Cú sốc ngàn cân!

My… Ánh mắt Nam va phải gương mặt ấy, đôi mắt ấy, nụ cười nhếch mép quen thuộc đến kinh hoàng. Cả thế giới như ngừng quay, âm thanh ù đi trong tai Nam. Trái tim Nam thắt lại, đau nhói đến tột cùng. Cô ta… chính là My. My, cô bạn gái Nam đã từng yêu say đắm thời đại học, người đã nhẫn tâm rời bỏ Nam không một lời giải thích, khiến Nam suy sụp suốt một thời gian dài.

“My… Sao lại là cô?!” Nam thốt lên, giọng lạc đi vì sốc và nỗi đau cũ trào dâng như bão tố. Khuôn mặt Nam tái mét, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng và căm ghét. Nỗi ám ảnh của quá khứ bỗng chốc ùa về, trộn lẫn với sự thật nghiệt ngã đang phơi bày trước mắt. Tay Nam run lên, muốn giơ lên chỉ vào My nhưng không thể.

Bố Nam, đứng cạnh, nhìn con trai với vẻ khó hiểu, đôi mắt ông lộ rõ sự bối rối, nhưng Nam không thể bận tâm. Tất cả sự chú ý của Nam dồn vào My, người phụ nữ giờ đây đang đứng cạnh bố Nam, bụng bầu lớn tướng, ánh mắt nhìn Nam đầy vẻ thách thức, pha lẫn chút mỉa mai khó tả. My khẽ nhếch môi, nụ cười nửa vời găm thẳng vào tim Nam, như muốn xé toạc mọi thứ.

Nam lùi lại một bước, hai tay nắm chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt. Cảnh tượng này, sự thật này, còn tàn nhẫn hơn cả những cơn ác mộng tồi tệ nhất. Người phụ nữ mà bố Nam muốn cưới, người mang trong mình đứa con của bố, lại chính là My, người đã từng giày vò cuộc đời Nam. Cổ họng Nam khô khốc, nghẹn đắng. Hít thở trở nên khó khăn. Nam chỉ muốn quay đầu bỏ chạy, thoát khỏi cái địa ngục trớ trêu này ngay lập tức.

Bố Nam bước một bước tới gần Nam, bàn tay chai sạn khẽ đặt lên vai Nam, một sự chạm nhẹ nhàng nhưng Nam cảm nhận được sự căng thẳng đang luẩn quẩn quanh ông. Nam vẫn đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt không rời My, người phụ nữ giờ đây đã thu lại nụ cười thách thức, thay vào đó là một vẻ mặt bình thản đến khó hiểu. Cô ta đứng đó, bụng bầu nhô cao, như một lời khẳng định đầy nghiệt ngã.

“Nam à,” Bố Nam bắt đầu, giọng ông khẽ run, “đây là My…” Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Nam rồi lại nhìn My, như tìm kiếm sự đồng thuận hay chỉ là đang cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Vợ… vợ sắp cưới của bố.”

Những lời đó như một nhát sét đánh thẳng vào tai Nam. Tiếng ù ù trong đầu Nam lớn dần, át đi mọi âm thanh xung quanh. My… vợ sắp cưới của bố. Cái tên My và cụm từ đó xoáy sâu vào tâm trí Nam, đau đớn và tàn độc. Nam cảm thấy toàn thân Nam như bị đóng băng, không thể nhúc nhích, không thể suy nghĩ, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng kinh hoàng. Không, đây không phải sự thật. Nam lắc đầu nguầy nguậy, vô vọng. Bố Nam, người đàn ông kiệm lời, người đã sống một mình suốt 5 năm kể từ khi mẹ Nam mất, giờ lại đứng đây, giới thiệu My là vợ sắp cưới của mình. Nụ cười mỉa mai của My, những lời chia tay không một lý do của My, tất cả bỗng chốc trở thành một bức tranh ghê tởm, vẽ nên bởi chính định mệnh trớ trêu này.

Nam mở miệng, muốn nói điều gì đó, muốn gào thét, muốn phủ nhận tất cả, nhưng cổ họng Nam khô khốc, nghẹn đắng. Hơi thở Nam dồn dập, khó nhọc. Nam như bị kéo vào một cơn ác mộng tồi tệ nhất, nơi mà mọi thứ Nam tin tưởng, mọi ký ức Nam trân trọng, đều bị bóp méo, vặn vẹo một cách không thể chấp nhận được.

Nam giật phắt tay Bố Nam ra, động tác thô bạo đến bất ngờ. Anh quay phắt người lại, đôi mắt đỏ ngầu, hằn lên những tia máu nhìn chằm chằm vào My, nhìn thẳng vào chiếc bụng bầu nhô cao của cô ta. Cả người Nam run lên bần bật, hơi thở nặng nề và dồn dập. Không gian trong căn nhà bố ở quê như đặc quánh lại bởi sự phẫn nộ đang bùng lên trong Nam. Bố Nam giật mình trước phản ứng của con trai, ông định nói gì đó nhưng Nam đã cắt ngang.

“Vợ sắp cưới?” Nam gằn giọng, mỗi chữ như muốn xé toạc không khí. Giọng anh tràn đầy sự căm phẫn, pha lẫn kinh tởm. “Không thể nào! Bố không biết cô ta là loại người như thế nào sao?”

Lời chất vấn của Nam như một cú đấm thẳng vào mặt My. Cô ta lập tức cúi gằm mặt xuống, đôi vai khẽ rụt lại. Dáng vẻ hối lỗi đó có vẻ thật, nhưng cũng có thể chỉ là một màn kịch được chuẩn bị sẵn. Bụng bầu lớn của cô ta dường như lại càng lộ rõ hơn trong khoảnh khắc này, như một bằng chứng không thể chối cãi, một lời buộc tội câm lặng, nhưng lại đủ sức giáng một đòn chí mạng vào tâm trí Nam. Bố Nam đứng đó, im lặng đến đáng sợ. Ông không phản bác, không bênh vực My, chỉ đứng nhìn giữa hai người, nét mặt đờ đẫn, đầy bối rối và có cả sự đau khổ.

