Danh mục: Chưa phân loại

  • Đàn bà có 3 cái hư khiến đàn ông “phát đi/ê/n”, mất ăn mất ngủ vì thương nhớ

    Muốn chồng không bao giờ chán, người phụ nữ phải biết tạo sự mới mẻ để quyến rũ người đàn ông của mình. Đây là kiểu phụ nữ hư khiến đàn ông thích thú.

    Đàn bà “hư” toát ra một nét quyến rũ mê hồn, họ có khả năng khiến các anh say đắm, và hơn thế nữa, đàn bà hư là đàn bà tự yêu lấy mình và tự biết chiều chuộng mình.

    Diện đồ s**y, gợi cảm

    Phụ nữ đừng nghĩ diện đồ hở hang, gợi cảm là hư hỏng. Cũng đừng nghĩ ăn mặc thiếu vải chính là không đàng hoàng. Vì vải bóc, vẻ ngoài chẳng thể nào đánh giá được tính cách, tâm hồn của một người.

    Người phụ nữ thông minh muốn gìn giữ hôn nhân, khiến chồng cả đời chung thủy thì nhất định phải cởi mở trong chuyện ăn mặc. Bạn đừng quá kín cổng cao tường, cũng đừng quá cứng nhắc, khô khan. Hãy biết lựa chọn những bộ trang phục phù hợp với hoàn cảnh để có thể giữ chân chồng, đồng thời khiến bản thân xinh đẹp hơn.

    Đàn ông thích vợ ra đường là gái ngoan, nhưng về nhà chỉ có hai vợ chồng thì vợ phải là ”gái hư” chồng mới mê mẩn.

    Nhiệt tình khi ở trên giường

    Người vợ khôn ngoan thì hãy biết chủ động, nhiệt tình khi ở trên giường. Đàn ông thích nằm ở ”thế chủ động” nhưng đôi lúc cũng muốn nằm ở thế ”hưởng thụ”.

    Một người đàn bà hư khi ở trên giường sẽ khiến chồng đắm đuối, không bao giờ có ý tưởng đi tìm của lạ bên ngoài.

    Chị em đừng nghĩ chủ động chuyện chăn gối là hư hỏng, là bị chồng đánh giá không đoan trang. Chồng sẽ chán ngán muốn ngoại tình khi vợ ở trên giường quá khô khan, lúc nào cũng e thẹn.

    Đàn ông thừa nhận mỗi lần â* ái vợ nằm im như khúc gỗ khiến họ mất cảm xúc. Thế nên là vợ hãy biết bung lụa cảm xúc của chính mình. Có thế chồng mới mê mẩn được.

    Biết nhậu với chồng

    Phụ nữ hiện đại là phải biết uống chút bia rượu. Đừng nghĩ biết uống là hư hỏng, sẽ bị thiên hạ đánh giá. Nếu bạn biết uống, uống có chừng mực thì sẽ vô cùng lợi thế. Khoa học chứng minh các cặp vợ chồng cùng biết nhậu sẽ hạnh phúc hơn những đôi mà chỉ một người uống.

    Nhất là khi hai vợ chồng cùng nhậu, có chuyện tâm sự thì ngồi nói cùng nhau. Lúc đó đảm bảo là khoảng cách giữa cả hai sẽ tan biến đi. Nếu bạn muốn có một mối QH hạnh phúc, lâu dài thì hãy nhậu cùng nhau, hoặc cùng không nhậu. Vấn đề ở đây không phải là rượu bia mà là hai vợ chồng làm việc gì cũng có nhau.

    Là đàn bà muốn hạnh phúc đừng quá cứng nhắc, hãy nghĩ thoáng lên trong suy nghĩ và hành động để có được cuộc sống như ý muốn.

  • Bị cấ/m về ngoại vì sợ con dâu mang hết của cải nhà chồng cho bố mẹ đẻ, tôi mua đứt biệt thự sát vách nhà chồng rồi đón ông bà lên dưỡng già. Ngày tân gia, bố mẹ chồng ê chề…

    “Con dâu mà cứ suốt ngày về ngoại thì của cải nhà này sớm muộn cũng đội nón ra đi.”

    Câu nói đó được thốt ra trước mặt cả nhà, trong bữa cơm đông đủ. Không phải nói bóng gió, cũng chẳng phải nhắc khéo. Bà nói thẳng, nói lớn, như thể đang công bố một điều hiển nhiên.

    Tôi lúc đó chỉ biết cúi đầu.

    Không phải vì tôi sai.

    Mà vì tôi hiểu, nếu cãi lại thì mọi chuyện chỉ tệ hơn.

    Nhưng từ hôm đó, trong lòng tôi bắt đầu nhen lên một quyết định.

    Một quyết định mà sau này khiến cả nhà chồng tôi phải… chết lặng.

    1. Cuộc hôn nhân tưởng chừng êm ấm

    Tôi tên là Mai.

    Tôi kết hôn với Tuấn – con trai duy nhất của một gia đình khá giả trong thành phố.

    Nhà chồng tôi có một căn biệt thự ba tầng nằm trong khu dân cư yên tĩnh. Bố chồng từng làm giám đốc một công ty xây dựng, mẹ chồng ở nhà nội trợ nhưng tính cách rất mạnh.

    Ngày tôi về làm dâu, nhiều người bảo tôi số sướng.

    “Lấy được chồng hiền, nhà chồng giàu, khỏi lo gì nữa.”

    Nhưng ít ai biết rằng, trong nhà ấy, người quyết định gần như mọi thứ… là mẹ chồng tôi.

    Từ việc ăn uống, chi tiêu, cho đến chuyện ai được phép ra vào nhà.

    Thậm chí cả việc tôi… về thăm bố mẹ đẻ.

    2. Những lần về ngoại đầy khó xử

    Bố mẹ tôi sống ở quê, cách thành phố khoảng bốn mươi cây số.

    Hai người đều đã ngoài sáu mươi, làm nông cả đời.

    Sau khi tôi lấy chồng, mỗi lần muốn về thăm nhà, tôi đều phải nói trước.

    Ban đầu mẹ chồng chỉ gật đầu.

    Nhưng sau vài tháng, bà bắt đầu khó chịu.

    “Con gái lấy chồng rồi thì phải lo cho nhà chồng trước.”

    Rồi bà nói thêm một câu khiến tôi nghẹn họng:

    “Đừng để người ta nghĩ con dâu nhà này chỉ lo mang của về cho bên ngoại.”

    Tôi sững người.

    Thật ra từ khi về làm dâu, tôi vẫn đi làm ở công ty cũ. Lương tháng của tôi khoảng ba mươi triệu. Tôi tự chi tiêu cho bản thân, thỉnh thoảng gửi về quê cho bố mẹ một ít.

    Nhưng tôi chưa bao giờ lấy một đồng nào của nhà chồng.

    Vậy mà trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn là một mối nguy.

    3. Ngày tôi bị cấm về ngoại

    Đỉnh điểm là vào một buổi tối cách đây ba năm.

    Hôm đó tôi nói với mẹ chồng:

    “Cuối tuần này con về quê một chuyến, bố con bị đau lưng.”

    Bà đặt đũa xuống.

    “Bao lâu?”

    “Tầm hai ngày thôi ạ.”

    Bà nhìn tôi, ánh mắt lạnh tanh.

    “Không cần về.”

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    “Dạ?”

    Mẹ chồng nói rõ ràng từng chữ:

    “Từ nay con hạn chế về ngoại. Nhà này không thích con dâu suốt ngày chạy về bên kia.”

    Tôi chết lặng.

    Tuấn – chồng tôi – ngồi bên cạnh nhưng không nói gì.

    Khoảnh khắc đó tôi hiểu một điều.

    Trong ngôi nhà này, tôi không có quyền lựa chọn.

    4. Quyết định âm thầm

    Đêm hôm đó tôi không ngủ được.

    Tôi nghĩ đến bố mẹ mình ở quê.

    Hai người đã già rồi.

    Cả đời vất vả nuôi tôi ăn học, giờ đến lúc cần con gái thì tôi lại bị cấm về thăm.

    Tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu.

    Rồi một ý nghĩ lóe lên.

    Nếu tôi không được về ngoại…

    Vậy thì tôi sẽ đưa ngoại lên sống gần mình.

    Nhưng tôi biết nếu nói ra, nhà chồng chắc chắn sẽ phản đối.

    Vì vậy tôi không nói với ai.

    Tôi bắt đầu âm thầm tìm nhà.

    5. Căn biệt thự sát vách

    Sau gần hai tháng tìm kiếm, tôi phát hiện ra một căn biệt thự đang rao bán.

    Điều khiến tôi chú ý là vị trí của nó.

    Nó nằm ngay sát vách nhà chồng tôi.

    Chỉ cách nhau một bức tường.

    Chủ nhà cần bán gấp vì chuyển ra nước ngoài nên giá khá mềm.

    Tôi tính toán rất lâu.

    Số tiền tiết kiệm của tôi, cộng thêm khoản đầu tư trước đây… vừa đủ.

    Ba tuần sau, tôi ký hợp đồng mua nhà.

    Không ai trong nhà chồng biết.

    6. Ngày bố mẹ tôi lên thành phố

    Một buổi sáng, tôi gọi điện về quê.

    “Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói.”

    Hai ngày sau, bố mẹ tôi lên thành phố.

    Khi tôi đưa họ đến trước căn biệt thự mới mua, cả hai người đều ngơ ngác.

    “Con đưa bố mẹ đến đây làm gì?”

    Tôi mở cổng.

    Rồi nói một câu mà chính tôi cũng thấy nghẹn:

    “Từ giờ… bố mẹ sống ở đây.”

    Mẹ tôi hoảng hốt.

    “Con nói gì vậy?”

    Tôi cười.

    “Nhà của con.”

    Hai người đứng sững rất lâu.

    7. Ngày tân gia

    Tôi chọn một ngày cuối tuần để làm tân gia.

    Tôi mời khá nhiều người: họ hàng, bạn bè… và cả nhà chồng.

    Lúc nhận được thiệp mời, mẹ chồng tôi ngạc nhiên lắm.

    “Con mua nhà khi nào?”

    Tôi chỉ cười.

    “Dạ mới gần đây.”

    Hôm tân gia, khách đến khá đông.

    Bố mẹ tôi đứng trước cửa đón khách mà vẫn chưa hết bối rối.

    Đến khi nhà chồng tôi bước vào, bầu không khí bắt đầu thay đổi.

    Mẹ chồng nhìn quanh căn biệt thự rộng rãi, sang trọng, rồi quay sang tôi.

    “Con mua căn này à?”

    “Dạ.”

    Bà gật gù.

    “Cũng được.”

    Nhưng rồi ánh mắt bà dừng lại ở hai người đang đứng cạnh tôi.

    Bố mẹ tôi.

    8. Khoảnh khắc khiến họ ê chề

    Trong lúc mọi người đang ăn uống, tôi đứng lên cầm micro.

    “Cảm ơn mọi người đã đến dự tân gia hôm nay.”

    Mọi người vỗ tay.

    Tôi hít sâu một hơi.

    “Nhân tiện, tôi cũng muốn thông báo một chuyện.”

    Tôi quay sang bố mẹ mình.

    “Từ hôm nay, bố mẹ tôi sẽ sống ở đây.”

    Cả căn phòng bỗng im bặt.

    Mẹ chồng tôi nhìn tôi chằm chằm.

    “Ý con là sao?”

    Tôi mỉm cười rất nhẹ.

    “Nhà này là của con.”

    “Và con muốn bố mẹ con dưỡng già ở đây.”

    Tôi dừng lại một giây rồi nói thêm:

    “Ngay… sát vách nhà chồng.”

    Không khí trở nên căng như dây đàn.

    Một vài người bắt đầu thì thầm.

    Mẹ chồng tôi đỏ mặt.

    9. Câu nói khiến cả phòng lặng im

    Bà đứng dậy.

    “Con làm vậy là có ý gì?”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.

    Rồi nói chậm rãi:

    “Con chỉ làm theo lời mẹ thôi.”

    Bà sững lại.

    “Từ ngày con về làm dâu, mẹ luôn lo con mang của cải nhà chồng về cho bên ngoại.”

    Tôi mỉm cười.

    “Vì vậy con quyết định…”

    “Không lấy một đồng nào của nhà chồng.”

    “Con tự mua nhà cho bố mẹ mình.”

    Cả phòng lặng như tờ.

    Tôi nói câu cuối cùng:

    “Như vậy… mẹ có thể yên tâm rồi.”

    10. Điều khiến người ta tranh cãi

    Buổi tân gia hôm đó kết thúc trong bầu không khí kỳ lạ.

    Có người nói tôi quá cứng đầu.

    Có người lại bảo tôi làm đúng.

    Nhưng điều khiến nhiều người bàn tán nhất là sau hôm đó, mẹ chồng tôi không còn nhắc đến chuyện tôi về ngoại nữa.

    Thậm chí có lần bà còn sang nhà mới… hỏi thăm bố mẹ tôi.

    Còn tôi thì nhận ra một điều.

    Trong nhiều gia đình, con dâu thường bị yêu cầu phải hy sinh, phải nhường nhịn.

    Nhưng đôi khi…

    Nếu mình không tự đứng lên bảo vệ điều đúng, thì chẳng ai làm thay mình cả.

  • Lời khuyên đến những gia đình đang trồng hoa giấy

    Hoa giấy là một trong những loại cây cảnh “quốc dân”, được nhiều gia đình yêu thích nhờ vẻ đẹp rực rỡ và dễ chăm sóc.

    Theo báo Phụ nữ mới, hoa giấy là cây cảnh được nhiều gia đình ưa chuộng nhờ màu sắc rực rỡ, dễ trồng và không tốn nhiều công chăm. Thế nhưng để cây ra hoa dày, màu bền và dáng đẹp ổn định thì cần chăm đúng cách. Dưới đây là những kinh nghiệm thực tế giúp hoa giấy khỏe và nở hoa đều hơn.

    1. Đặt cây ở nơi có nhiều nắng

    Hoa giấy rất ưa nắng. Càng nhận đủ ánh sáng trực tiếp, cây càng dễ ra hoa và màu càng đậm. Nếu trồng chậu trước nhà, ban công hay sân thượng, nên đảm bảo cây được nắng tối thiểu 5–6 giờ mỗi ngày. Trường hợp cây tốt lá nhưng ít hoa, nguyên nhân thường là thiếu nắng.

    Ảnh minh họa

    2. Tưới nước vừa đủ, không tưới quá tay

    Hoa giấy không cần nhiều nước. Tưới quá thường xuyên dễ làm úng rễ, cây phát triển lá mạnh nhưng lười ra hoa. Chỉ tưới khi mặt đất đã khô, ưu tiên chậu có lỗ thoát nước tốt, đặc biệt vào mùa mưa. Khi muốn kích thích cây ra nụ, có thể “hãm nước” ngắn ngày rồi tưới lại.

    3. Cắt tỉa sau mỗi đợt hoa

    Sau khi hoa tàn, nên tỉa bớt cành già, cành yếu, cành mọc rối để cây thông thoáng. Việc cắt tỉa giúp tập trung dinh dưỡng nuôi mầm mới và kích thích đợt hoa tiếp theo. Nếu để tán quá rậm, cây sẽ giảm khả năng ra hoa.

    4. Bón phân thiên về lân và kali

    Hạn chế bón nhiều đạm vì sẽ làm cây tốt lá. Thay vào đó, chọn phân có hàm lượng lân (P) và kali (K) cao để hỗ trợ ra hoa. Có thể bón định kỳ mỗi tháng một lần với lượng vừa phải, tránh bón dồn dập.

    Ảnh minh họa

    5. Thay đất định kỳ khi trồng chậu

    Đất trồng lâu ngày dễ nén chặt, kém dinh dưỡng, ảnh hưởng đến bộ rễ. Nên thay đất định kỳ để rễ phát triển khỏe, giúp cây duy trì sức ra hoa bền hơn.

    6. Tránh “chiều” cây quá mức

    Hoa giấy có đặc tính càng hơi khắc nghiệt lại càng dễ ra hoa. Nhiều nắng, nước vừa phải sẽ kích thích cây bật nụ tốt. Ngược lại, chăm quá kỹ, tưới nhiều, bón nhiều lại khiến cây chỉ xanh lá.

    Tùy vị trí đặt cây và thời tiết từng thời điểm, bạn có thể linh hoạt điều chỉnh cách tưới, bón và cắt tỉa. Chỉ cần nắm vững các nguyên tắc trên, hoa giấy sẽ phát triển ổn định và nở rực rỡ quanh năm, làm sáng bừng không gian sống.

  • ʀắɴ bò lên ʙàɴ ᴛʜờ quan âm giữa đêᴍ ᴍưᴀ, cả nhà chưa kịp ʜᴏàɴ ʜồɴ thì một thời gian sau, cả nhà ʟɪêɴ ᴛɪếᴘ ɢặᴘ ʜọᴀ

    Rắn bò lên bàn thờ Quan Âm báo điềm dữ – một thời gian sau, cả nhà liên tiếp gặp họa

    Buổi tối hôm đó, trời thị trấn oi nồng đến mức quạt trần chạy hết công suất mà mồ hôi vẫn rịn ra sau lưng áo ướt đẫm. Cả nhà đang ngồi ăn cơm tầng trệt như mọi ngày thì thằng Bảo bỗng khựng đũa, mắt tròn xoe nhìn về phía cửa sổ hông nhà. Nó hét thất thanh: “Mẹ ơi! Rắn! Có rắn!” Tiếng hét làm tôi giật bắn người, đũa rơi tõm xuống chén cơm, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra. Anh Hùng quát lớn “Đâu?”, còn bà Tư – mẹ chồng tôi – đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, mặt cắt không còn giọt máu, môi run run.
    Từ khung cửa sổ hé mở vì nóng bức, một con rắn xám đen dài ngoằng đang trườn chậm rãi vào nhà. Thân nó bóng loáng dưới ánh đèn trắng lạnh, không to nhưng đủ khiến ai cũng sởn gai ốc, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Điều kinh hoàng nhất không phải nó bò vào, mà là hướng nó đi. Nó không chui xuống gầm bàn, không men chân tường, mà đi thẳng tắp về phía bàn thờ Quan Âm. Bà Tư thì thầm, giọng run nhưng sắc lạnh: “Đừng la, đừng om xòm trước bàn thờ.” Anh Hùng – người chồng tôi suốt bao năm ghét cay ghét đắng mấy chuyện tâm linh – cau mặt, cầm ngay cây chổi nhựa: “Rắn chui vào thì đập chết đi, trời mưa nó bò vô thôi!” Tôi níu tay chồng lại, sợ hãi đến nghẹn họng, nhưng anh gạt phắt, tiến lên.
    Con rắn không hoảng loạn. Nó men theo chân bàn thờ, uốn mình một nhịp rồi chậm rãi bò lên bệ gỗ, cuộn tròn ngay dưới chân tượng Quan Âm. Đầu nó ngẩng cao, lưỡi thè khẽ, nằm im lìm như một vệt mực đen giữa không gian thanh tịnh. Tôi chân mềm nhũn, phải vịn mép bàn mới đứng vững, tim đau nhói như bị ai bóp chặt. Thảo Mi con gái tôi run run bấm điện thoại quay, còn Bảo nép sát vào tôi khóc thét, thân hình nhỏ bé run lên bần bật. Bà Tư chắp tay, môi mấp máy khấn liên hồi. Không khí trong nhà đột nhiên lạnh buốt dù ngoài trời mưa bắt đầu trút nước ào ào, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn như tiếng lòng ai đang gõ thình thịch.
    Gần nửa tiếng đồng hồ trôi qua, không ai dám ăn thêm miếng nào. Mâm cơm nguội ngắt, mùi canh chua tanh tanh lẫn với vị mặn của nước mắt tôi nuốt ngược vào trong. Con rắn cuối cùng cũng tháo cuộn, trườn xuống nền nhà, quay đầu nhìn một cái rồi lặng lẽ bỏ ra sân sau, mất hút trong mưa trắng xóa. Anh Hùng đặt chổi xuống, cố cười gượng: “Chắc do mưa thôi.” Nhưng giọng anh khàn đặc, không còn chắc nịch như mọi ngày. Tôi lau bàn thờ suốt đêm, tay run run, nước mắt rơi lặng lẽ từng giọt xuống khăn lau. Thảo Mi xem đi xem lại đoạn clip, Bảo ngủ chung giường với tôi mà nửa đêm vẫn giật mình khóc thét. Riêng anh Hùng nằm chằn chọc, ra ban công hút thuốc liên tục, khói thuốc bay trong gió mưa khiến lòng tôi nặng trĩu.
    Sáng hôm sau, không khí nhà vẫn nặng như có lớp sương mù vô hình bao trùm. Bà Tư dậy từ tờ mờ sáng, thay đồ nâu sòng, thắp nhang rồi nói khẽ nhưng dứt khoát: “Hôm nay cả nhà lên chùa với mẹ.” Tôi gật đầu ngay, vì từ lúc mở mắt tôi đã thấy ngực nặng trĩu, khó thở. Anh Hùng thì nhăn mặt: “Đi chùa gì? Rắn bò vô là chuyện thường, cả nhà làm quá lên!” Bà Tư nhìn con trai, mắt vừa giận vừa xót xa: “Nó bò thẳng lên bàn thờ Quan Âm, mày còn bảo là chuyện thường?” Tôi im lặng, không dám chen vào, chỉ thấy tim mình đau nhói. Thảo Mi thì lén xem clip, suýt nữa nói “Đăng lên mạng chắc nhiều view lắm” nhưng tôi giật điện thoại lại, giọng run vì lo lắng: “Chuyện nhà mình, con định đem ra cho thiên hạ xì xào à?”
    Hai ngày sau, bà Tư tự lên chùa Quan Âm một mình. Về nhà, bà kể sư thầy Minh Pháp hỏi rất kỹ về chuyện xây nhà năm xưa. Tôi nghe mà lạnh sống lưng, tay chân tê buốt. Hóa ra phía sau nhà, trước khi anh Hùng xây căn nhà ba tầng này, từng có một am thờ Quan Âm nhỏ do dân xóm dựng lên. Anh Hùng đã cho đập bỏ để mở rộng sân, dù bà Tư khóc lóc can ngăn. Lúc đó tôi mới về làm dâu, chỉ nghe loáng thoáng nên không để ý. Anh Hùng nghe mẹ kể thì gắt: “Đất nhà mình mua đàng hoàng, đập am cũ thì đã sao?” Nhưng tôi thấy tay anh siết chặt ly trà đến trắng khớp, vai anh run nhẹ.
    Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, con rắn chỉ là mở đầu. Sự thật phía sau hoàn toàn khác, và nó đang chờ ngày phơi ra để cả nhà phải trả giá.
    Từ hôm ấy, rắc rối dồn dập kéo đến như cơn bão. Cửa hàng vật liệu của anh Hùng bị hủy đơn lớn, xe tải va quẹt, khách kiểm tra đột xuất phát hiện sai sót hóa đơn. Tôi livestream bán mỹ phẩm thì bị khách cãi vã, đoạn clip cắt ghép lan truyền, khách cũ đòi trả hàng. Điện nhà chập chờn, riêng đèn bàn thờ Quan Âm tắt phụt rồi tự sáng trở lại khiến tôi hoảng loạn. Bảo nghe tiếng cào đất sau nhà, khóc thét trong đêm. Anh Hùng ngày càng gắt gỏng, cãi nhau với mẹ tôi suốt. Tôi cố giữ nhà cửa, nhưng mỗi lần đi ngang bàn thờ là tim đập thình thịch, cổ họng nghẹn đắng. Thảo Mi bắt đầu sợ thật, không dám quay clip nữa. Tôi thì thầm với bà Tư, giọng run rẩy: “Mẹ ơi, chắc phải làm gì đó…”
    Sư thầy Minh Pháp xuống nhà. Thầy đứng trước bàn thờ rất lâu, rồi ra sân sau nhìn nền bê tông. Thầy nói chậm rãi: “Điểm gieo không phải con rắn. Mà là việc con người biết sai nhưng vẫn làm.” Anh Hùng cười nhạt, nhưng tôi thấy vai anh run nhẹ, mồ hôi rịn trên trán. Bà Tư khóc, kể lại chuyện đập am năm xưa. Tôi đứng chết lặng, nước mắt trào ra không kìm được. Hóa ra anh Hùng không chỉ đập am, còn đổ bê tông lấp luôn nền cũ, phớt lờ lời mẹ ruột. Tôi nhìn chồng, lòng đau như cắt, ký ức những năm tháng vất vả xây nhà ùa về khiến tôi nghẹn ngào.
    Rồi biến cố ập đến. Chiều hôm ấy, Bảo chạy xuống cầu thang, chân trượt, lăn cầu thang lộc cộc. Tiếng khóc thét của con vang khắp nhà, khiến tim tôi vỡ vụn. Tôi lao tới ôm con, chân con vặn quẹo, mặt tái mét. Anh Hùng lái xe chở con vào viện, tay run cầm cập, mặt cắt không còn máu. Bác sĩ nói may không gãy xương nặng nhưng phải nằm theo dõi. Ngồi ngoài hành lang bệnh viện, mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến tôi chóng mặt, anh Hùng ôm đầu, bà Tư lau nước mắt: “Không ai bị trời hành vô cớ đâu Hùng ơi…” Tôi ngồi bên giường con, xoa chân nó mà nước mắt rơi lã chã, vị mặn chát lan tỏa trong miệng.
    Đúng lúc cả nhà đang kiệt sức, anh Hùng ngồi lại sổ sách cửa hàng thì phát hiện chuyện kinh hoàng. Những đơn hàng mập mờ, công nợ lạ, tất cả đều do Phạm Văn Dũng – em họ anh – đứng tên. Dũng lợi dụng lòng tin, đẩy rủi ro về anh, ăn chặn tiền. Khi anh gọi Dũng đối chất, Dũng cười khẩy: “Ngày anh dám đập miếu lấp đất, giờ còn sợ gì?” Anh Hùng chết lặng. Tôi đứng ngoài cửa, nghe hết mà người lạnh toát, tim đau nhói….
    bệnh viện, mặt trắng bệch, ngồi lặng bên giường con. Tôi không kìm được, nắm tay chồng, nước mắt trào ra: “Anh… em nghe hết rồi.” Anh cúi đầu, không cãi, không gắt, chỉ thì thầm: “Anh sai rồi Hoa ơi.” Giọng anh khàn đặc, nước mắt lăn dài trên má – thứ tôi chưa từng thấy sau mười mấy năm chung sống. Bà Tư khóc nức nở, ôm con trai. Thảo Mi và Bảo cũng khóc theo. Lần đầu tiên sau bao ngày, cả nhà khóc chung một chỗ, không ai trách ai nữa. Nước mắt tôi rơi không ngừng, vừa đau vừa nhẹ nhõm.
    Sáng hôm sau, không ai bảo ai, anh Hùng gọi thợ đục nền bê tông sân sau. Tiếng máy khoan vang lên khô khốc, khiến lòng tôi rung động. Tôi dìu Bảo ra xem, bà Tư ngồi ngay ngưỡng cửa. Lớp bê tông bóc lên, lộ ra đất cũ sẫm màu, mấy mảnh bát hương sứt miệng, chân đèn han gỉ, và một tấm bia nhỏ chữ đã mờ. Bà Tư ôm tấm bia khóc như mưa, tiếng khóc xé lòng. Anh Hùng quỳ xuống, tự tay bê gạch, dọn đất, lau từng món đồ cũ. Tôi rửa bát hương, nước mắt rơi vào chậu nước lạnh buốt. Thảo Mi lặng lẽ phụ lau, không một lời than vãn. Chiều hôm ấy, một am thờ nhỏ hiện ra ở góc sân sau: mái đơn giản, tượng Quan Âm sạch sẽ, bát nhang và bình hoa cúc vàng tươi.
    Anh Hùng thắp hương đầu tiên, chắp tay cúi đầu thật thấp: “Con sai rồi. Con coi nhẹ những gì đáng kính. Con làm mẹ buồn, làm nhà mình khổ. Con xin sửa.” Giọng anh đứt quãng, vai run run. Bà Tư đặt tay lên vai con, khóc không thành tiếng. Tôi đứng nép bên, ôm vai Bảo, thấy lòng mình nhẹ đi một nửa dù mắt vẫn đỏ hoe, ký ức bao năm cãi vã ùa về khiến tôi nghẹn ngào.
    Anh Hùng còn làm một chuyện nữa: cắt đứt hết quan hệ làm ăn với Dũng, chấp nhận mất một khoản tiền lớn. Anh nói với tôi, giọng trầm ấm: “Thả mất tiền còn hơn mất nhà.” Thảo Mi xóa sạch đoạn clip con rắn trong điện thoại. Tôi ngưng livestream mấy hôm, chỉ lo chăm con và bàn thờ. Căn nhà bắt đầu yên hơn. Đêm mưa lớn sau đó, không còn tiếng cào đất lạ, đèn bàn thờ cháy đều ấm áp. Bảo thì thầm: “Mẹ ơi, hôm nay con không nghe tiếng gì nữa.” Tôi ôm con, nước mắt lặng lẽ rơi vì mừng.
    Vài ngày sau, trời nắng đẹp. Bảo chống nạng ra sân sau. Bỗng nó gọi khẽ: “Mẹ… rắn…” Cả nhà chạy ra. Con rắn xám đen cũ lại xuất hiện, nhưng lần này nó không vào nhà. Nó bò một vòng quanh am thờ mới, đầu ngẩng cao trước bát nhang, rồi lặng lẽ trườn ra bụi rậm phía sau, mất hút. Không ai hét, không ai cầm chổi. Bà Tư chắp tay lạy, nước mắt rơi nhưng miệng cười. Anh Hùng đứng vai khom, mắt đỏ hoe nhìn theo. Tôi ôm con gái con trai, thấy tim mình ấm lại sau bao ngày lạnh giá, một nỗi bình yên lan tỏa.
    Sư thầy Minh Pháp ghé qua chiều hôm ấy. Thầy đứng trước am nhỏ, nói nhẹ: “Có những điều đến không phải để hại, mà để nhắc con người dừng lại.” Anh Hùng cúi đầu thật sâu. Từ đó, anh thay đổi. Cửa hàng vẫn khó khăn, tiền vẫn lỗ, nhưng anh thu hẹp mối làm ăn, không còn mập mờ. Bảo đi học lại, chân đỡ đau, sáng nào cũng nhắc tôi thay nước bàn thờ. Thảo Mi bớt dán mắt vào điện thoại, thỉnh thoảng phụ bà nội cắm hoa. Tôi và anh Hùng ít cãi nhau hơn, tối nào cũng ngồi bên bàn thờ một lúc, không nói gì nhiều, chỉ im lặng nắm tay nhau.
    Căn nhà vẫn cũ, cầu thang vẫn ấy, giếng trời vẫn ấy. Nhưng lòng người đã khác. Tôi hay ngồi một mình trước am nhỏ sau nhà, nhìn khói nhang bay lên trong nắng chiều, nghĩ về con rắn hai lần xuất hiện. Nó không mang họa, cũng không mang phúc. Nó chỉ nhắc chúng tôi nhớ rằng, có những thứ thiêng liêng không thể đập bỏ chỉ vì tiện cho mình. Anh Hùng giờ hay đứng bên tôi, lặng lẽ nắm tay. Chúng tôi không nói ra, nhưng cả hai đều biết: may mà còn kịp sửa. May mà mái nhà này chưa sụp.
    Còn tôi, mỗi khi nhìn bà Tư cười hiền trước bàn thờ, nhìn con cái khỏe mạnh, tôi chỉ biết một điều: gia đình mình đã suýt mất tất cả, chỉ vì một sai lầm cũ không ai chịu nhìn thẳng. Giờ thì chúng tôi nhìn rồi. Và chúng tôi sửa. Dù muộn, nhưng vẫn còn kịp. Nước mắt tôi rơi, nhưng lần này là nước mắt của bình yên và hy vọng.

  • ClipRù/ng mình Đang về đích, cáp treo đứt dây rơi ở độ cao 500 m 14 người th/ương vo/ng

    Sau khoảng 30s, chiếc cabin cáp treo rơi xuống đất, vỡ vụn. Độ cao cáp treo rơi được xác định là 500m, tốc độ rơi 100km/h.

    Những năm qua, thế giới từng ghi nhận nhiều tai nạn cáp treo đặc biệt nghiêm trọng, gây thiệt hại lớn về người và làm dấy lên lo ngại về an toàn vận hành tại các khu du lịch trên cao. Các sự cố này cho thấy chỉ một trục trặc kỹ thuật nhỏ cũng có thể dẫn tới hậu quả rất lớn, vì vậy yêu cầu kiểm soát an toàn đối với hệ thống cáp treo luôn được đặt ở mức nghiêm ngặt.

    Theo báo Vietnamnet, vụ tai nạn cáp treo kinh hoàng xảy ra tại Ý từng khiến cả thế giới sửng sốt vì mức độ thảm khốc và thương vong nặng nề.

    Khám phá thêm

    Gameshow

    Nghệ thuật và giải trí

    Sao Hàn

    Hiện trường thảm khốc của vụ đứt cáp treo tại Ý

    Theo thông tin từ giới chức địa phương, vào thời điểm trên, cabin cáp treo thuộc tuyến Stresa–Mottarone Cable Car đang di chuyển từ thị trấn Stresa gần hồ Lake Maggiore lên đỉnh núi Mottarone, cao hơn 1.400 m so với mực nước biển. Khi gần tới trạm trên, cabin bất ngờ giật mạnh, bật ngược lại rồi rơi tự do.

    Tin tức

    Sau khoảng 30 giây, cabin rơi xuống sườn núi và vỡ vụn. Độ cao rơi được xác định khoảng 500 m, với tốc độ ước tính lên tới 100 km/h.

    Nhân viên tại trạm cáp treo chứng kiến sự việc trong trạng thái hoảng hốt, cố gắng xử lý nhưng không thể khiến hệ thống dừng lại. Chỉ trong tích tắc, cabin đã vỡ nát dưới chân núi.

    Thời điểm xảy ra tai nạn, trên cabin có 15 người. Giới chức xác định 14 người tử vong tại chỗ. Người duy nhất sống sót là bé trai 5 tuổi Eitan Biran; bố mẹ, ông bà và em trai của em đều không qua khỏi. Bé được đưa đi cấp cứu trong tình trạng bị thương nặng.

    Ngay sau khi nhận tin, lực lượng cứu hộ khẩn trương tiếp cận hiện trường, đưa các nạn nhân ra khỏi khu vực tai nạn. Nhận định ban đầu của cảnh sát cho thấy một dây cáp đã bị đứt, dẫn tới sự cố đặc biệt nghiêm trọng này.

    Gần đây, một vụ cabin cáp treo văng khỏi dây và rơi xuống núi ở Thụy Sĩ cũng khiến dư luận bàng hoàng.

    Theo báo Phụ nữ mới, một vụ tai nạn cáp treo nghiêm trọng đã xảy ra ngày 18/3 tại một khu trượt tuyết ở Thụy Sĩ, khi cabin bất ngờ rơi khỏi tuyến cáp và lộn nhiều vòng xuống sườn núi. Các đoạn video do nhân chứng ghi lại cho thấy cảnh cabin lao dốc, trong khi lực lượng cứu hộ khẩn trương tiếp cận hiện trường để sơ cứu nạn nhân.

    Hiện trường vụ rơi cáp treo tại Thụy Sĩ

    Một video khác ghi lại cảnh nhân viên y tế thực hiện hô hấp nhân tạo cho nạn nhân giữa tuyết trắng, trong khi nhiều du khách đứng từ xa theo dõi với tâm trạng lo lắng. Hình ảnh sau đó cho thấy phần cabin biến dạng nằm dưới chân dốc. Trực thăng cứu hộ nhanh chóng có mặt, đồng thời những người trượt tuyết khác được sơ tán khỏi các cabin còn lại để bảo đảm an toàn.

    Công việc cứu hộ được diễn ra nhanh chóng nhưng vẫn có người tử vong cho vết thương quá nặng

    “Nó vừa văng ra khỏi cáp là bắt đầu lăn lông lốc”, một nhân chứng kể lại. “Lúc đó gió rất mạnh. Sau đó có một tiếng giật mạnh và dây cáp chuyển động. Cuối cùng thì dây cáp đổ sụp xuống”.

    Theo các báo cáo ban đầu, thời điểm xảy ra sự cố chỉ có một người trong cabin. Nhân chứng cho biết lực lượng cứu hộ đã cố gắng hồi sức cho nạn nhân trong khoảng 30 phút. Người này được chuyển tới bệnh viện gần đó nhưng không qua khỏi do chấn thương quá nặng.

    Đáng chú ý, trước khi sự việc xảy ra, cabin vẫn được phép vận hành trong điều kiện thời tiết xấu, khi gió giật tại khu vực được ghi nhận vượt quá 80 km/h. Dù vậy, tuyến cáp treo này cùng một số tuyến khác vẫn hoạt động.

    Vụ việc tại Thụy Sĩ diễn ra không lâu sau một sự cố khác ở Ý hồi tháng 12, khi cabin thuộc tuyến Macugnaga Cable Car đâm vào rào chắn tại ga núi Monte Moro. Nguyên nhân ban đầu được cho là cabin vào ga với tốc độ quá nhanh, khiến 6 người bị thương và khoảng 100 người mắc kẹt. Các nạn nhân được sơ cứu tại chỗ trước khi được trực thăng đưa tới bệnh viện địa phương.

    Trước đó một tuần, tại Montenegro, một du khách người Đức 34 tuổi đã tử vong sau khi rơi khỏi ghế treo trượt tuyết tại khu nghỉ dưỡng Savin Kuk, gần thị trấn Žabljak. Theo thông tin ban đầu, ghế treo bất ngờ tuột và trượt ngược khoảng 70 m trước khi va vào ghế phía sau. Giới chức cho biết sẽ tiến hành kiểm tra kỹ thuật toàn diện hệ thống thang nâng sau tai nạn.c

  • Ch:ay trung tâm thương mại, ít nhất 8 người tuvong và khoảng 40 người bị th:ương

    Hỏa hoạn dữ dội tại một trung tâm mua sắm ở ngoại ô Tehran (Iran) khiến nhiều người thương vong. Hiện nguyên nhân đang được điều tra làm rõ.

    Theo nguồn tin báo Người Đưa Tin, ít nhất 8 người đã thiệt mạng và khoảng 40 người khác bị thương trong vụ hỏa hoạn nghiêm trọng xảy ra tại trung tâm thương mại Arghavan ở thị trấn Andisheh, gần thủ đô Tehran của Iran. Hiện lực lượng chức năng nước này vẫn đang khẩn trương triển khai công tác cứu hộ và điều tra nguyên nhân vụ việc.

    Theo truyền thông Iran, đám cháy bùng phát dữ dội rồi nhanh chóng lan rộng, bao trùm toàn bộ tòa nhà nhiều tầng của trung tâm thương mại. Các đoạn video ghi nhận tại hiện trường cho thấy cột khói đen dày đặc bốc cao hàng chục mét, trong khi lực lượng cứu hỏa phải huy động nhiều phương tiện để khống chế ngọn lửa. Nhiều người dân khu vực xung quanh tập trung theo dõi trong tâm lý hoảng loạn.

    Đài truyền hình quốc gia IRIB cho biết nguyên nhân vụ cháy hiện vẫn chưa được xác định. Các cơ quan chức năng đang tiến hành điều tra để làm rõ nguồn phát hỏa cũng như đánh giá thiệt hại thực tế.

    Theo lực lượng cứu hỏa địa phương, lớp vật liệu ốp bên ngoài công trình có đặc tính dễ bắt lửa, được cho là một trong những nguyên nhân khiến đám cháy lan nhanh và gây khó khăn cho công tác dập lửa. Thông tin này cũng được hãng tin Mizan dẫn lại.

    Đến thời điểm hiện tại, chưa có dấu hiệu cho thấy vụ hỏa hoạn liên quan đến căng thẳng quân sự giữa Iran và Mỹ. Tuy nhiên, sự việc xảy ra trong bối cảnh khu vực Trung Đông vẫn đang nhạy cảm, khi thỏa thuận ngừng bắn giữa hai bên được đánh giá là còn mong manh.

    Trước đó, các vụ tấn công mới nhằm vào UAE đã làm dấy lên lo ngại nguy cơ xung đột tiếp tục leo thang. Phía Iran phủ nhận có liên quan đến những diễn biến này.

    Về phía Mỹ, Tổng thống Donald Trump cho biết chiến dịch “Dự án Tự do” sẽ tạm dừng trong thời gian ngắn nhằm tạo điều kiện cho các cuộc đàm phán với Iran, sau nhiều tuần chưa đạt được tiến triển đáng kể.

    Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth cũng khẳng định thỏa thuận ngừng bắn với Iran “chưa kết thúc”, đồng thời nhấn mạnh Washington vẫn sẵn sàng đưa ra phản ứng nếu tình hình tiếp tục leo thang.

    Hiện công tác tìm kiếm cứu nạn tại hiện trường vẫn đang được duy trì. Giới chức Iran tiếp tục thống kê thương vong, đồng thời làm rõ nguyên nhân dẫn đến vụ hỏa hoạn nghiêm trọng này.

  • Vụ be4t không qua khỏi: Thêm thông tin đau lòng từ cha ru:ột của nạn nhân, thương con cả 1 đời không trọn vẹn

    Bàn Thị Tâm, mẹ đẻ của bé gái trong vụ việc đang gây xôn xao dư luận sinh ra trong một  gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn tại xã Việt Vinh, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang (cũ), sau sáp nhập là xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang.

    Vụ cháu bé không qua khỏi ở Hà Nội: Thêm thông tin đau lòng từ cha ruột của nạn nhân, thương con cả 1 đời không trọn vẹn

    Cập nhật về vụ việc đau lòng, ngày 8/5/2026, báo Dân Việt đưa tin: “Nhân thân mẹ đẻ bé gái 4 tuổi bị bao:hanh tử vong ra sao?”, nội dung như sau: 

    Ngôi sao

     

    Theo tìm hiểu của phóng viên Báo điện tử Dân Việt, tuổi thơ của đối tượng Bàn Thị Tâm (20 tuổi) sinh ra và lớn lên trong một gia đình hoàn cảnh khó khăn, từ nhỏ thiếu vắng sự chăm sóc trọn vẹn khi bố mẹ ly hôn sớm.

    Chiều 7/5, thi thể cháu bé 4 tuổi bị bao:hanh tử vong đã được đưa về gia đình tại thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang để lo hậu sự. Ảnh: Người dân cung cấp.Gia đình

    Sau đó, bố mất, mẹ đi bước nữa, để lại Tâm sống cùng bà nội và gia đình chú thím ở thôn Tân Tạo, xã Việt Vinh, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang (cũ), nay là xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang.

    Sáng nay 8/5, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Dân Việt, Trưởng thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang cho biết: Do điều kiện gia đình thiếu thốn, Tâm gần như không được học hành đầy đủ, chỉ học hết lớp 1 hoặc lớp 2 rồi nghỉ.

    Khi mới khoảng hơn 10 tuổi, Tâm đã bỏ nhà đi làm ăn xa. Tuy nhiên, suốt nhiều năm, Tâm ít khi trở về quê, cũng gần như không giao tiếp với hàng xóm trong thôn nên cuộc sống cụ thể ra sao không ai nắm rõ.

    Trong quãng thời gian phiêu bạt, Tâm sinh con gái đầu lòng nhưng cha đẻ của cháu bé hiện không rõ tung tích.

    Lãnh đạo UBND xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang thăm hỏi, động viên và chia buồn với gia đình nạn nhân. Ảnh: Thanh Loan.Nhạc Việt

    Theo Trưởng thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang, trước khi lên Hà Nội thuê trọ, bé gái 4 tuổi từng được mẹ (Tâm mẹ của bé) gửi học tại Ninh Bình khoảng 1-2 năm.

    Sau dịp Tết Nguyên đán vừa qua, Nguyễn Minh Hiệp sống cùng Tâm xảy ra mâu thuẫn với gia đình ở quê Ninh Bình nên mới bỏ lên Hà Nội thuê trọ và đưa cả hai mẹ con Tâm đi cùng.

    Tâm quen và sống chung với Nguyễn Minh Hiệp khoảng 2 năm nay. Dịp cuối năm 2025, cả hai vẫn đưa cháu bé về quê thăm bà nội và chú thím của Tâm, nhưng không ai nghĩ đó lại là lần cuối cùng đứa trẻ trở về quê nhà.

    Nhắc đến vụ việc, Trưởng thôn Tân Tạo không giấu được sự xót xa, nghẹn ngào cho rằng, nếu cháu bé 4 tuổi được ở lại thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang cùng bà nội của Tâm thì có lẽ bi kịch đau lòng đã không xảy ra.

    Đối tượng Bàn Thị Tâm và Nguyễn Minh Hiệp. Ảnh: CAHN.

    Sau khi hoàn tất các thủ tục, chiều 7/5, thi thể cháu bé 4 tuổi bị bao:hanh tử vong đã được đưa về gia đình tại thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang để lo hậu sự.

    Ngay sau khi thi thể cháu bé được đưa về quê nhà, lãnh đạo UBND xã Bắc Quang đã trực tiếp đến thăm hỏi, động viên và chia buồn với gia đình nạn nhân.

    Gia đình

     

    Tại gia đình, ông Phạm Văn Tuyên, Phó Chủ tịch Thường trực UBND xã Bắc Quang cùng đoàn công tác đã gửi lời chia buồn sâu sắc, động viên thân nhân cháu bé sớm vượt qua đau thương, mất mát.

    Đồng thời, đề nghị các ngành, đoàn thể của xã tiếp tục quan tâm, phối hợp hỗ trợ  gia đình trong thời gian tới.

    Trước đó vào ngày 7/5, báo Vietnamnet đăng tin: “Khởi tố người mẹ trong vụ bé gái 4 tuổi bị bao:hanh đến tử vong ở Hà Nội”, cho biết:

    Liên quan đến vụ bé gái 4 tuổi bị bao:hanh dẫn đến tử vong, chiều 7/5, trao đổi với PV VietNamNet, lãnh đạo Công an TP Hà Nội cho biết cơ quan điều tra đã khởi tố bị can đối với Bàn Thị Tâm (20 tuổi, trú tại tỉnh Tuyên Quang) về tội gi:ết người.

    Trước đó, Nguyễn Minh Hiệp (22 tuổi, trú tại tỉnh Ninh Bình) đã bị khởi tố, bắt tạm giam về cùng tội danh.

    691310092_1418076220363234_4814430739130723615_n.jpg
    Bị can Bàn Thị Tâm. Ảnh: CACC

    Theo Công an TP Hà Nội, trong quá trình điều tra, cơ quan chức năng xác định Hiệp và Tâm thường xuyên bao:hanh, đ:ánh đ:ập cháu H. (4 tuổi, con riêng của Tâm).

    Ngôi sao

     

    Hiệp và Tâm sinh sống với nhau như vợ chồng, thuê trọ tại ngõ 31 Nguyễn Khả Trạc từ tháng 3/2026. Sống cùng phòng trọ, ngoài cháu H. còn có anh trai của Hiệp và bạn gái của người này.

    Chiều 3/5, sau khi đi chơi về, Hiệp và Tâm thấy cháu H. chuẩn bị lấy bánh kẹo ra ăn nên cho rằng cháu ăn vụng. Tâm đã dùng dép đánh nhiều lần vào vùng đầu, mặt cháu bé, rồi bắt cháu đứng ở góc nhà.

    Khi thấy cháu H. đi vệ sinh, Tâm tiếp tục dùng tay đánh vào mặt và yêu cầu cháu đi tắm. Trong lúc cháu bé ở nhà vệ sinh, Hiệp có hành vi bao:hanh, dùng vòi hoa sen xịt liên tục vào vùng mặt cháu. Thời điểm này, Tâm chứng kiến sự việc nhưng không can ngăn.

    Một lúc sau, thấy cháu H. có biểu hiện bất thường, các đối tượng đã đưa cháu đến Bệnh viện E cấp cứu. Tuy nhiên, cháu bé đã không qua khỏi.

    Tại cơ quan công an, Hiệp và Tâm còn khai nhận có thời điểm bỏ đói cháu H. nhiều ngày.

  • Nhà tôi 3 mặt tiền tại quận 1 ở Sài Gòn, con trai tôi yêu rồi cưới 1 cô gái ngoài Bắc vì trót có bầu. Tôi bực mình những vì cháu vẫn vui vẻ đồng ý. Ai dè cưới về, con dâu tiết kiệm quá mức khiến tôi phát bực

    Tôi vẫn hay kể với bạn bè rằng, nhà tôi ở quận 1 – ba mặt tiền, sáng nắng chiều gió, đêm nhìn sông Sài Gòn chảy qua như tranh thủy mặc. Gia đình tôi từng thuộc hàng “trên cơ” của giới buôn vàng xứ này. Tôi là kiểu đàn bà có gu, có tiền, và có lý do chính đáng để khó tính.

    Trái cây & rau

     

    Cho đến ngày con trai tôi dẫn về một cô gái ngoài Bắc, giới thiệu là “người yêu, lỡ có bầu rồi”. Tôi suýt nghẹn.

    Cô ta nhỏ nhắn, nước da ngăm, nói giọng Bắc đặc, dạ vâng quá mức, ăn mặc quê kệch – váy hoa, dép nhựa. Nhìn là biết không hợp với cái nền sàn gỗ lim của nhà tôi.

    — Mẹ ơi, cô ấy giỏi tiết kiệm, biết lo cho gia đình.

    Tiết kiệm? Tôi thầm nghĩ. Với nhà này, chỉ cần biết cư xử cho khéo là được, tiết kiệm làm gì cho khổ.

    Nhưng thằng cháu nội đang lớn từng ngày trong bụng khiến tôi chẳng thể nói “không”. Đám cưới được tổ chức đơn giản hơn thường lệ – phần vì tôi không muốn họ hàng nghĩ con tôi “bị ép cưới”.

    Những ngày đầu sau cưới, tôi cố gắng bỏ qua sự lạc lõng của cô con dâu Bắc Kỳ giữa lòng nhà Nam Bộ. Nhưng càng sống cùng, tôi càng bực.

    Con dâu tôi đúng là tiết kiệm… quá mức.

    Bữa cơm có ba món, món nào cũng đạm bạc. Dầu ăn dùng loại rẻ tiền, nước mắm thì loãng như pha. Cô ấy giặt đồ bằng tay thay vì dùng máy giặt, vì “sợ tốn điện”. Cái gì cũng cũ mới dám vứt. Khăn lau bếp rách chằng chịt mà vẫn dùng.

    Hướng dẫn và thông tin du lịch

     

    Tôi bực mình.

    — Cái nhà này không thiếu tiền. Con sống sao cho thoải mái vào, đừng biến nhà chồng thành ký túc xá sinh viên nghèo chứ!

    Con bé chỉ cúi đầu:

    — Dạ, con quen rồi ạ. Với lại, con nghĩ dành dụm thì sau này phòng khi có chuyện…

    Có chuyện? Tôi thầm cười. Với một gia đình có ba mặt tiền quận 1, chuyện gì có thể xảy ra?

    **

    Ai ngờ, chuyện xảy ra thật.

    Dịch bệnh ập tới như cơn lũ quét. Cửa hàng vàng phải đóng cửa, dòng tiền kẹt lại. Vài tháng sau, nhà tôi bị cuốn vào một vụ vỡ nợ dây chuyền. Người ta đến đập cửa, siết nhà. Ngôi biệt thự ba mặt tiền bị tịch biên trong một đêm tháng Sáu oi ả.

    Tôi không ngờ mình có ngày phải xếp đồ vào túi vải, rời khỏi căn nhà từng là biểu tượng của quyền lực. Mấy bà bạn ngày xưa cũng biến mất không tăm tích.

    Lãng mạn

     

    Trong căn nhà trọ thuê tạm ngoại thành, tôi ngồi nhìn tấm hình chụp cả gia đình trước cổng biệt thự, chua xót. Con trai tôi hoang mang, thất nghiệp. Đứa cháu nội vẫn còn nhỏ, chưa biết gì. Còn con dâu tôi… vẫn vậy.

    Vẫn lặng lẽ nấu cơm, giặt đồ bằng tay, dậy sớm nấu cháo xương cho cả nhà. Nhưng khác một điều – là ngày hôm ấy, cô bỗng đưa tôi một quyển sổ tiết kiệm.

    Tôi mở ra. Bên trong có gần hai tỷ.

    Tôi sững người:

    — Đây là tiền đâu ra?

    Con dâu tôi nói, bằng giọng nhỏ nhẹ:

    — Là tiền con để dành suốt ba năm qua. Mỗi tháng, từ tiền chợ mẹ đưa, con chỉ tiêu nửa, còn lại âm thầm gửi vào sổ tiết kiệm. Có cả tiền con đi bán hàng online thêm, mẹ không để ý đâu.

    Tôi lắp bắp:

    — Mà… tại sao con không nói?

    Mực & ống mực

     

    — Vì con sợ mẹ buồn. Mẹ từng nghĩ con sống tiết kiệm là keo kiệt, con cũng buồn chứ. Nhưng con nghĩ, mình là dâu, là vợ, là mẹ – nếu mình không vun vén thì ai lo?

    Tôi bỗng thấy cổ họng mình nghẹn ứ. Người phụ nữ mà tôi từng xem thường, giờ đây lại là người duy nhất giúp gia đình tôi không rơi xuống đáy tuyệt vọng.

    **

    Nhờ khoản tiền đó, chúng tôi thuê được một mặt bằng nhỏ, con trai tôi mở lại tiệm vàng quy mô nhỏ hơn. Vài năm sau, công việc khấm khá dần. Nhưng lần này, tôi không vội kể với bạn bè rằng “nhà tôi có mấy mặt tiền” nữa.

    Tôi học cách trân trọng những điều không mang ánh kim lấp lánh – như bàn tay sần sùi của con dâu khi nắm tay cháu tôi, như cách cô ấy vẫn chừa phần đồ ăn ngon nhất cho người khác, và như ánh mắt bình thản của cô khi dọn mâm cơm dù nhà chỉ còn vài trăm ngàn trong túi.

    Người ta thường đánh giá phụ nữ qua cách họ mặc, cách họ nói, nhưng tôi đã từng sai.

    Giữa lúc tôi ngồi đếm từng đồng còn lại, thì cô gái ấy – người từng bị tôi khinh – lại là người đưa tôi tấm phao giữa dòng đời xiết nước.

    Tôi nhìn cháu nội đang tập viết bảng chữ cái, lòng bỗng nhẹ tênh.

    Trái cây & rau

     

    Nhà không còn ba mặt tiền. Nhưng tôi đã có ba điều đáng quý hơn: một người con trai biết đứng dậy, một đứa cháu nội ngoan ngoãn, và một nàng dâu – mà tôi nguyện cả đời gọi bằng hai chữ: con gái.

  • Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác…

    Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm l//y r///ượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì cả nước, anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến r//ợn người.

    Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết d//a/o c//ứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã né//m v//ỡ chiếc bình cổ, g//ào lên: “Tôi không phải cái máy đ//ẻ! Si///nh con rồi hỏng dáng, x//ấu x///í, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”

    Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.

    Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22t, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.

    Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang tho/át hi/ểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền ph//ẫu thu///ật… Bác sĩ bảo phải m////ổ gấp…”

    Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị UT giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để ph//ẫu thu///ật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch.

    Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô s/ợ h//ãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứ//u bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Si//nh cho tôi một đứa con.

    Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22t, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bả.n á//n. Nhưng hình ảnh người cha đang th//oi th//óp ở quê hiện lên. Lan c//ắn chặt môi đến bật m///áu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”…

    …Bản thỏa thuận được ký kín kẽ, lạnh lùng như một giao dịch kinh doanh. Không tình yêu, không danh phận. Lan được đưa vào một căn hộ riêng, chăm sóc y tế chu đáo. Minh không bao giờ ở lại qua đêm, càng không chạm vào cô ngoài những lần “cần thiết” được tính toán chính xác theo lịch bác sĩ.

    Lan mang thai sau ba tháng.

    Minh tưởng mình sẽ chỉ chờ ngày đứa trẻ chào đời, bế con lên, rồi kết thúc mọi thứ bằng một khoản tiền như đã hứa. Anh không ngờ, từ lúc Lan có thai, căn biệt thự trống rỗng của anh lại bắt đầu có hơi ấm. Những bữa canh cô nấu gửi sang, những mảnh giấy nhỏ ghi chú “Anh nhớ ngủ sớm”, “Đừng uống rượu nhiều” khiến anh khó chịu… rồi dần dần, quen thuộc.

    Nhưng Minh vẫn tự nhắc mình: Đây chỉ là thuê người sinh con. Đừng mềm lòng.

    Ngày Lan sinh, Minh đứng ngoài phòng mổ suốt 7 tiếng. Lần đầu tiên trong đời, một người quen ra quyết định bằng hàng trăm tỷ lại run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.

    “Chúc mừng anh, là một bé trai rất khỏe mạnh.”

    Minh gần như sụp xuống. Anh cười, rồi khóc. Tài sản, quyền lực, danh vọng… tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước tiếng khóc ấy.

    Nhưng cú sốc thật sự chỉ đến sau đó.

    Khi y tá đẩy Lan ra khỏi phòng hồi sức, Minh tiến lại gần. Cô xanh xao, mồ hôi ướt tóc, nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Trên tay cô không phải là đứa bé.

    “Con tôi đâu?” Minh hoảng hốt.

    Lan nhìn thẳng vào anh, giọng khàn nhưng rõ từng chữ:

    “Con anh… đang được bác sĩ kiểm tra. Còn tôi, có vài thứ cần anh xem trước.”

    Cô ra hiệu cho y tá đưa cho Minh một chiếc túi hồ sơ.

    Bên trong không phải giấy tờ y tế.

    Mà là kết quả xét nghiệm ADN.

    Minh lật ra, tim đập thình thịch.

    Quan hệ huyết thống: 99,99% – CHA: Minh Hoàng. MẸ: Lan Trần.

    Anh thở phào, vừa định quát lên vì sự “làm quá” này thì tờ giấy phía sau khiến tay anh run bần bật.

    Ghi chú đặc biệt:
    Người mẹ có mang gen di truyền hiếm liên quan đến…

    Minh chưa kịp đọc hết thì Lan đã chậm rãi nói:

    “Anh Minh, anh có biết… anh không thể có con không?”

    Căn phòng đông cứng.

    “Ba năm trước, anh từng phẫu thuật một ca tai nạn. Hồ sơ y tế của anh… đã bị chỉnh sửa.”

    Minh chết lặng. Ký ức mơ hồ về những lần kiểm tra sức khỏe “bất thường”, những báo cáo chỉ được đọc lướt qua ùa về.

    Lan nhắm mắt, nước mắt lăn dài:

    “Người hiến tinh trùng thật sự… là anh trai cùng cha khác mẹ của anh.”

    Minh lảo đảo, phải vịn vào tường.

    “Không thể nào…”

    Lan mở điện thoại, bật đoạn ghi âm – giọng một bác sĩ già run run:

    “Chúng tôi làm theo yêu cầu của bà chủ cũ tập đoàn… bà ấy không muốn anh có con nối dõi.”

    Sự thật như một nhát dao lạnh cắm thẳng vào tim Minh.

    Cả đời anh bị biến thành quân cờ.

    Lan nhìn anh, ánh mắt không còn hiền lành cam chịu như trước:

    “Anh nghĩ tôi ngây thơ thật sao? Tôi chấp nhận mang thai không phải chỉ vì tiền.”

    Cô khẽ cười, nụ cười khiến Minh rùng mình:

    “Em trai tôi từng chết vì một bản hợp đồng bẩn của tập đoàn anh… và anh là người ký.”

    Minh sững sờ.

    Lan nói tiếp, từng chữ như phán quyết:

    “Đứa trẻ này… không phải để nối dõi cho anh.”

    “— Mà là để kết thúc đế chế của anh.”

    Ngoài hành lang, tiếng khóc trẻ con vang lên, trong trẻo đến tàn nhẫn.

    Và Minh hiểu ra:
    Cuộc đời anh, từ giây phút này, đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.

  • Ăn một miếng tương đương cho 100.000 con ký sinh trùng vào bụng

    6 món ăn dễ ẩn chứa nhiều ký sinh trùng, ăn 1 miếng tương đương “mở bụng” cho 100.000 con đi vào

    Những dấu hiệu này là do “bệnh từ miệng mà ra”, những người mắc bệnh thường ăn những đồ ăn chưa được làm sạch nên mới gây nên tình trạng như vậy. Có những món ăn chỉ cần ăn một miếng là đã có hàng trăm hàng ngàn con ký sinh trùng chui vào c‌ơ th‌ể, nếu không kiểm tra kịp thời sẽ gây nên hậu quả vô cùng đáng sợ. Sau đây là 6 món ăn rất dễ ẩn chứa nhiều ký sinh trùng, khi ăn chúng ta nên để ý cẩn thận!

    1. Ốc bươu vàng

    Ốc bươu vàng có nguồn gốc từ Trung và Nam Mỹ, đến nay có một số nơi đã bán món ăn làm từ thịt ốc nhưng trong món ăn khoái khẩu này lại chứa rất nhiều ký sinh trùng. Trong một con ốc có đến 3000-10000 con ký sinh trùng, mùa hè là mùa phát bệnh từ các con côn trùng này, vì vậy nếu chúng ta ăn ốc thì nhất định phải nấu thật chín rồi mới ăn.

    2. Lươn

    Lươn không chỉ là loài động vật có nguồn gốc từ thiên nhiên mà còn được con người nhân giống, nhưng dù là thiên nhiên hay nhân giống thì khi để dưới kính hiển vi đều có thể thấy dấu vết của những con giun đầu gai. Khi những con giun này đi vào c‌ơ th‌ể, nó sẽ “tác oai” làm tổ trong c‌ơ th‌ể người giống như con ruồi không đầu, cũng sẽ leo lên mắt khiến chúng ta bị mù mắt, chúng sẽ chui lên não sẽ khiến con người bị mất mạng. Phương pháp tốt nhất để đối phó với chúng là nấu thật chín thịt để khiến những con giun này chết hẳn.

    3. Tôm Sống

    Thật ra không chỉ có tôm mà những loại động vật giáp xác đều có thể ẩn trùng sán lá phổi, nếu chúng ta chiên, rang, ướp đều không thể giết chết hết côn trùng được. Vì vậy, khi ăn chúng ta bắt buộc phải nấu chín toàn bộ, hơn nữa phải tách phần đầu bởi đó là bộ phận có nhiều ký sinh trùng ẩn nấp nhất.

    4. Thịt bò tái

    Rất nhiều người chỉ thích ăn thịt bò chín khoảng 3 phần chứ không chín cả vì như vậy ăn vào sẽ có cảm giác tươi ngon nhưng theo đó sẽ có muôn vàn con ký sinh trùng ẩn nấp bên trong, nó có tên gọi là Taenia, sán dây trưởng thành thường có màu trắng sữa, con dài nhất thậm chí dài đến 4-8 mét. Vì vậy, để đảm bảo an toàn, nếu muốn ăn thịt bò tái thì tốt nhất nên để nó chín đến 8, 9 phần.

    5. Lẩu thịt dê

    Những loài vật thuộc động vật có v‌ú và thuộc họ nhà chim thì đều có khả năng bị nhiễm ký sinh trùng, mà nguồn lây nhiễm chủ yếu của con người đến từ các món thịt mà chúng ta ăn hàng ngày. Nếu khi ăn lẩu, thịt chưa được nấu chín sẽ có khả năng nhiễm khuẩn rất cao.

    6. Củ năng

    Nguyên nhân là củ năng thuộc loại thực vật sống trong nước nên rất dễ có ký sinh trùng bên trong, nếu không rửa sạch mà trực tiếp ăn thì ký sinh trùng sẽ trực tiếp chui vào c‌ơ th‌ể chúng ta. Do các loài ký sinh trùng này tập trung chủ yếu trên vỏ hạt dẻ nên khi nấu, chúng ta nhất định phải làm sạch vỏ bên ngoài, sau đó dùng nước nóng để bóc vỏ, tuyệt đối không được dùng răng để lột vỏ.

    Đọc xong bài này, bạn có cảm thấy ghê sợ không? Trong bữa cơm hằng ngày, chúng ta nhất định phải chú ý đến môi trường và chú ý đến việc làm sạch món ăn, ngoài ra còn phải ăn những món ăn đã được nấu chín hoàn toàn, như vậy mới giảm thiểu được tỉ lệ bị nhiễm khuẩn từ ký sinh trùng.