Tôi bán nhà, gom 900 triệu lo viện phí c;ứ;;u chồ;ng, nhưng khi vào viện lại chứng kiến anh đang ôm ấp cô y tá, còn mẹ chồng hí hửng vun đắp cho họ. Tưởng mình đã mất tất cả, nhưng không…tôi đã lên kế hoạch để lấy lại tất cả và cho gia đình đó một bài học…

Tôi bán nhà, gom 900 triệu lo viện phí c;ứ;;u chồ;ng, nhưng khi vào viện lại chứng kiến anh đang ôm ấp cô y tá, còn mẹ chồng hí hửng vun đắp cho họ. Tưởng mình đã mất tất cả, nhưng không…tôi đã lên kế hoạch để lấy lại tất cả và cho gia đình đó một bài học…

Anh nằm đó, khuôn mặt anh trắng bệch, đôi môi khô nứt. Bác sĩ nói cần ph/ẫu thu//ật gấp, chi phí tạm tính 500 triệu. Tôi chẳng nghĩ gì thêm, chỉ biết chạy về nhà, gom giấy tờ, cắ//m sổ đỏ rồi bán căn nhà ba phòng ngủ mà hai vợ chồng dành dụm suốt 10 năm mới có được.

Suốt một tuần liền, tôi chạy tới chạy lui, ký giấy, đóng viện phí, lo cơm nước cho cả mẹ chồng. Mẹ anh chưa từng dành cho tôi một ánh nhìn dịu dàng nhưng tôi vẫn nghĩ, dâu con gì cũng là người nhà, chỉ cần tôi cố gắng, bà sẽ hiểu.

Đến sáng thứ tám, bác sĩ gọi đi;ện b;;áo chồng tôi đã tỉnh, có thể vào thăm. Tôi chạy như bay, trên tay còn cầm hộp cháo gà anh thích. Nhưng ngay khi bước đến cửa phòng bệnh, bàn tay tôi bị ai đó tá;;t mạnh đến mức nghiêng cả mặt.
Tiếng bà mẹ chồng lạnh buốt:

“Cô còn mặt mũi vác đến đây à? Lo;;ại đà;;n b;:à không biết điều, g;;iả n;;hân g;;iả nghĩa!”
Tôi sữ;ng người, ngỡ mình nghe nhầm. “Mẹ nói gì ạ? Con bán nhà lo viện phí cho anh mà…”

Bà gằn giọng, chỉ tay về phía trong:

“Con trai tôi không muốn gặp cô nữa! Cô đừng làm phiền nó!”

Tôi lùi lại, đầu óc quay cuồng. Nhìn qua khe cửa mở hé, tôi thấy anh – người chồng tôi yêu thương – đang ngồi tựa giường, tay anh choàng qua vai một cô gái mặc áo blouse trắng. Cô y tá trẻ, tóc búi gọn, đang lau mồ hôi cho anh bằng ánh mắt dịu dàng mà trước đây, tôi từng có.

Anh nhìn tôi, s;;ững một giây. Rồi quay đi.

Tôi bỗng nghe rõ tiếng tim mình vỡ vụn.

Tôi rời bệnh viện trong cơn mưa tầm tã. 900 triệu biến mất cùng một cái t;;át và một ánh nhìn xa lạ. Tôi không biết mình về đâu. Nhà đã bán, tiền cạn, tình mất. Cả bầu trời như sụp xuống…

Nhưng không… Tôi không cho phép mình gục ngã. Những giọt nước mắt lăn dài trên má nhanh chóng bị lau đi, nhường chỗ cho sự tỉnh táo đến đáng sợ. Nghĩ lại thái độ của mẹ chồng và sự dửng dưng của anh ta, tôi chợt nhận ra có điều gì đó rất bất thường. Tại sao họ lại lật mặt nhanh đến thế khi anh ta vừa mới tỉnh lại?

Tôi đứng trú mưa dưới hiên một quán cà phê đối diện bệnh viện, ép bản thân phải bình tĩnh để xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc. Và rồi, tôi quyết định lộn ngược trở lại viện, không phải để đánh ghen, mà là để tìm sự thật.

Bằng các mối quan hệ của mình và một chút khéo léo, tôi tiếp cận được một y tá khác chung ca trực với cô ta. Hóa ra, cô y tá lẳng lơ kia chính là người yêu cũ của chồng tôi. Khi biết anh ta nằm viện, cô ta đã chủ động tiếp cận. Điều kinh tởm hơn cả là mẹ chồng tôi từ lâu đã luôn tiếc nuối cô ta vì cô ta là con gái một gia đình giàu có ở thành phố. Bà ta và con trai đã bàn nhau từ trước, lợi dụng việc anh ta bị bệnh để ép tôi bán sạch tài sản, gom tiền lo liệu xong xuôi rồi sẽ đá tôi ra khỏi nhà tay trắng để rước cô ta về.

Họ tưởng tôi là đứa con dâu ngu muội, dễ dàng bị dắt mũi. Nhưng họ đã nhầm, họ quên mất tôi là một người làm kinh doanh tự do, nếu không có cái đầu lạnh thì làm sao tôi và anh ta mua được căn nhà 3 phòng ngủ kia?

Kế hoạch lấy lại tất cả và cho gia đình đó một bài học nhớ đời của tôi chính thức bắt đầu.


Bước 1: Rút củi đáy nồi – Đóng băng nguồn tiền

900 triệu tiền bán nhà, tôi mới chỉ đóng tạm ứng cho bệnh viện 200 triệu, số tiền 700 triệu còn lại vẫn nằm nguyên trong tài khoản cá nhân của tôi. Bọn họ nghĩ rằng tôi đã nộp hết cho bệnh viện hoặc sẽ ngoan ngoãn dâng tận tay.

Ngay chiều hôm đó, tôi ra ngân hàng rút toàn bộ 700 triệu chuyển sang một tài khoản mới mà họ không hề biết. Đồng thời, tôi đến thẳng phòng tài vụ của bệnh viện, làm đơn xin rút lại số tiền tạm ứng đợt hai (khoảng 100 triệu) với lý do gia đình có thay đổi về phương án điều trị. Bệnh viện đồng ý hoàn trả sau khi trừ đi chi phí phẫu thuật thực tế.

Lúc này, số tiền đóng vào viện của chồng tôi chỉ vừa đủ cho ca mổ, còn tiền thuốc men, hậu phẫu và giường bệnh VIP mà mẹ chồng tôi tự ý đăng ký hoàn toàn bị bỏ trống.

Bước 2: Thu hồi bằng chứng ngoại tình và lập vi bằng

Tôi thuê một thám tử tư theo dõi và ghi hình lại tất cả những khoảnh khắc thân mật của chồng tôi và cô y tá kia ngay trong phòng bệnh. Mẹ chồng tôi thậm chí còn công khai nắm tay cô ta, gọi là “con dâu tương lai” trước mặt các bác sĩ và bệnh nhân khác. Tất cả những hình ảnh, ghi âm này được tôi đem đi lập vi bằng hợp pháp để chuẩn bị cho việc ly hôn, chứng minh chồng ngoại tình và có hành vi tẩu tán tài sản, ngược đãi vợ.

Bước 3: Đòn chí mạng ngày ra viện

Một tuần sau, ngày chồng tôi làm thủ tục ra viện, tôi xuất hiện tại sảnh bệnh viện với một diện mạo vô cùng xinh đẹp và rạng rỡ, hoàn toàn khác hẳn vẻ lếch thếch, khóc lóc của mấy ngày trước.