Bố Nam, khuôn mặt vẫn còn đờ đẫn và nặng trĩu ưu tư, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn. Ông đưa tay, cố gắng nắm lấy cánh tay Nam, một ý muốn kéo Nam vào sâu hơn bên trong căn Nhà bố ở quê.

“Con vào nhà đã,” giọng Bố Nam trầm đục, mang theo vẻ mệt mỏi và cầu khẩn, “có gì từ từ nói chuyện.”

Nhưng Nam kiên quyết từ chối. Anh gạt tay Bố Nam ra, động tác dứt khoát đến lạnh lùng. Nam lùi lại một bước, ánh mắt đỏ ngầu không hề rời khỏi My. Trong đôi mắt ấy, sự căm ghét cuộn trào, rõ ràng đến mức không thể che giấu. Anh không muốn nhìn mặt My, càng không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào từ người phụ nữ đang cúi gằm mặt kia. Cả người Nam vẫn run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì ngọn lửa phẫn nộ đang cháy dữ dội bên trong. Bố Nam thở dài nặng nề, bàn tay ông vẫn lơ lửng trong không khí, vô vọng. Ông hiểu, giờ đây, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước cơn cuồng nộ của con trai.

Nam vẫn còn run lên vì phẫn nộ, anh gằn từng bước, quay lưng lại, định bỏ đi khỏi cái cảnh tượng anh cho là dối trá này. Anh không muốn hít thở chung một bầu không khí với My dù chỉ một giây phút nào nữa.

Khi bóng lưng Nam vừa xoay hẳn, My bất ngờ cất tiếng gọi tên anh, giọng lí nhí, run rẩy, nghe như thể sắp vỡ òa vì sự van nài và hối hận.

“Nam à…” My nói, tiếng cô gần như chìm nghỉm trong không khí căng thẳng. Nam khựng lại, vai anh cứng đờ. Anh không quay đầu lại hoàn toàn, nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt cầu xin của cô đang dán chặt vào lưng mình.

My tiếp tục, từng lời như bị nghẹn lại, “Em biết em có lỗi… nhưng…”

“Giả dối!” Nam bật ra một tiếng khinh miệt, không thèm quay lại. Trong lòng anh, ngọn lửa tức giận càng bùng lên dữ dội hơn, thiêu đốt mọi cảm giác thông cảm. Anh coi những lời lẽ yếu ớt đó chỉ là một màn kịch rẻ tiền, một nỗ lực vô ích để mua chuộc sự thương hại. Cảm giác căm ghét dâng trào, anh siết chặt nắm đấm, không muốn nghe thêm bất cứ lời lẽ nào từ người phụ nữ đang đứng sau lưng anh.

Dứt lời, Nam không hề ngoảnh lại, lao nhanh như một mũi tên về phía cổng. Mỗi bước chạy của Nam như muốn xé toạc không khí, như một nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi cái cảnh tượng ghê tởm anh vừa chứng kiến. Lồng ngực Nam đau tức, nỗi đau đớn dồn nén hòa cùng cảm giác bị phản bội, bị lừa dối cứ thế cuộn xoáy. Nam chạy thục mạng ra khỏi sân nhà bố, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần, sợ rằng sẽ lại thấy gương mặt của Người phụ nữ, gương mặt mà giờ đây trong mắt Nam chỉ là sự giả dối trơ trẽn. Cả ngôi nhà, cả con người Người phụ nữ, và cả tình cảnh của Bố Nam, tất cả đều khiến Nam cảm thấy ghê tởm. Anh chỉ muốn chạy thật xa, thật xa khỏi tất cả.

Nam lao nhanh ra khỏi cổng, bóng lưng anh run lên bần bật, không chỉ vì sức lực mà còn vì một nỗi tức tưởi tột cùng đang cuộn xoáy trong lồng ngực. Bố Nam đứng sững trong sân, ánh mắt kinh hoàng nhìn theo bóng con trai đang xa dần. Một khắc, hai khắc, nỗi choáng váng qua đi, ông lập tức nhận ra mình phải làm gì.

Bố Nam (gào lên, giọng hoảng hốt)
Nam! Nam!

Ông vội vã lao theo, bước chân vấp vội, cố gắng rút ngắn khoảng cách. Tiếng gọi của ông xé toạc không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà.

Bố Nam (thở dốc, tiếng chân dồn dập)
Nam! Con đứng lại! Con nghe bố giải thích đã!

Nam vẫn cứ chạy, đôi chân anh không ngừng lại dù chỉ một giây. Tiếng gọi của bố vọng lại càng khiến anh thêm phần căm phẫn. Giải thích gì nữa đây? Tất cả đã rõ ràng như ban ngày. Anh không muốn nghe thêm bất cứ lời dối trá nào. Trái tim Nam thắt lại, đau đớn, cảm giác bị phản bội cứ thế dâng trào.

Bố Nam vừa chạy vừa liên tục gọi tên Nam, đôi mắt ông lúc này vừa chất chứa sự tức giận vì sự bốc đồng của con trai, nhưng sâu thẳm hơn là nỗi lo lắng tột cùng. Ông sợ hãi, sợ Nam sẽ biến mất khỏi tầm mắt ông một lần nữa, sợ rằng ông sẽ mất đi đứa con trai duy nhất sau tất cả những gì đã xảy ra. Tiếng thở dốc của ông hòa cùng tiếng bước chân nặng nề, dồn dập. Ông đưa tay ra, như muốn níu kéo lấy bóng hình đang chạy trốn của Nam.

Bố Nam (giọng lạc đi vì hụt hơi)
Nam! Đứng lại! Bố xin con!

