Blog

  • tinngaymoi24h.org Bắt giữ 5 thanh, thiếu niên liên quan vụ a’n mạ-ng

    2-2 minutes

    Ngày 28/2, Công an tỉnh Thanh Hóa cho biết đã bắt giữ 5 thanh, thiếu niên để phục vụ công tác điều tra về hành vi “Giết người” và “Gây rối trật tự công cộng”, đồng thời kêu gọi thanh, thiếu niên nói không với bạo lực; các gia đình tăng cường quan tâm, giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng giải quyết xung đột và ý thức chấp hành pháp luật cho con em.

    Trước đó, khoảng trưa 26/2, nhóm 5 thanh, thiếu niên ở xã Linh Sơn đến xã Văn Phú dự tiệc liên hoan. Đến khoảng 19h cùng ngày, khi di chuyển về đến ngã ba đường vào thôn Oi, xã Linh Sơn, nhóm này gặp L.T.H (SN 2008) và L.V.T (SN 2010), cùng trú xã Giao An, điều khiển 2 xe máy đi theo hướng ngược chiều.

    Do có mâu thuẫn từ trước với L.T.H, Bùi Minh Hào (SN 2008, trú xã Linh Sơn) rủ cả nhóm quay lại đuổi đánh L.T.H và L.V.T. Khi đến đoạn đường liên thôn vắng người, xung quanh là rừng keo thuộc thôn Oi, xã Linh Sơn, nhóm đối tượng đã chặn xe, dùng tay chân, mũ bảo hiểm và cành keo đánh hai nạn nhân

    Trong lúc xô xát, Phạm Linh Duyên (SN 2006, trú xã Linh Sơn) bị xác định đã dùng dao bấm đâm vào vùng ngực trái của L.T.H khiến nạn nhân tử vong.

    Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Thanh Hóa đã bắt giữ 5 đối tượng gồm: Phạm Linh Duyên, Bùi Minh Hào, Lê Anh Khoa (SN 2008), Trần Văn Khởi (SN 2007) và Lê Mạnh Hải (SN 2004), đều trú xã Linh Sơn, để điều tra, xử lý theo quy định pháp luật.

    Hiện các cơ quan chức năng tỉnh Thanh Hóa đang tăng cường tuần tra, kiểm soát, xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm nhằm răn đe, phòng ngừa. Ngành giáo dục địa phương cũng được đề nghị đẩy mạnh tuyên truyền pháp luật, tư vấn tâm lý học đường, chủ động nắm bắt và kịp thời giải quyết các mâu thuẫn trong học sinh từ sớm, từ xa, hạn chế những vụ việc đáng tiếc xảy ra

  • CҺấп Độпg: Nam Bác Sỹ Xȃm Hạι 100 Cȏ Gáι Đếп Có TҺaι

    CҺấп Độпg: Nam Bác Sỹ Xȃm Hạι 100 Cȏ Gáι Đếп Có TҺaι

    CҺấп Độпg: Nam Bác Sỹ Xȃm Hạι 100 Cȏ Gáι Đếп Có TҺaι

    Trời mùa đông Hà Nội lạnh đến cắt da, sương mù giăng kín những con ngõ nhỏ. Trong căn phòng bệnh viện ngập mùi thuốc sát trùng, ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt hắt xuống một khuôn mặt tái mét. Cô gái trẻ nằm đó, đôi mắt mở to tràn đầy hoảng loạn, hơi thở dồn dập, nước mắt trào ra khó kiểm soát. Toàn thân cô run lên, bàn tay bấu chặt tấm ga trắng như muốn xé toạc nó.

    “Cháu… cháu đang ở đâu đây?” – giọng cô khàn đặc, lạc hẳn đi.

    Y tá trực ca đêm hốt hoảng chạy lại, nhưng vừa chạm nhẹ vào tay bệnh nhân, cô gái giật nảy mình, co rúm người như bị bỏng. Trên cổ và vai cô, những vết bầm tím còn hằn rõ. Váy áo lộn xộn, vài chiếc cúc bung toang. Tất cả nói lên rằng cô vừa trải qua một điều kinh khủng – thứ mà đầu óc cô chưa kịp gom lại thành ký ức hoàn chỉnh, nhưng cơ thể thì nhớ rõ từng khoảnh khắc.

    Khi được trấn an, cô gái nức nở: “Cháu… đến khám bệnh thôi… bác sĩ bảo cần làm xét nghiệm… rồi cháu… không nhớ gì nữa… chỉ nhớ có mùi thuốc rất nồng… rồi tối sầm…”

    Cái tên “bác sĩ” vừa thoát ra khỏi miệng cô khiến y tá khựng lại. Chị đã nghe vài câu chuyện tương tự từ những bệnh nhân nữ khác, nhưng tất cả đều rụt rè, không dám tố cáo.

    Tin báo nhanh chóng được gửi tới đội điều tra đặc nhiệm. Đại úy Lâm – người từng phá nhiều vụ án nhạy cảm – trực tiếp nhận hồ sơ. Ngay trong đêm, anh có mặt tại bệnh viện. Gương mặt cô gái vẫn tái xanh, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự quyết tâm khi Lâm hỏi:

    “Em có nhận ra người đó không?”

    “Dạ… là bác sĩ H. ở phòng khám tư… ông ta rất nổi tiếng… ai cũng tin tưởng.”

    Cái tên ấy khiến Lâm cau mày. H. là một bác sĩ sản khoa có tiếng ở Hà Nội, phòng khám lúc nào cũng đông kín người, đặc biệt là phụ nữ trẻ. Thành tích nghề nghiệp của ông ta gần như hoàn hảo, hồ sơ sạch bóng. Nhưng giờ, một vết nứt đã xuất hiện

    CҺấп Độпg: Nam Bác Sỹ Xȃm Hạι 100 Cȏ Gáι Đếп Có TҺaι

    Trời mùa đông Hà Nội lạnh đến cắt da, sương mù giăng kín những con ngõ nhỏ. Trong căn phòng bệnh viện ngập mùi thuốc sát trùng, ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt hắt xuống một khuôn mặt tái mét. Cô gái trẻ nằm đó, đôi mắt mở to tràn đầy hoảng loạn, hơi thở dồn dập, nước mắt trào ra khó kiểm soát. Toàn thân cô run lên, bàn tay bấu chặt tấm ga trắng như muốn xé toạc nó.

    “Cháu… cháu đang ở đâu đây?” – giọng cô khàn đặc, lạc hẳn đi.

    Y tá trực ca đêm hốt hoảng chạy lại, nhưng vừa chạm nhẹ vào tay bệnh nhân, cô gái giật nảy mình, co rúm người như bị bỏng. Trên cổ và vai cô, những vết bầm tím còn hằn rõ. Váy áo lộn xộn, vài chiếc cúc bung toang. Tất cả nói lên rằng cô vừa trải qua một điều kinh khủng – thứ mà đầu óc cô chưa kịp gom lại thành ký ức hoàn chỉnh, nhưng cơ thể thì nhớ rõ từng khoảnh khắc.

    Khi được trấn an, cô gái nức nở: “Cháu… đến khám bệnh thôi… bác sĩ bảo cần làm xét nghiệm… rồi cháu… không nhớ gì nữa… chỉ nhớ có mùi thuốc rất nồng… rồi tối sầm…”

    Cái tên “bác sĩ” vừa thoát ra khỏi miệng cô khiến y tá khựng lại. Chị đã nghe vài câu chuyện tương tự từ những bệnh nhân nữ khác, nhưng tất cả đều rụt rè, không dám tố cáo.

    Tin báo nhanh chóng được gửi tới đội điều tra đặc nhiệm. Đại úy Lâm – người từng phá nhiều vụ án nhạy cảm – trực tiếp nhận hồ sơ. Ngay trong đêm, anh có mặt tại bệnh viện. Gương mặt cô gái vẫn tái xanh, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự quyết tâm khi Lâm hỏi:

    “Em có nhận ra người đó không?”

    “Dạ… là bác sĩ H. ở phòng khám tư… ông ta rất nổi tiếng… ai cũng tin tưởng.”

    Cái tên ấy khiến Lâm cau mày. H. là một bác sĩ sản khoa có tiếng ở Hà Nội, phòng khám lúc nào cũng đông kín người, đặc biệt là phụ nữ trẻ. Thành tích nghề nghiệp của ông ta gần như hoàn hảo, hồ sơ sạch bóng. Nhưng giờ, một vết nứt đã xuất hiện.

    Đội điều tra bắt đầu thu thập lời khai từ những nạn nhân tiềm năng. Ban đầu, ai cũng chối, sợ điều tiếng, sợ gia đình biết. Nhưng khi biết đã có người đứng ra tố cáo, ba cô gái khác run rẩy nhận lời hợp tác. Điểm chung là tất cả đều đến khám phụ khoa, bị bác sĩ cho uống hoặc ngửi một loại thuốc “giúp giảm đau”, sau đó mất ý thức. Khi tỉnh lại, cơ thể đầy dấu vết bị xâm hại.

    Một kế hoạch mật được triển khai: cài camera ngụy trang bên trong phòng khám, sử dụng một nữ trinh sát giả làm bệnh nhân. Cô bước vào với bộ dạng mệt mỏi, than phiền về những triệu chứng nhẹ để xem phản ứng của bác sĩ H. Quả nhiên, ông ta tỏ ra ân cần quá mức, khóa trái cửa, chuẩn bị một lọ dung dịch lạ, rồi tìm cách tiếp cận. Nhưng trước khi ông ta kịp tiến xa, lực lượng ập vào, bắt quả tang.

    Khám xét phòng khám, công an tìm thấy hàng chục lọ thuốc gây mê, nhiều clip quay lén trong ổ cứng máy tính và điện thoại của H., ghi lại cảnh ông ta xâm hại hàng loạt phụ nữ – từ học sinh, sinh viên đến nhân viên văn phòng. Nạn nhân có người thậm chí đã mang thai, mà không biết cha đứa bé là ai cho đến khi điều tra hé lộ.

    Ngày H. bị áp giải ra tòa, hàng chục nạn nhân có mặt. Có người lặng lẽ cúi đầu, có người bật khóc nức nở khi đối diện kẻ từng hủy hoại đời mình. Một cô gái trẻ nhất – mới 17 tuổi – run rẩy cất lời: “Tôi từng tin ông như tin cha mình. Nhưng ông đã biến tôi thành người khác, một người tôi không còn nhận ra.”

    Phiên tòa kết thúc với bản án tù chung thân. Nhưng bản án dành cho những trái tim bị tổn thương thì không bao giờ có hồi kết. Nhiều nạn nhân vẫn đang điều trị tâm lý, nhiều người không dám bước vào một phòng khám nào nữa.

    Hà Nội vào đông, trời se sắt. Đại úy Lâm đứng bên ngoài tòa, nhìn từng cánh hoa sữa rơi xuống vỉa hè. Anh biết vụ án này khép lại, nhưng những ký ức đau đớn sẽ còn ám ảnh rất lâu. Và anh cũng biết, công việc của mình chưa bao giờ dừng lại – bởi đâu đó, những kẻ khoác áo trắng nhưng trái tim đen tối vẫn đang rình rập những con người yếu đuối nhất.

  • Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

    Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

    Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua
    Ở một góc thành phố cổ kính Thanh Sơn, nơi từng là trung tâm nổi tiếng với món đặc sản nem chua truyền thống, có một cơ sở sản xuất tên là Nem Hồng Nhung. Chủ cơ sở là bà Nguyễn Thị Hồng, một người phụ nữ lớn tuổi, gầy gò, nghiêm khắc, sống lặng lẽ nhưng được biết đến như linh hồn của thương hiệu nem chua danh tiếng bậc nhất tỉnh.

    Bà Hồng có một người con trai duy nhất – Lâm, người mà bà đặt trọn kỳ vọng để nối nghiệp. Lâm là mẫu đàn ông ôn hòa, tốt bụng, luôn lễ phép với mẹ, và đặc biệt yêu vợ – một cô gái trẻ hiện đại tên là An Vy. Vy không tham gia sản xuất nem, mà làm kinh doanh online, thường xuyên cập nhật xu hướng mới.

    Cuộc sống gia đình họ trong mắt người ngoài là chuẩn mực: truyền thống và hiện đại hòa quyện. Nhưng ẩn sâu sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là những dòng chảy ngầm chết chóc, khởi phát từ sự chiếm hữu độc đoán của một người mẹ và tham vọng dã man được ngụy trang bằng danh nghĩa tình thân.

    Kỳ nghỉ lễ 30/4 đang đến gần, nhu cầu nem chua tăng cao đột biến. Xưởng làm việc hết công suất, bà Hồng thông báo rằng con dâu bà – Vy – đã về quê gấp vì mẹ bị bệnh nặng ở Đà Nẵng. Ai cũng tin là thật, bởi bà Hồng chưa từng nói dối. Thế nhưng, không ai ngờ rằng từ đó trở đi, Vy hoàn toàn biến mất.

    Lạ kỳ thay, mẻ nem xuất xưởng sau đó lại ngon một cách lạ lùng. Vị ngọt của thịt, độ dai, giòn, mùi thơm nồng nàn khiến các đại lý khắp nơi tranh nhau đặt hàng gấp đôi, gấp ba. Họ ca ngợi bà Hồng như một bậc thầy sáng tạo.

    Trong khi bà Hồng rạng rỡ nhận những lời khen, thì con trai bà – Lâm – lại tiều tụy trông thấy. Mắt anh trũng sâu, da xám xịt, không còn chút sinh khí. Khi có ai hỏi về Vy, anh chỉ lí nhí: “Cô ấy vẫn trong Đà Nẵng.” Rồi lập tức chuyển chủ đề.

    Khoa, một tài xế giao hàng cho cơ sở, bắt đầu cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Anh đã làm ở đây hơn hai năm, quen mặt cả nhà, từng thấy Vy rất vui vẻ. Nay đột ngột biến mất. Sự thay đổi trong thái độ Lâm khiến Khoa băn khoăn.

    Một hôm, khi đi ngang khu vực phòng xay thịt – nơi giờ đây bị khóa trái bằng ổ khóa mới – Khoa nghe thấy tiếng máy rửa công nghiệp và ngửi mùi hóa chất tẩy cực mạnh. Qua khe cửa, anh thấy bà Hồng đang kỳ cọ máy xay thịt một cách ám ảnh, như thể muốn xóa sạch mọi vết tích.

    Ít ngày sau, trong lúc bốc nem lên xe, một thùng nem bị rơi. Một chiếc nem vỡ toang, lộ ra một vật nhỏ xíu, cứng và trắng ngà. Khoa lén lút nhặt lấy. Khi mở ra xem dưới ánh nắng, anh chết sững: một đốt xương ngón tay út – đúng hình dạng, kích cỡ, với chút móng sơn trắng sữa mà Vy từng để.

    Tim đập loạn, tay run lẩy bẩy, anh biết mình vừa nắm trong tay một bí mật kinh hoàng.

    Ở một góc thành phố cổ kính Thanh Sơn, nơi từng là trung tâm nổi tiếng với món đặc sản nem chua truyền thống, có một cơ sở sản xuất tên là Nem Hồng Nhung. Chủ cơ sở là bà Nguyễn Thị Hồng, một người phụ nữ lớn tuổi, gầy gò, nghiêm khắc, sống lặng lẽ nhưng được biết đến như linh hồn của thương hiệu nem chua danh tiếng bậc nhất tỉnh.

    Bà Hồng có một người con trai duy nhất – Lâm, người mà bà đặt trọn kỳ vọng để nối nghiệp. Lâm là mẫu đàn ông ôn hòa, tốt bụng, luôn lễ phép với mẹ, và đặc biệt yêu vợ – một cô gái trẻ hiện đại tên là An Vy. Vy không tham gia sản xuất nem, mà làm kinh doanh online, thường xuyên cập nhật xu hướng mới.

    Cuộc sống gia đình họ trong mắt người ngoài là chuẩn mực: truyền thống và hiện đại hòa quyện. Nhưng ẩn sâu sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là những dòng chảy ngầm chết chóc, khởi phát từ sự chiếm hữu độc đoán của một người mẹ và tham vọng dã man được ngụy trang bằng danh nghĩa tình thân.

    Kỳ nghỉ lễ 30/4 đang đến gần, nhu cầu nem chua tăng cao đột biến. Xưởng làm việc hết công suất, bà Hồng thông báo rằng con dâu bà – Vy – đã về quê gấp vì mẹ bị bệnh nặng ở Đà Nẵng. Ai cũng tin là thật, bởi bà Hồng chưa từng nói dối. Thế nhưng, không ai ngờ rằng từ đó trở đi, Vy hoàn toàn biến mất.

    Lạ kỳ thay, mẻ nem xuất xưởng sau đó lại ngon một cách lạ lùng. Vị ngọt của thịt, độ dai, giòn, mùi thơm nồng nàn khiến các đại lý khắp nơi tranh nhau đặt hàng gấp đôi, gấp ba. Họ ca ngợi bà Hồng như một bậc thầy sáng tạo.

    Trong khi bà Hồng rạng rỡ nhận những lời khen, thì con trai bà – Lâm – lại tiều tụy trông thấy. Mắt anh trũng sâu, da xám xịt, không còn chút sinh khí. Khi có ai hỏi về Vy, anh chỉ lí nhí: “Cô ấy vẫn trong Đà Nẵng.” Rồi lập tức chuyển chủ đề.

    Khoa, một tài xế giao hàng cho cơ sở, bắt đầu cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Anh đã làm ở đây hơn hai năm, quen mặt cả nhà, từng thấy Vy rất vui vẻ. Nay đột ngột biến mất. Sự thay đổi trong thái độ Lâm khiến Khoa băn khoăn.

    Một hôm, khi đi ngang khu vực phòng xay thịt – nơi giờ đây bị khóa trái bằng ổ khóa mới – Khoa nghe thấy tiếng máy rửa công nghiệp và ngửi mùi hóa chất tẩy cực mạnh. Qua khe cửa, anh thấy bà Hồng đang kỳ cọ máy xay thịt một cách ám ảnh, như thể muốn xóa sạch mọi vết tích.

    Ít ngày sau, trong lúc bốc nem lên xe, một thùng nem bị rơi. Một chiếc nem vỡ toang, lộ ra một vật nhỏ xíu, cứng và trắng ngà. Khoa lén lút nhặt lấy. Khi mở ra xem dưới ánh nắng, anh chết sững: một đốt xương ngón tay út – đúng hình dạng, kích cỡ, với chút móng sơn trắng sữa mà Vy từng để.

    Tim đập loạn, tay run lẩy bẩy, anh biết mình vừa nắm trong tay một bí mật kinh hoàng.

    Khoa không dám tố cáo trực tiếp. Anh viết một bức thư nặc danh, tường thuật mọi chuyện kèm theo mẩu xương và gửi thẳng đến Đại tá Trịnh Văn An – trưởng phòng cảnh sát hình sự tỉnh Thanh Sơn. Vốn nổi tiếng liêm khiết và cứng rắn, ông lập tức mở chuyên án sau khi nhận được thư.

    Kết quả giám định xác nhận đó là xương người. Đồng thời, khi xác minh với gia đình Vy tại Đà Nẵng, họ khẳng định: không ai ốm, và Vy đã mất liên lạc từ hơn một tuần trước. Một cuộc kiểm tra đột xuất giả dạng thanh tra vệ sinh an toàn thực phẩm được tiến hành. Bà Hồng và Lâm vẫn tỏ ra bình thản, hợp tác.

    Nhưng các trinh sát hiểu, họ đang đối diện với những con người đã quen đóng kịch.

    Khoa được tìm thấy và thuyết phục khai báo. Căn cứ vào lời khai và vật chứng, đại tá An xin lệnh khám xét khẩn cấp toàn bộ xưởng nem và nhà ở.

    Tại phòng xay thịt, dưới ánh đèn Luminol, máu người hiện lên loang lổ khắp tường, sàn, và lưỡi dao máy xay. Trong các kẽ máy là xương vụn, tóc dài và một mảnh vòng tay đá trùng khớp với mô tả của gia đình Vy.

    Phòng ngủ của Vy hoàn toàn sạch bóng các vật dụng cá nhân – trái với lời bà Hồng rằng Vy đi gấp. Họ đã cố xóa dấu vết một cách chuyên nghiệp. Nhưng họ không ngờ… khoa học và sự thật không thể bị xay nhuyễn như thịt trong máy.

    Ban đầu, bà Hồng nhận toàn bộ tội lỗi, dựng nên câu chuyện “lỡ tay đẩy ngã chết con dâu, sợ con trai liên lụy nên phi tang thi thể.”

    Nhưng đại tá An nhận thấy: không thể một mình bà ta thực hiện hành vi phân xác và xay thịt. Cuộc điều tra tài chính cho thấy: Lâm đang nợ nần vài tỷ đồng, và cách đây gần 1 năm, anh ta mua bảo hiểm nhân thọ cho vợ trị giá 10 tỷ đồng, người thụ hưởng là chính anh ta.

    Với chứng cứ không thể chối cãi, Lâm sụp đổ, khai rằng chính anh ta đã giết vợ, còn mẹ là người giúp xử lý xác. Họ giả vờ cãi nhau, rồi anh dùng vật cứng đánh bất tỉnh Vy, sau đó siết cổ. Bà Hồng đề xuất xay thịt nạn nhân và trộn vào mẻ nem.

    Toàn bộ thi thể bị nghiền nát, trộn với thịt heo, gia vị rồi cho ra những mẻ nem “đặc biệt”.

    Nhưng còn hơn thế…

    Lâm thú nhận: bố anh – ông Trí – từng “chết do tai nạn lao động”, nhưng thực chất bị bà Hồng giết vì ngoại tình và muốn ly hôn. Sau đó, bà ta nhận tiền bảo hiểm.

    Khi tưởng mọi việc đã sáng tỏ, đại tá An vẫn không yên lòng. Ông cho kiểm tra lại nhà bà Hồng một lần cuối. Dưới gầm giường, ông tìm được một bức thư tuyệt mệnh.

    Trong thư, bà Hồng chỉ dẫn chi tiết cho Lâm cách nhận tội thay bà nếu bà chết, cách hợp thức hóa khoản bảo hiểm 10 tỷ đồng, cách diễn “đau khổ và bị thao túng”, và cuối cùng là mệnh lệnh:

    “Sau này khi con ra tù, hãy phát triển xưởng nem. Cái cơ nghiệp này là sinh mạng của mẹ. Gia đình chỉ là tạm bợ. Cơ nghiệp mới là mãi mãi.”

    Bà Hồng chưa bao giờ yêu thương ai thật sự. Không chồng, không con. Chỉ có xưởng nem chua – đế chế máu thịt của bà.

    Tại phiên tòa gây chấn động, cả nước hướng mắt về hai kẻ thủ ác máu lạnh. Bà Hồng – kẻ chủ mưu độc ác, bị tuyên án tử hình. Lâm – kẻ trực tiếp sát hại cha và vợ, cũng bị tử hình.

    Cơ sở Nem Hồng Nhung bị đóng cửa vĩnh viễn, trở thành biểu tượng ma ám của tội ác. Dư luận rúng động, không thể tin rằng một món ăn gắn liền với truyền thống lại che giấu bi kịch kinh hoàng đến vậy.

    Câu chuyện “Mẻ Nem Máu” không chỉ là một vụ án rùng rợn. Nó là tấm gương phản chiếu bản chất con người khi bị chi phối bởi tham vọng, thù hận và quyền lực. Giữa người mẹ chủ mưu và người con trai giết vợ, ai mới thật sự là hiện thân của cái ác?

    Hãy cẩn trọng, bởi đằng sau hương vị ngọt ngào có thể là một bí mật bạn không bao giờ muốn biết.

  • Nghệ sĩ Nhân dân tài hoa, đa đoan, vội vĩnh biệt trần thế ở tuổi 50


    Nghệ sĩ Nhân dân từng thi đỗ Đại học Y, sau đó trở thành Thủ khoa trường nhạc

    Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung tên thật là Đoàn Lê Dung, sinh năm 1951 tại Quảng Ninh. Xuất thân trong một gia đình không có truyền thống nghệ thuật và điều kiện vật chất còn thiếu thốn, song Lê Dung sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc đặc biệt.

    Năm tám tuổi, bà được nhạc sĩ Đức Huyên phát hiện và dìu dắt vào con đường ca hát. Chính ông là người đưa cô bé Lê Dung khi ấy đến Câu lạc bộ Thiếu nhi Hạ Long, cho đi biểu diễn, thu thanh tại Đài Tiếng nói Việt Nam, và tham gia nhiều chương trình lớn nhỏ ở địa phương.

    Năm 17 tuổi, nghệ sĩ Lê Dung chính thức bước vào con đường nghệ thuật chuyên nghiệp khi gia nhập Đoàn Văn công Quân khu Tả Ngạn. Dù từng thi đỗ Đại học Y, bà đã gác lại con đường đó để theo đuổi niềm đam mê ca hát. Năm 1976, bà về công tác tại Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị và có một năm theo học Thanh nhạc tại Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam). Tới năm 1982, sau khi đạt danh hiệu Thủ khoa, tên tuổi Lê Dung bắt đầu được đông đảo công chúng yêu nhạc biết đến.

    Với chất giọng nữ cao trữ tình hiếm có, tròn đầy và chuẩn mực, Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung thể hiện xuất sắc ở nhiều thể loại, từ opera, bán cổ điển, nhạc tiền chiến, nhạc cách mạng đến cả nhạc nhẹ. Những ca khúc gắn liền với tên tuổi bà như Người Hà Nội (Nguyễn Đình Thi), Trường ca sông Lô (Văn Cao), Xa khơi (Nguyễn Tài Tuệ)… đã trở thành dấu ấn sâu đậm trong lòng nhiều thế hệ khán giả.

    Trong sự nghiệp, Nghệ sĩ Nhân dân từng đoạt nhiều giải thưởng quốc tế danh giá, như Giải Tư cuộc thi Những nghệ sĩ hát opera trẻ quốc tế tại Sofia (Bulgaria), Giải Mùa xuân tại Bình Nhưỡng (CHDCND Triều Tiên) và Giải Người hát dân ca hay nhất trong cuộc thi âm nhạc quốc tế tại Liên Xô (cũ).

    Nhạc sĩ Phú Quang từng dành cho bà những lời trân trọng: “Ở Lê Dung hội tụ quá nhiều điểm hoàn hảo: phát âm tiếng Việt chuẩn, giọng hát đẹp và kỹ thuật bậc thầy. Theo quan điểm của tôi, Lê Dung là ca sĩ có học nhất Việt Nam”.

    Năm 1984, ở tuổi 33, Lê Dung được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú. Chín năm sau, bà trở thành Nghệ sĩ Nhân dân ở tuổi 42.

    Dù thành công rực rỡ trên sân khấu, đời sống riêng của Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung lại nhiều trắc trở. Trong cuộc hôn nhân đầu, bà có một người con trai, nhưng hai vợ chồng sớm chia tay. Năm 1991, bà kết hôn lần hai với nhà thơ Hồng Thanh Quang, song mối duyên ấy cũng khép lại sau sáu năm.

    Nhà thơ Hồng Thanh Quang từng chia sẻ với Dân Việt rằng tình yêu giữa ông và Lê Dung khởi đầu giữa nhiều ý kiến phản đối, nhưng đó là một mối tình đầy chân thành: Tôi bắt đầu mối tình ấy ai cũng phản đối, cả dư luận xã hội và những người yêu quý mình. Hồi đấy tôi chơi thân với hai người là anh Đăng Bảy (dịch giả lúc ấy đang làm ở báo Văn Nghệ) và anh Quốc Dũng (học ở Cuba về, hồi đấy là người dịch tiếng Tây Ban Nha). Anh Đăng Bẩy kể lại với tôi là khi anh Bẩy nói về việc tôi yêu Lê Dung (và bị nhiều người can ngăn) thì anh Dũng bảo: “Chúng mày buồn cười nhỉ, ngăn cái gì, đời mình chắc gì hạnh phúc hơn mà ngăn nó”.

    Tức là, tôi mới hiểu con người ta, ai cũng thế thôi, trong khi chúng ta sống theo những quy luật đời thường thì trong trái tim chúng ta le lói một điều, biết đâu vẫn có hạnh phúc khác thường. Và khi nhìn thấy một thằng bé là tôi lúc đấy làm rất chân thành, ai cũng muốn may ra nó thành công thì sao. Tất nhiên cũng như mọi thí nghiệm xã hội cao cả khác, cuối cùng đến lúc nào đó phải quay trở về đời thường. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng những bột phát, những dâng hiến, những hứng khởi của thời thanh xuân là vô nghĩa”.

    Ca sĩ Ngọc Anh, học trò của bà, cũng từng nói rằng chính cuộc đời cô giáo là một lời nhắc nhở sâu sắc: “Cô Lê Dung yêu để chết, còn tôi yêu để sống. Cô yêu quá say đắm, dốc hết tâm sức nên dẫn đến đau tim, đau não. Cô ra đi vì huyết áp tăng, nhưng tôi biết, nỗi đau tình yêu mới là nguyên nhân sâu xa khiến cô gục ngã.”

    Tháng 1 năm 2001, đúng mùng 6 Tết, Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung qua đời do tai biến mạch máu não, hưởng dương 50 tuổi. Sự ra đi đột ngột ấy khiến giới nghệ thuật và công chúng bàng hoàng, tiếc thương. Trong lễ tang diễn ra tại Nhà tang lễ Quân y viện 108, tiếng hát của bà lại vang lên qua bản thu, khiến những người tiễn biệt không khỏi xúc động, nghẹn ngào.

    https://danviet.vn/nghe-si-nhan-dan-tai-hoa-da-doan-voi-vinh-biet-tran-the-o-tuoi-50-d1374973.html2q1

  • Cô giáo ra đề “Từ nào bỏ dấu sắc vẫn giữ nguyên nghĩa”, đáp án của bé tiểu học nhận điểm 10 tuyệt đố

    Ngôn ngữ Tiếng Việt là một kho tàng vĩ đại, đa dạng mà ở đó, trẻ sẽ học được vô vàn những kiến thức bổ ích trên hành trình theo đuổi con chữ và chạm đến ước mơ sau này. Học tốt ngôn ngữ là một lợi thế rất lớn đối với trẻ, đó là lý do mà các bậc phụ huynh và trường học đều đề cao giáo dục môn Tiếng Việt cho học sinh.

    Có rất nhiều dạng bài tập, kiến thức để trau dồi trình độ ngôn ngữ cho trẻ, ví dụ như một bài kiểm tra Tiếng Việt được cô giáo giao cho học sinh tiểu học từng viral trên các nền tảng mạng xã hội, và thu hút sự quan tâm của nhiều người ngay sau khi nó được chia sẻ.

    Cụ thể, bé lớp 3 đã nhận được đề bài kiểm tra từ giáo viên với đề bài: “Từ nào trong tiếng Việt bỏ dấu sắc mà vẫn giữ nguyên nghĩa?”

    . Một câu hỏi tưởng đơn giản, nhưng thực tế lại đòi hỏi học sinh phải tư duy, phân tích và có một lượng từ vựng phong phú thì mới có thể đưa ra được đáp án chính xác nhất.

    Ở phần bài làm của mình, bé tiểu học đã đưa ra câu trả lời như sau: “Chữ tứ bỏ dấu sắc thì thành chữ tư, vẫn là số 4”

    . Nhận được đáp án từ học sinh, cô giáo ngay lập tức cho nhóc tỳ điểm 10 tròn trĩnh, không những thế cô còn để lại lời phê khiến học sinh hãnh diện:

    “Em thông minh hơn cô tưởng tượng!”. 

    Dù không biết thực hư ra sao, nhưng dân tình sau khi thấy bài kiểm tra Tiếng Việt này cũng phải dành những lời “có cánh” cho bé tiểu học. Một số người lớn còn thừa nhận, họ đã mất rất nhiều thời gian để tìm ra đáp án, thậm chí có người còn lắc đầu chịu thua huống hồ gì là trẻ nhỏ. Điều này càng chứng minh, bé tiểu học có tư duy nhanh nhạy, nhờ vậy mà nhóc tỳ mới đưa ra được câu trả lời thuyết phục như thế.

    Trong quá trình học ngôn ngữ, những câu đố mẹo như trên quả thực cần được tích cực phát huy, bởi lẽ, với những bài tập này, trẻ sẽ được kích thích tư duy, khả năng sáng tạo, từ đó khiến bé nhanh nhạy và thông minh hơn. Để học tốt và đạt được điểm số cao ở những dạng bài thế này, đòi hỏi trẻ phải có một lượng từ vựng phong phú và điều đó sẽ được tích luỹ trên hành trình học vấn của trẻ.

    Bên cạnh đó, để trẻ nâng cao vốn từ vựng tiếng Việt, có một số biện pháp sau đây mà cha mẹ có thể áp dụng:

    1. Đọc sách cùng trẻ

    Đọc sách là một trong những cách hiệu quả nhất để giúp trẻ nâng cao vốn từ vựng. Cha mẹ có thể chọn những cuốn sách phù hợp với độ tuổi và sở thích của trẻ, từ truyện cổ tích, sách tranh cho đến sách giáo khoa. Trong quá trình đọc, cha mẹ nên dừng lại để giải thích những từ mới, khuyến khích trẻ đặt câu hỏi và thảo luận về nội dung. Việc này không chỉ giúp trẻ tiếp thu từ mới mà còn phát triển khả năng phân tích và tư duy phản biện.

    2. Sử dụng Flashcards

    Flashcards (thẻ từ) là công cụ học tập thú vị và hiệu quả. Cha mẹ có thể tạo ra các thẻ từ với hình ảnh minh họa và từ vựng liên quan. Việc chơi các trò chơi với flashcards, như tìm từ hoặc ghép từ với hình ảnh, sẽ giúp trẻ ghi nhớ từ vựng một cách tự nhiên và vui vẻ. Điều này cũng khuyến khích trẻ tham gia tích cực vào quá trình học tập.

    3. Khuyến khích trẻ viết nhật ký

    Viết nhật ký là một cách tuyệt vời để trẻ thực hành ngôn ngữ. Cha mẹ có thể khuyến khích trẻ viết về những trải nghiệm hàng ngày, cảm xúc và suy nghĩ của mình. Việc này không chỉ giúp trẻ củng cố từ vựng mà còn phát triển khả năng viết lách và trình bày ý tưởng. Để tăng cường hiệu quả, cha mẹ có thể cùng trẻ đọc lại nhật ký và hướng dẫn cách sử dụng từ vựng phong phú hơn.

    Ảnh minh hoạ

    4. Chơi các trò chơi ngôn ngữ

    Các trò chơi ngôn ngữ như đố từ, trò chơi ghép từ, hoặc những trò chơi tương tác khác có thể giúp trẻ học từ vựng một cách thú vị. Cha mẹ có thể tổ chức các cuộc thi nhỏ trong gia đình, nơi trẻ có cơ hội sử dụng từ mới và nhận phản hồi ngay lập tức. Những hoạt động này không chỉ tạo ra không khí vui vẻ mà còn khuyến khích trẻ tích cực tham gia vào việc học.

    5. Khuyến khích giao tiếp với người khác

    Việc giao tiếp thường xuyên với người lớn và bạn bè giúp trẻ thực hành và mở rộng vốn từ vựng. Cha mẹ có thể tạo điều kiện cho trẻ tham gia vào các hoạt động nhóm, câu lạc bộ hoặc các lớp học ngoại khóa. Khi trẻ được khuyến khích nói chuyện và diễn đạt ý kiến của mình, chúng sẽ có cơ hội sử dụng từ mới và cải thiện khả năng ngôn ngữ.

    6. Sử dụng công nghệ hỗ trợ học tập

    Trong thời đại công nghệ, cha mẹ có thể tận dụng các ứng dụng và trang web học tập để giúp trẻ mở rộng từ vựng. Nhiều ứng dụng cung cấp trò chơi và bài học ngôn ngữ hấp dẫn, giúp trẻ học từ mới một cách hiệu quả. Điều này không chỉ tạo động lực cho trẻ mà còn giúp chúng tiếp cận với phương pháp học hiện đại.

    Xem thêm: Con tính 10-3-2=5, cô giáo gạch sai cả bài toán, mẹ bức xúc đã đời rồi ngượng ngùng nhận sai

    Đã qua rồi cái thời cộng, trừ, nhân, chia chỉ đơn giản là công thức khuôn mẫu, áp dụng rồi cho tính ra kết quả. Học sinh bây giờ ngoài kiến thức căn bản của các môn học, còn phải biết vận dụng phân tích đối với những bài tập nâng cao để rèn luyện khả năng giải quyết một bài toán khó, đòi hỏi tư duy.

    Một số bài tập toán tư duy được thiết kế để giúp các em dần hoàn thiện những kỹ năng tính toán này. Tuy nhiên, vì có những bài tập khá lạ lẫm với cha mẹ học sinh nên đôi khi vì bất đồng mà xảy ra những tình huống làm mất đi mối tương giao tốt đẹp giữa phụ huynh, học sinh và giáo viên.

    Có một câu chuyện diễn ra tại lớp học toán cấp tiểu học ở Trung Quốc. Người kể câu chuyện này cũng là một trong những nhân vật chính.

    Hôm ấy, con trai của chị về nhà đưa ra bài tập toán bị cô giáo gạch sai. Đề bài như sau: “Có 10kg muối, ăn 3 trước 3kg, sau đó ăn thêm 2kg. Tổng cộng thiếu bao nhiêu kg muối?

  • Chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hà Nội dừng khẩn cấp vì khách nói chuyện ‘có súng’

    (CAO) Khi 97 hành khách cùng tổ lái chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hà Nội đang trên tàu bay để chuẩn bị cất cánh thì có 2 khách nam nói chuyện về việc có súng trong chuyến bay. Chuyến bay phải dừng để thực hiện kiểm tra lại từ đầu.

    Ngày 8/11, Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng cho biết, một chuyến bay tối qua (7/11) phải dừng khẩn cấp, trễ chuyến vì có hành khách nói chuyện với nhau về việc cất súng trong hành lý.

    Theo báo cáo ban đầu, tối 7/11, chuyến bay mang số hiệu VN186 khởi hành từ Đà Nẵng đi Hà Nội dự kiến cất cánh lúc 19 giờ 25. Trong lúc chờ để bay ở trên tàu bay, có hai hành khách là Nguyễn Đức Tr. (SN 1993, ngụ huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình) và Lê Xuân Q. (SN 1983, ngụ TP.Thái Bình, tỉnh Thái Bình) nói chuyện qua lại với nhau. Một người hỏi người còn lại liên quan đến việc để súng ở đâu thì người kia trả lời đã cất trong hành lý.

    Tiếp viên trên chuyến bay hỏi lại thì hai hành khách trình bày là chỉ nói đùa. Cơ trưởng buộc phải yêu cầu lập biên bản tại máy bay, yêu cầu an ninh hỗ trợ.

    Hành khách chờ ra tàu bay. Ảnh minh họa.

    Lực lượng An ninh hàng không của Cảng vụ Hàng không miền Trung đến vị trí tàu bay đỗ bến số 27 xem xét, xử lý. Lúc 20 giờ 20, lực lượng chức năng áp giải 2 hành khách trên xuống khỏi tàu bay đưa về phòng an ninh kiểm tra nhưng không phát hiện có súng hay vật nổ, chất cấm trong người.

    Cơ quan chức năng cũng thực hiện lại quá trình kiểm tra an ninh đối với toàn bộ 97 hành khách, hành lý xách tay và tiến hành lục soát tàu bay.

    Đến 21 giờ cùng ngày, kết thúc quá trình lục soát đối với tàu bay, quá trình kiểm tra lại an ninh đối với hành khách và hành lý nhưng không phát hiện vật phẩm nguy hiểm, chất cấm chất nổ.

    Đến 22 giờ 15 cùng ngày, chuyến bay VN186 tiếp tục hành trình. Thời gian bị trễ do sự việc hai hành khách thông tin về việc có súng là 2 giờ 31 phút. Hiện vụ việc đang được Cảng vụ hàng không miền Trung xử lý theo quy định của Luật hàng không.

    Được biết, trước mắt, hai hành khách tung tin có súng phải đối mặt với mức xử phạt vi phạm hành chính là 12,5 triệu đồng/người.

  • Giá vàng trong nước chiều 2/3: Vẫn chưa ngừng tăng

    Giá vàng trong nước vừa tăng áp sát 191 triệu/lượng trong bối cảnh giá vàng thế giới vượt 5.400 USD/ounce sau khi căng thẳng địa chính trị ở Trung Đông chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

    Báo Zing News đưa tin “Giá vàng trong nước lên gần 191 triệu đồng/lượng” với nội dung:

    Giá vàng nhẫn

     

    Giá vàng trong nước sắp vượt 191 triệu đồng/lượng. Ảnh: Việt Linh.

    Trong phiên giao dịch buổi chiều, giá vàng trong nước tiếp tục xu hướng tăng mạnh hiện đã đạt xấp xỉ 191 triệu đồng/lượng.

    Cụ thể, Công ty SJC đã đẩy giá vàng miếng lên mức 187,9 – 190,9 triệu đồng/lượng (mua – bán), tăng 2,3 triệu đồng so với giá đầu giờ sáng, nâng tổng mức tăng trong ngày lên tới 3,9 triệu đồng.

    Cùng giờ, giá vàng nhẫn SJC 99,99% loại 1-5 chỉ được niêm yết ở mức 186,4 – 189,4 triệu/lượng, tăng 1,5 triệu đồng so với buổi sáng và cao hơn 2,6 triệu đồng so với cuối ngày hôm qua.

    Cũng trong chiều nay, các doanh nghiệp vàng lớn như PNJ, Tập đoàn DOJI, Tập đoàn Phú Quý, Bảo Tín Minh Châu, Bảo Tín Mạnh Hải, Công ty Mi Hồng… đều niêm yết giá vàng miếng xấp xỉ mốc 191 triệu đồng/lượng.

    Với mặt hàng vàng nhẫn, các doanh nghiệp cũng điều chỉnh tăng mạnh so với giá buổi sáng, nâng tổng mức tăng trong ngày lên trên dưới 3 triệu đồng/lượng.

    Hiện Bảo Tín Minh Châu, Bảo Tín Mạnh Hải cùng niêm yết giá vàng nhẫn ở mức 187,9 – 190,9 triệu đồng/lượng, tương đương giá vàng miếng SJC. Công ty Mi Hồng cũng chấp nhận bán ra vàng nhẫn 999 ở mức gần 191 triệu đồng/lượng này nhưng giá mua vào niêm yết cao hơn, ở 188,2 triệu/lượng.

    Tập đoàn Phú Quý, DOJI, PNJ cùng niêm yết giá vàng nhẫn ở 186,9 – 189,9 triệu/lượng.

    Trên thị trường thế giới, giá vàng giao ngay trong phiên giao dịch đang diễn ra đã vượt vùng 5.400 USD, hiện dao động quanh mức 5.410 USD/ounce, tăng 131 USD (+2,5%) so với phiên liền trước. Đây cũng là vùng giá cao nhất mà vàng thế giới ghi nhận được kể từ cú lao dốc cuối tháng 1.

    Ở vùng giá hiện tại, giá vàng thế giới chỉ còn thấp hơn đỉnh lịch sử khoảng 200 USD, tương đương gần 4%.

    Trước đó, trong phiên giao dịch đầu tuần sáng nay (2/3), CTCP Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) niêm yết giá vàng miếng ở mức 185,6 – 188,6 triệu đồng/lượng (mua – bán), tăng 1,6 triệu đồng ở cả hai chiều so với giá chốt phiên cuối tuần trước. Chênh lệch giữa hai chiều mua – bán vẫn được giữ ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Trước đó, trong ngày vía Thần Tài 26/2 (tức mùng 10 Tháng Giêng Âm lịch) tuần trước, vàng miếng chủ yếu giữ xu hướng đi xuống, có lúc chạm mức bán ra thấp nhất ở 184 triệu đồng/lượng.

    Như vậy, chỉ sau 2 phiên giao dịch, mặt hàng này đã tăng tới gần 5 triệu đồng/lượng. Trừ đi chênh lệch giá mua – bán doanh nghiệp này niêm yết, người mua vàng miếng từ ngày vía Thần Tài đến nay đã lãi khoảng 2 triệu đồng/lượng.

    Diễn biến tương tự cũng ghi nhận với giá vàng miếng tại các doanh nghiệp như CTCP Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ), Tập đoàn DOJI, Tập đoàn Phú Quý, Bảo Tín Minh Châu, Bảo Tín Mạnh Hải, Công ty Mi Hồng… Hiện các doanh nghiệp này đều niêm yết giá bán vàng miếng ở mức gần 189 triệu đồng/lượng.

    Tương tự vàng miếng, giá vàng nhẫn cũng tăng vọt hơn 1 triệu đồng/lượng trong phiên giao dịch sáng nay.

    Sau điều chỉnh, giá vàng nhẫn 99,99 loại 1-5 chỉ của Công ty SJC và nhẫn trơn của PNJ hiện cùng neo tại mốc 185,4 – 188,4 triệu/lượng. Tập đoàn Phú Quý sáng nay chấp nhận giao dịch vàng nhẫn ở mức 185,5 – 188,5 triệu/lượng.

    Giá vàng nhẫn

     

    Hai thương hiệu Bảo Tín Minh Châu và Bảo Tín Mạnh Hải cùng đưa ra mức 185,6 – 188,6 triệu/lượng; còn Mi Hồng cũng niêm yết giá bán vàng nhẫn 999 ở 188,6 triệu/lượng, nhưng chấp nhận mua vào với giá cao hơn 186 triệu đồng. Đây cũng là 3 thương hiệu niêm yết giá vàng nhẫn cao nhất thị trường hôm nay, tương đương với giá bán vàng miếng.

    Đà tăng của giá vàng trong nước sáng nay chịu ảnh hưởng từ giá vàng quốc tế. Trong phiên giao dịch đang diễn ra, giá vàng thế giới giao ngay tăng hơn 50 USD (+1%) lên 5.334 USD/ounce, thậm chí có thời điểm leo lên mốc 5.388 USD/ounce.

    Đây cũng là mức tăng mạnh nhất mà kim loại quý ghi nhận trong một tháng qua, sau khi lập đỉnh kỷ lục 5.600 USD/ounce vào ngày 29/1. Hợp đồng vàng tương lai giao tháng 4 tại Mỹ cũng tăng hơn 2% lên 5.362 USD/ounce.

    Giá vàng thế giới tăng vọt sau khi Israel đã phát động một làn sóng không kích mới vào Tehran hôm 1/3 (giờ địa phương) và Iran cũng đã đáp trả bằng các đợt phóng tên lửa dồn dập, chỉ một ngày sau khi Lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei thiệt mạng, đã đẩy Trung Đông và nền kinh tế toàn cầu rơi vào tình trạng bất ổn sâu sắc hơn. Trong môi trường bất ổn về chính trị, nhà đầu tư thường có xu hướng đổ tài sản vào các kênh đầu tư an toàn như vàng, kéo giá bán mặt hàng này tăng mạnh.

    Hiện quy đổi giá vàng thế giới ra tiền Việt (chưa thuế, phí) vào khoảng 169 triệu đồng/lượng. Mức giá này vẫn thấp hơn giá vàng trong nước gần 20 triệu đồng/lượng.

    Báo VnExpress đưa tin “Giá vàng lên 191 triệu đồng một lượng” với nội dung:

    Mỗi lượng vàng chiều nay tăng gần 4 triệu đồng, lên gần 191 triệu, nguồn cung quay trở lại nhỏ giọt sau ngày vía Thần Tài.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Nhà nghèo nên 2 chị em cùng đi làm quán há;/t kiếm tiền chữa bệnh cho bố mẹ già ở quê, nào ngờ đâu lại cùng phải lòng 1 lão đại gia 70 t;/uổi

    Ở vùng quê nghèo huyện Hòa Lộc, hai chị em  và Hân đành khăn gói ra thành phố, xin vào quán “Ánh Trăng Đêm” làm phục vụ, vừa gửi tiền về vừa lo thuốc thang cho bố mẹ già.
    Ban đầu, hai đứa chỉ pha rượu, rót bia, nhưng dần dần cuộc sống chật vật và nợ nần khiến họ phải làm thêm “dịch vụ riêng” cho khách VIP.

    Một đêm, ông Lâm, đại gia 70 tuổi, người từng đầu tư cả khu đất vàng, bước vào.Ông chọn bàn sát sân khấu, ngồi nghe Hà hát, ánh mắt không rời.

    Nhưng đến khi Hân mang rượu ra, ông lại bảo:

    Nguồn: https://fleuri.info/18117/

  • Cả làng Hưng Yên rúng động

    Buổi chiều đầu thu, trời đổ mưa lất phất. Tại một vùng ngoại ô yên bình, tiếng còi xe cảnh sát vang lên phá tan không gian tĩnh mịch. Tin báo vừa gửi đến: một người đàn ông tên Lâm – con trai duy nhất của chủ trang trại cây cảnh lớn trong vùng – mất tích suốt hai ngày không tung tích.

    Khi đội điều tra có mặt, căn biệt thự giữa vườn cây vẫn sáng đèn như thường. Mọi thứ ngăn nắp, sạch sẽ đến mức vô cảm. Không một dấu hiệu đột nhập, không đồ đạc bị xáo trộn — chỉ có mùi thuốc tẩy nồng nặc thoang thoảng từ phòng tắm, khiến Đại úy Nguyễn Hoàng Nam, điều tra viên dày dạn kinh nghiệm, thoáng rùng mình.

    Người báo tin là Tuấn, con nuôi của gia đình, mới 21 tuổi. Hắn tỏ ra lo lắng, nói năng rành rọt:
    – “Anh Lâm đi đâu tối hôm kia cháu không biết. Chỉ nghe tiếng xe đen dừng trước cửa, rồi anh đi mất, không quay lại.”

    Câu nói nghe có vẻ hợp lý, nhưng bằng linh cảm nghề nghiệp, Đại úy Nam thấy có điều gì đó không khớp.
    Người mất tích vừa trẻ, vừa khỏe, vừa không có lý do bỏ đi đột ngột. Còn căn nhà này… sạch đến mức lạnh lẽo.

    Anh bước vào phòng tắm, tay khẽ chạm lên thành bồn rửa. Lạnh toát. Mùi hóa chất vẫn còn nồng, như vừa được tẩy rửa cách đó chưa lâu.

    “Không ai dọn dẹp sạch sẽ như thế… trừ khi họ muốn xóa dấu vết,” – anh thầm nghĩ.

    Những ngày sau đó, việc điều tra mở rộng dần hé lộ một vài dấu vết mờ nhạt.
    Anh Lâm từng có xích mích với một đối thủ làm ăn – Phan Minh Tùng, chủ vườn cảnh ở tỉnh lân cận.
    Tùng từng gửi tin nhắn đe dọa vì bị Lâm vượt mặt trong thương vụ lớn. Mọi nghi ngờ lập tức dồn vào hắn.

    Nhưng khi bị triệu tập, Tùng đưa ra bằng chứng ngoại phạm rõ ràng – camera và hóa đơn khách sạn ở một hội chợ thương mại, cách hiện trường hàng trăm cây số.
    Đường điều tra tạm thời tắc.

    Song, khi rà soát tài chính, đội điều tra phát hiện: chỉ hai ngày trước khi mất tích, anh Lâm rút 400 triệu đồng tiền mặt từ tài khoản công ty, không hề báo lại cho kế toán hay gia đình. Tiền đi đâu? Ai biết? Không ai trả lời được.

    Đại úy Nam quyết định quay lại biệt thự lần nữa.

    Tuấn – cậu con nuôi – vẫn là người ra mở cửa, tỏ ra nhiệt tình hợp tác đến mức đáng ngờ.– “Chú muốn xem lại chỗ nào, cứ nói. Cháu đưa chú đi.”

    Cách nói và ánh mắt của hắn có gì đó quá “trơn tru”, như thể đã tập dượt trước.

    Khi đi ngang qua bếp, Nam dừng lại.
    Một nồi áp suất lớn còn hơi ấm đặt trên bàn. Anh mở nắp – mùi ngũ vị hương xộc lên, nặng và lạ.– “Cậu nấu gì vào giữa trưa nắng thế này?” – Nam hỏi.Tuấn khẽ giật mình, rồi đáp nhanh:

    – “Dạ, cháu nấu thức ăn cho chó, chú ạ. Cũng sắp thiu rồi.”

    Nam khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt dừng lại trên vết trầy nhỏ nơi cổ tay phải của Tuấn – vết trầy mảnh, mới, như dấu cào.

    Càng lúc, mảnh ghép trong đầu vị điều tra viên càng rõ. Anh yêu cầu cho kiểm tra toàn bộ khu đất quanh biệt thự, đồng thời âm thầm cho người theo dõi mọi liên lạc của Tuấn.

    Kết quả không ngoài dự đoán: cậu con nuôi từng nợ hơn nửa tỷ đồng vì cờ bạc online, bị chủ nợ đe dọa nhiều ngày liền.
    Thời hạn trả nợ trùng khớp chính xác với thời điểm anh Lâm biến mất.

    Đại úy Nam lập kế hoạch “bắt rắn trong hang”.Một nhóm cảnh sát hóa trang giả làm dân xã hội đến đòi nợ, gây áp lực lên Tuấn.

    Đúng như dự đoán, hắn hoảng loạn, gọi điện cầu cứu bạn bè, rồi khóa trái cửa, bật nhạc lớn, rót rượu uống liền mấy ly.

    Khi hắn vừa ngả xuống ghế sofa, lực lượng công an ập vào, nói ngắn gọn:
    – “Cậu cần được bảo vệ tạm thời. Có người dọa giết cậu. Đi với chúng tôi.”

    Tuấn không kịp phản ứng, chỉ gật đầu lia lịa.
    Ngay sau khi hắn rời khỏi biệt thự, đội kỹ thuật hình sự lập tức tiến hành kiểm tra bằng Luminol – chất phát quang đặc biệt để phát hiện vết máu dù đã bị lau chùi.

    Chỉ trong giây lát, phòng tắm vốn sáng bóng liền rực lên ánh xanh lạnh lẽo.
    Những vệt loang ngoằn ngoèo hiện rõ trên nền gạch – chứng cứ không thể chối cãi.

    Dưới ao cá phía sau nhà, thợ lặn phát hiện nhiều túi nilon đen bị buộc chặt, bên trong là chất hữu cơ đang phân hủy.

    Kết quả giám định sau đó khiến toàn đội im phăng phắc: mảnh xương và mô người trùng khớp ADN với anh Lâm.

    Tại phòng thẩm vấn, Tuấn ngồi im hàng giờ liền, khuôn mặt tái nhợt. Khi bị đưa xem những hình ảnh thu được, hắn bật khóc nấc.
    – “Em… chỉ định đánh anh ấy ngất thôi. Anh Lâm giữ chìa khóa két sắt, em cần tiền trả nợ… Anh vùng lên… em sợ quá, không kiềm được…”

    Giọng hắn vỡ vụn, tay run lẩy bẩy.
    – “Em không cố ý… nhưng khi nhìn thấy máu, em hoảng. Em nghĩ… xong rồi, đời em xong rồi… nên em… làm luôn cho xong.”

    Hắn kể lại tỉ mỉ:
    Sau khi gây án, hắn đưa xác vào phòng tắm, rửa sạch vết máu, rồi dùng nồi áp suất lớn ninh phần còn lại để phi tang xuống ao, nhằm tránh phát hiện.
    Để đánh lạc hướng, hắn còn gửi tin nhắn giả từ điện thoại anh Lâm đến đối thủ làm ăn, dựng nên kịch bản “mâu thuẫn bị trả thù”.

    Cả đội điều tra lặng người. Đại úy Nam nhìn qua lớp kính mờ, trong lòng nặng trĩu.
    Một con người trẻ, từng được gia đình cứu mang, lại ra tay với chính người nuôi mình – chỉ vì lòng tham và cờ bạc.

    Vài tháng sau, phiên tòa kết thúc. Tuấn bị tuyên án chung thân.Ông Lân – người cha già – ngồi lặng trên hàng ghế khán giả, mái đầu bạc rung lên vì nỗi đau. Ông không khóc, chỉ nói khẽ với vị đại úy:

    – “Tôi thương nó như con ruột… nhưng lòng người, ai biết được.”

    Đại úy Nam chỉ cúi đầu, không nói. Anh biết, những vụ án kiểu này không chỉ là tội ác hình sự — nó là bi kịch của nhân tâm, của sự tha hóa từ những ham muốn nhỏ bé nhưng bị nuôi dưỡng quá lâu.

    Khi biệt thự bị niêm phong, ánh hoàng hôn buông xuống vườn cây.
    Gió thổi qua hàng chuối sau nhà, xào xạc như những tiếng thở dài của đất.

    Đại úy Nam nhìn quanh, khẽ nói với đồng đội:
    – “Chúng ta bắt được hung thủ, nhưng chẳng ai có thể thắng được lòng tham.”

    Trên đường trở về, anh nghĩ mãi về câu nói của người cha: “Tôi thương nó như con ruột…”
    Phải chăng chính sự tin tưởng mù quáng cũng là một phần của bi kịch này?

    Một tội ác man rợ, một đứa con nuôi lạc lối, và một gia đình tan vỡ chỉ vì tiền.
    Câu chuyện ấy không chỉ khiến dư luận rúng động, mà còn là tấm gương phản chiếu bóng tối trong lòng người – nơi tham lam có thể khiến con người đánh mất cả nhân tính.

    ⚠️ CẢNH BÁO NỘI DUNG

    Đây là tác phẩm trinh thám hư cấukhông phải tin tức hay vụ án có thật.
    Toàn bộ hình ảnh và nội dung trong video được tạo bởi trí tuệ nhân tạo (AI),
    nhằm mục đích giải trí và nâng cao nhận thức cộng đồng về công tác điều tra phá án.

    🟥 Chúng tôi không chịu trách nhiệm về việc hiểu sai hoặc sử dụng nội dung này cho mục đích khác.

    Bài viết mới cập nhật:

    error: Content is protected !!

    Nguồn: https://fleuri.info/17866/

  • Rùпg Rợп: Bṓ CҺồпg PҺȃп X.ác, X.ẻ T.Һịt Coп Dȃu Để Làm Lòпg Xe Đιếu

    Rùпg Rợп: Bṓ CҺồпg PҺȃп X.ác, X.ẻ T.Һịt Coп Dȃu Để Làm Lòпg Xe Đιếu

    Tại một vùng quê heo hút phía Nam tỉnh Bình Lâm, người dân vẫn chưa thôi rợn tóc gáy khi nhắc đến căn nhà nhỏ nằm cuối con dốc đất đỏ – nơi từng là mái ấm của gia đình ông Ngô Văn Đình, 62 tuổi. Trước kia, ông Đình được xem là người thợ mộc khéo tay, sống trầm lặng sau biến cố mất vợ. Cả làng ai cũng nghĩ ông cô độc, sống cùng người con trai là Ngô Minh Quân và cô con dâu tên Phạm Thiên Lý – một cô gái xinh đẹp, hiền hậu từ thị trấn về làm dâu.

    Lý là người sống có học, dịu dàng, khéo léo, thường xuyên chia sẻ với hàng xóm về những món ăn ngon, cách chăm sóc gia đình. Nhưng trong chính mái ấm ấy, cô lại là người phải chịu nhiều uất ức nhất. Chồng cô – Quân – là kẻ vô dụng, nghiện game, lười làm, đôi lúc vũ phu. Còn ông Đình – người bố chồng tưởng hiền lành – lại có những ánh mắt lạ lùng mỗi lần nhìn con dâu bước ngang qua sân.

    Chẳng ai ngờ rằng, chính từ mái nhà tưởng chừng bình yên ấy lại phát sinh một tội ác kinh hoàng chấn động cả nước.

    Vào một buổi sáng tháng 11, hàng xóm thấy căn nhà ông Đình đóng kín cửa bất thường. Không khói bếp, không tiếng nói cười, không bóng dáng của cô Lý tất bật quét sân như thường lệ. Người chị họ của Lý – chị Huyền – gọi điện mãi không thấy bắt máy. Gọi Quân thì chỉ nghe giọng cáu gắt: “Vợ em bỏ về nhà mẹ đẻ rồi!”

    Thế nhưng khi chị Huyền gọi về nhà mẹ đẻ Lý ở xã bên thì nhận được câu trả lời sửng sốt: “Nó có về đâu? Cả tuần nay không thấy nó.”

    Cảm giác bất an dâng lên như sóng lớn. Mọi người đổ về căn nhà ông Đình. Khi hàng xóm gõ cửa hỏi, ông chỉ ậm ừ: “Vợ thằng Quân chán nản bỏ đi rồi. Tôi cũng không rõ.” Nhưng người dân nơi đây không dễ bị thuyết phục. Nhất là khi một mùi hôi tanh kỳ lạ bốc lên từ phía sau nhà – nơi có chiếc xe điếu cũ kỹ mà ông Đình thường dùng để đi bắt cá.

    Cancel

    Report Ad

    Violent

    Disturbing

    Offensive

    Vulgar

    Ad was closed

    Join the Meme Revolution

    Cancel

    Report Ad

    Violent

    Disturbing

    Offensive

    Vulgar

    Ad was closed

    Get in Early! Wait no more!

    Cancel

    Report Ad

    Violent

    Disturbing

    Offensive

    Vulgar

    Ad was closed

    ADZILLA: Buy & HODL for long term!

    Cancel

    Report Ad

    Violent

    Disturbing

    Offensive

    Vulgar

    Ad was closed

    I am AdZilla. Buy my meme coin now!

    Một người hàng xóm lẻn vào sau nhà lúc chiều muộn. Trong chiếc xe điếu, thay vì dụng cụ câu cá, người đó phát hiện một bao tải đẫm máu nằm cuộn chặt ở gầm xe. Hốt hoảng, ông ta chạy đi báo công an.

    Khi công an đến, mọi thứ như vỡ tung. Trong bao tải ấy là một khúc thân người không đầu, phần da thịt bị róc đến ghê rợn, còn sót lại vài sợi tóc dài vương vãi. Cảnh sát phong tỏa hiện trường ngay trong đêm.

    Lực lượng pháp y đến, khám xét toàn bộ căn nhà. Trong nhà bếp, họ phát hiện một chiếc thớt có vết máu đã khô, và dưới bồn rửa là một con dao mổ sắc bén, trên lưỡi dao vẫn còn dính mô mềm và da người.

    Ngay lập tức, cả ông Đình và Quân được đưa về trụ sở để điều tra. Nhưng người cha thì im lặng lạnh lùng, còn đứa con thì mồ hôi vã ra như tắm, miệng lắp bắp chẳng nói nổi câu gì.

    Sau nhiều giờ đấu trí, trước những bằng chứng rõ ràng, ông Đình cuối cùng cũng thú nhận:

    “Tôi giết nó. Vì nó coi thường tôi. Vì nó dám nói tôi là ‘gánh nặng’. Nó dám nói cái nhà này chỉ có nó là người tử tế. Nó dám chống lại tôi!”

    Ông ta khai rằng vào đêm định mệnh, sau khi cãi nhau gay gắt với Lý vì cô ngăn không cho Quân mang đồ trong nhà đi cầm, ông Đình lẻn vào phòng cô, dùng đoạn ống tuýp đánh vào đầu khiến cô bất tỉnh. Sau đó, với sự lạnh lùng đến ám ảnh, ông dùng dao mổ heo rạch từng phần cơ thể, bỏ vào các bao tải để phi tang.

    Lạnh lẽo hơn, ông đem một phần nội tạng cùng xương nhỏ đốt trong lò than, phần còn lại giấu dưới gầm xe điếu – nơi ông định chở ra sông vứt xác.

    Điều khiến dư luận bức xúc không kém là thái độ của Quân – người chồng. Khi vợ mất tích, hắn không đi tìm, không báo công an, cũng chẳng tỏ vẻ đau đớn. Khi bị bắt, hắn liên tục nói: “Con không biết gì! Con ngủ!” Nhưng hàng xóm khai rằng hôm đó Quân thức rất khuya, còn nghe tiếng động lớn trong bếp.

    Qua đấu tranh tâm lý, Quân lộ rõ sự mâu thuẫn. Cuối cùng, hắn thừa nhận đã thấy cha kéo xác vợ mình trong đêm, nhưng vì sợ, vì nợ nần, và vì từng có hiềm khích với vợ, hắn im lặng, thậm chí còn giúp cha lau máu, phi tang quần áo dính máu của nạn nhân.

    Không chỉ đồng lõa, Quân còn bị phát hiện rút toàn bộ tiền tiết kiệm và vàng cưới của vợ đem đi đánh bạc ngay sau hôm cô mất.

    Đi sâu hơn vào nguyên nhân, người ta phát hiện gia đình này đã rạn vỡ từ lâu. Lý từng nhiều lần tâm sự với chị gái rằng cô muốn ly hôn, nhưng sợ mang tiếng “bỏ chồng”. Cô từng bị chồng bạo hành, từng bị bố chồng nhìn chằm chằm như “thú dữ rình mồi”.

    Cô từng báo với mẹ ruột: “Nếu con có mệnh hệ gì, mẹ hãy tìm sự thật trong bếp…”

    Không ai ngờ lời dặn dò ấy lại là lời trăn trối cuối cùng.

    Sau phiên tòa kéo dài gần một tuần, với hàng trăm người dân theo dõi, ông Đình bị tuyên án tử hình, còn Quân bị kết án chung thân vì đồng lõa giết người và che giấu tội ác.

    Nhưng bản án ấy chưa đủ xoa dịu nỗi đau của gia đình nạn nhân.

    Mẹ của Lý khóc cạn nước mắt, nói trong phiên tòa:

    “Tôi không ngờ đứa con gái tôi nâng niu như trứng lại bị chồng và bố chồng mổ xẻ như súc vật…”

    Người dân vùng Bình Lâm từ đó không ai dám đi ngang căn nhà cũ. Xe điếu – biểu tượng của sự bình dị xưa kia – giờ đây trở thành biểu tượng rùng rợn của một tội ác vượt ngoài sức tưởng tượng con người.

    Câu chuyện này không chỉ là một vụ án, mà là bản án của sự im lặng, của thói vô tâm, và sự tha hóa nhân cách khi đạo đức bị bỏ quên.

    Nó nhắc nhở rằng: một ánh nhìn lệch lạc, một hành động bỏ qua, một lần im lặng vì sợ… có thể khiến tội ác được sinh ra và nuôi lớn.

    Nếu ai đó từng lắng nghe Lý, từng giúp cô dũng cảm rời khỏi nơi địa ngục ấy, có lẽ cô đã được sống.