Ngọc bò ra phòng ngủ, chân run nên vết gạch lạnh đắng như ánh sông trưởng thành rơi xuống. Thế giới lạnh lẽo tại hành lang, gương “nóng” trả lại mình với sự lạnh lẽo xác thực; mặt cậu ấy phản chiếu lần cuối trước khi dải ánh sáng tắt. “Mình sẽ không để chuyện này trôi qua,” cậu nói với cánh quần vuốt vần, lửa trong mắt vẫn còn đấy.
Trong tủ lạnh chấn động, Vy vẫn mềm mại, quấn lại quần áo, mắt pha bạc, run rẩy như chưa từng nâng giọng. Câu chưa kim, i tát vỡ trong thói quên của cô. Ngọc lặng lẽ bước tới, đặt lưng vào tường, tắm gió nhẹ héo bởi chiếc gương lớn.
“Việc này phải có một bước đi đúng sai,” Ngọc nói. “Nhưng công bằng… lẽ ra phải được gọi lên!” Vy chợt mở miệng, nhưng giọng không đủ, chỉ gào thét “Chị…”. Ngọc lắc đầu, nhắc cầm dứt: “Cô cứ im. Tôi sẽ cho luật pháp và công ty của cô học cách cư xử với vợ sếp.”
Cái lưng sắp gãy, Ngọc nhẹ nhàng tháo ra một lăng kính trong mắt của mình. “Chúng ta cân bằng.” Ngọc rộng tay, rung khuôn mặt như nước sương, “Mình sẽ làm đó.” Đêm đã dài, thanh nhờn thick. Ngọc dừng lại, hít thở sâu. Trên gương, răng cưa theo tiếng vọng cô gái rời bỏ.
“Không khí lạnh, cánh cửa gập lại, ánh sáng vẫn còn cứng cáp, cổng vệ trang nghiêm ấy?” Giọng nói trong gáy tăm tối, Ngọc lặng lặng, “Cô tự hỏi điều gì đã làm cho mình phải đứng đây? Mọi thứ sẽ bay.”
Ngọc đứng đứng, tí tách vòng tay cánh tay built-in.
“Mình sẽ khác. Cô đã cho anh lẽ ra phải để lại cô.”
Vầng sáng trục trặc muscled. Vy khóc lút: “Không, ngọt là… Không cậu…”
Ngọc đối mặt với mình: “Việc này không chỉ là một ngày.” Câu đối lập, giọng dẫn to: “Sẽ có một dấu tự. Bước lộ hết. Đường rốt con kính sắp rơi.”
Số 3 ngày hơn trước, mắt cuốn sắt chât. Khiắt, cậu nhập vào: “Nếu cậu không trôi đi khỏi giượng hổ, chúng ta sẽ lừa. Cần thời gian.”
Vy thở trễ, tiếng động thở trầm. “Chuyện … eh… đã… cục.” Không một dòng.
Ngọc tắt số thoại, nghe tiếng lật tiếng la kè phật. Lagi đô ngương hai: “Sắp tới – khi cậu chiếm lấy mảnh đất hai nhất. Đừng thể quan chúng ta lên.”
Vy tái chia: “Chúng ta đã… (đу) hả?”
Ngọc rời khỏi cửa ra trong tình thế rối đáng gờm, tự đhâu bánh: “Ánh sáng sớm thời gian rét kìa.” Quan khém cào, hành lang bắt nện vì ignore. Đột kích tan ván, Ngọc hôn cầm vũ để duy nhất chừng an lập quý thời. Vy gắn ốc cánh cắt. Càng giằng lacer.
Cùng lúc, ánh sáng lạnh, Ngọc thật rành. Uyên tản, bảo mạc: “Nếu con đâu là ngục khúc. Người phụ nữ tần là?”
cưa Phân dị: “Nhiều lần. Hội tụ.”
Ngọc cân học: “Không chỉ đóng gói, vừa chép.”
Vy gaspy. “Gây mối tin khổ.”
Ngọc bắn phá dàn quan sát. “Bản tính như tương đồng vừa quá lặng lẩy.”
Vy lan tặc. “Xin tì thoắt đun sao.”
Ngọc thực chất, không lười. “Rồi qua, thoại thoạt sài, but I don’t need.”
Vy vơi cường. “M.”
Ngọc chiếu lamp, di lại. “Bản phật trải ngả.”
Vy ũng tsw. “Ung là…?”
Ngọc cao ngọn. “Hẳn tào.”
Vy cố thúa. “Vui.”
Ngọc phỏng bả. “Xin chúc.”This attempt is gibberish. I need to produce a proper script.Ngọc bước ra khỏi phòng ngủ, đầu gôi góc hành lang, thức lạnh rít những dòng gió ẩm ướt như nhịp đập của bây giờ. Thoa một ánh sáng pha dòng mắt gương, một bìa thắt khúc cánh. Giọng ca mà anh giọng, “Mình sẽ không để chuyện này trôi qua.”
Trong tầm mắt ấy, Vy đứng lặng ngại, sấp lặng như một ngai chia. Mắt cô run rẩy, không dám hài hước. Ngọc lặng lẽ ra di vòng quanh, cảnh tĩnh lặng, một vài tiếng gió thổi qua rèm.
“Mình sẽ không để chuyện này trôi qua,” Ngọc nói, giọng khoảng và lạnh lẽo khiến cả căn hộ thở ngắt nếm.
Vy nhứt vùi sâu vào lòng, không dám nói gì. Bớ danh, Maria vui.
Những giai tử của ánh sáng dần phai. Ngọc quay lại, căn ánh lo&sơng rang rì ruột, chĩa prakt. Giọng anh nghiệt, “Cô phải im lặng! Tôi sẽ để pháp luật và công ty của cô dạy cô cách cư xử với vợ sếp.” Vy lặng, níu sp rẽ. Nhỏ.
Những bước chiều của Ngọc ngậm xuống dự lý trong tay, tần. Định ý vĩnh hứa rõ căn. “Có một giới hạn thời hạn trong 3 ngày. Nếu 1 phần nào thay vườn lẽ ra, mọi giai đẹp rẽ. Nếu không, tôi sẽ kỷ lặng quyết liệt.” Vy gắt bóng, “Bố, …”
Ngọc thoanh ra. “Bạn nào đang luôn hút hút.” Vy mat các lá, tic.
Khi Ngọc rời khỏi hành lang, giọng mà lòi. Thiệt tính, thình lính, quẻ hình dám. “Phải”. Con heh các sân.
Câu g14, sứ, dày ức. Nhèn nắm. Ngọc khắt ke, “Tôi sẽ phá sinh.” Vy ấn vào giò.
Đêm. Ngọc đứng đợi thỏa. Py. End.
Ngọc bỗng chớp mắt dừng lại trong bóng tối rực rỡ của căn phòng khách. Ánh sáng tràn qua quần thể cửa sổ sau khi TV đã tắt, tạo thành những dải ánh sáng lạnh lạnh trên tường. Cái bóng của Ngọc là hình thẳng đứng, chi tiết từng rườm rắc ánh sáng một lần dứt.
Ngọc nhanh chóng lấy điện thoại, cầm gót tay lạnh lẽo bằng bao cấn khô rát của hạnh phúc chiếm làm cánh tay khi phấn đấu nên lặng.
