Nàng dâu mạnh mẽ đặt mâm cơm xuống giữa bàn. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên, nặng nề như tiếng sấm giữa đêm. Cả đại gia đình chồng đang ngồi quây quần bỗng nín thở. Đôi mắt họ dán chặt vào mâm cơm, chờ đợi. Nhưng rồi, vẻ hớn hở trên gương mặt từng người dần tắt ngúm, thay bằng sự hoang mang, rồi kinh hãi.
Trên mâm không có bất kỳ món ăn nào ra hồn. Đó là một đống lộn xộn, ghê tởm: những cọng rau sống còn nguyên bùn đất bám chặt, loang lổ trên lá. Vài khúc xương gà vứt lăn lóc, xương xẩu trụi lủi, rõ ràng là đồ ăn thừa gặm dở từ đâu đó. Bên cạnh là mấy củ khoai tây đã mọc mầm xanh lè, nhăn nheo như những gương mặt già nua. Không một ai dám động đũa, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mâm cơm đó.
Nàng dâu đứng thẳng, hai tay chống hông, giữ vẻ mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Ánh mắt cô sắc như dao, quét một lượt từ Chồng, sang Bố chồng, Mẹ chồng rồi đến từng người họ hàng đang sững sờ. Trong đôi mắt Nàng dâu là sự thách thức, ngầm hỏi: “Sao? Không phải các người muốn ăn cơm tôi nấu sao?”
Mẹ chồng là người đầu tiên bàng hoàng, gương mặt tái mét cắt không còn giọt máu. Bà khẽ lắp bắp: “Cái… cái gì thế này?”
Bố chồng, vốn hay quát tháo, giờ đây cũng đứng hình, đôi mắt trợn ngược. Cả người ông run rẩy. Chồng Nàng dâu thì chết trân, gương mặt vừa giận dữ vừa bối rối. Họ hàng nhà chồng thì xì xào, bàn tán, những ánh mắt nhìn Nàng dâu đầy vẻ kinh sợ và khó hiểu.
Đột nhiên, Mẹ chồng gào lên một tiếng nhỏ, rồi không nói không rằng, bà chạy lao thẳng vào gian bếp chật hẹp, như muốn trốn tránh khỏi cảnh tượng kinh hoàng trên bàn. Bố chồng cũng lập tức đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch, vội vàng chạy theo sau.
Tiếng đổ vỡ loảng xoảng từ trong bếp vọng ra, kèm theo tiếng la oai oái của Mẹ chồng. Nàng dâu chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng. Cô biết, kế hoạch của mình đã bắt đầu có hiệu quả.
Đúng 10 phút sau, khi mọi người còn đang ngơ ngác nhìn mâm cơm “đặc biệt” và những tiếng ồn ào trong bếp đã ngớt, Bố chồng và Mẹ chồng bước ra. Gương mặt họ không chỉ tái mét mà còn lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ. Không một lời giải thích, không một lời chào, họ vội vàng mặc áo khoác, gọi một chiếc xe ôm và nhanh chóng rời khỏi Nhà riêng của gia đình chồng, về quê gấp.
Cả đại gia đình chồng nhìn theo bóng dáng hai ông bà, rồi lại nhìn Nàng dâu, rồi lại nhìn mâm cơm. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Họ không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ có Nàng dâu là hiểu rõ.
Nàng dâu quay lại nhìn Chồng, ánh mắt cô chất chứa sự thách thức tột độ.
Nàng dâu quay lại nhìn Chồng, ánh mắt cô chất chứa sự thách thức tột độ.
Cả đại gia đình chồng vẫn còn sững sờ, đứng chết lặng quanh mâm cơm kinh tởm. Vài người họ hàng khẽ ho khan, như thể định bật ra một tràng cười gượng gạo để phá tan bầu không khí ngột ngạt. Nhưng rồi, nụ cười ấy kịp tắt ngúm trên môi, biến thành những ánh mắt ghê tởm xen lẫn khó hiểu, dán chặt vào mâm cơm và Nàng dâu. Họ không dám cất lời, chỉ dám xì xào những câu hỏi không thành tiếng, lo sợ không khí sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào.
