Blog

  • Vợ mất chưa được 49 ngày chồng đã đưa nh:ân tì:nh trẻ về nhà h::ú h::í, đêm đó bát hương bàn thờ vợ ch::áy

    Cơn mưa đêm tháng Bảy rả rích như tiếng ai oán than khóc. Gió rít qua khe cửa sổ căn biệt thự ven hồ, tạo nên những âm thanh u… u… rợn người.

    Trong phòng ngủ master rộng lớn, Tuấn đang ôm ấp My – cô bồ nhí nóng bỏng mà hắn vừa công khai đưa về. Vợ Tuấn – Lan, mới mất được 45 ngày sau một cơn đột quỵ bất ngờ. Người ta bảo “nằm trên giường vợ chết là đại kỵ”, nhưng Tuấn mặc kệ. Hắn là người vô thần, hơn nữa, khối tài sản khổng lồ Lan để lại đã khiến hắn mờ mắt, quên cả đạo lý.

    “Anh à, em cứ thấy lạnh lạnh…” My rùng mình, kéo chăn che kín ngực. “Hình như có ai đang nhìn mình ấy.”“Vớ vẩn!” Tuấn cười cợt, tay với lấy ly rượu vang. “Nhà này giờ là của anh. Vợ anh chết rồi, hồn vía gì tầm này. Em cứ yếu bóng vía.”

    Vừa dứt lời, một tiếng Cạch! khô khốc vang lên từ phía cửa sổ ban công. Cả hai giật bắn mình quay ra.

    Cánh cửa kính vốn đã khóa chốt cẩn thận bỗng từ từ trượt mở ra. Gió lạnh ùa vào, làm tấm rèm trắng bay phấp phới, uốn lượn như một bóng ma.

    Dưới ánh đèn đường hắt vào nhập nhoạng, Tuấn và My chết lặng khi thấy một cái bóng phụ nữ đứng lấp ló ngay mép ban công. Cái bóng mặc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ – chiếc váy Lan mặc vào đêm cô qua đời. Mái tóc dài rũ rượi che kín mặt, toàn thân ướt sũng nước mưa.

    “Ai? Đứa nào?” Tuấn quát lớn để trấn an bản thân, nhưng giọng hắn lạc đi.

    Cái bóng không trả lời, chỉ đứng im lìm, rồi từ từ giơ một ngón tay trắng bệch chỉ thẳng về phía phòng thờ ở cuối hành lang đối diện.

    Đột nhiên, mùi khét lẹt xộc vào mũi.

    “Cháy! Anh ơi, bàn thờ cháy rồi!” My hét lên thất thanh, vơ vội quần áo che thân chạy tót ra góc phòng.

    Tuấn lao ra hành lang. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn bủn rủn tay chân, ngã khuỵu xuống sàn gỗ.

    Trên bàn thờ, bát hương của Lan bốc cháy ngùn ngụt. Nhưng kỳ lạ thay, ngọn lửa không cháy lan ra khăn trải bàn hay hoa quả, mà chỉ tập trung thiêu rụi đúng ba nén nhang và tấm di ảnh. Dưới ánh lửa lập lòe, khuôn mặt Lan trong ảnh như đang cử động, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm và đôi mắt nhìn xoáy sâu vào tâm can kẻ bội bạc.

    Tiếng gió lùa qua hành lang tạo thành tiếng hú dài: “Trả… nhà… cho… tôi…”

    Tuấn sợ đến mức tè ra quần. Hắn dập đầu lia lịa: “Lan ơi! Anh lạy em! Em sống khôn thác thiêng đừng về dọa anh. Anh biết lỗi rồi! Mai anh cúng cho em, anh đốt vàng mã cho em…”

    “Vàng mã ư?”

    Một giọng nói lạnh lẽo, quen thuộc vang lên ngay sau lưng Tuấn. Không phải tiếng gió, mà là tiếng người.

    Tuấn quay phắt lại. Đứng sừng sững ngay lối ra vào là “cái bóng” lúc nãy. Người phụ nữ đưa tay vén mái tóc ướt sũng sang một bên. Khuôn mặt trắng bệch, hốc hác, đôi mắt thâm quầng nhưng sắc lẹm.

    Đó là Lan. Không phải hồn ma. Là Lan bằng xương bằng thịt.

    My nhìn thấy thì hét lên một tiếng rồi ngất xỉu tại chỗ. Còn Tuấn, hắn há hốc mồm, tim như ngừng đập: “Em… em chết rồi cơ mà… Bác sĩ đã báo tử… đã hỏa táng…”

    Lan bước chậm rãi về phía Tuấn, mỗi bước chân nện xuống sàn gỗ nghe cộp, cộp đầy ám ảnh. Cô không tấn công, không gào thét, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.: “Anh nghĩ tôi chết dễ thế sao?” Lan cười nhạt. “Cái đêm tôi đột quỵ, anh đã cố tình chậm trễ gọi cấp cứu 30 phút để tôi chết hẳn, đúng không? Nhưng anh không ngờ, lọ thuốc trợ tim anh tráo đổi thành vitamin, tôi đã biết từ lâu và không uống. Cơn đột quỵ đó là giả, cái chết lâm sàng đó là màn kịch tôi dựng lên với sự giúp đỡ của người bạn thân làm bác sĩ”.