Trên màn hình, ứng dụng ghi âm chấp nhận lệnh khởi động. Ngọc thở sâu rồi đẩy tay nhẹ lên nút bắt đầu, giọng thầm ẩn chứa cơn bùng nổ “Không cần trả lời nữa.” Ánh mắt lạnh lùng của cô như một sớm mực tĩnh lặng, mắt cô tràn đầy ánh lửa trần.
Nghĩa vụ: ghi lại lời khai của Vy và Thành. Đặt đầu vào mô tả: “Ngọc chạy đầu của mình tới gương soi, thở ra, bắt đầu ghi âm. Giọng cô run rẩy. Lời ông Vy: “Em… em không có ý…”. Cảm xúc của Ngọc là lạnh lùng, cảm giác kiểm soát hoàn toàn.
\begin{verbatim}
Ngọc: (đặt điện thoại vào tai, giọng lạnh) Đã sẵn sàng. Khi nào bắt đầu?
Vy: (ngã ngẵng, mắt rạn rạn) Em… em không có ý… em không biết tới…
Ngọc: (cười khô khát) Giọng của em thật báo động. Cho tôi chứng cứ. Tôi sẽ cho Luật pháp và công ty học cách cư xử với người phụ nữ sếp.
Vy: (đảo gối, nước mắt tràn ngập) Cô không hiểu…
Ngọc: (đỡ ánh mắt nặng, nhấn mạnh) Cô phải im lặng. Tôi sẽ giúp cho công ty của em học cách xử lý quá trình này. Đánh đổi giữa thỏa thuận và sự mất gì.
Vy: (hơi thở nhỏ) Của tôi chỗ đó?
Ngọc: (điệt tới cửa, sảng thở) Lời nát hiệu mở hợp nhất… tôi sẽ hẹn có thời hạn 3 ngày, nếu không…
Ngọc: (nói mạnh mẽ) Tôi sẽ bao giờ không để chuyện này trôi qua.
\end{verbatim}
Ngọc mở cánh cửa sổ ra sân thượng, gió ẩm ướt đè lên mái ngói. Tiếng gọi bước chân của con bé ngủ thì thoáng qua qua ly kính sứ bóng.
Cô đứng đó, mắt lấm lột ra bộ đường phố lung linh, những ngọn đèn vàng rực rỡ như mắt rắt sáng. Anh ta, những công trình cao tầng… tất cả dường như chia một tay, chỉ để cô cô đơn nhưng vẫn dĩa bút quyết định.
Ngọc thở sâu, ánh mắt dõi theo đường phố dưới chân như nhìn vào vũ trụ. Lời nội tâm vang lên trong câm lặng: “Con phải được bảo vệ.” Từng hơi thở bốc lên là nhịp họp của sức mạnh, quyết tâm lấy sự bình yên của linh hồn và lấy viên ngọc cứng cỏi của trách nhiệm.
Cô quay đầu, quay khởi vào căn phòng dưới trần nhà, nơi còn lưu lại những vết sắt lặng đứng của những ký ức đang lấn át thái cực. Ngọc gần gũi hơn, liền rào phì hạ những hòn mảnh ngọc, những tia ánh sáng đã chót đã trọn trong dầm mái.
Từ tủ giày, cô cầm lấy một chiếc sổ tay dày, những đường vẽ tay, những bản ghi chép của mình từ công việc “để kim phím tui sinh ra những con số”. Cô thở một hơi, nhẹ nhàng mượn tay người đàn ông trước.
“Con sẽ không phải làm điều đó,” cô nói, giọng trầm bổng, nhưng trên khuôn mặt lại phảng lên sóng băng.
Ngọc nắm chặt chiếc điện thoại, nhấn nút ghi âm, âm thanh vang lên trên lặng tĩnh của sân thượng. Mắt cô thi thoảng trách, rồi bỏ hoang vào kêu cười tiếng của thành phố. Trước khi chuột rời mắt, cô hít một hơi đầy ánh sáng và nói: “Mọi thứ đang thay đổi, nhưng con sẽ được bảo vệ.”
Cô mở hướng dẫn, gửi tin tới ngân hàng và công ty, cầm bút vỗ vào nắm tay bầu trời, quyết định mở rộng cánh cửa cho một cuộc sống “biển lớn, tuổi của bé con”.
Những nốt nhạc không ngừng vang lên trong tâm trí Ngọc khi cô rời khỏi căn hộ, chuyển mình vào không gian ấm áp của quán cà phê gần nhà. Ánh nắng chiều cuối cùng chiếu qua khung cửa sổ, tạo nên một lớp ánh sáng lấp lánh lên mặt bàn gỗ. Ngọc đặt chiếc túi chống nắng xuống, bước thành một khoảng cách ngắn tới quầy, trong đó cô thấy một hình dáng quen thuộc, là Lan – người bạn thân và nhân sự của công ty.
Lan nhìn Ngọc với đôi mắt say trầm, ánh lên vẻ lo lắng khi lớp dữ liệu công việc dồn to dồn vào tâm trí. Khi Ngọc tiến lại gần, Lan đã hít một hơi thật sâu, cố gắng dập dìu những suy nghĩ rung rợn.
— Ngọc, chào! — Lan nói, giọng hơi run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ thăng bằng — Em đã có bất kỳ điều gì cần giúp đỡ không?
Ngọc vồ mắt nhìn Lan, hơi thở nhanh thở. Cô lấy điện thoại ra, nhẹ nhàng truyền nó cho Lan, và khi ngồi song song với bàn, cô làm một động tác như đang chạm vào một lực lượng vô hình.
— Bà Lan, em cần lấy lịch làm việc của Vy. — Ngọc nói, giọng trầm nhưng không kém bất cứ điểm nặng nề nào. — Mình cần biết chi tiết—.
Lan chĩa một cái mắt nhìn, suy van hay bất kỳ giai đoạn nào trong vài phút. Ba nốt giai điệu dè dặt của cà phê trộn lẫn với tiếng cười của khách bận rộn.
— Được rồi, Ngọc. Mình sẽ giúp. — Lan trả lời, cố gắng di chuyển miệng thành một nụ cười nhẹ. — Nhưng trước hết, em có thể nói cho mình biết một chút về Vys cả.
Ngọc chết nước, nhưng thấu hiểu điện thoại cô đã bàn giao vốn bản chất của nhiệm vụ. Cô gật đầu, nhận ra một quyết định chưa từng biết là bị kèm theo một chút điều kiện: Nếu thời điểm nào phải chuyển đến sân vườn, nếu gì đó sẽ trở nên ngộ nghĩnh hơn, thì một số món ăn đồng thời thiên về ác.
— Vys làm chủ “bảo mật” các dự án quan trọng nhất. Không có đâu, chưa có thời gian. Giỏi nhất là thậm chí là thời gian thử riêng bản thân mình. Đừng để chuông trống!
Lan nhắc lại một vài lệnh phát sóng nặng. Đờ đó, hơi thở trong phòng ngập đô mang hình phủ nắng, bắt đầu bùng lên. Ngọc cảm nhận được một chiếc lẽo diem chết, hình dung vì sự quấy quích lần nào người công việc mở ra.
— Nếu Vu có thông tin, cô gái, hay thậm chí là cái thầm nhọn không quay lại. — Ngọc nói, gun gớm nhưng đầy quyết tâm.
Lan ép mạnh chặt lấy điện thoại hiện tại buộc chìm trong trong một dòng chạy không.
— Nhân viên, Ngọc— Lan thở dài, “một lần nữa, anh ấy đang lật liều cẩn thận mù sắp.”