Nam như không nghe thấy, anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, khỏi người đàn ông đã từng là tất cả của anh, người mà giờ đây anh cảm thấy xa lạ và đáng khinh. Anh rẽ nhanh vào con đường làng, bóng dáng nhỏ bé của anh dần khuất dạng sau hàng tre xanh.

Nam không dừng lại, anh chạy như một kẻ điên trên con đường làng quen thuộc, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề, hòa cùng tiếng gió rít qua tai Nam. Phía sau, tiếng gọi yếu ớt của Bố Nam đã dần chìm vào khoảng không, chỉ còn lại những âm vọng đau đớn trong tâm trí Nam. Nước mắt giàn giụa, lăn dài trên gò má Nam, mặn chát. Anh chạy như thể muốn trốn thoát khỏi chính bản thân mình, khỏi cái cảm giác nhục nhã đang thiêu đốt từng tế bào.

Trong đầu Nam, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu ùa về, sắc nhọn như mảnh thủy tinh vỡ. Anh thấy My, người con gái anh từng yêu hơn cả sinh mạng, với chiếc bụng bầu lùm lùm. Nụ cười tự mãn của My, ánh mắt khinh miệt khi cô ta nói lời chia tay, cùng với sự thật phũ phàng về đứa bé trong bụng không phải của Nam – tất cả hiện lên sống động như mới hôm qua. Năm năm trước, vết thương đó đã xé nát trái tim Nam. Năm năm rồi, anh đã cố gắng chôn vùi, đã tin rằng mình có thể vượt qua.

Nhưng giờ đây, cảm giác bị phản bội đó lại trỗi dậy, nhân đôi, nhân ba. Bố Nam, người đàn ông Nam luôn kính trọng, người trụ cột duy nhất sau cái chết của Mẹ Nam, lại chính là người giáng đòn chí mạng tiếp theo. Hình ảnh Người phụ nữ với chiếc bụng bầu lớn, cùng với lời nói dối vụng về của Bố Nam, cứ thế đan xen với ký ức về My, tạo thành một cơn ác mộng kinh hoàng.

Nam (thở dốc, tiếng nấc nghẹn)
Không… không thể nào…

Nam siết chặt hai nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu. Anh cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình, đang cười nhạo sự ngây thơ, sự yếu đuối của anh. Một sinh viên năm ba đại học, tưởng chừng đã trưởng thành, đã mạnh mẽ, nhưng giờ đây lại tan nát như một đứa trẻ. Cảm giác nhục nhã tột độ cứ thế dâng trào, bóp nghẹt lấy lồng ngực Nam. Anh muốn gào thét, muốn đấm tung mọi thứ, nhưng chỉ có thể tiếp tục chạy, chạy mãi, mong tìm được một nơi nào đó không có sự phản bội, không có sự dối trá. Nam không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải rời xa nơi này, xa những người đã biến cuộc đời anh thành một trò hề đau đớn.

Nam chạy miệt mài, cơ thể rã rời nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp bội. Anh không biết mình đã đi bao xa, chỉ đến khi những căn nhà thưa thớt hơn và ánh đèn vàng vọt của một thị trấn nhỏ dần hiện ra, Nam mới khựng lại. Một quán cà phê nhỏ, cũ kỹ, với tấm biển hiệu mờ ảo treo nghiêng, lọt vào tầm mắt Nam. Quán vắng tanh, chỉ có vài bóng đèn yếu ớt hắt ra ánh sáng leo lét, dường như cũng đang thắp lên một hy vọng nhỏ nhoi về sự bình yên.

Nam bước vào, mọi giác quan như muốn vụn vỡ. Anh chọn một góc khuất nhất, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh. Trái tim Nam vẫn đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cả cơ thể anh run rẩy. Một cô phục vụ trẻ tuổi lén lút nhìn Nam với ánh mắt tò mò rồi đặt một ly nước lọc xuống bàn mà Nam còn chưa kịp gọi. Nam lờ đi, anh chỉ muốn biến mất, muốn chìm vào khoảng không vô định.

Bàn tay Nam run rẩy lần tìm chiếc điện thoại trong túi quần. Anh cần phải nói chuyện với ai đó, ngay lập tức, trước khi anh phát điên. Nam lướt qua danh bạ, dừng lại ở một cái tên quen thuộc, số của người bạn thân nhất.

(Nam đưa điện thoại lên tai, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.)

NAM (GIỌNG KHÀN ĐẶC, CỐ GẮNG KIỀM CHẾ, NHƯNG BẤT LỰC)
Alo… (tiếng Nam nghẹn lại, anh cắn chặt môi dưới, cố ngăn tiếng nấc đang chực trào)

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, LO LẮNG, CHỈ NGHE ĐƯỢC PHẦN CUỐI CÂU)
…Mày sao đấy? Có chuyện gì à?

NAM (NƯỚC MẮT LẠI TRÀN RA, GIỌNG NỨC NỞ, CẢM GIÁC NHỤC NHÃ TRÀN NGẬP)
Tao… tao không thể tin được… (Nam gục mặt xuống bàn, ôm chặt lấy điện thoại, tiếng nấc bật ra không thể kìm nén, rung lên bần bật)

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, NGHIÊM TRỌNG HƠN)
Nam! Mày nói gì đi! Có chuyện gì vậy? Sao mày lại khóc?

NAM (NGẨNG PHẮT DẬY, ĐÔI MẮT ĐỎ NGẦU NHÌN CHẰM CHẰM VÀO KHOẢNG KHÔNG VÔ ĐỊNH, NHƯ ĐANG MUỐN THÉT LÊN VỚI CẢ THẾ GIỚI)
Cô ta… (Nam gào lên, tiếng nói vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch của quán cà phê, nỗi đau tột cùng xé nát lồng ngực anh) Cô ta là mẹ kế của tao!

