Cái tát của Hưng giáng xuống mặt tôi mạnh đến mức tai ù đặc, cả người loạng choạng đập vào mép tủ gỗ giữa nhà. Vị tanh của máu tràn lên đầu lưỡi. Má tôi đang đứng bên bàn thờ, tay còn cầm chén nước vừa thay cho ba, quay phắt lại. Bà nhìn thấy vệt bầm tím đang hằn lên gò má tôi, đôi mắt run lên một thoáng… rồi lặng im quay đi.
Hưng ngồi phịch xuống ghế, vắt chân, khui lon bia cái “tách”, cười khẩy.
“Nhà bên ngoại cô đúng là biết điều thật.”
Tôi siết chặt vạt áo. Căn nhà cấp bốn quen thuộc của tôi bỗng hóa thành cái lồng. Ngoài sân, nắng chiều quạch xuống nền xi măng loang lổ. Trong bếp, nồi canh còn sôi lục bục. Tất cả bình thường đến đáng sợ, như thể chuyện chồng đánh vợ giữa nhà mẹ đẻ là điều có thể bỏ qua.
Hưng nhấp một ngụm bia, ngửa cổ nói lớn hơn, cố tình cho má tôi nghe:
“Lần này tôi đưa cô ấy về là nể. Chứ cái loại đàn bà giấu chồng, giữ tiền riêng, lại còn dám chống đối, đáng lẽ tôi phải dạy từ lâu rồi.”
Tôi bật cười, một tiếng cười khan đến chính mình cũng sợ. Tiền riêng? Thứ hắn gọi là “tiền riêng” là số tiền tôi lén để dành để đưa má đi mổ mắt. Hưng đã lấy sạch một lần để trả nợ cờ bạc. Lần này hắn lục không thấy, nên nổi điên.
Má tôi vẫn quay lưng. Nhưng tôi thấy bàn tay bà đặt trên mép bàn đang run bần bật.
“Cô cười cái gì?” Hưng đứng phắt dậy, lon bia bóp méo trong tay. “Muốn tôi làm lớn chuyện hơn không?”
Hắn bước tới, chộp cổ tay tôi. Đúng lúc đó, ngoài cổng có tiếng xe thắng gấp. Rồi tiếng chân người dồn dập trên sân. Cánh cửa gỗ bật mở đánh rầm.
Tôi ngẩng lên.
Người đầu tiên bước vào khiến mặt Hưng trắng bệch. Còn tôi, tim như ngừng đập, vì người ấy lẽ ra… không thể xuất hiện ở đây.
Tôi tưởng cánh cửa mở ra chỉ mang thêm rắc rối. Nhưng người bước vào lại là cái tên khiến Hưng đổi sắc mặt ngay lập tức. Nửa tiếng sau, mọi thứ trong sân nhà tôi đảo lộn hoàn toàn.
Người đứng ở cửa là anh Tùng — anh họ tôi, công an huyện, người cả năm nay đi biệt vào Nam làm chuyên án nên cả nhà đều nghĩ còn lâu mới về. Anh mặc áo sơ mi xắn tay, phía sau là hai người đàn ông lạ mặt và chú Dân tổ trưởng dân phố. Chỉ vừa nhìn thấy anh, bàn tay đang siết cổ tay tôi của Hưng buông thõng xuống.
“Có chuyện gì mà đông vui vậy?” Anh Tùng hỏi, giọng nhẹ tênh, nhưng ánh mắt khóa chặt vào Hưng.
Hưng cố nặn ra nụ cười. “Anh em trong nhà nói chuyện thôi. Vợ chồng xô xát chút—”
“Xô xát?” Anh Tùng bước tới, nhìn thẳng vệt bầm trên mặt tôi. “Hay là hành hung?”
Má tôi bất ngờ quay lại. Bà chưa kịp nói gì thì Hưng đã chen ngang, gằn giọng với tôi: “Em nói đi. Em tự té, đúng không?”
Tôi nhìn hắn. Bao lần trước, tôi đều cúi đầu. Nhưng lần này, không hiểu vì ánh mắt anh Tùng hay vì sự im lặng của má vừa rồi đã đẩy tôi đến giới hạn, tôi cất tiếng, khô và rõ:
“Anh ấy đánh con.”
Không khí trong nhà đông cứng. Hưng chửi thề, lao tới như muốn bịt miệng tôi, nhưng hai người đi cùng anh Tùng đã giữ hắn lại. Tôi sững người. Họ không phải bà con hay hàng xóm.
Anh Tùng rút từ túi áo ra một tập giấy gấp, đặt xuống bàn. “Nguyễn Văn Hưng, anh bị mời về làm việc liên quan đến đường dây cho vay nặng lãi và tổ chức đánh bạc. Tôi khuyên anh đừng làm khó mình.”
