Người đàn ông ném tay ra, nắm chặt vào cổ tay người vợ run rẩy, ánh mắt lạnh lùng nhưng lộ rõ sự quyết đoán.
“Làm ơn cô ấy!” — tiếng gào thét cắt ngang tiếng gió gió lùa qua cổng bệnh viện, khiến hai y tá run rẩy, mắt dán vào người vợ.
“Cô ấy không thể chờ được nữa!” người đàn ông lặp lại, giọng nghẹt thở cầm ác.
Hai nữ y tá, Ánh và Lan, lao tới, tay cầm kẹp thanh. Ánh ngăn tay người đàn ông lại: “Đừng—”
“Đừng làm gì!” người đàn ông đâm mạnh vào đầu, khiến áo khoác dập dờn.
Người vợ thở hổn hển, tiếng thở nặng nề vang lên: “Anh… không…”
Bác sĩ Minh bước tới, mắt nhìn chăm chú vào bãi máu trên nền bê tông ướt: “Có chuyện gì ở đây?”
“Cô ấy… cô ấy sắp chết!” người đàn ông gắp lên một chiếc khăn dán máu, dán vào trán vợ. “Cứu cô ấy ngay! Không thời gian nữa!”
Lan giật mình, nắm chặt bình mỡ: “Đợi đã! Trước khi mở van, phải kiểm tra dấu hiệu sinh tồn!”
Người đàn ông đứng thẳng, nụ cười lạnh lẽo kéo dài: “Bạn không hiểu. Đó là lời hứa tôi đưa cho cô ấy. Đừng làm phiền tôi.”
Bác sĩ Minh hạ tay, mắt sâu thăm dò: “Bạn có biết cô ấy đang trong trạng thái gì? Nếu không thở, tim sẽ ngừng.”
Tiếng mưa rơi rớt mạnh hơn, những giọt nước chạm vào mặt kính cửa, tạo nên dải ánh sáng chập chờn.
Người đàn ông nén chặt tay, nép mắt trong lúc nước rơi: “Cô ấy… cô ấy thuộc về tôi. Bây giờ, tôi sẽ quyết định số phận cho cô ấy.”
Ánh bước tới, giọng đứt gãy: “Nếu chúng ta không làm gì, cô ấy sẽ chết trong vòng mười phút!”
“Không có thời gian cho lời bào chữa!” người đàn ông la lên, đẩy người vợ ra khỏi giường, đưa tay lên ngực cô, như muốn hút lấy hơi thở cuối cùng.
Bác sĩ Minh nhanh chóng nâng một máy đo nhịp tim, ánh sáng xanh hiển thị trập trùng: “Nắng, nhịp tim chỉ còn 30 nhịp/phút.”
Người đàn ông nghiêng đầu, thở dài: “Thì… thôi, tôi sẽ để cô ấy yên.”
Hai y tá gật đầu, tay chạm vào ống tiêm, chuẩn bị tiêm thuốc cấp cứu.
Người vợ lặng lẽ rên rỉ, giọt nước mắt hòa lẫn trong mưa: “Anh… xin tha thứ… cho tôi…”
Người đàn ông ghì nghiêng khỏi mắt, ánh sáng hồ hởi trong cơn gió mạnh: “Thôi, đừng nói gì nữa. Đã đến lúc chúng ta hết lời nói.”
Bác sĩ Minh nghiêng người lại, bật đèn pin, chiếu vào khuôn mặt người vợ: “Chúng tôi sẽ làm mọi cách để cứu cô, dù có phải tưởng phí thời gian của bạn.”
Người đàn ông quay lưng, bước về phía cổng, để lại tiếng bước chân vang trên bê tông ướt, và tiếng xe ô tô cũ gầm rú lặng dần trong đêm mưa.
Ánh và Lan lao tới, chân dính mưa ướt trên bê tông, hơi thở ngắn gọn, tim đập rộn ràng.
“Cứu cô ấy ngay!” Lan hét lên, tay nắm chặt bình mỡ, mắt dán vào người vợ đang ngã ụp trên sàn, máu lăn tỏa thành vòng tròn đỏ thẫm.
Ánh kéo tay người đàn ông, nhưng anh đã biến mất trong bóng đêm, chỉ còn tiếng gió thở mạnh qua cổng bệnh viện. Cô nín: “Đừng… để lại cô ấy!”
Bác sĩ Minh, mặt ngấn núc, nhanh chóng đặt máy đo nhịp tim lên ngực người vợ. Đèn xanh nhấp nháy chập chờn: “Nhịp tim còn 28 nhịp/phút, còn 2 phút nữa là ngừng hô hấp.”
Lan vung hô: “Cần truyền adrenaline ngay!” Cô bật máy bơm, vòi kim thẳng vào tĩnh mạch, nước tái tạo chảy mạnh qua ống.
Ánh nhìn đồng hồ, mồ hôi rơi trên trán: “Nếu không có tim lại, chúng ta sẽ mất cô ấy trong giây phút.”
Người vợ nín thở, tiếng rên đau vang lên trong không gian ẩm ướt, mắt mở to, ánh mắt đầy hoảng loạn.
Bác sĩ Minh nghiêng người, nói: “Bạn phải thực hiện CPR ngay, không có thời gian chờ.”
Ánh nhanh chóng đặt tay lên ngực, nhọc nhằn đẩy mạnh, mỗi cú va chạm vang lên như tiếng gõ trống. Lan hỗ trợ, đếm ngược: “Mười… chín… tám…”
Tiếng mưa rơi rào rào, giọt nước va vào cửa sổ, tạo âm vang hỗn loạn.
Người vợ rên lên, máu chảy dãi dãi, nhưng nhịp tim chợt tăng lên một chút: “33… 35…”
Lan há hốc miệng, thở dốc: “Cô ấy đang hồi phục!”
Ánh lặng người, mắt nhìn vào màn đêm, suy nghĩ nhanh: “Chúng ta không được để anh ta—”
Bác sĩ Minh gạt tay, bảo: “Không có thời gian để suy nghĩ, chỉ còn hành động.”
Hai y tá cùng nhau kéo bình oxy tới đầu, thổi không khí ấm vào phổi người vợ, hơi thở dần ổn định.
Tiếng điện thoại bỗng rang lên, ánh sáng xanh le lói từ thiết bị: “Đường truyền nội tạng đã được ổn định, chuyển sang khu vực ICU.”
Lan thở phào nhẹ nhõm, nhíu mày: “Cứu cô ấy rồi, nhưng còn ai ở ngoài kia?”
Ánh lùi lại, nhìn về phía cổng nơi người đàn ông vừa rời, tim đập nhanh, cảm giác hoảng sợ chưa thoát.
Bác sĩ Minh cúi xuống, đặt tay lên trán người vợ, nói thầm: “Sống còn, còn hy vọng.”
Người đàn ông bước nhanh ra khỏi cánh cửa sổ bệnh viện, giọt mưa vắt trên áo khoác, và dừng lại ngay trước khu vực đỗ xe. Anh giương tay lên, ánh đèn đường phản chiếu trên một vật kim loại lấp lánh mà anh cầm chặt.
“Cô ấy đang chết trong thời gian này!” anh hét lên, giọng vang lên qua tiếng gió rít.
Hai y tá hạ đầu, mắt mở to, tay rụng rời ống dẫn oxy.
“Cái gì…?” y tá thứ nhất lẩm bẩm, giọng run rẩy.
“Này, cô ta không còn thời gian! Chúng ta phải làm gì ngay lập tức!” người đàn ông gào lên, đẩy vật kim loại về phía họ.
Vật kim loại, một thiết bị điện tử hình tròn, phát ra một ánh sáng xanh nhạt khi chạm vào tay y tá.
“Đây… đây là thiết bị điều khiển nhịp tim từ xa!” y tá thứ hai thở hổ họa, mắt lộ ra sự không tin. “Nhưng… sao lại ở đây?”
“Bạn không hiểu rồi! Nó đã bị cài đặt để tắt tim cô ấy trong vòng 30 giây!” người đàn ông đáp, mắt đỏ hoe, nụ cười lạnh lùng hiển hiện trên môi.
Bác sĩ Minh quay lại, gương mặt dày đặc mồ hôi. “Ai… ai cho phép can thiệp vào thiết bị y tế của chúng ta?” anh hỏi, giọng căng thẳng.
“Cứ giảm tốc độ, chờ tôi bật lại!” người đàn ông cầm thiết bị chặt chẽ, nhấn một nút. Một tiếng kêu lạ vang lên, đèn xanh trên đồng hồ tim người vợ chớp lên.
“Không… không thể…!” y tá thứ nhất hét lên, tay run rẩy kéo lại ống truyền. “Nhịp tim đang tăng, nhưng… nó còn…”
Người đàn ông nở nụ cười gian dối. “Cứ nhìn vào đây, các bác sĩ. Nếu không dừng lại, cô ấy sẽ chết trong vòng 3 phút nữa.”
Bác sĩ Minh lắc đầu, trên môi vẫn nở nụ lo âu. “Chúng ta không có thời gian để chơi trò cá độ của ông.”
“Thì tôi sẽ cho các ông biết thời gian thực tế!” người đàn ông quẹt công tắc, máy hiển thị một đồng hồ đếm ngược nhanh chóng. “00:02:45, 00:02:30…”
Tiếng đồng hồ vang lên, khiến mọi người trong không gian chao đảo.
“Đừng… đừng để anh ấy làm gì thêm!” Lan gào lên, tay trái nắm chặt đầu máy ép tim, mắt dán vào màn hình.
Người đàn ông rụt mạnh, vật kim loại rơi xuống đất, lộ một dây cáp kết nối tới cáp điện của bệnh viện.
“Đây là… một máy kích hoạt bệnh tim do một nhóm tội phạm đột nhập vào hệ thống,” y tá thứ hai thì thầm, giọng run rợn.
Bác sĩ Minh vung tay nắm lấy dây, kéo rời. “Cắt ngay! Cắt nguồn!”
Người đàn ông bật cười khẩy, bước lùi vào bóng đêm. “Các bác sĩ ạ, các bác sĩ… thời gian không bao giờ dừng lại, nhưng tôi sẽ làm cho nó dừng lại cho cô ấy.”
Tiếng mưa lộ lên mạnh hơn, nước chảy dọc phía gầm xe, chiếu sáng giọt nước lấp lánh trên mặt đất.
Hai y tá nín thở, mắt dán vào đồng hồ bệnh viện, thời gian vẫn đang chạy.
Bác sĩ Minh, vẫn giữ dây cắm chặt, nhìn người đàn ông chạy ra khỏi ánh sáng, thở dài: “Chắc chắn cô ấy sẽ sống nếu chúng ta không để hắn.”
Người đàn ông dừng lại ở tận đường, quay lại một lần cuối, mắt lấp lánh ánh phản chiếu của vũ trường ánh sáng. “Số phận luôn có những cú xoắn, các bác sĩ. Hãy nhớ rằng, mỗi giây phút đều là một quyết định.”
Tiếng gió rít vang lên, biến âm thanh của mưa thành một bản nhạc hỗn loạn, khi mọi người trong bệnh viện chuẩn bị đối mặt với thời gian đang đong đếm từng giây.
Bác sĩ Minh dội lại từ bóng tối, giày ướt dính bùn, bước nhanh tới giữa đám đông. Đôi mắt ngời sáng, tim đập mạnh như muốn văng ra lồng ngực.
“Có chuyện gì vậy?” anh la lên, giọng rung lên giữa tiếng mưa và tiếng chuông cấp cứu vang vọng khắp hành lang.
Người đàn ông quay lại, mặt bám đầy máu mưa, tay gãy nắm chặt dây nối máy. Anh thở hổ họa, giọng rối loạn nhưng quyết liệt.
“Cô ấy là vợ, bác sĩ, cô ấy vừa chết!” anh hét lên, mắt nhìn thẳng vào khiến bác sĩ Minh cảm thấy như một luồng điện chạy qua tim.
Bác sĩ Minh dừng lại, hơi thở ngắn lại, mắt mở to. “Cái gì…?!” anh gắp tay lên mặt, cảm nhận từng nhịp tim rực rợn như muốn phá vỡ lồng ngực.
Hai y tá lao tới, tay còn run rẩy, một người gắp lấy đồng hồ tim còn khắc lụa. “Mạch… biến thiên! Cô ấy đã ngừng rồi!” cô reo lên, giọng nghẹn ngào.
Người đàn ông nở một nụ cười nhếch mép, ngón tay bám chặt vào thiết bị điều khiển. “Bạn thấy chưa? Đúng lúc này, mọi thứ đã chấm dứt.”
Bác sĩ Minh lao về phía bàn điều tra, kéo dây điện ra, cố gắng cắt ngắt nguồn. “Không… không được! Tôi sẽ khôi phục lại sinh mệnh cô ấy ngay bây giờ!”
Tiếng sấm rền vang, ánh đèn nhấp nháy, khiến khuôn mặt bác sĩ hiện ra trong một khung hình lờ mờ của cơn bão. Nhịp tim máy hiển thị lên một đường thẳng dốc, rồi dừng lại.
“Đừng… đừng để hắn làm gì nữa!” y tá thứ nhất kêu lên, tay nắm chặt bộ ngã cứu sinh, cố gắng đưa máu còn lại vào ống truyền.
Người đàn ông rụt mạnh, thả thiết bị rơi đất, dây cáp lắt lại. “Các bác sĩ ạ, thời gian không phải là kẻ thù, mà là công cụ của tôi!” anh cười khẩy, rồi bỏ chạy xuống con hẻm mưa gió.
