Vy ngồi trên giường, tay nhẹ nhàng vỗ đầu bé Mỡ đang ngủ say. Ánh đèn ngủ ấm áp phản chiếu trên tấm chăn màu pastel, khiến không gian bừng sáng trong đêm tối. Tiếng thở nhẹ của Mỡ hòa lẫn tiếng đồng hồ điểm 11 giờ 05 phút, âm thanh nhịp nhàng như nhắc nhở một bí mật đã rơi vào thói quen.
Vy lặng lẽ nhìn quanh căn phòng bố chồng — nơi cô đã dành thời gian chăm sóc ông hàng ngày. Đôi mắt cô dày dặn, tim bỗng đập nhanh hơn, một cảm giác lo lắng lan tỏa trong lồng ngực. Bỗng dưng, tiếng cửa sổ hé mở nhẹ vang lên, như tiếng thở dài của bóng đêm.
Vy ngắt lời ru, cúi đầu nhìn vào giường bé. “Ai thế?” cô thở hổn hển, giọng rung lên vì hoảng loạn. Cô lặng lẽ đứng dậy, bước chầm chậm tới cửa sổ, ánh mắt dán vào khe hẹp nơi cửa mở.
Khoảng sáng mờ qua lại, một bóng người lặng lẽ lướt qua. Đó là hình dáng người vô hình, quần áo dài màu sẫm, khuôn mặt không rõ ràng dưới ánh trăng yếu ớt.
– “Ai đang ở đó?” Vy hét lên, giọng chờn chực, tiếng cô vang trong phòng yên tĩnh.
Tiếng cọt kẹt của khóa cửa vang lên, phát ra một tiếng “cạch” béo bở. Cô Sen xuất hiện trong khung cửa, tay cầm một chiếc chậu nhỏ, trong đó có một lớp giống như bùn ướt, và một chiếc khăn trắng được gấp gọn gàng gàng.
Vy lùi lại, trái tim đập rộn ràng như trống trận. “Cô Sen! Sao cô lại ở đây lúc này?” cô hỏi, giọng nghẹn ngào, ánh mắt không rời khỏi chiếc khăn trắng.
Cô Sen chỉ mỉm cười lạnh lùng, mắt dường như đang quan sát một điều gì đó trong bóng tối. “Anh Lâm bảo tôi tới giúp mẹ cầm đồ đạc cho ông. Thì ra… có gì đặc biệt hơn chăng?” cô đáp, giọng khàn khàn, nhẹ nhàng nhưng đầy mưu mô.
Vy ngón tay chạm vào mép áo, cảm nhận hơi lạnh lan tỏa. “Cô không nên vào lúc này. Bố đã ngủ sâu rồi.”
Cô Sen giật một chiếc khăn trắng ra khỏi túi, nhanh chóng trải lên mặt sàn, như muốn che giấu dấu vết. “Đừng lo, tôi chỉ muốn kiểm tra. Anh Lâm sẽ không để con mình phải lo lắng.”
Vy nhìn chậu nhỏ trên tay cô, thấy một lớp chất lỏng nhờn đen bám dính, giống như những vết máu đã khô. “Cái gì đây?” cô thốt lên, giọng căng thẳng, khuôn mặt ánh lên sự sợ hãi.
Cô Sen lặng người, mắt vàng lóe lên trong bóng tối. “Nếu cô muốn biết, cô sẽ phải tự mình khám phá.”
Vy chạm tay vào đầu bé Mỡ, rồi nhanh chóng quay lại phía cửa. Cô chen chúc bước qua kính mờ, còn trong không gian vang lên tiếng cười xì xào của người lạ, nhưng không thể nhận ra là ai. Điểm dừng của cô là chiếc thùng đồ cũ phía góc phòng, nơi cô Sen dường như đang giấu một vật gì đó.
Vy chộp lấy chiếc khăn trắng, kéo mạnh, làm lộ ra một mảnh vải xanh bị rách. Đột nhiên, tiếng cửa gầm rền vang lên, tiếng trên lầu thang chung vang lên tiếng cối xay lặng lẽ, như tiếng bước chân của một người đang lên phía trên.
Vy quay lại nhìn vào bóng người qua khe cửa, tiếng tim cô ngang qua từng nhịp. “Đừng để tôi phải vào lại!” cô thét lên, trong giọng cô rơi một âm điệu kiên quyết, quyết định không để bất cứ ai nữa lấn át an toàn của gia đình.
Cô Sen lặng lẽ lùi bước, ánh sáng đèn ngủ chỉ le lói qua khung cửa sổ, phản chiếu trên khuôn mặt cô như một lớp sương mỏng. Tay cô chầm chậm rút ra chiếc chậu nhỏ, trong đó loang lờ một lớp chất dính đen nhờn, giống bùn lầy chưa khô. Cô đặt chậu lên bàn đầu giường, tiếng chạm nhẹ làm gợn sóng tạm thời trên tấm vải bông trắng.
“Cô đã để lại gì ở đây?” Vy thở dốc, mắt dán vào chậu, tim đập dồn dập. Cô đưa tay chạm vào khăn trắng, rồi kéo ra, để lộ một mảng vải xanh rách nát, dính đầy vết bẩn.
“Cậu không cần lo lắng,” Cô Sen đáp, giọng khàn quái lạ, ánh mắt lạnh lùng lướt qua giấc ngủ sâu của ông già. “Bố chỉ cần một chút… bảo quản.” Cô nâng chiếc khăn, giấu nhanh dưới một tấm chăn, rồi quay sang Vy, nở nụ cười căng thẳng. “Nếu muốn biết, hãy tự mình khám phá.”
Vy run rẩy, tay nắm chặt dây áo, lòng cô dồn đầy hình ảnh đêm 11h – thời điểm cô Sen thường vào phòng. “Cô đang làm gì ở đây? Bố đã ngủ rồi, đừng làm phiền!”
“Đừng lo, tôi chỉ mang vật dụng cần thiết cho ông,” Cô Sen rít lên, giọng vang vọng trong không gian giam giữ của bóng tối. “Anh Lâm không muốn con mình lo lắng, nên tôi sẽ chăm sóc ông tới khi cần.”
Vy nhìn chậu, thấy một giọt chất lỏng chảy dãi ra bàn, màu nâu đậm như máu cũ. “Đó là… gì?” cô xì xào, giọng gợn ngạt.
Cô Sen cúi đầu, ngón tay chạm vào lớp chất lỏng, rồi nhấc lên, như muốn kiểm tra. “Đó là máu ông, Vy. Đã lâu rồi ông không chịu ăn, tôi chỉ muốn… giúp ông duy trì sức khỏe.” Cô rít lên, ánh mắt lấp lánh một tia ác cảm.
Vy bật cười khẩy, nhưng âm thanh trầm của tim mình vang lên trong tai. “Nếu ông muốn chết, cô không cần mượn người khác. Hãy rời đi ngay!”
Cô Sen đứng yên lặng, mắt nhìn thẳng vào Vy, như muốn xuyên thấu linh hồn cô. “Bạn thật dũng cảm, Vy. Nhưng bạn không hiểu được những gì đang diễn ra ở đây.” Cô giơ tay, chiếc khăn trắng dường như nở ra như một tấm vải ma quái, phủ lên bàn và chậu.
Tiếng vang của chiếc khăn bị kéo căng đột nhiên vang lên, làm cho không gian bỗng yên lặng. Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề ở cầu thang chung vang dội, nhưng không ai dám lại lại. Vy nắm chặt tay, mắt óp khóc. “Nếu cô không rời đi, tôi sẽ gọi cảnh sát. Đừng để chúng tôi phải…”
Cô Sen nghiêng đầu, nở nụ cười lạnh lẽo nhất. “Bạn không cần gọi ai. Đêm này, mọi thứ sẽ kết thúc ở đây.” Cô đặt chân lên giường, đặt chậu lên tấm chăn, rồi rút khăn trắng vào túi, quay lại phía cửa.
