Cuộc hôn nhân đầu tiên đã để lại trong tôi một vết sẹo sâu hoắm, một nỗi đau không lời mà tôi cố chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của một người cha mạnh mẽ. Hơn ai hết, tôi biết tình yêu và lòng tin có thể tan vỡ bất cứ lúc nào, nhưng khi nhìn vào đôi mắt thơ ngây của Linh, con gái tôi, tôi lại thấy một nỗi khao khát lớn lao hơn cả những tổn thương của chính mình. Con bé cần một mái ấm trọn vẹn, cần một người mẹ để sẻ chia những điều mà một người cha dù cố gắng đến mấy cũng không thể nào hiểu hết. Quyết định tái hôn không phải vì tình yêu cá nhân, mà là vì một sứ mệnh, vì trách nhiệm thiêng liêng với đứa con mà tôi yêu hơn cả sinh mạng.
Và My đã xuất hiện như một tia nắng hiếm hoi. Cô ấy hiền lành, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp mỗi khi nhìn Linh. Ánh mắt My dành cho con bé không chỉ có sự trìu mến mà còn có cả sự chân thành, một thứ tình cảm mà tôi đã mong mỏi bấy lâu nay. Từng cử chỉ, từng lời nói của cô ấy đều khiến tôi tin rằng đây chính là người phụ nữ mà ông trời đã gửi đến để lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời hai cha con tôi. Sáu tháng sau hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi dường như đã trở lại đúng quỹ đạo, một sự bình yên mà tôi cứ ngỡ không bao giờ có thể tìm thấy. Những bữa cơm gia đình ấm cúng, những câu chuyện kể trước giờ đi ngủ, tất cả đều trở thành hiện thực, và tôi tự nhủ mình đã làm một việc đúng đắn.
My là một người vợ chu đáo, một người mẹ kế tận tâm. Cô ấy chăm sóc tôi từng ly từng tí, và đặc biệt là với Linh. My luôn dành thời gian chơi đùa với con, đọc truyện, dạy con học và tắm rửa cho con mỗi tối. Cô ấy dần dần thay thế tôi trong những
công việc chăm sóc cá nhân cho con bé, và tôi tin tưởng giao phó. “Anh cứ để em lo, con bé lớn rồi, để con gái tắm cho con sẽ tiện hơn,” My nói, và tôi đồng ý. Khi Linh lên năm tuổi, tôi nghĩ đó cũng là điều hợp lý, rằng con gái sẽ thoải mái hơn với mẹ. Tôi đã vui vẻ chấp nhận sự thay đổi đó, lòng tràn ngập sự biết ơn vì cuối cùng con bé cũng có một người mẹ đúng nghĩa.
Thời gian trôi đi, tôi nhận thấy Linh ít trò chuyện hơn. Con bé thường xuyên im lặng, ánh mắt trở nên e dè hơn khi My ở gần. Tôi tự trấn an mình rằng đó chỉ là sự thay đổi tâm lý bình thường của một đứa trẻ đang lớn, rằng con bé cần thời gian để quen với cuộc sống mới. Hàng ngày, tôi vẫn hỏi han con, nhưng những câu trả lời của con đều rất ngắn gọn, thường là “Dạ không có gì” hoặc “Con không sao.” Tôi không nhận ra rằng sự xa cách đó không phải là một dấu hiệu của sự trưởng thành, mà là một bức tường vô hình đang dần được xây dựng lên giữa con bé và tôi.
Buổi tối định mệnh ấy, My có một cuộc gọi khẩn cấp từ cơ quan. Tiếng chuông điện thoại vang lên liên tục khiến cô ấy phải vội vã chạy ra ngoài để nghe máy. Linh, con gái tôi, đang chờ My tắm cho. Thấy con bé đứng một mình trong phòng tắm, tôi không chút chần chừ mà bước vào, bảo: “Để bố tắm cho con, không sao cả.” Linh thoáng giật mình, rồi cúi gằm mặt xuống. Một cảm giác bất an đột ngột trỗi dậy trong lòng tôi khi thấy vai con bé run rẩy, một sự lo lắng mà trước đây tôi chưa từng cảm nhận.
Tôi nhẹ nhàng cởi chiếc áo phông mà Linh đang mặc. Ngón tay tôi khẽ chạm vào tấm lưng gầy gò của con, và tôi có thể cảm nhận được từng thớ thịt đang co rúm lại. Linh khẽ rên lên một tiếng, rồi quay lưng đi, cố giấu kín thứ gì đó. Tim tôi như ngừng đập. Bàn tay tôi run rẩy, tôi nhẹ nhàng kéo con bé lại gần, và khoảnh khắc tấm lưng trần của con hiện ra dưới ánh đèn phòng tắm, tôi chết lặng. Từng vệt hằn đỏ, hằn sâu vào da thịt non nớt, như những con rết đỏ ửng đang bò dọc sống lưng con. Vết roi… Đó chính là vết roi…
“Linh… Ai đã làm thế này với con?” Giọng tôi lạc đi, khô khốc. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi. Con bé không nói gì, chỉ khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Nước mắt con chảy dài, hòa lẫn với những giọt nước đang nhỏ tí tách từ vòi sen, và tôi có thể cảm nhận được nỗi đau của con, nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy con bé. Tôi ôm chặt con vào lòng, trái tim như bị xé nát. Lòng tôi như có hàng ngàn mũi kim châm, đau đến nỗi không thở nổi. Hóa ra, những vết thương trên lưng con, mỗi vết hằn đều là một lời tố cáo, một sự phản bội tàn nhẫn đến từ người mà tôi đã tin tưởng tuyệt đối.
Sau khi tắm rửa và dỗ dành con, tôi đưa con bé về phòng. Tôi ngồi xuống bên giường, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của con. “Linh, con nói cho bố biết đi, ai đã đánh con? Có phải My không?” Tôi cố gắng kìm nén sự tức giận, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. Linh vẫn im lặng, nhưng đôi mắt con đỏ hoe, ngập tràn sự sợ hãi. “Linh, con cứ nói thật với bố đi, bố sẽ bảo vệ con mà. Con đừng sợ.” Tôi cố trấn an con, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc con. Cuối cùng, con bé cũng chịu nói ra sự thật, từng câu từng chữ như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
“My đánh con… My bảo con không được nói cho bố biết… Nếu không… Nếu không My sẽ đánh con đau hơn nữa…” Con bé nấc lên, những lời nói ngắt quãng, đứt đoạn. Nỗi đau trong tôi biến thành một ngọn lửa giận dữ, thiêu đốt mọi giác quan. “Vì sao My đánh con?” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tay tôi nắm chặt thành quyền, móng tay cắm sâu vào da thịt. “My bảo… con gọi điện cho mẹ lâu quá…” Chỉ vì thế thôi sao? Chỉ vì một cuộc điện thoại với mẹ ruột mà con tôi phải chịu những trận đòn roi tàn nhẫn? Lòng tôi quặn thắt lại, nỗi hối hận và sự phẫn nộ dâng lên tột độ. Tôi đã ngu ngốc đến mức nào khi đặt niềm tin vào một con người tàn nhẫn như vậy?

Khi My trở về, cô ấy thấy tôi và Linh ngồi cạnh nhau, không khí nặng trĩu. My bước vào, nụ cười trên môi tắt ngấm khi nhìn thấy gương mặt giận dữ của tôi. Tôi kéo áo Linh lên, để lộ những vết hằn đỏ chói. “Em giải thích đi! Đây là gì?” Tôi gằn giọng. My đứng sững lại, gương mặt tái nhợt. Cô ấy bắt đầu khóc lóc, nước mắt rơi lã chã, cầu xin tôi tha thứ. “Em xin lỗi… Em không cố ý… Em chỉ… em chỉ ghen thôi…” My nói, nghẹn ngào. “Em sợ anh còn vương vấn vợ cũ… Em sợ Linh gọi điện cho cô ấy sẽ khiến anh nhớ lại… Em không muốn mất anh…”
Lý lẽ của My chỉ càng khiến tôi thêm phẫn nộ. Nỗi ghen tuông của cô ấy đã khiến con tôi phải chịu đựng đau đớn, tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi nhìn My, rồi nhìn Linh, đứa con gái bé bỏng đang co ro trong vòng tay tôi. Bất ngờ, Linh ngước lên, ánh mắt đầy sự cầu xin, van nài. “Bố ơi, bố đừng cãi nhau với mẹ…” Tôi nhận ra, con bé đang sợ hãi một cuộc chia ly khác. Tôi đã lấy một người vợ để con có một gia đình, nhưng giờ đây tôi lại đứng trước mâu thuẫn lớn nhất cuộc đời: liệu có nên ly hôn My để bảo vệ con, hay giữ lại một cuộc hôn nhân độc hại để con không phải chịu cảnh chia ly lần nữa?
Trái tim tôi tan nát, bị giằng xé giữa tình yêu thương dành cho con và sự hối hận tột cùng vì đã đưa một người phụ nữ như My vào cuộc đời con bé. Tôi quyết định ngay lập tức, không một chút chần chừ. Tôi ôm chặt Linh vào lòng, thì thầm: “Bố xin lỗi, bố sẽ không để ai làm tổn thương con nữa.” Tối hôm đó, tôi đưa My về nhà bố mẹ cô ấy. My vẫn khóc lạn lùng, cầu xin tôi cho một cơ hội nữa. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của My, và nói, “Tôi đã từng tin tưởng em, nhưng tôi không thể tha thứ cho việc em làm tổn thương con gái tôi. Tình yêu của tôi dành cho con bé là vô điều kiện, còn em đã phản bội điều đó.”

Ngày hôm sau, tôi đã gặp một luật sư để tiến hành các thủ tục ly hôn. My đã cố gắng níu kéo tôi bằng mọi cách, thậm chí còn đưa ra những lời hứa hẹn sẽ thay đổi. Nhưng tôi biết rằng, một khi lòng tin đã mất, thì không gì có thể hàn gắn được. Tôi không thể mạo hiểm tương lai của con gái mình một lần nữa. Tôi không thể sống với một người phụ nữ mà lòng ghen tuông và sự ích kỷ đã che mờ lý trí đến mức làm tổn thương một đứa trẻ vô tội. Điều quan trọng nhất bây giờ không phải là một gia đình trọn vẹn, mà là sự an toàn và hạnh phúc của Linh.
Sau khi ly hôn My, cuộc sống của hai bố con tôi trở lại quỹ đạo cũ, nhưng không còn là một vòng xoáy của nỗi đau nữa. Tôi đã học được một bài học đắt giá, rằng tình yêu thương của một người cha đã là đủ để bảo vệ và che chở cho con. Hàng ngày, tôi dành nhiều thời gian hơn cho Linh. Chúng tôi cùng nhau đọc sách, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau đi dạo công viên. Tôi lắng nghe con nói nhiều hơn, quan sát con kỹ hơn, và luôn cố gắng lấp đầy trái tim con bằng những điều tốt đẹp nhất. Linh dần dần mở lòng, nụ cười trở lại trên môi con, và ánh mắt con lại long lanh, hồn nhiên như xưa.
Một buổi chiều nọ, khi chúng tôi đang ngồi trên xích đu ở công viên, Linh bất ngờ quay sang ôm lấy tôi. “Bố ơi, bố đừng đi đâu nhé. Bố là tất cả của con.” Giây phút đó, tôi cảm thấy bình yên và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Tôi ôm chặt con gái, hít hà mùi tóc con, nước mắt lăn dài trên má. Tôi đã từng nghĩ rằng Linh cần một người mẹ để có một gia đình trọn vẹn, nhưng giờ đây tôi nhận ra rằng, với tình yêu thương và sự hy sinh của mình, tôi đã là một gia đình, một mái ấm đủ đầy cho con gái. Và tôi không còn cần bất cứ ai khác để lấp đầy những khoảng trống nữa.
Để lại một bình luận