Đúng như Nàng dâu dự đoán, Người chồng là người đầu tiên bùng nổ. Hắn ta nhìn mâm cơm, rồi nhìn vợ, gương mặt đỏ gay vì giận dữ và bẽ bàng. Hắn ta không thể chấp nhận được cảnh tượng này, lại càng không thể chịu nổi ánh mắt thách thức của Nàng dâu.
Chồng nghiến răng, đứng bật dậy, hai tay đập mạnh xuống bàn một tiếng *RẦM!* khiến cả mâm cơm rung lên, đồ thừa trên đó suýt văng ra ngoài. Tất cả họ hàng giật mình, im bặt.
“Cô làm cái trò gì vậy hả Vy?!” Chồng gằn giọng, giọng điệu đầy phẫn nộ, “Cô nghĩ đây là cái gì? Cô đang sỉ nhục tôi và cả gia đình này đấy à?!”
Vy nhìn Chồng, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng, như thể câu hỏi của hắn ta chỉ là một trò đùa kém duyên. Cô không vội vã, từ tốn hít một hơi rồi nhếch mép.
“Con dâu mệt rã rời về làm vội thì chỉ được thế này thôi,” Vy thản nhiên đáp lại, giọng điệu nhẹ như không, nhưng từng từ lại như mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của hắn, “Sao phải cúi 90 độ để mời ăn món này chứ?”
Một nụ cười khẩy, đầy vẻ coi thường, nở trên môi Vy. Ánh mắt cô quét qua gương mặt đỏ gay của Chồng, rồi lướt nhẹ qua những người họ hàng đang ngơ ngác. Trong khoảnh khắc đó, không một chút hối lỗi nào hiện hữu trong đôi mắt cô.
Vy vẫn giữ nụ cười khẩy trên môi, ánh mắt khiêu khích quét qua Chồng, rồi dừng lại trên gương mặt Mẹ chồng. Mẹ chồng đứng như trời trồng, khuôn mặt tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Môi bà run rẩy, từng thớ thịt trên má giật giật, nhưng không một lời nào thốt ra được. Sự tức giận cuộn trào trong bà, nhưng trước mặt họ hàng đang nhìn chằm chằm, bà cố gắng nén lại, gồng mình giữ chút thể diện cuối cùng.
Bằng một chuyển động nhanh gọn, Mẹ chồng nắm chặt lấy cánh tay Chồng, móng tay hằn sâu vào da thịt hắn. Chồng giật mình nhìn mẹ, vẻ mặt hắn cũng đang nóng bừng vì xấu hổ và tức tối. Bà nghiến răng, ghé sát vào tai hắn, thì thầm những lời cay độc, sắc như dao nhọn: “Mày không được nóng vội, bình tĩnh lại! Đừng để nó được nước lấn tới!” Giọng bà khàn đặc, đầy sự đe dọa.
Chồng nghiến răng, cố nén cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt. Hắn vẫn nhìn Nàng dâu với ánh mắt tóe lửa, nhưng nắm tay đã siết chặt lại, làm theo lời Mẹ chồng. Mẹ chồng đứng bên cạnh, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch nhưng ánh mắt đã cố gắng lấy lại sự lạnh lùng thường ngày, ghim chặt vào Nàng dâu.
Bố chồng, nãy giờ vẫn đứng quan sát toàn bộ màn kịch với vẻ mặt trầm ngâm, lúc này đột nhiên cất tiếng. Ông bước chậm rãi về phía bàn ăn, ánh mắt lướt qua Mẹ chồng đang tái mét, Chồng đang tức tối, rồi dừng lại trên Nàng dâu với nụ cười khẩy đầy thách thức. Trong thâm tâm, ông thầm rủa xả sự hỗn láo của con dâu, nhưng vẻ ngoài lại cố tỏ ra hòa nhã, xoa dịu tình hình căng thẳng trước mặt Họ hàng nhà chồng đang ngồi đó.