Bác sĩ Minh vừa kéo được dây, vừa ngồi mê sợ nhìn vào màn hình. “Cô ấy… cô ấy còn sống không?” anh thì thầm, tim đập rình rập như muốn phá tan bức tường im lặng.
Máu vương trên áo khoác của người đàn ông, giọt mưa hòa lẫn thành một màu đỏ lặng. Tiếng gió rít, tiếng mưa rơi, và những nhịp tim còn sóng động trong không khí đêm…
Tiếng kêu cứu vang lên từ phía xa, xuyên qua tiếng mưa và tiếng gió rít, khiến không gian bỗng chùng xuống.
“Không thể chờ nữa!” Người đàn ông hét to, giọng cắt ngang tiếng sấm, bước nhanh tới cạnh xe cứu thương đã dừng lại trong cơn bão.
Bên cạnh, hai y tá ôm chặt túi máu, ánh mắt lo lắng dồn dập.
“Cô ấy đã ngừng tim, chúng ta phải… phải làm gì?” Y tá thứ hai rên rỉ, tay run run kéo dây điện ra.
“Dừng lại!” Người đàn ông lẩm bẩm, mắt nhắm hẹp như muốn xé bỏ mọi rào cản. “Đừng để thời gian cứu ai!”
Bác sĩ Minh lao tới, gắng sức chặn lấy tay anh, đầu óc đang quay cuồng. “Bạn làm gì? Đừng phá hỏng thiết bị, còn có cơ hội!”
“Cơ hội? Cô ấy đã chết rồi!” Người đàn ông gằn lên, ngón tay chạm vào nút khởi động trên bảng điều khiển, mắt long lanh quyết định.
“Đợi đã!” Y tá thứ nhất kéo dây cắm vào máy, cố gắng đặt lại tim ngắt quãng. “Nếu chúng ta không làm ngay…!”
Tiếng kêu cứu lại vang mạnh hơn, một tiếng thở dài của bệnh nhân nằm trên giường còn sinh tử.
“Không! Tôi sẽ không để cô ấy trở lại!” Người đàn ông đè mạnh vào nút dừng, đồng thời ném chiếc đồng hồ tim ra khỏi tay y tá.
Bác sĩ Minh nín thở, mắt tràn đầy đấu tranh nội tâm. “Nếu tôi cắt nguồn, cô ấy sẽ mất đi mọi hy vọng. Nếu tôi không cắt, anh sẽ tiếp tục phá hoại.”
Một khoảnh khắc im lặng, mưa rơi rơi như đập vào mái bệnh viện.
“Bạn muốn gì?” Người đàn ông quay lại, giọng lạnh lẽo, mũi thở dài. “Tôi muốn thời gian ngừng lại, để tôi không còn phải thấy cô ấy chết trong tay mình.”
“Thời gian không phải là kẻ thù, mà là…” Y tá thứ nhất ngắt lời, giọng nghẹn nghẹt. “Chúng ta chỉ có thể cứu mạng người, không thể cứu nỗi đau.”
Người đàn ông bật cười khẩy, kéo dây điện mạnh dạn, khiến máy hở lên tiếng kêu rắc. “Thì để xem ai là người thắng cuộc!”
Bác sĩ Minh nắm chặt bánh tay người đàn ông, đẩy anh ra khỏi bảng điều khiển. “Đừng để hắn chi phối được chúng ta!”
Tiếng kêu cứu vang lên một lần nữa, lần này là tiếng của người vợ, hơi thở yếu ớt vẫn còn vang trong ống thở.
“Cứu cô ấy!” Hai y tá đồng thanh hô lên, đồng thời vặn công tắc, điện trở lại.
Người đàn ông ngã ngửa trên nền sàn ướt, cầm chặt tay mình, đôi mắt ngấn lệ. “Không… không thể…”
Ánh đèn nhấp nháy, máy tính hiển thị đường sóng tim dần dần lên lại.
“Nhịp tim ổn định!” Y tá thứ hai kêu lên, giọng run rẩy nhưng đầy hy vọng.
Bác sĩ Minh thở phào, nắm chặt tay Người đàn ông, rồi nhẹ nhàng kéo anh ra khỏi khu vực nguy hiểm. “Bạn đã làm mất đi một phần của mình, nhưng cô ấy còn một cơ hội.”
Người đàn ông lặng lẽ nhìn lên, mắt lộ ra một tia sáng le lói trong cơn bão. “Thời gian … không phải là kẻ thù… có lẽ…”
Tiếng mưa vẫn rồ rồ, nhưng trong không khí bỗng dưng có một luồng ấm áp lặng lẽ lan tỏa, như lời hứa của một tương lai chưa rõ.
Ánh đèn hành lang bệnh viện le lói, tiếng gió rít qua cửa sổ mở gần bãi biển khiến không gian rung lên từng nốt. Hai y tá đẩy xe cứu thương qua cửa vào, cánh cửa kính cũ kêu rít khi đóng lại, tiếng vang mịn như tiếng thở dài của bệnh viện.
Người đàn ông bám chặt tay vợ, khuôn mặt đẫm mồ hôi, mắt đập nhanh như đồng hồ bấm giờ. Anh nhìn lên dãy cửa mở ra phòng cấp cứu, nơi ánh sáng nhấp nháy rực rỡ lẫn tiếng ầm ồ của máy thở và máy dò tim.
“Cầu cứu! Cứu cô ấy ngay!” Người đàn ông hét to, giọng cắt ngang tiếng ồn, tay kéo vợ ra khỏi xe.
Y tá thứ nhất, tay còn run, nắm chặt dây đeo tim, kéo cô vợ qua cánh cửa bằng kim loại lạnh lẽo. “Cứu ngay, còn chưa kịp!” cô vỗ vào màn hình hiển thị nhịp tim chập chờn.
Bác sĩ Minh bước vào, đèn phản quang chiếu sáng má phấn trên mặt. “Bây giờ là quyết định, chúng ta không còn thời gian!” anh la lên, mắt dán vào phẫu thuật viên đang xoay tay chuẩn bị máy hồi tim.
Máy thở vang lên tiếng rít, ánh sáng nhấp nháy từng lần như một bản nhạc trái tim đang chập chờn.
“Hãy nhanh lên!” Người đàn ông la mê man, giọng nghẹn ngào. Anh đẩy người vợ lên giường, ngón tay kéo nhanh dây điện tới máy hồi tim, nhấn nút khởi động.
Y tá thứ hai hắt hơi, rồi gắp máy đo huyết áp, tiếng bíp rít vang lên. “Nhịp tim đang lên! Đẩy mạnh hơn!” cô hô, mắt dán vào hiện trường.
Bác sĩ Minh hô hà, “Chuẩn bị defibrillator! Đếm ngược!” Anh xoay đồng hồ, tay cô quét lên màn hình, ánh sáng đèn LED xanh chuyển sang màu đỏ.
“3… 2… 1…” tiếng kêu đồng loạt của máy và nhịp tim đồng bộ lên, ánh sáng quanh phòng đổi màu, dấu hiệu nhân bản nỗ lực đang bùng lên.
Người đàn ông nhìn vào mắt người vợ, ánh sáng le lói phản chiếu qua kính. “Đừng bỏ rơi mình, anh sẽ không để cô chết nữa!” anh thì thầm, trong khi tay vẫn giữ chặt dây dẫn, không cho phép bất kỳ giây phút nào lãng phí.
Mạch tim trên màn hình tăng dần, dòng số rực rỡ hiện ra “80 BPM”. Hai y tá cùng reo lên, “Tim ổn định! Hãy giữ nguyên!”
Bác sĩ Minh gật đầu, tay rải từng lá thuốc ngậm mũi lên mặt bàn. “Tiếp tục theo dõi, không được bỏ sót!”
Ánh đèn vẫn nhấp nháy, âm thanh máy móc vang dội, nhưng không khí đã chuyển từ hỗn loạn sang một luồng hy vọng căng thẳng, mọi người đều dây căng như dây đàn, chờ thời khắc cuối cùng để quyết định số phận.
Y tá thứ nhất giật mình nhìn lên góc phòng, nơi ánh sáng lamplight chập chờn. Một cột khói đen dày đặc bốc lên, âm vang lởn vởn như tiếng thở dốc của bệnh viện.
“Có gì đang cháy!” cô la lên, tiếng hoảng hốt vang trong không gian ngột ngạt.
Người đàn ông, mắt còn ướt nước, đầu óc hoang mang, lặng người một khoảnh khắc rồi thở gấp: “…đừng…đừng để…đổ vào…”
Bác sĩ Minh nhanh chóng rẽ người, ánh sáng phản quang lấp lánh trên áo blouse. “Ai đã bật nổ? Báo cáo ngay!” anh giọng cắt ngang tiếng còi cứu hỏa từ xa.
Y tá thứ hai, tay vẫn cầm máy đo huyết áp, đẩy một bước tới giá thuốc. “Đây là khu vực máy xạ! Có thể do lõi điện bị quá tải!” cô kiếm xét nhanh, mắt liếc quanh, tìm nguồn lửa.
Người đàn ông nắm chặt tay vợ, ánh mắt dõi theo ngọn lửa đang chết chóc lan tỏa. “Cứu cô…cứu cô…đừng để…đi mất nữa!” anh cau mày, tiếng gào rối loạn hòa lẫn tiếng reo hùng của đèn báo cháy.
Bác sĩ Minh chỉ huy: “Tắt nguồn ngay! Tất cả ra ngoài, giữ an toàn!” Anh vung tay ra lệnh, đồng thời kéo dây điện ra khỏi ổ.
Y tá thứ nhất vồ tay lên công tắc cắt nguồn, tiếng “click” khẽ vang. “Đã cắt!” cô thở nhẹ, nhưng khói vẫn dày đặc hơn.
Tiếng còi báo cảnh báo vang lên từ hệ thống chữa cháy, tiếng rì rầm của ống nước hòa vào tiếng gió gào qua cửa sổ mở. Nước bắn ra, tạo thành một luồng sương mù trắng xen lẫn khói đen.
Người đàn ông, trong cơn hỗn loạn, cố gắng kéo vợ qua cánh cửa khẩn cấp. “Cứu cô, nhanh lên!” anh la, mắt rưng rưng lộ ra nỗi sợ hãi sâu thẳm.
Bác sĩ Minh, tay nắm chặt ống nước, chỉ ra lối thoát: “Hướng này! Đừng quay lại!”
Sau một vài bước vội vã, cả ba người cùng với các nhân viên y tế khác đẩy thành người qua hành lang, tiếng búng rơi của cánh cửa sắt vang lên khi họ lặng lẽ bật trượt vào phòng hầm.
Khói đen vẫn bốc lên, nhưng ánh sáng le lói từ cánh cửa thoát hiểm dần chiếu vào, mang theo hơi thở mới cho những người đang vật lộn giữa hỗn loạn và hy vọng.
Bình chứa chất độc bỗng nứt, vỡ ra thành vô số mảnh. Khói xanh bốc lên, lan tỏa nhanh như lưỡi lửa, ngột ngạt trong không gian hẹp của hành lang.
“Cứu mình đi!” y tá thứ nhất hét to, giọng vang vọng trong hạt bụi màu xanh.
Người đàn ông chợt nghẹt thở, nắp mũi co lại, môi chợt mở ra một tiếng khàn khàn. Anh thở gấp, mắt rưng rưng nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát.
“Phải nhanh! Đừng để khói vào phòng cấp cứu!” y tá thứ hai la, vung tay chỉ về phía cửa ra ngoài.
Bác sĩ Minh vung điện thoại, giọng cắt ngang tiếng kêu hỗn loạn: “Gọi 115 ngay! Đóng cửa phòng này, cách ly ngay!”
Người đàn ông cầm chặt tay vợ, đôi mắt loạng choạng cố gắng chặn lại dòng khói. “Không…đừng…để……đổ vào…đổ vào…” anh thở rối, giọng nghẹn nghè.
Một tiếng rít vang lên, cửa sổ cửa ra vào bị trượt chậm lại vì băng tuyết ngoài. Khói xanh bám vào thanh trượt, làm mờ mọi dấu hiệu chỉ đường.
“Cứu cô! Nhanh lên!” người đàn ông la thật gắt, đẩy vợ qua cánh cửa khẩn cấp, chân thở dốc dẫm trên sàn ướt.
Y tá thứ nhất bật công tắc cắt nguồn phụ trợ, tiếng “click” văng ra, nhưng không dừng dần màu xanh.
“Thả ròng, đưa bình rác tới khu vực an toàn!” bác sĩ Minh ra lệnh, đồng thời: “Những người còn lại, bám vào tường, tránh khói!”
Người đàn ông hắt hơi mạnh, hơi thở ngắn lại, tim đập nhanh trong lồng ngực. “Giùm…đừng…để…ngạt nữa!”
Cơn khói xanh bao phủ toàn bộ hành lang, ánh đèn cấp cứu nhấp nháy yếu ớt. Tiếng còi báo động vang lên xen lẫn tiếng gió mưa ngoài.
Y tá thứ hai ném một chiếc bình chữa cháy về phía bình chứa còn lại, hy vọng dập tắt một phần khói. “Nếu chúng ta không dập tắt ngay, cả khu vực sẽ bị nhiễm độc!”
Người đàn ông nắm chặt tay vợ, thở dốc, ánh mắt đầy quyết tâm: “Chúng ta sẽ ra khỏi đây, dù sao.”
Bác sĩ Minh kéo dây cáp điện, ngắt toàn bộ nguồn điện chính của bệnh viện, một tiếng “bump” vang lên, như cắt đứt một dòng chảy chết chóc.
Khói xanh chậm dần rơi, nhưng vẫn bao phủ mọi góc khuất. Họ chạy về phía cổng ra vào, ánh sáng mờ ảo từ bãi đỗ xe trước cổng bệnh viện dội lên bờm mực.
Tiếng mưa gió thổi thổi, tiếng xe cứu thương ồn ào vang vọng xa xa. Người đàn ông, vợ, hai y tá và bác sĩ Minh cùng nhau dẫm bước vào không gian mở, lạc lối trong cơn mưa nhưng không còn khói độc chói mắt.
Cuối cùng, họ dừng lại dưới mái che lỗ gan, thở dài, nhịp tim dần trở lại bình thường, ánh mắt nhìn về phía bệnh viện đang dở…
Người đàn ông ném một ánh nhìn điên cuồng về phía những bóng người đang lảo đảo trong cơn mưa.
“Bảo vệ cô ấy!” anh hét lên, giọng vang lên như một tiếng gào chiến trường, khiến tiếng mưa như ngừng rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
“Cứu cô! Đừng để cô…”, một trong hai y tá vồ vập, tay vẫn nắm chặt đầu nối ống thở, mắt rưng rưng nước mưa mà không rời khỏi Người vợ đang đuối sức.
“Giữ chặt tay cô ấy, không được buông!” Bác sĩ la lên, đồng thời lăn tăn tới dây điện rải rác trên nền bê tông, cố gắng dựng một rào chắn tạm thời.
Người đàn ông kéo vợ ra khỏi vòng đám đông, bước chân nặng trịch nhưng quyết liệt, hơi thở ngắn quặn lại bởi không khí lạnh.
“Tôi sẽ không để cô… chết ở đây!” anh gào lên, mắt bốc sáng lửa hận thù khi nhìn thấy một vài người trong đám đông lùi lại, trông như muốn bỏ chạy.
“Đừng! Đừng để họ… chạy trốn!” y tá thứ hai cố gắng xúm vào người vợ, tay còn giữ chặt bình oxy còn lại, tiếng lách cách trong không khí bão.
“Mọi người, ra khỏi khu vực nguy hiểm! Băng lại ngay!” Bác sĩ quát to, giọng cắt ngang tiếng mưa, cố gắng đưa các nhân viên y tế vào một hàng rào tạm thời.
Một tiếng la ó vang lên từ phía xa: “Cứu lấy người kia, đừng để lại ai!” Một người trong đám đông, khuôn mặt nhợt nhạt, dường như đang cố nhịn nước mắt, nhưng lại quay lùi, chân run rẩy.
“Không! Cứu cô ấy!” Người đàn ông lại hét vang, tay siết chặt vào vai vợ, hứa hẹn sẽ không để bất kỳ ai hay điều gì khiến họ xa rời nhau.
“Thổi hết bộ phận còn lại ra ngoài, nhanh lên!” y tá thứ nhất chạy tới cổng bãi đỗ, đạp mạnh vào cửa sập, tiếng kẽo kẹt cắt ngang tiếng mưa và tiếng la hét.
Bác sĩ nhanh tay dùng chiếc áo khoác áo dày phủ lên tay, nắm chặt dây điện còn lại, kéo người vợ qua cổng, rồi quay lại đẩy người đàn ông ra phía trước.
“Đi, nhanh, không có thời gian!” Người đàn ông thở hổn hển, mắt quét qua từng gương mặt hoang mang, chắc chắn không để bất kỳ ai cản trở bước chạy của họ.
Ánh đèn đường còn le lói trong màn sương mưa, phản chiếu trên mặt đất trơn trượt, tạo ra một dải sáng le lói như lưỡi dao.
“Cứu cô! Đừng để cô rơi vào…!”, y tá thứ hai kéo người vợ lại trong lúc cô gục ngã, giọng run rẩy nhưng không hề suy yếu.
Người đàn ông vỗ mạnh vào vai vợ, ánh mắt nhiễu lên quyết tâm.
“Không có gì có thể làm chúng ta rời nhau,” anh thầm nghĩ, “đều vì mắn hay vì thù hận, chúng ta sẽ sống sót.”
Khi họ cuối cùng tới lối ra, đội ngũ cứu hộ đã hiện hữu, ánh sáng nhanh chóng xua tan mây mù. Đám đông còn lại chạy trốn, để lại tiếng la hoá dội vang vọng trong cơn gió.
Ánh đèn khẩn cấp bùng lên, chói lóa như dao cắt không gian sương mù. Người đàn ông nín thở một lúc, rồi kéo mạnh cổ tay vợ, mắt lóe lửa tràn ngập cuồng nộ.
“Cô ấy đã chết!” anh hét lên, tiếng thét vang lên trong không gian tràn ngập ánh sáng, dội lại vào tường bê tông lạnh lẽo.
Y tá thứ nhất ngậm ngùi, tay nắm chặt đầu nối ống thở, môi nở ra một tiếng rên rỉ ngắn: “Không… thở… không… thể…”
Y tá thứ hai ôm chặt bình oxy còn lại, ghì rúc lên: “Tôi… không… thể… hít…”
Bác sĩ, mặt bên dưới ánh đèn, cúi người tiến lại gần, giọng cắt ngang: “Ai vừa nói cô chết? Kiểm tra ngay!”
Người đàn ông nắm chặt tay vợ, thở hổn hển, suy nghĩ vội vã: *Không để ai đè nặng cô lên mình.*
“Cứu cô! Đừng để cô rơi vào bóng tối!” anh đi lại giữa ánh sáng, giọng gào dồn dập, làm cho…
Tiếng đèn khòe lại, dây điện rơi úp lên nền bê tông ướt, phát ra tia lấp lánh như lưới nhện điện.
“Đóng cửa! Không ai được vào!” bác sĩ la lên, vừa nâng tay vặn công tắc, vừa vẫy qua.
Hai y tá lảo đảo, mắt dội lệ, cố gắng ngăn dòng máu bốc bềnh dập dìu ra khỏi ống thở.
“Thở… thở đi… thôi, cô!” y tá thứ nhất vỗ nhẹ lên vai vợ, hy vọng một luồng không khí cuối cùng.
Người đàn ông chậm xuống, tay đan chặt vào tay vợ, cảm nhận nhịp tim sụp sùi. “Không… không… để cô… rơi đi!”
Ánh sáng mạnh hơn, chiếu lên khuôn mặt các nhân viên y tế, phản chiếu nỗi sợ hãi và quyết tâm.
“Làm sao…? Thì sao cứu cô ấy?” bác sĩ lắp bắp, mắt dò xét mọi góc chết.
“Cho tôi thời gian… một chút…” người đàn ông thở gấp, suy nghĩ nhanh: *Nếu không có giây phút này, mọi thứ sẽ tan bỏ.*
Y tá thứ hai nín thở, nắm chặt bình oxy, rít lên: “Cứ rồi! Thở mạnh hơn!”
Tiếng kêu la của người đàn ông vang lên một lần nữa, lấn át tiếng mưa còn rơi: “Cô ấy đã chết!”
Trong khoảnh khắc ánh sáng chói lóa, mọi thứ như dừng lại, chỉ còn tiếng tim dội dàn, tiếng thở gấp và tiếng la rùng rợn của người đàn ông, hòa chung với tiếng gió cuốn thổi qua cánh cửa bệnh viện ven biển.
Ánh đèn nhấp nháy, tiếng gió rít lất thảm qua khe cửa sổ gãy. Cửa phòng cấp cứu bế tắc, bản lề kêu rợn người.
“Giúp tôi! Mở ra!” Người đàn ông hô lên, tay nắm chặt vào tay vợ đã lỏng thở.
Y tá thứ nhất vung tay nữa lần nữa vào chốt, đôi mắt rưng rưng: “Cái khung này… bẩm sinh rỉ sét!”
Y tá thứ hai giật mình, đẩy bình oxy lên tay, la hét: “Bạn không thể để cô ấy chết ở đây!”
Bác sĩ lùi lại, nghiêng người nhìn cánh cửa: “Có người ở bên ngoài, tới giúp chúng tôi!”
Tiếng sấm vang, mưa gió thổi dập dờn bức tường bê tông. Người đàn ông cuộn mạnh vào cánh cửa, đẩy bằng sức toàn thân: “Cứu cô! Xương tôi còn lại!”
Cánh cửa kêu rít, khung sắt rơi rớt vào sàn ướt, nhưng vẫn chưa mở được.
“Thôi, tôi sẽ xé nó ra!” Y tá thứ nhất cầm vòi rửa, xé từng mảnh kim loại, tiếng kẽo kẹt nổ lên.
Y tá thứ hai há miệng, dứt khoát: “Không có thời gian! Hãy dùng cánh tay!”
Người đàn ông ngã gập người trên sàn, lưng gập gối. “Nếu không… cô ấy sẽ không thấy nắng nữa!”
Bác sĩ tháo chiếc găng tay, ném vào cổng thoát hiểm, gắp một thanh thép rơi bên cạnh: “Dùng cái này!”
Người đàn ông nhặt thanh thép, dồn toàn lực vào tay cầm, đập mạnh vào khung. Kim loại kêu lên như tiếng thở dốc.
“Mở! Mở ra!” tiếng thở dội of; y tá thứ nhất vỗ nhẹ lên ngực vợ, hy vọng một luồng không khí cuối cùng.
Cánh cửa cuối cùng nứt rạn, một khoảng hở hẹp hiện ra. Bên trong, không gian ẩm ướt, bớt ánh sáng.
“Cầm tay cô ấy, kéo ra!” bác sĩ chỉ dẫn, giọng gợn gân.
Người đàn ông nắm chặt tay vợ, kéo cô ra qua khe hở, chân trượt trên bê tông ướt.
Y tá thứ hai đỡ lại, đưa vừa rồi chiếc bình oxy tới vừa lên. “Hít vào! Hít vào nhanh!”
Tiếng thở dở dang của vợ vang lên, rồi dứt quãng. Đèn huỳnh quang bừng sáng, phản chiếu ánh mắt hoảng loạn của ba người còn lại.
“Cần phải đưa cô ra ngoài ngay!” bác sĩ ra lệnh, bật công tắc khẩn cấp, ánh sáng mạnh mẽ hơn.
Cửa lõi ghim tím, hơi khói bốc lên. Người đàn ông mắt chớp, cuối cùng một tiếng kêu yếu ớt: “Cứu… cô…”
Cánh cửa mở hé, gió mưa vụt vào, đưa tiếng thở của vợ lặng dần vào không gian mờ ảo.
Tiếng nổ vang lên như vụ nổ một buổi bão mạnh, vỡ tan không gian im lặng bên ngoài cánh cửa. Một quả lửa xanh lơ bùng lên ngay trung tâm khu vực đỗ xe, lửa xanh bắn sáng chói lên mặt đất ướt sệt.
Người đàn ông quay đầu, mắt mở to, miệng kẽ khẽ thở hổn hển: “Cái gì đang xảy ra!”
Hai nữ y tá vung tay ra, mặt đầy sốc. Y tá thứ nhất la liệt: “Khí ngầm! Có thể… có chất nổ nào đó!”
Y tá thứ hai gào lên, dùng tay bảo vệ mắt: “Cứu mình! Rời khỏi đây ngay!”
Bác sĩ nhúc nhích, ánh sáng sét rơi trên mặt ông, rồi hét lên: “Không! Đừng để họ chạy! Cứu bệnh nhân còn lại!”
Nhưng âm thanh nổ tiếp tục vang dội, khiến những viên kim loại trên nền bê tông rung lên, một tấm tông sắt phía sau bước ra vỡ vụn. Đám khói dày đặc bám lên không khí, mang theo mùi khét cháy và hơi thở ngập ngừng của người vừa được cứu.
Người đàn ông, đôi mắt ngập ngừng, lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt lấy tay vợ đã không còn phản ứng. “Cứu… cô…!” anh nghẹn ngào, tiếng thở của cô không còn vang trở lại.
Bác sĩ lao tới, đè đè cuốn chìa mở cánh cửa cửa sổ cứu hộ, tiếng kim loại kêu rách nứt. “Mở! Mở ngay!” ông hô, giọng cắt sâu trong tiếng gió lốc.
Y tá thứ nhất, bất chợt nhận ra một thứ rơi xuống tầng hầm, nhanh chóng vung tay ngẩng lên: “Đó là… bình chữa cháy! Lấy ra!”
Hai y tá kéo nhanh bình chữa cháy tới gần đám lửa, vắt vòe nước vào ngọn lửa xanh như dùi rìu chặt. Lửa nguội dần, chỉ còn lại những tia sáng lấp lánh trên mặt nước.
Bác sĩ nắm chặt tay người đàn ông, cố gắng kéo anh đi ra khỏi bãi đổ nát: “Nào, chạy! Đừng nhìn lại!”
Người đàn ông đạp mạnh, kéo người vợ qua hậu dạ, nhưng cản trở của một tấm tôn rơi ngã làm anh bị nện lại. Anh vỗ mạnh vào tấm tôn, tiếng gầm gừ như tiếng sấm cuối cùng.
Âm thanh vụ nổ tiếp tục rền vang, lần nữa một vụ nổ phụ nổi lên từ phía cuối bãi đỗ xe, đẩy mọi thứ lên không trung. Đám khói dày đặc bốc lên, che khuất mọi ánh sáng.
Y tá thứ hai la hét vào gió: “Mọi người ra khỏi đây! Không còn thời gian!”
Một chiếc xe cứu thương bám vào lối ra gần cổng bệnh viện, đèn đỏ phát sáng rực rỡ, tài xế gấp bánh, nhanh chóng đua vào giữa đám khói.
Người đàn ông, với ánh mắt héo hon nhưng không chùn bước, cuối cùng cũng được kéo ra khỏi đám hỗn loạn, rơi xuống mặt đất ướt sệt, người vợ đã mất trong cơn dậy thì cuối cùng.
Tiếng gió rít lại, tiếng mưa tiếp tục đập mạnh vào mái bệnh viện ven biển. Cảnh vật chìm trong một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở hổn hển của những người sống sót, và tiếng đồng hồ báo động vang lên lặng lẽ trong đêm bão.
“Cứu cô ấy!” một trong hai y tá la lên, giọng run rẩy khi cô giằng xì tay lên mặt người đàn ông, cố gắng kéo anh ra khỏi lửa đang bùng lên.
“Không! Đừng lại!” Người đàn ông lùi lại, mắt ngấn nước, tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay vợ đã không còn phản ứng. “Cứu… cô…!”
“Rời khỏi khu vực ngay lập tức!” y tá còn lại hô lên, tay che mắt trước ánh lửa đỏ rực.
Bác sĩ, tay còn ướt do mưa, chợt vung tay chỉ vào một cánh cửa sắt cũ kỹ: “Mở! Mở cửa ra ngoài!”
Tiếng kim loại kêu rách nứt khi cánh cửa cũ chập chững mở, thoát ra một luồng gió lạnh hòa cùng khói đen.
“Bình chữa cháy ở góc kia! Lấy ra ngay!” y tá thứ nhất chỉ tay vội vã.
Hai y tá nhanh chóng kéo bình chữa cháy tới bờ lửa, vò vò nước xông lên, cháy xanh lơ bắt đầu nhạt dần, để lại tiếng kêu rít của khí gas đang thiêu rụi.
“Cứu người sống sót còn lại, đừng chỉ nghĩ tới mình!” bác sĩ gầm lên, vòng tay rồi nắm chặt người đàn ông.
“Đi! Đừng quay lại nữa!” người đàn ông gào lên, chân đạp mạnh vào nền đất ướt, kéo người vợ qua những mảnh tôn gãy.
Tiếng nổ lần nữa vang lên, một phần tôn rơi đè lên chân anh, khiến anh chặt chém, xé toan đồ bảo vệ.
“Làm gì! Giải thoát ngay!” y tá thứ hai hét lên, giật bình chữa cháy mạnh hơn.
Đèn đỏ của xe cứu thương lấp lánh trong màn khói dày, tài xế gấp bánh, lao vào khoảng trống duy nhất.
“Cứu cô ấy! Nhanh hơn!” y tá thứ nhất la liên tục, mắt không rời người vợ đang ngã úp trên nền bê tông xen lẫn mùi khói và nước mưa.
Người đàn ông cúi đầu, tay ôm chặt lấy cổ tay vợ, môi run rẩy: “Tôi… xin lỗi…!”
Bác sĩ lao tới, cầm tay cô bé, bối rối trong tiếng gào thét đêm: “Cứu cô! Nhanh lên!”
Một vụ nổ phụ vang lên từ phía sau, đẩy mọi thứ lên không trung, tung bột khói mù mịt.
“Mọi người ra!” y tá thứ hai hét lên, nhảy qua đống tôn đổ, mải chạy tới cửa thoát hiểm.
Xe cứu thương dừng lại ngay trước cổng, cửa sập mở ra ngập ánh đỏ của lửa còn còn lại, khói bốc lên ngập tràn bầu trời biển đêm.
Người đàn ông, mắt chảy lệ, dưng anh hùng không thể giữ được người mình yêu, cúi đầu trong cơn bốc hơi của khói và nước.
Tiếng mưa gió vẫn rít, thấm thướt mái bệnh viện ven biển, trong khi tiếng thở hổn hển của những người còn sống vang vọng trong đêm tĩnh lặng.
Bác sĩ nắm chặt bình cứu hô hấp, lắp vào miệng vợ Người đàn ông, rồi nhấn tay vô lực.
“Cứu cô ấy!” bác sĩ thổi mạnh, không ngừng, hơi thở máy vang lên giữa tiếng nổ rải rác.
Người đàn ông ôm chặt người vợ, mắt rưng rưng: “Không thể chờ!”
Hai y tá rơi nước mắt, nhưng tay vẫn kiên định giữ bình, cùng nhau xoay chuyển ống thở.
“Tiếp tục! Đừng dừng lại!” y tá thứ nhất la lên, tiếng cô cắt ngang tiếng gió lùa qua cửa sắt cũ.
Bình cứu hô hấp phát ra luồng không khí ấm, nhẹ nhàng thổi vào phổi cô vợ. Đôi mắt cô dần mở hờ, lá phổi bơ vơ nhấp nháy lại.
Người đàn ông thở hổn hển, nhặt từng giọt mồ hôi rơi trên trán, thì thầm: “Mình sẽ không để em mất nữa.”
Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra nhịp tim, bật máy đo: “Rất yếu, nhưng đã có dấu hiệu hồi phục.”
“Cứu cô ấy! Nhanh hơn!” y tá thứ hai hét, đôi chân cô bám vào sàn bê tông trơn ướt, cố giữ thăng bằng.
Tiếng mưa gió vẫn rít, nhưng trong khu vực thiếu sáng, chỉ còn ánh sáng kim loại của bình và lửa nhòe nhạt.
Người đàn ông bám chặt tay vợ, tiếng thở dở khóc của cô vang lên lần đầu trong đêm tăm tối.
“Hãy giữ cô ấy lên,” bác sĩ nói, giọng chất chứa hy vọng, “đừng để bất kỳ thứ gì cản trở.”
Cơn gió lạnh thổi qua khe cửa, mang theo mùi khói và mùi muối biển, nhưng hơi thở máy vẫn kiên định, đưa luồng không khí sống vào ngực cô vợ.
“Cứu cô!” tiếng hét vang dội, hòa lẫn tiếng tiếng động của các ống, tiếng kim loại kêu cọt kẹt, và tiếng tim cô vợ – chậm rãi, nhưng đã trở lại.
Bác sĩ nhìn vào màn hình máy đo, nét mặt thắt lại. “Cô ấy đã mất.”
Người đàn ông gào thét, tiếng kêu suýt gào hòe lên trong không gian ẩm ướt của bệnh viện ven biển. “Không… không thể!” tay anh siết chặt vào eo áo khoác, ngón tay xanh thẫm vắt chặt như muốn kéo thời gian lại.
Hai nữ y tá dừng lại, mắt ngấn lệ, nhưng một trong họ vẫn giữ bình cứu hô hấp trên ghế. “Chúng tôi đã làm hết sức,” cô nói, giọng run rẩy.
Bác sĩ đặt tay lên vai Người đàn ông, cố giữ bình tĩnh. “Tôi rất tiếc, nhưng tim cô đã ngừng, không còn hồi phục.”
Người đàn ông quay đầu, mắt rưng rưng, nhìn vào khuôn mặt trắng bệ của Người vợ. “Em… em hứa sẽ không bỏ rơi mình. Sao lại…?”
Tiếng gió lùa qua cửa sổ nứt, mang tiếng sóng vỗ rì rào vào phòng. Một trong Hai nữ y tá kéo lại một tấm khăn ướt, đổ lên trán Người đàn ông, tay cô run rẩy. “Chúng tôi sẽ giúp anh…” cô vỗ nhẹ vào vai anh, vừa cố kìm nén tiếng khóc.
Bác sĩ nhìn quanh, xác định có 12 người trong phòng – nhân viên y tế, lính canh, và vài người qua đường nhắm mắt nhìn. “Mọi người, hãy rời khỏi đây,” ông ra lệnh, giọng sắc lạnh.
Tiếng bước chân vội vã vang lên trên nền bê tông ướt, tiếng ầm ầm của mưa gió tiếp tục tràn vào.
Người đàn ông gục ngã xuống ghế, đầu rơi vào tay, những giọt nước mắt hòa lẫn với mồ hôi lạnh. “Em… em đã ra đi,” anh thở hổn hển, tiếng thở ngắn gọn như cơn gió thoảng qua.
Bác sĩ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực Người vợ, cảm nhận một lần cuối không còn nhịp. “Cô ấy đã… không còn,” ông thầm nhủ, âm vang trong không gian trống rỗng.
Hai nữ y tá cúi đầu, tắt đèn phòng cấp cứu, chỉ để lại ánh sáng le lói từ đèn đường chiếu qua cửa sổ. Tiếng mưa gió vẫn rít, như tiếng khóc của biển cả.
Người đàn ông đứng dậy, mắt đỏ hoe, tay vẫn ôm chặt áo khoác như muốn giữ lại gì đó. “Đừng để em chết vô ích,” anh lẩm bẩm, giọng nghẹt thở.
Cảnh tượng lặng lẽ, chỉ còn tiếng thở dốc của Người đàn ông và tiếng gió rít qua các khung cửa sắt.
Người đàn ông lặng lẽ lùi bước về phía tủ áo cũ, nơi ánh sáng le lói từ cầu thang hẹp chỉ tạo nên một vệt bóng dài. Anh ngồi xổm trên sàn gỗ cũ, gập đầu vào ngực, tay vẫn chặt áo khoác như muốn níu giữ một phần quá khứ đã tan.
Tiếng đèn flash vang lên từ chiếc điện thoại trên sàn, ánh sáng xanh chớp nháy xen kẽ với tiếng gió rít qua các cửa sổ. Một bức ảnh hiện trường — chiếc giường bệnh, người vợ gục ngã, hai y tá chưa kịp lau sạch máu, và Người đàn ông ngồi trong góc tủ — nhanh chóng lan truyền trên các mạng xã hội.
“Ai là thủ phạm?” một bình luận hiện lên trên màn hình, hàng ngàn người thả thính, thèm muốn tìm kẻ đổ lỗi.
“Nó tự nguyện đưa vợ tới bệnh viện mà không có bảo hiểm”.
“Người đàn ông này chắc là kẻ giết người giấu mặt”.
Trong khi bức ảnh còn quay lại, một cơn sóng dữ dội của tranh cãi dâng lên. Người vợ của Người đàn ông, dù không còn thở, trở thành biểu tượng của sự bất công; Hai nữ y tá, khuôn mặt mờ ảo trong ảnh, được xác định là “đối tượng vô tình”. Bác sĩ, với chiếc áo blouse trắng, được chỉ trích vì “thiếu trách nhiệm”.
Người đàn ông không trả lời. Anh chỉ thở dốc, mắt nhìn chằm chằm vào bức tường tủ, như muốn nhấn chìm mình trong vô hình. “Tôi không thể thay đổi những gì đã xảy ra”, anh nghĩ trong cơn tê tái, nhưng suy nghĩ không vang lên.
Một người qua đường dừng lại, nhìn vào khuôn mặt lộ ra của anh, lại rời đi nhanh chóng, để lại một tiếng bước chân ồn ào trên nền bê tông ướt.
Sau vài giờ, cảnh sát tới thu thập chứng cứ. Họ lặng lẽ đặt camera ghi hình bên ngoài tủ, nơi Người đàn ông vẫn ngồi im lặng như một bức tượng đổ nát. Tiếng chuông báo cảnh báo vang lên, hòa lẫn với tiếng sóng biển rít, khiến không khí càng nặng nề hơn.
Trong khoảnh khắc chợt tĩnh lặng, người đàn ông chỉ nhìn vào một bức ảnh đang mở trên điện thoại — hình ảnh của người vợ dịu dàng, mắt mở to như muốn nói gì đó. Anh rón rén kéo áo khoác lên, vừa che mình vừa che đi nỗi nhớ.
—
Tiếng gió dần yếu đi, màn đêm tràn ngập một hơi thở bình yên lạ lùng. Người đàn ông, dù vẫn ngồi trong góc tủ, cảm nhận được độ ẩm của không khí giảm dần, như thể cả vũ trụ đang cho anh một khoảng lặng để suy ngẫm. Đôi mắt mờ nhạt dần, nhưng trong chúng lóe lên một tia sáng yếu ớt – không còn là cảm giác tội lỗi chết chóc, mà là một nỗi nhớ nhạt nhẹ, một lời xin lỗi thầm lặng gửi đến người đã mất. Anh nhận ra rằng, dù hình ảnh ấy đã khắc sâu trong tâm trí hàng triệu người, sự thật chỉ thuộc về hai con người: một người vợ đã chịu đựng cuộc đời vội vã, và một người chồng đã nếm vị cay đắng của hối hận.
Trong giây phút cuối cùng, anh cúi đầu, không phải để cầu xin sự tha thứ, mà để chấp nhận rằng cuộc đời luôn trôi chảy như sóng biển – đôi khi êm đềm, đôi khi xô đẩy mạnh mẽ, nhưng luôn có lúc nhật thực để thực tế lặng lẽ hiện ra. Khi tiếng chuông báo chí tắt hầu hết, Người đàn ông rời khỏi tủ, lặng lẽ bước qua hành lang ẩm ướt, để lại sau lưng những tiếng thở nhẹ nhàng của bản thân và tiếng sóng vỗ lên bờ xa. Cái kết không hứa hẹn sự trốn tránh, mà là một lời nhắc nhở: trong những đêm mưa gió, mỗi con người đều phải mang trên vai gánh nặng của mình, và chỉ khi chấp nhận nó, họ mới có thể tìm thấy một chút bình yên, dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi của cuộc đời.