    “Cái… cái gì?” Tuấn lắp bắp.

    “Cái xác hỏa táng hôm đó là một thi thể làm giả được hóa trang. Còn tôi? 45 ngày qua, tôi vẫn sống trong căn nhà này Tuấn ạ.”

    Lan ghé sát mặt vào tai Tuấn, thì thào lời nói khiến hắn dựng tóc gáy: “Tôi sống trên tầng áp mái. Ban ngày tôi ngủ, ban đêm tôi đi lại trong nhà, ăn đồ thừa các người bỏ lại, đứng ở đầu giường nhìn các người ngủ. Anh có nhớ tuần trước anh bị mất cái đồng hồ không? Là tôi lấy đấy. Anh nhớ hôm kia bồn tắm tự xả nước không? Là tôi làm đấy. Tôi đã sống như một bóng ma bên cạnh anh suốt 45 ngày qua để thu thập đủ bằng chứng anh biển thủ tiền công ty và ngoại tình.”

    Sự thật rợn người này còn đáng sợ hơn cả ma quỷ. Hóa ra, cảm giác ớn lạnh, tiếng động lạ, những đồ vật bị di chuyển trong suốt hơn một tháng qua không phải do ảo giác. Vợ hắn – người mà hắn tưởng đã chết, đã lẩn khuất trong bóng tối, quan sát từng cử chỉ, từng lời nói dơ bẩn của hắn và nhân tình. Bát hương bốc cháy cũng chỉ là một chút thủ thuật hóa học đơn giản của cô.

    Tuấn run rẩy: “Vậy… vậy giờ em muốn gì?”

    Lan ném xuống đất một tập hồ sơ dày cộp: “Ký vào đơn ly hôn và chuyển nhượng toàn bộ tài sản này lại cho tôi. Căn nhà này là bố mẹ tôi cho, công ty là của gia đình tôi. Anh chỉ là kẻ ở rể. Trong này có đầy đủ bằng chứng anh ngoại tình và âm mưu chiếm đoạt tài sản. Nếu anh ký, anh được ra đi bình an với bộ quần áo trên người. Nếu anh không ký, tôi sẽ tung hê tất cả cho xã hội biết, anh sẽ mất hết danh dự, không còn mặt mũi nào nhìn ai ở cái đất này.”

    Tuấn nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn ánh mắt đanh thép của Lan. Hắn biết mình đã thua trắng. Không đòn roi, không tù tội, nhưng Lan đã tước đi tất cả những gì hắn khao khát nhất: Tiền bạc và Sĩ diện. Hắn run rẩy cầm bút ký, nước mắt chảy dài vì tiếc của và sợ hãi. Ký xong, Lan lạnh lùng chỉ tay ra cửa: “Cút! Ngay lập tức!”

    Tuấn lồm cồm bò dậy, không dám nhìn lại, lôi theo cô bồ đang lơ mơ tỉnh dậy chạy thục mạng ra khỏi nhà, lao vào màn mưa tầm tã. Cánh cửa biệt thự đóng sầm lại sau lưng họ.

    Tuấn và My đứng giữa trời mưa, không ví tiền, không điện thoại, trên người chỉ có bộ đồ ngủ mỏng tang ướt sũng. Cánh cổng biệt thự to lớn đóng chặt, lạnh lùng và kiên cố. Tuấn ngước nhìn lên tầng 2. Ở đó, qua ánh đèn vàng ấm áp, hắn thấy bóng Lan đang đứng bên cửa sổ, nhấp một ngụm rượu vang – ly rượu mà hắn vừa rót dở. Cô nhìn xuống hắn, mỉm cười nhẹ nhàng rồi kéo rèm lại.

    Một sự trừng phạt không đổ máu nhưng tàn nhẫn đến tận cùng. Hắn đã mất tất cả, và từ nay về sau, mỗi khi nhìn vào bóng tối hay những góc khuất trong phòng, hắn sẽ luôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ: “Liệu có ai đang nấp ở đó nhìn mình không?”. Nỗi sợ hãi đó sẽ đeo bám hắn đến hết cuộc đời.

  • Lại thêm một NSND nổi tiếng quadoi

    (NLĐO) – Sân khấu tuồng và giới âm nhạc dân tộc Việt nghẹn ngào trước tin NSND – nhạc sĩ Cao Đình Lưu qua đời.

    Bộ sưu tập Hoa sen đen trắng - Mondial agency

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu qua đời - Ảnh 1.

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu

    GS nhạc sĩ Trần Thế Bảo cho biết người nhạc sĩ tài hoa đã rời xa bạn bè đồng nghiệp ngày 11-12, thọ 76 tuổi.