Vy hít một hơi dài, mắt cô dội lên quyết tâm. “Nếu cô muốn hiểm họa, cô sẽ tự gặp nó.” Cô lao tới cánh cửa, mở sầm ra, đẩy ra ánh sáng le lói của hành lang, để lại Cô Sen đứng khoanh tay trong bóng tối, chậu nhỏ vẫn còn đọng lại trên giường.
Bố chồng mở mắt chầm chậm, ánh sáng le lói qua tấm rèm rách khiến khuôn mặt ông hiện ra một nụ cười không an lành. Đôi môi thè nhẹ, như muốn nhốt trong đó một lời ru khiến ai cũng rung lênn.
“Cô Sen,” ông gầm lên, giọng nghẹn ngào, “đã đến rồi à?”
Cô Sen đứng im, tay cầm chậu nhỏ như kìm nén một bí mật thối hôi. Ánh mắt cô lạnh lùng, không chút e ngại.
“Bố, tôi chỉ mang thứ ông cần,” cô đáp, giọng vang lên như một tiếng thở dài nhẹ trên gió đêm.
Bố chồng kéo tay ra, ngón tay chai sạn chạm vào chậu. Đôi mắt ông dừng lại trên lớp chất dính đen nhờn, rồi mở rộng hơn, lộ ra một luồng sáng lờ lụi.
“Đây… chính là sự sống cho tôi,” ông lẩm bẩm, nụ cười vẫn còn đó, nhưng bây giờ có vẻ cợt cợt hơn.
Vy đứng dở hơi ở góc cửa, tim cô đập thình thịch, mắt chầm chậm rơi lệ. Mồ hôi lạnh lưng tràn ngược, cô cố gắng hít thở sâu.
“Không thể tin được! Cô đang giết ông ấy!” Vy hét lên, giọng run rẩy, nhưng vẫn đủ sức phá tan bầu không khí nặng nề.
Cô Sen không nhúc nhích, mắt cô lặng lẽ nhìn qua Vy như đang thẩm thấu từng giọt nước mắt.
“Vy, anh Lâm không hiểu được,” cô thì thầm, “bạn chỉ thấy bề mặt, còn tôi… tôi chỉ muốn bảo vệ ông mình.”
Vy lắc đầu, tay nắm chặt dây áo, giọng cô cứng lại. “Bảo vệ? Hãy dừng lại! Tôi sẽ gọi cảnh sát ngay nếu cô không rời đi!”
Bố chồng đưa tay về phía chậu, ngón tay ông chèn vào lớp chất dính, rồi nhấc lên một cách chậm rãi. Khi chất dịch chảy ra, màu nâu đậm văng lên tường, như một vệt máu cũ.
“Nhìn kìa, Vy,” ông nói, mắt lấp lánh một tia ác cảm, “đó là máu tôi, mà… tôi không thể ăn được nữa. Cô Sen chỉ giúp tôi duy trì… sự tồn tại.”
Vy rùng mình, nước mắt tràn đầy mắt, cô không thể tin vào những gì đang diễn ra.
“Cô… cô đã làm sao được?” Vy thở dốc, giọng héo hắt, “Đừng nghĩ rằng mình đang làm điều tốt. Đó là tội ác!”
Cô Sen cúi đầu nhẹ, ngón tay chạm vào chất dính, rồi nhẹ nhàng đặt chậu trở lại lên giường, như một nghi lễ vô nghĩa.
“Bạn thật dũng cảm, Vy,” cô đáp, nở nụ cười lạnh nhất mà Vy từng thấy, “nhưng bạn chưa hiểu hết câu chuyện này.”
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở cầu thang chung, âm thanh dường như vọng lại từ mọi chiều không gian. Lâm, lặng lẽ và bất lực, đứng trong khung cửa, ánh mắt u ám.
Vy nắm chặt tay, nước mắt lăn dài trên má, cô quyết định không để lại gì cho kẻ ác.
“Nếu cô không rời đi ngay bây giờ, tôi sẽ không chỉ gọi cảnh sát mà còn sẽ phá hủy mọi thứ,” Vy thách thức, giọng cô bứt rứt nhưng kiên quyết.
Cô Sen nhìn Vy, ánh mắt như lưỡi dao cắt băng. “Bạn không cần phải gọi ai. Đêm nay, mọi thứ sẽ kết thúc ở đây,” cô thốt lên, giọng vang vọng trong căn phòng tối tăm.
Bố chồng thở dài, mắt mở to, nụ cười kì lạ khẽ quẹc lên. Ông đưa tay về phía chậu, như muốn chạm vào một sự sống cuối cùng.
Vy dừng lại, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn vào mắt ông, thấy một tấm ảnh lặng lẽ của một người già yếu ớt, nhưng trong đó hiện lên tia lửa cuối cùng của sự tàn bạo.
“Đừng… đừng làm điều đó,” Vy hú lên, giọng cô rung lên vì sợ hãi và tức giận, “cô sẽ không được thắng!”
Cô Sen rón rén bước lại, tay cầm chiếc khăn trắng, dường như chuẩn bị gói gọn cả ngày đêm đen tối.
Bố chồng chợt ngã người, mồ hôi dãi trên trán, giọng ông thở dốc: “Cuối cùng… cuối cùng…” rồi lại lặng đi.
Vy rơi gục vào ghế, nước mắt chảy ngược mũi, tay cô chững lại trên chậu, ánh mắt cô chuyển sang cô Sen, vẫn không thèm rời mắt.
“Cô… cô sẽ trả giá cho việc này,” Vy thở dài, nắm chặt nắm tay vô vọng, “đúng rồi, tôi sẽ không để cô ra khỏi đây.”
Cô Sen không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng gập chiếc khăn trắng lên mình, và lặng im nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng le lói đang phản chiếu trên nền sàn.
Cô Sen đặt chậu lên bàn gỗ cũ, tay cô run nhẹ khi nắp chậu rơi tiếng kêu khúc khích. Đũa nhựa kia hé mở, một giọt thuốc lỏng màu đen bốc lên, mùi thối hăng hóc lan tỏa nhanh chóng, làm không gian bỗng ngột ngạt.
“Cứ yên lặng đi,” cô thì thầm, giọng như khói bốc lên từ bếp cũ. Đôi mắt cô lặng lẽ quét qua kính cửa sổ, rồi quay trở lại gương soi mặt ông; ánh trăng lòe loẹt chiếu vào mằn trầm.
Vy, đứng căng thẳng, tim cô đập rộn ràng như trống trận. “Cô… cô đang làm gì? Đừng… đừng làm nữa!” cô hét lên, tiếng cô vỡ tan trong không gian nặng nề.
Cô Sen nhấc chiếc khăn trắng, vải mềm như tơ, rồi từ từ rót thuốc đen lên bề mặt vải. Khi thuốc chạm vào, hơi lạnh lan tỏa, màu đen dày đặc hút lấy ánh sáng. Cô cúi người, nhẹ nhàng đặt khăn ướt lên trán ông, đầu gối cúi chạm vào họa tiết gỗ.
“Đây là lời chết cho cậu,” cô khẽ thì thầm, giọng ngập trong âm thanh của tấm vải ướt.
Bố chồng mở mắt, ánh mắt rực lửa, nhưng một thời khắc, vết máu tối dưới trán dường như lặng lẽ xoa dịu. Ông thở dốc, tiếng rít vang lên như tiếng gió rét qua khe cửa.
Vy rùng mình, mắt nghẹn ngào nước mắt. “Không… không thể… Đúng là chết rồi à?” cô gào lên, tiếng cô run rẩy nhưng đầy đắng cay.
Cô Sen đứng yên, tay vẫn nắm chặt khăn, đôi mắt nhìn thẳng vào Vy, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi dao. “Bạn không hiểu, Vy. Đó không chỉ là chết, mà là một kết thúc cho mọi nỗi đau.”
Bỗng, tiếng dầm dề của kẹt cửa cầu thang vang lên. Lâm xuất hiện trong khung cửa, ánh đèn pin cầm tay rọi sáng khuôn mặt lo lắng. “Cứ bây giờ thôi! Ông để lại tôi!” anh la lên, hơi thở gấp gáp.
Cô Sen quay sang Lâm, nụ cười lạnh lẽo ngập tràn. “Lâm à, sao còn nghĩ đến mình? Khi mọi thứ đã sắp kết thúc, còn gì còn để bảo vệ?”
Lâm nắm chặt tay, khóc nức nở. “Mẹ… Bé Mỡ còn…”
Vy sủa lên, “Lâm! Đừng để cô ấy…”
Cô Sen không bận tâm, cô đẩy khăn trắng lên trán ông một lần nữa, chất dịch đen lan tỏa dọc theo nếp da, khiến mặt ông biến nên một màu sắc u ám không còn gì là người.
Bố chồng thở dốc, tiếng khẽ thở cuối cùng vang lên, như tiếng chuông gió lùa trong đêm. Đôi mắt mở to, ánh sáng cuối cùng lấp lánh rồi tắt ngấm trong bóng tối.
Không gian bỗng yên lặng, chỉ còn tiếng tim Vy gõ mạnh dạn trong lồng ngực, tiếng thở hổn hển của Lâm và tiếng lá rơi lặng lẽ bên ngoài cửa sổ. Cô Sen đứng thẳng, tay còn bám chặt chiếc khăn trắng, gương mặt cô không hề thay đổi dù bóng đêm đã bao trùm.
Bố chồng thở dốc, mắt nhắm lại, khuôn mặt nhợt nhạt. Vy run rẩy, cố gắng không hét lên, tay nóc kéo tủ để lấy điện thoại, nhưng tay cô run không thể bấm.
Vy lặng lẽ khẽ mở ngăn kéo, ngón tay cô chạm vào chiếc điện thoại cũ. “Không… không…,” cô thầm thở, mắt liếc nhìn Lâm đang tròn mắt nhìn cô.
Cô rón rén kéo lấy dây sạc, nhưng dây trễ lại rơi xuống sàn, phát ra tiếng cọt kẹt nhẹ. “Mẹ…,” cô lẩm bẩm, không kịp thốt ra đầy đủ.
Cô Sen đạp nhẹ trên thảm, ánh đèn pin cô cầm lóa lên khuôn mặt Bố chồng, làm đen hơn vệt thuốc trên da. “Cứ yên lặng đi,” cô thì thầm, giọng như băng vụn.
Vy nhìn lên, mắt chớp chờn khi thấy cô Sen cầm chậu nhỏ, nắp chậu giật lên phát ra tiếng kêu “khúc khích” một lần nữa. Cô gượng gạo đưa tay lên, nắm chặt chiếc khăn trắng. “Đừng… đừng làm nữa!” Vy la lên, giọng cô gợn lên trong không gian ngột ngạt.
Cô Sen không đáp, chỉ đưa tay lên, đổ thuốc đen lên khăn, làm khăn bốc lên khói sương mờ. “Đây là lời chết cho cậu,” cô nói, giọng lạnh như gió băng, mắt hướng thẳng vào Vy.
Lâm bước tới, mắt đỏ hoe, tiếng thở hối hả. “Vy, nhanh lên! Đừng để… đừng để cô ấy…,” anh lắp bắp, vai run rẩy.
Vy chợt nhớ đến Bé Mỡ, tiếng khóc nghẹt thở của bé vang lên trong tưởng tượng. “Bé Mỡ…!” cô gào lên, giọng nghẹn ngào, tay cô cố gắng nắm chặt điện thoại, nhưng ngón tay vẫn lắc lư, không thể bấm.
Cô Sen đưa khăn ướt lên trán Bố chồng lần thứ hai, chất dịch đen lan dày trên da. Bố chồng lên tiếng thở cuối cùng, âm thanh rít rầm như cắt lá qua không khí. Đôi mắt ông mở to, nhìn thẳng vào Vy, dường như muốn thoát ra, nhưng không còn sức để di chuyển.
Vy đứng mắt tròn, nước mắt chảy dài trên má. “Giờ… giây phút này… phải như thế nào?” cô hỏi thầm, giọng cô lẽ thở, không còn vang dội.
Cô Sen quay sang Lâm, nụ cười cứng rắn. “Bạn không hiểu, Lâm. Tôi đã làm đủ, rồi. Đừng mong gì thêm.”
Lâm nắm chặt tay, nước mắt lăn đầy, nhưng ánh sáng pin pin của điện thoại chợt lóe sáng, hiện lên tin nhắn cuối cùng: “Mẹ… bảo vệ bé Mỡ.” Anh rên rỉ, tay đập mạnh vào tủ, làm ngọn đèn nhà bếp lắc lư.
Tiếng cạn dần, mọi âm thanh trong phòng biến thành một tiếng im lặng chết chóc. Vy, tay vẫn nắn điện thoại, nhìn chợt thấy màn hình hiển thị một số điện thoại nhanh chóng. Cô nhấn phím, âm thanh gọi vang lên, nhưng không có tiếng trả lời.
Cô Sen dừng lại, mắt dõi nhìn Vy, như đang đo lường quyết định cuối cùng của cô.
Vy thở dài, mắt đậm đà quyết tâm. “Nếu không có gì khác, tôi sẽ bảo vệ bé Mỡ,” cô thì thầm, rồi đặt tay lên vai Lâm, một động tác nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.
Lâm dừng lại ngay trước cửa sổ ánh sáng mờ, hơi thở nặng nề ngạt trong không khí ngột ngạt. Anh bật cánh cửa phòng bố chồng bằng một cú đẩy mạnh, tiếng gầm vang lên làm bức tường rung rinh. Ánh đèn neon le lói chiếu vào, hé lộ cảnh tượng kinh hoàng: Vy đứng bất động, mắt mở to, miệng há hốc, trong khi cô Sen còn đang cầm chậu nhỏ, đôi mắt đăm đăm vào tờ giấy tàn úa trên bàn.
Lâm lao vào, tay chạm ngay vào tay Sen, kéo cô ra khỏi phòng.
**Lâm:** “Sen! Không được nữa! Đưa cô ấy ra khỏi đây ngay!”
Sen đớp lại, giọng lạnh lùng.
**Sen:** “Bạn không hiểu, Lâm. Tôi đã làm đủ, rồi.”
Vy, trong cơn hoảng loạn, nín thở, mắt nhìn chợm nhìn vào cha chồng đang ngã sập, tay cầm chiếc khăn trắng bám đầy chất dịch đen.
**Vy (lẩm bẩm):** “Mẹ… bảo vệ bé Mỡ…”
Lâm bám chặt tay Sen, không buông. Anh chạy tới chỗ Vy, đặt tay lên vai cô, rồi xoay người nhìn ra ngoài hành lang.
**Lâm (cầm chắc điện thoại, giọng run rẩy):** “Thì sao? Đừng để cô ấy… Đừng để cô ấy làm hại bé nữa!”
Cô Sen nép tay về phía mình, dỡ chậu nhỏ xuống sàn, chất dịch đen rơi bám vào sàn gạch ướt.
**Sen:** “Đây là câu trả lời cho mọi thứ, Lâm. Đừng có mơ tưởng được cứu rỗi.”
Vy gào lên, tiếng khóc nghẹn thở hòa với tiếng rên rỉ của bố chồng.
**Vy:** “Bé Mỡ! Bé Mỡ!!!”
Lâm lùi lại một bước, khuôn mặt nhuốm màu hận thù. Anh nhìn quanh, thấy ánh đèn pin của Sen vẫn còn đang chiếu rọi, một mảng sáng le lói trên tường.
**Lâm (nghẹt thở):** “Nếu không có gì khác, tôi sẽ bảo vệ bé Mỡ.”
Anh giật mạnh tay lên, đập tủ, khiến đèn nhà bếp lóe lên rồi nhấp nháy. Trong khoảnh khắc, màn hình điện thoại hiện ra tin nhắn cuối cùng: “Mẹ… bảo vệ bé Mỡ.”
Vy, mắt rưng rưng, bấm nhanh số điện thoại trên màn hình, tuy nhiên không có tiếng gọi đáp lại.
**Vy (thì thầm):** “Không… không… không thể để cô ấy thắng.”
Lâm nắm chặt tay Vy, mắt hướng về phía Sen, quyết định không cho cô ấy thoát khỏi tầm nhìn.
**Lâm:** “Cô sẽ không bao giờ thoát ra được.”
Sen nhìn Lâm, nở nụ cười khắc nghiệt, rồi bất ngờ lùi về phía cửa sổ bên kia.
**Sen:** “Thì các người sẽ phải chịu hậu quả.”
Cánh cửa sổ bật mở, gió lùa qua, thổi bay những tờ giấy tan tành. Lâm lao vào, chộp lấy tay Sen, kéo cô ra khỏi khung cửa sổ.
**Lâm (đánh mạnh vào ngực Sen):** “Đủ rồi! Đủ nói rồi!”
Cô Sen gào thét, tay nắm chặt chiếc khăn trắng, nhưng Lâm đã cắt đứt tay cô, làm chiếc khăn rơi rụng trên sàn, cùng với chất dịch đen.
**Sen (cắt cụt, thở hổn hển):** “…không… thể…”
Vy, trong cơn hoảng loạn cuối cùng, nắm chặt điện thoại, ngập tràn nước mắt, mà không còn lời gì nữa. Cô nhìn Lâm và Sen, biết rằng quyết định cuối cùng sẽ do cô định đoạt.
**Vy (đánh mạnh vào bàn, giọng quyết tâm):** “Nếu không có gì khác, tôi sẽ bảo vệ bé Mỡ.”
Lâm gập người xuống, lấy chiếc chậu nhỏ mà Sen bỏ lại, vứt nó vào góc phòng, rồi quay về bên cạnh Vy, nắm tay cô chặt hơn.
**Lâm:** “Chúng ta sẽ ra khỏi đây. Cùng nhau, cho bé Mỡ một tương lai không còn bóng tối.”
Cánh cửa phòng bố chồng bỗng bật mở ra, tiếng gió thổi mạnh dập dờn từng tờ giấy còn sót lại. Cảnh tượng lặng lẽ, ánh đèn nhấp nháy, hòa lẫn tiếng thở dốc của những người sống sót.
Cô Sen bước trở lại căn phòng, ánh mắt lạnh hơn cơn gió đêm qua. Đôi chân cô vang nhẹ trên sàn gạch ướt, mỗi bước thả ra một tiếng kêu rộp rợt như lời nhắc nhở vô hình.
Cô dừng lại trước mặt Vy, mắt sắc như dao cắt qua lớp da thịt, dừng chớp lại trên khuôn mặt hoảng hốt của cô.
**Sen:** “Bạn thật ngu ngốc khi nghĩ mình có thể trốn thoát.”
Vy không kịp thở, nước mắt đã trào dạt, hòa vào chiếc khăn trắng mà cô Sen đã bỏ lại trên sàn.
**Vy (khóc nghẹn):** “Đừng… Đừng làm hại bé Mỡ…!”
Cô Sen không đáp lại, chỉ nhấc tay bỏ chiếc chậu nhỏ mà cô vừa tách ra, để nó rơi vang trên sàn, vỡ tan thành những mảnh vụn đen nhạt, chất dịch bám dính vào gạch.
Tiếng vỡ chậu vang lăn trong không gian ngột ngạt, rồi cô Sen quay người, lặng im như một bóng ma đang rút lui.
**Sen (thì thầm, không cho ai nghe):** “Họ sẽ trả giá.”
Cô rời đi, bỏ lại phía sau mình cảnh tượng hỗn loạn: Vy gục ngã trên tấm thảm lạnh, tay rồi bám chặt vào chiếc khăn trắng, nước mắt hòa lẫn với vết bẩn đen của chất dịch, bọt nước mắt lấp lánh dưới ánh đèn ảo diệu.
Lâm đứng ở góc cửa, hàm răng siết chặt, mắt nhìn Vy đang gục ngã.
**Lâm (nói thầm):** “Tôi sẽ không để cô ấy… phá hỏng mọi thứ.”
Vy gục cúi, tiếng thở hổn hển vang lên trong giai điệu vọng lại của căn phòng, còn đôi mắt cô vẫn dõi chợm ánh sáng cuối cùng của cánh cửa sổ, nơi bóng dáng cô Sen đã mất dần trong đêm.
Lâm rón rén ngẩng đầu, tay vẫn còn chao chưa kịp gạt chiếc áo choàng. Anh dồn hết sức mạnh vào con thót điện thoại, cây bút tay lắc lư khi cầm.
**Lâm (giọng run rẩy):** “…đây là phòng… bố chồng… ạ, tôi cần xe cứu thương ngay, ông… ông… thở không ra được, ngã xuống…”
Tiếng gió thổi qua cửa sổ cũ rít lên, như thầm vang lời cầu cứu. Vy, tay vẫn ôm chặt bé Mỡ, gào thét trong cơn hoảng loạn, tiếng khóc của cô vang lên lởn vởn trong không gian ngột ngạt.
**Vy (khóc nghẹn):** “Đừng bỏ chúng ta! Đừng…! Bố… ơi, làm ơn…!”
Bố chồng, người già 70 tuổi, đã ngã quỵ trên thảm lạnh, mặt nhợt nhạt, ánh mắt lơ mờ như đã rụng lá. Đôi môi phồng lên một tiếng thở cắt quặn, hơi thở ngạt nghẹt dồn dập trong lồng ngực.
Lâm cúi xuống, tay đôi ngón tay bắt lấy cổ tay của ông, nhưng không thể đẩy ra không khí. Anh gãi gối, cố dổi lấy một chiếc khăn trắng còn bỏ lại trên sàn, đặt lên mũi và miệng của người già, hy vọng chút gió sống sẽ len lỏi qua.
**Lâm (nói thầm, mắt bộc lộ quyết tâm):** “Giờ chúng ta chỉ còn chờ đợi…”.
Trong lúc đó, tiếng bước chân khẽ rón rén trên cầu thang chung vang lên, bóng dáng Lâm chạy tới cửa, mở tủ để lấy dây quấn, cố buộc chặt đồ sờn của ông lại, như muốn kéo ông khỏi bóng tối đang dâng lên.
**Vy (cầm bé Mỡ run rẩy):** “Cứ giữ… Giữ con! Đừng rời mắt!”
Bé Mỡ chít chít khóc, tiếng nức nở dâng lên như tiếng chuông cảnh báo. Vy siết chặt áo choàng, mắt dán chặt vào khuôn mặt xám xịt của Lâm, hy vọng anh sẽ mang lại một chút hi vọng.
