Tác giả: admin

  • Nửa Đêm, Vợ Sữ/ng S/ờ Thấy Chồng Và Giúp Việc L/a H/ét Vì Bị D/ính N/hau, Cô Lặng Lẽ Về Giường Nằm Xem Kịch Hay

    Nửa Đêm, Vợ Sữ/ng S/ờ Thấy Chồng Và Giúp Việc L/a H/ét Vì Bị D/ính N/hau, Cô Lặng Lẽ Về Giường Nằm Xem Kịch Hay

    Nửa Đêm, Vợ Sữ/ng S/ờ Thấy Chồng Và Giúp Việc L/a H/ét Vì Bị D/ính N/hau, Cô Lặng Lẽ Về Giường Nằm Xem Kịch Hay

    Tôi đã nghĩ mình có cuộc hôn nhân viên mãn. Chồng tôi hiền lành, kiếm tiền giỏi, yêu chiều vợ con. Lớp vỏ bọc đó hoàn hảo. Cho đến 10 giờ đêm nay, khi ngón tay tôi chạm vào túi quần anh ta và rút ra một cái chai nhỏ màu hồng phấn. Nắp đã mở, miệng tuýp còn vệt dính. Tôi biết thứ này dùng để làm gì và tôi biết chắc nó không phải dùng cho tôi.

    Tôi tên Hạ, 30 tuổi, một nhà báo. Tôi vừa sinh bé Bắp được gần 3 tháng. Nhà có người giúp việc lo cơm nước, dọn dẹp. Nhưng lúc này tôi thấy mình v/ô dụ/ng. Tôi mệ/t m/ỏi và ki/nh tở/m chính cơ thể mình – cái bụng lùng nhùng và những vết rạn chằ/ng ch/ịt.

    Khánh – chồng tôi, 33 tuổi, trưởng phòng kinh doanh – về nhà lúc 8 giờ tối. Anh cúi xuống hôn trán tôi vội vàng. “Vợ vất vả rồi.” Câu nói quen thuộc. Tôi mỉm cười cố gạt đi cảm giác tủi thân.

    “Anh Khánh về để em hâm đồ ăn cho anh nhé.” Giọng Ngân lanh lảnh vang lên. Ngân là giúp việc mới 20 tuổi, vẻ ngoài thật thà. Quan trọng nhất, Ngân chăm Bắp cực khéo. Con trai tôi quấn cô bé còn hơn quấn mẹ.

    Khánh uống nước cam Ngân pha, nhắm mắt: “Ui, ngon thật. Tay nghề em Ngân còn ngon hơn cả vợ pha.” Ngân cúi đầu, hai má ửng hồng: “Chị Hạ mệt chăm Bắp nên không có thời gian vắt cho anh ấy chứ.” Câu nói vừa bào chữa vừa nhấn mạnh sự vô dụng của tôi.

    Tôi ngồi cho con b/ú bỗng thấy mình như người thừa. Tôi hắng giọng: “Khánh, cuối tuần này đưa em với Bắp đi tiêm phòng?” Khánh nhai miếng sườn, mắt không rời bát cơm: “Anh bận. Hay để Ngân gọi taxi đưa em đi.” Anh ta thậm chí không ngẩng lên nhìn tôi.

    Tôi đóng sầm cửa phòng ngủ. Nước mắt bắt đầu trào ra. Tôi đang ghen với con bé giúp việc ư? Chắc chắn là do hormone sau sinh.

    Tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng cửa lách cách lúc 10 giờ 15 phút. Khánh đã về ăn tối lúc 8 giờ. Mùi rư/ợu nồng quyện với nước hoa lạ xộ/c vào. Anh ta ném áo vest và quần âu xuống ghế. Điện thoại rung lên bần bật làm Bắp giật mình.

    Tôi mò vào túi quần tắt điện thoại, ngón tay chạm phải thứ lạnh, trơn, nhỏ. Tôi kéo ra – cái chai màu hồng phấn, vỏ in hình cô gái hoạt hình hở hang. Tôi tra cứu: “Gel bô/i tr/ơn n/ữ, dòng si/êu k/ích thí/ch.” Nắp đã mở, miệng tuýp còn vệt dính.

    Tôi vội nhét lại, kéo chăn trùm đầu, giả vờ ngủ say. Tôi không thể làm gì khi anh còn thức. Nhưng cái chai màu hồng như cụ/c than nóng đố/t ch/áy tôi.

    Tôi từ từ quay lại, giả vờ tỉnh giấc: “Anh về rồi à? Em mơ thấy anh cặp bồ.” Khánh cứng đờ rồi cười gượng: “Anh thà ch/ế/t chứ không bao giờ phản bội em.” Tôi nhìn thẳng: “Kẻ nào phản bội thì đá/ng chế/t.” “Ừ, đáng ch/ết.”

    Anh đi lấy sữa nóng. Tôi đổ hết cốc sữa xuống bồn cầu. Thì ra đây là lý do đêm nào tôi cũng ngủ say như chế/t. Tôi cứ nghĩ là do mệt mỏi sau sinh.

    1 giờ sáng, tiếng ngáy đều vang lên. Tôi lặng lẽ trườn khỏi giường, lấy điện thoại Khánh vào nhà vệ sinh. Mật khẩu – tôi bấm ngày sinh Bắp. Mở khóa.

    Tôi lướt Zalo, một cái tên: “Sơn cấp ba.” Tôi gửi một cái mặt cười. Tin nhắn phản hồi ngay: “Sao thế ông? Thử rồi à? Thích chứ?” Tôi gõ: “Ừ cũng được.” Hắn đáp: “Cần gì cứ hỏi tôi. Toàn hàng độ/c l/ạ. M/ày cứ qu/ất nhiệt tình vào, không như mấy co/n v/ợ g/ià của mình đâu.”

    Tôi chụp lại toàn bộ. Nhưng trước đó, tôi nhìn thấy tuýp kem màu đỏ của mẹ chồng để quên – kem làm nóng, giãn cơ. Tôi bóp hết gel b/ôi trơ/n vào bồn cầu, rửa sạch chai, rồi bơm đầy kem đỏ đặc sệt mùi bạc hà và ớ/t v/ào. Tôi đặt lại túi quần Khánh.

    Nửa đêm, Khánh ró/n ré/n rời giường vào phòng Ngân. Tôi áp sát tường. “Vợ anh ngủ say như ch/ết rồi,” hắn nói. “Ngoan, thả lỏng để anh b/ôi cho.” Rồi tiế/ng rít: “Ôi, nóng quá!” Ngân gà/o: “Anh bôi cái gì đấy? Bỏng hết của em rồi!” Khánh hoảng: “Im đi, con Hạ dậy bây giờ.”………Tôi cắn môi ngăn cười…………

    Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….

    👇👇👇

    Sau nửa tiếng, họ khập khiễng ra khỏi nhà. Tôi nhìn chiếc Mercedes lao đi, quay vào phòng Ngân. Cái chai màu hồng nằm trên sàn. Tôi khóa cửa phòng mình, nhìn Bắp đang ngủ. “Màn kịch bây giờ mới bắt đầu.”

    Sáng hôm sau, Khánh mặt xám ngoét, ngồi dạng chân. Chuông cửa reo – bố mẹ chồng lên. Tôi bảo Ngân đi chợ mua tôm hùm, sò điệp, cua biển và thật nhiều ớt. Bữa trưa đỏ rực màu cay. Tôi gắp cho Khánh tôm to nhất, cho Ngân sò điệp nướng tỏi ớt. Cả hai mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm, nhưng không dám từ chối trước mặt ông bà.

    Buổi chiều tôi đề nghị đi công viên. Tôi đưa Bắp cho Khánh bế, cố tình đi đường lát gạch gồ ghề. Mỗi bước chân hắn đều là tra tấn. Tôi chỉ ghế đá dưới nắng, hắn đặt mông xuống rồi nảy bật dậy như phải bỏng. Trên đường về, ông Hùng mắng Khánh vì thái độ với vợ. Tôi nép vào lòng mẹ chồng, khẽ mỉm cười.

    Đêm đó, tôi mặc váy ngủ lụa đỏ. Tôi cố tình quẹt đầu gối qua chỗ đó của hắn. Khánh rú lên. Tôi đưa tay lướt lên đùi hắn. Hắn hét lên, đẩy tôi ngã. Tôi ngồi dậy, liếc xuống ga giường – vệt ướt vàng nhạt, mùi tanh nồng. Bọc nước vỡ. “Trời ơi, anh bị làm sao thế này?” Hắn lê vào nhà vệ sinh, mỗi bước lại nhỏ giọt.

    Gần sáng, tôi nghe Khánh và Ngân thì thầm trong bếp. “Tôi chịu hết nổi rồi. Anh phải đền tôi 200 triệu.” Ngân đanh lại. “Cô dám uy hiếp tôi?” “Anh bảo tôi pha sữa cho vợ anh ngủ say. Giờ anh dở giọng à?” Tôi siết chặt điện thoại. Con cáo đã tự khai.

    Sáng hôm sau Ngân xin nghỉ. Tôi cười: “Thôi cô cứ về. Tiền công tôi chuyển khoản rồi.”

    Tối đó Khánh đi tiếp khách. Tôi thay chai nước muối của hắn bằng oxy già 3%. Tiếng rú thất thanh vang dội. “A a a! Chết tôi rồi!” Tôi xông vào, hắn đang dạng chân dưới vòi sen, nước mắt nước mũi dàn giụa. “Cứu cứu anh.” Tôi gọi cấp cứu. Trong đầu tôi lạnh băng.

    Tại bệnh viện, Ngân đến đòi 200 triệu. Bà Mai tát nó trời giáng. Trong lúc hỗn loạn, bà lôi đồ trong túi – tuýp kem đỏ rơi ra. Khánh nhìn chằm chằm: “Mẹ, cái gì mùi quen thế?” Bà liếc: “Kem làm nóng đấy. Lần trước mẹ để quên ở nhà mày.” Khánh ngước nhìn tôi. Tôi đứng đó, ánh mắt lạnh lùng. Tao mà, nó.

    Đêm đó Khánh trốn viện về. “Em ác lắm! Em muốn giế/t tôi!” Tôi cười khẩy: “Anh xứng đáng.” “Đàn ông thằng nào không có lúc này lúc khác!” “So với việc anh cho tôi uống thuốc ngủ để ngủ với giúp việc thì sao? Ai ác hơn ai?”

    Cửa bật mở – Ngân và gã đàn ông cầm xà beng. “Tiền đâu?” Ngân gào. Bắp khóc thét. Khánh lao vào gã đàn ông: “Hạ, báo động!” Tôi đập nút báo cháy. Còi hú vang, bảo vệ ập đến. Ngân chạy thoát, nhưng gã đàn ông bị tóm. Khánh nằm trên sàn, má/u loang từ vai. Hắn thú nhận mọi chuyện với cảnh sát: “Là tôi sai. Tôi không biết có thuốc ngủ. Tôi có thể ham của lạ, nhưng tôi không bao giờ hại vợ con mình.”

    Vài tháng sau, ổ nhóm giúp việc An Tâm bị triệt phá. Ngân lĩnh 18 năm tù. Khánh bó bột, đơn ly hôn đã ký. Nhưng anh ở lại làm bố của Bắp.

    Một chiều, tôi thấy anh gắn lại biển tên: “Gia đình Hạ Khánh và bé Bắp.” Anh nhìn tôi: “Hạ, em nghĩ mình có thể làm lại từ đầu không?” Tôi nhìn biển tên, nhìn Bắp đang bò. “Có thể. Nhưng đây là lượt cuối. Từ giờ anh mới là người phải cố gắng, không phải tôi.”

  • 5 coп vật là ƌệ tử TҺầп Tàι, ƌếп пҺà là tιḕп tҺeo ƌếп, пҺớ ƌừпg ƌuổι ƌι

    5 coп vật là ƌệ tử TҺầп Tàι, ƌếп пҺà là tιḕп tҺeo ƌếп, пҺớ ƌừпg ƌuổι ƌι

    Tổ Tιȇп dặп cҺẳпg saι: 5 coп vật là ƌệ tử TҺầп Tàι, ƌếп пҺà là tιḕп tҺeo ƌếп, пҺớ ƌừпg ƌuổι ƌι

    Khám phá thêm

    lịch sử

    Sinh nhật và ngày đặt tên

    Các Ngày lễ & Sự kiện Theo mùa

    Theo quan niệm phong thủy, những con vật này mang ʟại may mắn và tài ʟộc, ᵭḗn nhà ʟà gia chủ gặp may.

    Người xưa quan niệm rằng, bất cứ một sự việc nào xảy ra trong cuộc sṓng cũng ʟà ᵭiểm báo cho 1 ᵭiḕu gì ᵭó, vì thḗ, nḗu có những con vật này vào nhà, Tổ Tiên nói ᵭó ʟà ᵭiḕm vui tài ʟộc.

    Sinh học

     

    giau-co

    Ong ᵭḗn nhà ʟàm tổ
    Theo quan niệm dȃn gian, ong bay vào nhà ʟà tài ʟộc ᵭang ᵭḗn. Tài ʟộc sẽ nhȃn ᵭȏi nḗu ong ʟàm tổ ngay ở ⱪhu vực cửa nhà.
    Ong bay vào nhà ʟà một ᵭiḕm báo cực tṓt, dự báo tương của gia chủ rộng mở, ʟàm ăn phát ᵭạt, tiḕn bạc dư giả.

    Theo quan ᵭiểm của Phật giáo, nḗu ong xȃy tổ trong nhà nghĩa ʟà gia ᵭình ᵭã ⱪḗt thiện duyên với chúng. Những con ong ᵭḗn ᵭể báo ȃn. Chúng tượng trưng cho hạnh phúc viên mãn, mùa màng bội thu, may mắn ngập tràn.
    Nḗu bạn ʟà người ⱪinh doanh, ᵭȃy ʟà một tín hiệu tṓt cho thấy cȏng việc trong tương ʟai sẽ thuận ʟợi, gia ᵭình cũng ᵭầm ấm, sung túc.

    Theo phong thủy, ong xuất hiện trong nhà chứng tỏ mȏi trường sṓng tṓt, có nhiḕu dương ⱪhí. Vì vậy, ⱪhi thấy ong ʟàm tổ trong nhà, ᵭừng vội ᵭuổi chúng ᵭi.

    Chim én

    giau-co3
    Người xưa ᵭã có cȃu: “Đất ʟành thì chim ᵭậu”. Theo quan niệm truyḕn thṓng, ʟoài chim ᵭược xem biểu tượng cho sức mạnh của những cơ hội mới và cũng ʟà biểu tượng của tình duyên và sự giàu có.
    Chim én ʟà một ʟoại chim có cùng họ với chim sẻ, có ʟȏng màu xanh ᵭen hoặc màu nȃu. Chim én có hình dáng ⱪhá nhỏ nhắn, thường xuất hiện ở những vùng thȏn quê. Chúng ᵭược mệnh danh ʟà bạn của nhà nȏng vì tập tính bắt cȏn trùng và sȃu bọ rất có ích.

    Chim én thường xuất hiện vào mùa xuȃn, ᵭȃy cũng ʟà mùa của sự sinh sȏi, nảy nở, phát triển. Do vậy, ⱪhi chim én bay vào nhà thì ᵭó có thể ʟà một tin tṓt, cho thấy gia ᵭình sẽ gặp nhiḕu thuận ʟợi, may mắn trong thời gian tới và có cuộc sṓng giàu có, hạnh phúc. Từ góc ᵭộ phong thủy chúng sẽ mang nhiḕu ý nghĩa ʟiên quan ᵭḗn tài ʟộc, ấm no.
    Vậy nên ⱪhi thấy chim én bay vào nhà, ᵭừng vội giḗt chúng, ⱪẻo phước ʟành bị phȃn tán.

    Chim ác ʟà

    giau-co5

    Người ta tin rằng ⱪhi ác ʟà ʟàm tổ trong nhà, nó sẽ mang ᵭḗn niḕm vui và hạnh phúc. Những người ước muṓn có một cuộc sṓng ổn ᵭịnh sẽ ᵭược như ý. Những ai ước muṓn có con sẽ ᵭược sinh con.
    Nhiḕu người cho rằng, trước ⱪhi bắt ᵭầu ⱪḗ hoạch ʟàm giàu, hoặc tìm ⱪiḗm những cơ hội mới, hay bắt ᵭầu cȏng việc ⱪinh doanh mới, nḗu tình cờ thấy chim ác ʟà, ᵭó ᵭược xem ʟà ᵭiḕm ʟành, ʟà dấu hiệu cho sự thành cȏng của bạn vḕ sau.

    Rắn

    Rắn tương tự như “rṑng” trong thần thoại và truyḕn thuyḗt, vì vậy một sṓ người cũng gọi rắn ʟà “con rṑng nhỏ” trong dȃn gian, và rṑng ʟà vật tổ trong thần thoại, mang ʟại may mắn.
    Trong phong thủy phương Đȏng, có rắn vào nhà ʟà ᵭiḕm ʟành của sự may mắn và tài ʟộc. Điḕu ᵭó ᵭược hiểu như gia ᵭình hoặc cuộc sṓng của bạn sẽ có một ai ᵭó ᵭặc biệt hiện diện, giṓng như cȃu “quý nhȃn phù trợ”.

    Đặc biệt, nḗu rắn vào nhà ᵭẻ ʟà biểu hiện của sự sung túc, ấm no và phú quý. Tại các nước như Ấn Độ, Malaysia rắn ᵭược coi như một vị thần (thần Naga) nên ⱪhi ᵭược rắn vào nhà chính ʟà một ᵭại phước.

    giau-co4

    Chó chạy vào nhà
    Từ xa xưa, người ta ᵭã quan niệm chó ʟà con vật mang nhiḕu may mắn, tài ʟộc ᵭḗn nhà. Nḗu ai ᵭó tặng cho bạn một con chó hoặc một con chó tự chạy ᵭḗn nhà thì ᵭó ʟà ᵭiḕm báo tṓt. Chó chạy vào nhà dự báo thành cȏng, may mắn sắp tới, ᵭường tài ʟộc rộng mở thênh thang.

  • Hành Trình Tìm Cha Suốt Hơn 40 Năm Của Người Con Lai Gốc Việt Khiến Ai Cũng Xúc Động…..

    Hành Trình Tìm Cha Suốt Hơn 40 Năm Của Người Con Lai Gốc Việt Khiến Ai Cũng Xúc Động…..

    Hành Trình Tìm Cha Suốt Hơn 40 Năm Của Người Con Lai Gốc Việt Khiến Ai Cũng Xúc Động…..

    Tôi đứng trước cửa nhà cha vào ngày sinh nhật ông, trái tim đập thình thịch đến nỗi tôi tưởng mình sẽ ngất. 56 năm. Đúng 56 năm tôi đi tìm câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất cuộc đời: Cha tôi là ai? Tôi tên là Phan Thanh, sinh năm 1967 tại Nha Trang. Từ nhỏ, tôi đã biết mình khác biệt – làn da trắng, sống mũi cao, mái tóc nâu – những đặc điểm khiến tôi bị bạn bè xa lánh, bị người lớn dị nghị. Tôi không được gọi mẹ ruột là “mẹ”, chỉ được gọi bằng “cô” vì bà sợ miệng đời đàm tiếu rằng bà có con lai. Bà đốt hết hình ảnh của cha sau ngày giải phóng, chỉ giữ lại tấm hình của tôi. Bà bảo: “Nếu ba con mà thấy những tấm hình này, ông ấy sẽ nhận ra con.” Tôi giữ cuốn album ấy như báu vật suốt bao năm.

    Tôi khao khát được gọi tiếng “ba” như các em cùng mẹ khác cha. Nhưng khi tôi gọi bà nội của các em ấy là “bà nội”, bà chỉ thẳng vào mặt tôi: “Tao không phải bà nội của mày, đừng gọi như vậy nữa.” Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Sự khao khát tìm cha càng ngày càng mãnh liệt. Từ nhỏ tôi đã thông minh, lanh lợi, tự nuôi sống mình. Vì thiếu tình yêu thương của mẹ, khát vọng biết cha mình là ai lớn dần trong tôi.

    Năm 1983, khi tôi 13 tuổi, mẹ bất ngờ gửi thư kêu tôi về làm giấy tờ đi Mỹ theo chương trình con lai. Tôi bước ra sân, nhìn lên trời và tự hứa: “Nếu được qua Mỹ, bằng mọi giá phải kiếm ra ba của mình.” Nhưng sau vài tháng chờ đợi, ước mơ sụp đổ khi chương trình con lai bị đóng lại. Năm 18 tuổi, tôi lập gia đình, năm 19 tuổi sinh con gái đầu lòng. Năm 1989, chương trình con lai mở lại, tôi mừng không thể tả. Hồ sơ của tôi được duyệt, tôi cùng chồng con qua Philippines sống tạm 6 tháng trước khi sang Mỹ. Trước khi đi, tôi hỏi mẹ: “Ba tên gì?” Mẹ chỉ nói: “Ba tên Harry, hình như làm nghề sửa máy bay, hay mặc đồ màu kaki.” Thông tin ít ỏi ấy với tôi vô cùng quý giá – tôi giữ trong tim suốt cuộc hành trình.

    Tại Philippines, tôi nhờ thầy dạy tiếng Anh tìm thông tin về người tên Harry làm trong không quân Mỹ. Ông thầy nhiệt tình giúp đỡ, thậm chí có dịp đến Việt Nam gặp mẹ tôi, nhưng kết quả không mấy khả quan. Tôi còn có một cuốn album nhỏ mà tôi trân quý và giữ gìn. Mẹ nói nếu ba tôi thấy những tấm hình này, ông sẽ nhận ra tôi. Tôi giữ rất kỹ. Những năm tháng ở Việt Nam, tôi chưa bao giờ được làm chủ cuộc đời mình, cho tới khi tôi đặt chân lên bậc thang máy bay. Lúc đó tôi tự nói: “Bắt đầu từ đây mới là cuộc đời của riêng tôi.”

    Sau 6 tháng ở Philippines, gia đình tôi được một hội nhà thờ bảo lãnh qua Mỹ, định cư tại Texas. Khi qua Mỹ, tôi nhờ hội từ thiện kiếm cha giúp, nhưng họ từ chối vì thông tin không rõ ràng. Năm 1990, tôi sinh thêm một bé trai. Cuộc sống ở xứ người không dễ dàng – chưa có nhiều người Việt, việc gửi con nhỏ cũng vô cùng khó khăn. Nhưng tôi chưa bao giờ sống dựa vào tiền trợ cấp của chính phủ. Tôi bỏ công việc ở xưởng để ra làm móng, và nhờ nghề này cuộc sống gia đình tôi, kể cả gia đình ở Việt Nam, đều được cải thiện.

    Trong quá trình làm nghề, tôi học thêm tiếng Anh – một là để giao tiếp với khách, một nữa là để tìm cha. Tôi tâm sự với khách hàng thân thiết về việc tìm kiếm cha. Họ cố gắng giúp nhưng không có kết quả. Mẹ tôi bảo cha tôi ở San Francisco, nhưng khách hàng của tôi tìm và nói từ năm 1965 đến 1967 không có người nào tên Henry làm ở bộ phận đó. Có người nói người tên Henry đã chết. Dù vậy, tôi vẫn nuôi ước mơ mãnh liệt tìm bằng được cha. Tôi tự hứa dù ông có qua đời, tôi vẫn muốn kiếm ra thân nhân của ông và xin một tấm hình để biết ba mình là ai.

    Thời gian trôi qua cho đến khi con gái lớn của tôi kết hôn, có thai và muốn tôi xét nghiệm ADN để kiểm tra gen di truyền. Tôi đồng ý làm xét nghiệm bên chương trình 23andMe, nhưng sau đó tôi nảy sinh suy nghĩ làm riêng cho tôi. Năm 2017, tôi đăng ký xét nghiệm bên AncestryDNA. Nhờ đó tôi có rất nhiều người trùng khớp, rất nhiều bà con dòng họ, nhưng vẫn không có thông tin về cha. Khi xét nghiệm ADN, tôi mới biết chính xác họ rõ ràng của mình là Harvey. Tháng 12 năm 2017, tôi nhận được một DNA tên Harry Harvey nổi lên báo đây là người gần gũi với tôi. Tôi nhắn tin cho ông nhưng không có hồi âm. Tôi hỏi những người khác trong dòng họ có ai biết tên Henry đi lính ở Việt Nam không, họ nói không có. Tôi lại tiếp tục chờ.

    5 năm trôi qua cho tới đầu năm 2023……..

    Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY

    ……………………………………………

    5 năm trôi qua cho tới đầu năm 2023, trước ngày lễ tình nhân. Một vị khách quen tên Susan cùng hai người khác đến tiệm móng của tôi. Nghe họ nói chuyện, tôi biết bà Susan đã từng giúp nhiều người tìm được gia đình thất lạc thông qua ADN. Tôi mừng quá, chạy tới mong bà giúp tôi tìm cha. Tôi cho bà coi những tên người trùng khớp, bà rất vui khi thấy sự trùng khớp rất cao của tôi với người tên Harry Harvey. Chỉ trong vài tiếng, bà bắt đầu tìm kiếm thông tin. Ngày lễ tình nhân, bà đem một tờ giấy lớn đến gặp tôi – bà đã tìm ra gia phả của tôi. Bà tìm ra ông bà nội của tôi, họ có sáu người con. Bà hỏi tôi hãy nhìn vào ba người đàn ông còn lại và cảm nhận ai là cha. Ngay lập tức tôi chỉ một tấm ảnh và nói đó là cha tôi. Khi tôi thấy hình ông và con gái của ông, tôi thấy tôi trong đó. Nhưng ông ta tên là Lloyd Harvey. Lúc đó tôi nghĩ: “Trời ơi, cái tên mẹ tôi nói không liên quan gì hết mà tôi tốn bao nhiêu năm tìm kiếm.”

