Tác giả: admin

  • Đoạn video hot nhất lúc này! Vjdeo DƯỚI BÌNH LUẬN 👇👇👇

    Đoạn video hot nhất lúc này!

    Trình chơi Video

    00:00
    00:09

  • Trưa rồi cháuuu về đâyyy.. – Chú đừng có nói gì với b,ố m,ẹ cháuuu đấy!!

    Trình chơi Video

    00:00
    00:10

    Trình chơi Video

    00:00
    00:10

    Trình chơi Video

    00:00
    00:10

  • Giá vàng 9h45 SÁNG nay 27/01 T.oang rồi lượm ơi👇👇👇

    VOV.VN – Giá vàng hôm nay, sáng 27/1, Công ty SJC đang niêm yết giá vàng miếng 175 – 177 triệu đồng/lượng, ngang bằng giá mua vào – bán ra so với cuối phiên trước, cùng lúc giá vàng thế giới giảm 27 USD/oz về 5.067,8 USD/oz.

    Giá vàng hôm nay sáng 27/1, Công ty VBĐQ Sài Gòn (SJC) niêm yết giá mua vào 175 triệu đồng/lượng; giá bán 177 triệu đồng/lượng, ngang giá mua vào và bán ra so với cuối phiên trước. Chênh lệch giá bán vàng đang cao hơn giá mua 2 triệu đồng/lượng.

    Thời điểm 8h56 sáng 27/1, Tập đoàn DOJI niêm yết giá vàng mua vào – bán ra ở mức 175 – 177 triệu đồng/lượng, giữ giá mua vào và giá bán ra so với thời điểm cuối ngày 26/1. Chênh lệch giá mua – bán vàng tại DOJI đang là 2 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng nhẫn tại Hà Nội đầu giờ sáng nay có thương hiệu thay đổi giá so với cuối phiên trước. Giá vàng nhẫn tròn 9999 Hưng Thịnh Vượng tại DOJI niêm yết ở ngưỡng 173 – 176 triệu đồng/lượng, ngang bằng giá mua và bán so với cuối phiên trước.

    Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) niêm yết giá vàng nhẫn SJC loại 1-5 chỉ ở mức 173,5 – 176 triệu đồng/lượng, tăng 500.000 đồng/lượng giá mua vào nhưng giảm 400.000 đồng/lượng bán ra so với cuối phiên trước. Vàng Bảo Tín Minh Châu đang niêm yết giá nhẫn tròn trơn ở ngưỡng 173,5 – 176,5 triệu đồng/lượng, bằng giá cuối phiên trước.

    Giá vàng thế giới giảm tại thị trường Mỹ sau phiên giao dịch 26/1. Trên sàn Kitco, giá vàng hợp đồng giao ngay đang được niêm yết ở mức 5.067,8 USD/oz, giảm 27 USD/oz so với đầu phiên. Quy đổi theo tỷ giá ngoại tệ tại Vietcombank ngày 27/1: 1 USD = 26.352 VND, giá vàng thế giới tương đương 160,8 triệu đồng/lượng, thấp hơn giá vàng SJC bán ra sáng nay 16,2 triệu đồng/lượng.

    gia vang hom nay 27 1 vang trong nuoc giu muc 177 trieu dong luong hinh anh 1
    Giá vàng hôm nay 27/1: Vàng trong nước giữ mức 177 triệu đồng/lượng

    Phiên giao dịch chiều 26/1, công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn SJC được niêm yết ở mức 175 – 177 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), tăng 500.000 đồng/lượng ở cả 2 chiều so với phiên giao dịch sáng 26/1. Chênh lệch giữa giá mua và giá bán vàng SJC duy trì ở mức 2 triệu đồng/lượng.

    Cùng thời điểm, Tập đoàn DOJI niêm yết giá vàng miếng SJC ở mức 175 – 177 triệu đồng/lượng, cùng tăng 500.000 đồng/lượng ở cả 2 chiều. Biên độ chênh lệch mua – bán vẫn ở mức 2 triệu đồng/lượng.

    Chiều 26/1, giá bán vàng nhẫn tròn 9999 Hưng Thịnh Vượng tại DOJI ổn định, được niêm yết ở mức 173 – 176 triệu đồng/lượng. Cùng thời điểm, giá vàng nhẫn SJC ổn định ở cả 2 chiều, giao dịch ở mức mua – bán là 173 – 175,6 triệu đồng/lượng. Chênh lệch  mua – bán của vàng nhẫn SJC ở mức 2,6 triệu đồng/lượng.

    Trên thị trường thế giới, chiều 26/1 (theo giờ Việt Nam), giá vàng thế giới theo cập nhật từ sàn Kitco tiếp tục tăng, được niêm yết ở mức 5.094,5 USD/oz. Quy đổi theo tỷ giá Vietcombank ngày 26/1 ở mức 1 USD = 26.381 đồng, giá vàng thế giới tương đương khoảng 161,92 triệu đồng/lượng, thấp hơn giá vàng SJC bán ra khoảng 15,08 triệu đồng/lượng.

    z7460491642276_2d19be62f9baabfeea4e0edc890ce585.jpg

    VOV.VN – Giá vàng hôm nay, phiên giao dịch sáng 26/1, giá vàng SJC trong nước tăng và được niêm yết lên mức 174,5 – 176,5 triệu đồng/lượng, tăng 2,2 triệu đồng/lượng ở cả 2 chiều so với chốt phiên giao dịch ngày 25/1. Trong khi đó, giá vàng thế giới trên sàn Kitco tăng, niêm yết ở mức 5.074,95 USD/oz.

    Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên

  • Góc cam hót nhất MXH lúc này 🫣👀

    Góc cam hót nhất MXH lúc này 🫣👀

    Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Trình chơi Video

    00:00
    01:39

    Góc cam hót nhất MXH lúc này 🫣👀

    Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Trình chơi Video

    00:00
    01:39

  • Quán karaoke hot nhất lúc này

    Nội dung quảng cáo

    Nội dung quảng cáo

    Nội dung quảng cáo

    Nội dung quảng cáo
  • Cà phê phơi ngực, phục vụ đến ‘z’ ở Sài Gòn

    Cà phê trưng bày vòng một

    Vài năm trở lại đây, quán với đội tiếp viên chân dài, quần đùi áo ngắn xuất hiện ngày càng nhiều. Đông nhất vẫn là khu vực Bắc Hải (giáp ranh giữa quận 10 và Tân Bình), khu Miếu Nổi (nằm giữa các quận 1, Bình Thạnh và Phú Nhuận), các quán cà phê dọc hai bờ kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè, khu Thanh Đa – Bình Quới.

    Bước vào một quán cà phê khu Miếu Nổi, cô tiếp viên mang ra ly cà phê đá pha sẵn ra mời. Xong, nữ tiếp viên kéo ghế ngồi cạnh vì đó là một trong những nhiệm vụ của cô. Váy ngắn khoe cặp đùi thon thả, áo khoét lưng để lộ phần da thịt trắng ngần, cổ áo trễ để ngực lồ lộ, mái tóc xõa nhuộm vàng đúng mốt,…Nữ tiếp viên giới thiệu tên Hân (19 tuổi, quê Trà Vinh). Qua trò chuyện được biết Hân học chưa hết lớp 9, theo lời giới thiệu bạn bè, Hân đi xe đò lên thành phố tìm việc và trôi dạt đến quán cà phê cạnh bờ kênh này.

    Nhân viên đều ăn mặc thoải mái, càng mát mẻ càng tốt và sẵn sàng phục vụ tới “Z” nếu khách có nhu cầu.

    Hầu hết các quán ở khu này, nhân viên đều ăn mặc thoải mái, càng mát mẻ càng tốt. Chỉ tay về phía bàn đối diện, Hân cho biết cô gái đang phục vụ ở đó là bạn cô, tên Bình, cùng quê.

    Có lẽ gặp khách sộp nên Bình thoải mái cho khách đụng chạm vào vị trí “nhạy cảm”. Ông khách cố tình sờ soạng vào thân thể của nữ tiếp viên như ở chốn không người.

    Thấy tôi tỏ vẻ ái ngại, Hân tâm sự: “Nghề này là vậy đó, phải chiều chuộng khách chứ không là quán ế liền. Gặp khách giàu có thì “bo” tiền cho tụi em, còn khách keo kiệt xem như… xui”.

    Qua tìm hiểu được biết, tiếp viên của các quán này chủ yếu từ miền Tây lên, độ tuổi chỉ 18 – 19. Nhiều chủ quán trưng biển tuyển tiếp viên, điều đầu tiên là ngoại hình đẹp hoặc dễ nhìn, chân dài càng tốt. Lương của họ dao động 2-3 triệu mỗi tháng, tùy vào công việc.

    “Bãi đáp” dã chiến và những cuộc tình vụng trộm

    Tương tự, ở các quán cà phê khu Thanh Đa – Bình Quới. Cà phê khu vực này rất được các đôi lứa yêu nhau chọn làm điểm đến. Nhiều quán cà phê ven sông còn rất “nóng” vì trở thành “bãi đáp” dã chiến của những đôi lứa đang yêu và cả những cuộc tình vụng trộm.

    Nhiều quá cà phê dạng chòi đã trở thành “bãi đáp” của những cuộc tình vụng trộm.

    Đêm ở bán đảo Thanh Đa trong lành và mát mẻ. Theo chân anh bạn vào một quán khá lãng mạn, cách mặt đường khoảng 100 mét. Bên trong quán chỉ có vài bóng đèn yếu ớt. Cạnh mé sông là những dãy phòng ẩm thấp, chia làm nhiều khu vực. Những “khu vực cấm” chủ quán bố trí chỉ đủ cho hai người trong một diện tích vài mét vuông.

    Gọi hai ly cà phê đá xong, lát sau chủ quán ra tính 50.000 đồng nhưng phải đưa trước. Quà khuyến mãi là một bộ nhang vòng để… tránh muỗi đốt. Nhìn sang bên cạnh, nhiều cặp đang quấn lấy nhau, làm những chuyện phòng the rất lộ liễu.

    Anh bạn bật mí, quán không chỉ là bãi đáp của các cặp tình nhân mà càng về khuya hay những lúc vắng khách, quán còn là nơi để những gã thanh niên đưa gái mại dâm đến đây hành sự để tiết kiệm túi tiền.

    Anh bạn tôi bật mí thêm, ở một số quán, các tiếp viên của quán còn được chủ cho “xé tum”  làm thêm, sẵn sàng phục vụ tới “z” nếu khách có nhu cầu. Để minh chứng cho lời nói của mình, anh bạn dẫn tôi đến một quán cà phê gần đó, mới vài câu tán tỉnh, anh bạn đã rủ được một cô “qua đêm” với giá một triệu đồng.

    Theo những “dân chơi”, hầu hết những tiếp viên ở những quán cà phê trá hình sẵn sàng đi khách, chủ yếu là có tiền. Cũng theo họ, từ khi có những quán cà phê trá hình, tệ nạn xã hội cũng kéo về theo, làm ảnh hưởng đến tình hình trật tự xã hội ở địa phương.

    Mới đây, công an Q.Bình Tân TP.HCM đã triệt phá một ổ mại dâm búp bóng quán cà phê do Phan Thị Đào (35 tuổi, ngụ Đắk Lắk) làm chủ. Đào thuê một căn nhà ở mặt tiền đường Hương lộ 80, P.Bình Hưng Hòa B, Q.Bình Tân để kinh doanh cà phê nhưng thực chất là chứa gái để bán dâm cho khách. Sau nhiều ngày theo dõi, trinh sát Công an Q.Bình Tân ập vào quán của Đào kiểm tra, bắt quả tang 7 cặp nam nữ đang thực hiện hành vi mua bán dâm tại những căn phòng được ngăn tạm sau quán.

  • Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này  t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Trình chơi Video

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Trình chơi Video

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Trình chơi Video

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Trình chơi Video

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😋 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Trình chơi Video

  • Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về

    Buổi sáng hôm ấy bình yên như bao ngày. Bà Hằng lúi húi buộc lại túi rác rồi quay sang nói với chồng và hai đứa con: “Mẹ đi chợ một lát rồi về, trưa mình làm món cá kho nhé.” Giọng bà nhẹ như gió, chẳng ai có thể ngờ đó lại là câu nói cuối cùng họ nghe từ bà trong suốt 11 năm dài đằng đẵng.

    Chiếc xe đạp màu xanh của bà lăn bánh ra khỏi ngõ. Bà gầy gò, nhưng luôn toát lên vẻ nhanh nhẹn. Người dân trong xóm quen lắm hình ảnh bà ghé sạp rau quen, mua dăm ba thứ rồi về sớm để kịp nấu bữa trưa cho gia đình. Thế nhưng hôm ấy, bà đi mà không trở về.

    Đến trưa, cơm đã sẵn nhưng không thấy mẹ đâu. Hai đứa con khi ấy còn nhỏ cứ chạy ra ngõ nhìn ngó rồi lại chạy vào hỏi ba: “Sao mẹ lâu thế hả ba?” Ông Nam — chồng bà Hằng — ban đầu còn bình thản, nghĩ chắc vợ gặp người quen nên nán lại. Nhưng đến chiều, khi bóng nắng nhạt dần mà bà vẫn không xuất hiện, lòng ông bắt đầu nóng như lửa đốt.

    Điện thoại của bà để ở nhà. Người ngoài chợ bảo buổi sáng có thấy bà ghé mua ít rau, rồi đạp xe đi hướng khác với thường ngày. Không ai thấy bà sau đó nữa.

    Ba ngày đầu, cả nhà chạy đôn chạy đáo tìm khắp nơi. Đến ngày thứ bảy, công an vào cuộc. Xe đạp của bà được tìm thấy bên một bờ kênh cách nhà gần 20 km. Không dấu hiệu vật lộn, không giấy tờ, cũng không một manh mối. Như thể bà Hằng bốc hơi khỏi thế gian.

    Tin đồn nổi lên: nào là tai nạn, bị kẻ xấu bắt cóc, bỏ nhà ra đi… Người ta bảo đủ thứ, nhưng không ai biết chính xác điều gì đã xảy ra. Ông Nam vừa tìm vừa hy vọng, nhưng mỗi ngày trôi qua lại thêm phần tuyệt vọng. Hai đứa trẻ lớn lên trong nỗi ám ảnh và trống trải: “Sao mẹ không về? Sao mẹ không nói gì?”

    Thời gian lặng lẽ trôi. Gia đình dần học cách sống tiếp, nhưng không ai thực sự nguôi được nỗi mất mát. Cho đến một buổi chiều năm thứ 11, khi con gái bà — nay đã thành thiếu nữ — mở chiếc rương gỗ cũ của mẹ để tìm vài món đồ lưu niệm. Trong đó, cô phát hiện một phong bì đã ngả màu, bên trong là một tập giấy được xếp gọn cùng chiếc vòng tay bạc mà bà luôn nâng niu.

    Khi những hàng chữ đầu tiên hiện ra — nét chữ của mẹ — trái tim cô như thắt lại.

    Sự thật bắt đầu hé lộ… nhưng hoàn toàn khác với mọi giả định bấy lâu.

    Ngày hôm ấy, khi mở phong bì, tay Trang run lẩy bẩy. Cô gọi ba và anh trai vào. Ba người ngồi sát bên nhau trong căn phòng im lặng đến nghẹt thở. Tập giấy hóa ra là những trang nhật ký được viết trong nhiều tháng trước khi mẹ biến mất.

    Nét chữ của mẹ vẫn vậy: mềm mại, chỉn chu, đôi lúc hơi run khi bà xúc động. Nhưng nội dung… lại khiến cả nhà chết lặng.

    “Nếu một ngày nào đó tôi phải rời đi, mong các con hiểu rằng mẹ chưa bao giờ muốn điều đó. Mẹ chỉ… không còn lựa chọn.”

    Những dòng chữ như đánh mạnh vào ngực. Không còn lựa chọn? Tại sao? Trang lật tiếp.

    Hóa ra, suốt gần một năm trước khi mất tích, bà Hằng đã âm thầm mang bệnh. Bệnh tình không rõ ràng, chỉ là những cơn đau lạ, những lần ngất giữa chợ. Bà đi khám một mình vì sợ làm gia đình lo. Trong nhật ký, bà kể bác sĩ nghi ngờ bà mắc một bệnh hiểm nghèo hiếm gặp, cần điều trị lâu dài và tốn kém, cơ hội cũng không nhiều. Nhưng bà không dám nói.

    Bà viết:
    “Các con còn nhỏ. Nhà mình còn nợ. Tôi không thể là gánh nặng. Nếu tôi nằm xuống, họ sẽ khổ hơn. Tôi phải tìm một cách khác.”

    Đọc được đến đó, ông Nam bật khóc như chưa từng khóc bao giờ. Suốt 11 năm, ông trách bản thân, trách cả số phận, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ vợ mình đã giữ nỗi đau ấy một mình. Ông không biết bà đã chịu đựng thế nào.

    Rồi đến đoạn khiến cả nhà sững sờ:

    “Tôi gặp một nhóm thiện nguyện ở ngoại tỉnh. Họ nói có thể giúp tôi điều trị, nhưng phải rời đi trong bí mật vì đó là chương trình dành cho các bệnh nhân đặc biệt. Họ sợ việc công bố sẽ làm quá tải bệnh viện. Họ yêu cầu tôi không liên lạc trong thời gian điều trị. Tôi biết điều này thật điên rồ, nhưng tôi muốn sống… vì các con.”

    Những dòng cuối cùng viết trước ngày bà đến chợ:

    “Mai tôi lên đường. Tôi hứa sẽ quay lại. Tôi hứa.”

    Cả gia đình chết lặng.
    Không bắt cóc.
    Không bỏ trốn.
    Không điều bí ẩn.

    Chỉ là một người mẹ… cố gắng sống, nhưng không muốn ai đau vì mình.

    Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn còn đó:

    Nếu bà đi điều trị… tại sao 11 năm rồi không về?

    Tại sao không một thông tin nào được gửi về nhà?

    Trong phong bì còn một tờ giấy nữa — địa chỉ một trại điều dưỡng nhỏ ở một tỉnh miền Trung.

    Ông Nam đứng dậy, tay siết tờ giấy đến nhàu nát:
    “Chúng ta phải đi. Ngay bây giờ.”

    Ba cha con lên đường ngay trong đêm. Quãng đường dài khiến ai cũng mệt lả, nhưng không ai ngủ nổi. Cảm xúc hỗn độn: hy vọng, hoang mang, sợ hãi — xen lẫn niềm vui mỏng manh rằng có thể mẹ vẫn còn sống.

    Trại điều dưỡng nằm nép mình bên sườn đồi. Một nơi cũ kỹ nhưng sạch sẽ, yên tĩnh. Khi gia đình đến, người quản lý — một phụ nữ ngoài năm mươi — nhìn địa chỉ trên tờ giấy và khẽ gật đầu.

    “Vâng… chúng tôi từng tiếp nhận một bệnh nhân tên Hằng.”

    Câu nói ấy khiến cả ba người như nghẹt thở.

    Người quản lý kể: Bà Hằng được đưa đến đây bởi một tổ chức y tế từ thiện. Bà nhập viện trong tình trạng rất yếu. Nhưng quan trọng hơn — và đau lòng hơn — là sau thời gian điều trị, bà bị di chứng mất trí nhớ tạm thời do phản ứng thuốc và biến chứng bệnh.

    Bà tỉnh lại nhưng không nhớ gia đình ở đâu. Không nhớ địa chỉ, không nhớ số điện thoại. Cũng không có giấy tờ tùy thân mang theo vì lúc rời nhà bà chỉ mang ví vài thứ lặt vặt. Những người tại trại điều dưỡng cố tìm thông tin nhưng không được — bà chỉ nhớ tên các con và chồng, nhưng không nhớ họ, không nhớ nơi sống.

    Trong suốt nhiều năm, bà sống như một người bình phục chậm, làm công việc nhẹ trong khu điều dưỡng, giúp chăm sóc vườn cây. Ai hỏi cũng chỉ biết bà là “cô Hằng được đưa đến đây bằng từ thiện một lần lâu rồi.”

    Trang òa khóc ngay khi nghe đến đó. Ông Nam chỉ im lặng, hai bàn tay run không ngừng.

    Người quản lý dẫn họ ra khu vườn nhỏ phía sau. Và ở đó — dưới tán cây sứ trắng — một người phụ nữ đang tưới nước.

    Mái tóc đã bạc nhiều. Dáng người gầy hơn trước.
    Nhưng… là mẹ.

    Trang bật khóc chạy đến: “Mẹ ơi!”

    Người phụ nữ giật mình, quay lại. Ánh mắt bà bối rối, xa lạ… rồi bất giác rung lên. Bà nhìn Trang, nhìn ông Nam, nhìn người con trai — từng gương mặt, từng ánh mắt.

    Có điều gì đó trong bà chuyển động.

    Một phút.
    Rồi hai phút.
    Rồi bà thì thầm, giọng run như gió thoảng:

    “Trang… Minh…? Anh Nam…?”

    Khoảnh khắc ấy, cả gia đình ôm chầm lấy nhau. Những năm tháng đau đớn, lạc lối, nuối tiếc như vỡ òa thành tiếng khóc.

    Bà Hằng chưa nhớ lại hoàn toàn mọi thứ, nhưng ký ức về con, về gia đình… bắt đầu trở về từng chút một. Trong những ngày sau đó, cả nhà ở lại trại điều dưỡng, cùng bà trị liệu và hồi phục trí nhớ.

    Một buổi tối, khi cả nhà ngồi cạnh nhau, bà Hằng nắm tay chồng, giọng nghẹn:

    “Em xin lỗi… Vì đã để mọi người chờ lâu như vậy.”

    Ông Nam chỉ lắc đầu, chạm nhẹ vào bàn tay gầy yếu của vợ:

    “Em về được là đủ rồi. Tất cả những năm qua… anh không trách gì em cả.”

    Ngoài hiên, gió chiều thổi qua vườn sứ. Hương hoa nhẹ như một lời hồi sinh.

    Sau 11 năm lưu lạc, cuối cùng, người mẹ đã trở về.

    Một câu chuyện không có phép màu, nhưng có điều kỳ diệu duy nhất mà đời thực có thể mang lại: tình yêu gia đình — thứ sợi dây dù bị kéo căng đến đâu cũng không bao giờ đứt.

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!