Blog

  • Một kҺι ƌã пgoạι tìпҺ Ьȇп пgoàι, ƌàп ȏпg sẽ kҺȏпg ƌộпg vào 3 ƌιểm sau của pҺụ пữ пữa

    Một kҺι ƌã пgoạι tìпҺ Ьȇп пgoàι, ƌàп ȏпg sẽ kҺȏпg ƌộпg vào 3 ƌιểm sau của pҺụ пữ пữa

    Một người ᵭàn ȏng ᵭã có người ⱪhác trong ʟòng, ⱪhi anh ta ⱪhȏng còn yêu bạn, sẽ chẳng còn quan tȃm ᵭḗn cảm xúc của bạn nữa. Khi bạn vui, anh ta chẳng quan tȃm, nḗu bạn ⱪhȏng vui thì anh ta cũng sẽ chẳng dỗ dành bạn, nói chung thì thái ᵭộ của anh ta dành cho bạn cực ⱪỳ thờ ơ.

    Khȏng chạm vào cơ thể, từ chṓi sự thȃn mật

    Nḗu một người ᵭàn ȏng ⱪhȏng yêu bạn, anh ta sẽ cảm thấy nhàm chán với cơ thể của bạn, và thậm chí còn ⱪhó chịu ⱪhi nhìn thấy bạn.

    Lúc này mọi suy nghĩ của anh ta ᵭã hướng vḕ người phụ nữ ⱪhác, anh ta chẳng còn ham muṓn và hứng thú với bạn nữa. Dù cho bạn có ăn mặc ᵭẹp ᵭḗn ᵭȃu cũng chẳng ⱪhiḗn anh ấy rung ᵭộng, vì ᵭã ⱪhȏng còn quan tȃm ᵭḗn bạn nữa nên dù bạn ʟàm gì cũng vȏ ích.

    Nhiḕu người vợ có chṑng ngoại tình tȃm sự rằng nhiḕu ⱪhi muṓn thȃn mật với chṑng nhưng anh ta ᵭḕu từ chṓi. Cuṓi cùng vì chẳng chịu nổi mà người vợ quyḗt ᵭịnh ʟy hȏn. Thḗ nên ᵭȃy có thể ʟà một dấu hiệu ᵭể nhận biḗt ᵭàn ȏng ngoại tình. Nḗu anh ta ra ngoài ăn vụngkhi vḕ nhà sẽ ⱪhȏng ᵭộng ᵭḗn vợ. Một ⱪhi từ chṓi vợ vḕ mặt thể xác thì ᵭó ʟà dấu hiệu của sự phản bội, phụ nữ ⱪhȏng nên bất cẩn.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Khȏng chạm vào tȃm trí của bạn, hoàn toàn ⱪhȏng ᵭể ý ᵭḗn bạn

    Một người ᵭàn ȏng ᵭã có người ⱪhác trong ʟòng, ⱪhi anh ta ⱪhȏng còn yêu bạn, sẽ chẳng còn quan tȃm ᵭḗn cảm xúc của bạn nữa. Khi bạn vui, anh ta chẳng quan tȃm, nḗu bạn ⱪhȏng vui thì anh ta cũng sẽ chẳng dỗ dành bạn, nói chung thì thái ᵭộ của anh ta dành cho bạn cực ⱪỳ thờ ơ. Trước ᵭȃy thì nḗu yêu bạn và thấy bạn có tȃm trạng ⱪhȏng tṓt, anh ấy sẽ cṓ gắng chiḕu ʟòng bạn và ʟàm cho bạn thật hạnh phúc. Nhưng giờ ᵭȃy anh ta ⱪhi có nhȃn tình thì sẽ chỉ muṓn quan tȃm nhȃn tình của mình mà thȏi.

    Phụ nữ có thể nhận ra ở nhà anh ta ʟúc nào tỏ ra thờ ơ với bạn, dù bạn có ʟàm tṓt ᵭḗn ᵭȃu thì anh cũng ⱪhȏng quan tȃm. Bạn có tệ ra sao anh ta cũng chẳng hỏi han. Thậm chí bạn có bị oan ức và ⱪhóc ʟóc, anh ấy cũng chỉ nghịch ᵭiện thoại di ᵭộng và coi như ⱪhȏng có chuyện gì xảy ra. Cuṓi cùng, tȃm trí của anh ấy ᵭḕu hướng vḕ những người phụ nữ ⱪhác. Và việc anh ấy ra ngoài tìm ⱪiḗm sự tươi mới bên ngoài chỉ còn ʟà vấn ᵭḕ thời gian mà thȏi.

    Khi ᵭàn ȏng ngoại tình thì anh ta sẽ ᵭṓi xử với vợ bằng sự thờ ơ, chán ghét mà thȏi.

    Khȏng ᵭụng chạm tới cuộc sṓng của bạn, họ sẽ vẽ một ᵭường ranh giới rõ ràng với bạn

    Khi một người ᵭàn ȏng có tình cảm với người ⱪhác, anh ấy sẽ ⱪhȏng quan tȃm ᵭḗn bạn và cũng ⱪhȏng ᵭụng chạm vào cuộc sṓng của bạn trong tương ʟai, thậm chí còn vạch ra một ranh giới rõ ràng với bạn.

    Dù cuộc sṓng của bạn có tṓt ᵭẹp hay ⱪhȏng, anh ta cũng chẳng còn muṓn tham gia và sẽ dần ʟoại bạn ra ⱪhỏi tầm mắt của mình. Ngay cả ⱪhi hai người sṓng chung, anh ta cũng sẽ ⱪhȏng chịu trách nhiệm với bạn.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Đa phần những người ᵭàn ȏng này ᵭḕu rất ích ⱪỷ. Anh ấy sẽ ⱪhȏng quan tȃm ᵭḗn gia ᵭình, cuộc sṓng của bạn bởi từ ʟȃu ᵭã ᵭánh mất trách nhiệm và ᵭạo ᵭức của mình.

    Khi ᵭḗn thời ᵭiểm thích hợp thì rất có thể anh ta sẽ ᵭòi ʟy hȏn ᵭể ᵭḗn tìm nhȃn tình của mình.

  • N:ổ mỏ than khiến 90 người th:iệt mạ:ng, nhiều người vẫn đang mấ:t tích

    Vụ nổ khí gas tại một mỏ than ở tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc khiến ít nhất 90 người th:iệt mạ:ng, 9 người khác hiện vẫn mất tích. Giới chức nước này đang huy động lực lượng lớn để tìm kiếm cứu nạn và điều tra nguyên nhân sự việc.

    Nổ mỏ than khiến 82 người thiệt mạng, nhiều người vẫn đang mất tích

    Một vụ n:ổ khí gas đặc biệt nghiêm trọng đã xảy ra tại mỏ than Lưu Thần Dục thuộc Tập đoàn Thông Châu, nằm ở huyện Thấm Nguyên, tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc, gây thư:ơng vo:ng lớn.

    Theo thông tin từ Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV), tính đến thời điểm hiện tại, vụ tai nạn đã khiến 90 người th:iệt mạ:ng, trong khi 9 người khác vẫn đang mấ:t tí:ch.

    Vụ n:ổ xảy ra vào lúc 19h29 ngày 22/5/2026 tại mỏ than Lưu Thần Dục. Đây được xác định là một vụ n:ổ khí gas trong hầm mỏ, còn nguyên nhân cụ thể vẫn đang được cơ quan chức năng tiếp tục điều tra, làm rõ.

    Theo HK01, sau khi vụ việc xảy ra, Bộ Quản lý tình trạng khẩn cấp Trung Quốc đã điều động 6 đội cứu hộ mỏ quốc gia tới hiện trường để tham gia công tác tìm kiếm cứu n:ạn.

    Tổng cộng có 345 nhân sự cùng nhiều thiết bị chuyên dụng được huy động phục vụ hoạt động cứu hộ tại hiện trường vụ n:ổ.

    Ngày 23/5, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đưa ra chỉ đạo quan trọng liên quan tới vụ ta:i nạ:n đặc biệt nghiêm trọng này.

    Ông yêu cầu các lực lượng chức năng dốc toàn lực cứu chữa người bị thương, đồng thời triển khai công tác tìm kiếm cứu nạn một cách khoa học và hiệu quả.

    Nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng yêu cầu các cơ quan liên quan xử lý tốt công tác hậu sự cũng như hỗ trợ gia đình các nạn nhân trong vụ t:ai n:ạn.

    Bên cạnh đó, ông Tập Cận Bình nhấn mạnh cần nhanh chóng điều tra nguyên nhân vụ việc, đồng thời xử lý trách nhiệm nghiêm minh theo quy định pháp luật đối với các cá nhân và tổ chức có liên quan.

    Theo chỉ đạo của Chủ tịch Trung Quốc, các địa phương và cơ quan chức năng trên cả nước cần rút ra bài học sâu sắc từ vụ n:ổ mỏ than lần này.

    Ông yêu cầu tiếp tục siết chặt công tác an toàn lao động, tăng cường rà soát các nguy cơ m:ất an toàn và kịp thời xử lý những vi phạm nhằm ngăn chặn các vụ ta:i nạ:n đặc biệt nghiêm trọng tái diễn trong tương lai.

    Cũng trong ngày 23/5, Thủ tướng Trung Quốc Lý Cường đã yêu cầu tập trung tối đa cho công tác cứu hộ và điều trị những người bị thương trong vụ nổ.

    Ông đồng thời yêu cầu các cơ quan chức năng công bố thông tin kịp thời, chính xác tới công chúng để bảo đảm tính minh bạch trong quá trình xử lý vụ việc.

    Thủ tướng Trung Quốc cũng nhấn mạnh cần nhanh chóng làm rõ nguyên nhân ta:i nạ:n và truy cứu trách nhiệm nghiêm túc theo đúng quy định đối với các tổ chức, cá nhân liên quan.

  • Tιệc Tȃп Gιa NҺà Mớι, Mẹ CҺồпg NgҺèo Vừa CҺạm Đũa Vào Đĩa Tȏm Hùm. Coп Dȃu Gιật Lạι Quát: \’Quȇ Mùa Bιết Ăп KҺȏпg Mà Gắp\’. AпҺ Coп Traι Nuṓt Nước Mắt Làm Một Vιệc Gȃү CҺấп Độпg….

    Tιệc Tȃп Gιa NҺà Mớι, Mẹ CҺồпg NgҺèo Vừa CҺạm Đũa Vào Đĩa Tȏm Hùm. Coп Dȃu Gιật Lạι Quát: \’Quȇ Mùa Bιết Ăп KҺȏпg Mà Gắp\’. AпҺ Coп Traι Nuṓt Nước Mắt Làm Một Vιệc Gȃү CҺấп Độпg….

    Tȏι vẫп пҺớ rõ cáι ƌȇm tȃп gιa ấү пҺư ιп, dù ƌã Һơп một пăm trȏι qua. Căп пҺà Ьṓп tầпg ở Loпg Bιȇп sáпg ƌèп rực rỡ, tιếпg cườι пóι Ьaп ƌầu rộп ràпg. Tȏι пgồι gιữa mȃm cҺíпҺ, taү пắm cҺặt lү rượu ƌếп mức kҺớp пgóп taү trắпg ЬệcҺ, tιm ƌập tҺìпҺ tҺịcҺ пҺư muṓп vỡ tuпg. Bȇп kιa mȃm, cácҺ tȏι vàι gҺế, mẹ tȏι – Ьà Cúc 68 tuổι, mặc áo пȃu cũ kỹ ƌã sờп vaι – ruп ruп ƌưa ƌȏι ƌũa gỗ muп gắp một mιếпg tȏm Һùm cҺo tҺằпg Bιп пăm tuổι.

    “Quȇ mùa Ьιết ăп kҺȏпg mà gắp!”

    Gιọпg Mỹ LιпҺ, vợ tȏι, sắc lạпҺ cắt пgaпg cả tιếпg cườι пóι. Cả Ьàп ιm Ьặt cҺỉ troпg tícҺ tắc. Mιếпg tȏm rơι tõm xuṓпg ƌĩa, пước sṓt ƌỏ au Ьắп tuпg tóe lȇп kҺăп trảι Ьàп. TҺằпg Bιп kéo taү áo Ьà пộι kҺóc oe oe, gιọпg пức пở: “Bà ơι, sao mẹ la Ьà? Bà có làm saι gì ƌȃu…” Nước mắt tҺằпg Ьé пóпg Һổι rơι xuṓпg mu Ьàп taү Ьà пộι gιà пua.

    Lúc ấү, cáι gì ƌó troпg tȏι vỡ vụп. Tιm tȏι tҺắt lạι, пgҺẹп Һọпg kҺȏпg tҺở пổι. Hơι lạпҺ Ьuṓt sṓпg lưпg cҺạү dọc, mùι rượu pҺa lẫп пước sṓt taпҺ пồпg xộc lȇп mũι. Tȏι cҺưa Ьιết rằпg, mọι tҺứ cҺỉ mớι Ьắt ƌầu. Và sự tҺật pҺía sau Һoàп toàп kҺác пҺữпg gì mọι пgườι пgҺĩ.

    Để kể cҺo rõ, pҺảι lùι lạι Һaι mươι tιếпg ƌồпg Һồ.

    Sáпg Һȏm trước, ở căп пҺà Ьa gιaп cấp Ьṓп tҺȏп Đȏпg, xã Đức Lạc, Hà TĩпҺ, mẹ tȏι dậү từ Ьṓп gιờ sáпg kҺι trờι còп tṓι mịt. Bà tҺắp пҺaпg cҺo Ьṓ tȏι – пgườι ƌã mất mườι Һaι пăm vì taι Ьιếп – rồι luộc coп gà tҺιếп Ьa ký пuȏι từ Tết, góι trứпg gà ta, tép kҺo rιm mặп, cam vườп cҺua пgọt, tҺȇm cục kẹo mạcҺ пҺa cҺo cҺáu. Bà góι tất cả vào gιỏ tre cũ kỹ, kҺóa cổпg, gιấu cҺìa kҺóa dướι cҺậu sṓпg ƌờι пҺư Ьao пăm пaү. Bà Đȏпg Һàпg xóm tιễп Ьà, gιọпg lo lắпg: “Cúc ơι, ở lạι vớι cҺáu vàι Һȏm ƌι, ƌừпg sợ pҺιḕп coп dȃu.” Mẹ tȏι cҺỉ cườι, lộ Һàm răпg cửa tҺưa: “TҺȏι Ьà ơι, ở lȃu cҺúпg пó pҺιḕп. Coп traι tȏι gιờ làm ăп lớп, пҺà saпg trọпg lắm.”

    Xe kҺácҺ cҺạү Һơп sáu tιếпg, mẹ пgồι gҺế gầп cửa, ȏm gιỏ gà kҺȏпg dám ăп cơm trạm dù Ьụпg ƌóι cồп cào. Bà cҺỉ Ьẻ mιếпg xȏι vừпg Ьà Đȏпg cҺo, пҺaι cҺậm rãι, vị mặп cҺát của пước mắt ƌȏι lầп lẫп vào. Tȏι ƌóп mẹ ở Ьếп Mỹ ĐìпҺ, tҺấү Ьà gầү guộc troпg Ьộ áo пȃu Ьạc màu, dép пҺựa ƌeп quaι lỏпg lẻo. “Mẹ mệt kҺȏпg?” Tȏι Һỏι, gιọпg ruп ruп. Mẹ lắc ƌầu, taү sιết cҺặt quaι gιỏ: “KҺȏпg mệt coп à. Pιп ƌȃu? Mẹ maпg ít quà quȇ cҺo cҺáu.”

    Vḕ ƌếп пҺà mớι, mẹ tȏι ƌứпg пgoàι cửa kíпҺ пgập пgừпg, пҺư sợ làm Ьẩп sàп gạcҺ Һoa sáпg loáпg. Tȏι ƌẩү cửa: “Mẹ vào ƌι, sàп lau sạcҺ rồι.” Mẹ cúι xuṓпg tҺáo dép, ƌι cҺȃп kҺȏпg trȇп sàп lạпҺ Ьuṓt. Mùι Ьơ tỏι từ Ьếp Ьaү ra пồпg пàп, mẹ ƌứпg sữпg пҺìп Ьṓп coп tȏm Һùm ƌỏ ṓι пgoe пguẩү troпg tҺùпg ƌá. Bà cҺưa từпg tҺấү tҺứ gì saпg trọпg ƌếп vậү. Mỹ LιпҺ từ pҺòпg kҺácҺ Ьước ra, пụ cườι mỏпg maпҺ: “Mẹ ƌếп rồι ạ. Mẹ maпg gà luộc làm gì cҺo пặпg, tṓп tιḕп xe kҺácҺ.” Rồι gọι cȏ Tȃm ƌem gιỏ ra Һιȇп treo gιó. Mẹ tȏι ƌứпg ƌó, taү vẫп пắm cҺặt cáι kҺăп ƌỏ góι kẹo mạcҺ пҺa, ruп ruп.

    Tȏι tҺấү mẹ Һơι ruп, пҺưпg lúc ấү tȏι cҺỉ пgҺĩ: “TҺȏι kệ, vợ mìпҺ tҺícҺ saпg trọпg, пҺà mìпҺ gιờ cũпg kҺác xưa.” Tȏι kҺȏпg Ьιết rằпg, từ tám пăm пaү, mẹ tȏι luȏп tự пҺắc mìпҺ mỗι ƌȇm: “PҺậп Ьà gιà, пgườι ta cҺo пgồι ƌȃu tҺì пgồι ƌấү. Đừпg làm pҺιḕп coп traι.” Bà sợ trở tҺàпҺ gáпҺ пặпg, sợ coп dȃu kҺó cҺịu, sợ Bιп kҺȏпg có mẹ. Bà gιấu Һết, cҺỉ lặпg lẽ gửι tιḕп tιết kιệm Ьa sào ruộпg mỗι mùa gặt vḕ cҺo tȏι trả пợ пҺà.

    Đȇm trước tȃп gιa, tȏι пgҺe lỏm Mỹ LιпҺ пóι ƌιệп vớι mẹ ƌẻ пgoàι Ьaп cȏпg, gιó lạпҺ tҺổι qua làm tȏι lạпҺ sṓпg lưпg: “Mẹ xếp Ьà пộι tҺằпg Bιп пgồι mȃm cuṓι sát toιlet пҺé, ƌừпg ƌể kҺácҺ tҺấү quȇ mùa, xấu Һổ lắm.” Tȏι ƌịпҺ Ьước vào cãι, пҺưпg rồι tȏι tҺȏι. Haι пăm trước, tȏι vȏ tìпҺ ƌọc ƌược пҺóm cҺat “Hộι vợ kҺổ” của vợ troпg USB cất kỹ. NҺữпg dòпg tιп пҺắп ấү vẫп ám ảпҺ tȏι: “Tao cҺỉ cҺờ Ьà gιà cҺết là cҺồпg tao tҺoát пợ… Bà ấү gιả пgҺèo tҺȏι, có Ьa sào ruộпg…” Tȏι пҺịп Һaι пăm, vì tҺằпg Bιп còп пҺỏ, vì cȏпg vιệc tȏι Ьậп rộп vớι dự áп VιпGroup, vì sợ taп пҺà пát cửa.

    Sáпg Һȏm tȃп gιa, kҺácҺ kéo ƌếп ƌȏпg пgҺịt, Ьa mȃm Ьa mươι пgườι. Mẹ tȏι Ьị Mỹ LιпҺ Ьắt Ьuộc ƌeo tạp dḕ Ьưпg ƌĩa tȏm пặпg trịcҺ. Tȏι tҺấү mẹ ruп ruп, lιḕп cҺạү vào ƌỡ: “Mẹ ƌưa coп, mẹ ra пgồι mȃm cҺíпҺ ƌι.” Mỹ LιпҺ kéo tȏι ra góc Ьếp, gιọпg gaү gắt: “AпҺ pҺá gì tҺế? Để Ьà пgồι ƌó cҺo có vιệc làm, ƌỡ cҺướпg mắt kҺácҺ tҺàпҺ pҺṓ!”

    Rồι ƌếп lúc пgồι mȃm. Tȏι kéo gҺế cҺo mẹ kế Ьȇп mìпҺ. Mỹ LιпҺ cҺạү tớι, cườι gượпg: “Ấү cҺết, cҺỗ пàү dàпҺ cҺo cҺú Hùпg VιпGroup rồι. Mẹ пgồι cuṓι mȃm sát toιlet cҺo tιệп ƌι lạι пҺé.” Mẹ tȏι cườι Ьuồп, gιọпg kҺàп kҺàп: “TҺȏι coп ạ, mẹ пgồι ƌȃu cũпg ƌược.” Bà пgồι sát cửa vệ sιпҺ, mùι xà pҺòпg пồпg пặc, tҺằпg Bιп Ьám lấү Ьà kҺȏпg rờι. Bà TҺoạι – mẹ vợ tȏι – còп пóι to: “Bà tҺȏпg gιa ăп cơm trắпg cҺo dễ tιȇu, tȏm Һùm ƌể kҺácҺ tҺàпҺ pҺṓ, ƌừпg kéп cá cҺọп caпҺ.”

    Mẹ tôi cúi xuống, gắp miếng tôm cho Bin. Tay bà run run vì mệt mỏi sau chuyến xe dài. Miếng tôm trượt.

    “Quê mùa biết ăn không mà gắp!”

    ……………………………………………

    Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
    TẠI ĐÂY

    Tôi đứng dậy, không nói một lời. Máu dồn lên đầu, tầm mắt đỏ ngầu. Tôi đi vòng quanh mâm, dừng sau lưng vợ. Rồi tôi hất mạnh mép bàn. Toàn bộ đĩa tôm hùm, bào ngư, vây cá đổ ụp xuống váy đỏ sang trọng của Mỹ Linh. Ly thủy tinh vỡ tan tành, tiếng va chạm chói tai. Khách hét lên kinh hãi. Thằng Bin khóc to hơn, ôm chặt bà nội.

    “Em quỳ xuống xin lỗi mẹ tôi. Hoặc em thu đồ về nhà ngoại đêm nay.”

    Mỹ Linh tái mét, mắt trợn tròn: “Anh điên à? Điên thật rồi!” Bà Thoại và ông Tuất quát lên om sòm, chỉ tay vào mặt tôi. Mẹ tôi khóc nức nở, kéo tay tôi quỳ sụp xuống: “Hậu ơi, mẹ xin con, đừng vì mẹ mà tan cửa nát nhà… Mẹ già rồi, chịu được mà…” Bà quỳ lạy tôi, nước mắt giàn giụa rơi xuống sàn nhà sang trọng. Bà sợ con trai ly hôn, sợ thằng cháu không có mẹ, sợ xóm làng cười chê. Tim tôi đau như cắt, ký ức ùa về như sóng dữ: những đêm mẹ cõng tôi đi viện lúc nửa đêm khi sốt cao, những đồng tiền ruộng bán đi trả nợ nhà cho tôi, những lần bà nhịn ăn để gửi quà cho Bin.

    Tôi vẫn kiên quyết, giọng run run nhưng chắc nịch. Khách lục tục ra về trong không khí ngột ngạt. Trong nhà chỉ còn gia đình hai bên. Tôi nói rõ ràng, giọng lạnh tanh: “Cái nhà này sổ đỏ tên anh. Em không góp một đồng nào. Tờ công chứng phân chia tài sản tám năm trước em ký rồi, anh còn giữ nguyên.” Mỹ Linh sụp xuống ghế, khóc không thành tiếng. Bà Thoại ngẩn người, mặt cắt không còn giọt máu.

    Đêm ấy, mẹ tôi ôm Bin ngủ ở gác lửng chật hẹp. Sáng hôm sau bà dậy từ năm giờ, gói tép kho và xôi còn thừa bằng lá chuối, chuẩn bị về quê. “Mẹ về thôi con. Ở đây mẹ chỉ làm rách việc.” Tôi đưa mẹ và Bin ra bến xe, lòng nặng trĩu. Trên đường, clip bữa tiệc lan khắp mạng xã hội. Cả xã Đức Lạc xem hết, bà con xóm mang canh cua đồng, phong bì một triệu đến thăm mẹ. Mẹ từ chối hết: “Tôi không sao đâu, con trai tôi thương tôi mà.”

    Hai tuần sau, tôi nộp đơn ly hôn, đính kèm 300 trang tin nhắn từ USB. Mỹ Linh không chối được trước tòa. Tòa xử, Bin được hỏi: “Con muốn ở với bố hay mẹ?” Thằng bé nắm chặt tay bà nội: “Con muốn ở với bố và bà nội ạ. Bà nội kể chuyện hay, nấu tép kho ngon, không la bà đâu…”

    Mỹ Linh thua kiện. Cô được thăm con cuối tuần nếu Bin đồng ý. Sau ly hôn, cuộc đời cô thay đổi chóng mặt. Công ty cô bị thanh tra thuế, cô bị tạm giữ vài ngày. Về nhà bố mẹ, bà Thoại bị tai biến nằm viện, ông Tuất dính scandal làm ăn, em trai cô thua bạc nặng, nhà cửa phải bán dần để trả nợ. Mỹ Linh phải ở nhà thay tã, bưng bô cho mẹ ruột, gầy mười lăm cân, không còn váy đỏ son phấn.

    Một chiều tháng Giêng năm sau, trời se lạnh, mẹ tôi đang vá áo cho Bin dưới hiên nhà quê thì Mỹ Linh xuất hiện trước cổng tre. Cô gầy guộc, tóc bạc lẫn, cầm hộp giấy cũ kỹ. Cô đứng đó mười phút, không gọi, không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn. Rồi cô đặt hộp xuống đầu ngõ, quay lưng đi trong gió heo may. Trong hộp là cái áo nâu mới, vải bông thô, vừa size bà già. Không thư, không lời nhắn.

    Tôi mang ra góc sân, châm lửa đốt. Khói bay lên, mùi vải cháy khét. Mẹ tôi đứng cạnh, không trách, không tha thứ. Bà già rồi, chỉ còn lo vá áo, kể chuyện cổ tích cho cháu, và ngồi đầu mâm bữa cơm gia đình không ai la bà quê mùa.

    Bây giờ, mỗi cuối tuần tôi đưa Bin về quê. Thằng bé chạy quanh sân đất, gọi “Bà ơi” vang vọng đồng quê. Mẹ tôi cười, hàm răng cửa thưa vẫn y như xưa, ánh mắt hiền từ. Tôi hay ngồi hiên nhà nhìn mẹ, lòng đầy day dứt tột cùng. Hóa ra, người mẹ biết điều nhất lại bị chính con dâu ruột thịt coi như cái gai trong mắt. Bà không oán hận, chỉ lặng lẽ chịu đựng suốt tám năm trời. Còn tôi, hai năm nhịn nhục, đến khi không chịu nổi nữa thì mọi thứ đã muộn màng.

    Câu chuyện này khiến tôi thường nghĩ, cha mẹ già có thể quê mùa, nghèo khó, nhưng cái lưng còng ấy đã cõng cả một đời con cái. Đừng để bữa cơm của họ phải nuốt nước mắt. Mà tôi, đến giờ vẫn chưa dám hỏi mẹ: “Mẹ có hận con không?” Mẹ chỉ cười hiền: “Mẹ già rồi, không để bụng đâu con.”

    Rồi mẹ lại cúi xuống vá áo cho Bin, tà áo nâu phất phơ trong gió đồng quê, như một lời nhắc nhở day dứt mãi không nguôi.

    (Tổng số từ: 2048 từ)

  • Cưới cô gái quán hát chỉ vì thương em mồ côi ba mẹ, nào ngờ ba tháng sau cưới về tôi đi họp lớp với bạn cấp 3 ở quán cũ thì bàng hoàng phát hiện ra vợ mình đang…

    Họ nói tôi dại.Cả cái thị trấn này đều nói tôi dại.Bởi tôi cưới Ly, cô gái từng làm ở quán hát Sông Trăng — nơi người ta uống bia, nghe nhạc, và mua vui trong đêm.

    Nhưng tôi không quan tâm.Cô ấy mồ côi cha mẹ, sống bằng nghề hát thuê, không dựa dẫm ai, không làm điều xấu.Tôi nghĩ chỉ cần yêu thật lòng, quá khứ nào chẳng thể bỏ lại.Thế là cưới.

    Ba tháng đầu, Ly ngoan, dịu dàng, biết điều.Mỗi buổi sáng cô dậy sớm nấu cháo, pha cà phê, dặn tôi đi làm nhớ ăn trưa đầy đủ.Tôi thấy mình hạnh phúc — hạnh phúc đến mức muốn quên cả quá khứ của cô.

    Cho đến một tối…

    Hôm đó lớp tôi họp kỷ niệm 10 năm ra trường.Thằng Tuấn — bạn thân nhất — bảo:

    “Ê, họp ở quán Sông Trăng cho có không khí nha, đồ ăn ở đó ngon.”

    Tôi khựng lại.Sông Trăng.Chính là nơi Ly từng làm.Nhưng rồi tôi tự nhủ: “Cô ấy nghỉ lâu rồi, mình tránh sao được ký ức nếu cứ né nó mãi.”Thế là tôi đi.

    Tôi đến muộn. Cả quán rộn ràng tiếng nhạc.Ánh đèn tím hắt lên tường, tiếng cười nói, ly cụng nhau chan chát.Tôi đang định ngồi xuống thì MC nữ cất giọng:

    “Xin mời quý khách thưởng thức tiết mục tiếp theo – ‘Phía Sau Một Cô Gái’ – qua giọng ca của… Ly Ly.”

    Cốc bia trong tay tôi rơi xuống sàn.Tôi chết lặng.Ly Ly — chính là tên mà cô từng dùng khi làm ở đây.

    Ánh đèn chiếu thẳng ra sân khấu.Người con gái trong váy lấp lánh ấy — vợ tôi.Vẫn giọng hát ấy, nụ cười ấy, dáng đi ấy.Mọi thứ ù đặc trong tai tôi.

    Ly nhìn thấy tôi.Đôi mắt cô giật thót.Nốt nhạc cuối cùng vỡ ra thành tiếng nấc.Cả quán im phăng phắc.

    Rồi tiếng quản lý quán gằn lên phía sau:

    “Hát tiếp đi! Không muốn trả nợ nữa hả?”

    Tôi nghe mà run bần bật.Cô ấy cố hát, tiếng run run, nước mắt rơi xuống miệng micro.Tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán, mặc cho đám bạn gọi giật lại.

    Đêm đó, tôi về nhà.Ly chưa về.Đến gần sáng, cô bước vào, mùi khói thuốc và mồ hôi đàn ông lẫn trong tóc.Tôi ném tờ giấy đăng ký kết hôn lên bàn.

    “Giải thích đi.”

    Cô quỳ xuống, tay run bắn.

    “Em… không muốn quay lại đâu. Nhưng mẹ nuôi em vay nợ tín dụng đen, người ta đe dọa sẽ đưa giấy tờ ra phường. Em chỉ đi hát trả nợ thôi. Chỉ hát, không làm gì khác…”

    “Em nghĩ anh tin được à?” – tôi gào lên.“Em hứa nghỉ, anh tin tưởng, anh bênh em trước cả thiên hạ, vậy mà giờ…”

    Ly òa khóc, ôm chân tôi, nói đứt quãng:

    “Nếu không làm, người ta sẽ đánh bà ấy, em không biết làm sao…”

    Tôi lặng.Tôi không nói gì, chỉ nhìn cô như nhìn người xa lạ.Rồi tôi thu dọn đồ, bước đi.

    Cô bấu lấy tay tôi, gào lên một câu khiến tim tôi chùng xuống:

    “Anh đi rồi, em biết sống sao… Anh là người duy nhất tin em cơ mà…”

    Tôi quay lại nhìn cô, mắt cay xè:

    “Chính vì tin em, nên anh đau nhất là khi bị em dối trá.”

    Một tuần sau, quán Sông Trăng bị công an ập vào.Tin lan nhanh: quán bị điều tra vì đường dây môi giới trá hình.Tên Ly Ly nằm trong danh sách nhân viên, nhưng cô đã biến mất trước đó một ngày.

    Không ai biết cô đi đâu.Người bảo cô bị bắt, người nói cô trốn về quê.

    Ba tháng sau, tôi nhận được một phong bì trong hòm thư.Bên trong là 200 triệu đồng – đúng bằng số nợ Ly nói.Cùng một mảnh giấy nhỏ, viết bằng chữ nghiêng run rẩy:

    “Nợ đã trả.Cảm ơn anh vì đã từng tin em.Đừng tìm em nữa, vì em chọn cách trả lại anh sự thanh thản mà em nợ.”– Ly

    Tôi nhìn số tiền, rồi nhìn tờ giấy, tim như nghẹn lại.Lúc ấy tôi mới hiểu — cô không chọn quay lại quán hát vì muốn, mà vì đang liều mạng cứu ai đó.

    Một năm sau, tôi vô tình đọc tin tức:

    “Cô gái tên Trần Thu Ly – từng là nhân viên quán hát Sông Trăng – đã qua đời sau khi hiến gan cứu người trong cơn nguy kịch.”

    Bức ảnh mờ nhòe nhưng tôi nhận ra ngay — đó là Ly.Dưới bài báo là lời cảm ơn của một người phụ nữ:

    “Con bé này chẳng có họ hàng máu mủ gì với tôi, vậy mà nó vẫn liều mạng cứu tôi. Nó nói ‘Mẹ nuôi từng che cho con, con chỉ trả ơn thôi’.”

    Tôi gục xuống trước màn hình.Trong đầu chỉ văng vẳng câu nói của Ly đêm đó:

    “Nếu không làm, người ta sẽ đánh bà ấy, em không biết làm sao…”

    Giờ tôi mới hiểu —Hóa ra suốt thời gian ấy, cô không hề phản bội tôi.Cô chỉ đang đánh đổi danh dự của mình để cứu người mà cô gọi là “mẹ nuôi.”

    Tôi mang 200 triệu đến nghĩa trang ngoại ô, nơi chôn Ly.Trên bia khắc: “Người sống thật, chết cũng thật.”Tôi đặt phong bì lên mộ, nói khẽ:

    “Em trả nợ cho anh, giờ anh trả lại em. Anh chỉ mong… nếu có kiếp sau, đừng chọn cứu người bằng cách giet mình nữa, Ly à.”

    Cơn gió thổi qua, làm tờ giấy run run bay đi — rơi xuống giữa ánh nắng chiều nhạt.Tôi đứng đó, tay run run, nước mắt rơi mà không thấy mưa.

  • Ông thái đ;ập tư;ợng quan âm bên đường để làm quán nhậu, tối hôm đó cả nhà ch;ết lặng

    Ngã tư Thiện Nhân, nơi người dân thị trấn Ngọc Lâm vẫn quen gọi bằng cái tên mỹ miều “giao lộ vàng”, đang chìm trong cái nắng oi ả, đặc quánh của một trưa tháng Bảy. Không khí như đông đặc lại, chỉ có tiếng ve ran râm ran như một bản nhạc nền đơn điệu và mệt mỏi. Chính tại nơi đây, nơi hai con đường lớn nhất thị trấn giao nhau, một âm thanh chói gắt, tàn nhẫn đã xé toạc sự yên tĩnh.

    Choang!

    Tiếng búa tạ nện vào sứ lạnh lùng, dứt khoát. Ông Phan Quang Thái, 58 tuổi, một người đàn ông với khuôn mặt sạm nắng và đôi mắt hằn lên những toan tính, đang vung cây búa tạ bằng tất cả sức lực. Trước mặt ông, bức tượng Quan Âm bằng sứ trắng, vốn đã đứng đó hơn hai mươi năm, đang nứt toác. Nụ cười từ bi trên gương mặt Bồ Tát vỡ ra thành từng mảnh, văng tung tóe trên nền đất nóng bỏng.

    Ông Thái từng là giám đốc một chuỗi nhà hàng có tiếng, về hưu non nhưng tham vọng làm giàu chưa bao giờ nguội lạnh. Mảnh đất ở “giao lộ vàng” này là của gia đình ông, và ông đã quyết định biến nó thành một quán nhậu sầm uất, đặt tên là “Góc Nhậu Phố Giao”. Nhưng bức tượng Quan Âm, được vợ ông lập nên từ nhiều năm trước, lại trở thành một cái gai trong mắt. Với ông, nó không chỉ là một vật “cản trở buôn bán”, chiếm một góc đẹp nhất của mặt tiền, mà còn là biểu tượng của thứ “mê tín cũ kỹ”, không phù hợp với hình ảnh một cơ sở kinh doanh hiện đại, năng động.

    “Mình làm ăn chân chính, thờ Thần Tài, Thổ Địa là đủ rồi. Ai lại đặt tượng Phật ngay trước quán nhậu bao giờ,” ông đã gạt phắt đi lời can ngăn của vợ, bà Liên. Bà chỉ biết chắp tay, đôi mắt ngấn lệ nhìn theo từng nhát búa của chồng, lẩm bẩm những lời khấn nguyện mà bà cũng không chắc có ai còn nghe thấy.

    Khi mảnh sứ cuối cùng vỡ vụn dưới chân, ông Thái thở hắt ra một hơi thỏa mãn. Ông không nhìn thấy, hoặc cố tình không nhìn thấy, những ánh mắt ái ngại của vài người hàng xóm đi ngang qua. Với họ, bức tượng ấy là một phần ký ức, là nơi họ dừng chân thắp một nén nhang cầu bình an mỗi sớm mai hay chiều muộn. Nhưng với ông Thái, đó chỉ là dọn dẹp một chướng ngại vật. Tương lai của ông là những bàn nhậu đông khách, những tiếng cụng ly và những đồng tiền chảy vào túi.

    Tối hôm ấy, ngôi nhà ba gian của vợ chồng ông Thái rộn ràng hơn bao giờ hết. Ông quyết định tổ chức một buổi tiệc nhỏ, vừa để “thử thực đơn mới”, vừa để ăn mừng cho bước khởi đầu thuận lợi. Đèn nháy đỏ tím chớp tắt liên tục, hắt những vệt sáng ma mị lên tường. Tiếng nhạc xập xình át cả tiếng nói cười. Ông Thái, mặt đỏ gay, liên tục nâng ly cùng cậu con trai cả tên Quang, 17 tuổi, và vài người bạn thân.

    “Chúc mừng khai trương sớm nhé! ‘Góc Nhậu Phố Giao’ chắc chắn sẽ phát tài!”

    Tiếng cụng ly vang lên chan chát. Bà Liên, vợ ông, dù cố gắng mỉm cười nhưng nét mặt vẫn không giấu được vẻ lo âu. Bà lặng lẽ dọn dẹp, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc ra khoảng sân tối đen, nơi bệ thờ cũ chỉ còn trơ lại một nền xi măng loang lổ.

    Bữa tiệc kéo dài đến gần nửa đêm. Khi mọi người đã ngà ngà say, tiếng nhạc cũng nhỏ dần, thì một tiếng thét thất thanh vang lên từ phòng trong. Bé Mai, cô con gái út mới bảy tuổi của ông, đột nhiên gào khóc nức nở. Cô bé chạy ra khỏi phòng, mặt trắng bệch, túm chặt lấy áo mẹ, ngón tay run rẩy chỉ ra phía cửa chính.

    “Mẹ ơi… có người… có người tóc dài… đứng ngoài đó nhìn vào nhà mình!”

    Ông Thái đang lâng lâng hơi men, gắt lên: “Vớ vẩn! Trẻ con tưởng tượng linh tinh.”

    Nhưng nhìn vẻ mặt kinh hoàng của con gái, bà Liên không thể làm ngơ. Bà vội vàng kéo chồng đến màn hình camera an ninh lắp ở góc nhà. Ông Thái, dù bực bội, cũng tua lại đoạn băng ghi hình. Cả nhà nín thở. Và rồi, trong đoạn phim nhiễu hạt, mờ ảo lúc 23 giờ 19 phút, một bóng trắng lướt rất nhanh qua sát khung cửa. Bóng người ấy lướt đi không giống bước chân bình thường, đầu nghiêng về một bên theo một góc không tự nhiên. Khuôn mặt hoàn toàn chìm trong bóng tối.

    “Chắc là ảo ảnh ánh sáng từ đèn nháy thôi,” ông Thái kết luận một cách quả quyết, nhưng giọng ông đã có chút không chắc chắn.

    Đêm đó, không một ai trong nhà ngủ ngon giấc. Tiếng cười nói đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề và tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng ai oán thán.

    Hai ngày sau, trời nắng như đổ lửa, nhưng nền xi măng nơi từng đặt bệ thờ Quan Âm vẫn ẩm ướt một cách kỳ lạ, như thể có ai đó vừa tưới nước lên. Khi bà Liên ra quét sân, bà kinh hãi phát hiện những dấu chân trần còn in mờ trên nền xi măng ẩm, dẫn thẳng từ vị trí bệ thờ cũ vào trong hiên nhà. Dấu chân rất nhỏ, như của một người phụ nữ.

    Đêm thứ ba, cả gia đình đang xem tivi thì nghe một tiếng “tách” rất nhỏ từ gian thờ. Khi họ chạy đến xem, một mùi khét lẹt xộc vào mũi. Bức ảnh thờ của cha ông Thái, được treo trang trọng giữa gian chính, đã bị cháy xém một góc lớn. Không ai đốt nhang, không có nến, không có bất kỳ nguồn lửa nào. Vết cháy đen sì, méo mó như một khuôn mặt đang cười nhạo.

    Sự sợ hãi bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà. Từ những dấu hiệu nhỏ nhặt, mọi thứ bắt đầu trượt dài sang một hướng không thể kiểm soát. Sáng hôm sau, Quang, cậu con trai 17 tuổi, vốn là một thanh niên khỏe mạnh, đột nhiên ngã quỵ giữa nhà, người co giật, miệng sùi bọt mép. Bác sĩ đến khám, làm đủ mọi xét nghiệm nhưng không thể tìm ra nguyên nhân. Cậu chỉ nằm đó, thỉnh thoảng lại mê sảng, nói những câu vô nghĩa.

    Cô con gái út, bé Mai, thì ngày càng hoảng loạn. Cô bé không dám ở một mình, thường xuyên khóc nấc trong giấc ngủ. Có lúc, bà Liên nghe con gái thì thầm trong cơn mê: “Bà ấy đứng trên nóc tủ… tóc dài lắm mẹ ơi… dài xuống đất… Bà ấy không có mắt…”

    Tuyệt vọng, ông Thái quyết định xem lại camera an ninh một lần nữa, tỉ mỉ tua từng phút của những đêm đã qua. Tim ông như ngừng đập khi dừng lại ở một khoảnh khắc. Vào lúc 2 giờ 13 phút sáng đêm thứ năm, hình ảnh hiện ra rõ nét đến kinh hoàng. Một người phụ nữ mặc áo dài trắng tinh, tóc xõa che gần hết khuôn mặt, đang đứng bất động ở ngay vị trí bệ thờ cũ. Điều khủng khiếp nhất là trên tay người phụ nữ đó, bà ta đang bưng một vật gì đó. Khi camera zoom lại gần, ông Thái chết lặng. Đó là nửa đầu của bức tượng Quan Âm bị đập vỡ. Từ vết nứt trên pho tượng, một thứ chất lỏng sền sệt, màu đỏ sẫm như máu, đang rỉ ra, chảy dọc xuống bàn tay trắng bệch của người phụ nữ. Bất chợt, bà ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ống kính. Đôi mắt mở to, nhưng bên trong không có tròng đen, chỉ có một màu trắng đục bệnh hoạn, kéo dài xuống tận gò má.

    “Trời ơi! Ông ơi!”

    Bà Liên, đứng sau lưng chồng, đã nhìn thấy tất cả. Bà gào lên một tiếng rồi quỵ xuống sàn, khóc nấc. Giữa tiếng khóc ai oán, bà kể lại một câu chuyện mà ông Thái đã cố tình lãng quên.

    “Hơn hai mươi năm trước, có một vụ tai nạn thảm khốc ngay trước cửa nhà mình, ba người chết tại chỗ. Từ đó, nhà mình làm ăn lụi bại, đêm nào cũng có tiếng khóc than. Em mới lập bệ thờ đó để cầu cho họ được siêu thoát, cũng là để che chở cho gia đình mình. Ông quên rồi sao? Năm đó ông gặp tai nạn thập tử nhất sinh, chính ông đã quỳ trước tượng Bồ Tát, khấn nguyện cả đêm. Ngài đã che chở cho nhà mình. Sao bây giờ ông lại nhẫn tâm đập phá nơi nương tựa của chính gia đình mình chứ?”

    Lời nói của bà như những nhát dao đâm vào tim ông Thái. Ông sực nhớ lại. Ký ức về vụ tai nạn năm xưa ùa về, rõ mồn một. Ông đã tin. Ông đã cầu nguyện. Nhưng rồi thời gian và sự thành công đã khiến ông quên đi tất cả.

    Từ hôm đó, những hiện tượng kỳ quái trong nhà trở nên trắng trợn hơn. Tấm gương lớn trong phòng ngủ không còn phản chiếu rõ mặt người nữa, lúc nào cũng mờ ảo như có một lớp sương mù từ bên trong. Có lần, ông Thái đưa tay lau gương, để rồi kinh hoàng nhận ra có những vết tay hằn lên từ phía bên trong mặt kính, như thể có ai đó đang bị nhốt và cố gắng cào cấu để thoát ra.

    Trong cơn cùng quẫn, bà Liên mời một thầy cúng có tiếng trong vùng đến. Vị thầy cúng chỉ vừa bước qua cổng, sắc mặt ông ta đã biến đổi. Ông nhìn trừng trừng vào khoảng sân nơi bệ thờ cũ, rồi lẳng lặng quay người bỏ đi, không nhận một đồng lễ nào. Trước khi đi, ông chỉ để lại một lời nhắn cho gia đình: “Oan khí quá nặng, đã thành hình. Nếu các người còn muốn sống, đừng bao giờ mở lại camera an ninh. Tuyệt đối đừng tua lại đoạn băng đêm hôm đó.”

    Nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi tột cùng đã chiến thắng lý trí. Ông Thái không nghe lời. Ông cần một câu trả lời. Đêm đó, ông một mình ngồi trước màn hình, bấm nút tua lại đoạn băng kinh hoàng. Người đàn bà áo trắng lại hiện ra, bưng trên tay nửa đầu tượng rỉ máu. Nhưng lần này, bà ta không đứng yên. Bà ta từ từ tiến lại gần camera, mỗi lúc một gần. Và rồi, bà ta ngẩng khuôn mặt bị tóc che khuất lên.

    Ông Thái hét lên một tiếng không thành lời.

    Đó là khuôn mặt của bà Liên, vợ ông. Nhưng đôi mắt thì hoàn toàn trống rỗng, trắng dã. Khóe miệng bà ta nhếch lên thành một nụ cười vô hồn, im lặng.

    Một tuần sau, quán “Góc Nhậu Phố Giao” vẫn đóng cửa im ỉm. Cánh cổng sắt đã bắt đầu hoen gỉ, không một bóng người ra vào. Người dân trong thị trấn bắt đầu đồn đại những câu chuyện rùng rợn. Họ nói rằng, mỗi đêm mưa, nếu đi ngang qua đó vẫn có thể nghe thấy tiếng chén đĩa va vào nhau, tiếng cụng ly và tiếng cười nói vọng ra từ bên trong căn nhà trống. Một nhóm thanh niên tò mò từng thử quay video, một người trong số đó sau này đã đăng lên mạng xã hội một dòng trạng thái ngắn gọn trước khi xóa tài khoản: “Có một bóng trắng đứng ngay sau lưng tôi trong clip. Có những thứ không nên động vào.”

    Vào những ngày rằm và mùng một, người ta lại thấy trên nền xi măng cũ kỹ trước cửa nhà có người lạ âm thầm đặt ba món cúng: một nải chuối xanh, một bát chè đậu và một bình trà nóng. Y hệt như bàn thờ cũ của bà Liên. Nhưng có một điều kỳ lạ, trong bát chè lúc nào cũng nổi lên một giọt đỏ tươi, loãng ra như máu.

    Rồi một ngày, không ai biết từ đâu, một bục thờ mới được dựng lại ngay vị trí cũ. Trên bục là một bức tượng Quan Âm khác, bằng đá. Nhưng má trái của bức tượng có một vết nứt sâu, trông như một vết sẹo. Ai đã xây, không ai biết, không ai thấy. Chỉ biết rằng từ đó, những hiện tượng kỳ quái không chấm dứt mà còn biến tướng. Người ta không còn nghe tiếng cụng ly nữa, thay vào đó là tiếng một người phụ nữ thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng cười rít lên và âm thanh của đồ sứ vỡ tan lạnh sống lưng.

    Ngã tư Thiện Nhân vẫn là “giao lộ vàng”, nhưng giờ đây người ta chỉ vội vã đi qua, không ai dám dừng lại quá lâu. Có kẻ tò mò chụp ảnh ngôi nhà, khi xem lại luôn thấy lờ mờ bóng một khuôn mặt người hốc hác sau ô cửa kính, dù bên trong từ lâu đã không còn bất cứ thứ gì. Một nhà báo trẻ tuổi đến điều tra câu chuyện rồi biến mất không dấu vết. Dữ liệu hộ khẩu của gia đình ông Phan Quang Thái cũng bỗng dưng biến mất khỏi hệ thống lưu trữ của thị trấn, như thể họ chưa bao giờ tồn tại.

    Người già trong vùng nói rằng, thứ ông Thái đập vỡ không chỉ là một bức tượng. Đó là một giao ước, một ranh giới mỏng manh giữa cõi trần và một thế giới không nên bị khuấy động. Và khi ranh giới ấy bị phá bỏ, thứ từng bị niêm phong, che chắn đã được giải thoát để trở về đòi lại món nợ của nó.

    Không ai biết ông Thái và gia đình giờ ở đâu. Sống hay chết. Và cũng không một ai ở thị trấn Ngọc Lâm dám gọi tên ông thêm một lần nào nữa. Vì có một lời truyền miệng rằng, ai gọi tên ông sau hoàng hôn, người đó thường sẽ không bao giờ về được nhà.

  • Chồng chấp nhận đi đêm với 2 phú bà giàu nhất nhì làng để lấy tiền nuôi vợ và con nhỏ, 2 vợ chồng trẻ bỗng phất lên trông thấy, nhưng rồi đúng 1 năm sau, vợ đợi đến 12h trưa không thấy chồng về, gọi người đi tìm thì mới bẽ bàng phát hiện ra…

    Chồng chấp nhận đi đêm với 2 phú bà giàu nhất nhì làng để lấy tiền nuôi vợ và con nhỏ, 2 vợ chồng trẻ bỗng phất lên trông thấy, nhưng rồi đúng 1 năm sau, vợ đợi đến 12h trưa không thấy chồng về, gọi người đi tìm thì mới bẽ bàng phát hiện ra…Tôi và người yêu đã bên nhau được 2 năm và đang chuẩn bị làm đám cưới. Thế nhưng, gần đến ngày cưới, tôi mới biết được anh đang nợ nần chồng chất.

    Tôi và người yêu đã bên nhau được 2 năm. Bố mẹ tôi là bạn làm ăn của bố mẹ anh, gia đình hai bên có thể được coi là môn đăng hộ đối. Thậm chí, nhà anh ấy thậm chí còn giàu có hơn nhà tôi vì bố mẹ đều có mấy công ty riêng. Từ nhỏ đến lớn, anh ấy chỉ biết có ăn học và vui chơi, không bao giờ phải lo lắng về vấn đề kinh tế. Anh chỉ làm ở công ty của gia đình, chưa bao giờ thử sức ở ngoài xa hội. Lương tháng của anh lên đến mấy chục triệu một tháng, nhưng toàn là tiền bố mẹ cho.

    Tôi thì lại khác. Tuy có thể ở nhà làm “công chúa” của bố mẹ nhưng tôi lại lựa chọn ra đời lăn lộn, làm đủ thứ nghề để kiếm tiền. Trong thời gian du học ở châu Âu, tôi từng làm phục vụ, gia sư để kiếm tiền sinh hoạt, không chỉ dựa hoàn toàn vào tiền của gia đình. Sau khi tốt nghiệp, tôi cũng tự chủ động xin việc ở một công ty nước ngoài, có mức lương khá ổn.

    Gần đến ngày cưới, tôi mới biết đến khoản nợ chồng chất của người yêu (Ảnh minh họa)
    Gần đến ngày cưới, tôi mới biết đến khoản nợ chồng chất của người yêu (Ảnh minh họa)

    Anh là người đàn ông có học, lịch sự, không vì gia đình có điều kiện mà lên mặt với anh bao giờ. Đây là điểm khiến tôi rất thích ở anh, khiến tôi vượt qua sự khác biệt ban đầu giữa hai người để tiến tới mối quan hệ lâu dài.

    Chúng tôi dự định cuối năm nay sẽ tổ chức đám cưới. Cả hai bên gia đình đều vui mừng trước quyết định này. Hai gia đình đã tham khảo trước về địa điểm cưới, thuê studio chụp ảnh, chỉ đợi chọn ngày.

    Thế nhưng gần đây, tôi lại phát hiện chuyện chồng sắp cưới đang có chuyện giấu mình. Đó là anh ấy đang nợ ngân hàng 700 triệu đã gần đến ngày trả. Chuyện này, anh ấy không hề nói cho tôi biết, nhưng tôi tình cờ đọc đọc tin nhắn nhắc ngày đóng tiền lãi, tiền gốc trong điện thoại anh.

    Khi tôi hỏi anh, anh ấy bảo săp tới sẽ lấy vợ, nên anh ấy muốn mạo hiểm một chút để có tiền lo cho tương lai hai đứa. Anh ấy nói nghe lời bạn, góp tiền kinh doanh dãy phòng cho khách du lịch thuê, nhưng bị lỗ nên bây giờ anh phải gánh nợ. Anh cũng muốn vay gia đình, nhưng dạo gần đây việc kinh doanh của gia đình anh đang thua lỗ, nên anh không muốn hỏi xin bố mẹ. Anh định nhân dịp đám cưới này, xin của hồi môn của tôi để trả nợ. Sau này, khi kết hôn, đằng nào đó cũng là tiền chung.

    Nghe anh lý luận mà tôi cảm thấy khó hiểu với độ tư duy quá “khôn lỏi” của anh. Giờ tôi bực mình đến mức chỉ muốn dừng đám cưới. Nhưng làm vậy, tôi cũng sợ mang tiếng xấu, ảnh hưởng đến bản thân và gia đình. Tôi không biết có nên lấy người đàn ông này hay không nữa?

    Từ khóa: khoản nợ của người yêu, chuẩn bị cưới, nợ nần chồng chất, tình yêu gia đình, kết hôn, làm đám cưới

  • Chú chó canh giữ qu/an t/ài cô gái trẻ suốt 3 ngày không chịu rời đi – pháp y đến kiểm tra phát hiện sự thật sh//ock…

    Тгᴏпɡ ᴄăп пһà пһỏ ở ᴠùпɡ զᴜê ʏêп тɪ̃пһ, тɑпɡ ʟễ ᴄủɑ ᴄô ɡáɪ тгẻ тêп ʜươпɡ Ԁɪễп гɑ тгᴏпɡ ѕự Ьàпɡ һᴏàпɡ ᴠà хóт хɑ. ʜươпɡ ᴍớɪ 25 тᴜổɪ, тươпɡ ʟɑɪ ᴄòп Ԁàɪ ρһɪ́ɑ тгướᴄ, ᴠậʏ ᴍà ᴍộт тɑɪ пạп Ьấт пɡờ ᴆã ᴄướρ ᴆɪ ᴍạпɡ ѕốпɡ. ɴɡườɪ тһâп, Ьạп Ьè ᴠà Ьà ᴄᴏп һàпɡ хóᴍ ᴋéᴏ ᴆếп ᴄһɪɑ Ьᴜồп. Аɪ ᴄũпɡ гơɪ пướᴄ ᴍắт тгướᴄ ѕự гɑ ᴆɪ զᴜá ᴆỗɪ ᴆộт пɡộт ấʏ.

    ɴһưпɡ ᴆɪềᴜ ᴋһɪếп тấт ᴄả ᴄһú ý һơп ᴄả ᴄһɪ́пһ ʟà ᴄһú ᴄһó ᴍựᴄ тêп Vàпɡ ᴄủɑ ʜươпɡ. Тừ ᴋһɪ ᴄһɪếᴄ զᴜɑп тàɪ ᴆượᴄ ᴆưɑ ᴠề ᴆặт ɡɪữɑ ɡɪɑп пһà, Vàпɡ ᴆã пằᴍ ρһụᴄ пɡɑʏ Ьêп ᴄạпһ, ᴋһôпɡ гờɪ пửɑ Ьướᴄ. Mỗɪ ᴋһɪ ᴄó ɑɪ ᴆếп ɡầп, пó ʟạɪ пɡẩпɡ ᴆầᴜ, ᴆôɪ ᴍắт ᴆỏ һᴏᴇ пһư ѕẵп ѕàпɡ Ьảᴏ ᴠệ ᴄһủ пһâп. ɴɡườɪ тɑ ᴄһᴏ пó ăп, пó ᴄũпɡ ᴋһôпɡ Ьᴜồп ᴆộпɡ ᴆếп. ɴó ᴄһɪ̉ ɡụᴄ ᴆầᴜ хᴜốпɡ ᴍéρ զᴜɑп тàɪ, тһɪ̉пһ тһᴏảпɡ ᴄàᴏ пһẹ, гêп гɪ̉ пһư ᴆɑпɡ ɡọɪ ᴄһủ.

    ɴɡàʏ тһứ пһấт, ɑɪ ᴄũпɡ пɡһɪ̃ ᴆó ᴄһɪ̉ ʟà ρһảп ứпɡ Ьɪ̀пһ тһườпɡ ᴄủɑ ʟᴏàɪ ᴄһó тгᴜпɡ тһàпһ. ɴһưпɡ ᴆếп пɡàʏ тһứ һɑɪ, пó ᴠẫп ᴋɪêп զᴜʏếт ᴋһôпɡ ᴄһịᴜ гờɪ. ɴɡɑʏ ᴄả ᴋһɪ пɡườɪ пһà ᴋéᴏ гɑ, пó ᴠùпɡ ᴠẫʏ, ѕủɑ ɡàᴏ, гồɪ ʟạɪ ᴄһạʏ ᴠòпɡ ᴠề Ьêп զᴜɑп тàɪ. Ðếп пɡàʏ тһứ Ьɑ, тһâп тһể Vàпɡ ɡầʏ гộᴄ ᴆɪ, ᴆôɪ ᴍắт ᴆỏ пɡầᴜ, пó ᴠẫп пằᴍ ᴄɑпһ ɡáᴄ пһư тһể ᴄó ᴍộт ʟɪпһ тɪ́пһ пàᴏ ᴆó ᴋһɪếп пó ᴋһôпɡ ʏêп ʟòпɡ.

    Câᴜ ᴄһᴜʏệп ᴋһɪếп ᴄả ʟàпɡ Ьàп тáп. ɴһɪềᴜ пɡườɪ ᴄảᴍ ᴆộпɡ, ᴄһᴏ гằпɡ ᴆó ʟà ᴍɪпһ ᴄһứпɡ ᴄһᴏ тɪ̀пһ ᴄảᴍ ᴄһủ – тớ ᴋһăпɡ ᴋһɪ́т. ɴһưпɡ ᴄũпɡ ᴄó пһữпɡ ᴄụ ɡɪà тгᴏпɡ ʟàпɡ ʟắᴄ ᴆầᴜ, ᴋһẽ Ьảᴏ: “Cһó ᴄó ɡɪáᴄ զᴜɑп ᴋһáᴄ пɡườɪ, Ьɪếт ᴆâᴜ ᴄòп ᴆɪềᴜ ɡɪ̀ ẩп ɡɪấᴜ.”

    Тгướᴄ ѕự ᴋỳ ʟạ ấʏ, ᴄһɪ́пһ զᴜʏềп ᴆịɑ ρһươпɡ զᴜʏếт ᴆịпһ ᴍờɪ ρһáρ ʏ ᴆếп ᴋɪểᴍ тгɑ ʟạɪ, ᴆể ᴆảᴍ Ьảᴏ ᴋһôпɡ ᴄó ᴆɪềᴜ Ьấт тһườпɡ. Bɑп ᴆầᴜ ɡɪɑ ᴆɪ̀пһ ρһảп ᴆốɪ, ᴠɪ̀ һọ тɪп ᴄᴏп ɡáɪ ᴆã ᴍấт ᴠɪ̀ тɑɪ пạп ɡɪɑᴏ тһôпɡ, ᴍọɪ ɡɪấʏ тờ, Ьệпһ ᴠɪệп ᴆềᴜ хáᴄ пһậп. ɴһưпɡ тгướᴄ áпһ ᴍắт Ԁữ Ԁộɪ ᴄủɑ ᴄᴏп ᴄһó, һọ ᴄũпɡ Ьắт ᴆầᴜ Ԁɑᴏ ᴆộпɡ.

    Bᴜổɪ ᴄһɪềᴜ пɡàʏ тһứ Ьɑ, ᴄăп пһà пһỏ тгở пêп ɪᴍ ʟặпɡ ʟạ тһườпɡ ᴋһɪ ᴆᴏàп ρһáρ ʏ хᴜấт һɪệп. ʜọ ᴍở пắρ զᴜɑп тàɪ. ɴɡườɪ тһâп òɑ ᴋһóᴄ пấᴄ ᴋһɪ тһấʏ ɡươпɡ ᴍặт ʜươпɡ тгắпɡ Ьệᴄһ, ᴆôɪ ᴍôɪ тɪ́ᴍ тáɪ. ɴһưпɡ ᴆɪềᴜ ᴋһɪếп тấт ᴄả ᴄһếт ʟặпɡ ᴄһɪ́пһ ʟà пһữпɡ ᴠếт хướᴄ ᴍớɪ тгêп ρһầп ᴍóпɡ тɑʏ, ᴄùпɡ ᴠàɪ ɡɪọт ᴍáᴜ ᴋһô Ԁɪ́пһ тгêп ᴋһóᴇ ᴍôɪ.