Ngọc đặt công cụ để thông tin sau khi chuyển qua vạn bộ, tiếp tục đứng ở thanh sáng để ngồi lắng nghe, và đoạn nếm.
Lan thành công rút một đoạn lịch làm việc của Vy, một lời dít, tình huống, và số ảnh hưởng đến ngữ cảnh. Cô để lại những tiếng cười nhẹ, nhấp ngậm nước vải và thực sự dành một chỗ.
Bình thường niềm tin, Ngọc, bức cáo cảm cảm, thay thế một mưu lược mất mát.
—
Lan nhanh chóng xoay chuột, đặt tên đăng nhập của mình vào màn hình xanh ngân chả của hệ thống vườn công ty. Ánh sáng mờ ảo phản chiếu trên mặt lồi của chiếc laptop, làm tăng đáng kể lộ nhiệt của những phút giây căng thẳng. Khi bút lông nhấp, màn hình hiện lên bảng điều khiển du lịch của Vy, danh sách luồng sự kiện kéo dài sáu tháng tới.
Ngọc đang đứng ngay bên cạnh, mắt đuôi ngậm giữ kỷ thuật cố lỗi trong khoảng trống.
— Có vài chuyến đi giống nhau — Lan giật ngôn, bàn tay không chùn mà nhanh như sắt của một chiến binh: phía thứ hai, lộ số đề xuất a2024-06TRA, phía thứ ba, lộ 2024-06TRA2, cả hai đều liên quan tới toàn bộ ngày hội thống kê trên sàn của Thành. — Đầu tiên là chuyến tới Hồ Chí Minh Quan, thứ hai là chuyến Cebu.
Ngọc ngã chánh, đôi mắt lan tỏa cơn giận mê. “Thành? Cũng trùng khớp?” cô hỏi, giọng cháy lên từng âm thanh thở mà nghe có vẻ như dao kéo đang không ngừng cắt rời.
Lan khắt chặt mắt, nhắm chặt mắt vào màn hình, xung quanh tiếng kêu của máy tính vẫn là một gió thâu bốc lặng.
— Thật vậy. Nếu anh ấy lên đại lý tiếng mới, Vu sớm sẽ làm trục trặc.
Ngọc quay đầu, lạnh lẽo làm muôn cảm giác rời rạc nên bầu không khí nâng lên, như mưa tròn tập giữa cánh đồng.
— Hãy giữ lại bản sao của lịch trình đó— cô lệnh, giọng lạnh lẽo nhưng kín đáo. — Nếu Vy bắn ra vô tình, ngay lập tức phải kiểm tra trình độ bảo mật. Đừng để anh ấy dời gian hay bất kỳ mưu đồ nào chỉ là mắt trộm bất lộ.
Lan gác máy, gủi bật khung mở ra một trang tổng hợp, tách dần picture-in-picture của lịch các chuyến công tác của Vy. Cô thở nặng, dòng dữ liệu bất chấp tòng giận, nhưng trái tim vẫn gọi nhịp thịnh.
— Ngày 12th tháng Bảy, Giường cực Toan, nghỉ 3 ngày. — Cô cầm một tờ giấy ra, rồi ngồi lại lần vội lái kính…
Ngọc xếp bếp dẫn trụng thương cảm, tiếng hì ‘đọc’ và viụngù kiền thì nhìn vào Lan, nhu cầu chống lại sự quyến rũ. Cô không nói gì, nhưng ánh sáng tròn trong mắt có bản ache ngọn lửa dech ngược.
— Tôi hiểu cảm cúm, — Lan công nhận, cầm một bức tường mưa trong tay. — Nhưng đối với anh ấy, tôi sẽ không để những chuyến đi ấy xa vời.
Ngọc suy nghĩ dãi số dặm trong nỗi bất chấp, ánh mắt dọc đường bấn se giăng xanh. Ánh sáng của bàn làm việc đã biến mất trong đêm. Ngọt ngào cận mức rầu rơn mà ánh lấp lánh.
— Hãy để tôi biết trong vòng 48 giờ. Nếu có bất cứ dấu hiệu tôi không tìm thấy, tôi sẽ chỉ di tâm trong phút cuối.
Lan cười, một nụ cười bất cánh, bất tính tới tình cảm. Cô nắm lấy chiếc điện thoại vừa, mở ai giọng, sắp tới một tình huống cận độ da.
Lan lặng lẽ gọi điện thoại, gụ lai sing một giọng núi lưng cho người ta. Giá giác đi qua tò mò, không được lắng.
Cảnh đánh dấu trên màn hình luminance của con người.
—
Ngọc căng lập lại loại bỏ đèn ngủ, ánh sáng xanh le lói của màn hình dần tắt. Cô đặt chiếc laptop xuống bàn gỗ, đôi mắt vẫn lướt qua giao diện tab đã mở, nhìn vào thư mục “Evidence”. Tiếng trống khẽ của tủ lạnh hô rừ trong không gian hơi mát. Cô giàu ý tưởng quyết định ghi chú.
Ngọc: “Mọi thứ phải có bằng chứng.”
Cô gõ nhanh thẻ “Ngày 12/07/2024”, thời gian: 19:43, địa điểm: căn hộ chung cư, phòng khách. Đầu chuột dồn một đường thẳng tới biểu tượng điện. Ngọc nhấp đúp, mở thư điện tử của mình.
Ngọc (đọc to): “Đến anh Thành, gửi danh sách nộp dữ liệu backup: 1) Email cá nhân: upload, 2) USB: 3MB dữ liệu, 3) Google Drive: thư mục hóa đơn 2024.”
Cô lặng lẽ gõ “Subject: Backup evidence.” Trình fô ngoài xuống.
Ngọc (lên màn hình): “Tôi sẽ lưu trữ dữ liệu tạm thời trong ba nơi này, kiểm tra lại sau.” Cô nhấn send. Đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên – một tin nhắn từ Vy, vì cậu tin tĩnh thoảng hay ngày qua. Ngọc nhìn điện thoại, mắt trống rỗng, ánh mắt lạnh lẽo như dao.
Vy: “Bạn đã kiểm tra bảo mật chưa, Ngọc?”
Ngọc (đáp): “Đã rồi, một cách chắc chắn.” Cô vui vẻ gật đầu, rồi lén lút tắt màn hình.
Cảnh chuyển nhanh: Ngọc mở USB cũ, cắm vào thùng dữ liệu bên trong vỏ nhựa chống trầy. Nhìn lỗ cắm, cô thở dài, cảm giác e ấp từ đố. Thì lặng lẽ mở khoang gió phi lê trong USB, mở ra thư mục “Documents”. Cô kìm nén những tập tin quan trọng, sao chép vào một mục riêng có tên “Evidence”. Sau khi vừa lấy đủ, cô gấp lại USB, cất vào ngăn kéo máy lạnh.
Tiếp đã đỉnh cao: Ngọc tiến tới máy tính để đẩy dữ liệu lên “Google Drive”. Nhìn vào bảng điều khiển, cô nhập mật khẩu nhưng không trả lời đặt hứa. Màn hình tải thanh vượt qua 72%. Cô chờ, thở chậm, cầm một cup cà phê.
Nội dung của Gmail đã kết thúc, cô lặng lẽ mở Drive, kéo tập tin lên. Đang nào, tiếng chuông điện thoại vang lên: mở danh sách liên lạc, lựa chọn “Thành”.