    Ông ra đi, mang theo bao ký ức và tinh hoa của một thế hệ nghệ sĩ cống hiến trọn đời cho việc bảo tồn, nghiên cứu và sáng tạo nghệ thuật truyền thống. Nhưng di sản của ông vẫn ở lại như một ngọn đèn bền bỉ soi sáng cho bao thế hệ.

    Nhạc sĩ Cao Đình Lưu được sinh ra trong cái nôi nghệ thuật

    NSND Cao Đình Lưu sinh ra trong một gia đình mà nghệ thuật không chỉ là nghề nghiệp, mà là máu thịt. Cha mẹ ông là nghệ nhân Cao Đình Hùng và nghệ nhân Hoàng Thị Thìn, là hai nghệ sĩ tuồng nổi tiếng trong vùng, được người dân mến mộ bởi tài năng và sự tận tụy với sân khấu cổ truyền. Trong không khí thấm đẫm thanh âm trống tuồng, tiếng hát, trình thức vũ đạo và nghi lễ sân khấu dân gian, cậu bé Cao Đình Lưu sớm hấp thụ cái đẹp của nghệ thuật như hấp thụ ánh sáng đầu đời. Chính nền tảng ấy đã nuôi dưỡng tình yêu tuồng bền bỉ trong ông, để rồi cả cuộc đời ông tiếp tục thắp lên ánh lửa mà cha mẹ truyền lại.

    Không chỉ riêng ông, cả gia đình đều tiếp tục gìn giữ truyền thống quý giá ấy: NSƯT Cao Đình Liên – em trai, đạo diễn Nhà hát Tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh (Đà Nẵng); Cao Thị Lý – chị gái, nguyên diễn viên Liên đoàn Dân ca Nghệ An và Nghệ nhân ưu tú Cao Thị Loan – em gái, một trong những người sáng lập CLB Tuồng Trung Thành (Yên Thành, Nghệ An).

    Hành trình từ lớp sáng tác Khu V đến Nhà hát Tuồng Trung ương

    Tháng 5-1975, tại lớp sáng tác 9 tỉnh miền Trung ở Quy Nhơn, do GS nhạc sĩ Trần Thế Bảo mở sau ngày đất nước thống nhất, tài năng của chàng thanh niên Cao Đình Lưu bắt đầu được nhìn thấy rõ rệt. Là trợ lý của GS nhạc sĩ Thế Bảo, ông cần mẫn, kiên trì và thông minh, luôn biết lắng nghe và sẻ chia với thầy trong mọi công việc.

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu qua đời - Ảnh 2.

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu

    Cuối năm 1975, hai thầy trò cùng được điều ra Hà Nội. Đây là bước ngoặt quan trọng: Cao Đình Lưu chính thức về công tác tại Nhà hát Tuồng Trung ương (nay là Nhà hát Nghệ thuật Truyền thống Việt Nam). Tại đây, ông không chỉ học nghề diễn mà còn mở rộng khả năng trong lĩnh vực âm nhạc sân khấu, điều góp phần làm nên dấu ấn riêng của ông trong nền tuồng Việt Nam.

    Một đời phấn đấu, xứng danh Nghệ sĩ Nhân dân nghiên cứu âm nhạc tuồng

    Dù trưởng thành trong gia đình nghệ thuật, Cao Đình Lưu tuyệt đối không ỷ lại vào xuất thân. Ông học nghề bằng tất cả sự nghiêm cẩn của người muốn giữ gìn vốn cổ. Ông diễn rất giỏi, và còn nghiên cứu sâu về hệ thống làn điệu, âm nhạc của nghệ thuật tuồng, ông chuyên soạn âm nhạc cho nhiều vở diễn nổi tiếng.

    Nhiều đồng nghiệp nhận xét: “Ông hiểu tuồng từ hơi thở đến nhịp trống, từ cử chỉ đến âm vực – như hiểu chính mạch máu của mình”.

    Chính sự kết hợp giữa diễn xuất, âm nhạc và nghiên cứu đã tạo nên chân dung một nghệ sĩ – học giả hiếm có của sân khấu truyền thống.

    Sự nghiệp ấy được ghi nhận bằng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân, một phần thưởng xứng đáng cho người đã cống hiến gần như trọn đời cho nghệ thuật dân tộc.

    Sự ra đi của NSND Cao Đình Lưu để lại niềm tiếc thương lớn không chỉ với giới sân khấu tuồng mà cả cộng đồng nghiên cứu âm nhạc dân tộc. Ông để lại những công trình nghiên cứu giá trị về nhạc tuồng; những vai diễn mẫu mực; những học trò tiếp nối truyền thống và một dòng tộc nghệ thuật vẫn đang tiếp tục tỏa sáng.

    Ông ra đi như khép lại một chương đẹp của nghệ thuật tuồng, nhưng đồng thời mở ra một sự tiếp nối, từ gia đình, từ đồng nghiệp, từ những lớp nghệ sĩ trẻ mang theo lời dạy và tinh thần của ông.

