“Chị ơi, quà cưới để bên này.”
Cô lễ tân vừa chìa tay ra thì Tuấn đã cười khẩy, hất hàm về phía tôi: “À, chị ấy chỉ là người lái xe thôi, để đó được rồi.”
Cả bàn tiếp đón khựng lại một nhịp. Hai cô em họ bên nhà chồng nhìn tôi rồi nhìn nhau, môi mím chặt để khỏi bật cười. Tôi không nói gì. Tôi chỉ mỉm cười, đặt chiếc hộp vuông bọc giấy đỏ lên bàn, xoay mặt nơ ra phía trước cho ngay ngắn, rồi quay lưng bước thẳng ra ngoài sảnh.
Sau lưng, tiếng MC vẫn oang oang gọi tên cô dâu chú rể. Tiếng nhạc cưới rộn ràng như chưa có gì xảy ra. Nhưng bàn tay tôi run đến mức lúc mở cửa xe phải làm rơi chìa khóa xuống chân ga.
Tôi lái xe đi. Qua một ngã tư. Rồi thêm một dãy phố. Đến đầu con đường vắng cạnh công viên, tôi tấp vào lề, tắt máy, ngồi im.
Điện thoại trên taplo sáng lên đúng lúc 18 giờ 47.
Một tin nhắn từ số lạ: “Hộp quà đã vào trong chưa?”
Tôi siết chặt điện thoại. Chưa kịp trả lời, số đó gọi tới. Giọng đàn ông bên kia thấp, gấp, như đang nén hơi thở:
“Chị nghe đây. Nếu họ chưa mở hộp, đừng quay lại. Nhưng nếu đã có người chạm vào lớp lót màu vàng bên trong, mọi thứ sẽ không còn là chuyện bị sỉ nhục ở đám cưới nữa.”
Sống lưng tôi lạnh ngắt.
Tôi bật dậy, nhìn qua kính chiếu hậu như sợ có ai đứng sau xe.
“Anh là ai?”
“Người vừa cứu chị khỏi bị chôn cùng một bí mật. Chồng chị không giới thiệu sai đâu… Chị đúng là người lái xe. Chỉ có điều, tối nay chị đang chở thứ đủ sức phá nát cả hai họ.”
Tôi chưa kịp hỏi thêm thì đầu dây bên kia thét lên:
“Họ mở hộp rồi—”
Cuộc gọi cắt phụt.
Cùng lúc đó, màn hình điện thoại của tôi sáng rực vì cuộc gọi đến từ mẹ chồng.
Tôi bắt máy, và tiếng la thất thanh xuyên thẳng qua loa:
“Vy! Quay lại ngay! Trong hộp quà của con có… máu!”
Tôi đã quay đầu xe ngay sau cuộc gọi đó, nhưng thứ chờ tôi trong sảnh cưới còn kinh khủng hơn một chiếc hộp dính máu. Có người muốn biến tôi thành vật hi sinh, và bí mật thật sự lại nằm ở một người không ai ngờ tới.
Tôi đạp ga quay đầu, tim nện dồn lên lồng ngực. Từ chỗ đỗ xe về lại nhà hàng chỉ hơn năm phút, nhưng mỗi giây trôi qua đều dài như bị kéo căng. Tôi gọi lại số lạ, thuê bao đã tắt máy. Tôi gọi cho chồng, anh không nghe. Mẹ chồng gọi dồn thêm ba cuộc, đến cuộc thứ tư tôi mới bắt được.
“Con đang tới.”
“Công an sắp đến rồi!” giọng bà run bắn. “Trong hộp quà có một con dao, dính máu, còn có… có một tờ giấy ghi tên nhà mình.”
Tôi chết lặng. “Tên ai?”
Bà im một nhịp, rồi nói như nuốt từng chữ: “Tên chồng con.”
Khi tôi lao vào sảnh cưới, không khí đã biến thành một nồi áp suất sắp nổ. Khách khứa đứng chật cứng quanh bàn tiếp đón. Cô dâu ngồi phịch xuống ghế, mặt trắng bệch. Trên chiếc khăn trải bàn đỏ là chiếc hộp quà của tôi bị xé toạc, nơ rơi xuống đất. Bên trong không phải bộ ấm chén tôi đã tự tay gói lúc chiều.