    Bà Susan cho tôi Facebook của ông. Tối đó tôi vào xem và phát hiện năm 2022 ông bị hư điện thoại, mất hết số khách hàng, nên ông để số điện thoại mới lên trang. Tôi vội ghi lại. Sáng hôm sau, tôi hỏi ý kiến bà Susan có nên nhắn tin cho ông không. Bà nên từ từ, vì sợ ông sốc mà từ chối. Tôi nghĩ suốt mấy tiếng. Đây là cơ hội suốt đời tôi mong chờ. Tôi quyết định nhắn tin cho ông, khéo léo nói tôi đã làm xét nghiệm ADN và kết quả tôi thuộc về dòng họ của ông, mong ông cho biết ai trong gia đình đã đi chiến tranh Việt Nam – người đó là cha đẻ của tôi. Từ lúc gửi tin, tim tôi như nghẹt thở. May mắn thay, chỉ 30 phút sau ông trả lời, hỏi tôi là ai và có phải lừa gạt không. Tôi trả lời, gửi hình ảnh thuở nhỏ của tôi và hình mẹ tôi. Ông bắt đầu kiểm tra lý lịch – ông có bạn là cảnh sát, có quyền kiểm tra hồ sơ của tôi từ khi tôi đặt chân đến Mỹ. Ông hỏi tôi sinh ra ở thành phố nào và sinh vào tháng mấy. Vàng thật không sợ lửa – tôi trả lời tất cả. Sau vài tiếng, ông nhắn: “Thông tin của con hoàn toàn chân thật. Tôi chính là cha ruột của con.”

    Khi chúng tôi trò chuyện, tôi phát hiện câu chuyện của mẹ kể hoàn toàn trái ngược với thông tin cha nói. Cha tôi không hề biết tôi tồn tại. Ông kể thời điểm đó ông đóng quân ở Pháp, tình nguyện qua Việt Nam làm không quân. Ở Nha Trang, ông và mẹ tôi quen nhau vài tháng. Sau đó ông bị chuyển đi Kon Tum và bị thương nặng, quân đội chuyển ông sang Nhật chữa trị, rồi Đại Hàn, cuối cùng về Mỹ. Ông không có dịp quay lại Việt Nam, nên không biết mẹ tôi mang thai. Tôi gọi về Việt Nam cho em gái cùng mẹ khác cha, kể lại. Em nói: “Lời của cha giống y như lời cậu ruột chúng tôi. Cậu kể lúc ba vừa bị chuyển đi Kon Tum vào tháng Sáu, má phát hiện có thai, chờ hoài không thấy ông quay lại.”

    Qua nói chuyện, tôi biết cha tôi đã sống độc thân 20 năm. Ông không thích sống ở thành phố ồn ào, dọn lên núi ở, làm nghề yên ngựa, bao súng và các thứ khác liên quan đến da. Ông thích săn bắn, cưỡi ngựa. Ban đầu tôi xin cha cho đến thăm, nhưng ông hơi ngại về chỗ ở. Nhân dịp sinh nhật ông 25 tháng 8, tôi xin đến ăn sinh nhật và gặp người cha bấy lâu mong mỏi. Ông đồng ý. Ngày 26 tháng 8 năm 2023, tôi lần đầu trong đời được gặp cha. Chúng tôi ôm nhau rất lâu. Cha nói xin lỗi vì không biết ông còn có một đứa con gái là tôi. Tôi được gặp gia đình con gái của ông, mọi người rất cởi mở. Con trai tôi đang ở trong quân ngũ, đường đi đến chỗ ông ngoại mất ba tiếng nhưng cháu vẫn cố gắng đến. Còn một điều trùng khớp kỳ diệu – cháu ngoại của ông và cháu ngoại của tôi sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm.

    Tôi nghĩ mình thật may mắn hơn nhiều người khác. Cha tôi không chối bỏ mà rất vui vẻ, hạnh phúc khi nhận lại đứa con thất lạc. 56 năm đi tìm, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu đêm khóc thầm, bao nhiêu lần tuyệt vọng – tất cả tan biến trong cái ôm đầu tiên của cha. Tôi không còn là đứa trẻ không biết mình là ai. Tôi đã tìm được câu trả lời. Tôi có một người cha, một gia đình, và một nơi để thuộc về. Nhưng tôi vẫn không khỏi day dứt cho những người con lai khác vẫn còn đang lạc lõng giữa hai bờ đại dương, vẫn còn đặt câu hỏi “Tôi là ai?”. Tôi chỉ ước mẹ tôi còn sống để thấy tôi đã tìm thấy cha, để thấy ước mơ của bà đã thành hiện thực. Nhưng có lẽ, bà vẫn đang dõi theo tôi từ nơi nào đó, và bà biết rằng cuối cùng tôi đã tìm thấy bình yên.

  • Xuất Khẩu Lao Động 4 Năm Gửi Hơn 2 Tỷ Về Nhà, Khi Chở về Tôi Sốc Nặng Khi Thấy Vợ Ch/ọc Đ/ầu Q/uỳ Rửa Chén Ngoài Sân!…..

    Xuất Khẩu Lao Động 4 Năm Gửi Hơn 2 Tỷ Về Nhà, Khi Chở về Tôi Sốc Nặng Khi Thấy Vợ Ch/ọc Đ/ầu Q/uỳ Rửa Chén Ngoài Sân!…..

    Xuất Khẩu Lao Động 4 Năm Gửi Hơn 2 Tỷ Về Nhà, Khi Chở về T/ôi S/ốc Nặng Khi Thấy Vợ Ch/ọc Đ/ầu Q/uỳ Rửa Chén Ngoài Sân!…..

    Tôi đứng trước cánh cổng nhôm mạ vàng của căn nhà ba tầng khang trang, lồng ngực đập thình thịch. Bốn năm xa nhân, tôi – Khánh Phong – đã sống cuộc đời không có ngày chủ nhật ở vùng Saitama lạnh giá, cắn răng chịu đựng những ca làm đêm 12 tiếng, sốt 39 độ vẫn đứng máy vì biết phía sau là gia đình. Mỗi tháng, tôi gửi về Việt Nam hơn 40 triệu đồng, một năm gần 500 triệu, tổng cộng hơn 2 tỷ sau bốn năm.

    Tôi đã tưởng tượng hàng nghìn lần khoảnh khắc trở về: mẹ – bà Minh Hằng sẽ ôm tôi khóc mừng, em gái Yến Vi sẽ reo hò vì quà, và vợ tôi – Lan – sẽ chạy ra với nụ cười tươi như ngày tôi tiễn biệt ở sân bay. Nhưng khi tôi rón rén đẩy cửa, muốn tạo bất ngờ, một cảnh tượng ki/nh hoà/ng đập vào mắt.

    Trong góc sân cạnh vòi nước bẩ/n, có một bóng người quỳ rạp, lưng g/ù, mặc áo sơ mi nam rộng thùng thình. Người đó quay đầu lại – và tôi như b/ị sé/t đá/nh. Đó là Lan, vợ tôi. Nhưng mái tóc đen dài năm nào giờ là một cái đầu chọc lố/c, da đầu xanh tái nhợt, hốc mắt sâu hoắm, gò má nhô cao trên nền da xám xịt. Đôi môi nứt nẻ, hai bàn tay gầy guộc nổi đầy gân xanh.

    Lan nhìn thấy tôi, đôi mắt mở to đờ đẫn rồi hoả/ng loạ/n. Cô ôm chặt đầu mình, lùi về góc tường như con vật bị bạo hành. Tôi lao đến ôm lấy cô, cơ thể lạ/nh ng/ắt, nhẹ bẫng như cành khô. “Vợ ơi, chuyện gì thế này? Tóc em đâu? Ai làm em ra nông nỗi này?”

    “Ơ kìa thằng Phong! Mày về lúc nào?” Giọng mẹ tôi vang lên từ phòng khách. Bà bước ra thềm, mặc bộ lụa nhung đỏ đô, cổ đeo ngọc trai. Theo sau là Yến Vi, khoác váy xẻ đùi, trên người đeo chĩu vàng: dây chuyền, vòng tay, nhẫn kim cương, tay cầm iPhone 14 Pro Max.

    Mẹ tôi cười gượng: “Vợ mà/y nó đòi đi làm tóc bị hóa chất rụng, tự cạo đi để mọc lại. Còn g/ầy là nó đua đòi giảm cân. Đừng x/ót, nhà này có bạc đãi nó đâu!”

    Yến Vi hùa theo: “Chị ấy dở người, anh hai đừng để ý. Lên nhà đi, đứng đấy bẩn hết quần áo hiệu.”

    Tôi nhìn xuống Lan – đầu chọ/c lốc, tay sư/ng tấy vì ngâm nước lạnh, trên cổ tay áo có vết băng y tế r/ỉ dị/ch. Trong đầu tôi, một giọng nói gào th/ét: *Họ đã làm gì vợ mình?* Nhưng nếu lật bài ngửa, tôi không có bằng chứng, sổ đỏ và tiền bạc đều đứng tên mẹ. Tôi sẽ mất trắng.

    Tôi cắn môi đế/n /rỉ má/u, nặn ra nụ cười gi/ả tạo: “Thế à, khổ thân vợ con. Thực ra con về gấp vì công ty Nhật thưởng gần 5 tỷ, cần về làm hồ sơ chứng minh tài sản.”

    Mắt mẹ và em sáng rực. Họ bám lấy tôi như đỉ/a, mừng rỡ vì con số 5 tỷ ảo ảnh. Họ không biết rằng tôi vừa giăn/g một cái b/ẫy chế/t người.

    Đêm đó, tôi khóa trái cửa phòng Lan – một cái kho nhà cải tạo ẩm mốc, trong khi tầng trên hai mẹ con nằm đệm Kim Đan bật điều hòa. Lan ngồi thu lu, mắt ngập nước. Tôi quỳ xuống, vỡ òa: “Kể cho anh nghe tất cả.”

    Lan c/ởi á/o. Trên ngự/c trái là vết rạch dài đỏ au – dấu sin/h thi/ết. Rồi cô tháo mũ len, mái đầu chọc lốc nham nhở, có ch/ỗ rỉ má/u vì cạo bằng lư/ỡi lam cùn. “Em bị ung thư v/ú giai đoạn một, anh ạ.” Giọng cô như sợi tơ mỏng.

    Năm tháng trước, Lan sờ thấy kh/ối u, đau nhức, sụt cân. Cô xin mẹ 5 triệu đi Hà Nội khám. Mẹ tôi không cho, ch/ửi cô lấy cớ ốm để moi tiền nuôi nhân tình. Bà cấm Lan gọi cho tôi vì sợ ảnh hưởng công việc. Không một xu dính túi, Lan cắ/n ră/ng chịu đau. Đường cùng, cô vào bếp lấy kéo cắt phăng mái tóc dài, tự cạo trọc đầu, đem tóc ra chợ bán được 3 triệu. Ba triệu để bắt xe khách lên Hà Nội và làm xét nghiệm.

    Tôi gục đầu vào vai vợ, khóc như đứa trẻ. 2 tỷ đồng tôi gửi về, vợ tôi phải bán tóc lấy 3 triệu đi khám un/g th/ư. Mẹ tôi nằm đệm êm, Yến Vi khoe vàng trên Facebook – tiền của tôi hóa thành tất cả. Tình thân máu mủ chỉ là công cụ để hút cạn máu của kẻ hiền lành.

    Đêm đó, tôi ôm Lan thì thầm: “Từ mai em cứ giả vờ như cũ. Anh sẽ làm một thằng tồi. Anh bắt chúng n/ôn ra từng đồng, thề có trời đất!”

    Sáng hôm sau, tôi diễn kịch. Tôi ngồi ăn sáng, chê Lan: “Người ngợm mùi khai, tối rê/n r/ỉ suốt, bực mình định đạp xuống đất.” Mẹ và Yến Vi nhìn nhau đắc ý, tháo hết phòng bị. Yến Vi nói: “Anh đâu có sai, chị ấy hâ/m lắm. Em dặn chị đi mua sắm mà cứ ở nhà rồi làm bộ thảm thương cho hàng xóm.” Mẹ tôi hùa: “Đàn bà không biết điều, tống cổ về nơi sản xuất.”

    Lan bưng mâm cơm lên, đổ canh xương. Mẹ tôi gắt: “Mà/y có m/ù không?” Yến Vi bị/t mũi: “Tránh ra, mù/i giầu gió buồn nôn.” Lan cúi gằm, lấy vạt áo lau bàn. Tôi ngồi nhìn, móng tay cắm vào da thịt đến rỉ máu, nhưng vẫn hất hàm: “Xuống bếp đi, ở đây vướng mắt.”

    Lan lầm lũi đi, bóng lưng gù khuất sau cánh cửa. Nước mắt tôi chảy ngược vào trong, mặ/n đắng. Vợ tôi mang u/ng th/ư mà bị chử/i bới nh/ư ch/ó. Vở kịch đã phơi bày bộ mặt thật.

    Tôi lẻn lấy điện thoại của mẹ khi bà đi gội đầu. Mở khóa bằng ngày sinh của Yến Vi, vào ứng dụng ngân hàng, tôi thấy ba sổ tiết kiệm VIP: 800 triệu, 500 triệu, 300 triệu – tổng 1,6 tỷ. Lịch sử giao dịch hiện rõ: tôi chuyển về bao nhiêu, hai ngày sau mẹ chuyển đi với nội dung “mua đất cho Vi”, “tiền ô tô cho Vi”. Tôi chụp toàn bộ. 2 tỷ của tôi, mẹ giữ 1,6 tỷ sổ tiết kiệm đứng tên bà, còn lại xây nhà và mua sắm cho Yến Vi. Lan không nhận được một xu, ngay cả 3 triệu khám bệnh phải tự cạo đầu bán tóc.

    Tôi tung mồi nhử. Tối đó, tôi diễn vẻ mặt lo âu: “Luật sư bảo tiền 5 tỷ chỉ giải ngân nếu tài sản đứng tên con. Phải sang tên sổ đỏ, sổ tiết kiệm lại cho con – tạm thời thôi – rồi sau trả.”

    Mẹ tôi nhíu mày: “Sổ đỏ tao sang tên Vi rồi.” Yến Vi: “Nó cất trong két phòng mẹ. Anh cần chứng minh thì đưa xem, miễn 5 tỷ về nhanh là được.”

    Tôi nhìn lòng tham hiện rõ trên mặt họ. “Họ bảo tài sản phải đứng tên chính chủ là con, chứ mẹ với Vi không có năng lực tài chính.” Mẹ tôi đập bàn: “M/ày là con trai ta/o, ta/o đẻ ra mày còn không tiếc, tiếc gì giấy tờ!” Yến Vi: “Sáng mai em với mẹ ra phòng công chứng làm thủ tục tặng cho luôn.”

    Hai ngày sau, bạn làm công chứng đến tận nhà. Trên bàn là ba sổ tiết kiệm đỏ tươi và sổ đỏ mang tên Yến Vi. “Ký vào đây, điểm chỉ vân tay là xong.” Yến Vi ký xoẹt, ấn mực đỏ. Đến lượt mẹ, bà hơi do dự: “Ngộ nhỡ bên Nhật không giải ngân thì sao?” Tôi đẩy giấy ra xa: “Thôi đừng ký. Con thả mất 5 tỷ, còn hơn bị mẹ nghi ngờ.” Yến Vi nóng ruột: “Mẹ ký nhanh đi! Mất 5 tỷ là mẹ đền cho em đấy!” Bà Hằng bị con gái thúc ép, cộng thêm mồi 5 tỷ, vội vàng ký, điểm chỉ.

    Khoảnh khắc ngón tay mẹ in dấu đỏ lên hợp đồng, tôi như nghe tiếng xiềng xích vỡ vụn. Sổ đỏ, 1,6 tỷ đã thuộc về tôi, hợp pháp. Tôi cất giấy tờ vào cặp da, mỉm cười lạnh lẽo………………

    Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….

    👇👇👇

    Đêm đó, 3 giờ sáng, tôi bế Lan rời khỏi nhà. Cơ thể cô ấm hơn, nhưng nhẹ bẫng. Chiếc taxi đợi sẵn dưới gốc xà cừ lao về bệnh viện K Trung ương. Trên xe, Lan lần đầu được khóc thỏa thuê mà không phải bịt miệng.

    Sáng hôm sau, tôi nộp 50 triệu viện phí, đưa Lan vào phòng dịch vụ. Bác sĩ nói phải truyền dinh dưỡng một tuần mới đủ sức hóa trị. Tôi ở bên vợ, đút cháo yến từng muỗng.

    Đúng lúc đó, Yến Vi gọi: “Anh Phong, con vợ anh trộm tiền bỏ trốn à? Mẹ đang chửi ầm lên. Về ngay!” Tôi nói giọng hốt hoảng: “Đúng thế, nó trộm 30 triệu rồi bỏ theo trai. Con đang báo công an.”

    Tôi tắt máy, mỉm cười. Rồi tôi ra ngân hàng, tất toán ba sổ tiết kiệm, chuyển 1,6 tỷ sang tài khoản mới, khóa thẻ phụ của Yến Vi. Mọi mạch máu tài chính nuôi sống chúng bị cắt đứt.

    Chiều hôm sau, Yến Vi giữa trung tâm thương mại, thẻ bị từ chối khi đang mua nhẫn cưới. Bạn trai nhìn nó bằng nửa con mắt, hủy hôn. Nó gào khóc gọi tôi, tôi tắt máy, tháo sim.

    Tôi về nhà lúc chập tối. Mẹ và em gái quỳ gào dưới sàn: “Mày lừa tao, trả tiền đây!” Tôi ném giấy tờ xuống bàn: “Nhìn đi. Tất cả giờ mang tên tôi. Các người hỏi tiền đâu? Tiền của tôi, tôi gửi về để lo cho vợ tôi. Mà các người thì sao? Vợ tôi bị ung thư, xin 5 triệu đi khám, bà bảo nó nuôi nhân tình. Nó phải bán tóc lấy 3 triệu đi sinh thiết. Các người còn là người không?”

    Tôi gọi công an đến, yêu cầu họ dọn sạch đồ đạc cá nhân và rời khỏi nhà tôi. Mẹ tôi ăn vạ: “Tao đẻ ra mày!” Tôi lạnh lùng: “Công ơn sinh thành không phải giấy phép để bà giết người tôi yêu.”

    Mẹ và Yến Vi phải tháo hết vàng bạc, xách hai túi nilon rách, bước ra cổng trong mưa lạnh. Hàng xóm chỉ trỏ, không ai thương xót.

    Sau đó, tôi bán căn nhà, mua chung cư nhỏ ở Hà Nội, dồn toàn lực chữa bệnh cho Lan. Sáu tháng hóa trị, những đêm cô nôn mửa, đau nhức tận xương, tôi thức trắng bên cạnh, xoa bóp từng khớp, trườn khăn ấm lên trán cô. Tôi nói: “Con vi khuẩn ung thư sắp chết rồi, nó giãy giụa làm em đau tí thôi. Chữa xong anh đưa em đi du lịch.”

    Kỳ tích đến. Bác sĩ cầm kết quả: “Tế bào ung thư đã loại bỏ hoàn toàn. Chúc mừng, cô ấy chiến thắng.” Tôi quỳ sụp giữa hành lang, khóc nức nở.

    Một buổi sáng mùa thu, Lan ngồi chải đầu trước gương, tháo mũ len – một lớp tóc đen nhánh lún phún đã mọc. Cô quay lại, nụ cười má lúm đồng tiền: “Anh nhìn này, tóc em bắt đầu mọc lại rồi.” Tôi bước tới ôm vợ, đặt nụ hôn lên mái tóc non: “Ừ, mọi thứ tối tăm qua rồi. Anh sẽ chải tóc cho em mỗi ngày, đến khi dài chạm lưng như xưa.”

    Câu chuyện khép lại. Tôi rút ra bài học: Tình thân máu mủ là thiêng liêng, nhưng không phải tấm kim bài dung túng cái ác. Đàn ông có kiếm hàng tỷ, nhưng nếu không bảo vệ người phụ nữ đứng sau lưng, mọi vật chất đều vô nghĩa, thậm chí hóa thành lưỡi dao cứa cổ gia đình. Gia đình thực sự xây dựng trên lương tri, tôn trọng và yêu thương vô điều kiện.

  • Lén gửi cho vợ cũ 300 triệu, một năm sau cô ấy tìm đến đưa cho tôi tờ giấy cùng lời cảm ơn khiến tôi ngỡ ngàng

    Lén gửi cho vợ cũ 300 triệu, một năm sau cô ấy tìm đến đưa cho tôi tờ giấy cùng lời cảm ơn khiến tôi ngỡ ngàng

    Đi công tác gửi con cho ch:ồng cũ, khi đến đón, tiếng cười vọng ra từ trong bếp khiến tôi t:ứ:c g:iận

    Đi công tác gửi con cho ch:ồng cũ, khi đến đón, tiếng cười vọng ra từ trong bếp khiến tôi t:ứ:c g:iận

    Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm  sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi nên tôi cố gắng nhận nuôi đứa sau, để đứa lớn cho chồng nuôi

    Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ.Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con.

    Ngày ra tòa, đứa nhỏ thì chưa biết gì nên vẫn vui vẻ như thường nhưng con gái lớn khóc đòi lựa chọn ở với mẹ. Tôi nuốt nước mắt vào trong nói con ở với bố một thời gian rồi khi mẹ có kinh tế, mẹ nhất định sẽ đón con về sống chung. Đứa trẻ 5 tuổi không đủ sức mạnh để thay đổi sự lựa chọn của người lớn, bị người ta bế đi mặc cho tiếng gào khóc của nó như đang xé từng khúc ruột của tôi.

    Ảnh minh họaSau ly hôn, tôi gửi con cho mẹ chăm sóc và bắt đầu đi tìm việc. Từ những việc bần hàn nhất như quét rác, rửa bát, làm phục vụ ở quán hát… tôi đều trải qua tất cả. May mắn cuối cùng tôi gặp được người thay đổi cuộc đời, cho tôi cuộc sống bình an như hiện nay chính là một người cô tốt bụng đã nhận tôi vào làm công ty của cô với mức lương 3 triệu/tháng thêm phụ cấp. Nhờ tính chăm chỉ làm việc lại có chí tiến thủ, sáng tạo trong công việc nên tôi thăng tiến dần đến mức lương 15 triệu/tháng rồi 20 triệu/tháng và đón con ở dưới quê lên ở cùng.Trong suốt khoảng thời gian này, tôi quá bận rộn với công việc nên cũng ít liên hệ với con gái. Chỉ thỉnh thoảng 1 tháng đón con đi chơi được 1 lần hoặc về ở cùng 2 ngày cuối tuần. Hỏi ra thì được biết chồng tôi cũng lấy nhân tình sau đó không lâu và sinh được thêm 1 người con. Tôi hỏi về cuộc sống của con thì đứa trẻ bày tỏ sống với bố và gia đình mới cũng khá ổn nên thỉnh thoảng gặp mẹ là được rồi nhưng vẫn không quên dặn dò.– Khi nào mẹ kiếm được nhiều tiền mẹ đón con về ở cùng với mẹ và em nhé.Nghe câu nói này của con tôi lại lén lau nước mắt và quyết tâm phải kiếm được thật nhiều tiền thì mẹ con mới có cơ hội đoàn tụ.

    Sinh học

     

    Vào một ngày cuối tháng là lịch tôi được đón con gái về ở chung 2 ngày. Thế nhưng hôm đó tôi lại có chuyến công tác rất quan trọng để kí kết hợp đồng với cô chủ. Chính vì thế tôi đành gửi con ở lại nhà chồng cũ và hứa hẹn đi công tác về sẽ đón con sang ở chơi bù hẳn 1 tuần. Đứa trẻ nghe xong có phần hụt hẫng nhưng rất hiểu chuyện mà vâng lời.Chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến, tôi nhanh chóng đến nhà chồng cũ để đón con gái như lời hứa nhưng khi vừa bước đến cửa nhà tôi đã thấy cảnh tượng đau lòng. Con gái của tôi đang ngồi ăn trên một chiếc bàn. Trên bàn ăn chỉ có duy nhất 1 bát cơm trắng và 1 bát thịt kho nhưng chỉ toàn là mỡ chắc chắn không phải thứ đứa trẻ thích vì tôi biết con gái thích ăn thịt nạc.

    Ảnh minh họaChưa kịp định hình xem rốt cuộc mọi thứ là như thế nào thì từ trong bếp vọng ra tiếng nói khiến tôi phải tiến lại gần.– Ăn nhanh đi mà còn đi học chứ không ai rảnh mà đưa đi đâu nhá. (Người này dừng lại 1 lúc rồi nói tiếp) Con yêu ăn đi, mẹ làm toàn món ngon cho con đó.Hóa ra người đó chính là vợ sau của chồng tôi. Cô ta đang cho con ruột của cô ta ăn. Chất vấn ra thì biết được con gái tôi thì phải ăn ở ngoài bàn riêng với 1 món duy nhất mà đứa trẻ không hề thích lý do cũng chỉ vì con gái bưng đĩa thức ăn nhưng không may bị đổ cả thức ăn, vỡ cả đĩa khi dọn cơm nên bị phạt. Còn cả gia đình bao gồm chồng cũ của tôi, vợ mới của anh ta và con của hai người vẫn đang ngồi ăn một bàn ăn thịnh soạn trong gian bếp cười nói vui vẻ.Đứa trẻ hiểu chuyện thấy mẹ buồn bã nên ôm chầm lấy mẹ.Bình thường tôi cứ ngỡ con sống với bố cũng được chăm sóc tốt không kém vì đứa trẻ cũng giấu tôi tất cả mọi chuyện nhưng không ngờ, nó lại bị ghẻ lại bởi chính người bố ruột của nó mà đây không phải là lần đầu. Nước mắt tôi rơi, còn gì chua chát hơn bởi tôi là mẹ mà đã quá vô tâm, để con có một cuộc sống khổ cực đến vậy mà bản thân không hề hay biết gì. Tôi đang tìm cách có thể đón con về sống chung.Tâm sự từ độc giả duongvu…Trách nhiệm nuôi con sau ly hôn của cả bố và mẹ là một nhiệm vụ quan trọng để đảm bảo sự phát triển và hạnh phúc của trẻ. Dù khó khăn và mâu thuẫn có thể xảy ra trong quá trình này, tuy nhiên, tầm quan trọng của việc tạo ra một môi trường ổn định và yêu thương cho con cái không thể bỏ qua.Dưới đây là một số khía cạnh về trách nhiệm nuôi con sau ly hôn của bố và mẹ mà người mẹ đơn thân trong tâm sự trên có thể tham khảo để trao đổi lại với chồng cũ.Sự quan tâm và yêu thươngBố và mẹ đều có trách nhiệm cung cấp tình yêu và sự quan tâm cho con cái sau ly hôn. Trẻ cần cảm nhận được rằng bé vẫn được yêu thương và quan tâm từ bố mẹ. Điều này đòi hỏi sự hợp tác và tôn trọng con cái ở cả bố và mẹ.Thỏa thuận về chăm sócBố và mẹ cần thảo luận và đưa ra thỏa thuận về việc chăm sóc con cái sau ly hôn. Điều này bao gồm việc xác định lịch trình gặp gỡ, quyết định về việc đưa đón con và phân chia trách nhiệm trong việc chăm sóc hàng ngày. Thỏa thuận rõ ràng và công bằng giúp trẻ cảm thấy an toàn và ổn định.Tài chínhBố và mẹ cần cùng nhau đảm bảo sự ổn định tài chính nuôi con cái sau ly hôn. Điều này bao gồm việc chia sẻ trách nhiệm về chi phí hàng ngày, giáo dục và các hoạt động khác của con. Một sự hợp tác và sự minh bạch về tài chính sẽ giúp tránh xung đột và đảm bảo tốt nhất cho sự phát triển của trẻ.Trò chuyện với con thường xuyênMột giao tiếp hiệu quả giữa bố và mẹ là yếu tố quan trọng trong việc nuôi dưỡng con sau ly hôn. Dù có khác biệt và xung đột, việc trao đổi thông tin về con cái và thảo luận về quyết định quan trọng liên quan đến con cần được thực hiện một cách lịch sự và xây dựng. Giao tiếp tốt giữa hai bên giúp giảm căng thẳng và tạo ra một môi trường tốt cho con cái.Tôn trọng quyền lợi và quyết định của conBố và mẹ cần tôn trọng quyền lợi và quyết định của con cái. Lắng nghe ý kiến của trẻ và cho phép bé tham gia vào quá trình ra quyết định về những vấn đề liên quan đến cuộc sống của mình. Điều này giúp trẻ phát triển kỹ năng quản lý và tự tin trong việc đưa ra quyết định.Tạo môi trường ổn địnhMột môi trường ổn định và tốt lành là yếu tố quan trọng để trẻ phát triển và thích ứng sau khi bố mẹ ly hôn. Bố và mẹ cần cùng nhau làm việc để tạo ra một môi trường đồng nhất và ổn định cho con cái. Điều này bao gồm việc duy trì một lịch trình ổn định, quy tắc và quy định rõ ràng, và sự đồng thuận trong việc áp dụng các giá trị và quyền lợi trong việc nuôi dưỡng con.

    Sinh học

  • Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn đòi lại căn nhà để bán thì anh họ tuyên bố không trả…tôi lập tức làm một việc!

    Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn đòi lại căn nhà để bán thì anh họ tuyên bố không trả…tôi lập tức làm một việc!

    Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn đòi lại căn nhà để bán thì anh họ tuyên bố không trả…tôi lập tức làm một việc!

    Năm tôi ba mươi lăm tuổi, vợ chồng chắt chiu suốt gần mười năm mới mua được một căn nhà cấp bốn rộng chưa đầy sáu mươi mét vuông ở ngoại ô thành phố. Đó là tài sản lớn nhất của chúng tôi. Ban đầu, tôi định sửa sang rồi chuyển cả nhà đến ở, nhưng đúng lúc ấy công ty cử tôi sang Nhật làm việc dài hạn. Vợ con theo tôi, còn căn nhà khóa cửa để không.

    Cũng đúng khoảng thời gian ấy, anh họ tôi – anh Hoàng – lâm vào cảnh khốn cùng.

    Xưở//ng gỗ của anh bị chá//y, nợ ngân hàng chồng chất. Vợ chồng anh bán sạch tài sản vẫn không đủ trả nợ. Căn nhà duy nhất cũng bị ngân hàng siết. Một chiều mưa, anh đứng trước cổng nhà bố mẹ tôi, gầy rộc, ôm theo hai đứa con nhỏ.

    Anh nghẹn ngào:

    – Em… cho anh ở nhờ căn nhà ngoài thị trấn vài năm được không? Chỉ cần anh gượng dậy, anh sẽ chuyển đi ngay.

    Mẹ tôi kéo tay tôi, nói nhỏ:

    – Máu mủ với nhau cả. Người ta khó khăn mới mở lời.

    Tôi nhìn hai đứa t/ẻ đang c/o r//o trong chiếc áo mưa cũ, lòng mềm hẳn.

    – Anh cứ ở đi. Bao giờ ổn thì tính tiếp.

    Anh nắm chặt tay tôi.

    – Anh mang ơn em cả đời.

    Tôi chỉ cười.

    – Đừng nói ơn nghĩa. Người nhà mà.

    Ba năm sau, công việc bên Nhật thuận lợi, công ty gia hạn hợp đồng thêm năm năm.

    Anh Hoàng gọi điện báo tin xưởng gỗ đã mở lại, cuộc sống dần khá lên. Tôi mừng thật lòng.

    – Tốt rồi. Cố gắng lên anh.

    – Anh sẽ dành dụm mua đất rồi trả nhà cho em.

    Tôi đáp:

    – Không vội.

    Từ đó, mỗi dịp Tết về nước, tôi đều ghé qua căn nhà.

    Ban đầu, anh chị tiếp rất niềm nở.

    Đến năm thứ tám, tôi nhận ra nhiều thứ đã khác.

    Cổng được xây mới.

    Sân lát gạch.

    Thêm tầng lầu.

    Nhà đẹp hơn rất nhiều.

    Tôi khen:

    – Anh sửa đẹp quá.

    Anh cười:

    – Cũng phải đầu tư chứ.

    Tôi nghĩ đơn giản: người ta bỏ tiền sửa nhà mình thì mình càng đỡ.

    Có lần tôi bảo:

    – Sau này anh chuyển đi, em hoàn lại phần sửa chữa hợp lý.

    Anh xua tay:

    – Người nhà cả, tính toán làm gì.

    Tôi cũng không nghĩ ngợi.

    Thấm thoắt mười lăm năm trôi qua.

    Tôi quyết định về Việt Nam định cư.

    Lúc ấy, con trai chuẩn bị vào đại học. Tôi muốn bán căn nhà để lấy tiền mua một căn lớn hơn gần chỗ làm.

    Tôi gọi anh Hoàng.

    – Anh à, cuối năm em về hẳn. Chắc khoảng ba tháng nữa anh thu xếp giúp em nhé.

    Đầu dây bên kia im lặng.

    Một lúc sau anh mới nói:

    – Chuyện đó… để tính.

    Tôi hơi ngạc nhiên.

    – Tính gì nữa anh?

    – Nhà này giờ là nhà của anh rồi.

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    – Anh nói gì?

    Giọng anh lạnh tanh.

    – Mười lăm năm qua anh ở đây. Anh sửa chữa, đóng thuế, chăm sóc. Hàng xóm ai cũng biết đây là nhà anh.

    – Nhưng giấy tờ đứng tên em.

    – Đứng tên thì đứng tên. Muốn lấy lại cũng không dễ đâu.

    Tôi chết lặng.

    Người từng ôm chân cảm ơn tôi năm nào, giờ lại nói với tôi bằng giọng như thế.

    Ngày tôi về nước, tôi mang toàn bộ giấy tờ đến gặp anh.

    Anh tiếp tôi ngay trong căn phòng khách sang trọng.

    Vừa ngồi xuống, anh đã nói:

    – Nếu muốn bán thì bán cho anh.

    – Giá bao nhiêu?

    Anh đưa ra con số chưa bằng một phần ba giá thị trường.

    Tôi bật cười.

    – Anh đùa à?

    – Không thì cứ kiện.

    – Anh nghĩ em không kiện?

    Anh khoanh tay.

    – Cứ thử xem.

    – …

    – Kiện vài năm chưa chắc lấy được. Trong thời gian đó nhà xuống cấp, mất giá. Anh chẳng sợ.

    Tôi nhìn người anh họ trước mặt.

    Không còn chút dáng vẻ hiền lành ngày xưa.

    Chỉ còn sự tính toán.

    Bạn bè ai cũng khuyên tôi thuê luật sư ngay.

    Nhưng tôi không làm thế.

    Tôi lập tức làm một việc.

    Tôi đến gặp bác trưởng họ.

    Rồi gặp từng người lớn trong gia tộc.

    Sau đó, tôi xin tổ chức một buổi họp họ vào đúng ngày giỗ ông nội.

    Hôm ấy, gần như đầy đủ con cháu đều có mặt.

    Sau bữa cơm, tôi đứng dậy.

    – Hôm nay cháu xin phép nói một chuyện riêng.

    Mọi người ngạc nhiên…

    Mọi người ngạc nhiên nhìn tôi, còn anh Hoàng đang ngồi ở mâm trên bên cạnh mấy bác, nét mặt thoáng chút biến sắc rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, khinh khỉnh. Anh ta chắc chắn nghĩ rằng tôi định mang chuyện này ra để cậy nhờ dòng họ phân xử, hòa giải. Anh ta thừa biết tâm lý người già trong họ luôn muốn “dĩ hòa vi quý”, “chuyện lớn hóa nhỏ” để giữ hòa khí dòng tộc.

    Nhưng anh ta đã nhầm, tôi không đến đây để xin sự thương hại hay một lời phân xử vô thưởng vô phạt.

    Tôi bình tĩnh mở chiếc cặp da mang theo, lấy ra một tập tài liệu dày rồi cung kính đặt lên bàn thờ ông nội. Sau đó, tôi quay lại nhìn thẳng vào anh Hoàng và dõng dạc nói trước sự chứng kiến của hơn năm mươi người trong dòng họ:

    “Thưa các bác, các chú và anh em trong họ. Mười lăm năm trước, khi xưởng gỗ của anh Hoàng bị cháy, nợ nần chồng chất, không còn chốn dung thân, chính cháu và gia đình đã mở rộng cửa cho gia đình anh ở nhờ căn nhà ngoại ô của cháu mà không lấy một đồng tiền thuê nào suốt 15 năm qua. Cháu coi anh như anh ruột, nghĩ tình máu mủ mà giúp đỡ. Nhưng đến nay, khi cháu về nước cần lấy lại nhà để lo cho con đi học, anh Hoàng lại tuyên bố trắng trợn rằng nhà là của anh, thách thức cháu đi kiện và ép cháu bán lại với giá chưa đầy một phần ba giá thị trường.”

    Cả từ đường xôn xao hẳn lên. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên khắp nơi. Bác trưởng họ nhíu mày, đập tay xuống bàn: – Hoàng! Có đúng như thằng Thành nói không?

    Anh Hoàng lập tức đứng bật dậy, mặt đỏ tía tai, cố cãi chày cãi cối: – Các bác đừng nghe nó nói một chiều! Mười lăm năm qua một tay cháu sửa sang, đổ móng lên tầng, đóng thuế đất đầy đủ. Đất để không mười lăm năm không có người ở thì thành đất hoang, cháu có công gìn giữ, tôn tạo. Giờ nó về đòi ăn sẵn, đòi đuổi cả nhà cháu ra đường là sống không có tình nghĩa!

    Tôi không hề tức giận trước những lời ngụy biện trơ trẽn đó. Tôi mỉm cười, giơ tập tài liệu thứ hai lên:

    “Anh Hoàng nói đến tình nghĩa và luật pháp đúng không? Vậy hôm nay, trước mặt vong linh ông nội và toàn thể dòng họ, tôi xin công bố ba việc mà tôi đã làm ngay khi bước chân về nước:”

    1. Bản thỏa thuận sửa chữa nhà 12 năm trước

    Tôi rút ra một tờ giấy có chữ ký úa màu: “Anh Hoàng nghĩ tôi quên tờ giấy này sao? Năm thứ ba anh ở nhờ, khi anh xin phép sửa nhà, tôi đã gửi về một bản thỏa thuận có chữ ký của cả hai vợ chồng anh qua đường bưu điện. Trong đó ghi rõ: ‘Bên B (anh Hoàng) tự nguyện bỏ chi phí sửa chữa để phục vụ nhu cầu ở, khi bên A (tôi) đòi nhà, bên A sẽ hoàn trả chi phí nguyên vật liệu theo giá trị khấu hao, bên B không có quyền tranh chấp quyền sở hữu đất’. Anh tưởng tôi đi nước ngoài là mất trí nhớ sao?”

    Anh Hoàng nhìn thấy tờ giấy, mặt lập tức cắt không còn giọt máu. Anh ta hoàn toàn quên mất sự tồn tại của văn bản này.

    2. Đơn tố cáo hành vi tống tiền và chiếm đoạt tài sản

    Tôi tiếp tục lật tài liệu tiếp theo: “Anh thách tôi đi kiện dân sự kéo dài vài năm đúng không? Xin lỗi anh, tôi không kiện dân sự. Hôm qua, luật sư của tôi đã nộp đơn lên cơ quan công an quận kèm theo file ghi âm cuộc hội thoại giữa tôi và anh tại phòng khách nhà anh. Trong đó, anh thừa nhận giấy tờ đứng tên tôi nhưng cố tình ép tôi bán dưới 1/3 giá thị trường, nếu không sẽ phá hoại tài sản (làm nhà xuống cấp). Đây là hành vi có dấu hiệu cấu thành tội Cưỡng đoạt tài sản và Cố ý làm hư hỏng tài sản của người khác. Đây là án hình sự, thưa anh Hoàng!”

    Đến lúc này, vợ anh Hoàng ngồi mâm dưới bỗng oà khóc nức nở, còn anh Hoàng thì run rẩy, đứng không vững phải bám vào cạnh bàn.

    3. Trả lại toàn bộ “phần đóng góp” của anh Hoàng

    Tôi đặt một bọc tiền dày cộp lên bàn: “Còn về số tiền thuế đất anh đóng hộ mười lăm năm qua và tiền khấu hao sửa chữa nhà, tôi đã thuê công ty thẩm định giá độc lập đến đo đạc và định giá chính xác. Tổng số tiền là 350 triệu đồng. Hôm nay, trước sự chứng kiến của trưởng họ, tôi gửi lại toàn bộ cho anh. Tôi không thèm quỵt của anh một đồng, nhưng nhà và đất của tôi, anh phải trả!”

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

    Bầu không khí trong từ đường lúc này im phăng phắc, rồi bùng nổ bởi những lời chỉ trích gay gắt từ các bậc bề trên. Bác trưởng họ đứng dậy, chỉ thẳng mặt anh Hoàng mà mắng:

    “Thằng Hoàng! Mày làm nhục nhã cái dòng họ này! Người ta cứu mày lúc hoạn nạn, giờ mày định ăn cháo đá bát à? Đã ký giấy tờ rành rành, lại còn định dùng luật rừng để cướp nhà của em? Ngay trong ngày hôm nay, mày phải ký vào biên bản bàn giao trả nhà cho thằng Thành. Nếu không, dòng họ này sẽ gạch tên mày ra khỏi gia phả, và mày cứ chuẩn bị tinh thần mà hầu tòa!”

    Họ hàng xung quanh cũng đồng loạt quay lưng, những người vừa nãy còn ngồi uống rượu với anh Hoàng giờ đây nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.

    Anh Hoàng hoàn toàn sụp đổ. Cái bẫy “kiện cáo dây dưa” mà anh ta tự đắc giăng ra đã bị sự chuẩn bị chặt chẽ, lý trí và quyết đoán của tôi đập tan tành trong tích tắc. Đối diện với nguy cơ vào tù và sự ruồng bỏ của cả dòng tộc, anh Hoàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc quỳ sụp xuống, lắp bắp xin tôi rút đơn tố cáo và hứa sẽ dọn đi ngay trong tháng.

    Tôi nhìn người anh họ đang thảm hại dưới chân mình, lòng không một chút gợn sóng. Tình nghĩa mười lăm năm trước tôi đã cho đi trọn vẹn, còn ngày hôm nay, những gì anh ta nhận được hoàn toàn là cái giá phải trả cho lòng tham và sự bội bạc.

  • Ông bà ngoại mừng đầy tháng cháu 30 triệu nhưng bà nội lại b ế cháu vào phòng l é n lút làm điều t ồ i tệ này

    Ông bà ngoại mừng đầy tháng cháu 30 triệu nhưng bà nội lại b ế cháu vào phòng l é n lút làm điều t ồ i tệ này

    Tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Tôi lớn lên trong một gia đình khá giả, nhà có ba anh chị em. Bố mẹ tôi luôn yêu thương và đối xử công bằng với chúng tôi.

    Bản thân chúng tôi cũng là những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo với bố mẹ.

    Khi đến tuổi lấy chồng, tôi chọn kết hôn với một chàng trai nghèo, là chồng của tôi hiện tại.

    Ban đầu bố mẹ tôi phản đối vì họ muốn tôi lấy một người đàn ông giàu có để sau này có cuộc sống sung túc, không phải lo lắng về tiền bạc.

    Nhưng tôi nghĩ tiền bạc không quan trọng bằng tình yêu chân thành và sự thấu hiểu nhau, tôi trước sau quyết tâm chỉ lấy người mình yêu và cuối cùng bố mẹ tôi cũng đành miễn cưỡng đồng ý, chiều theo ý tôi.

    Trước đám cưới, bố mẹ chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ để tôi có một cuộc sống thoải mái nhất có thể.

    Bố mẹ có vài căn nhà đủ cho mỗi đứa con một căn nên khi cưới, tôi cũng có phần. Không những thế, sau khi kết hôn, mẹ tôi còn thường xuyên đến thăm và cho tôi tiền.

    Tôi rất cảm động trước sự quan tâm của bố mẹ và tôi hiểu rằng trên thế gian này người tốt nhất vẫn luôn là bố mẹ.

    Thế nhưng, khác hẳn với bố mẹ đẻ, mẹ chồng lại đối xử với tôi rất tệ bạc, vì không thích tôi nên bà hay tìm cách gây sự, nói xấu hoặc soi mói tôi từ những điều vụn vặt nhất, sẵn sàng làm tôi bẽ mặt trước người khác.

    Tôi cũng không ưa mẹ chồng, nhưng bà đã dọn đến ở với chúng tôi nên tôi đành phải chịu đựng.

    Sau này, khi tôi mang bầu, mẹ chồng không hề có chút quan tâm đến tôi chứ đừng nói đến đỡ đần việc nhà.

    Kể cả khi bầu to mệt mỏi, tôi vẫn phải cáng đáng rất nhiều việc mỗi ngày vì mẹ chồng cho rằng phải vận động thì mới dễ đẻ.

    Thậm chí bà còn nghĩ ra đủ cách để khiến tôi bận rộn hơn trong khi bà chỉ nằm dài xem điện thoại cả ngày.

    Tôi có cảm giác như bà sẽ không chịu được nếu thấy tôi nhàn rỗi hay có thời gian thư giãn, vậy nên bà cứ liên tục hành con dâu.

    Vì sự hòa thuận của gia đình, tôi vẫn luôn nín nhịn mà nghe lời bà chứ không bao giờ dám bắt bẻ hay tâm sự, than thở với chồng.

    Dù vậy, sâu trong thâm tâm tôi cũng rất bất bình và bức xúc với mẹ chồng quá đáng.

    Một lần khi tôi sắp đến ngày dự sinh thì có anh chị bên nhà chồng sang chơi và ở lại ăn tối, mẹ chồng vẫn bắt tôi đi chợ, nấu nướng

    . Tôi nói với mẹ chồng rằng tôi mệt, còn sắp sinh nên không muốn đi lại nhiều vì có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào.

    Kết quả là tôi bị mẹ chồng mắng, bà còn nói rằng tôi keo kiệt không muốn bỏ tiền ra chiêu đãi gia đình bên chồng.

    Bất lực, tôi đành cắn răng chịu đựng và đi mua đồ ăn, nấu nướng.

    Khi đang nấu được nửa chừng, tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu, liền gọi mẹ chồng cầu giúp đỡ nhưng bà lờ đi như không nghe thấy.

    Một lúc sau thì tôi bất ngờ vỡ ối, lại đau bụng nên sợ hãi ngồi bệt xuống đất và la hét.

    Mẹ chồng nghe thấy vẫn không vào vì bà nghĩ tôi giả vờ, mãi sau chị chồng vào kiểm tra, thấy tình trạng tôi như thế mặt chị tái mét, hốt hoảng gọi xe cấp cứu đưa tôi vào viện.

    May mắn mọi chuyện vẫn chưa quá muộn và tôi đã vượt cạn an toàn.

    Sau khi sinh con, tôi rất bất bình với mẹ chồng và thề rằng từ giờ cũng sẽ không quan tâm đến bà, cũng không nghe lời bà vô điều kiện nữa vì tôi thấy mình càng nhún nhường thì bà càng không coi trọng mình.

    Sau ba ngày trong bệnh viện, tôi về nhà ở cữ nhưng mẹ chồng vẫn không muốn vướng bận, bà tỏ ra không có trách nhiệm và nghĩa vụ gì với con dâu và cháu nội mà còn kiếm cớ đi du lịch, đi chơi.

    Thời gian đó tôi đã rất tức giận và phải thuê người chăm sóc.

    Điều tôi buồn nhất là chồng tôi biết rõ mẹ cố tình nhưng anh vẫn không nói gì, cũng không trách móc bà nửa câu.

    Bố mẹ tôi cũng rất buồn khi thấy tôi than thở và thường đến an ủi tôi hơn. Khi con tôi đầy tháng, chúng tôi làm cơm cúng, cha mẹ tôi cũng đến dự và ăn tối.

    Khi đó, bố mẹ tôi cho con trai tôi một phong bao 30 triệu với mong muốn cả tôi và con đều khỏe mạnh.

    Lúc đó, chiếc phong bì đỏ được để trong chăn bông của con trai tôi.

    Mẹ chồng tôi thấy ông bà ngoại cho cháu phong bao thì vội ôm cháu rồi bế thẳng vào phòng.

    Vào thời điểm đó, tôi không để ý nhiều về chiếc phong bì, tưởng bà có việc gì nên bế cháu theo thôi.

    Một lúc sau bà bế con trai tôi ra, trao lại cho tôi làm tôi bối rối, không biết mẹ chồng có ý gì nhưng tôi chỉ im lặng.

    Đêm hôm đó, tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Lúc bấy giờ tôi mới nhớ lại hành động của mẹ chồng lúc trước, tôi đoán chắc số tiền đó đã bị mẹ chồng lấy mất nên đã tìm bà để chất vấn.

    Trước áp lực của tôi, cuối cùng bà cũng phải thừa nhận nhưng vẫn bao biện:

    “Đó là cháu tôi, tôi có quyền lấy số tiền đó để góp cho con trai út làm ăn, vì nó đang rất cần, tôi phải giúp nó”.

    Câu nói của mẹ chồng khiến tôi rất tức giận nên đã xảy ra tranh cãi với bà.

    Tôi cũng đã nói với chồng về chuyện đó nhưng anh bỏ ngoài tai, vẫn lờ đi như bao lần khác.

    Tôi không còn muốn nhún nhường nữa nên đã cảnh báo rằng tôi sẽ đệ đơn ly hôn và đuổi mẹ con họ ra ngoài, vì nhà là của tôi.

    Tôi cảm thấy khinh thường và rất ác cảm với họ nên chẳng thiết tha gì nữa, nếu họ tiếp tục quá đáng thì tôi chắc chắn sẽ không chịu đựng nữa.

  • “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy”, họ là người thế nào?

    “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy”, họ là người thế nào?

    “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy” ʟà sự ⱪḗt hợp ᵭặc biệt mang theo ý nghĩa sự hoàn thiện và cȃn bằng trong cuộc sṓng và phong thủy.

    Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy ʟà gì?

    Phong thủy

    “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy” ʟà một thuật ngữ phong thủy thường ᵭược sử dụng ᵭể mȏ tả sự ⱪḗt hợp ᵭộc ᵭáo giữa hai nguyên tṓ ngũ hành: mệnh Kim và mệnh Thuỷ. Đȃy ⱪhȏng chỉ ʟà một sự phṓi hợp ᵭặc trưng mà còn chứa ᵭựng ý nghĩa ᵭặc biệt trong ʟĩnh vực phong thủy và tȃm ʟinh.

    co-nhan-day-dan-ong-toc-tot-khon

    Sự ᵭặc biệt của cụm từ “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy” nằm ở sự tương hợp ᵭộc ᵭáo giữa mệnh Kim và mệnh Thuỷ. Mệnh Kim, biểu tượng cho nguyên tṓ Kim, mang ᵭḗn sức mạnh, sự bḕn bỉ và ⱪhả năng chịu ᵭựng. Ngược ʟại, mệnh Thuỷ, ᵭại diện cho nguyên tṓ Thuỷ, thể hiện tính ʟinh hoạt, sự tương tác và ⱪhả năng thay ᵭổi. Khi hai mệnh này hòa quyện với nhau, tạo ra một sự cȃn bằng và hoàn thiện ᵭặc biệt, mang ʟại ʟợi ích và sự hài hòa cho người có mệnh “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy”.

    Sách cuộc sống

    Ý nghĩa và tác ᵭộng của “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy”

    “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy” mang ᵭḗn ý nghĩa của sự hoàn thiện và cȃn bằng trong cả cuộc sṓng và phong thủy. Sự hòa quyện này tích cực ảnh hưởng ᵭḗn năng ʟượng và tȃm hṑn của những người mang mệnh Kim và mệnh Thuỷ.

    Với mệnh Kim, “Nhất Gái” thường mang theo sức mạnh, sự quyḗt ᵭoán và ⱪhả năng ᵭạt ᵭược những mục tiêu mà họ ᵭặt ra. Tính ⱪiên nhẫn, sự nỗ ʟực và quyḗt tȃm ⱪhȏng dễ dàng từ bỏ ʟà những ᵭặc ᵭiểm của họ. Mệnh Kim mang ʟại cho họ sự tự tin, quyḗt ᵭoán và sự bḕn bỉ ᵭể ᵭṓi mặt với mọi thách thức cuộc sṓng ᵭưa ra.

    Mệnh Thuỷ, trong sự ⱪḗt hợp này, thường mang theo ᵭặc tính ʟinh hoạt, tương tác và sự thích ứng. Khả năng thích nghi với mȏi trường mới và sẵn sàng ʟắng nghe, chia sẻ ʟà những phẩm chất của “Nhì Trai.” Mệnh Thuỷ ᵭem ᵭḗn cho họ sự nhạy bén, tình cảm và ⱪhả năng thích ứng ʟinh hoạt với mọi tình huṓng.

    co-nhan-day-phu-nu-dep-o-thanh-t

    Sự hòa quyện giữa mệnh Kim và mệnh Thuỷ tạo nên một cȃn bằng ᵭặc biệt. Mệnh Kim mang ᵭḗn sự vững chắc, bḕn bỉ và quyḗt ᵭoán, trong ⱪhi mệnh Thuỷ góp phần vào tính ʟinh hoạt, tương tác và ⱪhả năng thích ứng. Sự ⱪḗt hợp này tạo ra một nguṑn năng ʟượng mạnh mẽ và tȃm hṑn ổn ᵭịnh, ᵭṑng thời cung cấp sự cȃn bằng và hỗ trợ cho những người mang “Nhất Gái Mệnh Kim Nhì Trai Mệnh Thuỷ.”

    Tổng cộng, “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy” ʟà một sự hòa quyện ᵭặc biệt mang theo ý nghĩa của sự hoàn thiện và cȃn bằng trong cuộc sṓng và phong thủy. Sự hòa quyện giữa mệnh Kim và mệnh Thuỷ ⱪhȏng chỉ tạo nên nguṑn năng ʟượng tích cực mà còn mang ʟại ʟợi ích và ảnh hưởng tích cực cho những người mang trong mình sự ⱪḗt hợp này.

    Người mang mệnh Kim sinh vào các năm sau ᵭȃy:

    Năm 1932, 1992 (Nhȃm Thȃn)

    Năm 1955, 2015 (Ất Mùi)

    Năm 1984, 1924 (Giáp Tý)

    Năm 1933, 1993 (Quý Dậu)

    Năm 1962, 2022 (Nhȃm Dần)

    Năm 1985, 1925 (Ất Sửu)

    Năm 1940, 2000 (Canh Thìn)

    Năm 1963, 2023 (Quý Mão)

    Sách cuộc sống

    Năm 1941, 2001 (Tȃn Tỵ)

    Năm 1970, 2030 (Canh Tuất)

    Năm 1954, 2014 (Giáp Ngọ)

    Năm 1971, 2031 (Tȃn Hợi)

    Người mang mệnh Thuỷ sinh vào các năm sau ᵭȃy:

    Năm 1936, 1996 (Bính Tý)

    Năm 1953, 2013 (Quý Tỵ)

    Năm 1982, 1922 (Nhȃm Tuất)

    Năm 1937, 1997 (Đinh Sửu)

    Năm 1966, 2026 (Bính Ngọ)

    Năm 1983, 1923 (Quý Hợi)

    Năm 1944, 2004 (Giáp Thȃn)

    Năm 1967, 2027 (Đinh Mùi)

    Năm 1945, 2005 (Ất Dậu)

    Năm 1974, 2034 (Giáp Dần)

    Năm 1952, 2012 (Nhȃm Thìn)

    Năm 1975, 2035 (Ất Mão)

  • Người Ở Côn Minh

    Người Ở Côn Minh

    Mẹ tôi mất rồi.

    4 giờ rưỡi sáng, bà ngã gục bên cạnh chiếc xe vệ sinh môi trường. Nhồi máu cơ tim.

    Trong túi bà có ba tờ giấy nợ, tổng cộng 97.000 tệ.

    Tất cả đều là nợ của bố tôi.

    Bố tôi “chết đuối” bảy năm trước, không tìm thấy xác.

    Mẹ tôi đã thay ông trả nợ suốt bảy năm. Ban ngày quét đường, ban đêm dán hộp giấy.

    Bà nói nợ người ta mà không trả, ông ở dưới suối vàng không yên lòng.

    Lo xong tang lễ, tôi cầm chứng minh thư của bố đi xóa hộ khẩu.

    Nhân viên ở cửa sổ tra cứu một hồi lâu rồi ngẩng lên nhìn tôi: “Chứng minh thư này, hai năm trước có lịch sử sử dụng tại Côn Minh.”

    Tôi lần theo dấu vết đó.

    Tra ra một công ty vật liệu xây dựng, doanh thu năm 8 triệu tệ.

    Pháp nhân — Khương Đức Thắng. Tên của bố tôi.

    Mẹ tôi ôm ba tờ giấy nợ 97.000 tệ mà chết lúc 4 giờ rưỡi sáng.

    Còn ông ta ở Côn Minh, một năm kiếm 8 triệu tệ.

    Tôi gửi cho cô một tin nhắn: “Cô ơi, cô lau sạch di ảnh của mẹ giúp cháu, cháu đi dẫn một người về để quỳ lạy mẹ.”

    “Cô, cháu đến Côn Minh rồi.”

    “Con cứ từ từ, đừng vội.”

    “Không vội. Cháu có thừa thời gian. Ông ta chẳng phải cũng có thừa thời gian sao? Đã bảy năm rồi.”

    Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng cô khản đặc.

    Đồng Đồng, tiền hậu sự của mẹ con cô tạm ứng trước, con đừng lo lắng bên này—”

    “Cô.”

    “Ơi?”

    “Cô cứ giúp cháu lau sạch di ảnh là được. Những việc khác không cần quản.”

    Cúp điện thoại.

    Ra khỏi ga tàu, ánh nắng đổ ập xuống khiến tôi chói mắt không mở ra được.

    Côn Minh. Thành phố mùa xuân. Khắp nơi là hoa, khắp nơi là những nụ cười.

    Tôi xách một chiếc túi du lịch màu đen, bên trong là quần áo thay trong ba ngày, một túi hồ sơ. Trong túi hồ sơ là giấy chứng tử của mẹ, bản sao ba tờ giấy nợ, và một tấm ảnh thẻ một inch của bố chụp từ mười bảy năm trước.

    Thông tin công nghiệp tôi đã tra sáu lần trên tàu.

    Công ty TNHH Vật liệu Xây dựng Đỉnh Thịnh. Vốn điều lệ 5 triệu tệ, thành lập năm năm trước. Người đại diện pháp luật: Khương Đức Thắng.

    Địa chỉ ở tầng 14 của một tòa nhà văn phòng tại Khu Công nghệ cao.

    Tôi ngồi xe buýt 40 phút. Xuống xe, tôi đứng đối diện tòa nhà, ngước nhìn lên.

    Bức tường kính sáng choang đến mức nhức mắt.

    Phía sau cửa sổ tầng 14 vẫn đang sáng đèn.

    Tôi không lên đó mà ngồi xổm trước cửa một tiệm trà sữa đối diện, gọi một ly nước chanh rẻ nhất. Đợi.

    Đợi suốt ba tiếng đồng hồ.

    Hai giờ chiều, một chiếc Audi A6 màu đen chạy ra từ hầm gửi xe.

    Tôi chụp lại biển số xe.

    Chiếc xe vòng qua ngã tư rồi dừng bên lề đường, cửa ghế lái mở ra.

    Một người đàn ông bước xuống.

    Vest xanh đậm, nếp quần được là thẳng tắp, giày da bóng loáng, tóc chải chuốt không một sợi thừa. Trên cổ tay là một chiếc đồng hồ phản quang.

    Ông ta lấy điện thoại ra nghe máy, hơi nghiêng người, mỉm cười.

    Hàm răng trắng đến mức chói mắt.

    Lần cuối cùng tôi gặp ông ta là năm tôi mười một tuổi. Khi đó ông mặc một chiếc áo khoác xám sờn cũ, ngồi xổm trên bờ đê hút loại thuốc lá Hồng Mai 3 tệ rưỡi một bao.

    Ông nói với mẹ tôi rằng, hãy ráng chịu đựng một thời gian, ngày mai sẽ tốt hơn.

    Ngày hôm sau ông đi câu cá bên sông, chỉ để lại giày và cần câu trên bờ, còn người thì biến mất.

    Tìm kiếm suốt ba ngày không thấy xác.

    Người trong làng nói nước sông chảy xiết, cuốn trôi rồi.

    Mẹ tôi quỳ trên bãi sông suốt một đêm. Ngày hôm sau bà gượng dậy, đến công ty vệ sinh môi trường báo danh làm việc.

    Giờ đây, ông ta đứng dưới ánh nắng của Côn Minh, cổ áo cài một chiếc kim ghim bạc, ngón tay kẹp chìa khóa xe lắc qua lắc lại khi nghe điện thoại.

    Nghe xong, ông ta lên xe, chiếc xe rẽ vào một con đường có dải cây xanh rậm rạp.

    Tôi ghi nhớ hướng đi.

    Điện thoại rung, tin nhắn WeChat của cô.

    Một tấm ảnh.

    Di ảnh của mẹ tôi. Ảnh đen trắng, cắt từ ảnh thẻ. Bà mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí đã mặc mười mấy năm, tóc buộc bằng một chiếc dây chun đen, hai bên thái dương đã bạc trắng.

    “Lau sạch rồi. Con xem đi.”

    Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh rất lâu.

    Mẹ tôi mất năm 53 tuổi, nhưng trong ảnh trông như 70.

    Một tin nhắn khác gửi đến: Đồng Đồng, con đã tìm thấy gì chưa?”

    “Tìm thấy rồi.”

    “Trông thế nào?”

    “Đi Audi, mặc vest, răng rất trắng.”

    Phía bên kia im lặng hồi lâu mới trả lời.

    “Lúc mẹ con đi, răng cửa bị mẻ mất một nửa, mãi không có tiền trám.”

    “Cháu biết.”

    “Con định làm gì?”

    “Trước tiên để cháu xem ông ta sống ở đâu.”

    Sáng hôm sau tôi lại ngồi xổm đối diện tòa nhà văn phòng. Lần này không mua nước chanh, tôi nhét hai cái bánh màn thầu trong túi.

    Chiều hôm đó ông ta lại ra ngoài, cùng chiếc xe đó, cùng hướng đi đó.

    Tôi bắt xe taxi đi theo.

    Xe chạy 20 phút rồi rẽ vào một khu dân cư có cổng bảo vệ.

    Biển tên ở cổng ghi bốn chữ: Yên Viên Điện Trì.

    Tôi đi dạo một vòng quanh khu nhà. Bên trong tường bao có thể thấy những căn biệt thự đơn lập, có thảm cỏ, có gara.

    Tôi tra giá trung bình, 18.000 tệ một mét vuông.

    Mẹ tôi dán một cái hộp giấy được 3 xu.

    Tôi đứng ngoài bức tường bao, áp điện thoại vào tai.

    “Cô.”

    “Ơi?”

    “Ông ta ở biệt thự.”

    “…”

    “Biệt thự bên bờ hồ Điện Trì. Loại có sân vườn.”

    Cô không lên tiếng. Hơi thở nặng nề, như thể đang cố cắn chặt điều gì đó.

    “Cô, cô đừng khóc.”

    “Cô không khóc. Cô đang nghĩ về những vết nứt nẻ do lạnh trên tay mẹ con lúc quét đường mùa đông.”

    “Cháu cũng đang nghĩ về điều đó.”

    Đồng Đồng, con mang đủ tiền chưa?”

    “Đủ rồi.”

    “Nếu không đủ cô chuyển cho.”

    “Cô, cháu nói là đủ rồi. Những gì ông ta có mà mẹ cháu không có, cháu đều nhớ kỹ.”

    “Đứa trẻ nhà ai thế?”

    Tài xế taxi nhìn theo hướng mắt tôi về phía cổng khu dân cư.

    “Nhà người ta chứ ai, khu này toàn người giàu ở.”

    Tôi không đáp.

    Trên vỉa hè trước cổng khu nhà, hai đứa trẻ đang chơi xe trượt. Đứa lớn là con trai, khoảng bảy tám tuổi; đứa nhỏ là con gái, bốn năm tuổi, buộc hai bím tóc nhỏ, cưỡi trên một chiếc xe thăng bằng màu hồng.

    Một người phụ nữ cúi xuống buộc dây giày cho cô con gái.

    Khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc uốn xoăn, mặc váy liền màu trắng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng lấp lánh dưới nắng.

    Tôi nhìn chằm chằm sợi dây chuyền đó.

    Bằng vàng. Sợi dây không dày nhưng mặt dây chuyền khá lớn, hình tròn, rìa có những hoa văn nhỏ tinh xảo.

    Tôi biết mặt dây chuyền đó.

    Đó là của hồi môn của mẹ tôi.

    Bà ngoại đã chắt chiu suốt bốn năm để đặt làm ở tiệm vàng trong trấn, hoa văn là hình hoa sen. Bà ngoại nói hoa sen mang lại bình an.

    Khi mẹ tôi lấy chồng, đó là món đồ giá trị duy nhất bà có. Sau này nhà nghèo, bố tôi nhiều lần đòi đem đi cầm, nhưng mẹ tôi chết sống không chịu.

    Bà nói đó là kỷ vật bà ngoại để lại.

    Khi bố tôi “chết”, sợi dây chuyền đó đã biến mất. Mẹ tôi lục tung mọi ngóc ngách trong nhà, bảo rằng có lẽ đã rơi xuống sông.

    Giờ đây nó treo trên cổ một người phụ nữ khác, lấp lánh dưới ánh mặt trời của Côn Minh.

    “Bác tài, cho cháu xuống xe.”

    Tôi ngồi trong một cửa hàng tiện lợi đối diện khu nhà suốt một buổi chiều.

    Người phụ nữ đó dẫn hai đứa trẻ ra ra vào vào. Bảo vệ cổng chào cô ấy, gọi là bà Tô.

    Đến chập tối, chiếc Audi màu đen quay về.

    Xe dừng ở cổng, bố tôi bước xuống từ ghế lái.

    Đứa con gái chạy đến ôm chầm lấy chân ông.

    “Bố ơi!”

    Ông cúi xuống bế con bé lên, nhấc bổng quá đầu, cười rất lớn.

  • con gái. Sự chịu đựng của bà chấm dứt khi thấy mẹ chồng s/ỉ n/h//ục tôi, và cú ‘lật kèo’ trước khi rời đi khiến nhà chồng hoàn toàn suy sụp.

    con gái. Sự chịu đựng của bà chấm dứt khi thấy mẹ chồng s/ỉ n/h//ục tôi, và cú ‘lật kèo’ trước khi rời đi khiến nhà chồng hoàn toàn suy sụp.

    BỐ ĐẺ MẤT ĐÃ 20 NĂM, NGÀY TÔI SINH CON, MẸ KẾ LẶN LỘI ĐI TÀU TỪ BẮC VÀO NAM CHĂM TÔI SUỐT 6 THÁNG… ĐẾN KHI CHỨNG KIẾN MẸ CHỒNG VÀ CHỒNG COI THƯỜNG CON DÂU CHỈ VÌ SINH CON GÁI, BÀ LẶNG LẼ ĐƯA TÔI VỀ NHÀ VÀ LÀM MỘT VIỆC KHIẾN CẢ NHÀ CHỒNG PHẢI TỈNH NGỘ

    Tên tôi là H.

    Năm nay tôi ba mươi tuổi.

    Nếu có ai hỏi trong cuộc đời này tôi biết ơn ai nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời:

    “Mẹ kế.”

    Người phụ nữ ấy không sinh ra tôi.

    Cũng không mang nặng đẻ đau tôi một ngày nào.

    Nhưng chính bà lại là người cho tôi hiểu thế nào là tình mẫu tử.

    Bố tôi mất cách đây hai mươi năm vì một cơn tai biến.

    Ngày ấy tôi mới mười tuổi.

    Mẹ ruột đã mất từ khi tôi còn rất nhỏ nên sau khi bố qua đời, tôi gần như trở thành đứa trẻ mồ côi.

    Người thân ai cũng nghĩ tôi sẽ phải nghỉ học.

    May mắn thay, người phụ nữ từng là vợ sau của bố vẫn quyết định ở lại.

    Bà tên T.

    Ngày bố còn sống, tôi gọi bà là dì.

    Sau đám tang bố, bà ngồi cạnh tôi, nhẹ nhàng nói:

    – Nếu con đồng ý… từ hôm nay cứ gọi dì là mẹ.

    Tôi không trả lời.

    Chỉ lặng lẽ gật đầu.

    Hôm ấy, bà ôm tôi khóc.

    Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được hơi ấm của một người mẹ.

    Suốt hai mươi năm sau đó, bà chưa từng sinh thêm con.

    Bạn bè nhiều lần khuyên:

    – Chị còn trẻ, đi bước nữa đi.

    Bà chỉ cười:

    – Tôi còn con H. phải lo.

    Bà làm đủ nghề.

    Ban ngày bán hàng.

    Ban đêm nhận may quần áo.

    Tiền kiếm được đều dành cho tôi ăn học.

    Đến khi tôi tốt nghiệp đại học, đi làm rồi lấy chồng trong Nam, bà mới chịu nghỉ bớt.

    Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình từ đây sẽ bình yên.

    Nhưng hóa ra…

    Đó mới chỉ là khởi đầu.

    Tôi kết hôn với anh P.

    Trước khi cưới, anh hiền lành, luôn nói:

    – Anh không trọng trai hay gái.

    Miễn con khỏe mạnh là được.

    Tôi đã tin.

    Tin đến mức chẳng chút nghi ngờ.

    Một năm sau cưới, tôi mang thai.

    Cả hai bên đều mong ngóng.

    Đến ngày bác sĩ báo là con gái, tôi vui lắm.

    Riêng mẹ chồng thì im lặng.

    Bà chỉ buông đúng một câu:

    – Thôi thì… đứa đầu gái, đứa sau cố kiếm thằng cu.

    Tôi cười cho qua.

    Không ngờ câu nói ấy lại mở đầu cho chuỗi ngày buồn nhất cuộc đời.

    Con gái tôi chào đời khỏe mạnh.

    Tôi vừa trải qua ca sinh mổ nên rất yếu.

    Mẹ chồng chỉ ghé bệnh viện khoảng nửa tiếng rồi về.

    Bà bảo:

    – Nhà còn nhiều việc.

    Ở viện có y tá lo rồi.

    Chồng tôi cũng chỉ xin nghỉ được hai ngày.

    Sau đó lại đi làm.

    Anh thường nói:

    – Em ở nhà có mẹ anh rồi.

    Nhưng thực tế…

    Mẹ chồng chỉ nấu cơm cho cả nhà.

    Còn tôi phải tự bế con, thay tã, giặt đồ.

    Có hôm vết mổ đau đến mức đứng không nổi.

    Tôi ôm con khóc một mình.

    Biết tin tôi sinh, mẹ T. ngoài Bắc lập tức gọi điện.

    – Con khỏe không?

    Nghe giọng tôi nghẹn lại, bà chỉ hỏi thêm một câu:

    – Có chuyện gì đúng không?

    Tôi cố giấu.

    – Con ổn mà mẹ.

    Bà không tin.

    Hai ngày sau, bà gọi lại.

    – Mẹ mua vé tàu rồi.

    Ba mươi mấy tiếng cũng được.

    Mẹ vào với con.

    Tôi vội ngăn.

    – Xa lắm mẹ.

    – Tốn tiền nữa.

    Bà cười.

    – Tiền kiếm lại được.

    Còn lúc con gái cần mẹ thì không đợi được.

    Ba ngày sau.

    Bà xuất hiện trước cửa nhà tôi với hai chiếc túi lớn.

    Một túi đầy thuốc Bắc.

    Một túi toàn đồ ăn bà chuẩn bị từ ngoài quê.

    Nhìn thấy bà, tôi òa khóc như một đứa trẻ.

    Bà chỉ ôm tôi.

    – Có mẹ đây rồi.

    Suốt sáu tháng sau đó.

    Bà gần như không để tôi động tay vào việc gì.

    Sáng hầm chân giò.

    Trưa nấu cháo.

    Chiều tắm cho cháu.

    Đêm con khóc, bà giành bế.

    Tôi bảo:

    – Mẹ nghỉ đi.

    Bà cười:

    – Để con ngủ.

    Sau này còn sức chăm cháu.

    Tôi thương bà đến quặn lòng.

    Đã ngoài sáu mươi.

    Vậy mà vẫn thức trắng cùng con gái.

    Điều khiến bà buồn nhất không phải vất vả.

    Mà là cách nhà chồng tôi đối xử.

    Một hôm ăn cơm.

    Mẹ chồng nhìn cháu nội rồi thở dài.

    – Giá mà là con trai thì tốt biết mấy.

    Chồng tôi không bênh vợ.

    Anh còn phụ họa:

    – Thôi ráng vài năm sinh thêm đứa nữa.

    Tôi lặng người.

    Đau hơn cả…

    Là hôm con gái mới ba tháng.

    Tôi xin tiền chồng mua máy hút sữa.

    Anh nhăn mặt.

    – Em ở nhà có làm ra tiền đâu.

    Tiết kiệm chút đi.

    Đúng lúc ấy mẹ chồng chen vào.

    – Nó chỉ ở nhà ăn bám, mỗi việc sinh con gái cũng không xong.

    Chiếc bát trên tay mẹ T. khựng lại.

    Tôi thấy mắt bà đỏ lên.

    Nhưng bà không nói gì.

    Tối hôm đó.

    Bà ngồi cạnh tôi rất lâu.

    Rồi hỏi nhỏ:

    – Con có hạnh phúc không?

    Tôi bật khóc.

    Lần đầu tiên sau nhiều tháng.

    Tôi kể hết.

    Kể những lần bị coi thường.

    Những câu nói như dao cứa.

    Những đêm ôm con khóc.

    Bà chỉ nắm tay tôi.

    – Mẹ hiểu rồi.

    Sáng hôm sau.

    Bà dậy rất sớm.

    Lặng lẽ gấp quần áo cho hai mẹ con.

    Đến bữa sáng, bà nhìn cả nhà rồi bình tĩnh nói:

    – Tôi xin phép đưa con H. và cháu về quê ngoại một thời gian.

    Mẹ chồng tôi cười nhạt.

    – Muốn đi thì đi.

    Đỡ tốn cơm.

    Chồng tôi cũng thản nhiên.

    – Về vài hôm cũng được.

    Tôi nhìn anh.

    Chờ một câu giữ lại.

    Nhưng không có.

    Bà T. không tranh cãi.

    Chỉ bế cháu lên.

    Một tay kéo vali.

    Một tay nắm lấy tay tôi.

    – Đi con.

    Từ hôm ấy, tôi theo mẹ về Nam… nơi bà đã bán căn nhà nhỏ ngoài Bắc để mua một mảnh đất gần chỗ tôi làm việc trước đây, với dự định sau này tuổi già sẽ ở gần con gái.

    Về đó, bà dùng toàn bộ số tiền dành dụm mở cho tôi một cửa hàng nhỏ bán đồ mẹ và bé.

    Bà bảo:

    – Phụ nữ phải có đồng tiền của mình. Có kinh tế thì mới có quyền lựa chọn cuộc sống.

    Sáu tháng sau, cửa hàng đông khách.

    Thu nhập của tôi còn cao hơn lương của chồng trước đây.

    Trong khi đó, ở nhà chồng, mọi thứ đảo lộn.

    Không còn ai chăm sóc.

    Không còn bữa cơm nóng.

    Không còn người lặng lẽ lo từng việc nhỏ.

    Lúc ấy anh P. mới liên tục gọi điện.

    Xin lỗi.

    Năn nỉ.

    Muốn đón mẹ con tôi về.

    Nhưng tôi chỉ đáp:

    – Em không cần một người chồng chỉ biết trân trọng khi đã mất.

    Ít lâu sau, chính mẹ chồng cũng tìm đến.

    Bà nhìn cháu nội gái lon ton chạy lại ôm mình rồi bật khóc.

    Bà nói:

    – Mẹ sai rồi… con gái hay con trai đều là máu mủ. Mẹ chỉ mong con cho gia đình một cơ hội.

    Tôi không trả lời ngay.

    Tôi quay sang nhìn mẹ T.

    Người phụ nữ không sinh ra tôi, nhưng đã đi hơn một nghìn cây số, ngồi tàu gần hai ngày đêm chỉ để chăm con gái ở cữ.

    Tôi chợt hiểu một điều.

    Gia đình không phải nơi có chung huyết thống.

    Gia đình là nơi, khi mình yếu đuối nhất, vẫn có một người sẵn sàng nắm tay mình và nói:

    “Có mẹ ở đây, con không phải sợ gì cả.”

    Và người phụ nữ ấy, trong lòng tôi, chưa bao giờ là “mẹ kế”.

    Bà mãi mãi là mẹ.