  • Cô bé có cái tên BUỒN NHẤT VIỆT NAM, đi học cô giáo muốn đổi tên giúp mà không thành –

    Có những buổi sáng tưởng chừng như bình thường, nhưng lại đủ để thay đổi cả một đời người. Hạnh – một người phụ nữ ngoài ba mươi, sống trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Hà Nội – vẫn nhớ như in buổi sáng hôm đó. Chồng chị, anh Dũng, dắt tay cậu con trai 6 tuổi ra cửa, nói vọng lại:

    Giọng anh đều đều, chẳng có gì khác lạ. Bi – đứa con trai duy nhất, vẫn ríu rít chào mẹ như mọi ngày, khoác cái cặp xanh đã sờn. Cánh cửa khép lại, tiếng xe máy nổ vang ngoài ngõ. Hạnh đứng trong bếp, vừa chuẩn bị bữa sáng vừa nghĩ đến đống báo cáo sổ sách ở công ty. Một ngày mới, tưởng như lặp lại.

    Nhưng trưa hôm đó, anh không về. Chiều tối, nhà trường gọi điện: “Chị ơi, hôm nay Bi không đến lớp. Có ai xin nghỉ hộ đâu.”

    Hạnh run rẩy. Cả người chị lạnh toát. Chiếc điện thoại gọi cho chồng cứ đổ chuông rồi tắt ngúm. Chị lao ra ngoài, tìm dọc con đường từ nhà đến trường. Hỏi người qua lại, chẳng ai thấy hai bố con. Chỉ còn chiếc xe máy cũ dựng bên vệ đường cách nhà gần hai cây số, chìa khóa vẫn cắm, nhưng không một bóng người.

    Công an được báo. Người thân, hàng xóm cùng đổ đi tìm. Nhưng manh mối biến mất như tan vào không khí. Không một lời nhắn, không một dấu hiệu. Hai bố con – đi mà chẳng bao giờ trở về.

    Những ngày sau đó, Hạnh như người mất hồn. Tin tức tìm kiếm lên báo, mạng xã hội, nhưng chẳng đi đến đâu. Một số người thì thầm: “Hay anh Dũng có bồ, dắt con đi rồi?” Có kẻ ác mồm hơn: “Chắc nợ nần bỏ trốn…” Nhưng chị biết chồng mình không như thế. Anh giản dị, làm thợ hồ, mỗi đồng bạc đều mang về cho vợ con. Anh thương Bi vô cùng.

    Thế nhưng, thời gian trôi, mọi giả thuyết dần tắt lịm. Hồ sơ công an rơi vào ngõ cụt. Người thân động viên Hạnh: “Cũng phải sống tiếp thôi em ạ.” Nhưng làm sao mà sống tiếp khi mỗi buổi tối chị vẫn giật mình nghe tiếng trẻ con gọi “Mẹ ơi”?

    Mười năm. Một con số dài đằng đẵng. Hạnh trở thành một người đàn bà khác, gầy gò, lầm lũi, sống bằng ký ức. Có lúc chị gần như buông bỏ, tự dỗ mình rằng chồng con đã không còn. Nhưng trong sâu thẳm, chị vẫn tin: phải có một lý do nào đó. Và lý do ấy, một ngày kia, đã tìm đến.

    Mười năm sau, một chiều mưa lất phất, Hạnh trở về từ chợ. Trên bàn gỗ cũ trước cửa có một phong bì màu vàng úa, không ghi tên người gửi. Nét chữ nguệch ngoạc trên bìa chỉ có hai chữ: “Gửi Hạnh.”

    Tay chị run rẩy. Tim đập loạn nhịp. Trong phong bì là vài tờ  giấy gấp đôi, mùi ẩm mốc, như được giữ rất lâu. Nét chữ quen thuộc: của Dũng.

    “Em, nếu em đọc được lá thư này thì có nghĩa là đã muộn lắm rồi. Anh xin lỗi vì ngày đó phải đưa con đi, không thể nói gì với em. Anh không mất tích vì phản bội hay trốn tránh. Anh buộc phải đưa Bi rời đi, vì có kẻ đã tìm đến, muốn hại con…”

    Những dòng chữ mờ nhòe bởi nước mắt của người viết. Hạnh đọc đi đọc lại, như không tin nổi. Anh kể trong thư rằng, vài tháng trước ngày biến mất, anh phát hiện một sự thật: Bi không phải con ruột anh. Một người đàn ông lạ – kẻ từng xuất hiện trong quá khứ của Hạnh – đã quay lại, đe dọa sẽ cướp Bi đi. Dũng không thể chịu đựng, càng không thể để con rơi vào tay kẻ ấy. Vậy nên anh chọn cách đưa con rời khỏi nơi này, biến mất để bảo vệ con, đồng thời tránh cho Hạnh phải đứng giữa những sự thật đau lòng.

    “Anh biết em sẽ hận anh. Nhưng anh tin rằng, chỉ khi em không biết sự thật, em mới có thể sống bình yên. Nếu một ngày nào đó em nhận ra mọi chuyện, xin hãy tha thứ cho anh.”