Tiếng còi xe cứu thương vang xa dần, âm thanh chói lóa xuyên qua đêm. Lâm lắc lư, vừa vỗ nhẹ lên lưng ông, vừa kéo điện thoại lên lại để cập nhật vị trí.
**Lâm (ngập ngừng):** “…các bác sĩ, chúng tôi ở tầng hai, phòng… bố chồng… nhanh lên, làm ơn…!”
Cánh cửa sập lại, tạo nên một tiếng dội vang vọng trong căn phòng. Hơi lạnh dài thấm qua từng góc, làm dùi con kim đồng hồ trên tường như chậm lại. Vy khóc thở hổn hển, tay bám chặt khăn trắng như cố nắm giữ một mảnh cuối cùng của sự an toàn.
Trong khoảnh khắc chờ đợi, Lâm lặng lẽ nhìn vào mắt ông, nỗi sợ hãi chuyển thành một luồng quyết tâm lạnh lùng: nếu không cứu người già, mọi kế hoạch tinh vi của Sen sẽ trở nên vô nghĩa. Anh thở dài, mắt lộ lên một ánh lửa quyết tâm.
Tiếng còi dần đến gần, ánh sáng đèn cứu thương chiếu sáng vào góc phòng, làm bừng lên khuôn mặt mệt mỏi của Lâm, cô Vy và bé Mỡ, và cả chiếc khăn trắng dày lên như một lá cờ hy vọng.
Xe cứu thương dừng lại trước cánh cửa phòng bố chồng, đèn đỏ nhấp nháy làm không gian ngột ngạt rực lên một luồng sáng lạnh lẽo. Hai y tá trong bộ đồng phục trắng lao vào, tay nắm chặt tay nắm cửa, rồi xô đưa cánh cửa mở to.
**Y tá 1 (cầm tay vịn):** “Mở ra, nhanh lên!”
Vy liều lèo cầm bé Mỡ trong vòng tay, ánh mắt bối rối lộp lên khi ánh sáng chói chiết lộ khuôn mặt mệt mỏi của bố chồng. Bà cố gắng không để nước mắt rơi, nhưng đôi mắt cô lặng lẽ bật lên ngọn lửa quyết đoán.
**Bác sĩ (giọng bình tĩnh nhưng căng thẳng):** “Đặt ông lên giường cứu thương, thở hỗ trợ ngay lập tức!”
Y tá 2 nhanh chóng kéo ra chiếc giường di động, đặt ông già lên, đồng thời đưa ống thở vào miệng. Lâm nắm chặt tay chiếc chuông điện thoại, gió thở cuối cùng của ông chợt lặng. Đầu máy máy thở kêu lên, không khí ấm áp bùng lên qua ống thở.
Trong lúc đó, y tá 1 vớt chiếc chậu nhỏ mà Cô Sen đã để lại trên sàn, đặt lên bàn nhanh chóng mở nắp. Một màu xanh lục đậm bốc lên từ bên trong, phản chiếu ánh sáng như một chất độc lấp lánh.
**Y tá 1 (nghiêng đầu, ánh mắt ngạc nhiên):** “Chất độc…?”
Bác sĩ rút kính lúp, lướt mắt qua nhãn hiệu. Anh nở một nụ cười khắc khổ.
**Bác sĩ (không giấu được sự bất ngờ):** “Đây là chất độc dạng neurotoxin, thời gian tác động chỉ còn vài phút. Nếu không ngăn chặn ngay…”
Vy liếc nhìn vào chậu, tay run rụt lại, ngón tay co lại khi nhớ lại lời Sen dặn dò: “Giữ chậu, không để rơi.” Cô vừa muốn nắm chặt chậu, vừa sợ nó rơi làm tăng nguy cơ.
**Vy (giọng run rần):** “Tôi… tôi sẽ giữ… không để rơi…”
Lâm đưa tay lên, nhẹ nhàng lấy chậu từ tay Vy, đặt lên mặt bàn y tế. Anh thở dài, ánh mắt lạnh lùng chuyển sang nhìn bác sĩ.
**Lâm (nói thẳng thắn):** “Cứ chăm sóc ông. Đừng để bất cứ ai khác…”
Bác sĩ gập tay lại, đẩy kín nắp chậu và nhúng một miếng bông gòn vào trong, chuẩn bị cho xét nghiệm nhanh.
**Bác sĩ (gọi lên loa phát thanh):** “Chúng ta đã kịp cứu.”
Tiếng vang của lời nói vang vọng trong phòng, như một nhịp tim dừng lại rồi lại sớm rộn ràng. Đèn cứu thương vẫn chiếu sáng, ánh sáng nhấp nháy trên mặt Vy, trên khuôn mặt Lâm, và trên đôi mắt trong suốt của bé Mỡ.
Cánh cửa phòng mở ra, một chiếc xe ambulance rời đi, để lại một hơi thở dài của sự nhẹ nhõm và một quá khứ bão tố còn dở dang.
Trong khoảng im lặng còn lại, ánh sáng neon le lói từ cửa sổ lùa vào, quét lên chiếc giường cũ kỹ nơi Lâm và Vy ngồi, tay chặt nhau như muốn nén lại mọi kẻ thù.
Lâm lặng lẽ đặt tay lên vai Vy, ngón tay ấm áp vỗ nhẹ, rồi thở dài một hơi dài, nặng nề.
**Lâm (giọng gợn giọng):** “Chúng ta đã mất quá nhiều… Cô Sen… cô ấy đã vào lúc 11h, đúng không? Đó là lúc cô ấy luôn lẻn vào phòng bố chồng.”
Vy rụng mắt, nước mắt chảy dài, tiếng khóc hụt hẫng vang lên trong không gian tê liệt.
**Vy (nói nghẹn ngào):** “Tôi… tôi đã sai lầm khi tin cô ấy… Khi cô ấy nói sẽ giúp chúng ta, khi cô ấy đưa cái khăn trắng, cái chậu nhỏ ấy… tôi đã nghĩ đó là sự cứu rỗi.”
Lâm gật đầu, ánh mắt gặp ánh mắt cô, như muốn nghiền nát mọi lời bào chữa.
**Lâm (nói ngắn gọn, lạnh lùng):** “Cô Sen không phải người giúp việc, cô ấy là kẻ thối nát, đúng lúc chúng ta cần tin ai nhất.”
Vy gào thét, tiếng khóc vang hơn, cô nắm chặt tay Lâm tới mức móng tay của cô bám vào da.
**Vy (hò hẹn, chạnh chệnh):** “Nếu không có cô ấy, bố chồng đã không phải chết… nếu không có cô ấy, bé Mỡ không còn phải chịu đựng tiếng khóc này!”
Lâm nhắm mắt, lặng lẽ suy nghĩ trong giây lát.
*Đúng, họ đã để cô ấy vào trong ngôi nhà, để cô đưa mưu mô vào giây phút yếu ớt nhất.*
**Lâm (có phần dằn vặt):** “Chúng ta sẽ không cho nó xảy ra nữa. Không còn tiếng gọi lại, không còn lời hứa ai đó sẽ cứu chúng ta.”
Vy rên rỉ, gò bó trong cảm giác tội lỗi và giận dữ.
**Vy (khóc nức nở):** “Tôi sẽ… tôi sẽ trả hết… trả lại mọi thứ mà cô ấy đã lấy đi!”
Lâm siết chặt tay Vy, gương mặt hiện ra quyết tâm cứng rắn.
**Lâm (ngắn gọn, quyết liệt):** “Giờ chúng ta sẽ dọn sạch mọi dấu vết. Đầu tiên, chúng ta cần tìm và lấy lại chiếc khăn trắng, và chậu nhỏ. Không để bất kỳ thứ gì còn sót lại.”
Vy gật đầu gãy, nước mắt không ngừng rơi, nhưng trong mắt cô lóe lên tia lửa bất khuất.
**Vy (thở hổn hển):** “Cô Sen… cô sẽ trả giá. Cô sẽ không bao giờ…”
Họ kéo nhau lên khỏi giường, bước đi qua hành lang tối tăm, tiếng bước chân vang dội như tiếng trống chiến tranh, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Vy đứng im lặng trong bóng tối, ánh đèn ngủ le lói qua khe cửa sổ. Cô ngón tay run rẩy nắm chặt khóa cửa phòng mẹ, rồi kéo mạnh cửa sổ lại, khóa chặt từng con chốt.
Vy (thầm nghĩ): “Không để lại lối thoát nào cho cô ấy.”
Cô di chuyển tới phòng bố chồng, lặng lẽ khám phá từng góc kín. Đèn pin le lói trên bề mặt chậu nhỏ mà cô Sen đã mang vào, bóng phản chiếu làm cô rùng mình. Vy cầm chậu, lắc nhẹ, rồi bỏ vào ngăn kéo tủ bàn làm việc, bảo vệ nó như một bảo vật.
Lâm xuất hiện trong khung hình, mắt dõi theo mọi chuyển động của Vy.
Lâm (giọng nặng nề): “Kiểm tra mọi khía cạnh. Đừng để cô ta quay lại.”
Vy gật đầu, rảo bước tới cầu thang chung, nơi mà tiếng chân cô Sen từng vang lên lúc 11h. Cô cầm tay bật công tắc công nghệ, camera mini lặng lẽ khẽ bật lên, mắt xoáy ảo ảnh trong góc tủ.
Vy (nói thầm, giọng gắt): “Mỗi góc đều phải có mắt theo dõi.”
Cô tháo từng bịt gối, từng tấm rèm, lật ngược từng chiếc gối trên giường bé Mỡ, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Khi đến ngã rìa giường, cô phát hiện một chiếc khăn trắng nhạt, như lời nhắc nhở của cô Sen. Vy cầm lấy, siết chặt trong tay, mắt lộ nét quyết tâm.
Vy (đánh giá): “Đây là thứ duy nhất còn lại của cô ta.”
Lâm quay lại, đưa tay lên vai Vy, ánh mắt kiên định.
Lâm (ngắn gọn): “Giờ chúng ta bảo vệ mọi thứ. Đóng cửa, bật camera, không để cô ấy quay lại.”
Vy lắp đặt camera ở cuối hành lang, đèn LED nhấp nháy trong bóng tối, rồi nghiêng đầu nhìn vào màn hình máy quay. Hình ảnh mờ ảo của phòng bố chồng hiện lên, không một bóng người lạ.
Vy (thở hổn hển, giọng rung rinh): “Nếu cô ta không còn, chúng ta sẽ không còn sợ.”
Trong khoảnh khắc yên tĩnh, tiếng đồng hồ chuông tích tắc vang lên 11h00, nhắc nhở cô Sen đã từng lẻn vào lúc này. Vy dừng lại, mắt dán vào đồng hồ, tim đập rộn ràng như tiếng trống chiến tranh.
Vy (hạ giọng, quyết liệt): “Đêm này, không ai được vào.”
Cô quay lại, khóa cửa cuối cùng, bật đèn bảo vệ, và đứng ở ngưỡng cửa, tay nắm chặt tay Lâm. Hai người họ nhìn nhau, ánh mắt như lửa bùng cháy, sẵn sàng đương đầu với mọi bóng tối còn sót lại.
Cảnh quay chuyển sang góc nhìn toàn cảnh hành lang, ánh sáng lờ mờ từ đèn hành lang vẫn còn nhấp nháy. Âm thanh của cánh cửa sổ mở toát ra tiếng rên rỉ nhẹ. Hai chiếc xe cảnh sát dừng lại trước cổng, tiếng còi vang dội trong không gian yên tĩnh.
Cảnh sát trưởng An, người dẫn đầu, bước vào phòng mẹ, mặt hiếm hẳn những nụ cười. Anh nhìn Vy, Lâm và bé Mỡ đang ngồi trên ghế sofa, ánh mắt căng thẳng.
**Cảnh sát trưởng An:** “Chúng tôi tới lấy lời khai. Vui lòng ngồi thoải mái, chúng tôi sẽ ghi lại mọi chi tiết.”
Vy ngồi thẳng, tay vẫn còn nắm chặt chiếc khăn trắng đã thu thập. Hội báo kểi mọi thứ như đạ̀t nguyên sơ.
**Vy (tự tin):** “Cô Sen đã vào phòng bố chồng lúc 11h, mang theo một chậu nhỏ. Cô ấy đặt chậu lên bàn, rồi rời đi mà không để lại dấu vết. Khi tôi kiểm tra, chậu vẫn còn ở đó, như thể cô ấy vừa đặt nó ngay trước khi tôi tới.”
**Lâm (nói vội):** “Tôi đã đứng gần cửa, quan sát mọi chuyển động. Khi thấy cô ấy mang chậu vào, tôi ngăn không cho cô ấy ra khỏi phòng. Tôi giữ cửa chặt, không cho cô ấy quay lại.”
**Cảnh sát trưởng An (gật đầu):** “Bạn có thể mô tả chi tiết chậu ấy không?”
**Vy (cầm chậu lên, chỉ vào vạch gỉ trên mặt đáy):** “Đây là chậu gốm sứ màu xanh lam, có một vết nứt ở góc dưới bên trái. Trên nắp có dấu vân tay của cô Sen – tôi đã nhận ra vì dấu vân tay này giống dấu chân cô ấy khi cô ta lén vào phòng lúc 11h.”
**Cảnh sát trưởng An (ghi chép):** “Cô Sen… người giúp việc của gia đình, đúng không?”
**Vy (cái nhìn lạnh lùng):** “Đúng. Cô ấy luôn mang chiếc khăn trắng như một dấu hiệu. Lần này, cô mang khăn và chậu vào phòng, rồi biến mất sau khi tôi phát hiện. Tôi không biết cô muốn làm gì, nhưng tôi đã giấu chậu vào ngăn kéo để tránh mất chứng cứ.”
**Cảnh sát (điều tra viên Ngọc):** “Bạn có thấy cô Sen làm gì với chậu không? Có dấu hiệu gì của chất độc hay thuốc?”
**Vy (rối mắt, nhíu mày):** “Không, tôi chỉ thấy cô ấy đặt chậu lên bàn, rồi đứng im trong vài phút. Khi cô rời đi, cô để lại một lớp bụi mỏng trên bề mặt. Không có mùi lạ, không có chất lỏng thẩm thấu ra khỏi chậu.”
**Lâm (giọng cứng rắn):** “Sau khi cô Sen rời đi, tôi đã khóa cửa lại, bật camera và đặt đèn bảo vệ. Chúng tôi không cho cô ấy quay lại.”
**Cảnh sát trưởng An (đặt tay lên vai Vy):** “Chúng tôi sẽ truy tìm cô Sen ngay lập tức. Nếu cô ấy đang có hành động nguy hiểm, chúng tôi sẽ ngăn chặn.”
Vy thở dài, ánh mắt lộ ra sự nhẹ nhõm xen lẫn sợ hãi. Cô cảm nhận được hơi thở tạm thời của an toàn, nhưng tiếng đồng hồ trong đầu vẫn đếm từng giây, như nhắc nhở rằng bóng tối vẫn còn rình rập.
**Vy (nói thầm, giọng run nhẹ):** “Nếu cô ấy không còn ở đây nữa, ít nhất tôi sẽ không còn…”
Cảnh sát rời đi, để lại Vy và Lâm trong căn phòng. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng không thể che giấu nỗi lo sợ còn sót lại. Bé Mỡ ngồi trong góc, cầm chậu búp bê, không hiểu gì về cuộc hội thoại căng thẳng đang diễn ra.
Tiếng bước chân của cảnh sát dần xa dần, tiếng máy quay vẫn vang lên, ghi lại mọi khoảnh khắc. Vy siết chặt khăn trắng trong tay, mắt cô vẫn dõi theo bóng dáng Lâm, sẵn sàng bảo vệ gia đình dù tương lai còn bao nhiêu âm mưu chưa được hé.
Tiếng còi của xe cảnh sát dứt dần, ánh sáng trong phòng dần giảm xuống khi màn TV trên tường bật lên, chiếu hình ảnh báo cáo tin tức nóng hổi.
**Tin tức trên TV (âm thanh nền):** “Cảnh sát bắt quả tang người phụ nữ bán thuốc độc cho người già yếu.” Hình ảnh quay lại đám đông trên phố, trong số đó, một phụ nữ mặc đồng phục nhà cửa lộ một lúc bụng trắng, ánh mắt lo âu. Khi camera zoom vào, người xem nhận ra cô Sen đang đứng hoen ơ giữa đám đông, tay cầm một túi đựng thuốc.
Vy lặng người, mắt cô chùng lại, tim đập thối thả. Cô nắm chặt chiếc khăn trắng trong tay, cảm giác lớp vải lạnh như siết vào tim. Lâm cúi xuống, đặt tay lên vai Vy, giọng nói thở dài.
**Lâm:** “Đó là cô Sen… cô ấy đang làm gì trong đêm tối ấy?”
Vy cười khẽ, nụ cười không còn ấm áp.
**Vy (nói thầm):** “Bây giờ mọi thứ đã rõ ràng.”
Cô đưa tay ra, giơ khăn trắng lên trước mặt, như muốn phá tan lớp mờ.
**Vy:** “Nếu cô ấy bán thuốc độc, thì cô ấy chính là kẻ gây hại cho gia đình mình.”
Lâm nhìn vào màn hình, rồi nhìn vào chậu gốm màu xanh lam trên bàn, vết nứt lộ ra dưới ánh sáng mờ.
**Lâm:** “Chúng ta cần bằng chứng thực tế, không chỉ là hình ảnh trên TV.”
Vy lén lấy chậu lên, đặt trên bàn, quay mắt sang camera.
**Vy:** “Đây là chậu mình đã giấu. Nếu có chất độc, chúng ta sẽ phát hiện ngay.”
Cảnh sát trưởng An xuất hiện trong khung hình qua cửa sổ, giọng trầm ẩm.
**Cảnh sát trưởng An (qua TV):** “Chúng tôi đang tiến hành bắt giữ cô Sen. Cô sẽ không còn cơ hội nào để tiếp tục hành động nguy hiểm.”
Vy gật đầu, ánh mắt chuyển sang bé Mỡ đang ngồi trong góc, nắm chặt chiếc búp bê. Cô cúi xuống, vỗ nhẹ vào tay bé.
**Vy (âm thầm):** “Con sẽ được an toàn hơn khi cô ta không còn ở đây.”
Tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu một xe cảnh sát khác đang đến. Lâm nhanh chóng mở cửa, cho các sĩ quan bước vào.
**Sĩ quan Ngọc:** “Chúng tôi đã thu hồi mẫu thuốc từ cô Sen. Kết quả sơ bộ cho thấy chất độc thuộc loại gây tê liệt nhanh.”
Vy nhìn lên, nở một nụ cười lạnh lẽo.
**Vy:** “Thế là trò chơi của cô đã kết thúc.”
Cảnh quay chậm lại, ánh sáng trong phòng dần nhạt đi, chỉ còn tiếng nhịp tim nhẹ của bé Mỡ và tiếng thở dài của Lâm.
**Lâm (nội tâm ngắn gọn):** “Bây giờ, chúng ta mới thực sự an toàn.”
Tiếng đồng hồ treo trên tường báo 11 giờ đêm vang lên tiếng tích tắc nặng nề. Vy đứng bên cạnh chậu gốm màu xanh lam, tay còn chầm chậm kéo chiếc khăn trắng mà cô đã nắm chặt suốt đêm. Cô thả nó lên sàn, để lại một vệt lăn lộn trên thảm.
“Không còn cô Sen nữa, chúng ta không cần nữa,” Vy thở dài, giọng cô vừa cứng rắn vừa đầy mệt mỏi.
Lâm cúi xuống, nhặt chiếc khăn trắng lên, rồi đưa vào thùng rác cùng chậu nhỏ cô Sen đã mang vào phòng bố chồng. “Mọi thứ liên quan đến cô ấy, tôi muốn chúng biến mất hoàn toàn,” anh nói, ánh mắt dầm lại khi nhìn vào thùng.
Bé Mỡ ngồi trong vòng tay Vy, mắt cối xay tròn, không hiểu gì nhưng cảm nhận được sự căng thẳng. Vy nôn nóng vuốt nhẹ đầu bé, rồi quay sang Lâm.
“Bây giờ, chúng ta sẽ tự mình chăm sóc ông,” Vy quyết định, giọng cô lạnh lùng như lưỡi dao cắt không khí. “Không còn người lạ, không còn rủi ro.”
Lâm gật đầu, bước nhanh tới phòng bố chồng. Anh mở cửa, ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên khuôn mặt nhăn nheo của ông già. Ông ngồi trên giường, mắt mở to, nhìn thấy con cháu đứng trước.
“Con trai, con gái, con đến rồi,” ông nói nhẹ nhàng, giọng rung lên vì tuổi già.
Vy nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông, khéo léo tháo bỏ áo choàng để lộ chiếc áo trẻ em cũ, rồi nhẹ nhàng kéo rèm lại để chắn ánh sáng chói lóa từ hành lang. “Chúng con sẽ ở đây, ông. Không còn người lạ đi vào.”
Trong lúc đó, tiếng bước chân của Lâm vang lên trên cầu thang chung, tiếng gỗ kêu răng rắc như lời nhắc nhở rằng mọi thứ vẫn còn bám víu vào nhà cũ. Anh mở tủ bếp, lấy ra các dụng cụ y tế: bông gòn, thuốc mỡ, bình nước ấm.
“Đây là thuốc giảm đau mà bác sĩ đã kê,” Lâm nói, đưa một ống thuốc cho Vy. “Đừng để ông phải chịu đựng nữa.”
Vy cầm ống thuốc, ánh mắt cô khắc khoải qua một khoảnh khắc, rồi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ. “Cứ làm ngay,” cô thốt, tay không ngừng bận rộn chuẩn bị.
Cảnh quay dừng lại ở góc nhìn toàn cảnh cầu thang chung. Cả ba người – Vy, Lâm và bé Mỡ – cùng nhau nâng niu ông già, đồng thời gắp bỏ lại mọi thứ liên quan tới cô Sen: chiếc khăn trắng, chậu nhỏ, bao lớn của thuốc độc. Họ đẩy thùng rác ra ngoài, bỏ xuống khu vực lửng lô lẻ trên phố, nơi đèn vàng lấp lánh như lời nhắc nhở quá khứ đã qua.
Tiếng tiếng rì rầm của cơn gió lùa qua cửa sổ mở hé, thổi nhẹ vào lớp vải mỏng của rèm. Lâm thở dài, nhìn ra ngoài, rồi quay lại nhìn Vy.
“Chúng ta sẽ tự chăm sóc ông, nhưng không thể xóa hết vết thương trong tim,” Lâm lặng nhắc, giọng cằn khúc nhưng đầy quyết tâm.
Vy gật đầu, mắt cô ướt đọng nhưng không rơi lệ. “Đúng. Chúng ta sẽ sống bình yên hơn, nhưng những ký ức vẫn sẽ lặng lẽ đứng ở góc phòng, chờ một ngày nào đó được thảo giãi.”
Vy ngồi trên ban công, ánh nắng chiều nhẹ nhàng len lỏi qua tấm rèm mỏng. Bé Mỡ đang lăn lộn trên thảm bãi cỏ, tiếng cười trong trẻo vang lên hòa cùng tiếng chim hồi âm.
“Bé, nhìn kìa, trời hôm nay đẹp lắm,” Vy nói, giọng ấm lên so với đêm tối tuần trước.
Lâm bước vào, mang theo một ly nước mát. “Cô ấy vừa học cách bò rồi,” anh thở dài, mắt dõi theo từng động thái của con.
Vy mỉm cười, tay nhẹ ve nắn tóc bé. “Con đã vượt qua một đêm kinh hoàng mà mình chưa bao giờ muốn nhớ.”
Lâm nghiêng người, ánh mắt lấp lánh ánh lửa quyết tâm. “Chúng ta không còn để bất cứ ai tới lại đây được,” anh khẳng định.
Vy nhìn ra xa, nơi mái ngói cũ vẫn còn bóng dáng của căn nhà. “Đêm ấy, khi cô Sen đưa chiếc khăn trắng và chậu nhỏ vào phòng bố chồng, tôi đã cảm thấy tim mình bứt rách.”
— *Nhớ lại từng tiếng đồng hồ tích tắc, từng bước chân trên cầu thang chung…* — Vy lặng lại, suy nghĩ nhanh gọn: **phải ghi lại để người khác tránh bẫy.**
“Cứ viết, Vy. Nếu câu chuyện của chúng ta không được ai nghe, ít nhất mình đã không để lại hậu quả cho người khác,” Lâm nhấn mạnh, đặt ly trên bàn bên cạnh.
Vy gật đầu, lấy một cuốn sổ nhỏ từ túi áo. “Đầu tiên, tôi sẽ ghi lại thời điểm 11 giờ đêm, lúc cô Sen thường vào phòng bố chồng.”
Lâm nhìn đồng hồ trên tường, thở dài. “Đúng là lúc mọi thứ thay đổi. Cái khăn trắng, chậu nhỏ, và cả nỗi sợ hãi không tên.”
Vy viết nhanh, tay hơi run nhưng quyết tâm. “Cái khăn trắng không chỉ là vải, mà còn là dấu hiệu của kẻ lạ đang xâm nhập.”
— *Cứ mạnh mẽ hơn, không để nỗi sợ hãi chiếm lấy cô.* — Vy nghĩ, tay thắt chặt bút.
Lâm đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vy. “Câu chuyện này sẽ là lời cảnh báo, không chỉ cho chúng ta mà cho mọi người.”
Vy dừng lại, nhìn bé Mỡ đang phá tan những con búp bê bằng nhựa. “Con sẽ biết rằng không ai có quyền xâm phạm an toàn của gia đình.”
Lâm gật, mắt lấp lánh hi vọng. “Ngày mai, chúng ta sẽ đăng lên mạng, để mọi người cùng nhau bảo vệ.”
Vy đứng dậy, nhìn ra thành phố xa xăm, cảm giác an toàn lan tỏa trong tim. “Chúng ta đã sống qua cơn bão, giờ là lúc chúng ta truyền sức mạnh cho người khác.”
Ánh hoàng hôn nhuộm nền trời màu hồng đồng, Vy khép sổ, đặt bút xuống, và thở dài nhẹ. “Câu chuyện này sẽ không bao giờ bị im lặng.”
Vy nhẹ nhàng bế bé Mỡ lên tay, ánh đèn trong phòng ngủ nhấp nháy ấm áp như một vòng hào quang bảo vệ. Cô đặt bé vào chiếc giường gỗ cũ, chăn mềm dày bọc quanh thân hình bé thơ.
“Con ngủ nhé, mẹ sẽ không để ai làm hại con nữa,” Vy thì thầm, giọng cô rung lên nhẹ vừa đủ để vang lên trong không gian yên tĩnh.
Lâm đứng ở góc phòng, mắt theo dõi từng chuyển động của Vy. Anh khẽ thở ra, tay nắm chặt một chiếc khóa an toàn trên cánh cửa, như muốn khép chặt mọi bóng đen ra ngoài.
“Anh ở đây, con yên tâm đi,” Lâm đáp, giọng ông trầm ấm, ánh mắt không rời bé Mỡ.
Vy cúi người, nhẹ nhàng vuốt tóc bé, rồi quay sang nhìn lên trần nhà, nơi bóng đèn nhấp nháy như những vì sao lặng lẽ. Gió thuêm thoảng qua chiếc cửa sổ mở hé, thổi nhẹ rèm mỏng, tạo thành những vạt sông ngân vang.
Cô khẽ nói thật thầm, âm thầm như một lời hứa với chính mình: “Mình sẽ luôn bảo vệ gia đình, dù bất kỳ điều gì xảy ra…”
Lâm bước lại gần, đặt tay lên vai Vy, cảm nhận hơi thở dốc lại của cô. “Chúng ta đã vượt qua đêm tối, giờ là lúc giữ lửa cho tương lai.”
Vy bật cười khẽ, mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Đêm ấy đã qua, nhưng ký ức sẽ là bài học. Không còn ai được đặt chân vào ngưỡng cửa này nếu không mang lời trung thực và tình thương.”
—
Tiếng gió vẫn ru nhẹ trong cửa sổ, như muốn kể cho cô một câu chuyện về sự kiên cường. Vy ngồi lại trên lề giường, nhìn bé Mỡ ngủ say, hơi thở êm ái của nó như một bản nhạc êm dịu. Cô nhớ lại từng khoảnh khắc dồn dập của những ngày qua – tiếng bước chân lén lút trên cầu thang chung, chiếc khăn trắng và chậu nhỏ của cô Sen, tiếng đồng hồ tích tắc 11 giờ đêm vang vọng trong bóng tối, và cả nỗi sợ hãi đã từng chiếm lĩnh trái tim cô.
Nhưng giờ đây, trong ánh sáng ấm áp của ngọn đèn và tiếng gió dịu dàng, Vy cảm nhận một sự chuyển biến sâu sắc. Cô tự hỏi, liệu nỗi sợ có thể biến thành sức mạnh? Câu trả lời hiện ra trong từng hơi thở sâu của mình: chính nỗi đau đã dạy cô biết kiên quyết bảo vệ những người mình yêu.
Cô cúi xuống, nhẹ nhàng kéo chăn phủ lên bé, như một lời thề không lời. Đôi mắt cô ngập tràn hơi nước, nhưng không phải nước mắt của sợ hãi, mà là nước mắt của sự giải thoát. Cô hiểu rằng, dù tương lai có bao nhiêu bão tố, niềm tin vào gia đình luôn là ngọn hải đăng không bao giờ tắt.
Bước chân Lâm khẽ rời phòng, để lại tiếng đóng cửa nhẹ nhàng. Vy lặng lẽ ngồi, để tâm hồn mình hòa nhập cùng tiếng gió, ánh đèn và tiếng tim con bé. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng sức mạnh thực sự không nằm ở việc chống lại bóng tối, mà ở việc nuôi dưỡng ánh sáng bên trong, và chia sẻ nó với những người cô yêu thương.
Với trái tim tràn đầy bình yên, Vy cuối cùng khép lại cuốn sổ, gập lại bút, và thầm thở: “Chúng ta sẽ sống, yêu và bảo vệ – không chỉ cho mình, mà cho cả những ai sẽ tới sau này.”
Để lại một bình luận