Bên trong là một con dao gọt trái cây cán gỗ, lưỡi loang đỏ, một túi nhung đen và một tấm thiệp gập đôi.
Tuấn đứng cạnh bàn, cổ áo xộc xệch, mặt tái đi. Thấy tôi, anh lao tới như phát điên.
“Cô làm cái trò gì vậy?”
Tôi gạt tay anh ra. “Tôi hỏi anh mới đúng. Hộp quà này đã bị đổi.”
Một người đàn ông trung niên bên họ nhà trai quát lên: “Đừng diễn nữa! Cô bỏ quà xuống rồi đi ngay. Cả trăm người nhìn thấy!”
Cô lễ tân cũng cuống quít gật đầu: “Đúng, em thấy chị đặt hộp ở đây xong chị đi luôn…”
“Tôi có camera hành trình trong xe,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi sẽ mở cho mọi người xem từ lúc tôi mang quà từ nhà ra.”
Nhưng Tuấn không nhìn tôi. Anh cúi chằm chằm vào tấm thiệp đã mở. Tôi giật lấy. Chỉ có một dòng duy nhất, viết bằng mực xanh:
“Trả lại thứ mày cướp, nếu không đêm nay sẽ có người chết thật.”
Tôi ngẩng lên. “Ai gửi?”
Tuấn giật tờ giấy khỏi tay tôi. “Tôi không biết.”
Anh nói quá nhanh. Mắt anh đảo sang trái, đúng kiểu mỗi lần nói dối.
Người chú họ của chú rể mở túi nhung đen, đổ ra một chiếc nhẫn nam bằng vàng trắng. Cả đám ồ lên. Cô dâu bỗng hét thất thanh:
“Đó là nhẫn đính hôn của chị Ngọc!”
Cái tên ấy vừa thốt ra, không khí lập tức đông cứng. Tôi nhìn Tuấn. Mồ hôi trên trán anh túa ra dù máy lạnh phả lạnh buốt.
Ngọc là chị họ bên nhà chồng, mất cách đây bảy tháng. Mọi người nói chị trượt chân xuống sông khi đi từ thiện ở Đồng Nai. Đám tang làm rất gấp. Từ đó, cái tên ấy trở thành thứ cấm kỵ trong cả họ.
Tôi chưa từng gặp chị, nhưng tôi nhớ như in một chuyện. Hai tuần trước, lúc dọn tủ hồ sơ ở nhà, tôi đã nhìn thấy trong ngăn kéo bàn làm việc của Tuấn một phong bì ảnh cũ. Trong đó có ảnh Tuấn chụp cùng Ngọc bên một chiếc SUV đen, mặt sau ghi ngày chỉ trước lúc chị mất ba hôm. Điều lạ là ai cũng bảo họ không thân.
Cảnh sát khu vực tới rất nhanh. Một anh công an trẻ yêu cầu tất cả không ai được rời khỏi sảnh. Họ lập biên bản, chụp ảnh con dao, túi nhung, tờ thiệp. Tôi yêu cầu kiểm tra camera nhà hàng. Quản lý toát mồ hôi nói camera ở bàn lễ tân đúng lúc đó lại mất tín hiệu gần mười phút.
“Trùng hợp thế à?” tôi buột miệng.
Tuấn quay sang, giọng rít qua kẽ răng: “Vy, cô im đi.”
Đó là lúc tôi biết mình đã chạm vào thứ gì đó lớn hơn rất nhiều.
Một nữ phục vụ run run bước ra giữa đám đông. “Em… em có thấy một người đàn ông mặc áo shipper đứng gần bàn quà trước khi chị này đi. Anh ta đội mũ, đeo khẩu trang. Lúc em quay lại thì không thấy nữa.”
Công an hỏi: “Nhận dạng được không?”
Cô gái lắc đầu, rồi chợt chỉ vào Tuấn: “Nhưng… hình như anh ấy có nói chuyện với anh này ở ngoài cửa sau.”
Cả sảnh rộ lên.
Tuấn đỏ bừng mặt, quát: “Cô nói linh tinh!”
Tôi nhìn chồng mình như nhìn một người xa lạ. Anh nắm chặt tay đến mức gân nổi lên. Và đúng lúc đó, điện thoại tôi rung.
Là một tin nhắn MMS từ số lạ ban nãy.
Một bức ảnh hiện ra: Tuấn đang đứng cạnh bờ sông ban đêm, đào thứ gì đó lên từ bãi cỏ. Thời gian ghi ở góc ảnh là 23 giờ 41, đêm chị Ngọc mất.
Bên dưới chỉ có một câu:
“Muốn biết xác thật nằm ở đâu thì đừng để chồng chị thấy tin này.”
Tôi chưa kịp giấu điện thoại, Tuấn đã nhìn thấy màn hình.
Mắt anh tối sầm.
Và anh giật mạnh cánh tay tôi, kéo thẳng về phía cửa thoát hiểm.
Cánh cửa sắt phía sau bật mở, đập vào tường một tiếng chát. Tuấn lôi tôi ra hành lang hẹp sau bếp, nơi tiếng nhạc cưới đã thành những nhịp ù mờ từ rất xa. Tôi giằng tay, nhưng anh siết mạnh đến đau điếng.
“Đưa điện thoại đây.”
“Anh bỏ tôi ra!”
“Đưa đây, Vy!” mắt anh đỏ ngầu. “Chuyện này không liên quan đến cô.”
Tôi bật cười khan. “Không liên quan? Người ta nhét dao dính máu vào hộp quà của tôi, ghi tên anh, rồi kéo cả đám cưới xuống địa ngục. Anh còn bảo không liên quan?”
Tuấn khựng lại một giây. Chính khoảnh khắc đó, tôi nhấn nút ghi âm trong túi áo.
“Anh làm gì với chị Ngọc?” tôi hỏi thẳng.
Mặt anh biến sắc. “Tôi không giết chị ấy.”
Câu đó không phải lời chối, mà là lời thú nhận nửa vời.
Tôi nhìn xoáy vào anh. “Vậy ai giết?”
Tuấn buông tay tôi ra, lùi lại một bước như vừa hụt chân. Rồi anh nói rất nhỏ: “Ba.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Ba anh?”
Anh gật, giọng đứt quãng. “Chị Ngọc phát hiện chuyện làm ăn của bác cả và ba tôi. Họ dùng tiền từ quỹ từ thiện của gia đình để rút ruột mấy dự án đất ở Bình Dương. Chị ấy giữ sổ gốc, bản sao giao dịch, cả file ghi âm. Hôm đó họ hẹn chị ra bờ sông để nói chuyện. Tôi đi theo vì sợ có chuyện… nhưng đến nơi thì đã muộn.”
Tôi thấy người mình như rơi xuống hố sâu.
“Anh thấy gì?”
“Ba tôi xô chị ấy ngã. Chị đập đầu vào mỏm đá.” Tuấn ôm mặt. “Chị chưa chết ngay. Chị còn thở, còn gọi tên tôi. Nhưng bác cả kéo tôi lại, bảo nếu cứu chị thì cả nhà tan nát, công ty sập, em út không còn gì hết. Tôi… tôi đã hèn. Tôi đứng đó.”
Từng chữ như lưỡi dao lóc từng mảng niềm tin cuối cùng trong tôi.
“Còn chiếc nhẫn?”
“Chị giằng đứt khỏi tay bác cả. Lúc đó tôi nhặt được. Tôi định giao công an, nhưng ba tôi giữ lại, bảo chờ qua đám tang rồi tính. Sau đó chiếc nhẫn biến mất.”
Tôi giơ điện thoại lên. “Vậy người gửi ảnh là ai?”
Sau lưng chúng tôi, một giọng nữ vang lên:
“Là tôi.”
Cả hai cùng quay phắt lại.
Một người phụ nữ mặc áo dài xanh đậm đứng ở cuối hành lang. Mái tóc búi thấp, gương mặt gầy và sắc, đôi mắt đỏ hoe nhưng tỉnh táo đến lạnh người. Tôi nhận ra ngay dù chỉ thấy qua ảnh thờ.
Ngọc.
Tôi lùi một bước, sống lưng tê cứng. Tuấn trắng bệch, môi run bần bật: “Chị…?”
Người phụ nữ nhếch môi cay đắng. “Em mong thấy ma hơn thấy người thật hả?”
Ngọc còn sống.