    Hạnh ngồi sụp xuống sàn nhà, cả thế giới xoay tròn. Lá thư không giải thích được hết: Dũng và con đang ở đâu? Cái gọi là “người đàn ông lạ” kia là ai? Và vì sao mười năm rồi anh mới để lại bức thư?

    Tối đó, Hạnh lần giở từng ký ức. Quả thật, trước khi đến với Dũng, chị từng yêu một người tên Quân. Mối tình thoáng qua, ngắn ngủi. Người ấy biến mất khi biết chị mang thai. Chị đau khổ, rồi gặp Dũng – người đàn ông hiền lành, bao dung. Dũng chấp nhận chị, chấp nhận đứa bé. Suốt bao năm, anh chưa từng nhắc lại, chưa từng trách móc. Nhưng hóa ra, anh vẫn âm thầm chịu đựng, âm thầm bảo vệ.

    Ngày tháng kế tiếp, Hạnh tìm đủ cách liên lạc: đi khắp các phòng công an, dò hỏi khắp nơi, nhưng vô vọng. Mười năm trôi qua, dấu vết quá mờ nhạt. Chỉ còn bức thư nằm trong tay chị như một nhát dao vừa rạch vào vết thương cũ, vừa là tia sáng le lói.

    Phải chăng, anh và con vẫn còn đâu đó, vẫn sống, chỉ là không thể về?

    Một buổi sáng khác, trong chuyến xe khách từ Hà Nội vào Nam, Hạnh tình cờ nghe hai người ngồi ghế sau trò chuyện:

    “…thằng bé học giỏi lắm, ông bố làm phụ hồ nuôi nó ăn học. Năm nào cũng giành học bổng.”

    Câu chuyện thoáng qua, nhưng khiến Hạnh giật mình. Chị quay lại hỏi, miêu tả dáng vẻ người đàn ông: gầy gò, hay im lặng, tóc lốm đốm bạc. Người kia gật đầu: “Đúng, tên gì Dũng thì phải.”

    Trái tim chị như vỡ òa. Chị theo địa chỉ được chỉ, tìm đến một khu trọ nghèo ở ngoại ô Sài Gòn. Nhưng khi chị đến nơi, căn phòng đã khóa, chủ nhà trọ bảo: “Họ vừa dọn đi hôm qua, không để lại gì.”

    Trong phòng chỉ còn sót lại một cuốn vở học sinh, bên trong ghi: “Nguyễn Minh Bi – lớp 10.”

    Hạnh run rẩy ôm cuốn vở, nước mắt rơi lã chã. Họ vẫn còn sống. Con trai chị đã lớn, đã đi học, đã trưởng thành dưới sự nuôi dạy của cha dượng – người đàn ông chị từng nghĩ là bỏ rơi mình.

    Đêm đó, chị ngồi một mình trên ban công nhà trọ, nhìn ánh đèn đường xa xăm. Trong lòng ngổn ngang: nếu tìm được, chị sẽ nói gì với con? Con có còn nhận ra mẹ? Có tha thứ cho chị vì đã để nó xa cách cả tuổi thơ?

    Và Dũng nữa… Liệu chị có còn tư cách để đối diện với anh?

    Câu trả lời không có. Chỉ còn lại cuốn vở học sinh trên tay, như một bằng chứng rằng họ vẫn tồn tại, đâu đó ngoài kia.

    Hạnh mỉm cười trong nước mắt. Cuộc hành trình tìm kiếm vẫn chưa dừng lại. Mười năm mất mát không thể xóa nhòa tình mẫu tử. Dù con ở đâu, chị vẫn sẽ đi tìm.

    Và biết đâu, một ngày nào đó, ngay khi chị không ngờ nhất, cánh cửa sẽ lại mở ra, như buổi sáng mười năm trước – nhưng lần này, sẽ có một kết thúc khác.

  • C:ă:ng đ:e’t: vk dùng đjện thoại của ck hẹn be’ 3 va`o nn và cái kết…

    C:ă:ng đ:e’t: vk dùng đjện thoại của ck hẹn be’ 3 va`o nn và cái kết…

    Miễn trừ trách nhiệm
    Website này cung cấp thông tin tổng hợp về tin tức, sự kiện, tai nạn, đời sống xã hội và các vấn đề đang được quan tâm trong ngày, với mục đích cung cấp thông tin tham khảo cho người đọc.

    Nội dung trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công khai, bao gồm báo chí, mạng xã hội và các nguồn thông tin khác. Chúng tôi không khẳng định tính chính xác tuyệt đối của tất cả thông tin tại thời điểm đăng tải, do tính chất của tin tức có thể thay đổi, cập nhật hoặc điều chỉnh theo diễn biến thực tế.

    Một số bài viết có thể phản ánh ý kiến cá nhân, góc nhìn tổng hợp hoặc cách diễn đạt lại thông tin, không đại diện cho quan điểm chính thức của bất kỳ cá nhân, tổ chức hay cơ quan nào.

    Website không có mục đích vu khống, xuyên tạc, bôi nhọ hoặc xâm phạm danh dự, uy tín của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Mọi thông tin về tên riêng, hình ảnh hoặc sự kiện nếu có trùng hợp đều mang tính ngẫu nhiên hoặc được trích dẫn theo nguồn công khai.

    Chúng tôi không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ thiệt hại, tổn thất hay hệ quả nào phát sinh từ việc người đọc sử dụng thông tin trên website.

    Website có thể hiển thị quảng cáo của bên thứ ba. Chúng tôi không kiểm soát nội dung quảng cáo và không chịu trách nhiệm đối với các sản phẩm, dịch vụ được quảng cáo.

    Việc tiếp tục truy cập và sử dụng website đồng nghĩa với việc bạn đã đọc, hiểu và đồng ý với nội dung miễn trừ trách nhiệm này.ac

  • phòng má saa

    Miễn trừ trách nhiệm
    Website này cung cấp thông tin tổng hợp về tin tức, sự kiện, tai nạn, đời sống xã hội và các vấn đề đang được quan tâm trong ngày, với mục đích cung cấp thông tin tham khảo cho người đọc.

    Nội dung trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công khai, bao gồm báo chí, mạng xã hội và các nguồn thông tin khác. Chúng tôi không khẳng định tính chính xác tuyệt đối của tất cả thông tin tại thời điểm đăng tải, do tính chất của tin tức có thể thay đổi, cập nhật hoặc điều chỉnh theo diễn biến thực tế.

    Một số bài viết có thể phản ánh ý kiến cá nhân, góc nhìn tổng hợp hoặc cách diễn đạt lại thông tin, không đại diện cho quan điểm chính thức của bất kỳ cá nhân, tổ chức hay cơ quan nào.

    Website không có mục đích vu khống, xuyên tạc, bôi nhọ hoặc xâm phạm danh dự, uy tín của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Mọi thông tin về tên riêng, hình ảnh hoặc sự kiện nếu có trùng hợp đều mang tính ngẫu nhiên hoặc được trích dẫn theo nguồn công khai.

    Chúng tôi không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ thiệt hại, tổn thất hay hệ quả nào phát sinh từ việc người đọc sử dụng thông tin trên website.

    Website có thể hiển thị quảng cáo của bên thứ ba. Chúng tôi không kiểm soát nội dung quảng cáo và không chịu trách nhiệm đối với các sản phẩm, dịch vụ được quảng cáo.

    Việc tiếp tục truy cập và sử dụng website đồng nghĩa với việc bạn đã đọc, hiểu và đồng ý với nội dung miễn trừ trách nhiệm này.ac

  • Sửa bài viết “Giá vàng hôm nay 27/2: Đồng loạt giảm, người mua vàng ngày hôm qua lỗ 1,3 triệu đồng/lượng” ‹

    Trường tiêu đề và khu vực chỉnh sửa bài viết lớn được cố định tại chỗ, nhưng bạn có thể định vị lại tất cả các hộp khác bằng cách kéo và thả. Bạn cũng có thể thu nhỏ hoặc mở rộng chúng bằng cách nhấp vào thanh tiêu đề của mỗi hộp. Sử dụng tab Tùy chọn màn hình để hiện thêm các hộp (Trích, Gửi bản nhạc ngược, Trường tùy chỉnh, Thảo luận, Slug, Tác giả) hoặc để chọn bố cục 1 hoặc 2 cột cho màn hình này.

    Tiêu đề — Nhập tiêu đề cho bài viết của bạn. Sau khi nhập tiêu đề, bạn sẽ thấy đường dẫn cố định bên dưới mà bạn có thể chỉnh sửa.

    Công cụ soạn thảo bài viết — Nhập văn bản cho bài viết của bạn. Có hai chế độ sửa: Hình ảnh và Mã. Chọn chế độ bằng cách nhấp chuột vào tab thích hợp.

    Chế độ trực quan cho bạn một trình soạn thảo giống như Word. Nhấn Ẩn/Hiện thanh công cụ để hiển thị hàng thứ hai của thanh công cụ.

    Chế độ Mã cho phép bạn nhập HTML cùng với văn bản bài viết của bạn. Lưu ý rằng thẻ <p> và <br> được chuyển đổi thành ngắt dòng khi chuyển sang công cụ soạn thảo Mã để làm cho nó ít lộn xộn hơn. Khi bạn gõ, một ngắt dòng đơn có thể được sử dụng thay vì gõ <br>, và hai ngắt dòng thay vì thẻ đoạn văn. Các ngắt dòng sẽ được chuyển đổi trở lại thành thẻ tự động.

    Bạn có thể thêm các tệp tin của media bằng việc nhấp vào biểu tượng bên trên trình soạn thảo bài viết và làm theo chỉ dẫn. Bạn có thể căn hoặc chỉnh sửa hình ảnh sử dụng thanh công cụ định dạng trong giao diện trực quan.

    Bạn có thể bật chế độ tránh mất tập trung khi viết với biểu tượng nằm bên phải. Tính năng này không khả dụng cho các trình duyệt lỗi thời hay các thiết bị có màn hình nhỏ, và nó yêu cầu trình soạn thảo văn bản với toàn chiều cao phải được bật trong phần Lựa chọn Màn hình (Screen Options).

    Người dùng bàn phím: Khi bạn đang làm việc trong trình chỉnh sửa trực quan, bạn có thể sử dụng Alt + F10 để truy cập thanh công cụ.

    Bạn có thể tải lên và chèn media (ảnh, âm thanh, tài liệu, v.v.) bằng cách bấm vào nút thêm Media. Bạn có thể chọn từ những ảnh và tập tin đã được tải lên thư viện media, hoặc tải lên nội dung mới để thêm vào trang tĩnh hoặc bài viết của bạn. Để tạo một thư viện ảnh, chọn những ảnh bạn muốn và bấm vào nút “Tạo một thư viện ảnh mới”.

    Bạn cũng có thể nhúng phương tiện từ nhiều trang web phổ biến bao gồm Twitter, YouTube, Flickr và các trang khác bằng cách dán URL tệp của media trên dòng riêng của nó vào nội dung bài viết/trang của bạn. Tìm hiểu thêm về nội dung nhúng.

    Một số khung tại màn hình này chứa tùy chỉnh về cách nội dung của bạn sẽ được xuất bản, bao gồm:

    • Bài viết — Bạn có thể cài đặt những thông tin xuất bản của bạn ở mục đăng bài viết. Với trạng thái, chế độ xem, và xuất bản bài viết (lập tức), Nhấp vào đường dẫn chỉnh sửa để hiển thị tuỳ chọn nâng cao. Chế độ xem bao gồm tuỳ chọn bảo vệ bài viết bằng mật khẩu hoặc đặt bài viết là ghim. Tuỳ chọn bảo vệ bài viết bằng mật khẩu cho phép bạn đặt một mật khẩu bất kỳ cho từng bài viết. Tuỳ chọn Bí mật sẽ ẩn bài viết của bạn khỏi mọi người ngoại trừ biên tập viên và quản lý. Xuất bản bài viết (lập tức) cho phép bạn đặt ngày giờ đăng bài ở tương lại hoặc quá khứ, vì vậy bạn có thể đặt lịch xuất bản cho bài viết hoặc lùi ngày về trước của một bài viết.
    • Định dạng — Định dạng bài viết chỉ định cách giao diện của bạn sẽ hiển thị một bài viết cụ thể. Ví dụ: bạn có thể có một bài viết blog tiêu chuẩn có tiêu đề và các đoạn văn hoặc một bên cạnh ngắn bỏ qua tiêu đề và chứa đoạn văn bản giới thiệu ngắn. Giao diện của bạn có thể kích hoạt tất cả hoặc một số trong số 10 định dạng có thể. Tìm hiểu thêm về từng định dạng bài viết.
    • Ảnh đại diện – Cho phép bạn kết hợp một hình ảnh với bài viết mà không cần chèn nó. Cách này chỉ hữu dụng nếu giao diện của bạn hỗ trợ sử dụng ảnh nhấn mạnh như ảnh đại diện của bài viết trên trang chủ, phần đầu tùy chỉnh, v.v.

    Gửi Tham Chiếu – Tham chiếu là cách thông báo cho các hệ thống nhật ký kế thừa biết bạn đã liên kết tới chúng. Nhập địa chỉ mạng bạn muốn gửi tham chiếu. Nếu bạn liên kết tới các trang mạng WordPress khác, chúng sẽ nhận được thông báo tham chiếu tự động, và trường này không còn hữu dụng nữa.

    Thảo Luận – Bạn có thể cho phép bình luận và bật hoặc tắt thông báo. Nếu bài viết có bình luận, bạn có thể thấy và kiểm duyệt tại đây.

  • C con đâu thấy cảnh này…🫣

    Ck con đâu thấy cảnh này…🫣

     

    Miễn trừ trách nhiệm
    Website này cung cấp thông tin tổng hợp về tin tức, sự kiện, tai nạn, đời sống xã hội và các vấn đề đang được quan tâm trong ngày, với mục đích cung cấp thông tin tham khảo cho người đọc.

    Nội dung trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công khai, bao gồm báo chí, mạng xã hội và các nguồn thông tin khác. Chúng tôi không khẳng định tính chính xác tuyệt đối của tất cả thông tin tại thời điểm đăng tải, do tính chất của tin tức có thể thay đổi, cập nhật hoặc điều chỉnh theo diễn biến thực tế.

    Một số bài viết có thể phản ánh ý kiến cá nhân, góc nhìn tổng hợp hoặc cách diễn đạt lại thông tin, không đại diện cho quan điểm chính thức của bất kỳ cá nhân, tổ chức hay cơ quan nào.

    Website không có mục đích vu khống, xuyên tạc, bôi nhọ hoặc xâm phạm danh dự, uy tín của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Mọi thông tin về tên riêng, hình ảnh hoặc sự kiện nếu có trùng hợp đều mang tính ngẫu nhiên hoặc được trích dẫn theo nguồn công khai.

    Chúng tôi không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ thiệt hại, tổn thất hay hệ quả nào phát sinh từ việc người đọc sử dụng thông tin trên website.

    Website có thể hiển thị quảng cáo của bên thứ ba. Chúng tôi không kiểm soát nội dung quảng cáo và không chịu trách nhiệm đối với các sản phẩm, dịch vụ được quảng cáo.

    Việc tiếp tục truy cập và sử dụng website đồng nghĩa với việc bạn đã đọc, hiểu và đồng ý với nội dung miễn trừ trách nhiệm này.ac

  • fbđ

    CHẢ HIỂU NHẦM KIỂU GÌ: CÔ GÁI THUÊ PHÒNG TẦNG 2 NHƯNG LCHẢ HIỂU NHẦM KIỂU GÌ: CÔ GÁI THUÊ PHÒNG TẦNG 2 NHƯNG LẠI “NG:Ủ NHẦM PHÒNG” TẦNG 5 CỦA CHỦ NHÀ – hongbien.vnẠI “NG:Ủ NHẦM PHÒNG” TẦNG 5 CỦA CHỦ NH

    CHẢ HIỂU NHẦM KIỂU GÌ: CÔ GÁI THUÊ PHÒNG TẦNG 2 NHƯNG LẠI “NG:Ủ NHẦM PHÒNG” TẦNG 5 CỦA CHỦ NHÀ

    AdminTh2 25, 2026Tin hot
    🔥 CHƯA HIỂU NHẦM KIỂU GÌ: CÔ GÁI THUÊ PHÒNG TẦNG 2 NHƯNG LẠI “NGỦ NHẦM PHÒNG” TẦNG 5 CỦA CHỦ NHÀ… 
    “Chuyện là em gái này thuê phòng nhà em ở tầng 2 mà phòng em ở tầng 5…
    Em vừa từ Ngoại về mở cửa ra thấy n nằm ngủ giường vợ chồng em và mặc đồ của em luôn, với lời giải thích là n nằm nhầm phòng, n không bật điện nên không biết là nhầm. Em đã gặt hỏi n mong n nói thật nhưng nhất định n không nói nói chuyện, rất là không hợp tác. N thuê tầng 2, phòng em tầng 5 không có vân tay không lên được nhé. Em đuổi n ngay trong tối nay mà n xin ngủ nốt ngày hôm nay. Mọi người có thể so sánh phòng n thuê và phòng em nhầm xem là nhầm kiểu gì?”.

    À – hongbien.vn

  • ĐOẠN VIDEO ĐAU LÒNG NHẤT LÚC NÀY ĐOẠN VIDEO ĐAU LÒNG NHẤT LÚC NÀY 

    Hãy bình luận đầu tiên

  • Nơi hot nhất lúc này – Dân Trí Mới

    Nơi hot nhất lúc này – Dân Trí Mới

     

    i

    i

    i

    Miễn trừ trách nhiệm
    Website này cung cấp thông tin tổng hợp về tin tức, sự kiện, tai nạn, đời sống xã hội và các vấn đề đang được quan tâm trong ngày, với mục đích cung cấp thông tin tham khảo cho người đọc.

    Nội dung trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công khai, bao gồm báo chí, mạng xã hội và các nguồn thông tin khác. Chúng tôi không khẳng định tính chính xác tuyệt đối của tất cả thông tin tại thời điểm đăng tải, do tính chất của tin tức có thể thay đổi, cập nhật hoặc điều chỉnh theo diễn biến thực tế.

    Một số bài viết có thể phản ánh ý kiến cá nhân, góc nhìn tổng hợp hoặc cách diễn đạt lại thông tin, không đại diện cho quan điểm chính thức của bất kỳ cá nhân, tổ chức hay cơ quan nào.

    Website không có mục đích vu khống, xuyên tạc, bôi nhọ hoặc xâm phạm danh dự, uy tín của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Mọi thông tin về tên riêng, hình ảnh hoặc sự kiện nếu có trùng hợp đều mang tính ngẫu nhiên hoặc được trích dẫn theo nguồn công khai.

    Chúng tôi không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ thiệt hại, tổn thất hay hệ quả nào phát sinh từ việc người đọc sử dụng thông tin trên website.

    Website có thể hiển thị quảng cáo của bên thứ ba. Chúng tôi không kiểm soát nội dung quảng cáo và không chịu trách nhiệm đối với các sản phẩm, dịch vụ được quảng cáo.

    Việc tiếp tục truy cập và sử dụng website đồng nghĩa với việc bạn đã đọc, hiểu và đồng ý với nội dung miễn trừ trách nhiệm này.ac