Tôi Gửi 15 Triệu Mỗi Tháng Cho Em Chăm Mẹ – Đến Ngày Trở Về, Mẹ Lại Không Có Nổi Một Bữa Cơm Tử Tế….

Tôi Gửi 15 Triệu Mỗi Tháng Cho Em Chăm Mẹ – Đến Ngày Trở Về, Mẹ Lại Không Có Nổi Một Bữa Cơm Tử Tế….

Tôi vừa bước vào căn nhà mình gửi tiền về xây suốt 10 năm thì nghe rõ câu nói từ miệng em trai: “Mẹ xuống bếp ăn đi, bàn trên này để đãi khách bên nhà vợ con.” Trên phòng khách, gia đình bên vợ chú út đang cười nói bên bàn đầy tôm hùm, cua biển. Còn dưới bếp, mẹ tôi ngồi co ro trên ghế thấp, trước mặt chỉ có chén cơm nguội chan nước nóng và miếng cá khô cháy. Tôi đứng sững: “Mẹ, sao mẹ lại ăn dưới này?” Mẹ hoảng hốt giấu chén cơm: “Nam, con về hồi nào? Mẹ ăn gì cũng được, đừng làm lớn chuyện.” Tuấn chạy xuống chắn trước tôi: “Anh hai nghe em giải thích, mẹ không quen ăn hải sản.” Tôi nhìn mẹ: “Mẹ nói thật đi, mẹ tự xuống hay có người bảo mẹ xuống?” Mẹ cúi gằm mặt, tay run rẩy.

Ngọc Diễm đứng trên cầu thang: “Anh đi biệt 10 năm, có chăm mẹ ngày nào đâu mà vừa về đã lên giọng. Vợ chồng tôi cho bà ở là tốt lắm rồi.” Tôi nhìn cô: “Cô vừa nói cho mẹ tôi ở?” Diễm khoanh tay: “Không phải vợ chồng tôi ở đây chăm bà thì còn ai?” Tôi nhặt vỏ tôm hùm bị ném cạnh chân mẹ: “Tiền tôi gửi về để mẹ ăn cơm nóng, không phải để nhà vợ chú ăn tôm hùm, còn mẹ tôi trốn dưới bếp.” Tuấn tái mặt: “Anh đừng vì chuyện nhỏ mà làm tan nát gia đình.” Tôi gọi luật sư: “Anh Chí, kiểm tra giấy tờ và đăng bán căn nhà này giúp tôi. Làm ngay hôm nay.”

Mẹ bật khóc níu tay tôi: “Đừng bán Nam, bán nhà rồi vợ chồng chú con biết ở đâu?” Tôi nhìn chén cơm nguội sau lưng mẹ, cổ họng nghẹn cứng: “Mẹ còn không được ngồi ăn trong nhà mình, vậy giữ nhà này cho ai?” Cả nhà im phăng phắc. Ông Dũng – bố vợ Tuấn – lôi cả nhà về trong im lặng. Khi chỉ còn người trong nhà, tôi đỡ mẹ ngồi xuống: “Phòng của mẹ đâu? Sao mẹ lại ăn dưới này?” Mẹ né tránh: “Phòng mẹ ở tầng trệt, nhưng dạo này nhiều đồ quá nên mẹ ngủ tạm phòng sau.”

Tôi đi về phía phòng ngủ tầng trệt. Cánh cửa mở ra, bên trong không còn giường của mẹ. Cả phòng biến thành kho chứa rượu ngoại, quà biếu, tủ kính trưng bày rượu đắt tiền. Phòng mẹ đã thành phòng chứa rượu của nhà vợ Tuấn. Tôi quay lại nhìn em trai: “Chú nói xem ở nhà này có vị khách nào quan trọng hơn mẹ ruột chúng ta không?” Tuấn cúi đầu. Mẹ lật đật chạy tới: “Là do mẹ, mẹ thấy phòng rộng quá, ở một mình cũng phí. Mẹ tự nguyện dọn ra phòng sau cho vợ chồng nó có chỗ để đồ.” Tôi lẳng lặng đi về phía sau. Đó không phải phòng ngủ, chỉ là cái gian nhỏ xíu cạnh khu giặt đồ, kê vừa chiếc giường đơn cũ. Trần ố vàng thấm nước, không cửa sổ, chỉ ô thông gió nhỏ. Trên đầu giường mẹ có tấm ảnh thờ ba – người mất sớm, một mình mẹ nuôi hai anh em. Tôi đi làm xa vì nợ ba để lại. Vậy mà mẹ tôi đang ngủ nơi không bằng nhà kho.

Sáng hôm sau, Thanh Thảo – bạn học cũ, người tôi nợ lời từ biệt 10 năm trước – mang thuốc đến cho mẹ. Tôi hỏi thẳng: “Cô biết mẹ tôi sống thế này bao lâu rồi?” Thảo nhìn tôi thất vọng: “Em biết đủ lâu để hiểu bác không dám gọi anh mỗi khi sốt giữa đêm. Đủ lâu để biết bác tự ra trạm xá mua thuốc mỗi khi trái gió.” Tôi gắt: “Vậy sao cô không nói?” Thảo bật cười chua chát: “Anh có biết bao nhiêu lần em định gọi không? Chính bác níu tay em lại, sợ anh vất vả lại phải lo, sợ anh bỏ dở công việc mà về. Anh chỉ biết gửi tiền. Anh nghĩ tiền thay thế được mọi thứ sao? Anh có bao giờ hỏi bác ngủ ở đâu? Những lúc đau ốm ai đưa bác đi khám? Người ở bên cạnh mẹ anh 10 năm qua không phải anh, vậy anh lấy tư cách gì trách em?” Thảo đặt thuốc lên bàn rồi bỏ đi………….

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI

👇👇👇

Tôi vào phòng mở laptop xem lại giao dịch. 3 năm nay, Tuấn bảo chuyển tiền vào tài khoản nó vì mẹ già yếu không đi rút được. Tôi gọi Tuấn: “Mỗi tháng anh gửi 15 triệu. Chú dùng vào việc gì?” Tuấn tái mặt: “Thì lo cho mẹ, tiền điện, nước, ăn uống, sửa nhà…” Tôi nhướng mày: “Sửa những gì?” “Sơn tường, làm trần thạch cao, mua sofa…” Tôi đóng laptop: “Bộ sofa đó nhà vợ chú mang đến. Tiền tôi gửi chú làm đẹp mặt với thiên hạ?” Dì Sáu Liên – hàng xóm thẳng tính – nghe chuyện chen vào: “Ối giời, sửa nhà kiểu gì mà phòng bà Hường càng nhỏ, tủ rượu cậu Tuấn càng lớn? Tao chỉ biết bà Hường đau ốm phải mua thuốc chịu ở tiệm con Thảo, có lần đi chợ vay tao mấy chục nghìn. Tiền cậu chăm mẹ kiểu gì mà mẹ cậu ra đường không có nổi một đồng?”

Tối đó Thảo quay lại, đưa hộp thiếc cũ: “Bác Hường giấu dưới đáy tủ. Anh nên xem.” Bên trong là hóa đơn khám bệnh, đơn thuốc của mẹ: suy nhược, huyết áp cao, đau xương khớp. Có tờ ra viện cách đây 6 tháng: ngất xỉu do suy nhược. Hôm đó gọi về, Tuấn bảo mẹ chỉ mệt vì trái gió. Lời nói dối trắng trợn. Tôi đưa mẹ xem: “Sao mẹ không nói?” Mẹ cúi đầu: “Con ở xa đã cực khổ, mẹ không muốn con bận tâm. Lại chú Tuấn còn lo vợ con, mẹ không muốn vì mẹ mà hai anh em mất tình cảm.”

Luật sư Chí nhắn: Nam, em trai cậu đã nộp hồ sơ xin xác nhận là người quản lý hợp pháp mảnh đất này. Tôi lạnh toát. Tuấn không chỉ nói dối, dùng tiền sai mục đích mà còn âm mưu chiếm đoạt nhà. Tôi tuyên bố cả nhà ngồi ăn bữa cơm. Tôi xuống bếp nấu món mẹ thích, đặt thêm đĩa cá khô và bát cơm nguội. Tuấn khó chịu: “Anh bày mấy thứ này ra làm gì?” Tôi gắp cá vào bát nó: “Ăn thử bữa cơm mẹ đã ăn suốt mấy tháng qua.”