Nam oà khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, tuyệt vọng. Nước mắt anh tuôn như suối, không còn chút kiềm chế nào. Anh cảm thấy như mình vừa ném ra một tảng đá nặng trịch khỏi lồng ngực, nhưng nó không khiến anh nhẹ nhõm hơn, mà chỉ làm vết thương thêm toác rộng, rỉ máu. Phía đầu dây bên kia, sự im lặng kéo dài, nặng nề, như thể người bạn thân cũng đang bàng hoàng, không thể tin vào những gì vừa nghe thấy. Cả thế giới của Nam sụp đổ, và giờ đây anh phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng nhất mà anh từng phải chịu đựng.

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, BÀNG HOÀNG, NHƯNG CỐ GẮNG GIỮ BÌNH TĨNH, TỪ TỪ LÊN TIẾNG SAU MỘT KHOẢNG LẶNG DÀI)
Cái… cái gì? Mẹ kế? Nam, mày nói cái gì vậy?

NAM (VẪN CÒN NẤC NGHẸN, NHƯNG CỐ GẮNG KỂ LẠI TRONG SỰ ĐAU ĐỚN)
Tao… tao vừa nhìn thấy cô ta… Cô ta chính là… cái người phụ nữ… mà… mà bố tao sẽ cưới… (Nam không thể nói hết câu, lại bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng)

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, GIỌNG NÓI ĐẦY LO LẮNG, CỐ GẮNG AN ỦI)
Nam! Mày bình tĩnh đã Nam, có khi nào có sự nhầm lẫn nào không? Mày đang ở đâu? Nói cho tao biết địa chỉ, tao đến ngay!

NAM (LẮC ĐẦU QUẦY QUẬT DÙ BIẾT BẠN KHÔNG THỂ THẤY, NƯỚC MẮT NHÒA ĐIỆN THOẠI)
Không… không thể nhầm lẫn được… khuôn mặt đó… giọng nói đó… (Nam gục đầu xuống bàn lần nữa, bàn tay run rẩy siết chặt điện thoại, cảm giác uất nghẹn dâng trào) Tao… tao không thể tin được… Tao không thể nào chấp nhận được!

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, KIÊN NHẪN HƠN, NHƯNG VẪN THẤM SỰ BẤT AN)
Nghe tao nói Nam. Hít thở sâu vào. Có thể… có thể cô ta chỉ trùng tên, trùng mặt? Hoặc… có thể đó là một người khác? Mày đã hỏi bố mày chưa? Hay mày đã xác nhận rõ ràng mọi chuyện chưa?

NAM (BẬT DẬY ĐỘT NGỘT, KHIẾN CHIẾC GHẾ KÊU CẠCH, MẮT ĐỎ LÒM, NỖI ĐAU HÓA THÀNH SỰ OÁN HẬN VÀ BẤT LỰC)
Hỏi ư? Xác nhận ư? Tao đã thấy tận mắt! Tao đã nghe tận tai! (Nam đấm mạnh xuống bàn, tạo ra tiếng động lớn khiến cô phục vụ giật mình, cô ta vội vàng quay mặt đi) Bố tao… bố tao đã nói… cô ta sẽ là vợ ông ấy!

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, HƠI KHỰNG LẠI, RỒI TIẾP TỤC DỊU DÀNG, NHƯ ĐANG TÌM CÁCH XÂY DỰNG MỘT CÂY CẦU VỚI NAM)
Được rồi, được rồi, Nam. Tao hiểu mày đang rất sốc. Nhưng mày cần phải bình tĩnh lại đã. Kể cho tao nghe rõ hơn đi. Từ từ thôi. Mày thấy cô ta ở đâu? Cô ta làm gì?

NAM (NHƯ MỘT KẺ MẤT HỒN, ĐÔI MẮT NHÌN TRƠ LÌ VÀO KHÔNG TRUNG, GIỌNG NÓI VẪN CÒN RUNG LÊN VÌ SỰ HOẢNG LOẠN)
Trong bệnh viện… Cô ta… cô ta đang… (Nam nuốt khan, khuôn mặt trắng bệch, không dám nói ra điều đó. Cả người Nam co rúm lại khi anh thốt ra những lời tiếp theo, như thể chúng là những con dao găm vào chính tim anh) Cô ta có… có thai…

(Đầu dây bên kia im lặng. Một sự im lặng còn nặng nề hơn cả trước đó. Tiếng thở dồn dập của Nam là âm thanh duy nhất phá vỡ không gian tĩnh mịch.)

(Đầu dây bên kia vẫn im lặng. Một sự im lặng còn nặng nề hơn cả trước đó. Tiếng thở dồn dập của Nam là âm thanh duy nhất phá vỡ không gian tĩnh mịch.)

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, PHẢI MẤT MỘT LÚC LÂU MỚI CÓ THỂ LÊN TIẾNG, GIỌNG NHƯ MỘT LỜI THÌ THẦM KHÔNG TIN NỔI)
…Mang… mang thai?

NAM (NHƯ ĐANG TRONG MỘT CƠN MÊ SẢNG, GỤC ĐẦU VÀO ĐIỆN THOẠI, NƯỚC MẮT LẶNG LẼ RƠI XUỐNG MÀN HÌNH, GIỌNG ĐẦY TUYỆT VỌNG VÀ MỆT MỎI)
Phải… cô ta… có bụng bầu rất lớn…

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, CÓ THỂ CẢM NHẬN ĐƯỢC CẬU ẤY ĐANG CỐ GẮNG HÍT THỞ SÂU ĐỂ GIỮ BÌNH TĨNH, NHƯNG VẪN KHÔNG GIẤU ĐƯỢC VẺ LO LẮNG CỰC ĐỘ)
Nam… Mày… mày đang ở đâu? Tao đến đón mày về. Dù sao thì… mày cũng không thể ở đó một mình được. Về đây với tao.

NAM (ĐỘT NGỘT NGẨNG ĐẦU DẬY, ĐÔI MẮT ĐỎ HOE NHÌN VÔ ĐỊNH VÀO KHÔNG TRUNG, TRONG ĐÓ LÀ SỰ HỖN LOẠN CỦA ĐAU ĐỚN, HẬN THÙ VÀ MỘT TIA QUYẾT TÂM LẠNH LẼO)
Không… Tao không về đâu cả.

GIỌNG BẠN THÂN (QUA ĐIỆN THOẠI, NÀI NỈ)
Nam! Mày nghe tao đi! Mày đang không ổn định. Để tao đến với mày!

NAM (KHÔNG TRẢ LỜI, ĐỘNG TÁC RÚT TAY KHỎI ĐIỆN THOẠI CHẬM RÃI NHƯ TRONG PHIM CHẬM. HÌNH ẢNH MẸ ANH HIỆN LÊN TRONG ĐẦU, KÈM THEO LÀ KHUÔN MẶT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ KIA, VÀ CẢ HÌNH ẢNH MỘT ĐỨA TRẺ TRONG BỤNG CÔ TA. MỘT SỰ ĐAU ĐỚN CẮN XÉ TRONG LỒNG NGỰC NAM. ANH SIẾT CHẶT NẮM ĐẤM, MÓNG TAY GIM VÀO DA THỊT.)
(Suy nghĩ nội tâm Nam: *Mình không thể trốn tránh mãi được. Không thể bỏ mặc mọi chuyện như thế này.*)

NAM (CÚP MÁY ĐỘT NGỘT, KHÔNG CHO BẠN CƠ HỘI NÓI THÊM. TIẾNG “TÚT TÚT” KÉO DÀI. NAM NHÌN CHẰM CHẰM VÀO MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI ĐEN NGẮT, HÌNH ẢNH PHẢN CHIẾU CỦA CHÍNH MÌNH HIỆN LÊN: ĐÔI MẮT TRŨNG SÂU, KHUÔN MẶT BẠC NHƯ TỜ GIẤY.)
(Suy nghĩ nội tâm Nam: *Mình phải quay lại. Phải làm rõ mọi chuyện.*)

NAM ĐỨNG BẬT DẬY, CHIẾC GHẾ KÊU KÉO LÊ TRÊN SÀN. CƠN ĐAU VẪN HIỆN RÕ TRÊN KHUÔN MẶT ANH, NHƯNG PHA LẪN VỚI NÓ LÀ MỘT TIA QUYẾT TÂM SẮC LẠNH. ANH QUYẾT ĐỊNH. ANH SẼ KHÔNG TRỐN CHẠY. ANH SẼ ĐỐI DIỆN.

NAM NHANH CHÓNG RỜI KHỎI QUÁN CÀ PHÊ TỐI TĂM, BƯỚC ĐI VỚI VẺ MẶT LẠNH NHƯ TIỀN, ĐÔI MẮT ĐỎ HOE VÀ QUYẾT TÂM ĐỐI DIỆN VỚI SỰ THẬT. CUỘC HÀNH TRÌNH VỀ `NHÀ BỐ Ở QUÊ` CHỈ LÀ MỘT KHOẢNG THỜI GIAN NGẮN NGỦI BỊ CHỜ ĐỢI HÀNH HẠ. TỪNG CÂY SỐ ĐI QUA NHƯ ĐANG GÀO THÉT, KÉO DÀI THÊM NỖI ĐAU ĐANG CẮN XÉ LỒNG NGỰC ANH. KHI CHIẾC XE DỪNG LẠI TRƯỚC CĂN NHÀ QUEN THUỘC, ANH THẤY CÁNH CỬA CHÍNH MỞ HỜ, MỘT ÁNH ĐÈN VÀNG VỌT HẮT RA, NHƯ CHỜ ĐỢI ANH TỪ LÚC NÀO.

NAM (BƯỚC CHẬM RÃI LÊN BẬC CỬA, TIM ĐẬP THÌNH THỊCH, MỖI BƯỚC CHÂN NHƯ NẶNG TRĨU HÀNG TẤN ĐÁ. ĐẦU ÓC ANH QUAY CUỒNG, NHỮNG HÌNH ẢNH LÚC CHIỀU CỨ ÙA VỀ.)

ANH LÉP VÀO SÁT CÁNH CỬA, CÓ THỂ NGHE RÕ TIẾNG NÓI TRONG NHÀ. ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ GIỌNG CỦA `BỐ NAM`. ĐÓ LÀ GIỌNG CỦA `MY`.

GIỌNG MY (NÓI TRONG NHÀ, CÓ VẺ YẾU ỚT, NHẸ NHÀNG NHƯ ĐANG THÌ THẦM)
…Em thấy… hơi mệt…

NAM HÉ MẮT QUA KHE CỬA HẸP. CẢNH TƯỢNG BÊN TRONG ĐẬP VÀO MẮT ANH, KHIẾN ANH ĐỨNG HÌNH NHƯ BỊ ĐIỆN GIẬT. `MY` ĐANG NGỒI TRÊN GHẾ SOFA CŨ, CƠ THỂ CÔ TRÔNG NHỎ BÉ HƠN BÌNH THƯỜNG TRONG CHIẾC VÁY CỘNG VỚI CÁI BỤNG BẦU ĐÃ RẤT LỚN. CÔ ÔM CHẶT BỤNG, VẺ MẶT TIỀU TỤY, XANH XAO, ĐÔI MẮT NHẮM NGHIỀN NHƯ ĐANG CHỐNG CHỌI VỚI CƠN ĐAU HAY SỰ MỆT MỎI CỰC ĐỘ.