    Vị ρһáρ ʏ ɡɪà ᴄúɪ хᴜốпɡ, áпһ ᴍắт пɡһɪêᴍ тгọпɡ. Ôпɡ ᴋɪểᴍ тгɑ тһậт ᴋỹ, гồɪ ᴋһẽ ʟắᴄ ᴆầᴜ:
    – Cô ɡáɪ пàʏ… ᴄó ᴋһả пăпɡ ᴄһưɑ ᴄһếт һẳп ᴋһɪ ᴆượᴄ ᴆưɑ ᴠàᴏ զᴜɑп тàɪ.

    Câᴜ пóɪ ᴋһɪếп ᴍọɪ пɡườɪ ѕữпɡ ѕờ. Kһôпɡ ᴋһɪ́ тɑпɡ ʟễ ᴠốп ᴜ áᴍ, пɑʏ пһư ᴠỡ тᴜпɡ тгᴏпɡ һᴏảпɡ ʟᴏạп. ɴɡườɪ ᴍẹ ɡàᴏ ᴋһóᴄ:
    – Тгờɪ ơɪ, ᴄᴏп тôɪ ᴄòп ѕốпɡ ѕɑᴏ? Ѕɑᴏ ᴄáᴄ пɡườɪ ʟạɪ ᴆể пó ᴄһếт ʟầп тһứ һɑɪ тһế пàʏ?

    ɴɡườɪ ᴄһɑ ôᴍ ʟấʏ զᴜɑп тàɪ, ᴆôɪ ᴠɑɪ гᴜп Ьầп Ьậт.

    Vị ρһáρ ʏ ɡɪảɪ тһɪ́ᴄһ тһêᴍ: “Có тһể ʜươпɡ ᴄһɪ̉ гơɪ ᴠàᴏ тгạпɡ тһáɪ һôп ᴍê ѕâᴜ, тɪᴍ ᴆậρ гấт ʏếᴜ, ᴍáʏ ᴍóᴄ ѕơ ѕᴜấт пһậп ᴆịпһ ʟà ᴆã тử ᴠᴏпɡ. ɴһưпɡ ᴋһɪ тɪ̉пһ ʟạɪ тгᴏпɡ զᴜɑп тàɪ ᴋɪ́п, ᴋһôпɡ ᴋһɪ́ пɡộт пɡạт ᴆã ᴋһɪếп ᴄô пɡạт тһở.”

    Cả ᴄăп пһà гơɪ ᴠàᴏ ѕự ᴆɑᴜ ᴆớп тộт ᴄùпɡ. ʜọ ᴄһưɑ ᴋịρ ᴠượт զᴜɑ ᴄú ѕốᴄ ᴍấт ᴍáт, ɡɪờ ʟạɪ ρһảɪ ᴆốɪ ᴍặт ᴠớɪ ѕự тһậт ᴄɑʏ пɡһɪệт гằпɡ ᴄᴏп ɡáɪ ᴆã гɑ ᴆɪ тгᴏпɡ ᴄô ᴆộᴄ ᴠà тᴜʏệт ᴠọпɡ.

    Ⅼúᴄ пàʏ, ᴍọɪ áпһ ᴍắт ᴆềᴜ ᴆổ Ԁồп ᴠề ᴄһú ᴄһó Vàпɡ. ɴó ѕủɑ ᴠɑпɡ, гồɪ ʟạɪ гúᴄ ᴆầᴜ ᴠàᴏ զᴜɑп тàɪ, ᴆôɪ ᴍắт ʟᴏпɡ ʟɑпһ. Рһảɪ ᴄһăпɡ ᴄһɪ́пһ пó ᴆã ᴄảᴍ пһậп ᴆượᴄ ᴄһủ пһâп ᴠẫп ᴄòп һơɪ тһở ʏếᴜ ớт? Рһảɪ ᴄһăпɡ пó ᴆã ᴄố ɡắпɡ Ьɑ пɡàʏ ʟɪềп ᴆể ᴄảпһ Ьáᴏ ᴄһᴏ ᴄᴏп пɡườɪ, пһưпɡ ᴋһôпɡ ɑɪ ᴆủ тɪп ᴠàᴏ ʟɪпһ ᴄảᴍ ᴄủɑ ᴍộт ᴄᴏп ᴠậт?

    Bà ᴄᴏп һàпɡ хóᴍ Ьậт ᴋһóᴄ. Mộт ᴄụ ɡɪà гưпɡ гưпɡ:
    – Cһó ᴋһôпɡ Ьɪếт пóɪ, пһưпɡ ʟòпɡ тгᴜпɡ тһàпһ ᴠà ɡɪáᴄ զᴜɑп ᴄủɑ пó ᴆôɪ ᴋһɪ ᴄòп ᴄһɪ́пһ хáᴄ һơп ᴄả ᴍáʏ ᴍóᴄ.

    𝖦ɪɑ ᴆɪ̀пһ ʜươпɡ ѕɑᴜ ᴆó ᴆã ôᴍ ʟấʏ ᴄһú ᴄһó, ᴋһóᴄ пứᴄ пở. ʜọ һɪểᴜ гằпɡ, Vàпɡ ᴋһôпɡ ᴄһɪ̉ ʟà ᴄᴏп ᴠậт пᴜôɪ, ᴍà ᴄһɪ́пһ ʟà пɡườɪ Ьạп, ʟà “пɡườɪ пһà” ᴆã ʟàᴍ тấт ᴄả ᴆể Ьảᴏ ᴠệ ᴄһủ пһâп ᴆếп ɡɪâʏ ρһúт ᴄᴜốɪ ᴄùпɡ.

    Ѕɑᴜ тɑпɡ ʟễ, Vàпɡ ᴠẫп пɡồɪ Ьêп ᴍộ ʜươпɡ, пɡàʏ пɡàʏ ᴄɑпһ ɡɪữ, ᴋһôпɡ ᴄһịᴜ гờɪ хɑ. ɴɡườɪ ᴄһɑ ρһảɪ ᴍɑпɡ ᴄơᴍ гɑ тậп пơɪ ᴄһᴏ пó ăп. Mỗɪ тốɪ, пó пằᴍ Ԁàɪ, ᴍắт һướпɡ ᴠề тấᴍ Ьɪɑ ᴍộ, ᴆôɪ тɑɪ Ԁựпɡ ʟêп пһư ᴄһờ ᴍộт тɪếпɡ ɡọɪ զᴜᴇп тһᴜộᴄ.

    Câᴜ ᴄһᴜʏệп пһɑпһ ᴄһóпɡ ʟɑп ᴋһắρ ᴠùпɡ զᴜê, гồɪ ᴆượᴄ пһɪềᴜ пɡườɪ ᴄһɪɑ ѕẻ тгêп ᴍạпɡ хã һộɪ. Аɪ ᴄũпɡ гơɪ пướᴄ ᴍắт, ᴠừɑ хóт хɑ ᴄһᴏ ᴄô ɡáɪ тгẻ, ᴠừɑ ᴄảᴍ ρһụᴄ тɪ̀пһ ᴄảᴍ ᴄủɑ ᴄһú ᴄһó тгᴜпɡ тһàпһ. ɴó ᴆã тгở тһàпһ Ьɪểᴜ тượпɡ ᴄủɑ ѕự ɡắп Ьó, ᴄủɑ тɪ̀пһ ʏêᴜ тһươпɡ ᴠượт զᴜɑ ᴄả гɑпһ ɡɪớɪ ѕự ѕốпɡ ᴠà ᴄáɪ ᴄһếт.

    ɴỗɪ ᴆɑᴜ ᴍấт ᴄᴏп ᴍãɪ ᴍãɪ ѕẽ ᴄòп тгᴏпɡ ʟòпɡ ᴄһɑ ᴍẹ ʜươпɡ. ɴһưпɡ ɪ́т гɑ, һọ Ьɪếт гằпɡ, пһữпɡ ɡɪâʏ ρһúт ᴄᴜốɪ ᴄùпɡ ᴄủɑ ʜươпɡ, ᴄô ᴋһôпɡ һᴏàп тᴏàп ᴄô ᴆơп – Ьởɪ Ьêп пɡᴏàɪ զᴜɑп тàɪ ấʏ, ᴄó ᴍộт тгáɪ тɪᴍ тгᴜпɡ тһàпһ ᴆɑпɡ тᴜʏệт ᴠọпɡ ɡàᴏ ɡọɪ, ᴄố пɪ́ᴜ ɡɪữ ѕự ѕốпɡ ᴄһᴏ ᴄô.

    Ðếп пɑʏ, ᴍỗɪ ᴋһɪ ᴄó ɑɪ һỏɪ, пɡườɪ ᴄһɑ ᴄһɪ̉ тһở Ԁàɪ, ᴠᴜốт ᴍáɪ ᴆầᴜ ᴆã Ьạᴄ тгắпɡ:
    – Cᴏп ɡáɪ тôɪ гɑ ᴆɪ ᴏɑп пɡһɪệт… пһưпɡ пһờ пó – пһờ ᴄᴏп Vàпɡ – ᴍà тôɪ тɪп, тгêп ᴆờɪ пàʏ, ʟòпɡ тгᴜпɡ тһàпһ ᴠà тɪ̀пһ тһươпɡ ᴠẫп ᴄòп һɪệп һữᴜ, пɡɑʏ ᴄả тừ ᴍộт ѕɪпһ ʟɪпһ пһỏ Ьé.

  • Dẫn bồ về chọc vợ cũ, chồng cũ ‘ch/ế/t lặng’ khi cánh cửa mở ra

    Hùng chìa tay về phía Quân, nụ cười thân thiện nở trên môi.
    Hùng: – Chào anh. Tôi là Hùng.
    Quân đứng chết lặng, toàn thân như bị đóng băng. Bàn tay Quân lơ lửng giữa không trung, không tài nào đưa ra đáp lại cái bắt tay của người đàn ông lạ mặt. Ánh mắt Quân dán chặt vào bé An, cô bé khoảng 4 tuổi đang nép vào chân Thảo, rồi lại chuyển sang Thảo. Một cảm giác bàng hoàng, choáng váng ập đến, xé toạc sự tự mãn vừa rồi của Quân. Quân không tin vào những gì mình đang chứng kiến. Hình ảnh Thảo và bé An bên cạnh Hùng, tạo thành một gia đình trọn vẹn, đánh mạnh vào tâm trí Quân như một cú đấm thép. Mọi lời nói, mọi kế hoạch “trêu ngươi” trong đầu Quân đều tan biến. Huyền đứng cạnh Quân, thoáng nhíu mày, cảm nhận được sự căng thẳng kỳ lạ đang bao trùm.

    Thảo quan sát Quân, nhận ra sự đờ đẫn hiện rõ trên gương mặt anh. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai bé An, khẽ đẩy cô bé tiến lên một chút. Bé An vẫn nép sát vào mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn Quân.
    Thảo: – Quân, đây là Hùng, chồng của Thảo. Còn đây là bé An, con gái của Thảo và anh Hùng.
    Lời Thảo như sét đánh ngang tai Quân. Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng, những mảnh ký ức vụn vỡ chen chúc nhau trong tâm trí. Năm tháng sau ly hôn, những lời chế nhạo của Quân dành cho Thảo, và giờ đây, sự thật trần trụi đang phơi bày. Quân không thể thốt nên lời, ánh mắt mờ đi, cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong cái mớ bòng bong này. Cô bé An, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhìn chằm chằm vào Quân, như một tấm gương phản chiếu sự thật anh đang cố phủ nhận. Quân lảo đảo, thế giới xung quanh anh như sụp đổ. Huyền đứng bên cạnh Quân, cảm nhận được sự im lặng đáng sợ. Cô nhìn Thảo, rồi lại nhìn Hùng, ánh mắt dò xét, nhưng không dám lên tiếng.

    Quân cố gắng hít thở, lồng ngực anh đau nhói như bị xé toạc. Từng thớ cơ cổ như bị thắt chặt, anh muốn nói, nhưng vô vọng. Hình ảnh bé An vẫn rõ mồn một trong mắt Quân, đôi mắt to tròn, ngây thơ ấy như xuyên thủng lớp vỏ bọc bình tĩnh cuối cùng của anh. Quân nhìn cô bé, rồi nhìn Thảo, một sự nghi ngờ khủng khiếp bỗng xoáy sâu vào tâm trí. Bé An… khoảng 4 tuổi? Quân run rẩy, ký ức về ngày anh và Thảo ly hôn chỉ mới 5 tháng trước như một nhát dao cứa vào anh. Một phép tính đơn giản, tàn nhẫn chợt hiện lên trong đầu Quân. Bé gái 4 tuổi? Vậy thì… chuyện này đã bắt đầu từ khi nào?

    Quân cảm thấy cổ họng mình khô khốc, toàn thân run rẩy, nhưng một âm thanh khản đặc cuối cùng cũng bật ra, lắp bắp.

    Quân: – C-cô bé… b-bao… nhiêu… t-t-tuổi?

    Thảo nhìn Quân, sắc mặt cô biến đổi nhanh chóng, một tia lo lắng thoáng qua trong ánh mắt. Hùng lập tức đứng chắn trước Thảo, ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm vào Quân. Huyền đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt cánh tay Quân, cô cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng đang dâng trào trong không khí.

    Thảo nhìn Quân, ánh mắt cô đong đầy những cảm xúc hỗn độn: một chút buồn bã, một chút tổn thương và sự thất vọng sâu sắc. Cô đã lường trước được khoảnh khắc này, nhưng vẫn không thể tránh khỏi sự nặng nề trong lồng ngực. Quân đứng đó, toàn thân căng cứng, mọi giác quan đều tập trung chờ đợi câu trả lời từ Thảo. Anh biết, câu nói tiếp theo sẽ là đòn quyết định.

    Thảo khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhưng đủ sức xuyên thủng sự tĩnh lặng đến rợn người trong căn nhà.

    Thảo: – Bé An… năm nay tròn 4 tuổi.

    Chữ “bốn tuổi” như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc mọi lớp vỏ bọc bình tĩnh cuối cùng của Quân. Toàn thân anh chết đứng, mọi cơ bắp đông cứng lại, lồng ngực anh đau buốt như vừa bị ai đó giáng một đòn chí mạng. Cả thế giới như quay cuồng, và mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng ù ù trong tai Quân. Bốn tuổi? Phép tính tàn nhẫn và đơn giản đến kinh hoàng chạy xuyên qua tâm trí anh. Anh và Thảo ly hôn mới chỉ 5 tháng. Hôn nhân của họ kéo dài 6 năm. Nếu An 4 tuổi, vậy thì… cô bé đã được thụ thai vào thời điểm họ vẫn còn là vợ chồng.

    Một cơn sóng dữ dội của sự nghi ngờ, phản bội và giận dữ trào dâng, nuốt chửng Quân trong cơn choáng váng. Huyền đứng cạnh bên, cô cảm nhận rõ ràng sự nặng nề, căng thẳng đang siết chặt không khí, đến mức gần như nghẹt thở. Bàn tay Huyền vẫn nắm chặt cánh tay Quân, nhưng cô chỉ biết im lặng, không dám thốt ra lời nào. Hùng vẫn đứng chắn trước Thảo, ánh mắt sắc như dao găm, không rời Quân một giây.

    Quân vẫn đứng sững sờ, nhưng rồi một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, buộc anh phải lùi lại một bước, như thể muốn thoát khỏi lời nói tàn nhẫn vừa được buông ra. Cả thế giới dường như nghiêng ngả. Con số “bốn tuổi” vang vọng trong đầu Quân, xuyên qua mọi ngóc ngách ký ức, xâu chuỗi những mảnh vỡ rời rạc lại thành một bức tranh khủng khiếp.

    Anh chợt nhớ lại. Nhớ những lần Thảo đột nhiên mệt mỏi bất thường, xanh xao, những buổi sáng cô thường xuyên nôn khan, nhưng luôn giải thích đó là do dạ dày hoặc áp lực công việc. Quân nhớ những đêm Thảo tìm đủ mọi lý do để tránh gần gũi: “Anh mệt à?”, “Em đau đầu quá,” hay “Hôm nay em muốn ngủ sớm một chút.” Lúc đó, Quân chỉ nghĩ cô căng thẳng, hoặc tình cảm đã nguội lạnh. Anh cũng nhớ những “mâu thuẫn nhỏ” liên tục xuất hiện, những trận cãi vã vô cớ, những đòi hỏi xa cách dần của Thảo, mà cuối cùng đã đẩy họ đến quyết định ly hôn.

    Tất cả những mảnh ghép rời rạc ấy đột nhiên khớp vào nhau một cách tàn nhẫn, tạo thành một sự thật kinh hoàng, lạnh buốt. Quân không thể thở nổi. Thảo không chỉ phản bội anh, cô còn mang thai với một người đàn ông khác trong chính cuộc hôn nhân của họ. Bé An, cô bé mà Quân vẫn nghĩ là con của Thảo với chồng mới, lại chính là kết quả của sự dối trá tột cùng ấy, được tạo ra khi Quân vẫn còn là chồng của Thảo.

    Cổ họng Quân nghẹn lại, một tiếng gầm gừ khô khốc thoát ra từ lồng ngực. Máu trong người anh như đông cứng lại, rồi lại sôi lên sùng sục. Quân nhìn Thảo, ánh mắt không còn là sự đau khổ hay bất lực, mà là một ngọn lửa giận dữ, phẫn uất đang bùng cháy dữ dội. Huyền bên cạnh cảm thấy rõ ràng cơ thể Quân đang run lên bần bật. Cô nắm chặt tay anh hơn, nhưng cũng không dám lên tiếng. Hùng vẫn đứng đó, như một bức tường vững chắc, đôi mắt vẫn đầy cảnh giác và thách thức.

    Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Quân đã tan biến, nhường chỗ cho ngọn lửa giận dữ bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi thứ. Anh giật mạnh tay ra khỏi Huyền, không chút lưu luyến, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào Thảo. Toàn thân Quân run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn cuồng nộ đang sôi sục.

    “Thảo!” Giọng Quân khản đặc, gằn từng tiếng, như thể cổ họng anh đang bị bóp nghẹt. “Cô nói đi! Rốt cuộc chuyện này là sao?”

    Thảo giật mình lùi lại một bước, nét mặt tái mét, sự tự tin và lạnh lùng ban nãy hoàn toàn biến mất. Đôi mắt cô mở to, lảng tránh ánh nhìn như thiêu đốt của Quân.

    “Anh… anh nói gì vậy?” Thảo lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng giọng nói lại phản bội cô bằng sự run rẩy.

    “Đừng có giả vờ nữa!” Quân rít lên, ngón tay anh run rẩy chỉ thẳng vào Thảo, rồi lia sang bé An đang vô tư chơi cách đó không xa. “Con bé… bốn tuổi đúng không? BỐN TUỔI!”

    Anh ngừng lại, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội. “Năm tháng sau ly hôn? Con bé bốn tuổi? Điều đó có nghĩa là… con bé được sinh ra KHI CHÚNG TA VẪN LÀ VỢ CHỒNG! Là khi chúng ta vẫn còn là một gia đình!” Quân gằn mạnh từng từ, mỗi từ như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. “Cô đã phản bội tôi! Mang thai với một thằng đàn ông khác… NGAY TRONG CUỘC HÔN NHÂN CỦA CHÚNG TA!”

    Cảm giác bị lừa dối tột cùng khiến Quân như phát điên. Anh tiến thêm một bước, đẩy Thảo vào thế bị động. Hùng, như một bản năng, lập tức bước tới, đặt tay lên vai Thảo, ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm Quân.

    “Anh bình tĩnh lại đi.” Hùng nói, giọng chắc nịch, nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng.

    “Bình tĩnh?” Quân cười khẩy, một tiếng cười khô khốc, méo mó không chút vui vẻ. “Làm sao tôi có thể bình tĩnh được khi bị hai người lừa dối trắng trợn như vậy? Cả cuộc hôn nhân của tôi… là một trò hề, một lời nói dối sao?”

    Huyền đứng bên cạnh Quân, cô nắm chặt tay anh hơn, cố gắng kéo anh lại. “Anh Quân, anh từ từ đã…”

    Quân giật mạnh tay ra khỏi Huyền, ánh mắt vẫn không rời Thảo, như muốn đốt cháy cô bằng cơn giận dữ không thể kiềm chế. “Tôi cần một lời giải thích, Thảo. NGAY BÂY GIỜ! Kẻ cha của con bé là ai? Là thằng khốn này đúng không?” Anh chỉ tay vào Hùng, ngón tay anh vẫn run rẩy. “Hai người đã ngủ với nhau, đã phản bội tôi… trong khi tôi vẫn còn là chồng cô ta?”

    Hùng không chần chừ thêm nữa. Anh ta bước lên một bước dứt khoát, đặt bàn tay rắn chắc lên vai Thảo, như một lời khẳng định quyền sở hữu và bảo vệ. Ánh mắt Hùng nghiêm nghị, đối diện trực tiếp với Quân, không hề né tránh.

    “Anh Quân,” Hùng cất tiếng, giọng trầm và chắc nịch, ngắt lời Quân ngay lập tức. “Không có gì ở đây để giải thích cả.”

    Quân như bị dội một gáo nước lạnh, nhưng cơn giận vẫn hừng hực. “Không có gì để giải thích? Anh…”

    “Tôi yêu cầu anh giữ thái độ lịch sự.” Hùng nói, cắt ngang Quân một lần nữa, ánh mắt sắc như dao găm. “Và tuyệt đối không được xúc phạm vợ tôi.”

    Quân định phản bác, gương mặt méo mó vì tức giận. Nhưng trước khi anh kịp thốt ra lời nào, Thảo đã nhẹ nhàng gạt bàn tay rắn chắc của Hùng đang đặt trên vai cô. Một động tác dứt khoát nhưng đầy sự tự chủ. Cô không cần ai che chắn nữa. Ánh mắt Thảo lạnh băng, găm thẳng vào đôi mắt đang hằn lên tơ máu của Quân. Không một chút run rẩy, không một chút tiếc nuối.

    “Anh Quân,” Thảo cất tiếng, giọng cô trầm thấp nhưng như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào tim Quân. “Những gì anh vừa nghe, đều không còn là việc của anh nữa rồi.”

    Quân như chết sững. Anh chưa từng thấy Thảo dùng ánh mắt đó nhìn mình, chưa từng nghe giọng điệu đó từ người phụ nữ đã từng là vợ anh. “Không phải việc của anh? Thảo, em nói cái gì vậy? Anh là chồng cũ của em, là… là cha của bé An!”

    Một nụ cười khẩy, lạnh lẽo vẽ lên môi Thảo. “Chồng cũ? Đúng. Nhưng mọi chuyện đã kết thúc từ rất lâu rồi, Quân. Từ cái ngày anh vứt bỏ tôi để chạy theo người khác.” Ánh mắt cô liếc nhanh sang Huyền đang đứng sững sờ phía sau Quân, rồi lại quay về đối diện anh. “Và anh không còn bất cứ tư cách nào để hỏi về cuộc sống của tôi, hay những người xung quanh tôi nữa. Đặc biệt là Hùng.”

    Thảo ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị cho một cú giáng cuối cùng. Quân nhìn cô, trong lòng dấy lên một dự cảm bất an tột độ. Hùng im lặng đứng cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Thảo, rồi lại dán chặt vào Quân.

    “Và về bé An…” Thảo nói, từng chữ như đóng đinh. “Bé An không phải con của anh.”

    Quân đứng sững lại, cả thế giới như ngừng quay. Anh nghe rõ tiếng máu dồn lên não, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Gương mặt Quân lập tức biến sắc, từ tái mét chuyển sang trắng bệch như tờ giấy, rồi nhanh chóng đỏ bừng vì uất hận. Đôi mắt anh trợn trừng nhìn Thảo, không tin vào tai mình. Anh lảo đảo một bước, như thể một lực vô hình vừa đánh mạnh vào lồng ngực anh.

    “Em nói… cái gì?” Giọng Quân run rẩy, khô khốc đến đáng sợ. Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng gạt bỏ lời nói kinh hoàng đó ra khỏi tâm trí. “Không thể nào! Em đang nói dối! Em… em muốn trả thù anh đúng không? Bé An là con của anh! Anh là cha của nó!”

    Thảo không chút dao động trước sự sụp đổ của Quân. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, chứa đựng một sự mỉa mai đến tàn nhẫn. Cô bước lại gần hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân. Hùng vẫn đứng sau lưng Thảo, ánh mắt kiên định và đầy bảo vệ. Huyền phía sau Quân thì hoàn toàn chết lặng, cô ta như bị đóng băng, không dám nhúc nhích.

    “Anh Quân, tôi không rảnh để bịa chuyện đùa giỡn với anh.” Thảo hạ giọng, mỗi từ như một lưỡi dao găm thẳng vào tim Quân. “Sáu năm sống chung, anh có bao giờ thực sự quan tâm không? Anh có bao giờ để ý đến những sự thật hiển nhiên trước mắt mình không?”

    Quân như bị sét đánh ngang tai. Hình ảnh bé An, cái tên “Bé An”, tiếng gọi “cha” của con bé… tất cả giờ trở thành những mảnh vỡ sắc nhọn cứa nát tâm can Quân. Anh nhớ lại những đêm Thảo hay thức khuya, những lần cô lặng lẽ khóc trong bếp, những ánh mắt xa xăm khi nhìn về phía Hùng. Hồi ức đổ ập về như một cơn lũ quét. Anh đã luôn nghi ngờ, nhưng không bao giờ dám đối diện, không bao giờ muốn tin. Anh đã bận rộn với Huyền, bận rộn với cuộc sống mới mà anh cho là tốt đẹp hơn.

    “Không… không thể nào…” Quân lùi lại thêm một bước, va vào người Huyền. Cô ta giật mình, hoảng sợ nhìn gương mặt méo mó của Quân. “Em… em đã… tại sao…?”

    Thảo cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. “Tại sao ư? Anh Quân, anh nghĩ tôi đã chịu đựng những gì khi sống cạnh anh? Anh nghĩ tôi đã phải nhắm mắt làm ngơ bao nhiêu lần? Và rồi anh quay lưng đi, anh vứt bỏ tôi để chạy theo cái gọi là ‘tình yêu đích thực’ của anh.” Thảo liếc xéo Huyền, giọng điệu càng thêm sắc lạnh. “Anh nghĩ tôi không biết gì sao?”

    Quân bàng hoàng nhìn Thảo, rồi lại nhìn Hùng đang đứng đó, im lặng và vững chãi. Một sự thật kinh khủng ập đến, bóp nghẹt lấy lồng ngực Quân. Anh không chỉ bị cắm sừng, không chỉ nuôi con người khác suốt bao nhiêu năm, mà còn tự mình vứt bỏ một người vợ đã phải chịu đựng tất cả trong im lặng. Anh đã ly hôn cô, đuổi cô ra khỏi cuộc đời anh, để rồi hôm nay, chính cô lại là người vạch trần mọi sự thật tàn nhẫn nhất. Mục đích ban đầu của Quân khi tới đây – để làm gì? Để đòi lại An? Để chứng minh anh hạnh phúc? Tất cả giờ biến thành một trò hề nhục nhã, một màn kịch đáng cười nhất. Anh ta là kẻ thua cuộc toàn diện.

    Đầu Quân ong ong. Anh không thể thở nổi. Cả người anh run lên bần bật, gương mặt méo mó, nước mắt và mồ hôi trộn lẫn. Quân cảm thấy mình như một con rối bị giật đứt dây, đổ sụp xuống.

    Quân cảm thấy mình như một con rối bị giật đứt dây, đổ sụp xuống.

    Huyền, chứng kiến toàn bộ sự sụp đổ của Quân, cảm thấy nỗi nhục nhã dâng trào. Cô ta không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, không muốn bị liên lụy vào màn kịch bẽ bàng này. Khuôn mặt Huyền đỏ bừng vì xấu hổ, cô cúi gằm mặt xuống.

    Cô vội vàng nắm chặt cánh tay Quân. Anh ta vẫn đang loạng choạng, cơ thể như muốn khuỵu gối xuống.
    “Quân, đi thôi!” Huyền thì thầm, giọng cô nghẹn lại, cố gắng kéo anh ta. “Anh Quân, đi mau!”
    Cô dùng hết sức lực kéo mạnh Quân, lôi anh ta ra khỏi ngưỡng cửa, ra khỏi ánh mắt lạnh lùng của Thảo và Hùng. Quân không chống cự, mắt anh vẫn dán chặt vào Thảo, vào căn nhà cũ, vào khoảng trống nơi Bé An vừa đứng. Anh để Huyền kéo đi, thân thể anh chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, mỗi bước chân lảo đảo như người mất hồn. Huyền gần như phải dìu anh ta, vội vã băng qua sân.
    Thảo đứng đó, ánh mắt không một gợn sóng, nhìn theo bóng lưng hai người cho đến khi họ khuất dạng sau cánh cổng. Hùng vòng tay qua vai Thảo, siết nhẹ.

    Huyền vẫn cố gắng kéo Quân đi, nhưng mỗi bước chân của anh như thể bị đóng đinh xuống đất. Quân dường như không nghe thấy bất kỳ lời nào Huyền đang thì thầm bên tai, không cảm nhận được bàn tay cô siết chặt cánh tay mình. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào khoảng trống nơi Bé An vừa đứng, vào cánh cửa căn nhà cũ đã khép lại. Anh vẫn đứng đó, thân thể quay ngược lại, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khác, một hy vọng nhỏ nhoi rằng mình đã hiểu lầm.

    “Không thể nào… không phải con bé…” Quân lẩm bẩm, giọng anh khản đặc, lạc lõng trong không khí cuối thu se lạnh. “Thảo… sao có thể…?”

    Huyền giật mạnh tay Quân, nỗi tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt. “Quân! Anh có nghe em nói không? Đi mau! Đừng làm em xấu hổ thêm nữa!”

    Nhưng Quân hoàn toàn không phản ứng. Anh ta lắc đầu nhẹ, như thể đang cố gắng xua đi một ảo ảnh nào đó. “Không… không phải con của Hùng… Thảo… em nói dối tôi…” Những câu hỏi vô nghĩa thoát ra từ kẽ răng anh, chìm vào tiếng gió nhẹ. Anh ta không thể chấp nhận sự thật, tâm trí anh vùng vẫy trong cơn mê muội của sự phản bội và tan nát. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng sân trống rỗng, những hình ảnh của Bé An cứ thế hiện lên trong đầu anh, rõ ràng và đau đớn.

    Huyền, bất lực, nhìn người đàn ông đang sụp đổ ngay trước mắt mình. Cô cảm thấy cơn giận dữ và xấu hổ dâng trào, nhưng cô biết lúc này Quân không thể nghe thấy bất cứ điều gì cô nói. Cô chỉ còn biết dùng hết sức lực cuối cùng, gần như là lôi Quân đi, từng bước, từng bước một, ra khỏi con đường quen thuộc dẫn đến căn nhà cũ của anh. Quân cứ thế để Huyền kéo đi, ánh mắt vẫn hướng về phía sau, đầy rẫy sự vô vọng.

    Thuyền gần như đã kéo lê Quân được vài bước, ra khỏi cổng căn nhà cũ, nhưng anh vẫn ngoảnh đầu nhìn lại, ánh mắt dại đi. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ bật mở. Thảo bước ra, tựa người vào khung cửa, mái tóc xõa nhẹ trong gió cuối thu. Cô nhìn Quân, một cái thở dài khe khẽ thoát ra từ đôi môi khô khốc, ánh mắt của cô đong đầy sự thương hại nhưng cũng không giấu nổi vẻ khinh bỉ.

    Quân khựng lại, đôi mắt mở to nhìn Thảo, như thể cô là một bóng ma hiện về từ quá khứ. Huyền đứng phía sau anh, siết chặt tay Quân, cúi gằm mặt xuống.

    Thảo nhẹ nhàng lên tiếng, giọng cô bình thản đến đáng sợ, như đang nói chuyện với một đứa trẻ lạc lối.

    “Quân à.” Cô gọi tên anh, từng tiếng như cứa vào không khí lạnh lẽo. “Anh nên học cách chấp nhận sự thật đi.”

    Quân lắc đầu nguầy nguậy, gương mặt anh tái mét. “Không… không thể nào… Thảo, em nói dối tôi!”

    Thảo mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát. “Sự thật thì vẫn là sự thật. Dù anh có cố tình bịt mắt không nhìn, thì nó vẫn hiện hữu ở đó.” Cô dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm xuyên qua Quân. “Anh nên sống cuộc sống của riêng mình đi, Quân. Đừng cố gắng khuấy động quá khứ đã ngủ yên nữa.”

    “Khuấy động…?” Quân lặp lại, giọng anh lạc đi. “Quá khứ của chúng ta…”

    “Quá khứ của chúng ta đã chết rồi.” Thảo lạnh lùng ngắt lời. “Nó chết từ khi anh chọn cách rời bỏ căn nhà này, rời bỏ em.” Cô đẩy người khỏi khung cửa, tiến thêm một bước ra sân, ánh mắt nhìn thẳng vào Quân, không một chút dao động. “Và tuyệt đối, đừng bao giờ tìm cách phá hoại hạnh phúc của tôi nữa.”

    Câu nói cuối cùng của Thảo vang lên như một lời cảnh cáo tàn nhẫn, đóng sập mọi cánh cửa hy vọng còn sót lại trong tâm trí Quân. Anh đứng chết lặng, miệng há hốc, không thốt nên lời. Huyền kéo anh mạnh hơn, gần như muốn anh tan biến khỏi tầm mắt của Thảo.

    Quân bị Huyền kéo mạnh, cơ thể anh ta lảo đảo theo từng bước chân của cô. Nhưng đôi mắt Quân vẫn không thể rời khỏi cánh cổng. Giữa không gian đang dần mờ đi, một hình ảnh nhỏ bé xuất hiện. Bé An, với bộ quần áo màu hồng, vừa chạy ra từ sau lưng Thảo, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn theo anh, vẻ mặt ngơ ngác không chút biểu cảm.

    Quân khựng lại lần nữa, tim anh thắt lại. Anh biết, con bé không hề hay biết về cơn bão cảm xúc đang càn quét trong lòng anh, về sự thật nghiệt ngã vừa được phơi bày. Con bé chỉ đơn thuần là tò mò nhìn theo một người đàn ông lạ mặt đang bị kéo đi khỏi nhà mình. Một nỗi ân hận sâu sắc, tột cùng dâng lên trong lòng Quân. Anh bỗng nhận ra, mình đã đánh mất không chỉ một người vợ, mà còn là một gia đình, một tương lai mà anh chưa bao giờ biết mình đã từng có, một hạnh phúc mà anh đã vứt bỏ không chút đắn đo. Giờ đây, đứng trước khung cảnh ấy, với bé An thơ ngây, với Thảo lạnh lùng, và với chính Quân đang bị cuốn vào vòng xoáy của sự thật cay đắng, anh chỉ còn lại sự trống rỗng và hối tiếc. Huyền siết chặt tay Quân hơn, kéo anh đi dứt khoát. Bóng lưng anh ngày càng xa dần khỏi căn nhà cũ, mang theo cả sự thật nghiệt ngã và nỗi ân hận khôn nguôi.

    Huyền siết chặt tay Quân, kéo anh ta đi với một lực mạnh đến nỗi Quân chỉ còn biết lảo đảo bước theo. Đôi mắt anh vẫn vô hồn hướng về phía cánh cổng, nơi hình bóng Thảo và bé An đã khuất dạng. Không một lời nào được thốt ra từ Huyền, cũng không một tiếng phản kháng nào từ Quân. Sự im lặng bao trùm lấy họ, nặng nề hơn cả ngàn lời trách móc. Từng bước chân của Quân nặng trĩu, mỗi bước đi như đang kéo lê cả một gánh nặng của quá khứ, của những sai lầm.

    Họ bước ra khỏi cổng, bóng dáng dần khuất sau hàng rào cây. Tiếng “cạch” khô khốc của cánh cổng sắt vang lên, như một nhát cắt lạnh lùng, đóng lại vĩnh viễn một chương đời đầy ê chề, nhục nhã của Quân. Cánh cổng ấy không chỉ ngăn cách anh với căn nhà cũ, với những gì anh đã từng có, mà còn là một bức tường vô hình giữa anh và một tương lai mà anh đã tự tay đánh mất. Để lại phía sau, chỉ còn là sự trống rỗng, là nỗi hối hận tột cùng, một cảm giác đắng nghét không thể gọi tên. Quân biết, dù Huyền có kéo anh đi đâu, anh cũng không thể thoát khỏi cái bóng của sự thật vừa bị phơi bày, không thể chạy trốn khỏi chính mình và những lỗi lầm không thể cứu vãn.

    Cánh cổng sắt sau lưng họ đã đóng lại, khô khốc và lạnh lùng. Huyền vẫn siết chặt tay Quân, kéo anh đi không ngừng nghỉ, nhưng bước chân anh đã trở nên vô thức. Cái lạnh cuối thu se sắt len lỏi qua lớp áo, nhưng cơ thể Quân lại nóng ran bởi sự hổ thẹn đang cuộn trào bên trong. Anh không nói một lời, Huyền cũng vậy. Sự im lặng giữa họ không phải là sự đồng cảm, mà là một khoảng trống đầy rẫy những lời buộc tội không thành tiếng.

    Quân lảo đảo bước đi, từng hình ảnh trong căn nhà cũ chập chờn như thước phim tua chậm trong tâm trí. Nụ cười hạnh phúc của Thảo bên Hùng, ánh mắt rạng ngời của bé An khi gọi “ba Hùng”, và cả sự tự tin, điềm tĩnh của người đàn ông cao lớn ấy. Mọi thứ như một đòn giáng mạnh vào cái tôi đã từng kiêu ngạo của Quân. Anh đã từng nghĩ, rời bỏ Thảo là một sự giải thoát, một bước tiến đến cuộc sống tốt đẹp hơn bên Huyền – người trẻ trung, sành điệu. Anh đã tin rằng Thảo sẽ chật vật, sẽ hối hận. Nhưng giờ đây, trước mắt anh là một Thảo rạng rỡ, một bé An vui vẻ, một gia đình êm ấm mà anh đã tự tay đánh mất.

    Sự bốc đồng. Cái tôi ích kỷ. Quân nhận ra mình đã tự đẩy mình vào tình cảnh này. “Kẻ đáng thương” – chính là cái từ mà anh đã từng dùng để mỉa mai những người yếu thế, giờ lại vận vào chính anh. Anh đã mất tất cả. Mất vợ, mất con, mất gia đình. Mất cả cái quyền được ngẩng cao đầu. Thảo đã không còn là người phụ nữ cam chịu, nhỏ bé mà anh từng coi thường. Cô ấy đã vươn lên, tìm thấy hạnh phúc đích thực. Và sự hạnh phúc ấy, rực rỡ như một ánh đèn pha, chiếu thẳng vào sự thất bại thảm hại của anh. Quân cúi gằm mặt, bước chân nặng nề như thể đang kéo lê cả một tảng đá. Giữa con đường vắng hoe, cái lạnh cuối thu càng thêm buốt giá, nhưng không lạnh bằng nỗi đau trong lòng Quân, nỗi đau của sự hối hận và nhận ra sự thật cay đắng. Anh hoàn toàn im lặng, chìm đắm trong một mớ bòng bong của những suy nghĩ nặng nề, không thể thoát ra.

    Huyền cuối cùng cũng dừng lại, không phải vì cô mệt mỏi, mà vì sự im lặng của Quân đã trở nên quá ngột ngạt. Cô buông tay anh ra, bàn tay cô lạnh buốt như thể vừa chạm vào một tảng băng. Quân vẫn cúi gằm mặt, bước chân vô hồn, dường như không nhận ra cô đã dừng lại. Huyền nhìn thẳng vào Quân, ánh mắt cô xoáy sâu vào từng đường nét mệt mỏi, từng vệt suy sụp hằn trên khuôn mặt anh. Cái người đàn ông kiêu ngạo, đầy tự tin mà cô từng yêu, giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, thảm hại đến đáng thương.

    “Quân, anh có gì để nói không?” Giọng Huyền khẽ rung, nhưng mang một sự sắc lạnh khác thường.

    Quân ngẩng đầu lên, đôi mắt anh vô định, lướt qua cô như một bóng ma. Anh chỉ lắc đầu, một cái lắc đầu tuyệt vọng và đầy bất lực.

    “Anh không có gì để nói ư?” Huyền bật cười khẩy, “Hay anh không biết phải nói gì? Anh đã thấy rồi đấy. Thảo, vợ cũ của anh, cô ấy đang hạnh phúc. Con bé An có một người cha mới, một gia đình mới. Mọi thứ anh từng nói về họ, về việc họ sẽ khổ sở, sẽ hối hận… tất cả đều là dối trá!”

    Quân không dám đối mặt với ánh mắt của Huyền. Mỗi lời cô nói ra như một mũi dao đâm thẳng vào nỗi đau của anh. Anh muốn phản bác, muốn bào chữa, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Tất cả những gì anh cảm thấy là sự cay đắng, sự nhục nhã.

    “Anh nhìn xem, Quân,” Huyền tiếp tục, giọng cô giờ đây pha lẫn sự thất vọng tột cùng, “Khi anh bỏ Thảo để đến với tôi, anh nói rằng anh xứng đáng với một người tốt hơn, một cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh nói Thảo đã không còn xứng với anh. Vậy giờ anh thấy mình là ai? Anh đã từ bỏ một gia đình hạnh phúc, một người vợ biết vun vén, chỉ để… để làm gì?”

    Cô đưa tay chỉ vào anh, như thể anh là một kẻ xa lạ. “Đây không phải là người đàn ông mà tôi yêu, Quân. Người đàn ông tôi yêu là người mạnh mẽ, tự tin, người biết mình muốn gì và dám làm mọi thứ để đạt được nó. Anh… anh chỉ là một kẻ thất bại đang tự huyễn hoặc mình.”

    Quân run rẩy, anh cảm thấy toàn bộ thế giới của mình đang sụp đổ. Huyền đã nhìn thấy con người thật của anh, nhìn thấy sự yếu đuối, sự ích kỷ mà anh cố gắng che giấu bấy lâu nay. “Huyền, anh…”

    “Đừng nói nữa, Quân,” Huyền ngắt lời, “Tôi cần thời gian để suy nghĩ. Về anh, về chúng ta. Cái gọi là ‘tương lai tốt đẹp hơn’ mà anh hứa với tôi… liệu nó có thực sự tồn tại không, khi anh đã đánh mất tất cả những gì anh từng có?”

    Cô quay lưng bước đi, để lại Quân đứng chôn chân giữa con đường vắng. Lưng cô thẳng tắp, nhưng bước chân lại nặng nề, như mang theo cả một gánh nặng vô hình. Quân dõi theo bóng lưng cô khuất dần, tim anh thắt lại. Anh biết, cuộc gặp mặt ngày hôm nay không chỉ là sự khởi đầu cho một rạn nứt, mà có lẽ là dấu chấm hết cho tất cả những gì anh đang cố gắng níu giữ.

    Gió cuối thu thổi qua, mang theo những chiếc lá khô xoay tròn rồi rơi rụng. Quân đứng đó, một mình, giữa sự trống trải mênh mông của con đường và sự lạnh lẽo trong chính tâm hồn mình. Anh nhìn lên bầu trời xám xịt, không một tia nắng. Cuộc đời anh, chẳng phải cũng đang chìm trong một màu xám u ám như thế sao? Anh đã từng nghĩ mình có thể thao túng số phận, có thể vứt bỏ quá khứ để xây dựng một tương lai rực rỡ hơn theo ý mình. Nhưng cuộc đời, đâu phải là một ván cờ mà con người có thể tùy tiện sắp đặt. Mỗi lựa chọn, mỗi quyết định đều là một hạt giống gieo xuống, và rồi một ngày, nó sẽ nảy mầm, đơm hoa kết trái – ngọt ngào hay đắng chát, tất cả đều phải tự mình gánh chịu. Giờ đây, khi mọi thứ đã sáng tỏ, Quân chợt nhận ra giá trị thực sự của những điều anh đã từng khinh rẻ. Hạnh phúc không phải là sự hào nhoáng bên ngoài, không phải là những mối quan hệ mới mẻ, mà là sự bình yên từ những điều giản dị, là sự trọn vẹn của một mái ấm, là ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ. Anh đã đánh đổi tất cả những điều quý giá ấy để chạy theo ảo ảnh của cái gọi là “tốt đẹp hơn”. Có lẽ, nỗi đau này là một bài học đắt giá, để anh học cách nhìn nhận lại chính mình, học cách đối diện với những sai lầm, và quan trọng hơn, học cách chấp nhận sự thật. Cuộc đời luôn có những ngã rẽ không ngờ, nhưng điều cốt lõi là con người phải biết buông bỏ chấp niệm, biết tha thứ cho lỗi lầm của bản thân và của người khác, để rồi có thể tìm thấy sự bình yên thực sự, dù là muộn màng. Nắng chiều cuối thu len lỏi qua kẽ lá, yếu ớt nhưng đủ để thắp lên một tia hy vọng nhỏ nhoi trong trái tim đã chai sạn của Quân, rằng dù có vấp ngã, con người vẫn luôn có cơ hội để đứng dậy, để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.

  • Đang “ᴠᴜɪ ᴠẻ” với ʙồ ᴛʀᴏɴɢ ᴋʜáᴄʜ sạɴ thì nhận được điện thoại của cậu bạn báo tin vợ vào ᴠɪệɴ ᴍổ ᴄấᴘ ᴄứᴜ…

    Tiếng chuông điện thoại réo vang inh ỏi phá tan bầu không khí mờ ảo, nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền trong căn phòng khách sạn hạng sang. Tôi nhíu mày, quờ tay tìm chiếc điện thoại đang rung bần bật trên mặt bàn kính, trong lòng thầm rủa xả kẻ nào dám làm phiền giây phút “thăng hoa” của tôi và Vy – cô bồ trẻ nóng bỏng kém tôi cả chục tuổi.

    Màn hình hiện lên cái tên “Toàn” – thằng bạn thân nối khố.

    – “A lô, gì đấy mày? Đêm hôm rồi…” – Tôi gắt gỏng.

    – “Hùng! Mày đang ở đâu? Về ngay! Cái Lan… cái Lan nó bị ngất xỉu, tao vừa đưa vào viện. Bác sĩ bảo vỡ ruột thừa, biến chứng nhiễm trùng máu gì đó, phải mổ cấp cứu gấp! Mày về ký giấy cam kết nhanh lên!”

    Giọng Toàn gấp gáp, thở không ra hơi. Trong một thoáng, tim tôi hẫng đi một nhịp. Lan – vợ tôi, người phụ nữ tần tảo ở nhà. Nhưng ngay lúc đó, bàn tay mềm mại của Vy lướt nhẹ trên ngực trần khiến tôi rùng mình. Ánh mắt lả lơi của cô ấy như sợi dây xích kéo tôi lại.

    Đầu tôi nảy số rất nhanh. Nếu bây giờ về, tôi sẽ mất đứt kỳ nghỉ 10 ngày “thiên đường” mà tôi đã dày công lừa vợ là đi công tác Đà Nẵng để hú hí với nhân tình. Vé máy bay đã đặt, phòng resort 5 sao ở Nha Trang đã thanh toán (tôi nói dối vợ là đi Đà Nẵng nhưng thực ra bay Nha Trang với bồ).

    – “Chết tiệt! Tao… tao đang ở Đà Nẵng mày ơi. Giờ này làm gì còn chuyến bay nào. Mày… mày giúp tao với. Mày ký thay tao được không? Tao ủy quyền qua điện thoại. Mày là anh em chí cốt, tao tin mày. Cứu vợ tao với, tao sẽ tìm cách về sớm nhất có thể!”

    Tôi diễn cái giọng hốt hoảng, bất lực đến mức chính tôi cũng thấy mình có năng khiếu làm diễn viên.

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng Toàn vang lên, nghe nặng trịch: – “Được rồi. Mày thu xếp về ngay đi. Tình hình căng lắm.”

    Cúp máy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Vy nũng nịu rúc vào lòng tôi: “Sao thế anh? Vợ anh làm sao à? Thế mình có đi Nha Trang nữa không?”

    Tôi ôm lấy eo Vy, cười nhếch mép: “Đi chứ. Vợ anh ở nhà có thằng Toàn lo rồi. Nó là bác sĩ, lại là bạn thân, nó xoay sở tốt hơn anh. Anh về thì cũng chỉ đứng nhìn chứ làm được gì. Thôi, kệ đi, đời được mấy tí.”

    Và thế là, tôi tắt nguồn điện thoại chính, chỉ dùng cái sim rác để liên lạc với Vy, bắt đầu chuỗi ngày “cháy hết mình” ở thiên đường biển xanh cát trắng.

    10 ngày trôi qua như một giấc mộng. Tôi chìm đắm trong những bữa tiệc hải sản, những đêm say sưa quên lối về bên cô bồ trẻ đẹp. Tôi tự tin rằng Lan vốn hiền lành, tin người, chỉ cần về bịa ra vài lý do công việc trắc trở, mua cho cô ấy món quà đắt tiền là mọi chuyện sẽ êm xuôi.

    Ngày thứ 10, tôi tạm biệt Vy ở sân bay, bắt taxi về nhà. Để kịch bản thêm phần hoàn hảo, tôi cố tình làm cho quần áo xộc xệch, khuôn mặt phờ phạc ra vẻ vừa trải qua một chuyến công tác bão táp.

    Chiếc taxi dừng trước cổng. Căn nhà vẫn mở cửa, nhưng có gì đó là lạ. Chiếc xe ô tô VinFast Lux A của tôi – chiếc xe tôi để nhà cho vợ đi – không thấy đâu. Thay vào đó là một chiếc xe tải nhỏ đang đỗ trước sân, mấy người lạ mặt đang khuân vác những thùng đồ ra ngoài.

    Tôi hoảng hốt chạy vào: – “Này! Các người làm cái gì đấy? Ai cho phép dọn đồ nhà tôi?”

    Không ai trả lời tôi. Tôi lao thẳng vào phòng khách.

    Lan đang ngồi đó, trên chiếc ghế sofa quen thuộc. Cô ấy gầy đi nhiều, khuôn mặt xanh xao nhưng đôi mắt thì ráo hoảnh, sắc lạnh đến lạ thường. Bên cạnh cô ấy là Toàn, và một người đàn ông mặc vest chỉnh tề – hình như là luật sư.

    – “Lan! Em… em khỏi rồi à? Anh lo quá! Mấy hôm nay bão lũ chia cắt, điện thoại mất sóng, anh không sao về được…” – Tôi lao đến định nắm tay vợ, diễn nét mặt đau khổ tột cùng.

    – “Buông ra!” – Lan gạt phắt tay tôi, giọng đanh thép khiến tôi sững sờ.

    Cô ấy ném lên mặt bàn một xấp ảnh dày cộp. Những bức ảnh sắc nét đến từng chi tiết: Tôi ôm eo Vy ở bãi biển, tôi hôn Vy trong quán bar, và cả cảnh “giường chiếu” nóng mắt qua khe cửa kính resort chưa kéo rèm.

    Tôi chết điếng người, chân tay bủn rủn.

    – “Đây là ‘công tác vùng bão lũ’ của anh đấy à?” – Lan nhếch mép cười nhạt, nụ cười chứa đầy sự khinh bỉ. – “Anh nghĩ tôi là con ngốc sao Hùng? Email xác nhận đặt phòng resort Nha Trang nó gửi về email chung của hai vợ chồng mà anh quên à? Tối hôm anh đi, tôi đã thấy rồi. Tôi không nói vì tôi muốn xem anh diễn đến bao giờ. Ai ngờ… ông trời có mắt, cho tôi trận ốm thập tử nhất sinh này để tôi thấy rõ bộ mặt thật của anh.”

    Tôi lắp bắp: – “Vợ ơi… em nghe anh giải thích… Anh trót dại…”

    – “Không giải thích gì cả.” – Lan ngắt lời, đẩy về phía tôi một tập hồ sơ. – “Đây là đơn ly hôn, tôi đã ký sẵn. Còn đây là giấy tờ xác nhận tài sản.”

    Tôi cầm tờ giấy lên, mồ hôi vã ra như tắm.

    – “Anh nhìn cho kỹ đi.” – Lan tiếp lời, chậm rãi từng chữ. – “Căn nhà này là bố mẹ tôi cho tiền mua, nhưng vì tin anh, tôi để anh đứng tên cùng. Nhưng may quá, 10 ngày qua, trong lúc anh đang bận ‘vui vẻ’, tôi đã nhờ luật sư lật lại hồ sơ chứng minh nguồn tiền, cộng với bằng chứng ngoại tình này, anh sẽ ra đi tay trắng. Chiếc xe ô tô anh cũng đừng hòng mang đi, nó thuộc về công ty gia đình tôi.”

    – “Em… em làm thế là triệt đường sống của anh! Dù gì cũng nghĩa vợ chồng…” – Tôi van lơn, nhìn sang Toàn cầu cứu.

    Nhưng Toàn chỉ lắc đầu, nhìn tôi đầy thất vọng: – “Tao đã khuyên mày về. Tao đã cho mày cơ hội cuối cùng. Chính mày chọn bồ chứ không chọn vợ. Lúc Lan nằm trên bàn mổ, người ký giấy sinh tử là tao, người túc trực 24/24 là tao. Mày không có tư cách gì ở đây cả.”

    Lan đứng dậy, chỉ tay ra cửa: – “Mấy thùng đồ ngoài kia là quần áo của anh. Tôi đã dọn sẵn giúp anh rồi đấy. Vali của anh tôi cũng để ngay cạnh cửa. Ký đơn đi rồi biến khỏi mắt tôi ngay lập tức.”

    Tôi nhìn quanh căn nhà khang trang, nhìn người vợ mà tôi từng nghĩ là nhu mì dễ bắt nạt, giờ đây sừng sững như một tòa thành không thể lay chuyển. 10 ngày hoan lạc đổi lấy cả cuộc đời gây dựng. Tôi mất vợ, mất nhà, mất danh dự, mất cả người bạn thân nhất.

    Tôi run rẩy ký vào đơn ly hôn, lầm lũi kéo chiếc vali bước ra khỏi nhà. Cánh cổng sắt đóng sầm lại sau lưng lạnh lùng.

    Ngoài trời nắng chói chang, nhưng tôi thấy tối sầm trước mắt. Tôi đã trắng tay thật rồi.


    © 2026 chuyenthienha.com
    Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

  • Nam ca sĩ tuyên bố không dùng chất cấm, khoe kết quả lần đầu ÂM TÍNH, Viện Pháp y Quốc gia xét nghiệm lại mẫu tóc đã DƯƠNG TÍNH

    Park Yoochun từng là một trong những nam thần đình đám của Kpop thế hệ 2, nổi tiếng khi hoạt động cùng TVXQ và sau đó là JYJ. Tuy nhiên, bê bối liên quan đến chất cấm năm 2019 đã khiến sự nghiệp của nam ca sĩ lao dốc nghiêm trọng, trở thành một trong những vụ việc gây chấn động lớn của showbiz Hàn Quốc.

    Câu nói chấn động của nam ca sĩ đình đám trước khi bị bắt vì ma túy

    Tháng 4/2019, khi scandal liên quan đến chất cấm bùng nổ và tên tuổi Park Yoochun bị nhắc đến cùng hôn thê cũ Hwang Hana, nam ca sĩ đã tổ chức họp báo khẩn để lên tiếng trước truyền thông.

    Tại buổi họp báo, Park Yoochun phủ nhận toàn bộ cáo buộc và khẳng định bản thân không liên quan đến việc sử dụng chất cấm. Anh tuyên bố: “Nếu tôi dương tính, tôi sẽ giải nghệ khỏi showbiz”. Phát ngôn cứng rắn này nhanh chóng lan truyền rộng rãi và khiến không ít người hâm mộ tiếp tục đặt niềm tin vào nam ca sĩ trong giai đoạn đầu vụ việc.

    Tuy nhiên sau đó, kết quả từ Viện Khoa học Tư pháp Quốc gia Hàn Quốc cho thấy Park Yoochun dương tính với methamphetamine. Trước kết quả điều tra, nam ca sĩ sau đó thừa nhận đã nhiều lần sử dụng chất cấm cùng Hwang Hana.

    Thông tin này khiến dư luận Hàn Quốc phản ứng mạnh. Nhiều người hâm mộ bày tỏ sự thất vọng vì từng lên tiếng bảo vệ thần tượng trước đó. Ngay sau vụ việc, công ty quản lý C-JeS Entertainment cũng thông báo chấm dứt hợp đồng với Park Yoochun.

    Theo truyền thông Hàn Quốc, vụ việc bắt đầu từ quá trình điều tra Hwang Hana — cháu gái một gia đình kinh doanh nổi tiếng tại Hàn Quốc — liên quan đến hành vi sử dụng chất cấm. Trong lời khai, cô được cho là đã nhắc đến một “người nổi tiếng A”, sau đó Park Yoochun trở thành đối tượng bị tình nghi.

    Cảnh sát Hàn Quốc tiến hành khám xét nơi ở của nam ca sĩ và thu thập các chứng cứ liên quan đến giao dịch tài chính phục vụ việc mua chất cấm. Ban đầu Park Yoochun phủ nhận hoàn toàn, song sau khi có kết quả xét nghiệm, anh đã thừa nhận hành vi.

    Tòa án Hàn Quốc sau đó tuyên phạt Park Yoochun 10 tháng tù, cho hưởng án treo 2 năm, đồng thời yêu cầu nộp phạt và tham gia chương trình điều trị liên quan. Nam ca sĩ cũng chịu sự quản chế theo quy định trong thời gian thi hành án treo.

    Sau scandal, hình ảnh của Park Yoochun gần như sụp đổ hoàn toàn tại Hàn Quốc. Nhiều đài truyền hình hạn chế sự xuất hiện của anh, trong khi các thương hiệu đồng loạt gỡ bỏ hình ảnh quảng bá. Từ một nghệ sĩ hạng A sở hữu lượng người hâm mộ đông đảo, nam ca sĩ trở thành nhân vật vấp phải nhiều chỉ trích từ công chúng.

    Đáng chú ý, trước khi xảy ra vụ việc này, Park Yoochun từng nhiều lần vượt qua các scandal đời tư và vẫn nhận được sự ủng hộ từ một bộ phận fan trung thành. Tuy nhiên, bê bối liên quan đến chất cấm được xem là “giới hạn cuối cùng” đối với hình ảnh của một thần tượng tại Hàn Quốc, nơi các vụ việc kiểu này thường bị xã hội phản ứng rất mạnh.

    Điều tiếp tục gây tranh cãi là sau khi vướng bê bối, Park Yoochun không hoàn toàn rút khỏi hoạt động giải trí như tuyên bố trước đó. Nam ca sĩ sau đó vẫn phát hành photobook, mở fanclub và tìm cách hoạt động tại một số thị trường nước ngoài như Nhật Bản và Thái Lan.

    Việc không thực hiện lời hứa giải nghệ khiến hình ảnh của anh tiếp tục bị ảnh hưởng trong mắt công chúng. Những năm gần đây, Park Yoochun cũng nhiều lần bị truyền thông nhắc tên trong các vụ việc liên quan đến tranh chấp hợp đồng, vấn đề tài chính và thuế.

    Ở thời điểm hiện tại, hình ảnh của nam ca sĩ được nhiều người nhận xét đã thay đổi đáng kể so với thời kỳ đỉnh cao. Dẫu vậy, bên cạnh những ý kiến chỉ trích, vẫn có không ít khán giả bày tỏ sự tiếc nuối khi nhắc về một nghệ sĩ từng sở hữu giọng hát nổi bật, khả năng diễn xuất tốt và là gương mặt quen thuộc với thế hệ người hâm mộ Kpop đời đầu.

    Từ vị trí của một “hoàng tử Kpop”, Park Yoochun giờ đây thường được nhắc đến như ví dụ điển hình cho sự sụp đổ danh tiếng sau những lựa chọn sai lầm trong đời tư và sự nghiệp.

    Vào thời điểm 16/4/2019, mẫu thử nước tiểu của Yoochun lại cho kết quả âm tính với m:a t:úy “đá”, anh cũng nhiều lần phủ nhận chuyện sử dụng m:a t:úy nhưng 23/4/2019, nam ca sĩ đã bị tuyên bố dương tính với m:a t:úy “đá”. Trước đó vì lông của Park Yoochun đã được wax trước đó nên cảnh sát đã yêu cầu thêm mẫu thử là phần tóc và lông chân. Philopon đã được tìm thấy trên lông chân thành viên nhóm JYJ.

    Với kết quả này, cảnh sát sẽ tiến hành thẩm vấn Park Yoochun vào ngày 26/4/2019 để quyết định việc yêu cầu bắt giữ sơ bộ Park Yoochun. Còn nhớ, trong cuộc họp báo hồi đầu tháng 4/2019, Park Yoochun đã khẳng định, anh không bao giờ sử dụng m:a t:úy “đá” mặc dù bạn gái cũ sử dụng chất cấm này.