Mẹ chồng tôi vừa nhìn thấy tôi liền hếch mặt lên, chìa tay ra: – “Cô đến đúng lúc lắm, đưa nốt 700 triệu tiền bán nhà đây để tôi lo hậu phẫu cho con trai tôi, rồi ký vào đơn ly hôn mà cút đi!”

Chồng tôi ngồi trên xe đẩy, bên cạnh là cô bồ y tá đang ôm eo nũng nịu, anh ta cũng lạnh lùng nhìn tôi: – “Cô cầm tiền cũng chẳng để làm gì, đưa cho mẹ tôi đi. Tôi và cô không còn tình nghĩa gì nữa.”

Tôi mỉm cười, thong thả rút từ trong túi xách ra một sấp tài liệu ném thẳng vào người anh ta. Đó không phải là tiền, mà là: Quyết định phong tỏa tài sản phục vụ ly hôn của tòa án, văn bản thu hồi tiền tạm ứng viện phí, và bản hợp đồng bán nhà.

Mẹ chồng tôi sững sờ mở ra xem, sắc mặt bà ta từ ba hoa chuyển sang tái mét rồi cắt không còn một giọt máu: – “Cái… cái gì thế này? Căn nhà này đứng tên cả hai vợ chồng, sao cô dám bán một mình? Tiền đâu? Tiền của con trai tôi đâu?”

Tôi khoanh tay, dõng dạc nói cho cả sảnh bệnh viện cùng nghe: – “Mẹ quên rồi sao? Căn nhà đó vốn là tài sản do bố mẹ đẻ con cho tiền mua trước khi cưới, anh ta chỉ đứng tên cùng trên sổ đỏ sau khi kết hôn. Khi bán nhà, con đã lừa anh ta ký vào giấy ủy quyền toàn bộ từ trước khi vào phòng mổ rồi. Số tiền 900 triệu đó, con đã dùng 100 triệu để trả nợ chung, còn lại 800 triệu là tài sản riêng của con, con đã rút hết sạch.

Hiện tại, viện phí của anh ta đang nợ bệnh viện 50 triệu tiền phòng VIP và dịch vụ. Nếu trong vòng 2 tiếng nữa không thanh toán, bệnh viện sẽ chuyển hồ sơ sang bên khởi kiện. Cô y tá kia giàu có lắm đúng không? Tiếc quá, tôi vừa gửi bằng chứng ngoại tình và vi phạm đạo đức nghề nghiệp của cô lên ban giám đốc bệnh viện rồi, quyết định sa thải chắc đang trên đường gửi xuống đấy!”

Cô y tá nghe đến đó thì mặt mày biến sắc, vội vàng buông tay chồng tôi ra, lắp bắp vài câu rồi chạy biến mất, mặc cho mẹ chồng tôi gọi với theo.

Chồng tôi lúc này mới bật khóc nức nở, bám lấy tà áo tôi cầu xin: – “Vợ ơi, anh sai rồi, anh bị mẹ xúi giục thôi. Em đừng bỏ anh, giờ anh không còn nhà, không còn tiền, lại đang tàn phế thế này thì sống sao nổi?”

Tôi gạt tay anh ta ra một cách ghê tởm: – “Anh và mẹ anh hãy ôm lấy nhau mà dắt nhau ra gầm cầu mà ở. Loại đàn ông phản bội, ăn cháo đá bát như anh, ba đời sau cũng không xứng đáng có được sự tha thứ!”

Tôi quay lưng bước đi, gót giày kiêu hãnh gõ xuống sàn bệnh viện. Phía sau lưng tôi là tiếng chửi bới, khóc lóc thảm thiết của bà mẹ chồng ích kỷ và tiếng gào thét tuyệt vọng của gã chồng tồi tệ. Họ đã phải trả một cái giá quá đắt cho sự tham lam và lòng dạ hiểm độc của mình. Còn tôi, tôi bước ra cửa viện, đón ánh nắng mới, sẵn sàng cho một cuộc đời tự do và rực rỡ hơn bao giờ hết.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *