Ngân nhẹ nhàng xoay tay nắm chiếc tay nắm lạnh lẽo, rồi đẩy cánh cửa phòng 404 mở ra. Ánh sáng le lói từ đèn ngủ chiếu lên ghế bành da màu đen bóng, nơi một người đàn ông lạ ngồi thẳng lưng, ánh mắt lạnh như băng.
Ngân: “…Ai…? Bạn là ai?”
Cô giọng run rẩy, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Người đàn ông không đáp lời, chỉ lặng lẽ đứng dậy, chiếc áo khoác dày dặn lặng lẽ phủ lên vai. Đôi tay anh chạm nhẹ vào cánh tay ghế, rồi đưa tay ra, ngón trỏ chạm vào phần vai áo của Ngân.
Người đàn ông (với giọng trầm, không hề lộ cảm xúc): “Ngân…? Đúng là ngươi?”
Ngân: “Bạn…? Sao…có biết tên tôi?”
Người đàn ông (cười nhẹ, tiếng cười khô khốc): “Không phải biết…cứ để ngươi tự hỏi.”
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của anh lướt qua chiếc điện thoại trong tay Ngân—điện thoại vẫn tắt, không phát ra tiếng kêu.
Ngân (nghẹn ngào, giọng lặng lẽ): “Bạn…đến từ đâu? Tại sao lại ở đây?”
Người đàn ông giữ yên lặng, rồi bước tiến một bước về phía Ngân, ánh sáng đèn chiếu làm lộ rõ khuôn mặt người lạ: mắt đen sâu thẳm, lỗ mũi chạm nhẹ vào bờ môi, không có dấu hiệu của bất kỳ cảm xúc nào.
Người đàn ông (giọng dày dặn, lạnh lùng): “Có lẽ ngươi nên biết mình không còn an toàn ở đâu nữa.”
Ngân (rơi nước mắt, tay nắm chặt vào vai áo khoác): “Bạn…đừng…đừng ghì tôi nữa!”
Người đàn ông (cúi đầu nhẹ, như dường như cân nhắc): “Thì ngươi đã đưa tôi vào trong bẫy của mình rồi.”
Tiếng chuông điện thoại nhà dừng, tiếng động vô hình vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Ngân ngã vào ghế bành đối diện, mắt cô nhìn chằm chằm vào người lạ, “Bạn…đúng là ai? Vì sao lại biết mọi thứ?”
Người đàn ông (đặt tay lên bàn gỗ, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn bằng ngón tay): “Tôi là người đã từng bước vào cuộc đời ngươi từ lúc ngươi còn chưa biết mình muốn gì.”
Ngân (cả người run lên): “Đó…là Huy?”
Người đàn ông cười nhẹ, thở ra một luồng hơi lạnh: “Không. Tôi là Tuấn…cũng không. Tôi là người mà ngươi không bao giờ muốn nhớ.”
Ngân đột nhiên nhặt lên một tờ giấy rơi trên sàn, viết dở dang: “Nếu mình…không thể quay lại…”
Người đàn ông nắm lấy tờ giấy, ném ra cửa sổ mở. Cả hai nhìn thấy ánh trăng mờ ảo phản chiếu trên thành phố, rồi cánh cửa sổ bật lại, đưa không gian vào một cơn gió lạnh.
Ngân (ánh mắt lộ ra sự quyết tâm): “Nếu tôi không muốn chơi trò của người lạ, tôi sẽ…đi ra khỏi đây ngay.”
Người đàn ông (đánh mắt nhanh, giọng lạnh lẽo): “Đừng vội chạy, Ngân. Đêm này còn dài, và bí mật còn nhiều hơn những gì ngươi tưởng.”
Cô cảm nhận nhịp tim mình tăng cao hơn, nhưng dù sợ hãi, ý chí không để mình gục ngã. Cô tung ra một quyết định:
Ngân (cầm chặt tay mình, tự hứa): “Dù có bao nhiêu ánh mắt lạnh lùng, tôi sẽ không để mình bị giấu trong bóng tối nữa.”
Ngân nín thở, tay cô run rẩy như muốn nắm chặt không khí. “Bạn… tên là gì? Tại sao lại biết mọi chuyện?” cô gào lên, giọng chết lặng.
Người đàn ông không đáp lời. Anh đứng dậy, chiếc áo khoác len dày phủ lên vai, bước tới một bước gần hơn. Ánh đèn phòng 404 rọi lên bờ vai lạnh lẽo của anh, khiến bóng tối quanh người dài ra như một vết cắt.
“Ngân,” anh nói, giọng trầm bầu, “đừng hỏi nữa.”
Ngân rùng mình, mắt cô đăm đăm vào khuôn mặt không hề lộ cảm xúc của anh. “Bạn… thề không nói gì nữa, tôi sẽ… rời khỏi đây ngay lúc này!” cô la lên, giọng run rẩy còn lại.
Anh đưa tay lên vai áo của Ngân, ngón trỏ chạm nhẹ vào sợi vải nhung đỏ ôm sát người. Ánh sáng chớp nhanh trên khuôn mặt hắn, làm lộ một nụ cười khắc khổ, gần như nhếch mép.
“Đúng là ngươi muốn chạy?” anh thốt lên, giọng cối mồi như lưỡi dao. “Hay ngươi muốn biết mình đã bao nhiêu lần rơi vào bẫy mình tạo ra?”
Ngân nín nín, tim cô thình thịch qua từng nhịp. “Bạn… làm gì…? Đưa ra bằng chứng đi!” cô ép buộc, giọng hoảng loạn kéo dài.
Người đàn ông lặng. Anh kéo áo khoác lên, tay chạm vào túi áo bên trong. Ngón tay thô ráp xước qua đường may, rồi anh rút ra một tờ giấy mỏng, nứt gãy góc. Làn giấy trắng còn dính vết bùn của đêm.
“Đây là những gì còn lại,” anh thở dài, đặt tờ giấy lên tay Ngân. “Đọc, nếu ngươi muốn biết mọi thứ.”
Ngân cầm tờ giấy, tay lạnh như đá. Cô mở ra, những dòng chữ rách nát hiện ra:
“Nếu mình… không thể quay lại… Hãy nhớ rằng người ta luôn có một cách để quay vòng lại… ”
Người đàn ông nắm chặt tờ giấy, rồi nhanh chóng ném ra cửa sổ mở. Cơn gió lạnh thổi vào, mang theo tiếng xào xạc của lá cây bên ngoài, làm đèn phòng 404 nhấp nháy.
“Ngân, đêm này còn dài, và ngươi sẽ không thoát khỏi nó cho đến khi biết hết sự thật,” anh thì thầm, mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Đừng chạy trốn, đừng để mình bị cuốn vào bóng tối mà ngươi chưa hiểu.”
Ngân nhìn tờ giấy rơi xuống đất, mắt cô lộ sự quyết tâm dâng trào. “Nếu tôi không muốn chơi trò của người lạ, tôi sẽ…đi ra khỏi đây ngay,” cô quyết liệt, giọng cô kiên định hơn lần đầu.
Anh lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt vào tờ giấy, gương mặt không hề thay đổi. “Thế thì, Ngân, hãy tự mình mở ra cánh cửa.”
Người đàn ông kéo lại tờ giấy, tay ướt đẫm mồ hôi rồi lắc nhẹ, để lại một tia lửa âm thanh khi giấy chạm vào khung cửa sổ. Đèn phòng 404 lập tức nhấp nháy, như muốn cảnh báo điều gì đó sắp vỡ.
“Đọc đi,” hắn thở ra, giọng như sắt chảy qua không khí. “Cậu sẽ thấy mình không còn quyền chọn nữa.”
Ngân cầm lấy tờ giấy, mắt cô căm cợt lộ ra sắc bén khi ánh sáng yếu ớt chiếu vào hình ảnh. Trên bề mặt trắng, một bức ảnh mờ ảnh Huy đang ngủ sâu, quần áo còn lấm bám những vệt bùn. Đằng dưới, một dãy số tài khoản ngân hàng hiện ra, các chữ số lặng lẽ như tiếng thở của một kẻ giấu mình trong bóng tối.
“Đó là… tài khoản của Huy?” Ngân nói, giọng cô rung lên nhưng không còn chùn bước. “Tôi chưa bao giờ thấy Huy mang tiền này vào trong nhà chúng ta.”
“Không phải của Huy,” người đàn ông đáp, nụ cười khắc khổ hiện ra nhanh như dao cắt không khí. “Đó là tài khoản của người mà anh ấy đã làm việc cho, người đã trả lời mọi câu hỏi của anh bằng tiền. Anh đã biến mình thành con nợ nần để bảo vệ người mình yêu.”
Ngân nhảy lên, bàn tay cô chĩa lên tờ giấy, ngón tay cô run rẩy nhưng quyết liệt. “Nếu anh muốn tôi tin, anh phải cho tôi biết ai là người đó! Và tại sao anh lại có được ảnh này?”
Người đàn ông bỏ qua câu hỏi, mắt hắn dừng lại vào mức cao nhất của dải sáng le lói bên ngoài. “Nếu cô muốn biết toàn bộ, cô sẽ phải trả giá.” Anh xoay người, lặng lẽ bước tới cửa sổ, rồi mở ra một tấm rèm cũ kĩ. Gió lạnh thổi vào, mang theo mùi ẩm ướt của đêm.
“Cô còn nhớ đêm thứ ba sau chuyến đi?” anh nhắc, giọng vang lên như tiếng gầm của một con quái vật đang ngủ. “Chúng ta đã hứa sẽ không để bất cứ ai can thiệp vào cuộc sống của chúng ta. Nhưng cô đã phá vỡ lời hứa ấy.”
Ngân thở dốc, tim cô như lưỡi dao cắt ngang không gian. “Anh đang cố gắng thao túng tôi.”
“Không, tôi đang tiết lộ.” Người đàn ông ném tờ giấy ra khỏi cửa, để lại trên sàn một vệt bùn đen nhòe. Nó trượt xuống bậc thang, dừng lại trước mặt Ngân. “Cô muốn chạy trốn? Cô sẽ không còn cách nào khác ngoài việc đối mặt với sự thật.”
Một tiếng cứng cáp vang lên từ góc phòng, tiếng bước chân dồn dập. Huy xuất hiện trong khung cửa, ánh mắt mờ mịt, tóc rối bù, tay cầm một chiếc điện thoại đã tắt. Anh nhìn Ngân, ánh mắt chứa đựng sự kinh hoàng và hối hận.
“Huy!” Ngân la lên, giọng cô cuối cùng đầy nỗi sợ hãi. “Bạn đã làm gì? Tại sao lại có ảnh này?”
Huy rón rén, tay côn cầm vào bụng, nhìn xuống tờ giấy chưa kịp đọc hết. “Tôi… tôi không biết,” anh thở hổn hển. “Tôi đã… tôi đã vay tiền, và… họ nói sẽ trừng phạt nếu tôi không trả.”
Người đàn ông đứng lại, ánh mắt như sét chớp. “Cô nghĩ mình thắng trò chơi này sao? Không thể nào.” Anh bước tới gần, giọng vang vọng trong phòng 404. “Cả hai đã bị cuốn vào một vòng quay không lối thoát. Bây giờ, quyết định còn lại là của cô.”
Ngân rùng mình, mắt cô dán chặt vào hai người trước mặt, trái tim đập hoảng hốt. Đêm vẫn còn dài, và bóng tối bên ngoài vẫn đang rì rầm, như muốn nhấn chìm mọi bí mật còn lại.
Tuấn lao vào căn hộ ngay khi tiếng vang của cửa sổ vỡ dường như chưa kịp tan biến. Mặt đỏ bừng, anh chộp lấy khung cửa, ánh mắt lờn lên lửa giận.
“Ngân! Huy! Nghe nghe đây!” Tuấn hét lên, giọng rít ngạt trong không khí ngột ngạt của phòng 404.
Ngân bật dậy, tay tựa vào bức tường, tim cô đập thình thịch.
“Huy, anh đang làm gì?” cô gắp điện thoại tắt trên sàn, mắt bám chặt vào người đứng trước mặt.
Huy còn chưa kịp đáp, mắt hắn loạng choạng, đầu gối chạm vào thảm bẩn.
“Tôi… tôi không biết gì cả,” Huy thở hổn hển, giọng run rẩy. “Nhưng… tôi đã vay… tôi đã…”
Tuấn cắt lời, tay trái mạnh mẽ nắm chặt bàn tay Ngân, kèm theo một cái đẩy nhẹ khiến cô lùi lại vài bước.
“Đừng có kiêu ngạo, Huy! Anh đã để mình rơi vào bẫy của kẻ mà chúng ta không hề hiểu. Kẻ ấy đã dạy anh cách gạt tiền, và bây giờ anh muốn trốn tránh?”
Ngân nắp mắt, cố nén tiếng tim dày dạn, suy nghĩ nhanh: *Anh ta thật ra biết mọi chuyện.*
“Hãy dừng lại, Tuấn!” cô lên tiếng, giọng cô cắt gãy, giọng nói dao động giữa lo sợ và giận dữ. “Anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của chúng ta!”
Tuấn bật cười, môi nở ra nụ cười khẩy. “Quyền? Ta đã biết chuyện này từ đầu, Ngân à!” Anh lùi lại, dựa vào khung cửa sổ mở, gió lạnh thổi qua mặt anh làm má ửng đỏ. “Ta đã chờ thời điểm phù hợp để xuất hiện. Đêm thứ ba sau chuyến đi, chúng ta đã hứa không để ai xen vào. Anh đã phá vỡ lời hứa ấy, và bây giờ…”
Anh giật mạnh tay ném tờ giấy đã rơi xuống bệ, giấy xoáy vòng lên không trung, sau đó rơi thẳng vào lò sưởi. Cháy rực, phát ra tiếng nổ nhẹ, như một lời khẳng định cuối cùng cho những lời đe dọa.
“Hả?” Huy ngước lên, nhìn lửa bốc lên, tim anh như lở nát.
“Cô muốn chạy trốn? Cô không còn cách nào khác ngoài việc đối mặt với sự thật,” Tuấn nhắm mắt, thở dài, rồi quay lại hướng Ngân.
“Bạn nghĩ mình đang cứu tôi, nhưng thực tế là bạn chỉ đang gạt tôi ra ngoài bãi cỏ,” Ngân đáp, giọng cô cứng rắn hơn. “Nếu anh đã biết, sao không nói ngay từ đầu? Sao lại để chúng ta rơi vào cạm bẫy này?”
Tuấn dừng lại, lặng một khoảnh khắc, ánh mắt nhìn xa xăm qua đêm tối ngoài. “Bởi vì… tôi cũng bị ép buộc,” anh lẩm bẩm, giọng gợn ngột. “Người ấy… người ở trên ghế bành, đã đưa cho tôi danh sách, yêu cầu tôi đưa tin cho người mà anh tin tưởng nhất.”
Ngân háh hốc, mắt cô dán chặt vào người đàn ông không tên trên ghế bành, người mà họ chưa kịp nhận diện.
“Hắn là ai? Và sao lại có tài khoản của Huy?” cô hỏi, giọng cô dao động nhưng không hề mất tự tin.
“Chúng ta sẽ biết ngay khi tôi mở cánh cửa này,” Tuấn nói, vỗ tay mở cánh cửa sổ ra, để lộ một bóng người đứng trong sương mù, tiếng thở nặng nề vang lên.
Cả ba người dừng lại, không khí nặng nề, tiếng thở dài hòa lẫn với tiếng gió rít qua các khung cửa.
“Hãy quyết định, Ngân,” Tuấn gió hắt, “Bạn muốn biết sự thật hay muốn giữ cô đơn trong ảo tưởng?”
Ngân hít một hơi sâu, mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Tôi sẽ biết, dù giá nào phải trả,” cô thốt lên, bước tới gần cửa sổ, tay nắm chặt lấy tay Tuấn, đồng thời kéo Huy lại, kéo anh ra khỏi bức tường bẩn thỉu của phòng 404.
Huy rơi gãy, nhưng không còn sức mạnh để cản trở.
Ánh đèn từ cửa sổ bùng lên, chiếu sáng khuôn mặt mờ ảo của người đứng phía xa, làm lộ ra một nụ cười lạnh lùng, đầy hiểm ác.
Bầu không khí chìm trong tiếng gầm rít của gió, và câu hỏi duy nhất còn lại trong phòng: “Ai là kẻ thực sự điều khiển mọi thứ?”
Ngân chệch mắt, ánh sáng lờ mờ phản chiếu trên gương vỡ làm khuôn mặt người đàn ông trên ghế bành hiện ra rõ ràng hơn.
“Anh… Huy?” cô thốt lên, giọng rung lên như dây đàn kéo căng.
Huy cúi đầu, đôi mắt lấp lánh một luồng xấu hổ. “Đó… chính là tôi. Tôi đã thuê người này để… giả danh, để… bảo vệ chúng ta khỏi… những kẻ ghen.”
Tuấn ném một cái nhìn căng thẳng, tay vẫn chộp chặt vào tay Ngân. “Chứng minh đi! Nếu không, mọi thứ sẽ còn tệ hơn nữa.”
Ngân nhanh chóng bước tới gần, tay trái giữ chắc chiếc váy nhung đỏ ôm sát, tay phải vươn tới chiếc điện thoại tắt trên sàn, nhặt lên và bật mở. Màn hình hiện lên một tin nhắn cũ: “Hãy gặp tôi ở phòng 404, đừng để ai biết.”
“Đây là tin nhắn của Huy gửi cho người nào?” Ngân hỏi, giọng cô lạnh như lưỡi dao.
Huy hít một hơi dài, mắt tròn dồn dập. “Đó là… anh bạn… người mà tôi nghĩ có thể giúp tôi thu hồi tiền… nó là người mà tôi đã thuê để giả vờ là khách mời bí ẩn.”
Tiếng đồng hồ tích tắc vang lên 12 giờ đêm, làm không khí thêm ngột ngạt. Tuấn nhìn chằm chằm vào người đàn ông trên ghế, rồi quay lại Ngân. “Vậy anh đã biết mình đang bị lừa. Tại sao không dừng ngay?”
Ngân nhắm mắt, suy nghĩ nhanh: *Nếu tôi để anh ta bỏ đi, mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ dứt.*
“Anh không thể bỏ qua được nữa,” cô nói, giọng cứng rắn. “Tôi sẽ không để anh tiếp tục lừa dối chúng ta.”
Cô đẩy mạnh chiếc ghế bành, người đàn ông ngã ngửa, tay rụng ra, chiếc áo khoác da rách rưới. Huy vung tay bảo vệ, cố gắng ngăn người đàn ông ra khỏi cửa sổ, nhưng tay anh chỉ kéo được một nắm không mạnh.
“Thôi, đủ rồi!” Tuấn hét lên, vỗ mạnh vào bàn, khiến cả ba người rung chuyển. “Sự thật sẽ được phơi bày ngay bây giờ!”
Ngân cầm chặt điện thoại, nhấn nút gọi. Đường dây cúp, nhưng cô đã bật chế độ ghi âm. “Ai đang nghe? Đây là Ngân, tôi muốn báo cáo việc Huy đã thuê người để lừa dối tôi trong chuyến du lịch.”
Huy rối lên, mắt chớp nháy đang nỗ lực duy trì lời giải thích. “Không, không… Đó là… chỉ là một kế hoạch bảo vệ… chúng ta…”
Tiếng gió thổi mạnh qua cửa sổ mở, làm giấy tờ trên sàn bay lung tung. Ngân nắm chặt tay Tuấn, mắt cô dán chặt vào người đàn ông đang lảo đảo trên ghế.
“Hãy nói đi! Người này là ai? Tại sao anh lại thuê hắn?” Ngân đòi hỏi, giọng cô vang lên như tiếng chuông báo động.
Huy hít một hơi dài, rồi thở ra một tiếng khóc nức nở: “Tôi đã vay nợ… người đó là “Bảo”, người tôi gặp ở resort Đà Lạt. Anh ấy hứa sẽ giúp tôi trả nợ nếu tôi trả lời một câu hỏi duy nhất… Giờ tôi không còn đường thoát.”
Tuấn nheo mắt, nhìn vào khuôn mặt của “Bảo”. “Vậy anh thực sự là kẻ thao túng. Không còn gì phải che giấu nữa.”
Ngân bật cười khẩy, giọng cô vang vọng trong không gian im lặng. “Thế là tất cả đã sụp đổ. Tôi sẽ không để ai như anh tiếp tục chơi trò lừa gạt.”
Cô xoay người, dùng tay phải đẩy người đàn ông trên ghế ra khỏi cửa sổ. Họ rơi vào đêm tối, tiếng gió thổi lùa qua, tiếng rên rỉ lặng lẽ du dương trong không gian lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Ngân đứng giữa phòng 404, tay vẫn nắm chặt điện thoại, mắt cô vẫn rực lửa quyết tâm. “Bây giờ, mọi sự thật sẽ được đưa lên mạng, và ai cũng sẽ biết Huy đã làm gì.”
Tiếng vang của tiếng máy quay đã dừng lại, chỉ còn lại tiếng thở dốc của ba người, và ánh sáng yếu ớt từ đèn chùm lẻ loi chiếu rọi lên bức tường, như dấu hiệu của một cuộc chiến mới sắp bắt đầu.
Người đàn ông trên ghế bành chợt nở một nụ cười nhạt, ánh sáng le lói qua khung cửa sổ khiến nụ cười như một vết nứt trong bóng tối.
“Thì này, Ngân,” anh nói, giọng điệu lạnh lùng, “Huy đã ký hợp đồng với tôi. Nhiệm vụ của tôi chỉ là thu thập bằng chứng về việc anh ta… ‘đánh bạc’ tài chính của cô.”
Ngân lắc mắt, cảm xúc lẫn lộn giữa ngạc nhiên và tức giận. “Bạn định nói gì? Huy làm gì mà lại…?”
“Huy không chỉ mượn tiền. Anh ta đã chuyển khoản trái phép vào tài khoản riêng, dùng tên cô để vay nợ và rồi lừa dối cả chúng ta.” Người đàn ông nhấc tay, chỉ vào một tập hồ sơ bừa bồi trên bàn. “Đây là sao kê, tin nhắn, và cả video ghi lại lúc Huy đưa tiền vào tài khoản 2… 3… địa chỉ mà cô không hề biết.”
Tuấn nắm chặt tay Ngân, mắt lướt qua các giấy tờ. “Nếu đúng như vậy, thì anh ta đã lừa gạt cô suốt bao lâu rồi?”
“Hơn một năm,” người đàn ông trả lời, giọng không hề dao động. “Cô đã không hề biết mình đang bị ‘đánh cược’ mỗi khi Huy đưa ra những lời hứa ‘đầu tư’ vào dự án nào đó.”
Ngân thở dài, mồ hôi ướt lạnh trên trán. “Vậy… sao Huy lại làm như vậy? Anh ấy không phải…?”
Người đàn ông rùng rợn cười nhẹ. “Anh ấy sợ mất kiểm soát. Vì vậy, anh ta thuê tôi để tôi… giả danh là một người bảo vệ, một người chắc chắn sẽ giữ kín bí mật. Nhưng thay vì giữ hộ, tôi thu thập mọi thứ, rồi sẽ đưa ra ánh sáng.”
Huy bước lại gần, giọng bối rối. “Anh… anh không hiểu. Đó chỉ là… một biện pháp bảo vệ chúng ta!”
“Bảo vệ?” người đàn ông nhếch mép. “Anh bảo vệ ai? Bản thân mình hay… cô?”
Tiếng đồng hồ vang lên 12:01, tiếng kim kéo dài như tiếng thở dốc cuối cùng. Ngân nắm chặt điện thoại, mắt rạng ngời quyết tâm. “Giờ thì mọi thứ đã đủ. Huy, tôi sẽ không để anh trốn được nữa.”
Người đàn ông đưa ra một ổ cứng nhỏ, đặt lên mặt bàn. “Đây là toàn bộ bằng chứng. Khi tôi gửi cho báo chí, không ai có thể phủ nhận.”
Huy nhìn vào ổ cứng, mắt mở to, nở một nụ cười gượng gạo. “Bạn nghĩ sao nếu… chúng ta… giải quyết chuyện này ở ngoài tòa nhà này?”
Ngân quay bước về phía cửa, tay còn rung nhẹ. “Không. Điểm cuối cùng sẽ là ở đây, trong phòng 404, và cuộc chơi sẽ kết thúc khi mọi người nghe thấy tiếng thật.”
Người đàn ông cười một lần nữa, lần này có phần sâu sắc hơn. “Thế thì, hãy để ánh sáng lên, và để sự thật ăn mòn mọi giả dối.”
Tiếng gió lùa qua cửa sổ, mang theo tiếng rì rầm của thành phố ngoài kia, trong khi ba người đứng giữa đêm khuya, mỗi người nắm giữ một mảnh ghép của câu chuyện đang vỡ vụn.
Tiếng chuông phòng vang lên, âm thanh leng keng khiến không gian bỗng chùng lại. Cánh cửa mở hé, một cô phục vụ trẻ trung dừng lại trước bộ bàn, tay cầm khay rượu vang đỏ bóng lánh.
“Chủ nhà muốn mọi người uống cùng,” cô nói, giọng nhẹ nhưng có phần cứng nhắc.
Ngân nhìn khay, ánh mắt đượm lên vẻ ngờ vực. “Ai là chủ nhà?” cô hỏi, giọng run rẩy.
Người đàn ông trên ghế bành nhếch mép, mắt bẩy liếc cô. “Đó là tôi,” anh đáp, giọng lạnh như sắt. “Cứ ngồi, chúng ta sẽ có một đêm không thể quên.”
Huy bỏ qua phần ánh sáng yếu ảo, tiến tới lấy một ly, nở nụ cười gượng. “Đúng là một lời mời không thể từ chối,” anh khẽ nhếch mép.
Tuấn nắm chặt tay ngọc, mắt vẫn dán vào hồ sơ trên bàn. “Nếu đây là trò chơi của anh, thì tôi sẽ không bỏ lỡ bất kỳ thẻ nào.”
Ngân nắm lấy ly rượu, ngón tay cô co lại trên ly như muốn siết chặt một lời hứa. Cô nghiêng đầu, nhìn vào mắt người đàn ông trên bành. “Bạn muốn gì từ tôi?”
Người đàn ông không trả lời ngay, thay vào đó rót rượu vào ba ly, từng giọt rơi vang lên như tiếng trống báo hiệu một bước ngoặt. “Đây là lời mời hòa giải, hay là lời thách thức,” anh lên tiếng, giọng vang vọng trong căn hộ 404. “Bạn muốn nghe sự thật, hoặc tiếp tục sống trong những câu chuyện do Huy tự viết.”
Huy giật mình, tay còn đang cầm ly rơi xuống sàn, tiếng vỡ vang lên hủy hoại một phần không khí. “Ngân, đừng nghe hắn,” anh hét lên, giọng hoảng loạn. “Tôi… tôi chỉ muốn bảo vệ em!”
Ngân nhắm mắt lại trong giây lát, hơi thở cô dày đặc mùi rượu và mồ hôi. “Bao giờ thì bảo vệ trở thành kẻ phản bội?” cô thốt lên, giọng côc cốc nhưng quyết đoán.
Tiếng đồng hồ đánh dứt khoát, kim đang hướng về nửa đêm. Người đàn ông lặng lẽ đưa cho Ngân một thẻ nhớ nhỏ, đặt lên bàn. “Đây là bằng chứng cuối cùng. Khi bạn nhấp một ngụm, tôi sẽ bật video.”
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo. “Nếu tôi uống, thì sẽ là để thấy cuối cùng của mọi lời dối trá,” Ngân đáp, tay cô chạm vào ly, rót một ngụm rượu vào miệng.
Rỗng không khí, ánh sáng từ cửa sổ dập dờm, chiếc thẻ nhớ sáng lên, trình chiếu những đoạn video: Huy đang giao tiền mặt cho người lạ, tin nhắn vay mượn dưới danh nghĩa Ngân, và một cuộc gọi âm thanh lén lút.
Ngân thở dài, mắt rưng rưng nhưng không bỏ mắt vào Huy. “Giờ đây, mọi thứ đã rõ ràng.”
Huy đứng dậy, ánh mắt tràn ngập hoang mang, miệng lắp bắp. “Ngân… tôi có thể giải thích… ”
Người đàn ông nhấc tay ngăn, giọng khắc nghiệt: “Không cần giải thích. Đã đến lúc trả giá.”
Tiếng đồng hồ tiếp tục đong chuông, đêm vẫn chìm trong tiếng vang của rượu và sự thật.
Ngân lặng lại, ánh mắt cô ngước lên người đàn ông trên ghế bành, rồi quay sang ly rượu đang cháy lửa trong tay cô.
“Không, tôi không uống.”
Tiếng giọng cô vừa cắt ngang không khí, vừa vang lên như một tiếng búa rơi.
Người đàn ông không đáp lời, thay vào đó đứng dần, bước tới gần hơn một bước, tay trái nhanh chóng nắm chặt cổ tay Ngân.
“Hãy ngồi lại,” anh thốt, giọng lạnh lẽo như sàn băng. “Bạn sẽ không thể thoát khỏi đây nếu không chịu.”
Ngân cố gắng kéo tay ra, nhưng sức mạnh của anh quá mạnh. Cô cảm nhận được da tay mình bị một lực nặng nề siết chặt, như muốn dập tan mọi quyết tâm.
“Hãy ngồi!”
Anh kéo cô lùi vào ghế bành, đẩy nhẹ nhưng quyết liệt, khiến Ngân ngã gục, đầu chạm vào đệm nệm.
“Đừng có chống lại tôi nữa.”
Đôi mắt người đàn ông lấp lánh một tia ác ý, ánh sáng đèn neon trong căn hộ 404 phản chiếu lên khuôn mặt khắc nghiệt.
Ngân rút một hơi dài, mắt cô cố gắng bám lấy điểm tối trên tường, tìm một lối thoát.
“Bạn nghĩ mình có quyền quyết định tôi sai hay đúng?” cô lặng lẽ, giọng run rẩy nhưng không kém phần kiên quyết.
“Quyền?” người đàn ông cười khẩy. “Quyền là thứ tôi mua được.”
Huy đứng gần cửa, tay vẫn run, như muốn cầm một vũ khí nào đó nhưng lại không dám tới.
“Ngân, đừng…” Huy thở hổn hển, ánh mắt lo sợ xen lẫn giận dữ. “Anh sẽ không để anh ấy làm bất cứ điều gì với em!”
Ngân cảm thấy tim mình đập mạnh, không còn là tiếng thở mệt mỏi mà là tiếng trống dồn dập trong đầu.
“Bạn có nghĩ mình đang thắng không?” cô thốt lên, mắt cô bắn tia lửa giận dữ vào người đàn ông. “Nếu tôi không uống, thì câu chuyện không bao giờ có hồi kết.”
Người đàn ông cười nhạt, đầu gối đè lên bàn, trong khi tay kia vẫn siết chặt cổ tay Ngân.
“Thì chúng ta sẽ chơi một trò khác,” anh nói, giọng như tiếng vang trong hầm mìn. “Đây không phải về rượu. Đây là về sự chấp nhận.”
Huy bất chợt nắm chặt cánh tay mình, ngón tay cắn vào da. “Bạn sẽ trả giá cho mỗi lời nói dối,” anh lẩm bẩm.
Ngân giật lên, cảm nhận được hơi lạnh lan tỏa từ bàn tay người đàn ông. Cô siết chặt tay mình, cố gắng duy trì một chút sức mạnh.
“Nếu anh muốn chơi,” cô thở mạnh, “tôi không cần rượu. Tôi sẽ để cho sự thật tự mình rớt xuống.”
Người đàn ông thở dài, mắt dừng lại trên thẻ nhớ mà mình đã đặt trên bàn.
“Rất tốt,” anh mỉm cười, “bởi vì bây giờ, không còn gì còn lại ngoại trừ những gì bạn không muốn thấy.”
Tiếng đồng hồ tiếp tục đánh, kim đồng hồ chuyển sang 12 giờ đêm, và trong không gian ngột ngạt, tiếng thở hổn hển của Ngân và Huy hòa quyện cùng tiếng ầm ầm của sự bất an.
Tiếng vang mạnh rúng rợn bật lên từ phía cửa sổ, khiến khung cửa rung lên như những con gà trống đồng ruột. Ngân giật mình, mắt cô bám chặt vào người đàn ông trên ghế bành, trong khi Huy tự động rón rén lùi lại, tay vẫn nắm chặt vào tay áo.
“Cái gì vậy?” Huy lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào.
Cửa sổ mở to, gió lạnh thổi vào, mang theo mùi dầu và mùi đất ẩm. Một chiếc xe tải khổng lồ, màu xanh đậm, được gắn logo cũ kỹ, đậu ngay bên ngoài, cản trở lối ra phố. Đèn pha chiếu sáng vào căn hộ 404, làm tăng thêm vẻ ám ảnh.
“Đừng có lại nữa!” Người đàn ông trên ghế bành hét lên, lặng lẽ xoay người, rồi nhanh chóng kéo Ngân lại phía mình. “Bạn nghĩ mình thoát được khi đã bước vào lưới của tôi?”
Ngân cố gắng lùi lại, nhưng bàn ghế và chiếc đèn trần đã chen vào, cô không thể di chuyển được. Huy, với tiếng tim đập dồn dập, liếc nhìn chiếc xe tải, thấy một người lạ mặc áo màu đen, đội mũ bảo hiểm, đứng chờ trong bóng tối.
“Tuấn?” Huy gầm lên, nhận ra người ấy — người bạn cũ, cảnh tượng quay đầu, người mà anh và Ngân đã từng gặp trong chuyến đi Đà Lạt.
“Anh không muốn tôi ở đây lại sao?” Tuấn đáp, giọng vang vọng qua cửa sổ, âm thanh còn dày đặc hơn trong môi trường bầu không khí nặng nề.
“Bạn không có quyền quyết định” người đàn ông trên ghế bành cười khẩy, bàn tay vẫn siết chặt cổ tay Ngân. “Dù có bao nhiêu người đứng về phía bạn, cuối cùng vẫn chỉ có tôi.”
Ngân rít lên, tiếng cô âm vang như tiếng gió cắt qua rừng thông. “Nếu anh đã mang mọi thứ này tới, thì sao chúng ta không cầm lại? Tôi sẽ không để anh thắng.”
Tiếng cánh cửa của xe tải vang lên, khoá sắt kêu đinh, người đàn ông trong mũ bảo hiểm bước ra, đặt một tay lên tay lái, mắt nhìn chằm chằm vào Ngân. “Đây không phải là một trò chơi,” anh nói, “đó là sự trả thù.”
Huy cầm chặt chiếc điện thoại trên tay, mặc dù điện thoại đang tắt. “Nếu có ai giữ gìn chân lý, thì chính là tôi,” Huy hô lên, ánh mắt dùng giọt mồ hôi trên trán làm vũ khí.
Ngân nhìn Huy, rồi quay lại người đàn ông trên ghế bành. “Cứ như vậy, tôi sẽ không chết mà không biết sự thật.” Cô thả tay từ vòng tay kẹp, nhưng lực nặng của anh vẫn chưa rời bỏ.
Cây bút kim cương trên tay người đàn ông rung lên, họa tiết trên thân xe tải phản chiếu ánh sáng nhấp nháy. “Bạn chỉ đang đánh đổi mạng sống của mình cho một giây phút bình yên ảo,” anh thì thầm, phía sau tiếng bánh xe cản trở tiếng động của thành phố.
Tiếng đồng hồ tích tắc nhanh hơn, dù kim đồng hồ vẫn ở 12 giờ đêm. Huy vung vẫy tay, cố gắng bật điện thoại, nhưng không kịp. Ngân, trong khoảnh khắc cuối cùng, bật một tiếng cười nhèm nhèm, ánh mắt cô khẽ lấp lánh một tia hy vọng: “Bạn sẽ biết ngay hôm nay, mọi trò lừa không bao giờ thắng được cuộc chơi thật sự.”
Xe tải nổ mạnh, một tiếng ầm ầm làm vỡ tan không khí ngột ngạt. Cánh cửa sau mở ra, một cánh cửa metal sắt rạo rực hắt lên ánh đèn neon, lộ ra một bộ dụng cụ gỗ và một túi đựng thuốc nổ. Người đàn ông trên ghế bành rón rách, mắt mở to như chạm vào lỗ hổng trong tim.
“Chạy đi!” Tuấn la, trong khi nhô tay ra, kéo Huy ra khỏi cánh cửa, để lại Ngân đang méo mó giữa tiếng vang của khung cửa sổ vỡ vụn.
Cú va chạm mạnh cuối cùng khiến chiếc xe tải đổ vào tường chịu lực, vang lên âm thanh kẽo kẹt của kim loại. Bầu không khí trong căn hộ 404 bỗng dừng lại, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của Ngân, tiếng chuông điện thoại vang lên lần cuối, và một tiếng ngân vang vỡ vụn của kính.
Tuấn lùi một bước, mắt dõi chặt vào Ngân đang chao đảo. Anh nắm chặt tay tay cầm của chiếc máy tính cầm tay, nhấn nút mở cửa sổ kim loại. Cánh cửa rên rỉ, bánh xe cản ra khỏi lớp bụi, lộ ra không gian tối tăm bên ngoài.
“Cứ yên lặng, Ngân! Đừng kêu lên,” Tuấn thầm thì, giọng nghẹt thở.
Ngân lăn lướt bàn tay lên trên thân mình, cố gắng giữ thăng bằng giữa chỗ ngồi và cánh cửa. “Bạn muốn làm gì? Đừng… đừng làm gì nữa!”
Tuấn không đáp lời, chỉ di chuyển ngón tay lên phím. Anh gõ nhanh dòng lệnh, mặt máy tính phát sáng xanh le lói trong bóng tối. “Đây là tín hiệu thực tế, không phải trò chơi,” anh lẩm bẩm, mắt không rời khỏi màn hình.
“Bạn… đang… sao?” Huy gào lên, giọng hoảng hốt, cố kéo tay mình tới thiết bị tín hiệu.
“Cảnh sát sẽ đến trong vòng ba phút,” Tuấn liền lên tiếng, không chậm mà đầy quyết tâm. “Bạn không thể cản vô tình này được.”
Cánh cửa sổ mở rộng hơn, gió lạnh thổi vào, làm băng trái tim chùng chội. Người đàn ông trên ghế bành co rúm lấy người cô, móng tay óc vào cổ tay Ngân, cố ngăn cô rời khỏi vòng tay.
“Đừng để cô ấy chạy thoát!” Người đàn ông la lên, giọng úp rủ. “Ta đã chuẩn bị mọi thứ.”
Tuấn cúi xuống, đặt máy tính lên tay Ngân. “Nhanh, nhấn nút X ngay bây giờ,” anh chỉ tay.
Ngân chớp mắt, tay run rẩy nhưng vô cùng quyết liệt. “Được rồi!” cô hét lên, nhấn vào biểu tượng đèn đỏ. Hệ thống âm thanh le lách qua khung cửa sổ, phát ra tiếng vang kéo dài, báo hiệu khẩn cấp.
Tiếng còi liên tục vang lên, đèn đỏ nhấp nháy khắp khu vực. Huy nhảy lên, kéo một tay chồm trượt lên ghế bành, đổi hướng người đàn ông. “Người này đã nghe rồi!” anh hét, vung tay ra, cố phá vỡ vòng kẹp.
Người đàn ông trên ghế bành thở gấp, mắt loạng choạng nhìn ra hướng tiếng còi. “Không… không thể…!” anh ngã xuống khóc thở, tay còn bám chặt vào đệm.
Bên ngoài, tiếng còi xe cứu hỏa và âm thanh của chiếc taxi đang nhấp nhô qua lối vào tầng 12 dần gần lại. Đèn tín hiệu xanh lấp lánh, ánh sáng chiếu qua những khe hở, dần chiếu vào căn hộ 404, lộ rõ khuôn mặt hoảng loạn của mọi người trong phòng.
“Cứ chạy ra ngoài, ngay!” Tuấn hô, mắt không rời mắt Ngân. “Cảnh sát đang tới, còn lại chỉ là thời gian.”
Ngân bật chân, ngả người ra phía cửa sổ, tay nắm chặt máy tính cầm tay như một chiếc khiên. Cô cúi đầu, thở nhanh, “Cảm ơn anh…”
Tuấn nở một nụ cười lạnh lẽo, “Tôi không làm gì cho danh dự, mà vì công lý.”
Cửa sổ sập bật vào, hơi lạnh cắt thẳng tim họ, và trong giây chốc, tiếng còi cảnh báo dội lên đến mức trời bỗng rực sáng hơn.
Người đàn ông trên ghế bành nhấc đầu lên, ánh mắt lấp lánh lạnh lùng như lưỡi dao. Nụ cười ghê tởm hiện ra trên môi, rình rập trong bóng tối. Anh vung tay ra, lấy ra một chiếc đồng hồ cát bằng thủy tinh mờ, mạt mộ trong ánh sáng nhấp nháy của đèn báo nguy hiểm.
— Được rồi, Ngân, Huy, và cả anh Tuấn, — giọng người đàn ông vang lên âm trầm, đứt đoạn, “thời gian còn lại chỉ còn… ba phút rưỡi thôi.”
Anh lật đồng hồ, hạt cát rơi rì rào như tiếng tim đập nhanh. Mỗi giọt dường như lặng lẽ đếm ngược đến ngày tận cùng. Cả ba người đứng trong căn hộ 404, tim họ thở ngắt, mắt lơ đãng dõi theo dòng cát trượt xuống đáy.
Ngân nín thở, tay run còn chặt chẽ giữ máy tính như một lá chắn cuối cùng. “Bạn… muốn gì?” cô hắt lên, giọng nghẹn nợ.
— Đổ bùa cho một trò chơi chết người, — người đàn ông trả lời, mắt không rời đồng hồ cát. “Nếu các người không nhặt lại mảnh vụn của mình, cả tòa nhà sẽ biến thành lửa thiêu đốt.”
Huy lao tới, cố gắng xô đẩy người đàn ông ra khỏi ghế. “Ngươi dám!” anh hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm. “Ta sẽ không để cô bé chết!”
Người đàn ông lắc đầu, mũi mỏng như dao cắt không khí. “Thật đáng tiếc,” anh khẽ cười, “các người chỉ có một lựa chọn duy nhất: bấm nút X trên máy tính để dừng quá trình… nhưng thời gian đã trôi qua quá nhanh.”
Tuấn bước lại, mắt cháy lên ngọn lửa quyết chiến. “Nếu không có đủ thời gian, thì ít nhất chúng ta sẽ làm cho nó không thành công!” Anh vung tay, chỉ vào bảng điều khiển âm thanh sàn nhà, nơi một dây cáp đỏ đang lóe lên.
Ngân liếc nhìn đồng hồ cát, nhận ra hai giây cuối cùng đang trôi. “Nó còn… chín giây!” cô hắt thở, vòng tay gọn kéo cánh cửa sổ mở rộng, để luồng gió lạnh khuấy động không khí.
Trong giây chập chờn, người đàn ông bèn quay lại, nhấn nút trong túi áo. “Cứ chuẩn bị,” anh gầm lên, “bởi vì khi đồng hồ dừng, mọi vật sẽ bị phá tan!”
Ánh sáng xanh lơ lắt le lói dần tắt. Đôi mắt mọi người dồn dập thành một vòng tròn sợ hãi, nhưng cũng là một ánh lửa không chịu khuất phục. Họ biết: chỉ còn ít giây để quyết định số phận.
Ánh sáng xanh lơ lắt le lói dần tắt, nhưng đồng hồ cát vẫn rực lên một luồng sáng yếu ớt, như một ngọn đuốc trói buộc thời gian. Không khí trong phòng bỗng chùng lại, tiếng gió lạnh thổi qua khe hở của cửa sổ mở rộng, rắc những luồng hơi lạnh vào tim mọi người.
Ngân hoảng hốt hồn, mắt cô dán chặt vào viên cát đang rơi. “Ba phút rưỡi… còn chưa tới ba!” cô thở dốc, tay còn nắm chặt máy tính như muốn bảo vệ cả thế giới.
Huy, mắt lộ lên một tia quyết tâm, nhanh chóng lùi lại một bước, rồi lao thẳng tới chiếc bảng điều khiển âm thanh trên tường. “Tôi sẽ cắt nguồn! Nếu chúng ta chặn được năng lượng, đồng hồ sẽ dừng lại!” anh hét lên, tay ngón trỏ nắm chặt công tắc đỏ.
Tuấn, dù khuôn mặt còn hầm hố, nhưng không hề chùn bước. Anh bật mạnh tay vào ghế bành, cố gắng làm rung ngầm chiếc đồng hồ cát. “Nghe này, nếu chúng ta làm cho chiếc đồng hồ bị lệch, dòng cát sẽ ngừng,” anh gầm, giọng rít như gió lùa.
Người đàn ông trên ghế bành quay đầu lại, mắt sáng lờ loang khói bụi. “Các người thật ngu ngốc!” anh cười rắc rối, kéo ra một thanh kim loại khía sắc. “Kiểu này, một cú chạm và mọi thứ đều tan biến.”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Đèn báo nguy hiểm nhấp nháy một lần cuối, rồi tắt hẳn. Căn hộ chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn phản chiếu ánh sáng xanh từ đồng hồ cát. Tiếng gió lạnh thổi mạnh hơn, làm rèm cửa sờn rách, vang lên tiếng xì xào như tiếng thở dài của cả tòa nhà.
Huy quẹt công tắc, nhưng dây điện đã mất điện. “Mất tích!” anh lẩm bẩm, mắt dán vào Đồng hồ, hy vọng tìm được một khoảnh khắc còn lại.
Tuấn vung tay lên, đập mạnh vào khung đồng hồ. “Nếu không dừng được, chúng ta sẽ phá hỏng nó!” anh la, cố gắng kéo chặt kim đồng hồ, khiến hạt cát rơi chậm hơn.
Ngân, trong một khoảnh khắc quyết liệt, đẩy chiếc laptop ra khỏi tay, nhảy lên ghế bành, dùng đầu gối tựa vào vai người đàn ông. “Đừng để anh ta chạm vào tay cầm!” cô hét, mắt lấp lánh giận dữ và sợ hãi.
Người đàn ông gượng lại, nở một nụ cười lạnh lẽo. “Bạn không biết mình đang chơi với gì?” anh trả lời, tay vẫn nắm chặt đồng hồ.
Huy bất ngờ bật một tiếng cười khẩy, nhưng ngay lúc đó, cánh cửa sắt bỗng mở ra, ánh sáng trắng chói lóa xuyên qua khe hở. Một tiếng còi xe taxi vang lên ngoài trời, làm cho không khí tê liệt.
Bên ngoài, một chiếc taxi đèn đỏ lấp lánh đã dừng trước cửa. Họ nhìn thấy ánh sáng lạ, một bóng người trong áo khoác đen xuất hiện, tay cầm một cục pin phát sáng. “Cứ hở ra, thôi!” người lạ gọi, giọng vang lên như tiếng chuông ngân.
Tuấn nhanh chóng cầm tay Người lạ, kéo cục pin tới đồng hồ. Ánh sáng xanh yếu dần bình minh chuyển sang ánh sáng trắng rực, làm đồng hồ cát rạn nứt, hạt cát rơi ra nhanh hơn. “Không… không được!” người đàn ông la lên, nhìn hạt cát biến mất trong không gian.
Ngân, Huy và Tuấn cùng nhau đẩy đồng hồ ra khỏi ghế bành, để nó rơi tứ phía đất, tiếng vỡ của thủy tinh vang lên trong căn phòng. Một luồng hơi lạnh bốc lên, làm cho không gian bốc hơi, sợi khói mỏng lan tỏa.
Khi đồng hồ vỡ, tiếng rì rầm của cát ngừng lại, ánh sáng xanh tắt hẳn. Căn hộ chìm trong bóng tối sâu thẳm, nhưng bên ngoài, tiếng còi taxi và tiếng thở dài của gió vẫn vang vọng.
Ngân thở phào, vòng tay gói lấy hàng ba người. “Chúng ta đã làm được,” cô thì thầm, mắt rưng rưng dưới ánh trăng le lói từ cửa sổ.
Người đàn ông trên ghế bành đứng dậy, tay vẫn còn bọc trong lớp bụi, mắt dồn dập lửa. “Các người sẽ trả giá,” anh lẩm bẩm, rồi quay lưng bước ra cánh cửa, biến mất trong bóng tối dày đặc, để lại tiếng cửa kẽo kẹt vang lên một lần cuối.
Ngân cúi người về phía điện thoại trên sàn, ánh sáng le lói từ đồng hồ cát còn lại phản chiếu lên mặt kính mờ. Cô nhấc máy lên, ngón tay cô chạm vào nút nguồn – thiết bị vẫn tắt, không hề rung lên.
“Cái chết thấu thớt như câu chuyện chúng ta vừa trải qua, mà lại không có… điện thoại nữa,” Ngân lẩm bẩm, mắt cô dò xét kỹ lưỡng khung viền vỡ.
Huy, ngay bên cạnh, cúi xuống khám phá một góc tối của bàn. “Có gì ở đây không?” anh hỏi, giọng nghẹn ngào.
“Thấy không, tiếng kêu của đồng hồ vẫn vang dội trong đầu tôi,” Tuấn đáp, tay nắm chặt vào chiếc ghế bành đã rời bỏ, “Nhưng có lẽ chúng ta đã quên một chi tiết quan trọng.”
Ngân chợt ngừng lại, mắt cô mở to khi một luồng ánh sáng nhạt từ màn hình điện thoại bỗng chợm lên – một tin nhắn mới xuất hiện trên nền đen. Cô lắc nhanh tay, mở khóa mà không có mật mã, vì màn hình đã bật lên tự động khi cảm nhận được chạm nhẹ.
**Tin nhắn:** “Nếu có chuyện gì xảy ra, đừng tin bất kỳ ai.” — Huy
“Cái gì?!” Huy bật lên, giọng rung lên vì ngạc nhiên và sợ hãi. “Đây là… tôi đã gửi cho mình? Khi nào?”
Ngân thở dài, mắt cô ngập tràn lo âu. “Có lẽ… có thể anh đã biết điều gì đó trước khi chúng ta tới đây. Cậu đã chuẩn bị cho một kịch bản mà chúng ta không hiểu.”
Tuấn gượng gạo đứng dậy, ánh mắt đăm chiêu vào Người đàn ông trên ghế bành, giờ chỉ còn là một bóng hình mờ ảo trong đêm. “Anh ấy… đã biết chúng ta sẽ không tin ai, nhưng chúng ta cần làm gì bây giờ?”
Ngân bật chế độ pin dự phòng trên điện thoại, rồi nhanh chóng gửi tin nhắn ngắn tới một số chưa xác định. “Đừng đến đây. Cảnh báo đã được kích hoạt.”
Tiếng cừu lên của thiết bị điện thoại vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng đồng hồ hắt tiếng báo nguy.
“Huy, chúng ta phải rời đi ngay,” Ngân thở gấp, “Cứu mình, cứu người còn lại, và… đừng quay lại.”
Huy gật đầu, ánh mắt anh bốc cháy quyết tâm. “Đúng. Không còn thời gian cho trò chơi của kẻ đó.”
Cả ba người chạy tới cửa sổ, nhìn ra hành lang tối om. Ở phía dưới, một chiếc taxi chờ, đèn đỏ loe lấp lánh dưới cơn mưa ngắt quãng. Họ vặn khóa cửa, bật đèn pin trên điện thoại, và lao ra khỏi căn hộ chung cư tầng 12, để đằng sau mình chỉ còn lại bóng tối và một tin nhắn vang vọng.
Tuấn rón rén kéo máy tính xách tay cũ ra từ túi áo khoác, ánh đèn flash của màn hình lập lờ lợ trong bóng tối. Ngân và Huy đứng quanh, mắt dõi theo từng nhấp chuột.
“Wi‑Fi cũ này vẫn còn hoạt động? Nghe nói nó đã bị ngắt ba tuần trước,” Huy lẩm bẩm, giọng không còn rùng rợn.
Tuấn gập tay lại, mắt rỉ ánh quyết tâm. “Không, nó đã được lắp lại trong mối nguy hiểm này. Đó là kênh duy nhất không bị theo dõi.” Anh nhanh chóng gõ địa chỉ IP, nhập mật khẩu cũ, rồi mở một cửa sổ chat ẩn danh.
Ngân nín thở, tay nắm chặt cổ tay Huy. “Cứ nhanh thôi, nếu ai đó nghe thấy…”
Tuấn gõ tin nhắn ngắn gọn, mỗi ký tự vang lên như tiếng súng.
**Tin nhắn:** “Cảnh báo! Ngay bây giờ! Họ đang tới phòng 404. Gặp ngay. – T”
Màn hình xuất hiện dấu “đã gửi”. Tuấn rít lên, mắt nhợt nhạt trong ánh flash. “Đã tới rồi. Tôi vừa dùng lại Wi‑Fi cũ để xuyên qua firewall. Bạn cảnh sát của tôi đã nhận được.”
Huy cúi xuống, lặng lẽ lấy điện thoại cũ của mình – vẫn bật lên nhờ pin dự phòng. “Nếu anh ấy tới, chúng ta sẽ không còn thời gian để chạy.”
Ngân nắm chặt tay Tuấn. “Đừng để họ thấy chúng ta sợ hãi.”
Tiếng còi xe cứu thương vang xa, ánh sáng đèn nhấp nháy từ khe cửa sổ. Dòng người ngập tràn trong bóng tối: một chiếc taxi chờ, một đám cảnh sát trong áo khoác gió. Tuấn quay sang Huy, giọng cứng rắn: “Họ sẽ tới dưới 5 phút.”
Huy thở nhanh, ánh mắt bám chặt vào cánh cửa. “Ngân, chúng ta phải ẩn mình trong hậu trường. Đợi họ vào rồi… kéo dây điện, làm ngắn mạch. Chúng ta sẽ tạo lối thoát cho Tuấn.”
Ngân lùi lại, nhắm mắt rồi mở ra một nụ cười khẽ, nhưng không phải vì an ủi. “Nếu họ bất ngờ, chúng ta không thể quay đầu lại.”
Tiếng chuông xe cảnh sát vang lên, đèn pha quét qua cánh cửa. Cảnh sát tiên phong mở cửa, bước vào phòng 404. Họ nhanh chóng lướt qua, mắt dán vào chiếc điện thoại mà Tuấn vừa gửi.
“Bạn cảnh sát đã hứa sẽ tới ngay,” Tuấn thầm nghĩ, tiếng tim vang dội trong đầu. “Bây giờ, chỉ còn một con đường duy nhất để sinh tồn.”
Tiếng còi xe cứu thương vang rền, đèn xanh ánh chớp rọi qua khe cửa sổ, phủ lên tường phòng 404 một lớp sáng lạnh lẽo. Cảnh sát bám đuôi, trong khi Huy vẫn nắm chặt chiếc điện thoại cũ, mắt kẹt vào bức ảnh mờ của Tuấn trên màn hình.
Trong khoảnh khắc tối tăm, một người đàn ông lạ xuất hiện trên ghế bành cũ. Anh không mang áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi trắng cũ rách và quần jeans xỉn màu, khuôn mặt che khuất phần lớn dưới chiếc mũ lưỡi trai ngụy trang. Đôi mắt lạnh lùng của anh quét qua ba người ngồi, dường như đã tính toán mọi khả năng.
— “Không còn thời gian nữa,” anh nói, giọng trầm ngắt quãng, độ vang nhẹ như vang vọng trong một hầm mười.
Ngân cầm chặt tay Huy, máu lạnh chảy dọc theo những mạch máu trên cổ tay.
— “Bạn là ai? Đến để làm gì ở đây?” Huy hét lên, giọng rung lên vì lo lắng.
Người đàn ông lặng lại, mắt lướt sang chiếc thẻ lệnh đặt trên bàn, lá phẳng và rách nứt ở góc.
— “Đây là lệnh cuối cùng.” Anh nhấc thẻ lên, chỉ cho thấy một dải chữ mờ mịt: “Rời đi. Đừng quay lại. – T”.
Huy nở một nụ cười khẩy, dù mặt không thể giấu nỗi sợ.
— “Nếu đây là lời cảnh báo, tôi sẽ không nghe.”
Trong nháy mắt, người đàn ông đứng dậy, đẩy ghế bành sang lề, và lao ra khỏi cánh cửa sổ mở to, nơi ánh sáng xanh kỳ lạ đang rải khắp mặt đất. Anh bước nhanh như gió, đôi chân không để lại tiếng động nào trên sàn gạch ẩm ướt. Khi cửa sổ đóng lại, tiếng gió thổi qua khe hở vang lên một tiếng kêu rít.
— “Cái này sẽ dẫn họ tới nơi mà không ai có thể ngăn cản,” Tuấn thốt lên, mắt bừng sáng khi nhìn vào thẻ lệnh tạ.
Ngân ngậm ngùi, nắm chặt tay Huy hơn nữa, trong đầu cô chỉ còn âm thanh của tiếng còi xe, ánh sáng xanh và chữ “Rời đi” vang vọng trong không gian ngột ngạt.
Huy vung tay lên, xé toạc thẻ lệnh ra thành từng mảnh vụn, dồn vào ngăn kéo tủ.
— “Hãy chuẩn bị, chúng ta phải trốn vào tầng 13, lối thoát sau cánh cửa khẩn cấp. Không còn thời gian mất nữa,” Huy thầm thì, mắt lấp lánh quyết tâm.
Người đàn ông trên ghế bành không để lại dấu vết, chỉ để lại tấm thẻ lệnh rời rạc, như một mảnh ghép của một bức tranh tối tăm đang dần hiện ra.
Cảnh sát bật còi bánh xe, đèn xanh nhấp nháy qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào phòng 404. Hai chiếc xe cảnh sát đỗ ngay trước cửa, lính gác nắm chặt khẩu súng, ánh mắt rùng rợn. Ngân đứng mái tóc vẫn còn rơi ướt, áo váy nhung đỏ ôm sát, ánh mắt lấp lánh sợ hãi và quyết tâm. Huy, tay vẫn nắm chặt điện thoại cũ, quay sang cô, miệng lặng lẽ nhưng khuôn mặt dốc lại như muốn bứt ra khỏi bức tường.
“Cái này phải ra khỏi nhà ngay!” Huy gào lên, giọng cắt ngang tiếng còi. Anh vung tay chỉ về phía cửa ra vào, nơi những chiếc cờ đèn xanh đang rực rỡ.
“Bây giờ chúng tôi sẽ đưa cô và anh ra ngoài,” một sĩ quan cảnh sát nói, giọng lạnh lùng, không để ý đến ánh mắt rối bời của Huy.
Huy cào móng vào ngực áo, lặng lẽ nhìn Ngân, rồi giật mạnh vào tay cô, kéo cô ra khỏi bức tường bách. “Cứ về đi, Ngân, đừng quay lại nữa.” Ngân không kịp đáp, chỉ kịp lùi lại, mắt cô dừng lại ở tủ gỗ cũ – cửa mở hé, lộ ra một rổ tài liệu dày cộp: sổ sách, bảng sao kê, giấy tờ ngân hàng, chứng cứ tài chính của Huy. Đôi mắt cô mở to, ánh sáng xanh phản chiếu trên giấy tờ, như một lời thề đã được tiết lộ.
“Cứ để nó lại, chúng ta đi ngay,” Huy thở dài, giọng nghẹn ngào. Lời nói vừa dằn vặt vừa dứt khoát, nhẹ nhàng như cơn gió cuối cùng trước bão.
Cảnh sát kéo họ ra khỏi thang máy, đưa họ lên xe taxi đang ngồi chờ. Xe tung tăng rời khỏi tòa nhà, ánh sáng của thành phố quay lại bên ngoài. Khi xe dừng lại tại trạm cảnh sát, một người bảo vệ mở cửa xe và đưa sổ tài liệu ra. Cảnh sát kiểm tra nhanh, khẽ gật đầu đồng ý.
“Phòng 404 sẽ bị thu giữ,” người bảo vệ nói, chậm rãi, mắt lướt qua tủ mở. Anh nắm lấy một chiếc móc sắt, buộc chặt nắp tủ, rồi đặt vào chiếc xe vận chuyển.
Ngân nhìn lại, tim cô đập mạnh như tiếng trống. Cô nhìn lần cuối vào tủ, nơi từng là nơi giấu kín những tội ác tài chính, và nhận ra mình đã được cứu – không chỉ khỏi nguy hiểm ngay lập tức, mà còn khỏi vòng xoáy tội lỗi của Huy. Cô thở dài, mắt nhòa dần trong ánh đèn đô thị, lòng tràn ngập một cảm giác vừa nhẹ nặng vừa đầy hy vọng.
—
Ánh sáng thành phố dần bớt đi, lặng yên như một lời hứa không gian trầm. Ngân ngồi trong taxi, tay vẫn giữ chặt võng vải cũ của cô, đôi mắt hướng về quãng đường phía sau. Cô nhớ lại những đêm dài mơ hồ, những tiếng thì thầm của tin học, những giấc mơ chưa thành hiện thực. Bây giờ, mọi thứ đã thay đổi, nhưng cô vẫn cảm thấy một phần của mình còn dính chặt vào những tảng đá nặng nề của quá khứ. Cô hiểu rằng, dù có thể trốn tránh được những cú sốc ngay lập tức, thì nỗi ám ảnh và những lỗi lầm mới thực sự ở phía trong.
Trong khoảnh khắc trầm lặng ấy, Ngân tự hỏi: Liệu cô có thể tha thứ cho bản thân, cho Huy, cho những quyết định đã đưa cô tới bờ vực? Cô nhận ra rằng sự tha thứ không phải là việc quên đi, mà là học cách bế tắc cho quá khứ trở thành sức mạnh để tiến về phía trước. Cánh cửa trong tim cô dần mở ra, để ánh sáng mới len lỏi vào, ấm áp và yên bình. Trên mặt đường, chiếc taxi lăn bánh chầm chậm, mang cô về một tương lai không còn ánh mắt dối trá và những bí mật đen tối. Cô thở dài, nở một nụ cười nhẹ, như một cánh hoa đón nhận nắng mới sau cơn mưa bão. Cuộc đời vẫn tiếp tục, và với mỗi bước chân, Ngân sẽ học cách sống nhẹ nhàng hơn, biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên mà cô đã từng tìm kiếm trong bóng tối.