng ra cửa sổ phòng tầng 5, nơi tia nắng chiều nhạt đang rơi nhẹ xuống những tán cây bên ngoài.
Luật sư riêng đẩy gọng kính lên trán, lật tiếp trang hồ sơ công chứng, giọng trầm rãi rỏi vang lên trong căn phòng tĩnh lặng: “Phần tài sản riêng của Lan bao gồm: căn nhà do bố mẹ Lan để lại, và cửa hàng hoa Lan đã thuê mặt bằng, đang chuẩn bị khai trương.”
Hùng bám chặt thành ghế nhựa, đốt ngón tay trắng bệch, mắt trợn trừng nhìn tập hồ sơ. Hắn thầm nghĩ: “Nhà này là của bố mẹ Lan, nhưng tao là chồng, sao có thể không được hưởng?”
Thảo đứng sát bên Hùng, móng tay cắm sâu vào cánh tay hắn, mắt cũng trợn to, dán chặt vào môi Luật sư riêng.
Luật sư riêng tiếp tục đọc lớn, từng chữ rõ ràng: “Căn nhà riêng và cửa hàng hoa để lại cho Minh Anh, trích 30% lợi nhuận tặng quỹ ung thư.”
Minh Anh khựng người, tay siết chặt lấy bàn tay chỉ còn da bọc xương của Lan, đôi mắt 17 tuổi mở to sững sờ, giọng run bần bật: “Mẹ… để lại cho con hết sao?”
Lan khẽ quay đầu, nụ cười nhạt nở trên gương mặt hốc hác, giọng khàn đặc: “Mẹ biết con thích hoa, sẽ chăm sóc tiệm hoa tốt hơn mẹ.”
Minh Anh bỗng òa khóc, hai tay che mặt, nước mắt chảy ròng ròng qua kẽ ngón tay, khóc nức nở: “Con cảm ơn mẹ… Con sẽ làm theo lời mẹ dặn, sống tử tế, không hận thù…”
Hùng đứng phắt dậy, ghế nhựa sau lưng văng ra đập vào tường kêu rắc, đôi mắt trợn trừng, gân cổ nổi cuồn cuộn: “Lan! Mày điên rồi! Tao là chồng mày, tao có quyền hưởng tài sản!”
Thảo cũng trợn mắt, tay kéo áo Hùng, giọng lạc đi: “Đúng đấy! Tôi cũng có công chăm sóc Lan lúc mới nhập viện, sao tôi không được gì?”
Luật sư riêng lắc đầu, gập lại hồ sơ: “Di chúc hợp pháp, Hùng bỏ mặc Lan ốm đau, ngoại tình công khai, bị tước quyền hưởng di sản. Thảo không có liên quan đến tài sản của Lan, không được hưởng gì.”
Hùng tức đến mặt đỏ gay, tay siết chặt nắm đấm, định lao đến thì Minh Anh bước chắn trước Lan, ánh mắt kiên định: “Bố không có quyền đòi gì cả. Luật sư đã nói rõ rồi.”
Thảo trợn mắt nhìn Minh Anh, rồi nhìn Hùng, tay run siết chặt túi xách, thầm nghĩ: “Vậy là mình với Hùng tay trắng thật rồi?”
Lan lại ho khan, cơ thể run nhẹ, ánh mắt bình thản: “Hùng, Thảo, tụi mày không có được gì đâu. Di chúc đã công chứng, không thay đổi được.”
Hùng gầm lên, đấm mạnh tay xuống bàn, chiếc cốc nhựa rơi xuống đất lăn lông lốc: “Lan! Mày đợi đấy!”
Minh Anh ôm lấy tay Lan, khóc nức nở, đầu tựa vào vai gầy nhẳng của mẹ, thì thào: “Mẹ đừng lo, con ở đây.”
Hùng đột ngột phóng người về phía bàn đặt tập di chúc, tay vươn dài định giật lấy tờ giấy, miệng gầm lên: “Đưa đây!”
Y tá phụ trách phòng bệnh bước nhanh từ góc phòng, hai tay chặn ngang ngực Hùng, đẩy Hùng lùi lại hai bước. Hùng nghiến răng, cố sấn tới thêm lần nữa, mắt đỏ ngầu dán chặt vào tập di chúc nằm trên bàn cạnh giường bệnh của Lan.
Lan khẽ ngẩng đầu, gương mặt hốc hác chỉ còn da bọc xương vẫn giữ nét bình thản, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ: “Anh động vào tôi là bị tội hành hung bệnh nhân đấy Hùng à.”
Hùng khựng người, nắm đấm siết chặt đến nỗi đốt ngón tay trắng bệch, toàn thân Hùng run bần bật vì tức giận. Hùng thầm nghĩ: “Lan sẽ hối hận.”
Thảo đứng sát bên Hùng, đầu lắc mạnh, gương mặt xoắn xuýt nhìn Lan, giọng the thé: “Lan độc ác!”
Y tá nhíu mày, giọng cảnh cáo: “Nếu còn gây rối, tôi sẽ gọi bảo vệ và báo công an ngay lập tức.”
Thảo nghiến răng, đôi mắt long sòng sọc dán chặt vào Lan, giọng the thé vang lên đầy đe dọa: “Lan! Mày không được phép làm thế! Nhà tao với Hùng đang xây dở dang, mày phải đưa tiền sửa nhà cưới cho tao! Đừng tưởng mày nằm viện là thoát được.”
Lan từ từ ngồi dậy, chiếc khung xương sườn lộ rõ dưới lớp áo bệnh nhân mỏng manh, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh hơn bao giờ hết. Lan nhếch môi, một nụ cười đầy mỉa mai: “Nhà cưới? Tiền đâu mà cưới?”
Hùng vội vàng bước tới, mặt đỏ bừng vì nhục nhã, giọng gầm gừ: “Lan, đừng có vô lý! Tiền đó là tài sản chung của chúng ta, mày không có quyền tự quyết.”
Lan chậm rãi nhấp một ngụm nước, giọng khàn đặc nhưng rõ từng chữ: “Nghe này Hùng. Cái xe Lexus anh đang đi rầm rầm kia, tao đã bán nó từ tuần trước rồi. Toàn bộ số tiền đó, tao đã chuyển thẳng vào tài khoản tiết kiệm cho Minh Anh để con bé ôn thi đại học và mở tiệm hoa sau này.”
Nghe đến đây, mặt Hùng tái xám đi, tròng mắt trợn trừng, người lảo đảo lùi lại va vào thành giường. “Cái gì? Xe Lexus? Mày dám… mày dám bán xe của tao?”
Thảo không chịu nổi cú sốc, cô ta gào thét lên như thể bị giật mất vàng, nước mắt giàn giụa: “Lan mày ác quá! Tiền đó là của tao! Sửa nhà cưới của tao! Mày trả tiền lại cho tao!”
Lan nhẹ nhàng ngả lưng xuống gối, nhìn hai kẻ đang rối loạn như những con chuột bị dồn vào góc tường, giọng nhỏ nhẹ nhưng như một nhát dao cắt vào lòng họ: “Tiền của tao, tao muốn cho ai thì cho. Mày với Hùng ra đường làm thuê mà sống.”
“Không!” Thảo thét lên, lao tới định xô ngã Lan nhưng bị Y tá chặn lại. Bất lực và tức tưởi, Thảo quay sang đập phăng chiếc ghế nhựa bên cạnh, tiếng đập vang lên chát chúa trong phòng bệnh tĩnh lặng. Hùng đứng sững sờ, mặt xám ngoét như tro tàn, không còn chút khí chất của kẻ đang mơ làm chủ gia đình.
Minh Anh đẩy cửa bước vào, chiếc cặp sách ôn thi đại học còn đeo lủng lẳng trên vai, gương mặt hốc hác sau cánh cửa vẫn chưa hết bàng hoàng vì những tiếng gào thét vừa nghe được. Minh Anh đi thẳng đến bên giường bệnh, mặc kệ Hùng và Thảo đang co ro ở góc phòng, ánh mắt chỉ dán chặt vào khuôn mặt hóp sâu của Lan.
Lan mỉm cười, chiếc xương cổ lộ rõ dưới lớp da nhăn nheo, giơ bàn tay gầy guộc ra hiệu cho Minh Anh nắm lấy. Lan quay sang Y tá, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng: “Chị ơi, phiền chị lấy giúp tôi cái phong bì để trong ngăn kéo tủ đầu giường nhé. Chìa khóa cửa hàng hoa nằm ở đó.”
Y tá gật đầu, nhanh chóng mở ngăn kéo lấy ra một phong bì màu trắng, trên có ghi dòng chữ nhỏ “Tiệm Hoa Mộng Lan” do chính Lan viết khi còn khỏe. Y tá đặt phong bì vào tay Lan.
Minh Anh siết chặt tay Lan, giọng nghẹn ngào: “Con không nhận tài sản của mẹ đâu. Mẹ cầm lại mà chữa bệnh, con đã xin được học bổng rồi, không cần tiền đâu.”
Lan lắc đầu, đôi mắt mờ đục vì thuốc giảm đau nhưng vẫn ánh lên sự kiên định. Lan lấy chìa khóa từ trong phong bì, đặt ngay vào lòng bàn tay Minh Anh, nắm chặt lấy đôi tay đang run rẩy của con gái: “Con ạ, mẹ sắp đi rồi, tài sản này để con học đại học, mở tiệm hoa thay mẹ nhé.”
Minh Anh cắn môi, nước mắt lăn dài trên gò má nhưng không khóc thành tiếng. Minh Anh vừa đau xót vì mẹ sắp mất, vừa tự hào vì Lan không khuất phục trước kẻ bạc tình. Minh Anh gật đầu, cất giữ chìa khóa cẩn thận vào túi áo: “Con hứa sẽ làm được, mẹ yên tâm.”
Góc phòng, Hùng và Thảo đứng sững, không ai nói một lời. Thảo nghiến răng đến bật máu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chìa khóa trong tay Minh Anh nhưng không dám bước tới. Hùng lùi lại một bước, đôi vai rũ xuống, lần đầu tiên trong đời Hùng nhận ra mình đã mất tất cả.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở, Luật sư riêng bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị, chiếc cặp da cũ kỹ dưới tay ông dường như nặng trĩu những quyền lực mà Lan đã giao phó. Hùng và Thảo giật mình thót lại, bản năng lập tức lùi sâu hơn vào góc tối của căn phòng. Minh Anh nhanh chóng tiến lên phía trước, như một lá chắn bảo vệ Lan.
Luật sư riêng gật chào Lan, ánh mắt ông dừng lại trên đôi bàn tay gầy guộc của cô, rồi đanh thép quay sang Hùng và Thảo. Ông lấy từ trong cặp ra hai bản thỏa thuận, đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.
“Tôi có mặt ở đây theo di nguyện của Lan,” Luật sư riêng cất giọng trầm đục, từng chữ từng chữ vang lên như tiếng búa gõ. “Hai người đọc kỹ điều khoản này. Lan đã quyết định toàn bộ tài sản, bao gồm cả phần hùn của Hùng trong gia tài chung, sẽ thuộc về Minh Anh và quỹ mở tiệm hoa. Hai người chỉ cần ký vào đây xác nhận không tranh chấp.”
Hùng nuốt khan, tay run run cầm lấy tờ giấy. Thảo ghé sát vào, đôi mắt đỏ ngầu đọc lướt qua các dòng chữ. Đến đoạn ghi rõ “từ bỏ mọi quyền lợi liên quan đến tài sản hiện tại”, Thảo bỗng nghiến răng ken két.
“Ông điên rồi! Tài sản đó có công sức của Hùng, sao có thể cho hết cho đứa nhỏ đó được?” Thảo gào lên, mất hết vẻ mềm mỏng giả tạo. “Chúng tôi không ký!”
Luật sư riêng không hề nao núng, ông đẩy cặp kính trượt xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào hai kẻ đang run rẩy. Ông búng nhẹ vào mặt giấy, chỉ vào một dòng chữ nhỏ được in đậm ở cuối trang.
“Hai người không ký tôi gửi hồ sơ tòa ngay hôm nay, liên quan quan hệ ngoài hôn nhân.” Giọng ông dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. “Tôi có đầy đủ bằng chứng về việc hai người chung sống như vợ chồng ngay khi Lan còn đang hóa trị. Tội ngoại tình không chỉ mất sạch tài sản, mà còn kéo theo hồ sơ hình sự cho cả hai.”
Mặt Hùng tái nhợt đi thấy rõ, mồ hôi lấm tấm trên trán hắn. Hắn nhìn sang Lan, cô chỉ nằm im lặng, đôi mắt mờ đục nhưng đầy uy lực đang dõi theo. Thảo lùi lại, cố gắng che giấu sự hoảng loạn, nhưng đôi vai cô ta vẫn run bần bật.
“Ký đi Hùng… ký nhanh lên…” Thảo thì thầm, giọng run rẩy. “Nếu vào tù thì hết tất cả rồi…”
Hùng run rẩy cầm cây bút, bàn tay anh ta sụp xuống, không dám đặt bút xuống giấy. Sự sợ hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt hắn, nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy không lối thoát mà Lan đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu. Lan khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt nhưng đầy thỏa mãn lướt qua khuôn mặt hốc hác. Minh Anh siết chặt chìa khóa trong túi, ánh mắt rực sáng nhìn kẻ thù đang cúi đầu thất thểu dưới sức mạnh của công lý.
Lan đột ngột cơn ho dữ dội ập tới, bàn tay gầy guộc siết chặt mép giường bệnh, máu tươi trào ra khóe miệng, nhuộm đỏ cả lớp khăn giấy Minh Anh vội vàng đưa lên. Minh Anh thét gọi y tá, đôi tay run rẩy lau vết máu trên cằm mẹ, siết chặt lấy bàn tay xương xẩu của Lan.
Hùng lùi sát vào tường, mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi mắt hoảng loạn dán chặt vào dòng máu tuôn ra từ miệng người vợ hấp hối. Thảo bấu chặt cánh tay Hùng đến trắng bợt, hơi thở dồn dập, sợ hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt từng mỉa mai Lan không biết bao nhiêu lần.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên ngoài hành lang, bác sĩ cùng hai y tá đẩy xe cấp cứu lao vào phòng. Họ lập tức xếp Lan nằm ngửa, đeo mặt nạ oxy, bác sĩ hét lệnh chuẩn bị thuốc cầm máu. Luật sư riêng nép sang một bên, mắt không rời Lan, tay siết chặt chiếc cặp da chứa đầy bằng chứng.
Lan giãy giụa dưới lớp mặt nạ oxy, ngón tay gầy guộc vươn về phía Luật sư riêng, cố gắng thốt ra từng tiếng. Bác sĩ quát: “Bệnh nhân yếu lắm, đừng để bà ấy cố nói!”
Nhưng Lan vẫn gượng cựa, đôi mắt mờ đục dán chặt vào Hùng và Thảo, giọng thều thào đứt quãng: “Tôi tha thứ cho các anh chị, nhưng pháp luật không tha thứ đâu…”
Hùng chết lặng, chân run rẩy suýt ngã. Thảo che miệng, ánh mắt hoảng loạn dán vào Luật sư riêng, quay sang Hùng run rẩy. Lan khẽ nhếch mép, ngón tay chỉ về phía chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường, hơi thở yếu dần: “Video các anh chị ngoại tình… tôi đã gửi hết cho luật sư… từ tuần trước…”
Luật sư riêng gật đầu, lấy từ trong cặp ra một chiếc USB đưa lên trước mặt Hùng và Thảo: “Đúng vậy. Tôi đã nhận toàn bộ video quay cảnh hai người đi khách sạn, chung sống tại căn hộ riêng khi Lan đang hóa trị. Tòa án sẽ xem xét tất cả hồ sơ ngay sau khi Lan…”
Hùng quỵ xuống sàn, đầu gục xuống, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cổ áo. Thảo ngồi phịch xuống đất, mặt tái nhợt, chẳng còn chút vẻ kiêu kỳ nào. Minh Anh nắm chặt lấy tay mẹ, nước mắt lăn dài trên má nhưng ánh mắt vẫn kiên định, ghi nhớ lời mẹ dặn sống tử tế không hận thù.
Lan thở hắt ra, mắt từ từ nhắm lại, bàn tay buông lỏng rơi xuống giường. Chuông máy theo dõi sinh hiệu đột ngột kêu ré lên, bác sĩ hét lên: “Ngừng tim! Sốc thuốc! Tiếp tục hồi sức!”
3 ngày sau khi Lan qua đời tại bệnh viện Ung bướu, bầu trời phủ mây xám đặc, gió lạnh thổi qua hàng cây bạch đàn xung quanh nghĩa trang. Nắm đất mới đắp trên mộ Lan còn ẩm ướt, tấm bia đá trắng muốt chưa kịp khắc đầy đủ thông tin của Lan.
Minh Anh đứng cạnh mộ, mặc áo tang sẫm màu, khăn tang trắng quấn chặt quanh trán. Tay Minh Anh siết chặt phong bì thư đỗ đại học luật, mép thư bị nhàu nát do nắm quá chặt. Luật sư riêng đứng cạnh Minh Anh, tay cầm cuốn hồ sơ da đen, gương mặt trầm mặc.
Tiếng bàn tán từ phía cổng nghĩa trang vọng lại: “Hùng và Thảo sáng nay đã rời thành phố, lấy cớ có công việc gấp, không thèm đến dự lễ an táng của Lan.” Minh Anh nghe thấy, môi mím chặt, ánh mắt kiên định không hướng về phía đó.
Minh Anh quỳ xuống bên mộ, tay đặt nhẹ lên nắm đất, giọng nghẹn ngào nhưng rõ ràng: “Mẹ ơi, con đã đỗ đại học luật, sau này sẽ bảo vệ những người phụ nữ như mẹ.”
Luật sư riêng bước lên, đặt tay lên vai Minh Anh: “Di chúc Lan để lại đã được tòa án xác nhận hiệu lực từ sáng nay. Toàn bộ nội dung được cân nhắc kỹ lưỡng, không để lại kẽ hở nào cho Hùng và Thảo trục lợi.”
Tại trụ sở tòa án nhân dân thành phố, thẩm phán vừa gõ búa kết thúc phiên tòa. Hùng ngồi ở ghế bị cáo, mặt tái mét, Thảo ngồi cạnh, tay run rẩy nắm chặt túi xách. Thẩm phán đọc phán quyết: “Căn cứ vào di chúc hợp pháp của bà Lan và các bằng chứng vi phạm quy định tài sản, tòa phạt ông Hùng và bà Thảo tổng cộng 500 triệu đồng, buộc thực hiện nghĩa vụ bồi thường trong vòng 30 ngày.”
Hùng đập tay xuống bàn, quát: “500 triệu đồng? Làm sao tôi gom đủ tiền trong một tháng?” Thảo khóc nức nở, giọng the thé: “Lan đã chết rồi còn bày ra trò trả thù này!”
Luật sư riêng bước ra từ hàng lang tòa án, điện thoại vừa nhận được tin nhắn thông báo kết quả phiên tòa. Luật sư riêng quay lại phía Minh Anh đang đợi ở sân tòa, nở nụ cười nhẹ: “Hùng và Thảo vừa bị tuyên phạt 500 triệu đồng, đúng như kế hoạch Lan đã dự liệu.”
Minh Anh nhìn về phía cổng tòa, nơi Hùng và Thảo đang bị phóng viên vây quanh, gương mặt buồn bã nhưng không chút oán hận: “Mẹ dặn con sống tử tế, không hận thù ai. Con chỉ làm những gì mẹ đã gửi gắm.”
Một năm trôi qua kể từ ngày phán quyết tòa án tuyên Hùng và Thảo phạt 500 triệu đồng. Nắng nhẹ hắt qua tấm kính cửa sổ tiệm hoa nhỏ nằm ngay Góc phố tiệm hoa, nơi xưa kia Lan từng đứng ngắm nhìn, mơ ước có một góc nhỏ bán hoa tươi cho người qua đường.
Minh Anh đứng trước cửa tiệm, tay siết chặt chiếc kéo vàng bóng loáng, bên cạnh là những bó hoa hồng nhung tươi rói, cẩm chướng trắng, hoa ly vàng xếp thành hàng ngay ngắn. Những người bạn của Lan từng đến thăm bà khi còn điều trị tại Bệnh viện Ung bướu, cùng vài người hàng xóm quen thuộc đứng xung quanh, ánh mắt đều hướng về tấm biển gỗ treo trên cao: “Tiệm Hoa Lan”.
Minh Anh cắt đứt dải băng đỏ, tiếng vỗ tay rào rào vang lên. Cô bước lên bục nhỏ trước cửa, micro cầm trên tay, giọng trong trẻo nhưng đượm buồn:
“Tiệm hoa này mang tên mẹ tôi, tất cả lợi nhuận 30% sẽ tặng quỹ ung thư như di chúc mẹ để lại.”
Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này chậm rãi hơn, đượm sự xúc động. Một vài người phụ nữ từng chăm sóc Lan hồi nằm viện lau vội nước mắt, gật đầu khen ngợi. Y tá từng chăm sóc Lan cũng có mặt, mỉm cười nhìn tấm biển gỗ, thầm nghĩ: “Lan chắc chắn đang an lòng.”
Luật sư riêng đứng ở góc tiệm, tay cầm tách trà, gật đầu với Minh Anh. Ông nhớ lại ngày Lan ngồi trên giường bệnh, da bọc xương, cẩn thận dặn dò từng chữ trong di chúc, lòng thầm nhủ: “Lan, em thấy chưa, mọi điều em dặn đều thành hiện thực.”
Cảnh chuyển nhanh đến một căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở ngoại thành, cách tiệm hoa mười lăm phút đi xe máy. Hùng ngồi bệt dưới đất, tay cầm tờ thông báo thu hồi tài sản từ tòa án, mặt hầm hố. Thảo ngồi bên cạnh, tay gãi đầu, má hóp mắt trũng, trông già nua hơn hẳn so với một năm trước.
Hùng đập tờ giấy xuống sàn, giọng gầm gừ: “500 triệu đồng phạt, lại còn không được hưởng một xu nào từ di sản của Lan! Tao đã bán hết cổ phần công ty, căn nhà mặt phố cũng bị tịch thu, giờ còn gì đâu để sống?”
Thảo rướn giọng the thé, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ: “Mày đừng quát tao! Lan chết rồi còn bày trò hại người. Giờ tao phải đi làm công nhân may gia công, ngày chỉ kiếm được hai trăm nghìn, sống sao nổi?”
Hùng nhếch mép cười chua chát, cười đầy oán hận: “Hại người? Chính mày với tao ngoại tình với nhau, bỏ Lan lúc bà ấy ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, giờ bị phạt là đáng đời. Ước gì ngày đó không gặp mày, không gặp Lan, tao đã không rơi vào cảnh này.”
Thảo chửi rủa, ném cái gối rách vào người Hùng: “Mày nói láo! Chính mày bỏ vợ con đi theo tao, giờ đổ tại tao à? Lan chết rồi còn để lại di chúc hành hạ chúng ta, đúng là phụ nữ ác độc nhất!”
Hùng đứng dậy, giật lấy cái túi xách cũ kỹ của Thảo, lục tìm tiền: “Đủ rồi! Tao đi tìm việc làm bốc vác, mày ở nhà mà lo cơm nước. Tiền phạt chưa trả xong, tòa án lại nhắc đòi, sống một ngày lo một ngày!”
Cửa phòng trọ đóng sầm lại, tiếng cãi vã của hai người vọng ra ngoài phố, hòa vào tiếng còi xe ồn ào, chìm dần vào không gian.
Một buổi sáng nắng nhẹ, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Minh Anh bước ra khỏi cổng Đại học Luật, tà áo dài trắng tinh khôi bay nhẹ trong gió, tay siết chặt tấm bằng tốt nghiệp cứng cáp, mép giấy còn thơm mùi mực in mới. Cô mỉm cười, ngón tay lướt qua tên mình in rõ ràng trên bằng, rồi lập tức rẽ sang con đường dẫn đến nghĩa trang thành phố.
Chiếc xe máy cũ kỹ dừng lại trước cổng nghĩa trang, Minh Anh bước xuống, tay cầm bó hoa hồng trắng tinh khôi, tấm bằng luật được bọc cẩn thận trong túi ni lông trong suốt. Cô đi qua những hàng cây phượng già, lá xào xạc trong gió, dừng lại trước mộ của Lan. Bia mộ đá trắng sạch sẽ, khắc rõ tên Lan, ngày sinh và ngày mất, phía trên là tấm ảnh Lan mỉm cười, mái tóc ngắn gọn gàng, ánh mắt ấm áp như xưa.
Minh Anh quỳ xuống, lau nhẹ lớp bụi mỏng trên bia mộ, đặt bó hoa hồng trắng ngay ngắn phía trước, rồi đặt tấm bằng luật lên trên, vuốt phẳng mép bằng. Cô lấy từ trong túi áo một phong bì cũ, mép giấy đã hơi nhăn, là lá thư Lan để lại cho cô trước khi qua đời.
Cô mở phong bì, tờ giấy lòng thư giấy hoa nét, chữ viết của Lan nắn nót, đôi chỗ run rẩy vì lúc đó Lan đã yếu lắm, chỉ còn da bọc xương trên giường bệnh Bệnh viện Ung bướu tầng 5. Minh Anh đọc to, giọng run rẩy:
“Sống tử tế là món quà lớn nhất mẹ để lại cho con, con sẽ hạnh phúc.”
Minh Anh nhìn tấm bằng, nhìn bó hoa hồng trắng, rồi nhìn tấm ảnh Lan. Nụ cười nở trên môi cô, nhưng hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Gió thổi nhẹ qua hàng cây bên mộ, những cánh hoa hồng trắng rung rinh, mang theo lời hứa của Lan bay đi xa.
Cuộc đời vốn dĩ không phải đường thẳng mượt mà, nó gập ghềnh với mất mát, phản bội và những nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng chính những tháng năm đối diện với sự phản bội của Hùng, Thảo, đối diện với cái chết lặng lẽ của Lan, đã dạy Minh Anh bài học quý giá nhất mà không trường lớp nào dạy được. Sống tử tế không phải là không biết giận dữ, không phải là để kẻ ác hoành hành mà không bị trừng trị, mà là chọn cách đối xử với thế giới bằng sự chân thành, không để lòng hận thù bào mòn trái tim mình.
Hùng và Thảo giờ đây gánh chịu hậu quả cho lựa chọn sai lầm, sống trong căn phòng trọ chật hẹp, lo toan từng đồng tiền, nhưng Minh Anh chẳng hả hê. Cô hiểu sự trừng phạt nặng nề nhất không phải tù tội hay tiền phạt, mà là phải sống với lương tâm tàn khuyết, mãi chìm trong oán hận và hối tiếc.
Tiệm Hoa Lan nay là góc bình yên giữa phố thị ồn ào, lợi nhuận 30% vẫn đều đặn gửi đến quỹ ung thư, tiếp nối ước mơ của Lan. Minh Anh mỗi sáng đến tiệm chăm sóc hoa, chiều lại ghé nghĩa trang thăm mẹ, kể cho Lan nghe bao điều mới mẻ.
Gió vẫn thổi qua hàng cây bên mộ, hương hoa hồng trắng thoang thoảng, như lời nhắc của Lan: hạnh phúc không đến từ những gì ta chiếm hữu, mà từ cách ta chọn sống. Không oán trách, không hận thù, chỉ sống tử tế như mẹ dặn, dù qua bao sóng gió, bình yên vẫn tự tìm đến.
Để lại một bình luận