BÊN CẠNH `MY` LÀ `BỐ NAM`. KHÔNG CÓ CÁI VẺ LẠNH LÙNG, KHẮC KHỔ THƯỜNG THẤY, `BỐ NAM` ĐANG NGỒI SÁT, MỘT TAY NHẸ NHÀNG ĐỠ LẤY LƯNG `MY`, TAY KIA XOA XOA BẢ VAI CÔ VỚI VẺ ẤM ÁP CHƯA TỪNG THẤY. KHUÔN MẶT `BỐ NAM` ĐẦY VẺ LO LẮNG, CÒN CÓ THỂ NHẬN RA SỰ BẤT LỰC VÀ BỒN CHỒN. MỘT LÚC SAU, ANH KHẼ MỞ MIỆNG.

BỐ NAM (GIỌNG TRẦM, KHẼ KHÀNG, ĐẦY VẺ AN ỦI)
Con… con cố gắng chịu một chút. Sẽ ổn thôi…

`MY` GẬT ĐẦU NHẸ, LẶNG LẼ TỰA VÀO VAI `BỐ NAM`, ĐÔI MẮT ĐÓNG LẠI, HÀNG LÔNG MÀY NHÍU LẠI VÌ ĐAU ĐỚN.

NAM (ĐỨNG TRÂN TRÂN TRƯỚC CỬA, NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT NÓNG HỔI LẠI TRÀO RA, NHƯNG LẦN NÀY LÀ VÌ SỰ TỨC GIẬN, SỰ XÓT XA VÀ CẢ SỰ BẤT LỰC. CẢNH TƯỢNG ẤY NHƯ HÀNG NGHÌN MŨI DAO ĐÂM VÀO TIM ANH.)
(Suy nghĩ nội tâm Nam: *Bố… sao bố lại có thể làm thế? Mẹ thì sao?*)

LỒNG NGỰC NAM DƯỜNG NHƯ MUỐN NỔ TUNG. MỘT SỰ GIẬN DỮ CHÁY BÙNG TRONG ANH, GIẬN `MY`, GIẬN `BỐ NAM`, VÀ CẢ GIẬN CHÍNH MÌNH. NHƯNG KHI NHÌN KỸ HƠN VẺ MẶT TIỀU TỤY ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG CỦA `MY`, SỰ BỐN CHỒN HIỆN LÊN TRÊN KHUÔN MẶT `BỐ NAM`, MỘT SỰ BĂN KHOĂN LỚN HƠN NỔI LÊN. TẤT CẢ NHỮNG GÌ ANH THẤY HOÀN TOÀN KHÁC VỚI SỰ TƯỞNG TƯỢNG CỦA ANH VỀ MỘT MỐI QUAN HỆ CÓ PHẦN TÍNH TOÁN, MỘT CUỘC HÔN NHÂN VÌ LỢI ÍCH.

SỰ NGHI NGỜ DẦN DẦN LẤN ÁT CƠN THỊNH NỘ BAN ĐẦU. NAM CẢM THẤY MÌNH NHƯ ĐANG ĐỨNG GIỮA LƯỠNG LỰ. ANH MUỐN XÔNG VÀO, MUỐN KHOÉT SÂU VÀO NHỮNG BÍ MẬT ĐANG CHE GIẤU, NHƯNG MỘT PHẦN KHÁC LẠI NÓI VỚI ANH RẰNG CÓ THỨ GÌ ĐÓ ĐANG KHÔNG ĐÚNG.

NAM SIẾT CHẶT NẮM ĐẤM, LẠI LÙI LẠI MỘT BƯỚC, TẤT CẢ CẢM XÚC TRONG ANH HỖN ĐỘN ĐẾN CỰC ĐIỂM. ANH CẦN MỘT CÂU TRẢ LỜI.

LỒNG NGỰC NAM DƯỜNG NHƯ MUỐN NỔ TUNG. MỘT SỰ GIẬN DỮ CHÁY BÙNG TRONG ANH, GIẬN MY, GIẬN BỐ NAM, VÀ CẢ GIẬN CHÍNH MÌNH. NHƯNG KHI NHÌN KỸ HƠN VẺ MẶT TIỀU TỤY ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG CỦA MY, SỰ BỐN CHỒN HIỆN LÊN TRÊN KHUÔN MẶT BỐ NAM, MỘT SỰ BĂN KHOĂN LỚN HƠN NỔI LÊN. TẤT CẢ NHỮNG GÌ ANH THẤY HOÀN TOÀN KHÁC VỚI SỰ TƯỞNG TƯỢNG CỦA ANH VỀ MỘT MỐI QUAN HỆ CÓ PHẦN TÍNH TOÁN, MỘT CUỘC HÔN NHÂN VÌ LỢI ÍCH.

SỰ NGHI NGỜ DẦN DẦN LẤN ÁT CƠN THỊNH NỘ BAN ĐẦU. NAM CẢM THẤY MÌNH NHƯ ĐANG ĐỨNG GIỮA LƯỠNG LỰ. ANH MUỐN XÔNG VÀO, MUỐN KHOÉT SÂU VÀO NHỮNG BÍ MẬT ĐANG CHE GIẤU, NHƯNG MỘT PHẦN KHÁC LẠI NÓI VỚI ANH RẰNG CÓ THỨ GÌ ĐÓ ĐANG KHÔNG ĐÚNG.

NAM SIẾT CHẶT NẮM ĐẤM, LẠI LÙI LẠI MỘT BƯỚC, TẤT CẢ CẢM XÚC TRONG ANH HỖN ĐỘN ĐẾN CỰC ĐIỂM. ANH CẦN MỘT CÂU TRẢ LỜI.

Không chần chừ thêm nữa, Nam đẩy mạnh cánh cửa gỗ đã hé mở, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Cả My và Bố Nam giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Ánh mắt Bố Nam từ lo lắng chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi nhanh chóng pha lẫn sự khó xử và bối rối. My, với vẻ mặt xanh xao, bỗng tái nhợt đi, đôi mắt mở to nhìn Nam như nhìn thấy một bóng ma. Cô cố gắng ngồi thẳng dậy nhưng có vẻ không thành công, phải bám chặt vào thành ghế.

