Tác giả: admin

  • Giám đốc thử lòng bạn gái và cái kết

    Giám đốc thử lòng bạn gái và cái kết

    Giám đốc thử lòng bạn gái và cái kết

    Tôi vốn là giám đốc một công ty vừa và nhỏ ở Hà Nội, sự nghiệp coi như đã ổn định. Nhưng chuyện tình cảm thì tôi lại hết sức thận trọng. Tôi sợ nhất gặp phải người chỉ yêu vì tiền, vì danh. Chính vì vậy, trước khi tiến tới hôn nhân với Mai – cô gái mà tôi rất yêu – tôi quyết định “thử lòng” em.

    Con người và xã hội

     

    Tôi nhờ chú Tám trong làng cho mượn căn nhà cấp bốn lụp xụp của chú, dặn đi dặn lại mẹ ở quê giữ bí mật. Tôi muốn biết, khi đối diện với cảnh nghèo khó, Mai sẽ phản ứng thế nào.

    Cuối tuần, tôi đưa Mai về. Trên đường đi, tôi giả bộ ái ngại:
    – Nhà anh ở quê nghèo lắm, chỉ sợ em thất vọng.
    Mai chỉ cười:
    – Em cưới anh, chứ đâu cưới cái nhà.

    Nhưng lòng tôi vẫn thấp thỏm.

    Khi vừa đến nơi, căn nhà mái ngói cũ kỹ, vách nứt loang lổ hiện ra. Bên hiên, một bà cụ tóc bạc, dáng người gầy gò – chính là mẹ tôi đang ngồi chờ. Tôi nhìn sang Mai, cố tình quan sát phản ứng.

    Không chút do dự, em bước nhanh tới, lễ phép cúi chào:
    – Con chào mẹ.
    Rồi em tự nhiên xắn tay áo, bưng nước mời, còn hỏi mẹ có mệt không, cần gì để em phụ.

    Trong khi tôi còn đang ngạc nhiên thì Mai rút từ túi ra một mảnh giấy gấp gọn đưa cho mẹ. Tôi thoáng hoảng hốt, nghĩ bụng: “Không lẽ em viết sẵn điều kiện gì đây?”.

    Hướng dẫn và thông tin du lịch

     

    Nhưng khi mẹ mở ra, đôi mắt bà đỏ hoe. Tôi cầm lên đọc: “Con xin phép gửi mẹ ít tiền sửa lại mái nhà dột, để mẹ đỡ vất vả. Sau này khi về làm dâu, con sẽ cùng anh ấy lo cho mẹ nhiều hơn.”

    Tôi sững sờ. Lúc đó, tôi thấy mình thật nhỏ bé và xấu hổ. Tôi là giám đốc, tôi có tiền, tôi có thể cho Mai một cuộc sống sung túc, vậy mà vẫn nghi ngờ lòng em, dùng cách cũ kỹ này để thử thách.

    Mẹ tôi run run nắm tay Mai:
    – Con gái à, chỉ cần con thương anh nó, thương mẹ là đủ rồi.

    Đêm ấy, tôi thú thật toàn bộ sự thật: ngôi nhà này không phải của tôi, tôi chỉ mượn để thử lòng. Tôi còn lo sợ Mai giận dỗi. Nhưng em chỉ nhìn tôi, ánh mắt vừa buồn vừa thương:
    – Em buồn vì anh chưa đủ tin em. Nhưng thôi, lần này em bỏ qua. Chỉ mong sau này, chúng ta luôn thành thật với nhau.

    Nghe vậy, tôi ôm em vào lòng. Khoảnh khắc ấy, tôi biết chắc rằng mình đã tìm được người phụ nữ xứng đáng để đi cùng đến cuối đời.

  • Mẹ CҺồпg Ngàү Nào Cũпg Mắпg Coп Dȃu Lẳпg Lơ, Đếп KҺι Bị Bắt Quả Taпg Bước Ra Từ NҺà NgҺỉ KҺιếп Bà NҺục пҺã Ê CҺḕ

    Mẹ CҺồпg Ngàү Nào Cũпg Mắпg Coп Dȃu Lẳпg Lơ, Đếп KҺι Bị Bắt Quả Taпg Bước Ra Từ NҺà NgҺỉ KҺιếп Bà NҺục пҺã Ê CҺḕ

    Mẹ CҺồпg Ngàү Nào Cũпg Mắпg Coп Dȃu Lẳпg Lơ, Đếп KҺι Bị Bắt Quả Taпg Bước Ra Từ NҺà NgҺỉ KҺιếп Bà NҺục пҺã Ê CҺḕ

    Mẹ chồng tôi lúc nào cũng miệng lưỡi cay độc, chẳng bao giờ bỏ qua cơ hội bới móc bôi nhọ tôi trước mặt chồng và cả hàng xóm. Bà luôn coi tôi là kẻ lẳng lơ, trơ trẽn trong khi bản thân lại sống hai mặt. Tôi đã cố nhịn, cố chịu đựng nhưng mọi thứ thay đổi hoàn toàn kể từ ngày tôi tận mắt thấy bà tay trong tay với một người đàn ông lạ bước ra từ nhà nghỉ.

    Bữa cơm tối hôm đó, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Tôi vừa gắp miếng rau thì mẹ chồng đã liếc tôi từ đầu đến chân, giọng chua chát vang lên ngay trước mặt cả nhà: “Con dâu à, dù sao cũng là phụ nữ có chồng rồi, ăn mặc phải đứng đắn đi. Cái váy màu mè như vậy, ra đường người ta lại tưởng là con đi câu trai đó.” Tôi nuốt nước bọt, cố giữ giọng nhỏ nhẹ: “Dạ, cái này con mặc ở nhà thôi á mẹ, với lại đây là váy ngủ mà.”

    Bố chồng đặt đũa xuống, chậm rãi nói như thể xoa dịu: “Thôi bà, nó mặc cái gì kệ nó, miễn sao nó thoải mái là được rồi.” Nhưng mẹ chồng lập tức gằn giọng quay sang ông: “Ông thì biết cái gì? Tôi nhìn người ta lâu rồi. Cái kiểu đàn bà mà cứ lẻo đẻo trước mặt chồng người ta, tôi thừa hiểu nó trơ trẽn lắm.” Nói đến đây, bà cố tình nhấn mạnh hai chữ “chồng người ta”, ánh mắt liếc thẳng về phía bố chồng khiến tôi sững sờ.

    Chồng tôi lúng túng lên tiếng: “Mẹ à, thôi mẹ để yên cho con ăn cơm đi, vợ con không có như vậy đâu.” Mẹ chồng hất hàm, giọng căng như chặn họng: “Mày bị nó bịt mắt rồi, tao là mẹ của mày. Tao không thương mày thì tao đã chẳng nói. Coi chừng mất vợ thì lúc đó đừng có mà khóc.” Tôi cắn chặt môi, cảm giác như có ai bóp nghẹt cổ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống bát cơm mặn chát.

    Sáng hôm sau, tôi xách giỏ đi chợ về. Từ xa đã nghe tiếng mẹ chồng vang vọng giữa nhóm mấy bà hàng xóm: “Các chị không biết đâu, tôi khổ tâm dữ lắm. Con dâu nhà tôi đó, ngày nào nó cũng trang điểm lòe loẹt, mặc cái quần bó sát người đi ra đi vô. Tôi sợ chứ, sợ nó quyến rũ cả bố chồng nó đó các chị ạ.” Tôi đứng phía sau, tay siết chặt quai túi đến trắng bệt.

    Chiều thứ bảy, trên đường từ siêu thị về, tôi rẽ ngang một con phố vắng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng: mẹ chồng tôi bước ra từ một nhà nghỉ cũ kỹ, tay trong tay với một người đàn ông lạ mặt. Họ cười nói rôm rả, ông ta còn vòng tay ôm eo bà như thể một cặp tình nhân thật sự. Tôi vội nấp sau gốc cây, lôi điện thoại ra chụp vội vài tấm ảnh. Trong ống kính, gương mặt bà rạng rỡ, trẻ trung, khác hẳn cái vẻ cau có khó ưa mỗi ngày ở nhà.

    Trở về nhà, tôi ngồi thừ trong phòng, lật qua từng tấm ảnh. Hai tháng trước, bà bắt đầu hay đi họp bạn già vào mỗi chiều thứ bảy, có hôm hơn 8 giờ tối mới về, mặt mày rạng rỡ, son phấn còn nguyên. Trên người bà thoang thoảng mùi nước hoa lạ. Tôi nhớ lại hôm mình vào phòng dọn dẹp, thấy một chiếc áo lụa đỏ thẫm còn nguyên tem, kiểu dáng gợi cảm. Bà quát lên như thể tôi vừa làm điều gì ghê gớm lắm. Rồi những lần bà ngồi ngoài ban công nghịch điện thoại, cứ chốc chốc lại nhắn tin rồi bật cười khúc khích một mình.

    Tôi biết nếu kể chuyện này cho chồng nghe, anh sẽ không tin, hoặc nếu có tin, anh cũng sẽ cuống cuồng làm mọi thứ rối tung. Tôi cần hành động một mình, cẩn thận và âm thầm.

    Buổi tối, tôi vừa rót nước vừa quay sang nói với mẹ chồng bằng giọng ngọt ngào: “Mẹ ơi, mấy bữa nay con thấy mẹ đi họp bạn già xong về mặt tươi hẳn ra á nha. Nhìn mẹ trẻ lắm luôn. Mẹ cứ đi chơi đi, việc nhà để con lo hết cho.” Bà đắc ý: “Ừm, biết điều là được. Tao đi cho thoải mái đầu óc chứ ở nhà nhìn mặt mày là cũng đủ tức rồi.”

    Tôi cũng gọi cho em họ đang làm bảo vệ: “Em ơi, chiều thứ bảy này nếu thấy mẹ chồng chị đi với một người đàn ông lạ bước vào khu nhà nghỉ gần chỗ làm của em, em cố chụp giùm chị vài tấm ảnh rõ mặt nha.”

    Một buổi chiều, khi mẹ chồng vào phòng tắm, tôi lén mở túi xách của bà. Trong ví có một vỉ thuốc ép nhôm. Tôi tra mã hình ảnh và nhận được kết quả: thuốc tránh thai khẩn cấp, loại liều cao. Tôi chụp lại toàn bộ, rồi tráo vỉ thuốc tránh thai bằng vỉ thuốc dạ dày giống hệt về hình dáng.

    Vài tuần sau, mẹ chồng hay kêu mệt, ăn uống thất thường. Bà cứ nghĩ mình bị đau dạ dày. Tôi luôn tỏ ra quan tâm, nhưng trong lòng biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Gần 3 tháng, cái bụng của bà ngày càng tròn trịa. Những lời đồn bắt đầu lan ra.

    Đúng 2 giờ chiều, bố chồng và chồng tôi đến quán cà phê nơi mẹ chồng đang gặp gỡ nhân tình. Tờ giấy siêu âm còn đặt trên bàn. Bố chồng giận dữ đập tay: “Bà đang làm cái trò gì vậy?” Mẹ chồng hoảng loạn giấu giấy vào túi. Em họ tôi từ góc phòng đi ra, giơ cao điện thoại có ảnh tờ siêu âm: “Thai 18 tuần. Bác có bầu ạ.”………..

    Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….

    Bố chồng giật phắt điện thoại, giọng nghẹn lại: “Thai 18 tuần, bà giải thích đi, của ai?” Mẹ chồng chỉ tay vào ông: “Thì của ông.” Bố chồng lạnh lùng: “Hơn 20 năm trước, sau khi sinh thằng Dũng, tôi bị quai bị. Bác sĩ nói tôi đã mất khả năng sinh con từ đó rồi.”

    Mẹ chồng như bị sét đánh. Cả quán cà phê chết lặng. Người đàn ông kia đã lén rời đi. Bà quỳ sụp xuống nền gạch, nước mắt trào ra: “Ông ơi, tôi xin lỗi, tôi sai rồi.” Bố chồng rút chân ra, giọng lạnh lùng: “Bà cút đi, cút khỏi mắt tôi.”

    Ngay đêm đó, tôi gọi cho bác cả trong họ: “Bác ơi, mẹ chồng cháu mang thai với người khác mà còn đổ cho bố chồng cháu. Bố cháu từ lâu đã mất khả năng sinh con rồi.” Tôi cũng nhắn tin cho từng người họ hàng thân thiết, chỉ nói đúng sự thật. Còn với hàng xóm, tôi bảo em họ ra chợ kể chuyện.

    Sáng hôm sau, điện thoại mẹ chồng tôi reo liên tục. Người bà con giận dữ: “Từ nay đừng nhận tôi là chị em gì hết.” Bà Năm hàng xóm: “Thì ra họp bạn già là như vậy đó hả bà?” Mẹ chồng buông điện thoại, mặt tái nhợt. Bố chồng bước ra với tờ giấy ly hôn: “Bà ký đi. Bà có ba ngày để thu dọn đồ đạc rồi về quê.”

    Mẹ chồng quỳ xuống van xin nhưng không ai chìa tay ra. 3 tháng sau, bà về quê sống một mình. Cái thai bà không giữ được vì tuổi cao sức yếu. Họ hàng không ai còn kính nể bà. Còn ở nhà tôi, bố chồng ngồi tựa lưng vào ghế: “Cảm ơn con. Nhờ có con mà bố mới nhìn ra được bản chất thật của người đó.” Chồng tôi nhìn tôi đầy ân hận: “Anh xin lỗi, từ nay anh hứa sẽ đứng về phía em.”

    Ra đường, mọi người đã nhìn tôi bằng ánh mắt khác, không còn những lời xì xầm, thay vào đó là những lời an ủi: “Khổ thân con, hồi trước cứ bị oan mà vẫn phải nhịn.” Tôi không tự hào, không khoe khoang. Tôi chỉ im lặng vì tôi biết sự thật đã tự lên tiếng thay tôi.

  • Chồng tôi xây lấn đất nhưng hàng xóm không phản đối, đến khi làm nhà xong, họ qua đòi bồi thường

    Chồng tôi xây lấn đất nhưng hàng xóm không phản đối, đến khi làm nhà xong, họ qua đòi bồi thường

    Bên cạnh nhà tôi có mảnh đất khá rộng nhưng từ ngày chúng tôi chuyển đến sống chưa bao giờ nhìn thấy mặt mũi chủ đất. Năm trước chúng tôi quyết định đập bỏ nhà cũ xây mới.

    Trước khi xây nhà mới, tôi khuyên chồng liên lạc với chủ nhân mảnh đất trống để xác nhận ranh giới giữa 2 nhà cho chắc ăn. Tránh việc xây xong rồi lại xảy ra mâu thuẫn giữa 2 bên.

    Nhưng chồng lại không xem trọng lời khuyên can của vợ, lòng tham làm anh mụ mẫm đầu óc. Anh nói nhà người ta nhiều đất, chúng tôi xây lấn chiếm 1 chút cũng chẳng sao. Cuối cùng chồng đã xây lấn sang nhà hàng xóm 50 phân chiều ngang và dài là 10m.

    Tôi khuyên bảo thì anh ấy nổi khùng mắng vợ ngu ngốc, biết gì mà nói. Không muốn chồng gây hậu họa, tôi đã tìm đến chủ đất để báo cho họ biết việc nhà tôi sẽ xây nhà và khuyên họ đến xem xét ranh giới giữa 2 nhà. Thậm chí, tôi còn nói có thể chồng tôi đã xây lấn chiếm vài chục phân. Nhưng người chủ đất nói họ bận nên không qua được, chúng tôi cứ thoải mái mà làm nhà, đất nhà anh ta rộng thế nên không lo.

    Chồng tôi xây lấn đất nhưng hàng xóm không phản đối, đến khi làm nhà xong họ qua đòi bồi thường với giá trên trời - Ảnh 1.

    Thế mà anh ta phủ nhận là chưa bao giờ nói từ đó. (Ảnh minh họa)

    Cứ nghĩ người chủ đất tính tình phóng khoáng nên tôi để mặc chồng lấn chiếm và không can ngăn nữa. Nhưng tôi đã tin nhầm người.

    Chủ nhật vừa rồi, sau khi nhà tôi xây xong thì chủ đất bên cạnh xuất hiện và đòi lại phần đất mà chồng tôi đã lấn chiếm. Anh ta đòi chồng tôi bồi thường 200 triệu, nếu không sẽ phải trả lại nguyên trạng đất ban đầu.

    Tôi nhắc lại câu nói lúc trước của anh hàng xóm nói là chúng tôi cứ xây thoải mái. Thế mà anh ta phủ nhận là chưa bao giờ nói từ đó. Còn mắng vợ chồng tôi tham lam và đặt điều, tấc đất tấc vàng, ai ngu gì để cho hàng xóm lấn chiếm đất.

    Khi hàng xóm ra về, chồng không nhận cái sai của mình mà đổi hết lỗi lên người vợ. Anh bảo tại tôi tiết lộ chuyện xây lấn chiếm đất cho hàng xóm biết nên mới có ngày này. Mấy hôm nay vợ chồng tôi cãi nhau mỗi ngày. Chúng tôi không biết phải làm gì nữa?

  • Con trai đỗ vào một trường ĐH top đầu, vợ chồng tôi mừng đến mất ngủ cả đêm. Bao năm làm lụng v//ất vả, cuối cùng cũng có ngày ngẩng mặt với làng xóm. Nghĩ vậy nên tôi quyết định làm 90 mâm cỗ

    Con trai đỗ vào một trường ĐH top đầu, vợ chồng tôi mừng đến mất ngủ cả đêm. Bao năm làm lụng v//ất vả, cuối cùng cũng có ngày ngẩng mặt với làng xóm. Nghĩ vậy nên tôi quyết định làm 90 mâm cỗ

    Con trai đỗ vào một trường ĐH top đầu, vợ chồng tôi mừng đến mất ngủ cả đêm. Bao năm làm lụng v//ất vả, cuối cùng cũng có ngày ngẩng mặt với làng xóm. Nghĩ vậy nên tôi quyết định làm 90 mâm cỗ, mời gần như cả làng đến chung vui, vừa là để cảm ơn mọi người, vừa là để khoe một chút niềm tự hào của cha mẹ.

    Sáng hôm ấy, sân nhà bày kín bàn ghế. Mùi thức ăn thơm lừng, bát đũa xếp ngay ngắn. Tôi đứng ở cổng, vừa hồi hộp vừa háo hức chờ từng vị khách bước vào.

    Nhưng lạ thay…

    Đến giờ ăn, không một ai xuất hiện.

    Ở một vùng quê yên bình miền Bắc, nơi con người sống chan hòa, trọng tình cảm và những buổi ăn mừng thi cử vẫn còn là niềm tự hào của cả dòng họ, gia đình anh Tâm – chị Hiền sống giản dị cùng cậu con trai duy nhất: Khang Hưng.

    Hưng từ nhỏ đã nổi tiếng học giỏi. Từ cấp 1 đến cấp 3, bảng thành tích của cậu luôn dày đặc giấy khen, giải thưởng huyện – tỉnh. Gia đình dù không khá giả, nhưng anh Tâm luôn cố gắng làm phụ hồ, còn chị Hiền thì bán bún ở chợ để lo cho con ăn học đến nơi đến chốn. Niềm hy vọng lớn nhất của hai vợ chồng là một ngày con trai thi đỗ đại học danh giá.

    Ngày biết điểm thi đại học, cả làng rúng động: Hưng đạt gần như tuyệt đối, trở thành thí sinh có điểm cao nhất huyện, và nhận giấy báo trúng tuyển từ Đại học Quốc gia Hà Nội. Anh Tâm – vốn là người ít nói – hôm đó đã nghẹn ngào rơi nước mắt khi khoe với xóm làng: “Con nhà tôi… đỗ thật rồi.”

    Quá vui mừng và tự hào, vợ chồng anh quyết định tổ chức ăn mừng, như cách những gia đình quê thường làm: mở đại tiệc. Họ vay mượn tiền, thuê tới ba đầu bếp lành nghề trong vùng, dựng rạp lớn ngoài sân, chuẩn bị tới 90 mâm cỗ, dự kiến đãi cả làng, bạn học, họ hàng nội – ngoại.

    Suốt hai ngày trước buổi tiệc, anh Tâm chạy xe máy liên tục để phát thiệp mời tận tay từng nhà. Chị Hiền thức trắng đêm nấu chè, rửa bát, sắp xếp bàn ghế. Hưng thì chuẩn bị bài phát biểu cảm ơn, không quên ghi chú từng người cần cúi đầu tri ân.

    Đến ngày tổ chức, từ sớm tinh mơ, ba người đã dậy sắp xếp mọi thứ đâu vào đó. Bàn được trải khăn mới, nước chè, trầu cau đặt ngay ngắn. Một cuốn sổ to được chị Hiền chuẩn bị để ghi lại danh sách khách mừng và số tiền mừng. Mỗi người trong nhà được phân công rõ ràng.

    Nhưng rồi…

    Nhưng rồi… kim đồng hồ nhích dần qua con số 10, rồi 11 giờ trưa. Con ngõ nhỏ dẫn vào nhà vẫn im lìm đến đáng sợ. Chỉ có tiếng bát đũa khua lanh lảnh từ phía bếp của mấy người làm thuê và tiếng thở dài của gió rít qua rạp bạt.

    Anh Tâm đi ra đi vào, điện thoại cầm trên tay run rẩy. Anh gọi cho người bác họ gần nhà nhất, đầu dây bên kia ấp úng: “Tâm à… nhà tôi nay bận đi gặt, tí xong sớm thì qua sau nhé”. Anh gọi cho người bạn thân cùng hội thợ hồ, tiếng ồn ào từ đầu dây bên kia dội lại: “Ôi thôi chết, tôi quên mất, đang ăn cưới bên xã dưới rồi!”.

    Chị Hiền ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, nhìn 90 mâm cỗ đầy ắp gà luộc, tôm chiên, giò chả bắt đầu khô lại dưới cái nắng hanh. Ánh mắt chị từ háo hức chuyển sang bàng hoàng, rồi tủi hổ. Hưng đứng nép sau cánh cửa, bộ quần áo chỉnh tề cậu mặc để thưa chuyện với xóm làng giờ trông thật lạc lõng.

    Mãi đến hơn 12 giờ, ông trưởng thôn mới thong thả đạp xe qua. Ông không vào bàn ngồi, chỉ đứng ngoài cổng nhìn đống cỗ bàn rồi thở dài bảo: “Anh Tâm này, anh mừng cho con là tốt, nhưng anh làm 90 mâm giữa lúc làng mình đang vào vụ gặt cháy da cháy thịt, lại còn đúng ngày hội làng bên, ai mà đi cho được? Vả lại… anh phô trương quá, trong làng nhiều nhà con cái trượt vỏ chuối, anh đi rêu rao khắp nơi ‘ngẩng mặt với đời’, người ta vừa bận, vừa… ngại cái lòng tự trọng của anh đấy.”

    Hóa ra, cái “niềm tự hào” quá lớn của anh Tâm vô tình đã trở thành sự khoe khoang trong mắt xóm giềng. Sự nhiệt tình thái quá và việc chọn sai thời điểm đã biến ngày vui nhất đời anh thành một kịch bản cay đắng.

    Chiều hôm đó, rạp được dỡ xuống khi chưa một tiếng cụng ly nào vang lên. Anh Tâm lặng lẽ chở từng mâm cỗ sang nhà văn hóa chia cho người nghèo và gửi vào chùa. Đêm ấy, căn nhà lại tĩnh lặng, nhưng không phải sự tĩnh lặng của niềm vui mất ngủ, mà là sự tĩnh lặng của một bài học đắt giá về sự khiêm nhường.

    Hưng bước đến bên bố, nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn, khẽ nói: “Bố ơi, đại học chỉ là bắt đầu thôi. Con sẽ học thật tốt, để sau này sự thành công của con là lời cảm ơn chân thành nhất, chứ không cần đến 90 mâm cỗ này đâu bố.”

    Anh Tâm nhìn con, sống mũi cay nồng. Có lẽ, niềm tự hào thực sự không nằm ở việc cả làng đến chứng kiến, mà nằm ở chính bản lĩnh của đứa con trai và sự thấu hiểu mà gia đình anh vừa tìm thấy sau một ngày “độc ẩm” giữa 90 mâm cỗ trống không.

  • Nhà tôi mời hàng xóm đến ăn giỗ, khách dẫn cả nhà 5 người nhưng đến tay không, phong bì không thấy mà một gói bánh cũng không có luôn, lại còn ngồi kín cả mâm cỗ 700 nghìn của nhà tôi, đến ngày nhà họ cưới tôi đi lại cái phong bì không, rồi viết rõ ràng thế này, không ngờ 1 tuần sau thấy nhà hàng xóm đông nghịt người, chạy sang thì đã…

    Nhà tôi mời hàng xóm đến ăn giỗ, khách dẫn cả nhà 5 người nhưng đến tay không, phong bì không thấy mà một gói bánh cũng không có luôn, lại còn ngồi kín cả mâm cỗ 700 nghìn của nhà tôi, đến ngày nhà họ cưới tôi đi lại cái phong bì không, rồi viết rõ ràng thế này, không ngờ 1 tuần sau thấy nhà hàng xóm đông nghịt người, chạy sang thì đã…


    Nhà tôi mời hàng xóm đến ăn giỗ, khách dẫn cả nhà 5 người nhưng đến tay không, phong bì không thấy mà một gói bánh cũng không có luôn, lại còn ngồi kín cả mâm cỗ 700 nghìn của nhà tôi, đến ngày nhà họ cưới tôi đi lại cái phong bì không, rồi viết rõ ràng thế này, không ngờ 1 tuần sau thấy nhà hàng xóm đông nghịt người, chạy sang thì đã…

     Mỗi năm một lần, nhà tôi tổ chức giỗ ông nội, là dịp để con cháu trong nhà sum họp, cũng như để mời họ hàng và hàng xóm đến thắp nén nhang, chung vui mâm cơm. Ông bà tôi vốn là người hiền lành, sống đức độ, cả đời giúp đỡ làng xóm nên đến ngày giỗ cũng nhiều người nhớ đến, ghé qua thắp nhang, rồi ngồi lại ăn uống, trò chuyện. Bố mẹ tôi vì thế cũng giữ truyền thống này, tổ chức một bữa cỗ nhỏ nhưng đủ đầy, mời những người thân thiết, lối xóm gần gũi.

    Thực phẩm và đồ uống

     

    Năm nay, khi tôi đang bày biện mâm cỗ, mẹ chạy lên dặn tôi chuẩn bị thêm một mâm. Hỏi ra mới biết nhà hàng xóm sát vách – gia đình anh chị Tuấn cũng muốn qua thắp nhang, nên nhà tôi chuẩn bị sẵn mâm cơm để mời khách chu đáo. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là thêm một phần, dù sao cũng là hàng xóm, thân tình cả.

    Trưa hôm đó, gia đình anh chị Tuấn đến, đi cùng là cả nhà năm người, từ hai vợ chồng đến ba đứa con nhỏ. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là họ đi tay không, không có phong bì, không có hoa quả hay một gói bánh trái. Điều này khiến tôi hơi chạnh lòng, nhưng lại nghĩ rằng có lẽ họ quên chuẩn bị vì vội vàng. Nhà tôi đón tiếp họ, mời ngồi vào mâm cỗ đã bày sẵn.

    Cỗ nhà tôi năm nay khá tươm tất, nào là gà luộc, nem, chả, canh bóng thả, rồi cả xôi nếp đỗ xanh, tổng cộng lên đến gần 700 nghìn. Gia đình anh chị Tuấn vui vẻ ngồi ăn, các cháu nhỏ cũng nhấm nháp hết món này đến món khác. Thấy gia đình họ ăn uống vui vẻ, tôi cũng dần quên đi chuyện họ đi tay không. Cả bữa ăn, anh Tuấn còn khen đồ ăn nhà tôi ngon, bảo năm sau nhất định sẽ lại qua chơi.

    Mẹo vặt

     

    Khám phá thêm

    Hôn nhân

    Truy cập thư viện

    toán

    Sau bữa giỗ, ai về nhà nấy, chuyện tưởng chừng kết thúc tại đây. Nhưng không ngờ, một thời gian sau, tôi nhận được thiệp mời đám cưới của con gái lớn anh chị Tuấn. Thật lòng, tôi nhớ lại lần gia đình họ đến giỗ nhà tôi, đi tay không mà ăn uống no nê, nên tôi quyết định khi đi cưới sẽ gửi lại cái phong bì trống. Tôi viết rõ ràng trên bì thư: “Để đáp lễ bữa ăn giỗ trước đây”.

    Tưởng rằng chỉ là chút ý nghĩ tếu táo, nhưng không ngờ vài ngày sau, một buổi sáng, tôi thấy nhà anh Tuấn đông nghịt người, xe cộ đỗ dọc ngoài ngõ. Nghĩ rằng chắc có chuyện gì, tôi cũng chạy sang xem thử. Vừa bước vào sân, tôi đã thấy không khí nghiêm trọng: mọi người mặc đồ đen, trên bàn là di ảnh của ông cụ thân sinh ra anh Tuấn, vừa mới qua đời đêm qua.

    Ăn Đám Giỗ Miền Tây toàn món ngon dân dã nhà làm cực đông vui ở quê nhà Phan Diễm

    Tôi ngại ngùng, vì không biết mình nên nói gì cho phải. Trái lại, gia đình anh Tuấn đón tiếp tôi như khách quý, bảo rằng nhờ lần giỗ vừa rồi mà ông cụ kịp ăn một bữa cỗ ngon trước khi đi. Thật bất ngờ, tôi mới hiểu rằng không phải họ cố ý quên, mà ông cụ vì tuổi già bệnh tật, không còn sức khỏe đi đứng, nên lần đó cả gia đình cố đưa ông sang nhà tôi. Những lời bâng quơ của anh Tuấn về bữa cỗ cũng là sự tri ân chân thành, dù không nói ra.

    Thời gian & Lịch

     

    Khám phá thêm

    Thẻ thư viện

    Nội dung sống

    Dịch vụ thư viện

    Từ hôm đó, tôi nhận ra rằng cuộc sống không nên quá tính toán. Ai cũng có những câu chuyện riêng mà mình không biết hết, đôi khi điều quan trọng không phải là vật chất, mà là tình người và sự cảm thông.

  • Nợ tiền phòng 12 tháng không trả nổi, Hoa quyết định đổi cái ng:à:n v:àng của mình để ông chủ xóa nợ tiền phòng vì cô không có một xu dính túi, để rồi đúng lúc giao dịch ông chủ lại tiết lộ cho cô bí mật ấy. Nghe những lời ông chủ phòng trọ nói mà Hoa như bủn rủn cả chân tay, chuyện gì đang diễn ra thế này

    Nợ tiền phòng 12 tháng không trả nổi, Hoa quyết định đổi cái ng:à:n v:àng của mình để ông chủ xóa nợ tiền phòng vì cô không có một xu dính túi, để rồi đúng lúc giao dịch ông chủ lại tiết lộ cho cô bí mật ấy. Nghe những lời ông chủ phòng trọ nói mà Hoa như bủn rủn cả chân tay, chuyện gì đang diễn ra thế này

    Hoa quyết định đổi cái ngàn vàng của mình để ông chủ xóa nợ tiền phòng vì cô không có một xu dính túi, để rồi đúng lúc giao dịch ông chủ lại tiết lộ cho cô bí mật ấy.

    Nợ tiền phòng 12 tháng không trả nổi, cô sinh viên đề nghị bán cái ngàn vàng cho ông chủ.. - Hình 1ảnh minh họa

    Hoá học

     

    Đang ngồi học trong phòng, thấy con bạn thân lục đục đi qua, Hoa với gọi lại hỏi:

    – Mày đi đâu đấy??

    – Đi đóng tiền nhà chứ đi đâu. Mày không biết hôm nay là ngày bao nhiêu rồi hả??

    – Ôi, chết tao rồi, cuối tháng rồi sao??

    – Đùa, tao đến chịu mày. Thế nợ bao nhiêu tháng rồi?? Vậy mà lão không đòi mày??

    Thiên văn học

     

    – Tao biết đâu đấy. Bác ấy nói khi nào có tiền thì trả sau cũng được nên tao mới…

    – Thì ông ấy cho mày nợ tiền nhà 12 tháng mới không bình thường chứ sao?? Mày thử nghĩ xem, tuy mày ở đây từ năm 1 đại học rồi nhưng mà làm gì có ai cho mày ở không tận 12 tháng như thế chứ. Tiền nhà 1 tháng đã gần 2 triệu, mày nhân lên 12 tháng cho tao xem có đến hơn 20 triệu không?? 20 triệu mà mày nói như 200 ngàn ấy.

    – Nhà tao thiếu tiền như thế nào mày không biết à. Bố tao ông ấy nợ cờ bạc triền miên, tiền làm thêm của tao tháng nào cũng gửi về chỉ đủ để trả lãi cho ông. Tao nói với mẹ tao là ly hôn đi rồi mà bà ấy không có chịu, cứ dính chặt lấy ông ta. Bà ấy là mẹ của tao, tao không thể nào bỏ rơi mẹ tao chịu cảnh bị bọn chủ nợ đánh đập 1 mình được. Tao biết chứ, nhục lắm mày không hiểu được đâu. Nhưng bây giờ, so với chuyện mẹ tao phải đi bán thận thì tao thà quỳ xuống xin bác ấy cho nợ tiếp còn hơn.

    Nghe Hoa nói thế mà con bạn hàng xóm nín thinh không dám cất thêm lời nào, haizz, nó vô ý quá. Thực ra cũng được nghe tình cảnh của cái Hoa lâu rồi nhưng không ngờ bên trong lại lắm chuyện phức tạp đến vậy.

    Khám phá thêm

    Truy cập thư viện

    Bạo lực & Lạm dụng

    Thực phẩm và đồ uống

    – Thôi, tao xin lỗi, tao chỉ nhắc mày thế thôi. Tiền của ông ấy, lão không xót thì thôi tao rảnh đâu mà đi xót hộ.

    – Ý của mày thế nào tao biết chứ. Nhưng giờ tiền nợ cũng quá nhiều rồi, tao cũng chả có tiền, tiền học thì có học bổng lo cho chứ tiền nhà giờ tao chịu chết. Tao cũng không muốn nợ nần người ta để phải mang tiếng quỵt như thế này đâu.

    Mẹo vặt

     

    – Nhưng giờ mày làm gì có tiền?? Hay để tao bảo mấy đứa kia xem có giúp mày được đồng nào hay đồng ấy không nhé.

    – Đừng, chúng mày cũng như tao còn gì. Làm gì có nhiều tiền như thế. Chuyện của tao, tao đã có phương án để giải quyết rồi. Yên tâm đi.

    – Mày định làm cái gì?? Mày nói tao nghe xem nào?? Đừng làm chuyện dại dột đấy.

    – Làm cái gì giờ. Bây giờ trong người tao còn gì giá trị ngoài cái đấy nữa đâu. Ông chủ nhà trọ không vợ con bao năm, cả cái khu này ai chẳng biết. Tao ngủ với ông ấy 1 đêm đổi lấy 2 năm tiền phòng cũng không có gì là thiệt thòi. Từng đó thời gian đủ để tao trả hết nợ rồi kéo bà ấy ra khỏi lão cờ bạc đó rồi.

    Thực ra, nói còn dễ hơn làm, để nói được ra điều ấy Hoa cũng đã nghĩ rất lâu rồi nhưng cô không còn cách nào khác. Ở quê, lão cha dượng cũng đã định bán cô 1 lần nhưng khi ấy mẹ cô lấy chuyện cô mới 16 tuổi ra để ép lão tha cho cô.

    Thời gian & Lịch

     

    Giờ Hoa đã đủ tuổi thành niên, sớm hay muộn cũng phải làm chuyện đó, thà bán nó đi lấy tiền cứu mẹ còn có ý nghĩa hơn là trao cho bạn trai chẳng được xu nào. Tối 10 giờ đêm, Hoa xuống nhà ông chủ như đã hẹn trước, vừa mở cửa bước vào đã thấy ông hỏi:

    – Xuống đây có chuyện gì không??

    – Dạ, cháu… cháu muốn trả tiền phòng ạ.

    – Cô có tiền để trả rồi sao?? Ừ được rồi đợi tôi mở sổ ra xem đã.

    – Cháu… cháu muốn bán thân cho ông, cháu còn là gái trinh. Ông có muốn mua không ạ. Cháu muốn đổi nó lấy 2 năm tiền phòng, chứ tiền thật thì giờ cháu không có.

    Thấy vẻ mặt ông chủ trầm ngâm, Hoa sợ rằng ông ấy không đồng ý với lời đề nghị này nhưng bây giờ cô chẳng có lấy một xu trong người, cùng lắm cô lại đi ra ngoài đường bán trinh mà thôi, cũng như nhau cả. Đúng lúc ấy thấy ông bất ngờ cất tiếng:

    – Thôi được rồi, tôi mua nhưng tôi không mua cái ngàn vàng đâu. Tôi mua 1 câu nói của cô thôi, gọi tôi 1 tiếng “Bố” được không??. Trinh tiết cái gì chứ, giữ lấy nó rồi trao cho chàng trai mà con yêu đi, ta không thể nào cưỡng đoạt trinh tiết của con gái mình được.

    Lãng mạn

     

    – Cái gì?? Ông nói cái gì cơ?? Con gái sao, cháu không hiểu??

    – Chuyện này bây giờ kể ra thì dài lắm, con chỉ cần biết rằng ngày xưa ta có lỗi với mẹ con nên bà ấy mới mang con đi như thế. Chứ không con nghĩ rằng bà ấy để con lên ở trọ ở đây làm gì, ta cũng đâu có rảnh mà cho con nợ tiền phòng cả năm như thế chứ. Ta có lỗi với mẹ con con, giờ ta chỉ bù đắp thôi, bà ấy giấu con chuyện này chắc cũng vì muốn trừng phạt ta đây mà.

    – Sao lại có chuyện đó được. Vậy ra, cháu có bố sao?? Mẹ cháu nói bố cháu mất lâu rồi.

    Thiên văn học

     

    – Bà ấy luôn cố chấp như vậy đấy, đã hận thì sẽ hận cả đời, đã yêu thì sẽ ở bên cạnh đến khi chết. Thôi, con về phòng đi, chuyện mẹ con chúng ta sẽ về quê khuyên nhủ bà ấy sau, bố cũng muốn chuộc lỗi với mẹ con nhiều lắm.

    Nghe những lời ông chủ phòng trọ nói mà Hoa như bủn rủn cả chân tay, chuyện gì đang diễn ra thế này?? Sao… sao lại có chuyện động trời như vậy cơ chứ. Hóa ra thân phận của cô lại là như vậy sao, cảm xúc lúc này của cô rất bối rối nhưng tình phụ tử thiêng liêng như át hết đi mọi cảm xúc, Hoa nghẹn lòng cất tiếng gọi “Bố” sau bao năm không được gọi, cô có bố, cuối cùng cô cũng có bố rồi.

  • Tôi tưởng mình sẽ được cứu khỏi quán Kiếp Bạc khi gặp người đàn ông ngỏ lời cưới, tôi cắn răng phục vụ nghĩ đến ngày mình được thoát khỏi đây

    Tôi tưởng mình sẽ được cứu khỏi quán Kiếp Bạc khi gặp người đàn ông ngỏ lời cưới, tôi cắn răng phục vụ nghĩ đến ngày mình được thoát khỏi đây

    Quán Kiếp Bạc nằm khuất sau khu chợ Phượng Sơn – nơi ai đi qua cũng vờ như không thấy.
    Bên ngoài treo tấm biển gỗ nứt nẻ, đèn đỏ lập loè; bên trong là mùi rượu rẻ tiền, thuốc lá và nước hoa hắc nồng đến lợm giọng.

    Ở đó, Lan – cô gái mới 24 tuổi – làm phục vụ hơn hai năm.
    Không ai biết cô từng là sinh viên năm ba Đại học Thương mại, chỉ vì người yêu phản bội, nợ nần chồng chất mà sa chân vào đây.
    Mỗi đêm, Lan đều tự nhủ:

    “Chỉ cần có người rước mình ra khỏi đây… chỉ cần một người thôi.”

    Rồi một ngày, ông trời như thương.

    Một người đàn ông lịch thiệp, dáng vẻ tử tế, tên Hùng, thường xuyên đến quán.
    Khác hẳn những gã khách trọc phú, Hùng luôn nói chuyện nhẹ nhàng, không động chạm, chỉ ngồi uống bia lặng lẽ nghe Lan kể.

    Một đêm, khi quán thưa khách, Hùng nắm tay cô:

    “Lan, em bỏ chỗ này đi. Về với anh. Anh sẽ cưới em, cho em một cuộc sống khác.”

    Lan bật khóc. Cô tin. Tin đến mức lấy hết số tiền dành dụm, nộp lại cho chị Hà – chủ quán – để chuộc thân.
    Cô dọn dẹp đồ, chuẩn bị sang nhà Hùng ra mắt, lòng rộn ràng nghĩ đến ngày mặc váy cưới trắng.

    Ba ngày sau, Lan vô tình thấy một bức ảnh trên Facebook của chị Hà — ảnh cưới lộng lẫy, chú rể trong bộ vest đen, nụ cười quen thuộc đến nghẹt thở.
    Chính là Hùng.

    Tim cô như vỡ vụn.
    Người đàn ông cô tin tưởng nhất, hóa ra là chồng sắp cưới của bà chủ quán, người vừa cầm tiền chuộc thân của cô…

    Tối hôm ấy, trời đổ mưa.
    Lan uống liền mấy ly rượu đế, say đến ngả nghiêng. Hùng bước vào, vẫn dáng vẻ đó — nhẹ nhàng, đạo mạo, nhưng mắt đầy lửa dục.

    “Anh xin lỗi… Hà không cần biết. Đêm nay, coi như lần cuối.”

    Lan không còn khóc nổi.
    Cô để mặc mọi thứ xảy ra như một vở kịch đã được viết sẵn.
    Nhưng ngay trong đêm ấy, sau khi Hùng rời đi, Lan kéo vali, bỏ trốn khỏi quán.


    Ba ngày sau, xác Hùng được phát hiện trong chiếc xe hơi đỗ ở bìa rừng cách thị trấn hơn 10km.
    Nguyên nhân tử vong: ngạt khí và trúng thuốc ngủ liều cao.
    Điều khiến công an nghi ngờ là trên ngực áo Hùng có cài một chiếc trâm hình cánh bướm – thứ mà Lan vẫn đeo mỗi đêm phục vụ.


    Công an lùng sục khắp nơi, nhưng không ai còn thấy Lan.
    Chị Hà suy sụp, bán quán Kiếp Bạc, rồi rời khỏi thị trấn.
    Người ta đồn rằng, trước khi biến mất, Lan đã để lại một phong bì trong ngăn kéo bàn thu ngân, bên trong chỉ có một tờ giấy và chiếc nhẫn cưới khắc tên:

    “Em đã được giải thoát. Cảm ơn anh vì đã dạy em hiểu rõ Kiếp Bạc này đáng giá bao nhiêu.”


    Ba năm sau, ở quán cà phê nhỏ giữa trung tâm thành phố Lạng Giang, có một người phụ nữ trẻ thường ngồi viết bên cửa sổ, đeo đôi hoa tai hình cánh bướm.
    Cô giới thiệu mình tên Lan Anh – chủ cửa hàng bánh ngọt “Bạc Kiếp”.

    Không ai biết, cái tên ấy đọc ngược lại…
    vẫn là Kiếp Bạc.

  • Cặp đôi vừa cưới 30 phút đã gặp b;;i kịch k;inh h;oàng…

    Cặp đôi vừa cưới 30 phút đã gặp b;;i kịch k;inh h;oàng…

    “Em vẫn không tin được là chúng ta đã cưới rồi!” – cô thì thầm.

    Minh cười: “Anh đã chờ ngày này lâu lắm rồi.”

    Cả hai đắm chìm trong niềm hạnh phúc, không hề biết rằng một chiếc xe tải lớn phía sau đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.

    Một tiếng động chát chúa vang lên.

    Chiếc Mercedes bị húc mạnh từ phía sau, văng xa gần 10 mét trước khi lật nhào xuống vệ đường. Tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng kim loại va chạm vang lên trong không trung.

    Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như quay chậm. Ngọc hét lên trong hoảng loạn, tay cô cố nắm lấy Minh nhưng cơ thể bị quăng về phía trước. Minh cũng hét lớn, cố với lấy cô nhưng vô ích.

    Rồi tất cả chìm vào bóng tối.

    Tiếng còi xe cứu thương vang lên, phá vỡ không gian yên tĩnh. Người đi đường vội vã chạy đến, cố giúp đỡ nhưng cảnh tượng trước mắt khiến họ chết lặng.

    Chiếc xe hơi bị bẹp dúm. Máu loang lổ trên đường nhựa.

    Nhân viên cứu hộ phải mất hơn 15 phút để kéo hai nạn nhân ra khỏi đống đổ nát. Ngọc được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Minh, với những vết thương nặng, cố gắng thều thào một điều gì đó nhưng rồi rơi vào hôn mê.

    Tại bệnh viện, bác sĩ chạy đua với thời gian để giành giật mạng sống cho hai người. Nhưng sau nhiều giờ phẫu thuật, một tin dữ được báo ra: Minh đã không qua khỏi.

    Ngọc tỉnh dậy sau cơn hôn mê, nhưng khi cô hỏi về chồng, không ai dám trả lời.

    Và khi sự thật được tiết lộ, cô hét lên thảm thiết, nước mắt tuôn trào.

    Hạnh phúc vừa chạm tay chưa đầy một giờ, giờ đây cô đã trở thành góa phụ.

    Cảnh sát vào cuộc điều tra và phát hiện điều bất ngờ: vụ tai nạn không phải do sự cố giao thông bình thường.

    Chiếc xe tải gây tai nạn đã cố tình lao vào xe của Minh và Ngọc. Tài xế xe tải là một người đàn ông trung niên, khi bị bắt, hắn lộ vẻ hoảng loạn và không ngừng lẩm bẩm: “Tôi không cố ý… Tôi chỉ làm theo lệnh…”

    Lệnh của ai?

    Điều tra sâu hơn, cảnh sát phát hiện một bí mật động trời: tai nạn này có thể là một vụ mưu sát được lên kế hoạch từ trước.

    Ngọc, dù suy sụp, vẫn muốn biết sự thật. Cô bắt đầu nhớ lại những điều kỳ lạ trước đám cưới: những cuộc gọi nặc danh, những bức thư cảnh báo cô đừng lấy Minh.

    Khi cảnh sát mở rộng điều tra, họ phát hiện ra một nhân vật đáng ngờ: Hà – người yêu cũ của Minh.

    Hà từng có mối tình sâu đậm với Minh nhưng bị anh chia tay để đến với Ngọc. Sau khi chia tay, cô ta rơi vào trầm cảm, từng đe dọa sẽ trả thù nếu Minh cưới người khác.

    Những bằng chứng dần hé lộ: Hà đã thuê tài xế xe tải để “dàn dựng một vụ tai nạn”. Cô ta muốn Minh sống nhưng bị thương nặng, buộc phải quay về với mình. Nhưng kế hoạch đã đi quá xa.

    Khi bị bắt, Hà chỉ cười nhạt:
    “Anh ấy đáng lẽ phải là của tôi.”

    Sau vụ án, Hà bị kết án tù chung thân, nhưng điều đó không thể đưa Minh trở lại.

    Ngọc sống những ngày còn lại với trái tim tan vỡ. Cô rời xa thành phố, đến một vùng quê hẻo lánh để tìm sự bình yên. Mỗi năm, vào ngày cưới, cô lại mang hoa đến mộ Minh, đứng thật lâu trước bia mộ lạnh lẽo.

    Một tình yêu đẹp, một cuộc hôn nhân mới chớm nở, nhưng chỉ trong 30 phút, đã bị cướp đi mãi mãi.

    Liệu số phận có quá tàn nhẫn?

  • Ngày Ly Hôn, Chồng Khóc Nức Nở – Vợ Chỉ Cười Và Nói Một Câu Khiến Ai Cũng Nghẹn Đắng!….

    Ngày Ly Hôn, Chồng Khóc Nức Nở – Vợ Chỉ Cười Và Nói Một Câu Khiến Ai Cũng Nghẹn Đắng!….

    Ngày Ly Hôn, Chồng Khóc Nức Nở – Vợ Chỉ Cười Và Nói Một Câu Khiến Ai Cũng Nghẹn Đắng!….

    Anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng một người vợ an phận thủ thường lại cương quyết như vậy khi ly hôn. Lúc bước ra khỏi tòa, anh đã khóc, vậy mà cô ấy lại cười. Cô bảo cô đã đợi ngày này 10 năm rồi.

    10 năm chờ con trai ăn học thành người cũng là 10 năm cô phải hy sinh rất nhiều. Vợ đã nhiều lần đề cập rằng ngay khi con trai thi đại học xong, cô sẽ ly hôn. Anh cứ ngỡ đó chỉ là lời nói nhất thời, nhưng không ngờ mọi thứ đều là sự thật.

    Kể từ thời điểm đó, kế hoạch ly hôn của vợ đã được thực hiện. Nghĩ về sự độc lập và dịu dàng của vợ trong những năm qua, anh chợt phát hiện thứ anh cứ ngỡ là sự hòa hợp hóa ra chỉ là biểu hiện vợ không còn muốn quan tâm đến anh nữa.

    Anh từng tự hào vì có một người vợ “dễ bảo”, không quản lý anh, không đòi hỏi, không cãi vã. Nhưng giờ đây, đứng trước tòa với tờ giấy ly hôn trên tay, anh mới nhận ra sự dễ bảo ấy không phải là tình yêu mà là sự buông bỏ. Cô không quan tâm vì cô đã không còn yêu. Cô im lặng vì cô không còn muốn tranh cãi với một người xa lạ.

    Anh từng rất ghét việc vợ bắt mình phải làm việc nhà. Đến sau này mới biết chẳng biết từ lúc nào vợ chẳng còn đòi hỏi điều đó nữa. Khi ấy anh còn cảm thấy vui vì nghĩ đàn bà con gái là thế, không được chiều chuộng là bỏ bê việc nhà. Giờ nghĩ lại, có lẽ từ lúc đó vợ đã bắt đầu buông bỏ. Cô không cần anh nữa nên tự mình làm tất cả.

    Vợ đã không còn mở miệng đòi tiền từ anh từ nhiều năm nay. Trước đây khi con còn nhỏ, tháng nào cô cũng yêu cầu anh đưa tiền. Mỗi lần vợ hỏi đến tiền, anh đều nói: “Em không tiêu ít đi được một tí à? Đàn ông kiếm tiền khổ lắm em có biết không?”

    Anh nhớ rằng lúc đầu vợ sẽ đưa ra lý lẽ phản đối, nhưng rồi dần dà cô im lặng nghe và không nói gì thêm. Sau này con lên tiểu học, vợ bắt đầu đi làm. Kể từ đó, cô không còn mở miệng xin dù một đồng từ anh. Cả hai độc lập kinh tế từ thời điểm đó.

    Anh không biết vợ kiếm được bao nhiêu, vợ cũng không quan tâm anh kiếm được bao nhiêu. Anh nhớ có khoảng thời gian vợ bỗng tiêu nhiều tiền hơn, cô mua rất nhiều quần áo đẹp, mỹ phẩm xịn. Anh trách vợ, kết quả lần đầu tiên vợ cãi lại: “Tiền em kiếm được thì em tự tiêu. Em có tiêu tiền của anh đồng nào đâu? Anh lấy quyền gì mà quản em?” Anh bị choáng tại chỗ, nhưng cũng không quá để tâm. Không quản thì không quản, chỉ cần không đòi tiền nữa là được.

    Đến bây giờ anh mới nhận ra có lẽ từ lúc ấy vợ đã không cần anh về mặt tài chính nữa. Mà không chỉ tài chính, sự độc lập của vợ còn ở mặt tinh thần. Cô bắt đầu không cãi nhau với anh nữa. Anh nói gì cô đều nghe. Nếu không muốn nghe, cô sẽ đi sang phòng khác. Lúc đó anh còn cảm thấy vợ mình cuối cùng cũng hiểu công dung ngôn hạnh là gì, không biết rằng thực tế cô cảm thấy việc cãi nhau với anh là không cần thiết.

    Anh nghĩ về những năm vừa qua, quả đúng là mỗi khi anh muốn làm gì, vợ cũng kệ. Có lần anh không về nhà cả đêm, vợ cũng không buồn gọi điện. Khi đó anh cười mấy anh bạn bị vợ gọi về, tự cảm thấy họ thiếu bản lĩnh, sợ vợ. Giờ nghĩ lại, ít ra vợ chồng người ta còn quan tâm đến nhau, còn vợ anh thì dường như đã hết yêu, hết quan tâm anh từ lâu lắm rồi.

    Vậy mà anh vẫn thấy tự hào và nghĩ vợ mình cuối cùng cũng biết cách im lặng. Ngay cả chuyện con cái, hình như vợ cũng không tranh cãi với anh nữa vì cô đã chăm lo mọi thứ cho con. Còn anh thì thích trí với việc chẳng phải lo gì. Anh khi đó còn tự mãn vì tất cả tiền học hành, luyện thi của con đều do vợ lo. Anh nghĩ em cứ chi đi, thay anh nuôi con đi, không cần anh bỏ tiền ra, anh càng mừng.

    Trong vòng 10 năm, vợ anh tự kiếm tiền, tự nuôi con nhỏ, tự mình quán xuyến mọi thứ trong nhà. Ngay cả khi nhà vợ có chuyện gì, vợ anh cũng không mở miệng nhờ vả anh một câu. Anh đã từng dương dương tự đắc vì chuyện này, từng nghĩ làm vợ thì phải nên thế chứ. Thậm chí anh còn cảm thấy chỉ cần vợ nhờ vả một chút việc thôi là mình đã thấy phiền rồi. Anh không muốn để ý bất kỳ việc gì liên quan đến vợ. Chỉ cần vợ vẫn làm việc nhà, vẫn chăm lo cơm nước và không xin đồng tiền nào thì vợ làm gì anh đều không quan tâm.

    Có một lần vợ bị bệnh, vợ gọi điện cho anh. Anh còn nhớ như in lời mình đã nói lúc đó: “Nhà đẻ em không ai lo cho em à? Mà em cũng có tiền thì tìm anh để làm gì?” Vợ anh cúp máy không nói gì nữa. Sau này khi vợ khỏe lại, anh cũng thấy hơi áy náy, cứ nghĩ vợ sẽ khóc nhưng cuối cùng vợ anh lại xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh càng đâm ra xem nhẹ, mình chẳng quan tâm cô ấy cũng có sao đâu.

    Anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng một người vợ an phận thủ thường lại kiên quyết như vậy khi ly hôn. Đó có phải là sự kiên quyết cô ấy đã gom góp được trong suốt quá trình hôn nhân đằng đẵng không giống như có lần vợ đã nói với anh: “Anh không còn là chồng của em từ lâu rồi, anh chỉ là bố của con em thôi.”……….

    Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….

    Vì thế cô chịu đựng 10 năm, chuẩn bị 10 năm, chờ con vừa đỗ đại học là lập tức ra đi. Thử nghĩ xem, anh thực sự chẳng có gì đáng để vợ phải nhớ nhung luyến tiếc nữa bởi vì trong cuộc hôn nhân này, chính anh cũng không tìm ra mình đã cho được vợ thứ gì. Chỉ có đứa con là điều duy nhất cả hai từng cùng hợp tác mang đến.

    Bước ra khỏi tòa, anh đã khóc bởi vì anh không dám nghĩ đến tương lai sau này: bản thân phải tự nấu nướng, tự thu xếp việc nhà, tự đối mặt với mọi thứ. Anh cả đời này cũng không còn được thưởng thức những bát canh ấm nóng vợ mình từng nấu nữa. Còn vợ anh mỉm cười vì hôn nhân đối với cô chẳng mang lại điều gì tốt đẹp, ly hôn đối với cô đơn giản là không cần phải tiếp tục chăm lo cho một gã đàn ông xấu tính, không biết quan tâm mình.

    **Bài học: Đàn ông đừng đợi đến khi con cái trưởng thành mới biết trân trọng vợ. Khi con còn nhỏ, bạn cảm thấy rằng người phụ nữ này sẽ không rời bỏ bạn. Chỉ cần bạn không mắc lỗi quá lớn, người phụ nữ này sẽ nhẫn nhịn bạn và bao dung cho bạn vì con. Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng vợ là phải dạy, tốt với cô ấy quá cô ấy sẽ sinh hư. Lạnh nhạt với cô ấy một chút, cô ấy mới vào nề nếp. Bạn ỷ vào thời gian cô ấy sinh con yếu đuối nên tha hồ bắt nạt, khinh thị, không chăm lo. Bạn ỷ vào tình thương cô ấy dành cho con, không muốn con phải lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn nên tha hồ phớt lờ, xa cách, thậm chí coi cô ấy như bảo mẫu miễn phí.

    Nhưng bạn nhầm rồi. Chẳng qua lúc ấy cô ấy không còn sự lựa chọn nào khác. Khi cô ấy đã tích đủ sức rồi, khi cô ấy đủ mạnh mẽ rồi, khi con cái lớn rồi, cô ấy sẽ rời bỏ bạn không một chút do dự. Bởi một người đàn ông không yêu mình thì không có gì phải luyến tiếc, trừ khi đó là vì con của mình. Cả đời này có anh thật mệt mỏi, cả đời này không anh hạnh phúc biết bao.

    Cuộc đời cái gì cũng có giá của nó. Những thứ mình đang có thì thấy nó bình thường, khi mất rồi mới thấy hối tiếc. Chính vì mình không biết trân trọng khi mình có nó. Đàn ông đừng đợi đến khi vợ ra đi mới nhận ra cô ấy quý giá thế nào. Hãy yêu thương vợ mình khi còn có thể. Hãy trân trọng những hy sinh thầm lặng. Hãy nhớ rằng, hạnh phúc không tự nhiên đến, nó được xây dựng từ sự quan tâm, chia sẻ và tôn trọng.

  • Đêm Nào Mẹ Chồng Cũng Lén Bưng Bát Cơm Trắng Cho Cháu, Sự Thật Sau Cánh Cửa Khiến Tôi Ân Hận Cả Đời!…..

    Đêm Nào Mẹ Chồng Cũng Lén Bưng Bát Cơm Trắng Cho Cháu, Sự Thật Sau Cánh Cửa Khiến Tôi Ân Hận Cả Đời!…..

    Đêm Nào Mẹ Chồng Cũng Lén Bưng Bát Cơm Trắng Cho Cháu, Sự Thật Sau Cánh Cửa Khiến Tôi Ân Hận Cả Đời!…..

    Tôi lấy chồng là con trai trưởng trong gia đình, dưới chồng tôi còn một cô em nữa nhưng gia đình định cư bên Mỹ, thỉnh thoảng mới về thăm. Bố chồng lại mất sớm, chính vì thế dù gia đình có điều kiện nhưng chồng tôi vẫn nhất quyết đón mẹ chồng về ở chung chứ không mua cho bà một căn hộ khác. Tôi thì cũng không thích cảnh sống chung với mẹ chồng nhưng ý chồng đã quyết nên tôi đành làm theo.

    Cũng vì sống chung nên cách tốt nhất để không phải cãi nhau là tôi tránh tuyệt đối tiếp xúc nhiều nhất có thể. Ấy vậy nhưng nhiều việc bà làm trong nhà vẫn khiến tôi cảm thấy không thoải mái chút nào.

    Nhà tôi có hai đứa trẻ, một đứa đang học cấp 2 và một đứa đang học tiểu học. Có lẽ cũng chính vì có bà nội ở nhà nên chúng bắt đầu trở nên hư hơn, lúc nào cũng phản kháng lại mẹ vì được bà chiều chuộng. Nhiều lúc tôi cũng phải ra mặt nói thẳng với mẹ chồng không được chiều cháu vì như thế tôi rất khó dạy dỗ con.

    Thế nhưng có lẽ bà vẫn bỏ ngoài tai những lời tôi nói. Hoặc những lúc chồng có ở nhà, bà sẽ lớn tiếng nói: “Hay là tôi ra ở riêng để chị cảm thấy dễ chịu hơn.” Sợ mất điểm trước chồng nên tôi đành câm lặng không nói gì nữa, nhưng cũng không biết phải làm thế nào để giáo dục những đứa con đang tuổi lớn của mình. Cho đến khi tôi bất ngờ phát hiện ra một sự việc, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều.

    Đó là đợt vừa rồi khi cậu con trai lớn của tôi bước vào những ngày tháng ôn thi cuối kỳ để chuẩn bị chuyển cấp. Vì vậy con đi học nhiều hơn. Thậm chí sau khi đi học thêm ở ngoài về tới nhà đã 10 giờ tối, con lại tiếp tục ngồi ôn tập bài vở. Thế nhưng khoảng thời gian ấy tôi lại không hề hay biết gì vì đúng lúc công ty tôi làm việc cũng gặp trục trặc đơn hàng ở nước ngoài phải xử lý cả ngày, có khi đến tối mới về đến nhà.

    Chính vì thế tôi cũng quên mất đi việc phải chuẩn bị đồ ăn khuya cho con khỏi đói mà chỉ thấy rằng đêm nào mẹ chồng tôi cũng bưng vào phòng cho cháu một bát cơm trắng. Thấy vậy tôi cũng không hài lòng mà nói rằng: “Khuya rồi không nên ăn cơm trắng mà chỉ nên ăn nhẹ như hoa quả hoặc sữa thôi mẹ. Mẹ làm thế không tốt cho sức khỏe của cháu.”

    Nói xong tôi cũng lên giường đi ngủ mà không để ý gì nhiều nữa. Thế nhưng có điều khiến tôi dần dần cảm thấy nghi ngờ: đứa con ngày thường của tôi thường không mấy háo hức với việc ăn cơm, vậy mà sao nay bà mang cơm vào phòng lúc 10 giờ đêm mà ngày nào nó cũng chén sạch sẽ. Chẳng có nhẽ con đói tới mức đó sao?

    Lâu dần tôi cảm thấy lạ vì thói quen này của mẹ chồng và con trai. Chính vì thế tôi quyết định tìm hiểu sự việc một chút. Buổi tối hôm đó cũng theo thường lệ, tôi thấy bà lấy bát cơm trắng để phần cho cháu vào trong tủ lạnh vào bữa tối. Sau khi dọn dẹp xong tôi cũng giả vờ vào phòng ngủ như thường nhưng sau đó lại lén lút quan sát từ phía sau.

    Tôi thấy mẹ chồng lấy bát cơm ra cho vào lò vi sóng và quay nóng trước khi bưng vào cho cháu nội. Sự việc cũng không có gì quá kỳ lạ. Tôi không lên tiếng gì cả mà quyết định đi theo bà tiến gần đến cửa phòng con trai. Và có lẽ những điều tôi nhìn thấy sau đó khiến bản thân đã phải suy nghĩ rất nhiều……………

    Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….

    👇👇👇

    Qua khe cửa phòng con trai, tôi thấy được mẹ chồng bưng bát cơm trắng đến cho cháu trai và đứa trẻ hạnh phúc vô cùng. Đứa trẻ đón lấy, cầm đôi đũa đảo nhẹ cơm từ đáy bát ra để lộ một chiếc xúc xích – món ăn mà đứa bé thích nhất. Người bà ân cần ngồi dỗ dành đứa trẻ ăn nhanh cho hết bát để sau đó còn học nốt bài.

    Thoạt đầu tôi khá là giận mẹ chồng vì mang cho cháu ăn xúc xích, món mà tôi vẫn cấm những đứa trẻ không được ăn vì không hề mang lại lợi ích sức khỏe gì. Nhưng sau đó, chính nụ cười hồn nhiên, vui tươi của con trai đã khiến tôi phải thay đổi suy nghĩ.

    Chưa bao giờ con ngồi ăn cơm với tôi mà lại cười vui đến vậy. Nhưng với bát cơm trắng và một cây xúc xích của bà nội lại khiến đứa trẻ vui đến lạ thường. Trở về phòng ngủ, tôi rưng rưng nước mắt vì có lẽ bao lâu qua tôi đã chưa quan tâm đến các con để những đứa trẻ dần trở nên xa cách. Với chúng, bà nội mới là người đem lại cảm giác yêu thương mà tôi lại còn từng có ý định “tước” đi của chúng.

    Tôi nhận ra mình đã quá bận rộn với công việc, với những lo toan của cuộc sống mà quên đi điều quan trọng nhất: sự hiện diện và tình yêu thương dành cho con cái. Tôi đã trách mẹ chồng chiều chuộng cháu, nhưng thực ra bà chỉ đang làm những điều mà tôi đã không làm được – dành thời gian quan tâm và yêu thương cháu một cách đơn giản nhưng chân thành nhất.

    Tôi nhìn lại cách mình đã đối xử với mẹ chồng suốt thời gian qua. Tôi luôn tránh né bà, luôn khó chịu vì bà ở trong nhà, luôn thấy bà là người cản trở việc giáo dục con cái. Nhưng thực ra, bà chỉ đang yêu thương các cháu theo cách của một người bà. Và có lẽ, tôi đã không cho phép mình nhìn thấy điều đó.

    Trên thực tế, ông bà lớn tuổi thường có nhiều kinh nghiệm trong việc chăm sóc và nuôi dạy trẻ. Họ về già có thể chia sẻ áp lực nuôi con cho người trẻ, giúp gia đình hòa thuận hơn. Tuy nhiên về nhược điểm, người già có xu hướng chiều chuộng con cái quá mức, hình thành một kiểu hành vi “làm hư”, điều này sẽ gây bất lợi cho sự trưởng thành của trẻ.

    Tuy nhiên không phải bất kỳ những việc gì ông bà nuông chiều cháu đều “gắn mác” làm hư đứa trẻ mà điều này cần phải được sự cân nhắc cẩn trọng và suy tính kỹ càng. Hãy đứng từ phương diện của một đứa trẻ để hiểu thêm những mong muốn của chúng khi được bố mẹ hay ông bà chăm sóc thì sẽ khác nhau như thế nào.

    Nhu cầu của trẻ trong cuộc sống có bố mẹ và ông bà là gì? Chúng cần tình yêu thương và chăm sóc từ tất cả các thành viên trong gia đình hơn là một cuộc sống đầy đủ vật chất nhưng thiếu đi tình yêu thương.

    Từ đó, thế hệ trẻ và những thế hệ lớn tuổi cần có sự dung hòa trong những cách giáo dục con nhỏ để đem lại những điều tốt đẹp nhất cho tương lai của chúng. Tôi quyết định thay đổi. Không còn trốn tránh mẹ chồng, không còn khó chịu với những việc bà làm. Tôi bắt đầu dành thời gian nói chuyện với bà, lắng nghe những câu chuyện của bà, và cùng bà chăm sóc các con.

    Những bữa cơm gia đình không còn là sự im lặng khó xử. Tôi không còn cấm đoán mẹ chồng mọi thứ, mà cùng bà tìm ra cách nuôi dạy con phù hợp nhất. Và điều kỳ diệu đã xảy ra: các con tôi vui vẻ hơn, gia đình tôi ấm áp hơn, và tôi nhận ra rằng tình yêu thương không bao giờ là quá nhiều.

    Mỗi tối, khi nhìn bà nội bưng bát cơm cho cháu, tôi không còn thấy khó chịu mà thấy ấm áp. Bởi tôi hiểu rằng, trong bát cơm trắng ấy không chỉ có cơm và xúc xích, mà còn có tình yêu thương vô bờ bến của một người bà dành cho cháu mình. Và tôi cũng học được rằng, để con cái lớn lên hạnh phúc, điều quan trọng nhất không phải là những nguyên tắc cứng nhắc, mà là tình yêu thương và sự quan tâm chân thành từ những người xung quanh.