Tôi không nghĩ một mẩu giấy nhỏ… lại có thể khiến một người đàn ông như tôi sụp đổ chỉ trong vài giây.
Hôm đó là thứ Bảy.
Theo thỏa thuận sau ly hôn, cứ cuối tuần tôi sẽ đưa con gái sang nhà mẹ nó chơi một ngày. Con bé mới bảy tuổi, còn quá nhỏ để hiểu hết chuyện của người lớn, nhưng đủ lớn để cảm nhận được… sự đổ vỡ.
Tôi và vợ cũ – Mai – chia tay đã gần một năm.
Không ồn ào, không đánh ghen, không phản bội. Chỉ là… không thể sống cùng nhau nữa.
Ít nhất, đó là điều tôi vẫn nghĩ.
Sáng hôm đó, con bé – bé An – dậy sớm hơn thường lệ. Nó mặc chiếc váy hồng mà mẹ nó từng mua, tự buộc tóc hai bên, loay hoay mãi mới xong.
“Bố ơi, con xinh không?”
Tôi nhìn nó, gật đầu.
“Xinh nhất trên đời.”
Nó cười.
Nụ cười ấy… giống hệt mẹ nó ngày trước.
Tôi dắt con ra đầu ngõ.
Nhà Mai ở cách nhà tôi không xa, nhưng theo thói quen, tôi vẫn đưa con ra tận đó rồi mới quay về.
Đến nơi, con bé đứng lại.
Không chạy vào ngay như mọi lần.
Nó nhìn tôi.
Ánh mắt có gì đó… khác lạ.
“Bố…”
“Ừ?”
“Bố có thương con không?”
Tôi bật cười:
“Câu hỏi gì vậy? Tất nhiên là có rồi.”
Nó gật đầu.
Rồi ôm tôi.
Một cái ôm rất chặt.
Trước khi buông ra, con bé lặng lẽ nhét vào túi áo tôi một thứ gì đó.
Nhỏ.
Mềm.
Tôi chưa kịp hỏi thì nó đã chạy vào trong.
Cửa nhà mở.
Mai đứng đó.
Ánh mắt chạm nhau một giây… rồi tôi quay đi.
Tôi về nhà.
Ngồi xuống ghế.
Mọi thứ vẫn bình thường.
Cho đến khi tôi nhớ ra… mẩu giấy.
Tôi thò tay vào túi.
Lấy ra.
Một mảnh giấy nhỏ, gấp làm tư.
Chữ viết nguệch ngoạc.
Của một đứa trẻ bảy tuổi.
Tôi mở ra.
Chỉ có vài dòng.
Nhưng mỗi chữ… như một nhát dao.
“Bố ơi, mẹ nói bố không thương con nên mới bỏ mẹ con mình. Nhưng con biết bố thương con. Bố đừng bỏ con nha. Nếu bố không thích mẹ nữa thì con sẽ ngoan hơn để bố quay về với mẹ. Con xin lỗi vì chắc con chưa đủ ngoan.”
Tôi chết lặng.
Tay tôi run lên.
Tôi đọc lại.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Những dòng chữ đó… không thay đổi.
Nhưng cảm giác trong tôi… thì vỡ vụn.
Tôi không biết mình đã ngồi đó bao lâu.
Chỉ biết khi tôi đứng dậy… trời đã trưa.
Tôi cầm điện thoại.
Gọi cho Mai.
“Anh muốn gặp em.”
Giọng tôi khàn.
“Có chuyện gì?”
“Về con.”
Một khoảng im lặng.
“Anh qua đi.”
Tôi đến.
Đứng trước cửa.
Tim đập nhanh hơn cả ngày cưới.
Mai mở cửa.
Vẫn là gương mặt đó.
Nhưng không còn là người phụ nữ của tôi.
“Con ngủ rồi.”
Cô ấy nói.
“Ừ.”
Tôi bước vào.
Ngồi xuống.
Đặt mẩu giấy lên bàn.
“Em đọc đi.”
Mai cầm lên.
Chỉ mất vài giây.
Nhưng tôi thấy… tay cô ấy cũng run.
“Em nói với con… như vậy?”
Tôi hỏi.
Giọng không lớn.
Nhưng đủ nặng.
Mai không trả lời ngay.
Cô ấy đặt mẩu giấy xuống.
Nhìn đi chỗ khác.
“Con hỏi… nên em trả lời.”
“Tại sao lại trả lời như vậy?”
“Vì đó là điều em nghĩ.”
Tôi cười.
Một nụ cười chua chát.
“Em nghĩ anh không thương con?”
“Anh bỏ mẹ con em.”
“Chúng ta cùng quyết định ly hôn.”
“Nhưng anh là người đề nghị trước.”
Không khí nặng nề.
“Em có thể nói gì cũng được với anh.”
“Nhưng đừng kéo con vào.”
Tôi nói.
“Em không kéo.”
“Em chỉ… không muốn con nghĩ rằng… gia đình tan vỡ là lỗi của em.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Và em chọn cách… đẩy lỗi đó sang anh?”
Mai im lặng.
“Em có biết con bé đã viết gì không?”
“Tôi vừa đọc.”
“Không. Em chưa hiểu.”
Tôi cầm mẩu giấy lên.
Đọc lại.
Chậm.
Rõ.
“Con xin lỗi vì chắc con chưa đủ ngoan.”
Giọng tôi nghẹn lại.
“Em nghe không?”
“Con bé nghĩ… tất cả là lỗi của nó.”
Mai cúi đầu.
Nước mắt rơi.
“Em không muốn vậy…”
“Nhưng em đã làm vậy.”
Không ai nói gì thêm.
Chỉ có tiếng thở… nặng nề.
Tôi đứng dậy.
Đi về phía phòng ngủ.
Nhìn con bé đang ngủ.
Khuôn mặt nhỏ, bình yên.
Không biết… trong đầu nó đang mang bao nhiêu suy nghĩ.
Tôi quay lại.
“Chúng ta đã sai rồi.”
Mai nhìn tôi.
“Cả hai.”
“Chúng ta ly hôn… là chuyện của người lớn.”
“Nhưng chúng ta lại để một đứa trẻ… gánh hậu quả.”
Mai bật khóc.
“Em mệt quá…”
“Tôi cũng vậy.”
Chúng tôi ngồi lại.
Lần đầu tiên sau một năm.
Nói chuyện.
Không cãi vã.
Không trách móc.
Chỉ là… nói thật.

“Anh không còn yêu em như trước.”
Tôi nói.
“Em biết.”
“Nhưng anh vẫn thương em.”
Mai ngẩng lên.
“Và anh… chưa từng ngừng thương con.”
Mai gật đầu.
“Nên… chúng ta phải làm lại.”
“Không phải làm lại hôn nhân.”
“Mà là… cách làm cha mẹ.”
Cô ấy im lặng.
Rồi gật.
Tối hôm đó, khi con bé thức dậy, tôi vẫn còn ở đó.
Nó ngạc nhiên.
“Bố chưa về à?”
Tôi cười.
“Bố ở lại ăn cơm với con.”
Nó chạy lại ôm tôi.
“Bố đừng bỏ con nha.”
Tôi siết chặt nó.
“Bố không bỏ con.”
Tôi nhìn sang Mai.
Cô ấy cũng đang nhìn tôi.
Ánh mắt… khác trước.
Chúng tôi không quay lại với nhau.
Không có cái kết cổ tích.
Nhưng có một điều… đã thay đổi.
Từ hôm đó, chúng tôi thống nhất một nguyên tắc:
Không nói xấu nhau trước mặt con.
Không đổ lỗi.
Không khiến con phải chọn.
Mẩu giấy đó… tôi vẫn giữ.
Gấp lại.
Cất trong ví.
Để mỗi lần nhìn thấy…
Tôi nhớ rằng…
Có những sai lầm của người lớn…
Có thể khiến một đứa trẻ… phải xin lỗi vì những điều nó không làm.
Và đó…
Là điều tàn nhẫn nhất.
Để lại một bình luận