Nam bước vào phòng, từng bước chân nặng nề như muốn nghiền nát sàn nhà. Anh đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh như dao, không chút cảm xúc, lần lượt lướt qua My rồi dừng lại ở Bố Nam. Bầu không khí trong phòng trở nên đặc quánh, căng thẳng đến nghẹt thở.

NAM (GIỌNG NÓI LẠNH LẼO, KHÔNG CHÚT BIỂU CẢM, NHƯNG ÁNH MẮT CHỨA ĐẦY SỰ TỔN THƯƠNG VÀ OÁN GIẬN)
Bố, cô My. Con cần một lời giải thích rõ ràng. Ngay bây giờ.

My cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã, tạo thành những vệt dài trên gò má xanh xao của cô. Cô không cố gắng che giấu sự yếu đuối của mình, mà để mặc những tiếng nức nở vỡ òa, nghẹn lại trong cổ họng. Bố Nam đưa mắt nhìn My rồi lại nhìn Nam, ánh mắt ông đầy sự khó xử nhưng cũng thấp thoáng một nỗi lo lắng khó hiểu.

MY (GIỌNG NGHẸN NGÀO, ĐỨT QUÃNG VÌ TIẾNG KHÓC)
Nam… Nam à… sự thật… không như em nghĩ đâu… Em xin lỗi… Em xin lỗi anh…

Nam đứng im như tượng, đôi mắt lạnh lùng vẫn dán chặt vào My. Anh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cô, nhìn bờ vai My run lên bần bật. Một phần trong Nam vẫn gào thét sự nghi ngờ, cho rằng đây chỉ là một vở kịch đáng thương để che đậy sự thật. Nhưng một phần khác, sâu thẳm trong anh, lại không thể phủ nhận được nỗi đau chân thật mà My đang thể hiện. Tiếng khóc của My không phải là tiếng khóc giả tạo; nó là âm thanh của một tâm hồn đang tan vỡ, tuyệt vọng.

MY (VỪA KHÓC VỪA CỐ GẮNG NÓI, TỪNG CHỮ NHƯ ĐƯỢC XÉ RA TỪ LỒNG NGỰC)
Em… em không muốn mọi chuyện ra nông nỗi này… Mẹ em bệnh nặng… cần tiền gấp… Em… em đã không còn lựa chọn nào khác… Họ ép em… Họ nói… nếu em không đồng ý… sẽ không có tiền chữa bệnh cho mẹ…

Nam khẽ nhíu mày. Những lời My nói như một dòng nước lạnh xối thẳng vào ngọn lửa giận dữ trong anh, làm nó dịu đi đôi chút. “Mẹ cô ta bệnh nặng?” Nam thầm nghĩ, một sự bất ngờ xen lẫn với sự hoài nghi. Anh cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu giả dối nào đó trên khuôn mặt My, nhưng chỉ thấy sự thống khổ tột cùng. Bố Nam khẽ đặt tay lên vai My, như muốn an ủi, nhưng cũng không nói lời nào. Ông vẫn giữ im lặng, chỉ dõi theo My với ánh mắt nặng trĩu.

MY (NHÌN VỀ PHÍA BỐ NAM, GIỌNG CÀNG THÊ THẢM)
Bố… bố cũng thương em mà… Bố biết em khổ mà… Từ khi mẹ em mất… gia đình em suy sụp… Em không còn ai để nương tựa… họ… họ đã lợi dụng hoàn cảnh của em…

Nam cảm thấy một cơn sóng dữ dội xô vào tâm trí anh. Hoàn cảnh? Lợi dụng? Anh không hiểu My đang nói gì, nhưng cảm giác khó chịu ban đầu đang dần chuyển thành một sự bối rối sâu sắc hơn. Câu chuyện của My bắt đầu vẽ ra một bức tranh phức tạp hơn nhiều so với những gì Nam từng tưởng tượng. Sự căm phẫn trong Nam vẫn còn đó, nhưng nó không còn đơn thuần nữa. Nó đã bị pha loãng bởi sự băn khoăn, bởi nỗi tò mò về một sự thật khác đang dần hé mở, một sự thật có lẽ còn đau đớn hơn. Nam vẫn đứng đó, đôi mắt My cầu xin sự thấu hiểu, còn Bố Nam vẫn trầm mặc dõi theo, như một chứng nhân bất đắc dĩ.

Bố Nam thở dài, nặng nhọc. Ông đưa mắt nhìn Nam, ánh nhìn chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Sau đó, ông quay sang My, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bờ vai đang run rẩy của cô.

BỐ NAM
Con à… (Ông dừng lại, giọng trầm hẳn đi) Những gì My nói là thật. Bố biết con khó chấp nhận, nhưng My đã rất khổ sở.

NAM
(Giọng gằn xuống, vẫn chưa thể tin)
Khổ sở? Khổ sở đến mức phải… phải làm những chuyện như vậy sao bố?

BỐ NAM
(Nhìn thẳng vào mắt Nam, kiên quyết)
My không muốn thế. Cô ấy bị lừa dối. Năm đó, khi mẹ Nam vừa mất, bố cô đơn, My cũng đang trong hoàn cảnh ngặt nghèo. Mẹ cô ấy bệnh nặng, cần tiền gấp. My đã bị một kẻ xấu lợi dụng, lừa gạt tình cảm, hứa hẹn sẽ giúp đỡ gia đình cô ấy, nhưng cuối cùng… hắn ta đã bỏ đi, mang theo tất cả tiền bạc, còn My thì…

Nam cảm thấy một cơn choáng váng. Anh lùi lại một bước, đôi mắt mở to nhìn Bố Nam, rồi lại nhìn My. My vẫn gục đầu, những tiếng nức nở nhỏ dần nhưng nỗi đau thì hiển hiện rõ ràng.