Không, chính xác hơn là chị đã suýt chết. Cú ngã đêm đó không giết chị ngay. Một người đánh cá gần bờ phát hiện, đưa chị đi cấp cứu ở phòng khám tư. Khi tỉnh lại, chị nghe được toàn bộ lời dặn dò của bác cả cho người quen trong viện: nếu chị tỉnh hẳn phải báo ngay. Chị hiểu mình không còn an toàn. Chị nhờ người cứu mình đưa đi nơi khác, cắt liên lạc, âm thầm thu thập bằng chứng suốt mấy tháng.
“Tôi định giao tất cả cho công an từ lâu,” Ngọc nói, mắt không rời Tuấn, “nhưng tôi muốn xem trong nhà này còn ai biết sợ sự thật. Tôi gửi chiếc nhẫn vào hộp quà để buộc họ lộ mặt. Tôi chọn Vy vì tôi biết nó không thuộc về cái dòng họ dối trá này.”
Tôi chết lặng. “Chị biết tôi?”
“Biết. Tôi theo dõi rất lâu rồi. Cái cách họ coi thường em tối nay làm tôi chắc chắn mình chọn đúng.”
Tiếng chân dồn dập vang lên ngoài hành lang. Anh công an trẻ cùng hai người nữa vừa chạy tới, hẳn đã nghe tiếng cãi vã. Tôi không chờ thêm. Tôi bật loa ngoài đoạn ghi âm vừa thu được. Giọng Tuấn, run rẩy nhưng rõ từng chữ, vang lên trong hành lang hẹp: “Ba tôi xô chị ấy ngã…”
Mọi thứ sau đó diễn ra rất nhanh.
Bác cả định lẩn khỏi sảnh nhưng bị giữ lại. Ba chồng tôi ban đầu còn chối, cho đến khi Ngọc đưa ra ổ cứng nhỏ giấu trong gót giày, bên trong có sao kê tài khoản, đoạn ghi âm cuộc nói chuyện và cả video từ camera nhà kho ven sông. Trong video, bóng ba chồng tôi và bác cả hiện rõ như ban ngày.
Đám cưới tan nát ngay trong đêm. Chú rể ngồi sụp xuống ghế, cô dâu ôm mặt khóc. Mẹ chồng tôi ngất lịm khi biết chồng mình là hung thủ còn con trai mình là kẻ che giấu. Khách khứa tản đi trong những tiếng thì thầm nặng như đá.
Còn tôi, tôi đứng giữa sảnh, nhìn chiếc hộp quà rách toạc nằm chỏng chơ trên bàn. Món quà thật của tôi sau đó được tìm thấy trong kho để đồ, bị tráo từ lúc lễ tân sơ ý quay đi.
Gần nửa đêm, công an đưa từng người về trụ sở lấy lời khai. Trước khi bước lên xe, Tuấn quay lại nhìn tôi, đôi mắt trống rỗng.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh thật lâu. Người đàn ông từng là chồng tôi, từng nắm tay tôi hứa sẽ bảo vệ tôi, hóa ra lại có thể giới thiệu tôi như một món đồ thừa và im lặng trước cái chết của người thân.
“Từ đầu đến cuối,” tôi nói, “anh không xin lỗi vì đã hại người khác. Anh chỉ xin lỗi vì mọi chuyện vỡ ra.”
Anh cúi gằm mặt, không nói được câu nào nữa.
Một tuần sau, tôi nộp đơn ly hôn. Ngọc đến gặp tôi ở quán cà phê nhỏ gần tòa án. Chị đặt trước mặt tôi một chiếc hộp mới, cũng bọc giấy đỏ.
“Quà cảm ơn.”
Tôi bật cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày. “Lần này bên trong là gì?”
Ngọc nhìn tôi, ánh mắt dịu đi. “Là một khởi đầu khác. Không có máu, không có dối trá.”
Tôi mở ra. Bên trong là bộ ấm chén mà tôi đã chọn cho đám cưới hôm đó, được chị chuộc lại từ kho tang vật sau khi công an cho phép. Chiếc nơ đỏ vẫn được buộc ngay ngắn như lúc tôi đặt nó xuống bàn.
Tôi chạm vào mặt hộp, bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.
Có những đêm tưởng như chôn vùi cả một đời người, nhưng cũng chính từ đó, sự thật bò lên khỏi đất tối. Và khi mọi giả dối cuối cùng cũng bị kéo ra ánh sáng, thứ còn lại không chỉ là đổ vỡ.
Mà là tự do.

Để lại một bình luận