Ông chủ quán thương cậu bé nghèo nên cho ăn cơm miễn phí, đổi lại chỉ nhận một viên bi ve sau mỗi bữa ăn. Cậu bé từng hứa: “Khi đủ 100 viên bi, cháu sẽ trả hết món nợ này.” Nhưng đến viên thứ 99, cậu đột nhiên biến mất. Mười lăm năm sau, khi ông chủ mắc bệnh nặng và cần một số tiền khổng lồ để giành lại sự sống, viên bi thứ 100 bất ngờ xuất hiện, kéo theo sự thật khiến tất cả đều xúc động…

# CHƯƠNG 1: VIÊN BI THỨ 99 BIẾN MẤT

“Bác sĩ nói sao rồi?”

Người phụ nữ đứng ngoài hành lang bệnh viện run giọng hỏi.

“Ca phẫu thuật phải thực hiện sớm. Nếu chậm thêm, tình trạng sẽ rất nguy hiểm.”

Bên trong phòng bệnh, ông Lâm khẽ nhắm mắt.

Tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều vang lên giữa không gian lạnh lẽo.

Ông từng là người khỏe mạnh nhất khu chợ huyện.

Từng là người luôn giúp đỡ người khác.

Vậy mà giờ đây, ở tuổi sáu mươi lăm, ông lại nằm bất lực trên giường bệnh, đối diện với một khoản chi phí điều trị quá lớn.

Ông thở dài.

“Thôi bỏ đi…”

Con gái ông nghẹn ngào.

“Ba đừng nói vậy. Con sẽ vay mượn.”

“Lấy đâu ra tiền hả con?”

Ông quay mặt vào tường.

Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc vest bước vào.

Trên tay anh là một chiếc hộp gỗ cũ.

“Xin hỏi… đây có phải là bác Lâm, chủ quán cơm Bình Dân ngày xưa không ạ?”

Ông Lâm nhìn lên.

“Phải… cậu là ai?”

Người đàn ông không trả lời ngay.

Anh đặt chiếc hộp lên bàn.

Mở nắp.

Bên trong là chín mươi chín viên bi ve đủ màu sắc.

Ông Lâm bỗng ngồi bật dậy.

Đôi mắt già nua mở to.

“Chuyện này…”

“Bác còn nhớ không?”

Người đàn ông mỉm cười.

“Những viên bi này.”

Ký ức mười lăm năm trước ùa về.

Ngày ấy quán cơm của ông nằm ngay đầu chợ.

Một chiều mưa lớn.

Một cậu bé gầy gò đứng trước cửa.

Quần áo sờn rách.

Đôi chân lấm lem bùn đất.

Cậu cứ nhìn đĩa cơm trên bàn khách bằng ánh mắt thèm thuồng.

Ông Lâm bước ra.

“Con đói à?”

Cậu bé cúi đầu.

“Dạ…”

“Vào ăn đi.”

“Nhưng cháu không có tiền.”

Ông Lâm cười.

“Có gì ăn nấy. Khi nào có tiền thì trả.”

Cậu bé lắc đầu.

“Mẹ cháu dạy không được nợ ai.”

Ông Lâm suy nghĩ một lúc.

Rồi nhìn thấy túi bi ve trong tay cậu.

“Thế đưa bác một viên bi là được.”

Cậu bé ngơ ngác.

“Một viên bi?”

“Ừ.”

“Thật ạ?”

“Thật.”

Hôm ấy, cậu bé ăn hết ba bát cơm.

Trước khi về, cậu đặt vào tay ông một viên bi màu xanh.

Từ đó, ngày nào cậu cũng đến.

Ngày nào cũng mang theo một viên bi.

Dần dần, chiếc lọ thủy tinh trên quầy đầy lên.

Khách trong chợ đều biết chuyện.

Có người cười.

“Ông Lâm đúng là khéo làm ăn. Bán cơm lấy bi ve.”

Ông chỉ cười.

“Có những thứ còn quý hơn tiền.”

Một hôm, khi đã đưa đến viên bi thứ năm mươi.

Cậu bé hỏi:

“Chú ơi, chú có giữ hết không?”

“Có.”

“Đừng bỏ nhé.”

“Không bỏ.”

Cậu bé nhìn chiếc lọ thật lâu.

Rồi nói:

“Khi đủ một trăm viên, cháu sẽ trả hết món nợ này.”

Ông Lâm bật cười.

“Món nợ gì?”

“Tiền cơm.”

“Con nợ gì đâu.”

Nhưng cậu bé lắc đầu.

“Một ngày nào đó cháu sẽ trả.”

Những năm sau đó.

Chiếc lọ tiếp tục đầy lên.

Từng viên bi sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Cho đến một ngày.

Viên thứ chín mươi chín được đặt xuống.

Ông Lâm hỏi:

“Còn một viên nữa là đủ trăm rồi.”

Cậu bé cười.

“Ngày mai cháu mang tới.”

Nhưng ngày mai không đến.

Ngày hôm sau.

Không thấy cậu.

Một tuần.

Một tháng.

Một năm.

Cậu bé biến mất.

Không ai biết đi đâu.

Không ai biết chuyện gì xảy ra.

Chiếc lọ chín mươi chín viên bi vẫn nằm trên quầy suốt nhiều năm.

Mỗi lần nhìn thấy, ông Lâm lại thở dài.

“Thằng bé chắc chuyển đi nơi khác rồi.”

Nhưng sâu trong lòng.

Ông vẫn chờ.

Chờ viên bi thứ một trăm.

Chờ lời hứa năm nào.

Và giờ đây.

Mười lăm năm đã trôi qua.

Người đàn ông trước mặt ông đang nhìn chiếc lọ bằng ánh mắt xúc động.

“Bác còn giữ thật.”

“Cậu là ai?”

Người đàn ông hít một hơi thật sâu.

Đôi mắt đỏ lên.

“Cháu là Nam.”

Chiếc cốc nước trên tay con gái ông rơi xuống nền nhà.

Ông Lâm chết lặng.

“Nam… là cháu sao?”

Người đàn ông gật đầu.

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơn cả.

Là khi anh lấy từ túi áo ra một viên bi màu đỏ.

Viên bi cuối cùng.

Viên bi thứ một trăm.

“Cháu đã trở lại để thực hiện lời hứa.”

# CHƯƠNG 2: LỜI HỨA SAU MƯỜI LĂM NĂM

Ông Lâm run run cầm viên bi.

Mọi ký ức như sống lại.

“Vì sao cháu đi mà không nói gì?”

Nam cúi đầu.

Rất lâu sau mới lên tiếng.

“Hôm đó mẹ cháu bệnh nặng.”

Căn phòng im lặng.

“Nhà cháu không còn ai giúp đỡ. Mẹ bán hết đồ đạc để chữa bệnh.”

Nam nghẹn giọng.

“Rồi hai mẹ con phải rời khỏi huyện.”

Ông Lâm khẽ thở dài.

“Ra vậy…”

“Ngày đi, cháu định ghé đưa viên bi cuối cùng.”

Nam cười buồn.

“Nhưng xe chạy gấp quá.”

“Cháu không kịp.”

Mười lăm năm.

Một lời hứa dang dở.

Mười lăm năm.

Một viên bi chưa được trao.

Nam kể tiếp.

Cuộc sống của hai mẹ con vô cùng khó khăn.

Ban ngày đi học.

Ban đêm phụ hồ.

Có những hôm đói đến mức không ngủ được.

Nhưng mỗi lần muốn bỏ cuộc.

Nam lại nhớ đến quán cơm nhỏ năm nào.

Nhớ người đàn ông xa lạ đã cho mình những bữa ăn ấm bụng.

Nhớ chiếc lọ thủy tinh chứa đầy những viên bi.

Và nhớ câu nói:

“Có những thứ còn quý hơn tiền.”

“Cháu tự nhủ phải thành công.”

Nam nói.

“Không phải để giàu.”

“Cháu muốn trở về trả ơn.”

Sau nhiều năm cố gắng.

Nam tốt nghiệp đại học.

Khởi nghiệp.

Thất bại.

Làm lại.

Lại thất bại.

Rồi tiếp tục đứng lên.

Cuối cùng anh xây dựng được một doanh nghiệp riêng.

Cuộc sống ổn định.

Mẹ anh cũng khỏe mạnh hơn.

Nhưng trong lòng vẫn còn một món nợ.

“Lời hứa với bác.”

Ông Lâm cười.

“Bác có đòi đâu.”

Nam lắc đầu.

“Nhưng cháu đòi chính mình.”

Nói rồi.

Anh mở chiếc cặp da.

Lấy ra một phong bì dày.

Đặt trước mặt ông Lâm.

“Đây là số tiền cháu muốn gửi bác.”

Ông Lâm nhìn thoáng qua rồi lập tức đẩy lại.

“Không được.”

“Bác…”

“Bác giúp cháu đâu phải để nhận tiền.”

Nam xúc động.

“Nhưng cháu muốn làm điều gì đó.”

Ông Lâm mỉm cười.

“Cháu sống tử tế là được.”

Câu nói ấy khiến Nam lặng người.

Anh nhớ lại những năm tháng tuổi thơ.

Một người chẳng giàu có.

Một quán cơm chẳng lớn lao.

Vậy mà đã thay đổi cả cuộc đời anh.

Con gái ông Lâm đứng bên cạnh bỗng khóc.

“Nhưng ba đang cần tiền chữa bệnh.”

Nam quay sang.

“Bệnh gì?”

Sau khi nghe bác sĩ giải thích.

Gương mặt anh trở nên nghiêm túc.

Anh lặng lẽ bước ra ngoài.

Một giờ sau quay lại.

Trên tay là tập hồ sơ.

“Bác ký giúp cháu.”

Ông Lâm ngạc nhiên.

“Là gì vậy?”

“Giấy bảo lãnh viện phí.”

“Không được.”

“Được.”

“Bác không nợ cháu.”

Nam mỉm cười.

“Vậy coi như cháu trả nợ bữa cơm ngày xưa.”

“Không nhiều đến thế.”

“Bác nhầm rồi.”

Đôi mắt Nam đỏ hoe.

“Nếu không có những bữa cơm ấy… có lẽ cháu đã bỏ học.”

“Nếu bỏ học… sẽ không có Nam hôm nay.”

“Vậy thì số tiền này không phải để trả vài bữa cơm.”

“Mà để trả cho cả tương lai bác đã vô tình cứu giúp.”

Ông Lâm nghẹn lời.

Lần đầu tiên trong đời.

Ông thấy những viên bi ve nhỏ bé lại có giá trị lớn đến vậy.

# CHƯƠNG 3: VIÊN BI THỨ 100

Ca phẫu thuật diễn ra sau đó ít ngày.

Suốt nhiều giờ đồng hồ.

Nam cùng gia đình ông Lâm ngồi ngoài hành lang chờ đợi.

Anh nắm chặt viên bi đỏ trong lòng bàn tay.

Đó là viên bi anh đã giữ suốt mười lăm năm.

Mỗi lần gặp khó khăn.

Anh lại lấy ra nhìn.

Để nhắc bản thân rằng.

Ở đâu đó trên đời.

Vẫn có lòng tốt tồn tại.

Cuối cùng.

Cánh cửa phòng mổ mở ra.

Bác sĩ bước ra mỉm cười.

“Ca phẫu thuật thành công.”

Mọi người òa khóc.

Nam cúi đầu.

Nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một hành trình kéo dài suốt mười lăm năm.

Vài tháng sau.

Ông Lâm hồi phục.

Ngày trở về.

Cả khu chợ kéo đến chúc mừng.

Ai cũng bất ngờ khi biết câu chuyện về chín mươi chín viên bi.

Và viên bi thứ một trăm.

Trong buổi gặp mặt nhỏ.

Ông Lâm nâng chiếc hộp gỗ lên.

“Bà con biết không?”

“Mấy viên bi này từng bị nhiều người cười chê.”

Mọi người bật cười.

Ông tiếp tục.

“Nhưng hôm nay tôi hiểu.”

“Lòng tốt không bao giờ mất đi.”

“Nó chỉ đi một vòng rất xa rồi trở về.”

Nam đứng bên cạnh.

Lặng lẽ lau nước mắt.

Sau đó anh bất ngờ tuyên bố.

“Từ tháng tới, cháu muốn tài trợ một quỹ cơm miễn phí cho trẻ em khó khăn trong huyện.”

Mọi người vỗ tay.

Ông Lâm ngạc nhiên.

“Làm vậy cực lắm đó.”

Nam cười.

“Ngày xưa bác đã bắt đầu bằng một đĩa cơm thôi mà.”

“Cháu chỉ đang tiếp tục điều bác làm.”

Một năm sau.

Quán cơm Bình Dân được sửa sang lại.

Trên bức tường lớn nhất treo một chiếc khung kính.

Bên trong là một trăm viên bi ve đủ màu sắc.

Ngay giữa là viên bi đỏ cuối cùng.

Bên dưới có dòng chữ:

“Lòng tốt cho đi bằng trái tim sẽ trở về theo cách đẹp nhất.”

Nhiều đứa trẻ đến quán.

Nghe câu chuyện ấy.

Nhiều người lớn cũng lặng đi.

Bởi họ nhận ra.

Không phải mọi điều tốt đẹp đều được đền đáp ngay lập tức.

Có những hạt giống cần rất nhiều năm mới nở hoa.

Chiều hôm ấy.

Ông Lâm và Nam ngồi trước cửa quán nhìn dòng người qua lại.

Ông hỏi:

“Giờ cháu đã trả hết nợ chưa?”

Nam bật cười.

“Chưa đâu bác.”

“Còn nợ gì nữa?”

“Cháu còn nợ cuộc đời một lời hứa.”

“Lời hứa gì?”

Nam nhìn về phía đám trẻ đang ăn cơm trong quán.

“Rằng cháu sẽ giúp những người khác như bác từng giúp cháu.”

Ông Lâm mỉm cười hài lòng.

Nắng chiều vàng óng phủ lên chiếc khung kính.

Một trăm viên bi lấp lánh như những ngôi sao nhỏ.

Và lúc ấy.

Không ai còn nhớ giá trị của những bữa cơm năm nào là bao nhiêu tiền.

Người ta chỉ nhớ rằng.

Một chút tử tế được trao đi đúng lúc.

Có thể thay đổi cả cuộc đời của một con người.

**Bài học của câu chuyện:**

Lòng tốt chân thành không phải là sự cho đi để nhận lại, nhưng những điều tử tế gieo xuống hôm nay sẽ luôn để lại dấu ấn trong trái tim người khác. Có thể ngày mai, có thể nhiều năm sau, hạt giống ấy sẽ nảy mầm thành những điều tốt đẹp vượt xa mọi mong đợi. Giá trị lớn nhất của con người không nằm ở những gì sở hữu, mà nằm ở những điều tốt đẹp đã trao cho cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *