Vì Đồng Ti;ền, Hai Mẹ Con Cùng Vướng Vào Một Người Đàn Ông – Sự Thật Cuối Cùng Khiến Cả Nhà S;ụp Đ;ổ…..
Tôi lao vào người đàn ông trước mặt, đổ cả can xăng lên cả hai. Hơi xăng xộc lên mũi cay xè, nhưng tôi chẳng còn đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó nữa. Trong tích tắc, chiếc bật lửa trong tay bật sáng. Ngọn lửa xanh rít bùng lên như con quỷ đói. Tôi chỉ kịp nghe tiếng hét thất thanh của anh ta, rồi da thịt tôi nóng rẫy, đau như ai lấy dao cứa từng nhát. Đến lúc lực lượng cứu hỏa dập tắt đám cháy, tôi biết mình đã mất khuôn mặt. Nhưng tôi không hối hận. Trên xe cứu thương, tôi gào khóc, không phải vì đau, mà vì một câu nói ám ảnh: “Mẹ ơi, con phải cứu mẹ!”
Người ta bảo tôi điên. Có lẽ đúng. Nhưng họ không biết tôi đã trải qua những gì để đến nước này.
Tôi tên Liễu Như Bình, sinh năm 1993, tại Yên Đài. Ngày tôi vài tháng tuổi, bố tôi mất trong một vụ tai nạn xe hơi. Mẹ tôi, bà Tôn Hồng Mai, thà ở vậy nuôi tôi, chứ nhất quyết không tái hôn. Hồi nhỏ, tôi thấy mình khổ lắm. Mẹ làm công ty nhà nước, rồi công ty giải thể, mẹ mất việc năm 2002. Tôi học lớp hai, mỗi tháng chỉ có hai ba đồng tiền tiêu vặt, không đủ mua nổi cái bánh hamburger. Bạn bè trong lớp ngày nào cũng mang đồ ăn ngon, tôi chỉ biết cúi mặt xuống bàn. Có lần họp phụ huynh, giáo viên yêu cầu cả nhà cùng tham gia. Tôi nhất quyết không đi. Mẹ quát, tôi khóc nức nở: “Mẹ ơi, chúng nó cười nhà mình nghèo!” Mẹ tôi im lặng, nhưng tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe. Hôm ấy mẹ thề: nhất định phải cho tôi một cuộc sống giàu có.
Và mẹ đã làm được.
Năm 2003, mẹ vay tiền mở cửa hàng tạp hóa trên đường Nghênh Xuân. Mẹ chăm chỉ, lại biết nấu nướng, hàng hóa vừa túi tiền, khách đến tấp nập. Hai năm sau, mẹ tích lũy được hơn 200.000 tệ. Cạnh cửa hàng là một khu chung cư cao cấp, và một người đàn ông trung niên lịch sự hay ghé mua thuốc. Đó là Vương Thục Phong, quản lý tín dụng ngân hàng. Một lần ông ta dẫn hai người đàn ông sang trọng vào mua sáu bao thuốc Trung Hoa. Mẹ tôi khen: “Anh Vương giỏi thật, nhiều người tặng quà thế này!” Vương Thục Phong cười khẩy: “Làm công trình, kiếm chục triệu, trăm triệu, vài bao thuốc là gì.” Mẹ tôi nghe mà mơ màng.
Rồi mẹ lao vào làm công trình. Từ cửa hàng tạp hóa, mẹ bắt đầu chạy khắp nơi tìm dự án nhỏ. Có cửa hàng riêng, mẹ dễ thuyết phục đối tác. Hai năm sau, công ty xây dựng của mẹ có hơn 50 nhân viên, tài sản hàng triệu tệ. Tôi từ một đứa trẻ tự ti biến thành công chúa bạch tuyết trong mắt bạn bè. Tiền tiêu vặt của tôi là cả xấp tiền trăm. Tôi mặc đồ Lining, được vào trường quý tộc cấp hai, cuối tuần thản nhiên mời bạn bè đi ăn tiệc linh đình.
Nhưng tôi không hư. Tôi hiểu sự vất vả của mẹ.
Kỳ nghỉ nào tôi cũng dậy sớm nấu cơm, pha nước tắm cho mẹ. Mẹ đi giao tiếp tối muộn, tôi gọi xe ra tận cửa khách sạn đợi. Có lần mẹ đi họp lớp cấp ba về, nửa đêm tôi nghe tiếng khóc khe khẽ trong phòng. Tôi lén đứng dậy, thấy mẹ ôm ảnh bố khóc. Bạn bè mẹ ai cũng có chồng đi cùng, chỉ có mẹ lẻ loi. Tôi xông vào ôm mẹ: “Mẹ ơi, mẹ kiếm người đàn ông đi, con ủng hộ mẹ!” Mẹ ôm tôi, nước mắt rưng rưng: “Con gái à, con là tất cả của mẹ. Có con như con, mẹ đời này mãn nguyện.”
Rồi mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Năm 2009, mẹ trúng thầu một tòa nhà trị giá chục triệu tệ. Nhưng giá thép và xi măng tăng vọt, vốn của mẹ bị đội lên gấp ba. Khi công trình làm được một phần ba, chuỗi vốn đứt gãy. Bạn bè ngày thường xưng anh gọi em đều co đầu rụt cổ. Mẹ chạy vay ngân hàng nhưng thủ tục kéo dài cả tháng, trong khi hợp đồng chỉ còn nửa tháng. Tuyệt vọng, mẹ nhớ đến Vương Thục Phong. Mẹ mời ông ta đến nhà hàng Tây sang trọng nhất Yên Đài. Rượu vang thơm nồng, ánh nến lãng mạn. Mẹ khéo léo đưa chuyện, rồi kể về khó khăn. Vương Thục Phong mỉm cười: “Tôi không thích bàn chuyện công việc trong bầu không khí thế này.”
Mẹ hiểu ý.
Đêm ấy hai người uống hết ba chai rượu vang. Vương Thục Phong ngà say, đặt tay lên đùi mẹ. Mẹ thấy nhục, nhưng vì sự nghiệp, mẹ đành thuận theo. Hai ngày sau, tài khoản công ty nhận được khoản vay 5 triệu tệ. Từ đó, mẹ tự nguyện làm tình nhân cho ông ta.
Tôi không biết chuyện đó hồi ấy. Tôi chỉ biết mẹ càng ngày càng thành công. Năm 2012, khi thị trường bất động sản Trung Quốc sôi động, mẹ chuyển sang làm nhà phát triển. Cũng năm đó, tôi là sinh viên năm hai một trường đại học danh tiếng ở Bắc Kinh. Tôi yêu một chàng trai quê mùa, trả toàn bộ chi phí sinh hoạt cho anh ta vì thương. Mẹ không ủng hộ, nhưng thấy tôi kiên quyết, mẹ cũng chỉ thở dài. Lúc đó tôi nghĩ mẹ khắt khe quá. Sau này tôi mới hiểu, mẹ sợ tôi khổ giống mẹ.
Rồi năm 2014 – năm thảm họa ập đến.
Dự án bất động sản của mẹ vay 100 triệu tệ bị ế ầm. Chính phủ thắt chặt tín dụng, tiền lãi mỗi tháng hơn 8 triệu tệ. Có tuần chẳng bán nổi một căn hộ. Chủ nợ, nhà thầu, nhà cung cấp liên tục réo điện thoại đòi nợ. Mẹ quyết định giảm giá mỗi mét vuông từ 1000 đến 2000 tệ. Khách bắt đầu quay lại. Nhưng chưa đầy một tuần, hiệp hội bất động sản địa phương gửi công văn tố cáo, nói mẹ “làm rối loạn thị trường”. Hơn chục nhà phát triển cùng ký tên, yêu cầu mẹ dừng giảm giá, nếu không sẽ “cùng nhau đối phó”. Mẹ vừa tức vừa buồn cười, gửi tuyên bố đanh thép: “Không giảm giá chỉ có đường chết. Các người cùng nhau lên án giảm giá là hành vi thiếu đạo đức. Lúc nguy nan, đừng đấu đá nội bộ.”
Nhưng rồi tin đồn về chất lượng công trình của mẹ kém, thủ tục pháp lý không đầy đủ lan tràn khắp các trang web chính thống. Và điều tệ hơn – mối quan hệ tình nhân giữa mẹ và Vương Thục Phong bị tung lên mạng.
Vợ Vương Thục Phong làm ầm lên ở cơ quan, đòi sống đòi chết ly hôn. Vương Thục Phong gọi mẹ đến khách sạn, mắng mẹ ngu ngốc, rồi buông câu chửi rủa: “Mù thế nào mà tao lên giường với một con đàn bà đầu óc heo như mày!” Mẹ tôi điên tiết, ném gạt tàn vào mặt hắn: “Đồ vô lương tâm! Những năm qua không có tiền của tao, mày lái được xe sang? Ở được nhà đẹp? Mày sợ vợ mày làm ầm thì tao cũng làm ầm. Tao sắp phá sản rồi, mặt mũi gì tao chẳng cần!”
Vương Thục Phong xanh mặt, vội cười xòa, tự tát vào mặt mình xin lỗi. Đêm đó, cả hai uống rượu giải sầu, và ký một bản “thỏa thuận tình nhân”: dù chuyện có ra sao, sẽ không bao giờ thừa nhận. Vương Thục Phong hứa sẽ giúp mẹ vay ít nhất 50 triệu tệ. Nhưng rồi hắn không giúp được gì. Mẹ lâm vào cảnh bị chủ nợ vây kín công ty, không cho ra ngoài. Có lần tôi về nhà, thấy mẹ ngồi thu lu trong góc, tóc rụng từng mảng. Tôi ôm mẹ, khóc: “Mẹ ơi, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân. Dù mất hết, còn con ở đây.” Mẹ ôm tôi thật chặt: “Mẹ cả đời có được con gái như con là đủ rồi. Con yên tâm học, sang năm về giúp mẹ.”
Tôi cứ ngỡ mẹ sẽ ổn…..Nhưng mẹ không ổn. ….
Mẹ giao chìa khóa nhà, xe và két sắt cho tôi rồi lặng lẽ bay vào Hải Nam tránh nợ. Tôi ở lại, gồng mình vực dậy công ty. Tôi nhờ bạn bè giúp đỡ, tìm cách vay tiền. Một người bạn mách: “Nếu có công ty tín thác mạnh đứng ra bảo lãnh thì dễ.” Thế rồi trong một buổi gặp bạn bè dịp Tết, tôi làm quen với Tống Long Minh – tổng giám đốc một công ty tín thác quốc tế. Tôi đề xuất hợp tác. Hắn nhìn tôi chằm chằm, mỉm cười khẩy: “Cô Liễu này, khách hàng vay vốn xếp hàng chen nhau. Giúp ai hay không còn tùy vào việc ai khiến tôi hài lòng.”
Tôi hiểu ngay ý hắn. Tôi nóng như lửa đốt, xé tan tấm danh thiếp trước mặt hắn: “Tôi có chết đói cũng không lên giường với loại cặn bã như ông!” – Tôi hùng hổ lắm. Nhưng tối ngày 15 tháng 2 năm 2015, sau nhiều lần cân nhắc, tôi lại cầm điện thoại gọi cho hắn. Tôi mời hắn đến nhà ăn tối. Đêm đó, tôi và Tống Long Minh hoàn tất giao dịch. Nhục nhã tột cùng, nhưng nhìn nụ cười của mẹ trong khung ảnh, tôi tự nhủ: “Cố lên, vì mẹ.” Một tuần sau, Tống Long Minh giúp mẹ vay được… một triệu tệ, trong khi hắn hứa mười triệu. Tôi cay đắng nuốt nước mắt, chẳng thể đòi hỏi thêm.
Tháng 3 năm 2015, trong một buổi gặp bạn bè, tôi quen biết Vương Thục Phong. Lúc trao danh thiếp, hắn nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ. Tôi không để ý. Tôi chỉ muốn vay tiền, và hắn là người ngân hàng mở tài khoản cho công ty mẹ. Tôi mời hắn ăn cơm nhiều lần, hắn từ chối. Tôi sai người gửi phong bì 20 ngàn tệ, hắn trả lại. Hắn nói giọng lạnh lùng: “Nếu còn tiếp tục thế này, chúng ta đừng qua lại nữa.” Tôi định tìm ngân hàng khác, nhưng áp lực thời gian và tiền bạc dồn ép tôi. Rồi một ngày, mẹ tôi nghe tôi kể lại chuyện quen Vương Thục Phong, mẹ hốt hoảng gọi điện: “Con ơi, tuyệt đối đừng qua lại với ông ta! Khoản vay của công ty hãy tìm ngân hàng khác!”
Tôi không hiểu tại sao. Nhưng ngày 1 tháng 5 năm 2015, thị trường bất động sản Yên Đài bắt đầu phục hồi, công ty tôi lại đứng bên bờ vực sống còn. Một người quen ở tòa án gọi báo: nếu không trả tiền công trình cho nhà thầu, tòa sẽ phong tỏa tài khoản và tài sản công ty. Tôi định gọi mẹ, nhưng nhìn ảnh mẹ ngày còn trẻ – tóc đen nhánh, da hồng hào – giờ mẹ mắc ba bệnh cao huyết áp, tiểu đường, mỡ máu. Tôi sợ mẹ không chịu nổi nếu biết sắp mất tất cả.
Tôi quyết định liều.
Tối hôm đó, tại quán bar trên đường Quảng Đông, tôi gọi điện cho Vương Thục Phong, làm giọng quyến rũ: “Anh Vương, em say quá, không lái xe về được. Anh đưa em về nhé? Em sẽ hậu tạ xứng đáng.” Hắn trầm ngâm một phút rồi đồng ý. Đêm đó, tôi giả vờ say, thuận nước đẩy thuyền, cùng hắn mở phòng. Sau phút giây ân ái, tôi ôm cổ hắn làm nũng: “Anh Vương đúng là anh hùng cứu mỹ nhân. Mỹ nhân này sẵn lòng lấy thân báo đáp. Sau này anh phải chiếu cố em nhé.” Hắn cười gượng: “Chắc chắn, chắc chắn.” Hắn hứa sẽ cố gắng cho tôi vay mười triệu.
Hơn một tháng trôi qua, không một đồng. Tôi dùng chuyện quan hệ uy hiếp hắn. Hắn bình thản: “Vợ tôi biết tôi có phụ nữ bên ngoài rồi. Lãnh đạo cơ quan cũng chẳng quan tâm đời tư. Cô muốn làm gì thì làm.” Tôi non kinh nghiệm, đành chịu thua.
Ngày 20 tháng 6 năm 2015, tòa án chính thức phong tỏa tài sản công ty. Mẹ muốn bay về, tôi nhất quyết không cho. Và rồi ngày 2 tháng 7 năm 2015, khi dọn dẹp văn phòng, tôi phát hiện bản “thỏa thuận tình nhân” giữa mẹ và Vương Thục Phong. Tôi đọc xong, tay run lên cầm cập. Mẹ ơi! Thì ra mẹ đã làm tình nhân hắn suốt bao năm. Thì ra hắn là nguyên nhân khiến mẹ khổ sở. Và tôi – tôi đã lên giường với hắn chỉ để xin một khoản vay! Tôi gọi điện cho hắn, mắng: “Đồ súc sinh, ông sẽ bị quả báo!” Hắn cúp máy. Tôi điên tiết. Sáng hôm sau, tôi xách can xăng, đến ngân hàng nơi hắn làm việc.
Tôi bảo hắn xuống, nếu không tôi sẽ công khai thỏa thuận trước sảnh. Hắn không ngờ tôi điên đến thế. Khi hắn vừa bước ra, tôi hắt xăng lên người hắn, ôm chặt lấy hắn, châm lửa. Ngọn lửa bùng lên. Tôi không thấy đau nữa. Tôi chỉ nghĩ: Mẹ à, con đã báo thù được cho mẹ rồi. Con xin lỗi, con đã ngu ngốc biết bao.
Sau vụ cháy, tôi bị bỏng nặng, mất khuôn mặt. Mẹ tôi bay về, khóc ngất khi thấy con gái băng kín mặt. Hai tháng sau, tôi xuất viện. Tại phiên tòa, tôi nhận 15 năm tù vì tội cố ý gây thương tích, nhưng được giảm nhẹ vì “lòng hiếu thảo sai lầm”. Vương Thục Phong may mắn sống sót, nhưng sau đó đối mặt điều tra tham nhũng, sự nghiệp tan vỡ. Mẹ tôi bán hết tài sản trả nợ, sống giản dị, tháng nào cũng đến thăm tôi.
Hôm nay, ngồi trong xà lim, tôi viết những dòng này. Người ta bảo tôi hủy hoại đời mình. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ làm như vậy. Bởi vì tôi yêu mẹ. Và bởi vì không còn cách nào khác.
Để lại một bình luận