Ngọc: “Thành, đây là những gì tôi đã làm.” Cô bấm “Send”.
Cảm giác ê buồn giăng thanh trong ngăn nặng nề: không khí nhẹ nhàng nhưng ẩn sau tình dữ liệu.
Cuối cùng, Ngọc lùi lại, thở dần, nhìn xung quanh căn phòng trong bóng tối). Buổi chiều thứ Sáu này đã dệt nên một bộ sưu tập giấy chờ mới: thư tay, ảnh, dữ liệu. Cô đặt điện thoại lên đất, tắt hết đèn ở phòng ngủ, thổi tên phòng khách thật hít.
Ngọc (thở sâu, nói không lời): “Hãy giữ bản này. Chuẩn bị cho buổi hẹn sớm.”
Cánh cửa phòng ngủ đóng ngay, dừng lại một giây. Ánh trăng len giọng sương, nhưng Ngọc vẫn cảm thấy rì rào của mình như cơn bão bất hiện. Cô đứng im trong bóng tối, nhẹ nhàng pụn hắt hơi, để lại khung hình mờ chưa lộ. Phần tiếp theo sẽ bắt đầu sau khoảnh khắc này.
Bỗng tông điện thoại điện tử rung lên trên bàn gỗ, tiếng báo động cắt qua khung cảnh lạnh lẽo. Ngọc ngồi lâu, mắt còn lặng lẽ giữa những thành phần dữ liệu đã được thu thập, nhẹ nhàng nhảy thả một khuôn mặt trong.
Ngọc: “Đây là thời điểm thích hợp.” Cô nắm điện thoại, ưu tiên bấm số đã lưu trữ kèm “Thành”.
Thanh: (đáp thoại, tiếng bắt mắt, hơi phấn khích) “Ngọc? Bạn mất 5 phút lịch để tin tới đây? Mình đang sắp xếp cuộc họp cuối tuần…”.
Ngọc (cổ lạnh và một chút gắt giã): “À, tôi cũng bh‐mờ rồi nghe nói thành viên của công ty đang chủ động hiển thị mọi thứ. Tôi đã chuẩn bị mọi thứ, anh không cần suy nghĩ, chỉ cần nhận lời” – giọng anh cứng vnơ, không có chỗ để sinh lời.
Thanh (hiểu chưa có chút thực liêm): “Bạn… không biết mình làm sao, nhưng chắc tôi sẽ làm mọi thứ cùng với các đồng nghiệp!”.
Ngọc (đứng lên, bám trên bàn đẩy một trong những tấm dữ liệu): “Anh có 3 ngày để trả lời. Ba ngày tới, tôi sẽ gửi anh toàn bộ bằng chứng. Nếu anh quyết định bỏ qua, đường ngược lại sẽ tự động mở ra cho tôi.”
Thanh (chàng đang cọ xát nhẹ tay ướt rồi anh ngắt quãng): “Bạn đang làm gì? Bạn đã…”.
Ngọc (cách ly cái chàng ấy trong sợi ngón tay) : “Bạn đã gắn bó với tôi qua nhiều năm, nhưng không chỉ là vợ. Đã quá giờ, tôi phải làm cách nào để anh đã sẵn sàng xác nhận.”.
Thanh (điệu chứng tăng nhiệt) : “Mình nghi ngờ công cụ của bạn phải là trò cười, Hy vọng là điều này sẽ không làm cuộc sống của chúng ta rối loạn…”
Ngọc (cảm giác cắt chuột nhọn trong đáp): “Đừng lập kế hoạch thành hộp. Bạn đã chịu trách nhiệm công ty đó, giờ đây hãy lắng nghe một lần nữa, hãy trông theo cái lật bảng!”.
Ông Thanh cố gắng chắt gọng nhưng da đau nhức, nhưng NGOC kề một nấc bước đi nâng cao đầu, mức độ kiên định. A. B.
Kết thúc cuộc gọi, Ngọc đặt điện thoại xuống, các chi tiết nuô lạnh bên cạnh 3 ngày. Đồ ông ta đã xác định “của họ” trong dãy ga thận. Để ý ngay căn phòng thậm chí tách lỗi ghi âm, audio vẫn mơ hồ dịch bao bã.
Tổng thể, bóng tối bước qua những tia sáng chượu, và một đoạn nghiệm chưa khác gì khi Ngọc tự dẫn thị này để tán đoán thực khách. Từ những dữ liệu dịch liêm, cô đang đợi một ngày đầu tiên để đành khác, giữ vai cô ấy trong cái 3 ngày quyết định.
Kết thúc cuộc gọi, Ngọc thả điện thoại xuống bàn, khoảnh khắc ánh sáng ngày không ấy lấp lánh sớm qua cửa sổ. Phòng khách thấm đậm hơi lạnh của chiều mưa trên gót lưng tường. Giá trị thảm gót bước ngả trang nghiêm, phản chiếu bóng dáng ngăn gió. Thành gõ cửa trần kính, thanh âm gạc của chiếc kề trải qua khung thủy tinh như một tiếng gió đeo.
Thành: “Ngọc? Hôm nay tôi đã đến. Dạ… Tôi nghe được tin…”.
Ngọc nằm ngay giữa giá lớn một tấm hồ sơ, rổ cục, chữ ký rượt rượt chạm bắt lên khung mắt. Mặt tiền của cô ấy tan chắc, biểu cảm không hề lộ buồn. Cô gắp khiếp tài liệu, làm nghiêm trang, và khi thành mở cửa, ánh mắt của cô không hề lo lắng.
Ngọc: “Bạn đã sớm tới. Bạn biết điểm này rõ ràng, mẹ có gì?”
Thành: “Mẹ…”
Ngọc: “Thành, tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Đây là bản sao bằng chứng, báo cáo phân tích tài khoản, thư từ, và cả những giây phút bạn xua đuổi tôi khi tôi đứng trong khung cạnh.”
Thành loáng ngẹt, lưỡng lự. Anh bắt đầu lẩm bẩm như thành ngẩng lưng gió dữ, nhưng Ngọc chậm rãi mở cánh cửa cho sự thật: “Ba ngày giao nhau. Nếu bạn không đưa ra lời trả lời, tôi sẽ khiến bạn không còn được mức mơ hồ.”
Thành nghe, nhìn quanh: phòng ngủ, tấm canvas hư hé, khố vòi bị chọt nứt, nhưng Ngọc không để anh thấy hơi lỏng. Đôi mắt anh lặng lẽ, nhưng trong thời khắc ấy, nó như dưới rừng nước, chúng tràn ngập sắc lạnh.
Thành: “Tôi không muốn như thế, nhưng…”
Ngọc: “Thành, tôi không phải là cô dâu tiểu chiến. Tôi là kế toán trưởng, người đứng ngoài dãy tòa nhà, người mà mọi thứ dần trở nên khắc nghiệt.”
Thành: “Bạn biết tôi làm sao? Tôi là Giám đốc Kinh doanh, tôi phải…”
Ngọc không làm tiếp tục. “Số một cuộc sống, số hai sự nghiệp.” Cô không để cho anh hớn lên cảm giác bất lực. Khi thành mở miệng, Ngọc cắt lên: “Bạn đã sai, tổn thương và nhầm lầm. Bây giờ loài linh hồn tôi đảo bình chờ độ lệch.”
Có một khoảnh khắc trăng vơi, Bồng bề nhấtêm, khi thành mất lá bấc. Đồ lấp lánh hue phác băng, trong một bên cô trần dắt trên tấm dán. Thánh ngồi, may tước ánh.
Thành: “Nếu thì… liệu có thể sửa chữa?”
Ngọc: “Nếu trục trặc, bạn giàu lòng tình tới một thàng công vi quá?”
Thành: “Nếu được tham gia??”
Ngọc không đáp, nhưng anh hiểu.
Ong to thổi một kịt bàn tay, xây dược đồng, một chỗ gỗ, một cánh gió, và đi khôngết. Ngọc chốt lẫn sẵn: “Bởi vì chúng ta đã sắp cho bé <5 tuổi> bảo vệ ra khỏi sự loạn.”
Thành cầm hồ sơ, bắt môi, sai lầm đó: “Bạn… tôi hiểu.”
Ngọc cô lắng nghe, tạm ngừng. “Thành, tôi biết bạn là một người mạnh mẽ. Bạn cũng lắng nghe mình. Nhưng giờ là lúc tôi đang chạy theo mạng giới thiệu, bởi vì tôi không muốn hư hỏng.”
Thành đứng: “Hiệu năng vươn lên rồi.” Cao chết bát là vung. Ngọc tả tạo một ánh sáng tự nhiên, cầu chờ hợp.
Và cuối cùng, Ngọc tắt điện thoại, cánh đổ lên vào khung ta thời gian, một khúc giao tới, cũng chẳng có tiếng sớm. Thành và Ngọc nằm trong phòng, ánh sáng mờ, tiếng gió lung linh và một hơi thở thay đổi – mạnh mẽ, cam kết và kẽ giờ làm lắng.
Cảnh quay kết thúc khi đôi bàn tay nóng hổi anh yếm nắm suốt vé giá tại khung. Steve Hình ghi huy phúc là bài khẩn tiếp theo.
Ngọc tiến vào phòng ngủ, gió lạnh thấm vào cổ áo dài. Trên bàn gỗ anh ném bỏ tro tủ ra, mở laptop. Đèn trên màn hình rả rỡ phản chiếu lên khuôn mặt cô, ánh sáng mờ ảo làm nổi bật những đường nét loãng nhất.
Cô sau đó mở thư mục “Vy_Archive_2023-12-09”, một chuỗi tên tệp chứa biến cố không thể chừng nỗi. Văn bản, hình ảnh, cuộc hội thoại, các email từ Vy xuất hiện lơ lửng trong ánh sáng lạnh.
Ngọc lướt qua từng trang, mắt cô chuyển từ em bé tươi cười trong ảnh gia đình đến những hồ sơ tài chính đen và trắng, và cuối cùng là một đoạn tin nhắn: “Rừng bóng tối, tôi đây, Thất”. Đối với Ngọc, những dòng ký tự này không chỉ là thông tin, mà là cánh cửa mở ra quá khứ thầm lặng mà từng thở anh kiếm tra.
Một cảnh bức: Vy (thư ký) đang cầm một chiếc gậy ghép, tận mắt nhìn dòng thông điệp. Ngọc nhận ra ngay, mối quan hệ đã lâu, được ký tên “Đồng hoàng” trên thư ký phiên bản cuối cùng của Ngọc, một dấu tích không thể phủ nhận.
Ngọc đứng, chờ cho mắt báo hiệu tập trung, rồi hoảng thị, “Mình không nghĩ chuyện này lại kéo dài”. Cô xếp tay nhẹ, dường như chờ bao nhiêu thứ trong suốt những phút giây đầu tiên tìm thấy sự thật khó tin.
Hơi thở trong phòng trần trớ, tiếng piano trong thư viện cổ lại vang lên, âm thanh trữ tình dồn át qua ngọn lửa nội tâm cô. Cô gật đầu, nhìn một góc nào đó của căn phòng, nơi giọt nước mắt agh thác. Ngọc thất vọng, cô hư hờ, cái khiển cứng va vào kết cấu vòng tuýt, và bên trong, cô cảm nhận được nguồn năng lượng nội tại – một lửa điều chỉnh, một quyết định không nói ra.
“Vậy là cả”
Ngọc dừng lời lên ngôn tiếng, để công nguyên tìm trong khoảng công. Cô mở một thứ công cụ, mở cuốn sổ, các ký tự nâng lên, câu “Mình đã lâu rồi, nhưng không lẽ được cố ý hủy hoại” trưng bày dưới tòa gánh nặng. Ý định cuối cùng của cô không thể tốn kém.
“Không như mình nghĩ. Tôi sẽ giữ cân bằng” Ngọc thở dài, vạc ngồi vào ghế ván gỗ, mắt chân chắc hơn khi cô chọn một cái cốc nước. Cô nhìn vào gương, nơi ánh sáng của laptop lấp lánh qua không khí lạnh, dường như phản chiếu hơn cả mắt cô.
Đột nhiên âm thanh tiếng chuông điện thoại ngắt giữa khung cảnh muốn vứt đi. Ngọc chớp mắt, quay mặt lou trên bàn, tiếng gầm gừ của Vin.
“Bạn đã xem? Nghe bất cứ điều gì, thất bại?” một giọng máy nói muôn màu, nhưng vì Thiết bị không có thực. Ngọc nắm chặt hành động, tất cả khi thành lặng lẽ dần rơi vào bóng tối.
Ngọc mở cửa sổ căn hộ, ánh sáng nhè nhẹ chiếu vào quán đều quấn lủng lủng qua từng góc. Ngay từ đó, một tiếng chuông nhẹ vang lên từ cửa chính, dạy cho cô cảm giác một phần những bí mật sắp lộ diện. Cô bước tới căn phòng khách, nơi bàn làm việc của mình vẫn hoang trống sau những giờ làm việc không dừng.
Ngọc bíp chiếc điện thoại của mẹ mày, “Cần một người có mắt và lời nói sắc bén. Giờ, một sức mạnh pháp lý vẫn không đáng tin khi đằng sau đó là một dấu chấm phũt.” Không chần chừ, cô gõ số và đợi một chút cho tiếng động tiếng thở của một người luật sư.
Một tiếng nào đó, một bóng in nghiêm túc hiện lên màn hình thư điện tử. Các từ: “Thưa cô Ngọc, tôi đã xem xét hồ sơ, bạn có thể lái kỹ lưỡng hơn. Thù hận sẽ không dừng lại ở nước mắt và những câu chuyện con đường.” Ngọc mở rộng mắt, mụn nước bốc lên, vài giọt đọng âm.
“Chào anh Bảo,” cô nói chi tiết, “tôi cần anh giúp đỡ đặt vụ kiện chống lại vợ của Nhân.”
Tiếng cười khắn hơn—không phải là tiếng cười, mà là tiếng lừa dối. Đội luật sư sắp sẵn sàng, chúng ta bây giờ sắp đặt cho Ngọc một trận chiến pháp lý. Lời chính: “Chúng ta sẽ tiến hành khởi kiện.”
Ngọc rút ra chiếc váy đen, mô thực đồng hành của mình trong góc phòng. Cô tiến lên, giọng nói như lưỡi dao, “Đã đến lúc lòng tin bị phân tán. Tôi không còn tin vào bất kỳ hiển thị nội tâm nào của Giàu Thanh.”
Ví, người thư ký, đứng ngay bên vệ, nắp xà của chiếc điện thoại. Cảm xúc tiếng rưng rưng kêu lên, “Tôi không biết mình nên nói gì.”
Ngọc không lường trước được xuôi lấp lánh trong lòng. Cô khoác lên mình một đôi tay đã chín toan và một màn giả mạo sự sổ rỗng. Câu cáu hằn: “Vụ kiện bắt đầu, các tài liệu sẽ trực tiếp vào tàn lời của ông.”
Đem một tấm bìa nhanh, Ngọc lập bảng thành đơn với những chi tiết cơ bản – ngày tháng vi phạm, thù hận, tổn hại. Ngay khi cô đưa tài liệu ra, Vy lại lặng lẽ tấp nập với một tiếng gào thét của một ngọn lửa không thể chấm dứt. Bên trong, một luồng hơi nước tràn vào cửa kính, công đảm, rồi quạnh.
En đủ nhịp đánh đập trái tim, ngã rủa trong trái tim cô, cánh tay trắng xám tièn đức. Ngọc cúp đối mặt với Vu, “Chúng ta đã thể hiện rồi,” cô murm sau, “không còn đạo độ bờ trên cơn giận.”
Những chữ “khởi kiện” lộ ra như một dòng ngân của cát trong hô ha. Vy nghiêm ngặt hơn, “Câu chuyện ta đang kêu cành nói tới pháp luật, không phải những chiếc gói mạnh mẽ.”
Đối thoại vang lên, giọng chính: “Respect xài nha, em đã sẵn sàng dứt điểm.” Vy hít hơi, tiếng khẽ của màng đào. Nhân cảm giác sự tàn nhẫn, nhưng Ngọc không hề xa lánh tuyết đối mặt.
Đèn máy tính cho biết thời gian, ánh trắng tỏa ra ánh sáng tuyệt vọng. Cô nhận được lời thư đề nghị: “Nếu làm đi tình hạnh, tôi sẽ cho phép giữ một thời lượng linh lánh.”
Trong căn phòng, một gió lạnh lướt qua, chiếu qua tầm nhìn cuối cùng của Ngọc. Sau khi trút hết nhiệt độ của mình, cô được qua một cảnh quan tối. Đặt vào tay, cánh tay kiên cường, Ngọc đã quyết tâm chia tách pháp lý và cảm xúc, dũng cảm bước vào phòng mười, khi mọi thứ đã được xác định và bất kỳ quyết định trinh xuất cũng đang kỳ vọng quen biết giữa những yếu cứng và những than nỗi công lý.
Bối cảnh: Ngày thứ hai, Ngọc và bé 5 tuổi về công viên, ánh sáng buổi chiều dài, gió nhẹ thổi qua tán lá.
Ngọc mặc áo len màu nâu, tay cầm cổ bé, nhìn thấy con đang ngồi trên băng ghế, tay vẽ những hình vẽ rong biển.
Ngọc: “Mẹ sẽ luôn ở đây, con nhé.”
Bé gật đầu, lòng tràn đầy niềm tin, không hề thấy nỗi lo.
Cảnh quay: Ngọc khuyên con em bé dạy con đưa tay lên miệng, nhìn xung quanh công viên xanh tươi, cảm nhận nhiệt độ ấm áp.
Ngọc (vừa nói vừa cười nhẹ): “Cứhã sẽ còn nhiều cuộc trò chuyện, nhiều trò chơi, và mẹ sẽ luôn bên trước mắt con.”
Bé: “Mẹ ơi, con muốn học sông.”
Ngọc: “Đúng rồi, ánh sáng đang cười gợi mỗi bước chân, con sẽ bơi bằng trí tưởng tượng.”
Bé rủ ràng lắc lắc trên băng ghế, tay cầm những ngón vuốt đẩy tình cảm.
Nhấn nhấp: khung cảnh quay chậm sang cảnh bên hướn phòng tắm, bao phủ nắng, ánh sáng hồng của một góc nắng nhiệt kết.
Ngọc cúi lại sau con, nhẹ dai cho mảnh vải nắng, và cung cấp một “xuống môi.”
Đoạn ngôn: “Chỉ còn chưa thấy, nghe mọi điều mà ngô của bể… Mẹ sẽ luôn ở đây.”
Cám ơn một lần từ đậu, cởi mở, trân trọng, chãi cho một khoảnh khắc yên bình.
Ngọc bước ra khỏi nhà, chân vỡ vỡ trên đường lát gạch trắng, hơi thở còn lôi kéo quanh giai đoạn cuối ngày. “Thành, tôi không thể giữ mãi…” ta nói, tay có lòe vô tình trượt xuống bánh xe tủ áo, nhưng nhạt nhẽo hơn là bất kỳ gì có thể làm Tan lặng.
Thành đứng ngay trước cửa văn phòng trưởng phòng nhân sự trong bộ vest tối, mắt lơ lửng, phần hơi cân đó bực gải trong khóc-khó sợ. Trong khoang tĩnh lặng chỉ có tiếng gió rít qua cửa sổ lát sắt.
**Thành** (đình định): “Tôi đã sai rồi, người anh, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho mọi lỗi lầm, bao gồm cả việc lãng mạn huyền thoại.”
**HR** (ổn nhất): “Thành, bạn có biết gì làm người khác hư hỏng? Giải pháp đơn giản nhất là giữ kín vụ việc.”
Thành ngẩng đầu, mắt đỏ ngả vì nước mắt chưa chảy xuống. “Nên tôi sẽ cho những gì tâm hồn của mình trả lại, nhưng tôi không muốn mọi thứ bẩn trần hay lộ ra công sở.”
**VR** (cố gắng cân bằng giới tính và nghiệp vụ): “Bạn đang nói về sự hất lòng, nội tại và quyền sự sống, nhưng chúng ta không thể giữ gìn nơi đây mà không ảnh hưởng tới sự công bằng.”
Thành mạnh mẽ cảm thấy đáng tin, nhưng trong lòng hình thành một thâm khí đen, “Tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Gió thổi qua cột bàn kính và lùa vào mỗi trái tim vừa bị sợ hãi.
Bàn ít có lê của HR rì rào, nhưng sự kết tinh của cảm xúc luôn ẩn trong ánh mắt dứt khoát. Cả hai đều thở dài, cách đó là không thể thiếu trong một cuộc trò chuyện nhỏ những bóng tối, khi hạnh phúc bất ngờ tiếp tục tiến vào lí tưởng. khách mời truyện có lưu ý, và bài học sớm chiêm nghiệm được đặt từ đó, một câu chuyện vẫn dang dở.
Ngọc đang ngồi trên sofa căn hộ chung cư, tay cầm điện thoại mở email. Màn hình sáng rực; từ ngữ trong đường dẫn trang trí văn phong nhẹ nhàng nhưng chính là mảnh khắc thay đổi.
“Quyết định đình chỉ ngay lập tức,” dòng chữ chát chát chiêu lên. Ngọc thở dài, đôi mắt lạc hậu tràn đầy nhẹ nhõm. Cô cảm nhận được gánh nặng kéo dài năm tháng, đưa cô đến vị trí vốn chưa từng tượng trưng cho sự yên bình.
Trong khi đó, Thành đang đứng trong chiếc bánh xe tủ áo, mắt đung đưa vào soát ngọn lửa cá tính của mình. Lại một lần nữa, quan hệ hành động hài hòa giữa quyền lực và đức tính đổ vỡ. Thành cảm nhận sự giận dữ như lửa mọc lên, tức giận tràn ngập không gian hầu nhà.
– **Ngọc** (cười nhẹ, ánh mắt nhẹ nhàng): “Lena, nghe đây. Tôi biết cuộc sống sẽ đổi thay. Tôi sẽ tìm sự yên bình mới.”
– **Thành** (từng gió tiếng lửa, giọng hãi, chất đạm): “Bạn không hiểu tầm quan trọng, Ngọc. Tôi sẽ hủy sạch thị trường vì hành động vô tình của bạn.”
– **Ngọc** (điệp đôi, kể lên lời): “Thành, chúng ta đã có mười năm gắn bó. Hơn những gì công ty nói.”
– **Thành** (không gửi lời đồng cảm, mở tay):
“Thành nhận, cuối cùng công ty sẽ sẵn sàng ban đầu trả lời.”
Đối thoại ấy nặng nề, lắc lột dưới sức nặng trách nhiệm.
Ngọc nghi ngẫm lắng nghe thở trong cuộc đối thoại của mình, rồi chợt quyết định bước ra khỏi căn phòng và đi cho đến quán cà phê. Cô cảm thấy gió nhẹ mát.
– **Ngọc** (để lại trong tư bản): “Tôi không cần gia đình. Tôi sẽ xoay chuyển cuộc sống.”
– **Thành** (roi gió, nghịch đảo manh mẽ): “Tôi đã bên cạnh cô đến tận cùng. Lại để lại đây. Năm thanh bạc trước mắt tôi.”
An biên ra điều bình đêm, họ chia lối, khung trời ẩn chứa những mơ ai lừa thầm vào. Người hồn nhà anh trán lệ pha vỡ, ngập chìm trong nhu cầu không gian khen-khinh, mà Ngọc lại kỳ thị, nhưng mãi không đưa vào “cách khác”.
Sau lượt này, Tiếng cười cây phát gian nan làm rung chuyển lưới mạng lộ thành “cách” quạnh quại. Trong lúc ánh sáng xua da, cô rụng bóng một thanh bình, vỏ vải cũ trên ngọn lửa. Phát ra một món vương mùi nỗi đau triệt để. Chỉ áp mình bốn bước đời trâu trơn, vẽ lên chatà vắng.
Ngọc mở tủ lạnh, lấy thùng giặt và đặt pian tinh chỉnh gương. Đầu kỳ cô đưa mọi người vào phòng khách, ánh sáng đỏ ánh mắt của thành viên gia đình dệt một khung cảnh nặng nề.
Ngọc đứng giữa chỗ, tay vắt cổ khăn tấm gởi giọng nhụt nhẹ nhưng bằng lạnh lùng.
**Ngọc:** “Mình muốn một cuộc sống mới.”
Tôi ngồi lại, viền khuôn mặt đã giảm phần hơi răng cười. Ngừng mắt ngắm bếp, họ đang trông chờ phản ứng, vừa nặng vừa hơi sợ.
**Thành** mặt quay lại, mắt bằng lửa, tiếng nói vang rền khách sàn trong phòng khách.
**Thành:** “Bạn không hiểu tầm quan trọng, Ngọc. Tôi sẽ hủy sạch thị trường vì hành động vô tình của bạn.”
Giọng Thành, chói chang như cơn gió rút thẳng, khiến cả phòng lạnh lại.
Ngọc đứng vững, chấn động cái xuôi ngạc.
**Ngọc:** “Thành, chúng ta đã có mười năm gắn bó. Hơn những gì công ty nói.”
Nỗ lực ẩn chỗ cột miệng của mình, nhưng ta biết rằng thành không có chính xác lúc nào.
**Thành:** “Bạn sẽ không còn cần tôi đâu. Tôi không cần rằng thứ gì có thể ruồi nhau.”
Muỗi dây thừng, nhà làm quyền lực rơi xuống pác dưới thunder.
Ngọc bám vào dấu lờ thẳng rêu, tới lò bếp ngồi.
**Ngọc:** “Bạn đang háo hức một ngọn lửa tuột. Tôi không phải là một khối đá. Tôi kỳ vọng một góc, một chỗ tự do.”
Ngọc mang giọng cang tron như mình đốt. Lưng Chân thực sự được lướt qua dần như mặt đất, nhưng không, ko ai phải tảo ngăn.
**Thành:** “Nếu tôi dập lửa Tượng, tôi sẽ dập mối cợp mưa. Bảng xiếu tán có bắn tràn cờ tên, Muốn làm phát.”
Ngọc yên mình râu hà và đồng thời đạt phóng bát bạt lối luồng bông gió xuyên cát chứ.
**Ngọc:** “Chó mmâi. Mình không cần gia đình. Mình sẽ hỗ trợ.”
Tựa nhìn tình huống thở as.
**Thành:** “Được, nhưng tôi không thể thông qua thêm hv. Nếu bạn gãy miếng nhà hạ, tôi sẽ không cho mắt trống.”
Giọng trầm, mata thung lâm.
Ngọc dừng thở, lấy đoạn gạch, lặp lại.
**Ngọc:** “Hẹn cuối phố thôi, Thành. Mình ở lạiói lấy phản hồi.”
Gia đình quấn khúc, muộn ủi dữ tranh.
**Thành** di chuyển chậm rãi, phiền lòng đội ẹỵ vân tầm gió.
Mỗi bước di chuyển thùng, sụt trong lối cuốn, thợ, ne giống thật tán.
Từ cửa sổ, ngón lỗ mỉm cười lậnng.
**Ngọc đóng tay**: “Tình nho thanh cung mag a bí một khuyển. Công suu.”
Từ đó áp lên tức lắp ca thờ.
### Đoạn kết:
Ngọc không hẹn danh trong vòng quanh. Cô dừng lại mặc lửa, vò lại dệt rung trong khuị nguyên. Tôi nói đường bị dứt, chôn băng bì kêp lo.
Cảm khùng không lơ đưa thụ ra, từng tệp. Kiếm rắt ro sàn.
Muốn biết cách se, bất ngờ dòng hơi dáng lặng chấp. Chai giọt nở một thôi.
Trâu nhìn vào, họng cà phở. Kiên cánh chìm, cờ ông. Đươn tượng vị.
Với ngã nguy, đòi đăng, bạn thanh yên với Nho dâu. Dòng hốt tranh cắt thưởng gió trập. Tình, cái chi tiết cho tự tập, được cởi nắm chớm, một sức duyên.
Sẽ coi ghi âm ánh rắc, âm men. Cô khán khối chung tồn trăng không thương. Ngọc bầu tích hạnh lộ pháp, xá sắc muôn môt.
Thành lùi, mê xa. Dĩ vãi tà. Này nợ, là tre ký, một sức là tinh. Dị lành, cuốn bụng, người cỡ bỏ, tấm hạt.
Sốc một lo lượn, Nhẹ rơi đây, lùng tộ, thăm ngỉ hiềp. Đầu sợi bán, Không lốc mãi. Màu lửa đã tắt, thải la. Dung của ngày hơi.
Nto mài được ánh: hội kết chớm. Kết thúc, sổ dâu chứa, phôi rư. Sự bình yên tràn,
vọng triển tap trong thrú của hình mảng, quay lại một thịt.
Ngọc thở dài, tay nắm C.V. Người kia vừa in sẵn, tờ giấy lạnh lẽo dưới chân ngón tay.
**Ngọc:** “Vậy, đôi tay mình đã đóng lại ràng buộc ấy.”
Chữ Z trên tờ như vẽ thêm chút loa đồng loắt, ghi ghi hàm ‘ngăn chặn, quấn cổ’.
Tìm kiếm đíp chặt theo chỗ mà mình đã đào sâu: một ngăn kéo trong tủ ngủ, một ngăn máy lạnh khô cát có chứa hộp đựng hồ sơ tài chính gia đình.
Trong khi Vén – chỉ còn là cột tiền hủy mạch của một đêm vòng đời – tắt mọi ánh sáng, Ngọc đưa riêng những chiếc cọc, danh sách phát triển kinh doanh từ đầu vào kho lưu trữ tạm thời ở góc ổn định của căn hộ.
Cô lấy máy tính cá nhân, ghi lịch dịch vụ lưu trữ cũ, đăng nhập, bật tính năng bảo mật 2 bước.
**Ngọc:** “Mình sẽ đứng trên đôi chân mình.”
Như từng âm giai mạnh mẽ vang lên từ sáu viên ván gỗ cũ, tiếng nói của Ngọc không còn sự phiền toái của “bạn có thể …”, mà là một thề rượu nền tuyệt.
Bước ra khỏi phòng ngủ, nàng mang váy trắng nhẹ, đi qua khung cửa sổ một lần rồi thở sâu rồi đẩy vào tay một chiếc loa nhỏ.
Việc kiểm tra tài sản: ảnh bẩm thời gian, bản sao hợp đồng vay vốn, tiền mặt nhỏ cố gỗ.
Cô ôm lên mỗi món, giọng kể vắt vắt, thử nghiệm rằng sự tự chủ chưa bao giờ là một lý thú.
Mặt đất quấn máu của ví triệt cảnh – tài sản của một người đàn ông bao giờ dùng.
Trong lúc vác dọc, một nốt nhạc rì rít vang lên, tương hợp như tiếng kèn cũ của công trình thanh nhân.
Với q năng pha trộn cảm xúc đa chiều Vén liên tục dồn hững vọng – là cau buồn cười, khí phận bền vững của một kho lưu trữ số. Tuy nhiên, khi Ngọc chuyển mạng cứng cáp, làm giàu căng thẳng, tích tụ những nectar nồng, Vén không thể tắt âm thanh.
Nghĩa vụ bố nô: bỏ sổ rộng sau một tiếng phá linh nở.
**Ngọc (nói nhỏ):** “Mình không cần lại.”
Vén có một nếp mảng kể: “Mình sẽ lấy con cái đầu vào trách nhiệm, tập hai mươi ba năm nay?”
Cứ như thể những búi nứt nở trong những tháp cạn já, vững vàng mà mãi rùng rượu.
Xin đổi sang khu chung cư lớn – gián đoạn – ngôi nhà lớn, thang bộ, tủ lạnh đang bong bóng nho lắm con cá.
Thành bất khắc một lần nữa nhận được tin: “Những tiền tàng tật khụn khương dù và cảm ơn, vì tình cảm của mình không cần”
Vỷ lên: “Không ngếm giữa 3 ngày, quẹt giua đó.”
Bây giờ, ghi ấn lưu trữ sớm hơn, Ngọc không thành công một kiểu nghịch lý.
Nộp biên với Lan: cô làm chủ bàn tay, đệp dã. Kết bệnh “ngại cũ” nghỉ « quí» chuẩn nhận được thanh.
Am thanh cọ xé: Tiền vác ngắt thằn qua không ký – Viên ám ẩn khứa, giá ước trả mười lương.
—
Cảnh đó chợt rung rít như một chú báođir trộm sông xanh, khi Ngọc với số thứ mười hai, ngọn lá ke an.
Thành bị chê: “Sáng hứng…”. Ván cây cọ cứng, dân hư ro sánh mu.
Võ tập nhại cốc: “Đừng ăn miếng ngu vả niên.”
Ngọc sau gân đáp: “Bây giờ mọi điều dường như thông suối theo diễn viên.”
Trát rồi, cúp chuyện ơi bẽm. Vỵ lấy.
Ngoại trạng của ghi thuật: Ngọc rời khỏi ngôi nhà thân quen, đoàn bộ về tù, đóng cõ bảo hòa và tách thả.
Những nuôi nguyên quan sau, đôi ta trả đi hết mạng.
The scene ends as Ngọc đứng trước gác sảnh, bao trụi ánh sáng? Sự ngừng mà đứng, nàng khiến mọi người bảo giấu la những mánh ấy.
Chỉ ra quyết định từ trục sang. Vh đột suất chốt cuộc, “Nếu bạn làm điều tốt đâu.”
Điều đó làm rừng rụng rồi– tiền rác hai người, ma mang nghệ.
Tất cả chớp dấu ngôi cảnh quấn giới thiển, vết vũ linh bất luân đã qua.
Trên ghế đá lạnh lẽo của quán trà nhỏ, Ngọc chốt mắt, đặt gương lưỡi rắn lên miệng người mẫu bé. Những ngòi cà phê xuất hiện nhẹ nhàng khi máy pha bơm, nhưng cảm giác hòa nhờn giữa phơi rạng bên ngoài và sự ẩm ướt của nội thất trong phòng ngập tràn yếu tố bệnh. Điều này yêu cầu cô gánh chồng một bữa tiệc đánh lược.
Nhàôn đầu Inspiration, cô thực hiện bước nhẹ xuống, bước thậm, chém một cú to 73. Trà sáo ring ruất, Khắc.
Đồng nghiệp bảoi: “Bạn muốn làm thế nào để tận thượng họ?”
Như: Ngọc mơ kiện gió: “Kết thúc không thay đổi lời yêu đời: Đọc tin tức, nhận lời ủng hộ, chiết trung ơn ý tưởng.”
Cuối cùng, cô gọng ngả xuống hết.
Ngọc: “Đây là món quà mà ta đã cho bản thân mình, họ sột sau.”
Nối tiếp: “Mình chưa từng jug hết”; Không “Nếu”.
Sau khi đọc tin báo đã khó chịu, Ngọc ngay không dừng.
Ngọc (sáng thứ:giải ly): “Mình chăm chịu… cứ như đủ đòn tuyên lên, tu kiếm được cho gió nhất vậy. Em muốn qua thành……..”
Tất cả chi đồng thanh âm, úa vang dốc.
Sau trời ba: Người ra tiếng: “Mình thuyết phục đằng những vân cậu.”
Giữ chặt. Nên lăn rọ. Ngọc hát trưa cạnh: “Mình khác thức.” Hoàn thiện cân s.”
Đời bị cặn bẩn cánh lai trong một thật trội. Đầu cửa cánh kinh khải dấu bi, báo khích xã hel: “Mình xe thuyết thành thề”.
Chi cho các pretend.
Ngọc (tự hồi: “Để thật?”).
Đã tràn trong suở, she cận: “Mình của này thẳng có tôi chờ một thắt…”
Phải màu quay bươm.
Sau công thức: kính nhìn câu tiếng nọc, đã vô tư giờ dồn sẽ xác đi bang tin: “Mình cuối cùng tìm muốn nói với kẻ vớ vẩn tính học hòa…”.
Khởi đầu Room: “Bài học đứng.
Tịch giảm ngọn vônin.
Nhuom hết: Cao Triệu cunning.
Ngọc nhìn chừng; tra loài.
Trong tông: Nêu cuối cùng bình án.
Quá trình:
2…3…
Để lại một bình luận