Lon bia rơi khỏi tay Hưng, lăn kêu loảng xoảng trên nền nhà.
Tôi chết lặng. Tôi biết hắn cờ bạc, nợ nần, nhưng đường dây cho vay nặng lãi? Hưng quay ngoắt sang tôi, mắt đỏ ngầu. “Mày báo công an?”
“Tôi không biết gì hết.” Tôi lùi lại.
“Không biết?” Hắn bật cười điên dại. “Con nhỏ ngu này mà không biết? Nếu không có cuốn sổ đó thì làm gì chúng mày lần ra tao nhanh vậy!”
Tôi khựng lại. Cuốn sổ.
Mấy hôm trước, khi dọn đống đồ trong cốp xe máy của hắn, tôi từng thấy một quyển sổ nhỏ bọc nilon, bên trong chằng chịt tên người, số tiền, ngày tháng. Tôi vừa cầm lên thì Hưng giật lại, tát tôi ngã xuống nền bếp. Hắn nói đó là sổ nợ làm ăn, cấm tôi đụng vào. Tối hôm đó, tôi thấy má lặng lẽ nhặt nó dưới gầm chạn rồi giấu đi. Tôi chưa kịp hỏi, sáng sau cuốn sổ đã biến mất.
Tôi quay phắt sang má. Bà đứng im, khuôn mặt xám ngoét.
Anh Tùng cũng nhìn bà. “Dì, cuốn sổ đâu?”
Hưng như con thú bị dồn vào góc. “Bà già lấy của tôi?” Hắn gầm lên, rồi bất thần giật mạnh khỏi tay người giữ, nhào về phía má tôi. “Đưa đây!”
Tôi lao ra chắn trước mặt bà. Hưng đẩy tôi ngã dúi vào ghế. Má tôi run rẩy lùi lại, hai tay ôm ngực. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, chú Dân hét lớn: “Coi chừng dao!”
Không biết từ lúc nào, Hưng đã rút con dao gọt trái cây trên bàn thờ xuống, mũi dao chĩa thẳng về phía má tôi.
“Đưa cuốn sổ, không tao giết bà!”
Mọi thứ xảy ra trong vài giây. Anh Tùng bước chậm một bước, giữ giọng bình tĩnh: “Hưng, bỏ dao xuống. Anh không thoát đâu.”
Hưng cười méo mó. “Không thoát? Tụi bây tưởng chỉ có tao à?” Hắn lia mắt nhìn tôi, ánh nhìn đó lạnh đến thấu xương. “Con Lan chưa nói cho tụi bây biết à? Tiền trong nhà này, đất ngoài vườn này… có phần của ai?”
Tôi chưa kịp hiểu, hắn đã gằn từng chữ, như muốn xé toạc căn nhà:
“Ba cô chết không phải tai nạn.”
Tôi đứng chết trân. Má tôi bỗng khuỵu xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu.
Và đúng lúc ấy, từ ngoài ngõ vang lên tiếng phanh xe khác, dồn dập hơn, hung hãn hơn. Một đám đàn ông xăm trổ tràn vào sân, dẫn đầu là người tôi từng gặp đúng một lần — gã chủ nợ đã đến nhà Hưng giữa đêm, giọng cộc lốc: “Hết hạn rồi.”
Gã nhìn vào trong, nhếch mép.
“Bắt được rồi à? Tốt. Nhưng trước khi các anh đưa nó đi, để nó trả món nợ còn thiếu đã.
Đám đàn ông xăm trổ vừa tràn vào, sân nhà tôi như chật nghẹt lại. Người đi đầu tên Vũ “sẹo”, tôi nhớ rất rõ vì lần hắn đến đòi nợ, Hưng sợ đến mức khóa trái cửa, bắt tôi tắt hết đèn, ôm con dao ngồi run trong bếp. Hôm nay, đối diện công an và tổ trưởng dân phố, hắn vẫn tỉnh bơ như đi vào nhà mình.
Anh Tùng bước ra chắn giữa sân. “Các anh là ai?”
Vũ “sẹo” cười nhạt. “Người bị nó quỵt tiền. Chuyện dân sự thôi.”
“Hung khí, đe dọa người khác, xông vào nhà dân,” anh Tùng nói lạnh. “Không còn là chuyện dân sự nữa.”
Hưng nhìn thấy Vũ như nhìn cái phao cuối cùng, nhưng ánh mắt hắn lập tức biến thành sợ hãi khi Vũ gằn giọng: “Mày giữ sổ đâu?”
Tới lúc đó tôi mới hiểu. Cuốn sổ không chỉ ghi nợ, mà là sổ cái của cả đường dây: tên người vay, số tiền cắt cổ, tiền chung chi, những trận bạc bịp. Nó là thứ có thể kéo theo rất nhiều kẻ ngã xuống.
Má tôi bỗng lên tiếng, giọng khản đặc: “Cuốn sổ… không còn ở đây nữa.”
Tất cả quay lại nhìn bà.
Bà hít một hơi dài, mắt đỏ hoe. “Tôi đã đưa cho thằng Tùng từ sáng.”
Hưng rú lên, nhưng lần này hai người đi cùng anh Tùng quật hắn xuống sân ngay lập tức. Và cũng chính lúc bị ghì chặt, hắn gào ra câu mà có lẽ hắn đã giữ trong lòng vì quá tức tối:
“Bà giỏi lắm! Hồi đó cũng chính bà nghe thấy nó bàn chuyện hù dọa ông Thành ngoài bờ kênh mà còn im! Giờ làm bộ đạo đức?”
Ông Thành là ba tôi.
Tôi quay sang má, toàn thân lạnh buốt. Bà nhắm mắt, nước mắt chảy ròng ròng. “Má xin lỗi…”
Sự thật vỡ tung như mái ngói bị bão tốc. Hơn một năm trước, ba tôi chết vì ngã xe xuống mương lúc tối. Cả nhà đều nghĩ ông uống rượu. Nhưng đêm trước đó, ba đã cãi nhau dữ dội với Hưng vì phát hiện hắn đem sổ đỏ nhà tôi đi hỏi vay. Ba dọa sẽ trình báo công an, cấm tôi quay về với hắn. Má tôi vô tình nghe được Hưng gọi điện cho ai đó, nói chỉ cần “dằn mặt ông già một lần cho biết điều”. Sáng hôm sau, ba chết.
Má nghi ngờ, nhưng bà sợ. Sợ tôi đang sống với Hưng sẽ bị trả thù. Sợ gia đình tan nát. Sợ không có chứng cứ. Bà đã chọn im lặng — cái im lặng giết chết ba thêm một lần nữa, và suýt giết luôn tôi.
Tôi đứng không vững. Mọi mảnh ghép tối tăm cuối cùng cũng khớp lại: vì sao Hưng nhất quyết ép tôi về nhà ngoại hôm nay; vì sao hắn lục tung mọi chỗ; vì sao hắn nổi điên khi thấy anh Tùng xuất hiện. Hắn biết cuốn sổ đã biến mất, và hắn tin chỉ cần cướp lại được trước khi công an niêm phong, hắn còn đường sống.
Ngoài sân, Vũ “sẹo” thấy tình thế đổi chiều liền toan lùi ra cổng. Nhưng anh Tùng đã ra hiệu. Chiếc xe công an vừa tới chặn ngang đầu ngõ, thêm hai cán bộ bước xuống. Vũ nhìn quanh, biết không còn thoát, mặt tái mét.
“Đưa hết về trụ sở,” anh Tùng nói.
Hưng bị kéo dậy. Lúc đi ngang qua tôi, hắn ngẩng đầu lên, vẻ ngông cuồng biến mất sạch, chỉ còn một nỗi hoảng loạn thảm hại. Bất ngờ, hắn quỳ sụp xuống giữa sân, hai đầu gối va mạnh xuống nền xi măng.
“Lan… em nói giúp anh một câu. Anh lỡ thôi. Anh bị tụi nó ép. Em nói đi, anh chưa từng muốn hại em…”
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, người đã biến cuộc hôn nhân thành nhà tù, biến nỗi sợ của tôi thành thói quen, biến cái chết của ba thành bí mật bẩn thỉu chôn dưới lớp bùn gia đình. Tôi không còn run nữa.
“Tôi từng sợ anh,” tôi nói. “Nhưng từ hôm nay, anh chỉ còn là tội phạm.”
Hưng há miệng, cứng đờ. Hai cán bộ kéo hắn đi. Má tôi òa khóc nức nở, ôm lấy chân tôi như muốn chuộc lại tất cả lỗi lầm muộn màng. Tôi cũng khóc, nhưng nước mắt lần này không giống những lần bị đánh đập trong lặng câm. Nó đau, rất đau, nhưng sáng rõ.
Chiều xuống dần trên sân nhà cũ. Chiếc ghế nhựa đổ nghiêng, lon bia méo mó nằm lăn ở góc tường. Mọi thứ vẫn là căn nhà ấy, chỉ có một điều đã khác: cánh cửa không còn khóa tôi bên trong nữa.
Tôi cúi xuống đỡ má đứng dậy. Bàn tay bà già và lạnh, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi nắm lấy mà không thấy mình yếu đuối.
Bởi có những ngày, muốn sống tiếp, người ta phải dám nhìn thẳng vào điều đau nhất.
Và bước ra khỏi nó.

Để lại một bình luận