“Thôi được rồi,” Bố chồng nói, giọng ông cố giữ vẻ bình tĩnh, pha chút mệt mỏi giả tạo, nhưng ánh mắt lướt qua Nàng dâu lại ánh lên vẻ khinh miệt không thể che giấu. “Chắc con bé mệt. Để lát bố mẹ ra chợ mua gì ăn tạm. Có gì từ từ nói chuyện.”
Nàng dâu vẫn đứng đó, bất động, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán. Cô biết rõ ông đang cố gắng hạ nhiệt căng thẳng để giữ thể diện trước Họ hàng nhà chồng, nhưng ánh mắt khinh miệt thoáng qua của ông đã tố cáo tất cả.
Bố chồng xua tay, ra hiệu cho tất cả mọi người, bao gồm cả 9 người Họ hàng nhà chồng đang đứng ngồi không yên, căng thẳng tột độ: “Mọi người cứ ngồi xuống đi.”
Mẹ chồng và Chồng nhìn nhau, dù vẫn còn hậm hực nhưng cũng miễn cưỡng làm theo lời Bố chồng. Họ hàng nhà chồng, sau một thoáng ngần ngừ, cũng lục tục tìm chỗ ngồi, không khí vẫn đặc quánh sự khó chịu và chờ đợi. Nàng dâu vẫn không nhúc nhích, ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, nhìn thẳng vào Bố chồng, thách thức sự giả dối của ông.
Nàng dâu vẫn đứng đó, bất động, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán. Cô biết rõ ông đang cố gắng hạ nhiệt căng thẳng để giữ thể diện trước Họ hàng nhà chồng, nhưng ánh mắt khinh miệt thoáng qua của ông đã tố cáo tất cả.
Bố chồng xua tay, ra hiệu cho tất cả mọi người, bao gồm cả 9 người Họ hàng nhà chồng đang đứng ngồi không yên, căng thẳng tột độ: “Mọi người cứ ngồi xuống đi.”
Mẹ chồng và Chồng nhìn nhau, dù vẫn còn hậm hực nhưng cũng miễn cưỡng làm theo lời Bố chồng. Họ hàng nhà chồng, sau một thoáng ngần ngừ, cũng lục tục tìm chỗ ngồi, không khí vẫn đặc quánh sự khó chịu và chờ đợi. Nàng dâu vẫn không nhúc nhích, ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, nhìn thẳng vào Bố chồng, thách thức sự giả dối của ông.
Chính lúc đó, Nàng dâu chợt cười khẩy. Nụ cười mỏng manh nhưng ẩn chứa sự khinh bỉ tột độ. Cô không bỏ qua cơ hội này. Cô sải bước đi thẳng vào gian bếp chật hẹp, bỏ ngoài tai mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Chỉ vài giây sau, Nàng dâu trở ra, trên tay cầm một chiếc túi đựng rác còn trống. Cô tiến đến bàn ăn, bình thản đặt chiếc túi đen ngay cạnh mâm cơm “độc lạ” đang bốc lên mùi khó tả.
Tất cả mọi người trong phòng khách, từ Bố chồng, Mẹ chồng, Chồng cho đến 9 người Họ hàng nhà chồng, đều chết lặng. Họ nhìn chiếc túi rác, rồi nhìn Nàng dâu, không hiểu cô đang định làm gì.
Nàng dâu chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt đang ngơ ngác, tái mét vì giận dữ và bối rối. Cô cất tiếng, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng đang im phăng phắc: “Đây là phần dư cho ai không thích ăn, tiện thể đổ luôn.”
Nàng dâu vừa dứt lời, không khí trong Nhà riêng của gia đình chồng như đông đặc lại, nặng trĩu. Lời nói lạnh lùng của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Chồng, xé toạc lớp vỏ bọc bình tĩnh giả tạo mà anh ta đang cố gắng giữ. Khuôn mặt Chồng tái xanh, những mạch máu trên trán giật giật. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, gằn lên sự căm giận tột độ không thể kìm nén.
Hành động của Nàng dâu lúc này như giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Chồng đột ngột đứng phắt dậy, một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh ta nghiến răng, giơ tay định giáng một cái tát trời giáng vào Nàng dâu.
Nhưng trước khi bàn tay anh ta kịp chạm vào Nàng dâu, Bố chồng và Mẹ chồng, cùng 9 người Họ hàng nhà chồng khác, đã kịp phản ứng. Họ đồng loạt lao tới, túm chặt lấy Chồng, giữ anh ta lại. Cảnh tượng hỗn loạn bùng nổ, ghế đổ loảng xoảng, tiếng kêu hốt hoảng vang lên khắp căn phòng khách. Chồng vùng vẫy dữ dội, cố gắng thoát ra khỏi vòng kìm kẹp của mọi người, ánh mắt vẫn dán chặt vào Nàng dâu, rực lửa thù hằn. Anh ta gào lên, giọng nói khản đặc vì tức giận: “Cô được lắm, Vy! Cô muốn gì thì nói thẳng ra!”
Chồng vẫn gào lên, giọng nói khản đặc vì tức giận: “Cô được lắm, Vy! Cô muốn gì thì nói thẳng ra!”
Nàng dâu đối diện với sự hung hãn của Chồng, không hề nao núng. Thay vì lùi bước vì sợ hãi, Nàng dâu lại chậm rãi lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn. Trong khi mọi ánh mắt vẫn đổ dồn vào cảnh Chồng đang vùng vẫy, Nàng dâu thong thả đưa tay vào túi xách, rút ra chiếc điện thoại thông minh. Một ánh sáng nhỏ lóe lên khi Nàng dâu bật màn hình, sau đó là tiếng “tít” khe khẽ báo hiệu chế độ quay phim đã được kích hoạt. Nàng dâu giơ điện thoại lên, hướng thẳng vào Chồng và những người đang cố giữ anh ta lại, khuôn mặt bình thản đến đáng sợ.
Nàng dâu mỉm cười nhạt, một nụ cười không hề mang chút ấm áp nào, rồi cất giọng lạnh lùng, dứt khoát, từng lời như cứa vào không khí: “Cứ tự nhiên. Để tôi quay lại làm kỷ niệm. Ai cũng nên biết cách đối xử với con dâu như thế nào!”
Câu nói của Nàng dâu, cùng với hành động ghi hình công khai, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tất cả mọi người. Sự hung hăng của Chồng dường như bị đóng băng. Bố chồng, Mẹ chồng, và cả 9 người Họ hàng nhà chồng đang vây quanh đều khựng lại, ánh mắt tràn ngập sự bối rối và hoang mang. Cả căn phòng khách chìm vào một sự im lặng căng như dây đàn, tiếng thở dốc của mọi người trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Tất cả đều chùn bước trước thái độ cương quyết và hành động không lường trước của Nàng dâu.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài không lâu. Ngay lập tức, luồng không khí căng thẳng trong phòng khách vỡ tan bởi sự hoảng loạn. Bố chồng và Mẹ chồng nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ tái mét và lúng túng. Khuôn mặt của Chồng, vẫn còn đang giằng co trong vòng tay của mấy người Họ hàng nhà chồng, bỗng chốc cứng đờ lại, tái nhợt đi thấy rõ. Sự tức giận của anh ta bị thay thế bằng nỗi sợ hãi và xấu hổ khi chiếc điện thoại của Nàng dâu vẫn chĩa thẳng vào họ.
Các thành viên Họ hàng nhà chồng bắt đầu xôn xao. Những ánh mắt lo lắng, ngượng ngùng trao đổi với nhau. Một người phụ nữ họ hàng trung niên đột ngột đứng bật dậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ bứt rứt. Bà ta lắp bắp, giọng nói lí nhí như sợ ai nghe thấy rõ: “Thôi, chúng tôi xin phép về trước, có việc bận đột xuất!” Vừa nói, bà ta vừa kéo mạnh tay người đàn ông ngồi cạnh, giục giã.
Những người họ hàng khác cũng nhanh chóng hiểu ý. Một người đàn ông khác vội vàng đứng lên, gật đầu lia lịa với Bố chồng và Mẹ chồng, ánh mắt tránh né Nàng dâu. “Đúng rồi, có việc gấp… Xin phép anh chị, chúng tôi về!” Họ bắt đầu lùi dần về phía cửa, cố gắng rút lui một cách nhanh nhất có thể, không dám nhìn thẳng vào Nàng dâu đang đứng thẳng tắp, chiếc điện thoại vẫn ghi hình không ngừng nghỉ. Từng người, từng người một, tổng cộng 9 người Họ hàng nhà chồng, chen chúc nhau tìm đường thoát khỏi căn phòng khách đang trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Những người Họ hàng nhà chồng cuối cùng cũng chen chúc ra khỏi cửa, tiếng dép guốc lộc cộc trên nền gạch như cố gắng xóa đi sự ngượng ngùng. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại, để lại sau lưng một khoảng không gian trống rỗng, nặng nề đến nghẹt thở. Nàng dâu vẫn bất động, chiếc điện thoại vẫn chĩa về phía trước, đèn báo ghi hình đỏ rực như một con mắt không ngừng phán xét.
Mẹ chồng đứng sững một lúc, đôi mắt bà dán chặt vào cánh cửa vừa đóng. Cơn tái mặt ban nãy giờ đây đã bị thay thế bằng một sắc đỏ thẫm của sự nhục nhã và phẫn uất. Toàn bộ danh dự của bà, của cái gia đình này, vừa bị giẫm nát ngay trước mắt họ hàng, và kẻ gây ra chính là chồng cùng đứa con trai quý hóa của bà. Một luồng khí nóng dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực. Bà quay phắt lại, ánh mắt như muốn thiêu đốt Bố chồng và Chồng, những người vẫn đang ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
“Tất cả là tại ông với thằng con trai quý hóa của ông đấy!” Mẹ chồng rít lên, từng lời như được nghiến ra từ kẽ răng, giọng bà méo mó vì sự căm tức. “Suốt ngày chỉ biết hành hạ con dâu!”
Không đợi hai người kịp phản ứng, bà lao tới, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Bố chồng và Chồng sang hai bên, như thể họ là những thứ dơ bẩn cần phải loại bỏ ngay lập tức. Chồng lảo đảo lùi lại mấy bước, khuôn mặt còn trắng bệch hơn cả lúc nãy khi nhận ra cơn thịnh nộ của mẹ mình. Bố chồng cũng giật mình, không dám thốt lên lời nào. Hai người đàn ông đứng sững sờ, hứng chịu tất cả sự giận dữ, nỗi xấu hổ và cả sự khinh miệt đang bùng cháy dữ dội trong đôi mắt của Mẹ chồng. Nàng dâu vẫn quan sát, ánh mắt sắc lạnh và không chút cảm xúc.
Mẹ chồng vẫn còn thở hổn hển sau cơn giận dữ, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Bố chồng và Chồng. Căn phòng chìm trong sự im lặng căng thẳng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều tạo ra âm thanh buồn tẻ. Bỗng nhiên, Nàng dâu cất tiếng, giọng nói không cao nhưng vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, cắt ngang mọi suy nghĩ còn đang ngổn ngang của ba người kia.
“Đúng vậy,” Nàng dâu nói, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào ba người, “tất cả là tại các người, từ ông bà cho đến anh ta.”
Lời nói như một nhát dao xuyên thẳng. Chồng giật mình, ngước mắt lên nhìn vợ, cố gắng tìm kiếm một chút sợ hãi hay hối hận trong đáy mắt cô nhưng chỉ thấy sự lạnh lùng đến đáng sợ. Mẹ chồng và Bố chồng cũng quay phắt lại, sự tức giận và xấu hổ ban nãy giờ chuyển thành một cảm giác bất an khó tả.
“Tôi về nhà này làm dâu, hay làm người ở miễn phí cho gia đình các người?” Nàng dâu tiếp tục, giọng cô giờ đây đã thêm chút gay gắt. “Suốt bao nhiêu năm, tôi chưa bao giờ có một ngày nghỉ đúng nghĩa. Dọn dẹp, nấu nướng, giặt giũ cho cả chục người, từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận đêm khuya. Thậm chí có hôm đi làm về đã gần 9h tối, tôi vẫn phải vào bếp nấu cơm cho 9 người họ hàng đang chờ chực, trong khi anh ta và ông bà ngồi chễm chệ ở phòng khách.”
Mẹ chồng sững người. Bà nhớ lại cái đêm đó, đêm mà bà và Bố chồng đã ‘tái mét mặt’ và ‘chạy lao vào bếp’ khi thấy Nàng dâu mang ra ‘mâm cơm đặc biệt’ cho họ hàng. Bà tự hỏi, liệu cô có ý gì khi nhắc lại chuyện đó?
“Còn anh,” Nàng dâu quay sang Chồng, ánh mắt cô xoáy sâu vào anh ta, “chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh bắt tôi phải cúi gập người 90 độ, trước mặt tất cả mọi người. Cúi người như một đứa trẻ phạm lỗi, như một người tôi tớ thấp hèn. Anh coi tôi là gì? Con người, hay một món đồ chơi để anh ra lệnh?”
Chồng cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt. Anh ta không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Nàng dâu. Bố chồng và Mẹ chồng cũng chết lặng, những lời của Nàng dâu như những mũi kim châm thẳng vào lương tâm họ, phơi bày những điều họ đã cố gắng chôn vùi bấy lâu.
“Tôi là con dâu của gia đình này,” Nàng dâu nói, từng lời như khắc sâu vào không khí, “không phải người giúp việc, cũng không phải tượng để cúi lạy theo ý muốn các người!”
Những lời của Nàng dâu như cú đánh trời giáng. Cả Chồng, Bố chồng và Mẹ chồng đều như bị điện giật, bất động tại chỗ. Họ hàng nhà chồng, những người nãy giờ chỉ biết im lặng chứng kiến, giờ đây cũng bắt đầu xì xào to nhỏ, những ánh mắt tò mò, xét nét đổ dồn về phía Bố chồng. Sự khinh miệt và xấu hổ hiện rõ trên gương mặt một vài người.
Bố chồng cảm thấy máu nóng dồn lên não. Từ trước đến nay, ông luôn là người đứng đầu gia đình, là trụ cột đạo mạo, được mọi người nể trọng. Chưa bao giờ ông phải chịu sự sỉ nhục công khai đến mức này, đặc biệt là từ chính nàng dâu của mình, lại còn trước mặt những người họ hàng còn sót lại trong nhà. Vẻ đạo mạo bấy lâu nay bỗng tan biến, nhường chỗ cho sự tức giận và tủi hổ đến tột cùng.
Ông đột ngột đứng phắt dậy, khiến chiếc ghế gỗ kêu cọt kẹt, thu hút mọi ánh nhìn. Gương mặt Bố chồng đỏ gay, hai tay run run. Ông không còn giữ được vẻ bình tĩnh, kiềm chế. Bố chồng đưa ngón tay trỏ run rẩy, chỉ thẳng vào mặt Nàng dâu, ánh mắt tóe lửa.
“Vậy thì về quê mà ở!” Bố chồng gằn giọng, giọng nói ông lạc đi vì giận dữ, vang vọng khắp phòng. “Đừng ở đây làm nhục gia đình này nữa!”
Bố chồng vừa dứt lời, cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Họ hàng nhà chồng nín thở, không dám ho he một tiếng, những ánh mắt sợ sệt lén nhìn Nàng dâu, chờ đợi phản ứng. Chồng và Mẹ chồng vẫn đứng chôn chân như tượng đá, hoàn toàn bất động.
Nàng dâu không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của Bố chồng. Cô thậm chí còn không thèm nhìn ông. Thay vào đó, Nàng dâu chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao găm thẳng vào Chồng. Mọi sự kiềm chế, mọi sự nhẫn nhịn bấy lâu nay dường như bùng nổ trong cái nhìn ấy, thiêu đốt mọi thứ.
“Anh nghe rõ chứ?” Giọng Nàng dâu lạnh như băng, vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, cắt ngang sự căng thẳng. Cô chỉ vào tờ đơn đang nằm trên bàn. “Vậy thì chúng ta ly hôn!”
Nàng dâu không nói thêm một lời nào. Từ trong túi xách vẫn đeo trên vai, cô rút ra một tờ giấy trắng, gấp đôi gọn gàng. Cô không hề vội vã, chỉ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát ném thẳng tờ giấy lên mặt bàn ăn. Tờ đơn ly hôn trắng tinh, góc cạnh sắc nét, nằm chễm chệ giữa mâm bát chưa dọn.
Vẻ mặt Nàng dâu hoàn toàn kiên định, không một chút dao động hay hối hận. Đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm sắt đá, như thể đã suy nghĩ rất kỹ càng và đã đi đến tận cùng giới hạn của mình. Cô đứng đó, hiên ngang, thách thức mọi ánh nhìn đầy sửng sốt và bàng hoàng của cả gia đình chồng.
Cả gia đình chồng vẫn đứng như trời trồng, hoàn toàn hóa đá trước tờ đơn trắng tinh nằm giữa mâm cơm. Nàng dâu đứng đó, ánh mắt không chút nao núng, như một tượng đài bất khả xâm phạm.
Chồng là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Đôi mắt anh ta trợn ngược, ráo hoảnh, nhìn chằm chằm vào tờ giấy ly hôn. Mọi kiêu ngạo, mọi sự khinh miệt vừa rồi bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi vô hình. Anh ta lập tức cúi gằm mặt xuống đất, trán lấm tấm mồ hôi. Miệng anh ta mấp máy, cố gắng nói một điều gì đó để phản bác, để níu kéo, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không một âm thanh nào thoát ra. Toàn bộ cơ thể anh ta run rẩy, bất lực.
Bố chồng và Mẹ chồng, những người vừa rồi còn hống hách bao nhiêu, giờ đây cũng tái mét mặt. Họ rụt rè nhìn sang tờ đơn ly hôn, rồi lại nhìn Nàng dâu, người đang đứng thẳng lưng, kiên định như một ngọn núi. Mọi sự kiểm soát đã vụt khỏi tay họ. Cái uy quyền, những lời lẽ đe nẹt, hay những màn kịch tráo trở đều đã vô dụng. Cả hai đều hiểu, trong cuộc chiến này, họ đã thua một cách thảm hại. Một cảm giác bại trận chua chát, ê chề dâng lên trong lòng.
“Không… không thể nào!” Chồng lẩm bẩm, giọng nói lạc hẳn đi, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, như một tiếng rên rỉ yếu ớt. Khuôn mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như tờ giấy đang nằm trên bàn. Anh ta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt tuyệt vọng nhìn Nàng dâu, như cầu xin một lời giải thích, một cơ hội cuối cùng. Nhưng ánh mắt Nàng dâu chỉ chứa đựng sự lạnh lùng và kiên quyết.
Mẹ chồng, với khuôn mặt tái mét, đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Bà ta không thể chịu đựng thêm cảnh tượng bẽ bàng này, không thể để tai tiếng lan xa hơn được nữa. Bà ta vội vã nắm chặt cánh tay Chồng, kéo giật anh ta đứng dậy, mạnh đến mức anh ta lảo đảo.
“Đi! Về quê ngay!” Mẹ chồng gắt gỏng, giọng nói đầy giận dữ và tủi hổ vang lên khắp phòng khách. Bà ta liếc nhìn Nàng dâu bằng ánh mắt căm hờn nhưng cũng chất chứa một nỗi sợ hãi vô hình. “Đừng làm thêm trò gì nữa ở đây! Đi, về ngay!”
Bố chồng cũng lập tức hiểu ý. Ông vội vàng đứng dậy, không nói một lời, chỉ ra hiệu cho những người Họ hàng nhà chồng còn lại. Cả chín người họ hàng, ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Nàng dâu. Họ vội vã thu dọn đồ đạc cá nhân một cách lộn xộn, xô đẩy nhau, chỉ mong thoát khỏi Nhà riêng của gia đình chồng càng nhanh càng tốt.
Mẹ chồng gần như hét lên, đẩy Chồng ra phía cửa chính. Chồng vẫn còn đang ngơ ngác, nhưng bị sức kéo của mẹ và sự thúc giục từ bố, anh ta không còn cách nào khác ngoài bước đi. Họ lao ra ngoài đường lớn, không thèm chào hỏi hay giải thích thêm một lời nào.
Đúng lúc đó, một chiếc taxi chạy ngang qua Nhà riêng của gia đình chồng. Bố chồng vội vẫy tay ra hiệu. Chiếc xe dừng lại, và cả gia đình chồng vội vã chui vào, chen chúc nhau. Ai nấy đều có gương mặt bẽ bàng, tức tối và mang một nỗi nhục nhã ê chề.
Mẹ chồng quay đầu lại, qua cửa kính xe, nhìn Nàng dâu lần cuối cùng với ánh mắt không thể nào ghê tởm hơn, như muốn nuốt chửng cô. Chiếc xe lăn bánh, dần khuất bóng. Nàng dâu vẫn đứng nguyên vị trí cũ, dõi theo chiếc xe khuất dần vào màn đêm mà không một lời từ biệt, không một giọt nước mắt.
Chiếc xe taxi chở gia đình chồng khuất hẳn trong màn đêm, để lại Nàng dâu một mình giữa căn Nhà riêng của gia đình chồng trống trải. Cô dõi theo cho đến khi ánh đèn hậu cuối cùng cũng tan biến, rồi khẽ buông thõng hai tay. Một nụ cười nhẹ nhõm, nhưng không giấu nổi vị chua chát, dần nở trên môi Nàng dâu. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng đến lạ lùng bao trùm lấy căn nhà. “Cuối cùng, tôi cũng được sống cho chính mình, không còn là con dâu nữa…” Nàng dâu tự nhủ, lòng ngổn ngang những cảm xúc khó gọi tên.
Sự yên tĩnh đến đột ngột ấy không còn là nỗi sợ hãi của cô gái trẻ năm nào, mà giờ đây, là một bản giao hưởng của tự do. Nàng dâu nhắm mắt lại, để dòng ký ức ùa về, không còn là những ngày tháng lầm lũi, những lời cay nghiệt hay ánh mắt khinh thường, mà là bài học sâu sắc về giá trị của bản thân. Cô không oán trách Họ hàng nhà chồng hay gia đình chồng nữa; bởi lẽ, chính sự đối xử tàn nhẫn ấy đã tôi luyện cô, giúp cô nhận ra sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình. Cuộc sống hôn nhân tưởng chừng là địa ngục đã đẩy Nàng dâu đến giới hạn, nhưng cũng chính tại giới hạn ấy, cô tìm thấy lối thoát. Giờ đây, mọi gánh nặng dường như đã được trút bỏ, để lại một khoảng trống thanh khiết trong tâm hồn cô. Nàng dâu mở mắt, nhìn quanh căn nhà, nơi từng là ngục tù giam hãm tuổi thanh xuân của cô. Nhưng giờ đây, đó chỉ là một không gian vật lý, không còn ràng buộc tâm hồn cô nữa. Bình minh sẽ lại đến, mang theo một ngày mới, một chương mới của cuộc đời. Cô sẽ học cách tha thứ, không phải vì họ xứng đáng, mà vì cô xứng đáng được bình yên. Nàng dâu biết rằng hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô sẽ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, không phải để chứng minh cho bất kỳ ai, mà là để khẳng định giá trị của chính mình. Nụ cười nhẹ nhàng giờ đây không còn pha lẫn vị chua chát, mà chỉ còn sự thanh thản. Đêm nay, Nàng dâu sẽ ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, và khi thức dậy, cô sẽ là một người phụ nữ hoàn toàn mới, tự do và mạnh mẽ, sẵn sàng viết nên câu chuyện của riêng mình.
Để lại một bình luận