BỐ NAM
(Giọng ông càng thêm trầm, từng chữ như đè nặng lên không khí)
Khi bố gặp My, cô ấy gần như tuyệt vọng. Cô ấy đã có thai… với người đó. Bố thấy cô ấy đáng thương, thấy cô ấy hiền lành, thật thà. Bố thương My… Bố đã quyết định sẽ che chở cho cô ấy. Bố biết con khó chấp nhận, nhưng My đã rất khổ sở. Đứa bé này… cũng không phải con của bố.

Cả căn phòng như nín thở. Nam đứng sững, khuôn mặt trắng bệch. Những lời Bố Nam vừa thốt ra như một lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào tâm trí anh. Mọi sự tức giận, nghi ngờ, lẫn bối rối trong Nam đều biến thành một nỗi bàng hoàng tột độ. Anh không thể tin vào tai mình. My đã có thai với người khác? Và đứa bé trong bụng cô ta không phải con của Bố Nam? Điều đó có nghĩa là… anh sắp có một người em không cùng huyết thống, một đứa em mà mẹ ruột nó đã từng bị lừa dối, từng mang thai với một người đàn ông khác trước khi đến với bố anh? Mọi thứ đảo lộn, tan nát trong tâm trí Nam. Anh nhìn chằm chằm vào My, rồi lại nhìn Bố Nam, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khác, một sự thật đỡ đau lòng hơn. Nhưng ánh mắt Bố Nam chỉ toàn sự kiên định và một nỗi đau thầm kín.

Nam chết lặng. Sự giận dữ ban đầu trong anh tan biến, nhường chỗ cho một nỗi bàng hoàng tột độ và một mớ cảm xúc phức tạp, khó gọi tên. Anh nhìn My, ánh mắt dáo dác lướt qua cái bụng bầu lớn đang nhấp nhô nhẹ dưới lớp áo, rồi lại quay sang Bố Nam, khuôn mặt trắng bệch.

NAM
(Giọng lí nhí, gần như không thành tiếng)
Không phải… con của bố…?

BỐ NAM
(Gật đầu nặng nhọc, ánh mắt trĩu buồn)
Không phải con của bố, Nam à. Bố chỉ muốn che chở cho My và đứa bé vô tội này.

My vẫn cúi gằm mặt, tấm lưng gầy run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài không ngừng. Cô không dám đối diện với Nam, hay với chính sự thật trần trụi vừa được phơi bày.

NAM
(Đầu óc Nam quay cuồng, anh lảo đảo lùi lại thêm một bước, dựa vào thành ghế như tìm kiếm điểm tựa)
Mọi thứ… mọi thứ vượt ra ngoài sức tưởng tượng của Nam. Con… con không hiểu. Sao bố lại… lại chấp nhận điều đó? Sao bố lại… mang một người phụ nữ khác, mang thai con của người đàn ông khác về nhà mình? Còn mẹ…?

Bố Nam thở dài, tiếng thở nghe như đã gom góp bao năm cô độc. Ông chậm rãi bước đến gần Nam, đặt tay lên vai anh. Bàn tay chai sạn, thô ráp ấy mang theo hơi ấm của tình phụ tử, nhưng cũng nặng trĩu nỗi muộn phiền.

BỐ NAM
Mẹ con… mẹ con sẽ hiểu. Bà ấy là người nhân hậu. Bố biết con nghĩ gì. Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng như ý muốn. Khi mẹ con mất, bố cứ nghĩ sẽ sống một mình cho đến cuối đời. Rồi bố gặp My, thấy cô ấy quá đáng thương. Một cô gái trẻ bị lừa dối, mang thai trong tuyệt vọng. Bố không thể làm ngơ. Đứa bé này… nó không có lỗi.

Nam nhìn chằm chằm vào Bố Nam, từng lời của ông thấm vào tâm trí anh như những lưỡi dao cùn, chậm rãi khoét sâu. Không phải sự tức giận như ban đầu, mà là một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng. Anh nhận ra sự phức tạp trong quyết định của bố mình không chỉ đến từ tình yêu, mà còn từ lòng trắc ẩn, từ nỗi cô đơn đã gặm nhấm Bố Nam suốt những năm tháng qua sau khi Mẹ Nam mất. Anh nhìn My, người vẫn đang ôm bụng bầu, nước mắt lưng tròng, một hình ảnh yếu đuối và đầy đau khổ. Cái bụng bầu ấy không còn là biểu tượng của sự phản bội trong mắt Nam, mà là minh chứng cho một kiếp người đầy bất hạnh, cần được che chở.

Nam chợt nhận ra, cuộc sống không chỉ có trắng và đen, đúng và sai rõ ràng như những gì anh vẫn nghĩ. Có những vùng xám, nơi con người phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những hy sinh thầm lặng. Bố Nam, người đàn ông kiệm lời và cứng rắn, đã chọn con đường này không vì bản thân mình, mà vì một sinh linh bé bỏng và một người phụ nữ lầm lỡ. Trái tim Nam chùng xuống. Bao nhiêu căm giận, bao nhiêu hoài nghi, bao nhiêu sự phản kháng bỗng nhiên tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu chậm rãi. Anh nhìn Bố Nam, rồi nhìn My, cảm nhận được một gánh nặng vô hình đang đè lên vai họ. Đứa bé trong bụng My, một sinh linh không mang huyết thống nhưng lại sắp trở thành một phần của gia đình anh, giờ đây không còn là mối đe dọa, mà là một khởi đầu mới, một bài học về lòng bao dung và sự chấp nhận. Nam biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng có lẽ, đây chính là cách mà cuộc đời thử thách anh, dạy anh về tình người và ý nghĩa thực sự của một gia đình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *