Tôi đã từng nghĩ… mình là một người mẹ may mắn.
Không phải vì cuộc đời dễ dàng—ngược lại, tôi từng đổ vỡ, từng nuôi con một mình, từng bị người đời nhìn bằng ánh mắt thương hại. Nhưng rồi tôi gặp anh. Một người đàn ông chấp nhận quá khứ của tôi, chấp nhận con riêng của tôi, thậm chí còn đối xử với con bé như con ruột.
Ít nhất… tôi đã tin là như vậy.
—
Tôi lấy anh khi con gái tôi—bé My—lên 6 tuổi.
Con bé nhút nhát, ít nói, từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm của cha. Khi tôi nói với con rằng mẹ sẽ lấy chồng, My không phản đối, cũng không vui mừng. Chỉ im lặng.
Nhưng điều khiến tôi yên tâm… là cách anh đối xử với con bé.
Anh mua đồ chơi.
Dẫn đi ăn.
Chở đi học.
Những điều mà một người cha nên làm.
Có lần, tôi nhìn thấy My ngủ gục trên vai anh khi cả hai xem tivi. Một cảnh tượng rất bình thường, nhưng với tôi… lại như một phép màu.
Tôi đã nghĩ: “Mình chọn đúng rồi.”
—
Cuộc sống sau đó… khá êm đềm.
Tôi đi làm văn phòng, cuối tuần thỉnh thoảng phải tăng ca hoặc đi công tác ngắn ngày. Những lúc đó, anh thường nói:
“Để anh đưa My về nhà bà ngoại chơi cho đỡ buồn.”
Tôi không nghi ngờ gì.
Nhà bà ngoại—tức là mẹ tôi—cách nhà tôi khoảng 30 phút đi xe. Bà thương cháu, lại sống một mình, nên mỗi lần My về chơi bà đều rất vui.
Mọi thứ… tưởng chừng rất bình thường.
—
Cho đến một ngày.
—
Hôm đó tôi về sớm.
Công việc kết thúc nhanh hơn dự kiến nên tôi quyết định không báo trước, muốn tạo bất ngờ cho hai bố con.
Nhưng khi về đến nhà… tôi không thấy ai.
Gọi điện cho anh, anh nói:
“Anh đang ở nhà mẹ em, My đang chơi ngoài vườn.”
Tôi gật đầu, không nghĩ gì.
Tôi đi thẳng sang đó.
—
Nhà mẹ tôi vẫn vậy.
Cũ, nhưng sạch sẽ.
Cánh cổng mở.
Tôi bước vào.
—
Mẹ tôi đang ngồi trong bếp.
Thấy tôi, bà hơi giật mình.
“Ơ… sao hôm nay con về sớm?”
“Con xong việc rồi. My đâu mẹ?”
“Ờ… nó đang chơi ngoài sau với… với anh ấy.”
Bà nói hơi lúng túng.
Tôi không để ý.
Chỉ cười:
“Để con ra gọi nó.”
Tôi đi ra phía sau nhà.

Và đó là lúc… mọi thứ bắt đầu.
—
My đang đứng một mình.
Không thấy anh đâu.
Con bé quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt… lạ.
Không giống mọi khi.
—
“Mẹ…”
Giọng nó nhỏ.
—
“Gì vậy con?”
—
Nó nhìn quanh.
Như sợ có ai nghe thấy.
—
“Mẹ… ra đây con nói.”
—
Tôi bước lại gần.
—
Con bé nắm tay tôi.
Dẫn ra góc vườn.
—
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Không hiểu vì sao.
—
“Mẹ…”
Nó ngập ngừng.
—
“Con nói đi.”
—
“Mỗi lần mẹ đi vắng… chú không chỉ đưa con đến đây chơi…”
—
Tôi khựng lại.
—
“Là sao?”
—
Nó cúi đầu.
—
“Chú… hay bắt con… giữ bí mật…”
—
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
—
“Bí mật gì?”
—
Con bé không trả lời ngay.
Chỉ nắm chặt tay tôi hơn.
—
“Chú bảo… nếu con nói với mẹ… mẹ sẽ buồn… rồi mẹ sẽ bỏ con…”
—
Tôi cảm thấy tim mình… như ngừng đập.
—
“Con nói rõ cho mẹ nghe.”
Giọng tôi… run.
—
My ngẩng lên.
Mắt đỏ.
—
“Chú… hay chở con đi đâu đó… không phải nhà bà…”
—
Tôi chết lặng.
—
“Đi đâu?”
—
“Con không biết… chỉ là… nhà lạ…”
—
Tôi siết chặt tay con.
—
“Rồi sao nữa?”
—
Nó lắc đầu.
—
“Chú bảo con ngồi im… đợi…”
—
“Đợi cái gì?”
—
“Đợi chú… gặp người khác…”
—
Không khí… đặc lại.
—
“Người khác là ai?”
—
“Con không biết… nhưng có lần… có cô… ôm chú…”
—
Tôi… không thở được.
—
Nhưng điều khiến tôi sợ nhất… chưa phải là điều đó.
—
“Mẹ…”
My nói tiếp.
—
“Có lần… chú bảo con… gọi chú là bố… trước mặt người ta…”
—
Tôi buông tay con.
Một bước lùi lại.
—
“Cái gì?”
—
“Chú nói… nếu con không làm… chú sẽ không cho con về với mẹ…”
—
Mọi thứ… sụp đổ.
—
Không phải vì chuyện ngoại tình.
Mà vì…
—
Anh đã dùng chính con tôi… để che giấu.
—
Và tệ hơn…
Là khiến con bé… sống trong sợ hãi.
—
Tôi quỳ xuống.
Ôm con.
—
“Con xin lỗi mẹ…”
My khóc.
—
“Con sợ…”
—
“Không… không phải lỗi của con…”
Tôi nói.
Nhưng giọng… vỡ.
—
Tôi đứng dậy.
—
Lần đầu tiên… tôi không còn thấy người đàn ông đó là chồng mình.
—
Mà là… một kẻ xa lạ.
—
Tôi quay vào nhà.
—
Anh đang đứng trong phòng khách.
Như chưa có gì xảy ra.
—
“Em đến rồi à?”
—
Tôi nhìn anh.
—
“Anh đưa con tôi đi đâu?”
—
Anh sững lại.
—
“Em nói gì vậy?”
—
“Đừng giả vờ.”
—
Không khí… căng thẳng.
—
“Con bé nói linh tinh.”
—
“Vậy anh giải thích đi.”
—
Anh im lặng.
—
Chỉ một giây.
Nhưng đủ.
—
Tôi gật đầu.
—
“Được.”
—
Tôi nắm tay con.
—
“Về nhà.”
—
“Em làm quá rồi đấy.”
Anh nói.
—
Tôi quay lại.
—
“Không.”
—
“Là tôi… tỉnh rồi.”
—
Đêm đó, tôi không ngủ.
—
Tôi nhìn con bé ngủ.
Nắm tay nó.
—
Và hiểu một điều.
—
Tôi có thể chịu đựng tất cả.
—
Nhưng không phải… sự an toàn của con mình.
—
Ba ngày sau, tôi nộp đơn ly hôn.
—
Không cãi vã.
Không giải thích.
—
Chỉ… kết thúc.
—
Nếu bạn hỏi tôi… tôi có hối hận không.
—
Có.
—
Vì đã tin sai người.
—
Nhưng tôi không hối hận vì đã rời đi.
—
Vì đôi khi…
Điều nguy hiểm nhất…
Không phải là người xấu.
—
Mà là người… bạn từng nghĩ sẽ bảo vệ con mình.
—
Nhưng lại chính là người… khiến con bạn sợ hãi nhất.
Để lại một bình luận