Ông Dũng đến: “Nam về thì để vợ chồng nó yên ổn. Cái nhà này con rể bác ở bao năm, không thể nói bán là bán.” Tôi ngước nhìn: “Bác đang ngồi trong nhà xây bằng 10 năm tuổi trẻ cháu. Đừng dạy cháu làm gì với tài sản mình.” Ông Dũng đập bàn: “Tính sòng phẳng! Cổng sắt, salon, karaoke tiền nhà tôi bỏ ra. Bán nhà thì hoàn lại.” Tôi gọi luật sư Chí. Anh nói cần hóa đơn hợp lệ. Tuấn đưa vài tờ viết tay không dấu, ngày tháng không khớp. Dì Sáu cười: “Ủa lạ, ghế nhà người ta mua cho con gái ngồi mấy năm, giờ đòi chủ nhà tính tiền hao mòn?” Tuấn quay sang mẹ: “Mẹ thấy chưa? Anh hai bắt vợ chồng con rời khỏi nhà.” Mẹ nhìn tôi rồi nhìn Tuấn, rồi quỳ xuống trước mặt tôi: “Nam, mẹ xin con đừng bán nhà!” Tôi hoảng hốt đỡ mẹ. Mẹ khóc: “Bán nhà vợ chồng chú Tuấn biết ở đâu?” Thảo từ ngoài bước vào: “Anh Tuấn đừng lấy nỗi sợ của mẹ giữ thứ không thuộc về mình. Người con có hiếu không để mẹ quỳ trước người con khác.”

Tôi đỡ mẹ dậy: “Chú đã dùng tình thương mẹ ép tôi, thì căn nhà này tôi càng phải bán.” Dọn phòng, tôi phát hiện tờ ủy quyền mẹ ký cho Tuấn. Mẹ nói: “Hồi mẹ mệt truyền nước, Tuấn bảo ký giấy nhận thuốc. Mẹ đau không đọc.” Tôi báo luật sư: Tuấn lừa mẹ ký khi bà đau yếu. Tôi và Thảo về nhà cũ. Thảo kể: “Ngày anh đi, bác khóc suốt đêm. Bác bảo không cần nhà hai tầng, chỉ cần mỗi năm anh về ăn bữa cơm giao thừa.”

Một đêm mưa, mẹ bỏ đi. Tôi tìm thấy bà ở nhà cũ, co ro dưới mái hiên, ướt sũng: “Mẹ đi rồi hai anh em khỏi giành nhau.” Tôi quỳ ôm mẹ: “Con xin lỗi. Chúng con giành nhà, nhưng người mất nhà là mẹ.” Tôi đưa mẹ về ở với Thảo. Tuấn đến quỳ xin lỗi. Mẹ bảo: “Mẹ không cần con quỳ, mẹ cần con đứng dậy sống tử tế.” Tôi bán nhà, mua cho mẹ căn nhà nhỏ có vườn, đứng tên mẹ. Tuấn đi công nhân trả nợ. Một năm sau, tôi ở lại quê mở xưởng. Tôi cầu hôn Thảo với chiếc nhẫn bạc. Cuối tuần, cả nhà quây quần bên mâm cơm mẹ nấu. Không tôm hùm, chỉ canh chua và cá kho. Mẹ ngồi giữa bàn, nụ cười không tắt. Dì Sáu hỏi: “Sao không có tôm hùm?” Tôi cười: “Vì đây là bữa cơm không ai phải ăn một mình.” Hạnh phúc đích thực không nằm ở nhà to hay cỗ đầy, mà ở sự sum vầy, ở việc không ai phải ăn cơm một mình. Đừng để cha mẹ cô đơn trong chính ngôi nhà mình. Điều họ cần nhất chỉ là cuộc gọi hỏi han, một lần về thăm và bữa cơm do con nấu. Tình thân là sợi dây bền chặt nhất, hàn gắn mọi vết thương nếu ta thật lòng cho nhau cơ hội.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *