12 Năm Vợ Bán Cá Bị Mẹ Chồng Khinh Rẻ, Tôi Cũng Im Lặng… Đến Khi Biết Cô Ấy Từng Làm Một Việc Này, Tôi Chỉ Biết Quỳ Xin Lỗi
Tôi tên là Phạm Đức Minh, bốn mươi ba tuổi, trưởng phòng tổng hợp của một cơ quan thuộc Ủy ban nhân dân tỉnh. Gần hai mươi năm đi làm, tôi được đánh giá cẩn thận và đang được cân nhắc cho một vị trí cao hơn. Mẹ tôi, bà Nguyễn Thị Lệ, luôn tự hào về tôi.
Nhưng có một điều mẹ tôi không bao giờ hài lòng – vợ tôi, Trần Ngọc Duyên, người bán cá ngoài chợ Hải Phong. Duyên ba mươi chín tuổi, sinh ra trong gia đình ngư dân, cha mất ngoài biển. Mười hai năm trước, tôi cưới cô bất chấp mẹ phản đối.
Tôi nhớ ngày đưa Duyên về ra mắt. Mẹ nhìn đôi bàn tay đỏ vì nước lạnh của cô rồi gọi tôi ra hiên: “Con nghĩ kỹ chưa? Nhà mình thế này, con lại cưới một đứa suốt ngày tay cá tay tôm?” Tôi trả lời: “Con cưới người sống với con, chứ có cưới cái nghề của cô ấy đâu.” Duyên nghe chuyện ấy sau còn cười: “Ngày đó anh nói oách lắm.”
Duyên vẫn giữ sạp số 37 ở chợ Hải Phong. Ba giờ sáng, cô đã dậy. Duyên rất sạch sẽ, nhưng người làm hải sản lâu năm vẫn khó tránh mùi cá và nước biển bám ở tóc hay đầu ngón tay. Càng đi họp nhiều với những người chỉn chu, tôi càng để ý đến nó.
Một chiều, Duyên vừa bước qua phòng khách, mẹ tôi xịt thơm vào không khí. Duyên dừng lại: “Mẹ thấy trong nhà có mùi gì ạ?” Mẹ tỉnh bơ: “Không có gì, mẹ xịt cho thơm thôi.” Duyên nhìn tôi. Tôi đang cầm điện thoại. Chỉ cần tôi nói một câu “mẹ đừng làm thế”, nhưng tôi cúi xuống màn hình.
Tối đó tôi thấy Duyên ngồi bôi kem vào những kẽ tay nứt. Tôi hỏi: “Em giận à?” Duyên nhìn tôi: “Anh Minh, dạo này anh quan tâm người khác nhìn nghề của em thế nào hơn là em sống ra sao.” Tôi cau mày: “Em lại nghĩ nhiều rồi.”
Sáng hôm sau, Duyên từ chợ về, tôi đứng trước gương chỉnh áo. Cô đi ngang: “Cổ áo anh bị gập.” Cô đưa tay sửa giúp. Tôi nhìn thấy trên đầu ngón tay cô còn dính một chiếc vảy cá nhỏ. Không hiểu sao tôi phản xạ gạt tay cô ra: “Thôi, đừng chạm vào, anh sắp đi họp.” Duyên đứng sững, bàn tay lơ lửng. Cô hỏi: “Anh sợ cái vảy cá làm bẩn áo hay sợ người ta biết vợ anh bán cá?” Tôi không trả lời. Duyên rút tay về, bỏ vảy cá vào thùng rác rồi nói rất khẽ: “Em hiểu.”
Sinh nhật năm đó, mẹ mời khách. Bà nói: “Để Duyên ở dưới bếp thôi, đừng cho nó đi lên nhiều.” Tôi biết câu ấy xúc phạm vợ mình, vậy mà tôi chỉ nói: “Mẹ muốn làm sao thì làm.”
Bữa tiệc, Duyên mặc áo dài xanh đậm. Mỗi lần cô bước lên, mẹ lại gọi cô xuống. Lần thứ ba, khi Duyên mang cá nướng lên, một người họ hàng say nói: “Đúng là làm nghề nào ra nghề ấy. Duyên đi đâu mùi biển theo tới đó.” Duyên đứng yên, nụ cười cứng lại. Tôi nói: “Em xuống dưới trước đi, đừng làm phức tạp thêm.” Duyên hỏi rất nhỏ: “Em làm phức tạp chuyện gì?” Tôi không trả lời. Cô gật đầu: “Vâng, em hiểu anh rồi.”
Gần một tiếng sau, tôi xuống bếp. Duyên đang rửa một chiếc đĩa đã sạch từ lâu. Tôi nói: “Em giận à?” Cô tắt vòi nước: “Không, em chỉ thôi mong nữa thôi.” Tôi bước gần: “Anh chỉ không muốn giữa đông người cãi nhau.” Duyên quay lại, mắt đỏ nhưng khô: “Em có cãi ai không? Anh biết có người chê em, mẹ trách em, còn anh bảo em xuống dưới.” Tôi nói: “Anh đâu có bảo em bi/ến.” Duyên cười buồn: “Khác chữ thôi anh.”………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
![]()
![]()
![]()
Tôi muốn nắm tay cô, nhưng Duyên lùi lại nửa bước. Lần đầu tiên trong mười hai năm, cô tránh bàn tay tôi.
Duyên rời nhà với một chiếc vali. Những ngày đầu, tôi thấy nhẹ. Mãi sau tôi mới xấu hổ vì cảm giác ấy.
Sáng hôm sau, mẹ hỏi: “Hôm nay thứ mấy?” Tôi mở ngăn tủ, thấy hộp thuốc được Duyên chia sẵn đến thứ năm, từ đó trống. Bên dưới là cuốn sổ ghi lịch uống thuốc của mẹ. Mẹ lẩm bẩm: “Ngày trước nó làm nhanh lắm.”
Tôi ra chợ tìm Duyên. Chợ Hải Phong sáng sớm là một thế giới khác. Tôi hỏi sạp 37, người ta chỉ: “Sạp Duyên Cá phải không?” Hai chữ ấy làm tôi nhói.
Sạp đã đóng một nửa. Người bán rau nói Duyên nghỉ mấy hôm. Tôi ngồi xuống ghế nhựa thấp của cô. Người bốc hàng kể: “Năm ngoái con tôi sốt co giật giữa chợ, Duyên đóng sạp chở hai bố con vào viện.” Tôi hỏi: “Duyên chưa từng kể.” Anh cười: “Chuyện có gì đâu mà kể.” Người bán rau nói: “Nó chưa từng ngồi đây kể xấu chồng. Có người hỏi sao chồng làm cơ quan mà vẫn để vợ đi chợ, nó bảo anh ấy tôn trọng nghề của tôi.” Tôi thấy như có ai bóp chặt lồng ngực.
Về nhà, tôi nói với mẹ: “Người khiến Duyên không còn muốn ở lại nhiều nhất là con.” Mẹ nhìn tôi. Tôi ngồi đối diện: “Mẹ nói một câu, con bảo Duyên nhịn. Mẹ nói thêm, con lại bảo cô ấy đừng để bụng. Cứ thế nhiều năm. Không ch/ết nhưng mòn.” Mẹ ngồi lặng, rồi nói nhỏ: “Ngày trước mẹ đau, Duyên ngồi tới khi mẹ ngủ. Người ta làm đúng phần được trả tiền. Còn Duyên làm nhiều hơn thế. Mẹ cứ tưởng con dâu chăm mẹ là bổn phận.”
Tôi tìm đến kho của Duyên. Cô mặc áo khoác giữ nhiệt, một tay cầm bảng kiểm. Cô nói nhanh, quyết đoán. Không một chút giống người đàn bà ở nhà cứ nghe mẹ nói nặng rồi bảo: “Vâng, con biết.” Tôi bỗng thấy đau. Duyên không yếu, cô chỉ chọn nhường những người mình thương.
Chị Cúc nói: “Năm 2021, nhà cậu thiếu tiền, bác Lệ điều trị dài ngày. Duyên đưa tôi gần 900 triệu. Nó bảo em vay chị Cúc vì nó biết cậu tự ái. Nó dặn đừng để bác Lệ biết.” Tôi không nói nổi.
Khi gặp Duyên, cô nói: “Em không cần một người chồng thương em sau khi biết người khác quý em. Em cần biết lúc chỉ còn hai vợ chồng, không ai nhìn, không ai khen, anh có còn coi em ngang hàng không.” Tôi cúi đầu: “Anh chưa chứng minh được.” Duyên nhìn tôi rất lâu: “Đừng nói nữa. Làm đi.”
Một thời gian sau, tôi nắm tay Duyên bước vào phòng họp cơ quan. Đồng nghiệp hỏi: “Chị nhà vẫn làm cá hả anh Minh?” Tôi đáp: “Vâng. Vợ tôi làm hải sản, bắt đầu từ một sạp cá ngoài chợ.” Tôi không kể cô có bao nhiêu vốn, không nói kho rộng bao nhiêu. Bởi tôi hiểu: nếu cả đời Duyên chỉ có đúng sạp 37, sáng ba giờ đi lấy cá, chiều về hai bàn tay vẫn còn mùi biển, cô ấy vẫn xứng đáng được tôi nắm tay.
Tôi từng nghĩ đàn ông bản lĩnh là ra ngoài làm việc lớn. Mất gần nửa cuộc hôn nhân, tôi mới hiểu có một bản lĩnh còn khó hơn: khi người thân bị đối xử sai, mình có dám nói “không được” hay không. Thuận vợ thuận chồng không có nghĩa một người cứ nhịn còn người kia cứ im. Muốn đi với nhau lâu, trước hết phải biết tôn trọng nhau từ những điều nhỏ nhất.

Để lại một bình luận