Blog

  • ClipRù/ng mình Đang về đích, cáp treo đứt dây rơi ở độ cao 500 m 14 người th/ương vo/ng

    Sau khoảng 30s, chiếc cabin cáp treo rơi xuống đất, vỡ vụn. Độ cao cáp treo rơi được xác định là 500m, tốc độ rơi 100km/h.

    Những năm qua, thế giới từng ghi nhận nhiều tai nạn cáp treo đặc biệt nghiêm trọng, gây thiệt hại lớn về người và làm dấy lên lo ngại về an toàn vận hành tại các khu du lịch trên cao. Các sự cố này cho thấy chỉ một trục trặc kỹ thuật nhỏ cũng có thể dẫn tới hậu quả rất lớn, vì vậy yêu cầu kiểm soát an toàn đối với hệ thống cáp treo luôn được đặt ở mức nghiêm ngặt.

    Theo báo Vietnamnet, vụ tai nạn cáp treo kinh hoàng xảy ra tại Ý từng khiến cả thế giới sửng sốt vì mức độ thảm khốc và thương vong nặng nề.

    Khám phá thêm

    Gameshow

    Nghệ thuật và giải trí

    Sao Hàn

    Hiện trường thảm khốc của vụ đứt cáp treo tại Ý

    Theo thông tin từ giới chức địa phương, vào thời điểm trên, cabin cáp treo thuộc tuyến Stresa–Mottarone Cable Car đang di chuyển từ thị trấn Stresa gần hồ Lake Maggiore lên đỉnh núi Mottarone, cao hơn 1.400 m so với mực nước biển. Khi gần tới trạm trên, cabin bất ngờ giật mạnh, bật ngược lại rồi rơi tự do.

    Tin tức

    Sau khoảng 30 giây, cabin rơi xuống sườn núi và vỡ vụn. Độ cao rơi được xác định khoảng 500 m, với tốc độ ước tính lên tới 100 km/h.

    Nhân viên tại trạm cáp treo chứng kiến sự việc trong trạng thái hoảng hốt, cố gắng xử lý nhưng không thể khiến hệ thống dừng lại. Chỉ trong tích tắc, cabin đã vỡ nát dưới chân núi.

    Thời điểm xảy ra tai nạn, trên cabin có 15 người. Giới chức xác định 14 người tử vong tại chỗ. Người duy nhất sống sót là bé trai 5 tuổi Eitan Biran; bố mẹ, ông bà và em trai của em đều không qua khỏi. Bé được đưa đi cấp cứu trong tình trạng bị thương nặng.

    Ngay sau khi nhận tin, lực lượng cứu hộ khẩn trương tiếp cận hiện trường, đưa các nạn nhân ra khỏi khu vực tai nạn. Nhận định ban đầu của cảnh sát cho thấy một dây cáp đã bị đứt, dẫn tới sự cố đặc biệt nghiêm trọng này.

    Gần đây, một vụ cabin cáp treo văng khỏi dây và rơi xuống núi ở Thụy Sĩ cũng khiến dư luận bàng hoàng.

    Theo báo Phụ nữ mới, một vụ tai nạn cáp treo nghiêm trọng đã xảy ra ngày 18/3 tại một khu trượt tuyết ở Thụy Sĩ, khi cabin bất ngờ rơi khỏi tuyến cáp và lộn nhiều vòng xuống sườn núi. Các đoạn video do nhân chứng ghi lại cho thấy cảnh cabin lao dốc, trong khi lực lượng cứu hộ khẩn trương tiếp cận hiện trường để sơ cứu nạn nhân.

    Hiện trường vụ rơi cáp treo tại Thụy Sĩ

    Một video khác ghi lại cảnh nhân viên y tế thực hiện hô hấp nhân tạo cho nạn nhân giữa tuyết trắng, trong khi nhiều du khách đứng từ xa theo dõi với tâm trạng lo lắng. Hình ảnh sau đó cho thấy phần cabin biến dạng nằm dưới chân dốc. Trực thăng cứu hộ nhanh chóng có mặt, đồng thời những người trượt tuyết khác được sơ tán khỏi các cabin còn lại để bảo đảm an toàn.

    Công việc cứu hộ được diễn ra nhanh chóng nhưng vẫn có người tử vong cho vết thương quá nặng

    “Nó vừa văng ra khỏi cáp là bắt đầu lăn lông lốc”, một nhân chứng kể lại. “Lúc đó gió rất mạnh. Sau đó có một tiếng giật mạnh và dây cáp chuyển động. Cuối cùng thì dây cáp đổ sụp xuống”.

    Theo các báo cáo ban đầu, thời điểm xảy ra sự cố chỉ có một người trong cabin. Nhân chứng cho biết lực lượng cứu hộ đã cố gắng hồi sức cho nạn nhân trong khoảng 30 phút. Người này được chuyển tới bệnh viện gần đó nhưng không qua khỏi do chấn thương quá nặng.

    Đáng chú ý, trước khi sự việc xảy ra, cabin vẫn được phép vận hành trong điều kiện thời tiết xấu, khi gió giật tại khu vực được ghi nhận vượt quá 80 km/h. Dù vậy, tuyến cáp treo này cùng một số tuyến khác vẫn hoạt động.

    Vụ việc tại Thụy Sĩ diễn ra không lâu sau một sự cố khác ở Ý hồi tháng 12, khi cabin thuộc tuyến Macugnaga Cable Car đâm vào rào chắn tại ga núi Monte Moro. Nguyên nhân ban đầu được cho là cabin vào ga với tốc độ quá nhanh, khiến 6 người bị thương và khoảng 100 người mắc kẹt. Các nạn nhân được sơ cứu tại chỗ trước khi được trực thăng đưa tới bệnh viện địa phương.

    Trước đó một tuần, tại Montenegro, một du khách người Đức 34 tuổi đã tử vong sau khi rơi khỏi ghế treo trượt tuyết tại khu nghỉ dưỡng Savin Kuk, gần thị trấn Žabljak. Theo thông tin ban đầu, ghế treo bất ngờ tuột và trượt ngược khoảng 70 m trước khi va vào ghế phía sau. Giới chức cho biết sẽ tiến hành kiểm tra kỹ thuật toàn diện hệ thống thang nâng sau tai nạn.c

  • Ch:ay trung tâm thương mại, ít nhất 8 người tuvong và khoảng 40 người bị th:ương

    Hỏa hoạn dữ dội tại một trung tâm mua sắm ở ngoại ô Tehran (Iran) khiến nhiều người thương vong. Hiện nguyên nhân đang được điều tra làm rõ.

    Theo nguồn tin báo Người Đưa Tin, ít nhất 8 người đã thiệt mạng và khoảng 40 người khác bị thương trong vụ hỏa hoạn nghiêm trọng xảy ra tại trung tâm thương mại Arghavan ở thị trấn Andisheh, gần thủ đô Tehran của Iran. Hiện lực lượng chức năng nước này vẫn đang khẩn trương triển khai công tác cứu hộ và điều tra nguyên nhân vụ việc.

    Theo truyền thông Iran, đám cháy bùng phát dữ dội rồi nhanh chóng lan rộng, bao trùm toàn bộ tòa nhà nhiều tầng của trung tâm thương mại. Các đoạn video ghi nhận tại hiện trường cho thấy cột khói đen dày đặc bốc cao hàng chục mét, trong khi lực lượng cứu hỏa phải huy động nhiều phương tiện để khống chế ngọn lửa. Nhiều người dân khu vực xung quanh tập trung theo dõi trong tâm lý hoảng loạn.

    Đài truyền hình quốc gia IRIB cho biết nguyên nhân vụ cháy hiện vẫn chưa được xác định. Các cơ quan chức năng đang tiến hành điều tra để làm rõ nguồn phát hỏa cũng như đánh giá thiệt hại thực tế.

    Theo lực lượng cứu hỏa địa phương, lớp vật liệu ốp bên ngoài công trình có đặc tính dễ bắt lửa, được cho là một trong những nguyên nhân khiến đám cháy lan nhanh và gây khó khăn cho công tác dập lửa. Thông tin này cũng được hãng tin Mizan dẫn lại.

    Đến thời điểm hiện tại, chưa có dấu hiệu cho thấy vụ hỏa hoạn liên quan đến căng thẳng quân sự giữa Iran và Mỹ. Tuy nhiên, sự việc xảy ra trong bối cảnh khu vực Trung Đông vẫn đang nhạy cảm, khi thỏa thuận ngừng bắn giữa hai bên được đánh giá là còn mong manh.

    Trước đó, các vụ tấn công mới nhằm vào UAE đã làm dấy lên lo ngại nguy cơ xung đột tiếp tục leo thang. Phía Iran phủ nhận có liên quan đến những diễn biến này.

    Về phía Mỹ, Tổng thống Donald Trump cho biết chiến dịch “Dự án Tự do” sẽ tạm dừng trong thời gian ngắn nhằm tạo điều kiện cho các cuộc đàm phán với Iran, sau nhiều tuần chưa đạt được tiến triển đáng kể.

    Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth cũng khẳng định thỏa thuận ngừng bắn với Iran “chưa kết thúc”, đồng thời nhấn mạnh Washington vẫn sẵn sàng đưa ra phản ứng nếu tình hình tiếp tục leo thang.

    Hiện công tác tìm kiếm cứu nạn tại hiện trường vẫn đang được duy trì. Giới chức Iran tiếp tục thống kê thương vong, đồng thời làm rõ nguyên nhân dẫn đến vụ hỏa hoạn nghiêm trọng này.

  • Vụ be4t không qua khỏi: Thêm thông tin đau lòng từ cha ru:ột của nạn nhân, thương con cả 1 đời không trọn vẹn

    Bàn Thị Tâm, mẹ đẻ của bé gái trong vụ việc đang gây xôn xao dư luận sinh ra trong một  gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn tại xã Việt Vinh, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang (cũ), sau sáp nhập là xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang.

    Vụ cháu bé không qua khỏi ở Hà Nội: Thêm thông tin đau lòng từ cha ruột của nạn nhân, thương con cả 1 đời không trọn vẹn

    Cập nhật về vụ việc đau lòng, ngày 8/5/2026, báo Dân Việt đưa tin: “Nhân thân mẹ đẻ bé gái 4 tuổi bị bao:hanh tử vong ra sao?”, nội dung như sau: 

    Ngôi sao

     

    Theo tìm hiểu của phóng viên Báo điện tử Dân Việt, tuổi thơ của đối tượng Bàn Thị Tâm (20 tuổi) sinh ra và lớn lên trong một gia đình hoàn cảnh khó khăn, từ nhỏ thiếu vắng sự chăm sóc trọn vẹn khi bố mẹ ly hôn sớm.

    Chiều 7/5, thi thể cháu bé 4 tuổi bị bao:hanh tử vong đã được đưa về gia đình tại thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang để lo hậu sự. Ảnh: Người dân cung cấp.Gia đình

    Sau đó, bố mất, mẹ đi bước nữa, để lại Tâm sống cùng bà nội và gia đình chú thím ở thôn Tân Tạo, xã Việt Vinh, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang (cũ), nay là xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang.

    Sáng nay 8/5, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Dân Việt, Trưởng thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang cho biết: Do điều kiện gia đình thiếu thốn, Tâm gần như không được học hành đầy đủ, chỉ học hết lớp 1 hoặc lớp 2 rồi nghỉ.

    Khi mới khoảng hơn 10 tuổi, Tâm đã bỏ nhà đi làm ăn xa. Tuy nhiên, suốt nhiều năm, Tâm ít khi trở về quê, cũng gần như không giao tiếp với hàng xóm trong thôn nên cuộc sống cụ thể ra sao không ai nắm rõ.

    Trong quãng thời gian phiêu bạt, Tâm sinh con gái đầu lòng nhưng cha đẻ của cháu bé hiện không rõ tung tích.

    Lãnh đạo UBND xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang thăm hỏi, động viên và chia buồn với gia đình nạn nhân. Ảnh: Thanh Loan.Nhạc Việt

    Theo Trưởng thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang, trước khi lên Hà Nội thuê trọ, bé gái 4 tuổi từng được mẹ (Tâm mẹ của bé) gửi học tại Ninh Bình khoảng 1-2 năm.

    Sau dịp Tết Nguyên đán vừa qua, Nguyễn Minh Hiệp sống cùng Tâm xảy ra mâu thuẫn với gia đình ở quê Ninh Bình nên mới bỏ lên Hà Nội thuê trọ và đưa cả hai mẹ con Tâm đi cùng.

    Tâm quen và sống chung với Nguyễn Minh Hiệp khoảng 2 năm nay. Dịp cuối năm 2025, cả hai vẫn đưa cháu bé về quê thăm bà nội và chú thím của Tâm, nhưng không ai nghĩ đó lại là lần cuối cùng đứa trẻ trở về quê nhà.

    Nhắc đến vụ việc, Trưởng thôn Tân Tạo không giấu được sự xót xa, nghẹn ngào cho rằng, nếu cháu bé 4 tuổi được ở lại thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang cùng bà nội của Tâm thì có lẽ bi kịch đau lòng đã không xảy ra.

    Đối tượng Bàn Thị Tâm và Nguyễn Minh Hiệp. Ảnh: CAHN.

    Sau khi hoàn tất các thủ tục, chiều 7/5, thi thể cháu bé 4 tuổi bị bao:hanh tử vong đã được đưa về gia đình tại thôn Tân Tạo, xã Bắc Quang để lo hậu sự.

    Ngay sau khi thi thể cháu bé được đưa về quê nhà, lãnh đạo UBND xã Bắc Quang đã trực tiếp đến thăm hỏi, động viên và chia buồn với gia đình nạn nhân.

    Gia đình

     

    Tại gia đình, ông Phạm Văn Tuyên, Phó Chủ tịch Thường trực UBND xã Bắc Quang cùng đoàn công tác đã gửi lời chia buồn sâu sắc, động viên thân nhân cháu bé sớm vượt qua đau thương, mất mát.

    Đồng thời, đề nghị các ngành, đoàn thể của xã tiếp tục quan tâm, phối hợp hỗ trợ  gia đình trong thời gian tới.

    Trước đó vào ngày 7/5, báo Vietnamnet đăng tin: “Khởi tố người mẹ trong vụ bé gái 4 tuổi bị bao:hanh đến tử vong ở Hà Nội”, cho biết:

    Liên quan đến vụ bé gái 4 tuổi bị bao:hanh dẫn đến tử vong, chiều 7/5, trao đổi với PV VietNamNet, lãnh đạo Công an TP Hà Nội cho biết cơ quan điều tra đã khởi tố bị can đối với Bàn Thị Tâm (20 tuổi, trú tại tỉnh Tuyên Quang) về tội gi:ết người.

    Trước đó, Nguyễn Minh Hiệp (22 tuổi, trú tại tỉnh Ninh Bình) đã bị khởi tố, bắt tạm giam về cùng tội danh.

    691310092_1418076220363234_4814430739130723615_n.jpg
    Bị can Bàn Thị Tâm. Ảnh: CACC

    Theo Công an TP Hà Nội, trong quá trình điều tra, cơ quan chức năng xác định Hiệp và Tâm thường xuyên bao:hanh, đ:ánh đ:ập cháu H. (4 tuổi, con riêng của Tâm).

    Ngôi sao

     

    Hiệp và Tâm sinh sống với nhau như vợ chồng, thuê trọ tại ngõ 31 Nguyễn Khả Trạc từ tháng 3/2026. Sống cùng phòng trọ, ngoài cháu H. còn có anh trai của Hiệp và bạn gái của người này.

    Chiều 3/5, sau khi đi chơi về, Hiệp và Tâm thấy cháu H. chuẩn bị lấy bánh kẹo ra ăn nên cho rằng cháu ăn vụng. Tâm đã dùng dép đánh nhiều lần vào vùng đầu, mặt cháu bé, rồi bắt cháu đứng ở góc nhà.

    Khi thấy cháu H. đi vệ sinh, Tâm tiếp tục dùng tay đánh vào mặt và yêu cầu cháu đi tắm. Trong lúc cháu bé ở nhà vệ sinh, Hiệp có hành vi bao:hanh, dùng vòi hoa sen xịt liên tục vào vùng mặt cháu. Thời điểm này, Tâm chứng kiến sự việc nhưng không can ngăn.

    Một lúc sau, thấy cháu H. có biểu hiện bất thường, các đối tượng đã đưa cháu đến Bệnh viện E cấp cứu. Tuy nhiên, cháu bé đã không qua khỏi.

    Tại cơ quan công an, Hiệp và Tâm còn khai nhận có thời điểm bỏ đói cháu H. nhiều ngày.

  • Nhà tôi 3 mặt tiền tại quận 1 ở Sài Gòn, con trai tôi yêu rồi cưới 1 cô gái ngoài Bắc vì trót có bầu. Tôi bực mình những vì cháu vẫn vui vẻ đồng ý. Ai dè cưới về, con dâu tiết kiệm quá mức khiến tôi phát bực

    Tôi vẫn hay kể với bạn bè rằng, nhà tôi ở quận 1 – ba mặt tiền, sáng nắng chiều gió, đêm nhìn sông Sài Gòn chảy qua như tranh thủy mặc. Gia đình tôi từng thuộc hàng “trên cơ” của giới buôn vàng xứ này. Tôi là kiểu đàn bà có gu, có tiền, và có lý do chính đáng để khó tính.

    Trái cây & rau

     

    Cho đến ngày con trai tôi dẫn về một cô gái ngoài Bắc, giới thiệu là “người yêu, lỡ có bầu rồi”. Tôi suýt nghẹn.

    Cô ta nhỏ nhắn, nước da ngăm, nói giọng Bắc đặc, dạ vâng quá mức, ăn mặc quê kệch – váy hoa, dép nhựa. Nhìn là biết không hợp với cái nền sàn gỗ lim của nhà tôi.

    — Mẹ ơi, cô ấy giỏi tiết kiệm, biết lo cho gia đình.

    Tiết kiệm? Tôi thầm nghĩ. Với nhà này, chỉ cần biết cư xử cho khéo là được, tiết kiệm làm gì cho khổ.

    Nhưng thằng cháu nội đang lớn từng ngày trong bụng khiến tôi chẳng thể nói “không”. Đám cưới được tổ chức đơn giản hơn thường lệ – phần vì tôi không muốn họ hàng nghĩ con tôi “bị ép cưới”.

    Những ngày đầu sau cưới, tôi cố gắng bỏ qua sự lạc lõng của cô con dâu Bắc Kỳ giữa lòng nhà Nam Bộ. Nhưng càng sống cùng, tôi càng bực.

    Con dâu tôi đúng là tiết kiệm… quá mức.

    Bữa cơm có ba món, món nào cũng đạm bạc. Dầu ăn dùng loại rẻ tiền, nước mắm thì loãng như pha. Cô ấy giặt đồ bằng tay thay vì dùng máy giặt, vì “sợ tốn điện”. Cái gì cũng cũ mới dám vứt. Khăn lau bếp rách chằng chịt mà vẫn dùng.

    Hướng dẫn và thông tin du lịch

     

    Tôi bực mình.

    — Cái nhà này không thiếu tiền. Con sống sao cho thoải mái vào, đừng biến nhà chồng thành ký túc xá sinh viên nghèo chứ!

    Con bé chỉ cúi đầu:

    — Dạ, con quen rồi ạ. Với lại, con nghĩ dành dụm thì sau này phòng khi có chuyện…

    Có chuyện? Tôi thầm cười. Với một gia đình có ba mặt tiền quận 1, chuyện gì có thể xảy ra?

    **

    Ai ngờ, chuyện xảy ra thật.

    Dịch bệnh ập tới như cơn lũ quét. Cửa hàng vàng phải đóng cửa, dòng tiền kẹt lại. Vài tháng sau, nhà tôi bị cuốn vào một vụ vỡ nợ dây chuyền. Người ta đến đập cửa, siết nhà. Ngôi biệt thự ba mặt tiền bị tịch biên trong một đêm tháng Sáu oi ả.

    Tôi không ngờ mình có ngày phải xếp đồ vào túi vải, rời khỏi căn nhà từng là biểu tượng của quyền lực. Mấy bà bạn ngày xưa cũng biến mất không tăm tích.

    Lãng mạn

     

    Trong căn nhà trọ thuê tạm ngoại thành, tôi ngồi nhìn tấm hình chụp cả gia đình trước cổng biệt thự, chua xót. Con trai tôi hoang mang, thất nghiệp. Đứa cháu nội vẫn còn nhỏ, chưa biết gì. Còn con dâu tôi… vẫn vậy.

    Vẫn lặng lẽ nấu cơm, giặt đồ bằng tay, dậy sớm nấu cháo xương cho cả nhà. Nhưng khác một điều – là ngày hôm ấy, cô bỗng đưa tôi một quyển sổ tiết kiệm.

    Tôi mở ra. Bên trong có gần hai tỷ.

    Tôi sững người:

    — Đây là tiền đâu ra?

    Con dâu tôi nói, bằng giọng nhỏ nhẹ:

    — Là tiền con để dành suốt ba năm qua. Mỗi tháng, từ tiền chợ mẹ đưa, con chỉ tiêu nửa, còn lại âm thầm gửi vào sổ tiết kiệm. Có cả tiền con đi bán hàng online thêm, mẹ không để ý đâu.

    Tôi lắp bắp:

    — Mà… tại sao con không nói?

    Mực & ống mực

     

    — Vì con sợ mẹ buồn. Mẹ từng nghĩ con sống tiết kiệm là keo kiệt, con cũng buồn chứ. Nhưng con nghĩ, mình là dâu, là vợ, là mẹ – nếu mình không vun vén thì ai lo?

    Tôi bỗng thấy cổ họng mình nghẹn ứ. Người phụ nữ mà tôi từng xem thường, giờ đây lại là người duy nhất giúp gia đình tôi không rơi xuống đáy tuyệt vọng.

    **

    Nhờ khoản tiền đó, chúng tôi thuê được một mặt bằng nhỏ, con trai tôi mở lại tiệm vàng quy mô nhỏ hơn. Vài năm sau, công việc khấm khá dần. Nhưng lần này, tôi không vội kể với bạn bè rằng “nhà tôi có mấy mặt tiền” nữa.

    Tôi học cách trân trọng những điều không mang ánh kim lấp lánh – như bàn tay sần sùi của con dâu khi nắm tay cháu tôi, như cách cô ấy vẫn chừa phần đồ ăn ngon nhất cho người khác, và như ánh mắt bình thản của cô khi dọn mâm cơm dù nhà chỉ còn vài trăm ngàn trong túi.

    Người ta thường đánh giá phụ nữ qua cách họ mặc, cách họ nói, nhưng tôi đã từng sai.

    Giữa lúc tôi ngồi đếm từng đồng còn lại, thì cô gái ấy – người từng bị tôi khinh – lại là người đưa tôi tấm phao giữa dòng đời xiết nước.

    Tôi nhìn cháu nội đang tập viết bảng chữ cái, lòng bỗng nhẹ tênh.

    Trái cây & rau

     

    Nhà không còn ba mặt tiền. Nhưng tôi đã có ba điều đáng quý hơn: một người con trai biết đứng dậy, một đứa cháu nội ngoan ngoãn, và một nàng dâu – mà tôi nguyện cả đời gọi bằng hai chữ: con gái.

  • Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác…

    Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm l//y r///ượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì cả nước, anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến r//ợn người.

    Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết d//a/o c//ứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã né//m v//ỡ chiếc bình cổ, g//ào lên: “Tôi không phải cái máy đ//ẻ! Si///nh con rồi hỏng dáng, x//ấu x///í, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”

    Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.

    Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22t, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.

    Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang tho/át hi/ểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền ph//ẫu thu///ật… Bác sĩ bảo phải m////ổ gấp…”

    Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị UT giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để ph//ẫu thu///ật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch.

    Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô s/ợ h//ãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứ//u bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Si//nh cho tôi một đứa con.

    Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22t, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bả.n á//n. Nhưng hình ảnh người cha đang th//oi th//óp ở quê hiện lên. Lan c//ắn chặt môi đến bật m///áu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”…

    …Bản thỏa thuận được ký kín kẽ, lạnh lùng như một giao dịch kinh doanh. Không tình yêu, không danh phận. Lan được đưa vào một căn hộ riêng, chăm sóc y tế chu đáo. Minh không bao giờ ở lại qua đêm, càng không chạm vào cô ngoài những lần “cần thiết” được tính toán chính xác theo lịch bác sĩ.

    Lan mang thai sau ba tháng.

    Minh tưởng mình sẽ chỉ chờ ngày đứa trẻ chào đời, bế con lên, rồi kết thúc mọi thứ bằng một khoản tiền như đã hứa. Anh không ngờ, từ lúc Lan có thai, căn biệt thự trống rỗng của anh lại bắt đầu có hơi ấm. Những bữa canh cô nấu gửi sang, những mảnh giấy nhỏ ghi chú “Anh nhớ ngủ sớm”, “Đừng uống rượu nhiều” khiến anh khó chịu… rồi dần dần, quen thuộc.

    Nhưng Minh vẫn tự nhắc mình: Đây chỉ là thuê người sinh con. Đừng mềm lòng.

    Ngày Lan sinh, Minh đứng ngoài phòng mổ suốt 7 tiếng. Lần đầu tiên trong đời, một người quen ra quyết định bằng hàng trăm tỷ lại run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.

    “Chúc mừng anh, là một bé trai rất khỏe mạnh.”

    Minh gần như sụp xuống. Anh cười, rồi khóc. Tài sản, quyền lực, danh vọng… tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước tiếng khóc ấy.

    Nhưng cú sốc thật sự chỉ đến sau đó.

    Khi y tá đẩy Lan ra khỏi phòng hồi sức, Minh tiến lại gần. Cô xanh xao, mồ hôi ướt tóc, nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Trên tay cô không phải là đứa bé.

    “Con tôi đâu?” Minh hoảng hốt.

    Lan nhìn thẳng vào anh, giọng khàn nhưng rõ từng chữ:

    “Con anh… đang được bác sĩ kiểm tra. Còn tôi, có vài thứ cần anh xem trước.”

    Cô ra hiệu cho y tá đưa cho Minh một chiếc túi hồ sơ.

    Bên trong không phải giấy tờ y tế.

    Mà là kết quả xét nghiệm ADN.

    Minh lật ra, tim đập thình thịch.

    Quan hệ huyết thống: 99,99% – CHA: Minh Hoàng. MẸ: Lan Trần.

    Anh thở phào, vừa định quát lên vì sự “làm quá” này thì tờ giấy phía sau khiến tay anh run bần bật.

    Ghi chú đặc biệt:
    Người mẹ có mang gen di truyền hiếm liên quan đến…

    Minh chưa kịp đọc hết thì Lan đã chậm rãi nói:

    “Anh Minh, anh có biết… anh không thể có con không?”

    Căn phòng đông cứng.

    “Ba năm trước, anh từng phẫu thuật một ca tai nạn. Hồ sơ y tế của anh… đã bị chỉnh sửa.”

    Minh chết lặng. Ký ức mơ hồ về những lần kiểm tra sức khỏe “bất thường”, những báo cáo chỉ được đọc lướt qua ùa về.

    Lan nhắm mắt, nước mắt lăn dài:

    “Người hiến tinh trùng thật sự… là anh trai cùng cha khác mẹ của anh.”

    Minh lảo đảo, phải vịn vào tường.

    “Không thể nào…”

    Lan mở điện thoại, bật đoạn ghi âm – giọng một bác sĩ già run run:

    “Chúng tôi làm theo yêu cầu của bà chủ cũ tập đoàn… bà ấy không muốn anh có con nối dõi.”

    Sự thật như một nhát dao lạnh cắm thẳng vào tim Minh.

    Cả đời anh bị biến thành quân cờ.

    Lan nhìn anh, ánh mắt không còn hiền lành cam chịu như trước:

    “Anh nghĩ tôi ngây thơ thật sao? Tôi chấp nhận mang thai không phải chỉ vì tiền.”

    Cô khẽ cười, nụ cười khiến Minh rùng mình:

    “Em trai tôi từng chết vì một bản hợp đồng bẩn của tập đoàn anh… và anh là người ký.”

    Minh sững sờ.

    Lan nói tiếp, từng chữ như phán quyết:

    “Đứa trẻ này… không phải để nối dõi cho anh.”

    “— Mà là để kết thúc đế chế của anh.”

    Ngoài hành lang, tiếng khóc trẻ con vang lên, trong trẻo đến tàn nhẫn.

    Và Minh hiểu ra:
    Cuộc đời anh, từ giây phút này, đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.

  • Ăn một miếng tương đương cho 100.000 con ký sinh trùng vào bụng

    6 món ăn dễ ẩn chứa nhiều ký sinh trùng, ăn 1 miếng tương đương “mở bụng” cho 100.000 con đi vào

    Những dấu hiệu này là do “bệnh từ miệng mà ra”, những người mắc bệnh thường ăn những đồ ăn chưa được làm sạch nên mới gây nên tình trạng như vậy. Có những món ăn chỉ cần ăn một miếng là đã có hàng trăm hàng ngàn con ký sinh trùng chui vào c‌ơ th‌ể, nếu không kiểm tra kịp thời sẽ gây nên hậu quả vô cùng đáng sợ. Sau đây là 6 món ăn rất dễ ẩn chứa nhiều ký sinh trùng, khi ăn chúng ta nên để ý cẩn thận!

    1. Ốc bươu vàng

    Ốc bươu vàng có nguồn gốc từ Trung và Nam Mỹ, đến nay có một số nơi đã bán món ăn làm từ thịt ốc nhưng trong món ăn khoái khẩu này lại chứa rất nhiều ký sinh trùng. Trong một con ốc có đến 3000-10000 con ký sinh trùng, mùa hè là mùa phát bệnh từ các con côn trùng này, vì vậy nếu chúng ta ăn ốc thì nhất định phải nấu thật chín rồi mới ăn.

    2. Lươn

    Lươn không chỉ là loài động vật có nguồn gốc từ thiên nhiên mà còn được con người nhân giống, nhưng dù là thiên nhiên hay nhân giống thì khi để dưới kính hiển vi đều có thể thấy dấu vết của những con giun đầu gai. Khi những con giun này đi vào c‌ơ th‌ể, nó sẽ “tác oai” làm tổ trong c‌ơ th‌ể người giống như con ruồi không đầu, cũng sẽ leo lên mắt khiến chúng ta bị mù mắt, chúng sẽ chui lên não sẽ khiến con người bị mất mạng. Phương pháp tốt nhất để đối phó với chúng là nấu thật chín thịt để khiến những con giun này chết hẳn.

    3. Tôm Sống

    Thật ra không chỉ có tôm mà những loại động vật giáp xác đều có thể ẩn trùng sán lá phổi, nếu chúng ta chiên, rang, ướp đều không thể giết chết hết côn trùng được. Vì vậy, khi ăn chúng ta bắt buộc phải nấu chín toàn bộ, hơn nữa phải tách phần đầu bởi đó là bộ phận có nhiều ký sinh trùng ẩn nấp nhất.

    4. Thịt bò tái

    Rất nhiều người chỉ thích ăn thịt bò chín khoảng 3 phần chứ không chín cả vì như vậy ăn vào sẽ có cảm giác tươi ngon nhưng theo đó sẽ có muôn vàn con ký sinh trùng ẩn nấp bên trong, nó có tên gọi là Taenia, sán dây trưởng thành thường có màu trắng sữa, con dài nhất thậm chí dài đến 4-8 mét. Vì vậy, để đảm bảo an toàn, nếu muốn ăn thịt bò tái thì tốt nhất nên để nó chín đến 8, 9 phần.

    5. Lẩu thịt dê

    Những loài vật thuộc động vật có v‌ú và thuộc họ nhà chim thì đều có khả năng bị nhiễm ký sinh trùng, mà nguồn lây nhiễm chủ yếu của con người đến từ các món thịt mà chúng ta ăn hàng ngày. Nếu khi ăn lẩu, thịt chưa được nấu chín sẽ có khả năng nhiễm khuẩn rất cao.

    6. Củ năng

    Nguyên nhân là củ năng thuộc loại thực vật sống trong nước nên rất dễ có ký sinh trùng bên trong, nếu không rửa sạch mà trực tiếp ăn thì ký sinh trùng sẽ trực tiếp chui vào c‌ơ th‌ể chúng ta. Do các loài ký sinh trùng này tập trung chủ yếu trên vỏ hạt dẻ nên khi nấu, chúng ta nhất định phải làm sạch vỏ bên ngoài, sau đó dùng nước nóng để bóc vỏ, tuyệt đối không được dùng răng để lột vỏ.

    Đọc xong bài này, bạn có cảm thấy ghê sợ không? Trong bữa cơm hằng ngày, chúng ta nhất định phải chú ý đến môi trường và chú ý đến việc làm sạch món ăn, ngoài ra còn phải ăn những món ăn đã được nấu chín hoàn toàn, như vậy mới giảm thiểu được tỉ lệ bị nhiễm khuẩn từ ký sinh trùng.

  • Tôi là bác sĩ 44 tuổi khám cho người đàn ông 52 tuổi, chỉ một câu nói của bệnh nhân khiến chúng tôi nên duyên theo cách không ai ngờ tới…

    Tôi là bác sĩ 44 tuổi khám cho người đàn ông 52 tuổi, chỉ một câu nói của bệnh nhân khiến chúng tôi nên duyên theo cách không ai ngờ tới…
    Tôi là Lan, 44 tuổi, bác sĩ nội khoa. Người đời vẫn nghĩ bác sĩ là những người mạnh mẽ, nhưng thật ra chúng tôi cũng mệt mỏi và mong được ai đó nắm tay như bao người khác.
    Tôi từng ly hôn khi 35 tuổi. Sau đó, tôi vùi mình vào công việc. Mỗi ngày khám hàng chục bệnh nhân, nhìn thấy họ đau – tôi quên mất rằng mình cũng có một trái tim dễ tổn thương.
    Trong gần 10 năm, bệnh viện là nhà, bệnh nhân là người thân duy nhất. Tôi cứ nghĩ đời mình sẽ trôi lặng như thế đến khi già.
    Cho đến hôm đó.
    Khoảng 7h tối, phòng khám chỉ còn vài bệnh nhân cuối. Tôi đã mệt rã rời. Y tá gọi nhỏ:
    – Bác sĩ Lan, còn một bệnh nhân nữa thôi ạ. Ông ấy bảo khó thở, đến muộn.
    Tôi gật đầu.
    Người đàn ông bước vào. Ông khoảng hơn 50 tuổi, dáng cao, mái tóc hoa râm gọn gàng, gương mặt hiền nhưng ánh mắt lại buồn sâu. Ông nói giọng trầm, hơi khàn:
    – Xin lỗi bác sĩ, tôi đến trễ.
    – Không sao ạ. Mời anh ngồi.
    Tôi đo huyết áp cho ông. Ổn. Đo nhịp tim. Hơi nhanh. Tôi hỏi:
    – Anh thấy khó thở lâu chưa?
    Ông mỉm cười, nhẹ như gió:
    – Cả buổi chiều nay. Nhưng chỉ khi một mình.
    Tôi ngẩng lên.
    Ông tiếp:
    – À… không phải bệnh nặng gì đâu. Tôi nghi là… 👇👇👇Xem tiếp dưới bình luận

    Tôi khựng lại, đôi tay đang cầm ống nghe bỗng chốc trở nên lúng túng. Trong suốt gần hai mươi năm làm nghề y, tôi đã nghe đủ mọi cung bậc hỉ nộ ái ố, từ những tiếng than vãn vì cơn đau thể xác đến những lời trăng trối xé lòng. Nhưng câu nói của người đàn ông 52 tuổi này lại mang một tần số lạ lùng, nó không giống một lời khai bệnh, mà giống như một lời tự sự muộn màng.

    Ông tiếp tục, giọng vẫn trầm và khàn như tiếng lá khô chạm đất:

    – Tôi nghi là… tôi bị “bệnh vắng người”. Căn nhà rộng quá, mà tiếng kim đồng hồ thì lại quá to. Chiều nay, khi ngồi nhìn nắng tắt dần trên ô cửa sổ, tôi bỗng thấy lồng ngực mình thắt lại. Tôi đến đây không phải vì cần thuốc, mà vì tôi cần một hơi người, cần một ai đó xác nhận rằng tôi vẫn đang tồn tại.

    Tôi nhìn sâu vào mắt ông. Đó là đôi mắt của một người đã đi qua đủ giông bão để biết trân trọng sự bình yên, nhưng cũng là đôi mắt chứa đựng một sự cô độc mênh mông. Tôi đặt ống nghe xuống, khẽ thở dài, rũ bỏ cái vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng thường ngày.

    – Anh tên gì? – Tôi hỏi, giọng dịu lại.

    – Tôi tên Quân. Còn bác sĩ… bác sĩ Lan đúng không? Biển tên của cô hơi lệch một chút.

    Tôi đưa tay chỉnh lại bảng tên trên ngực áo, lòng bỗng dâng lên một cảm giác xao động khó tả. Buổi tối hôm đó, thay vì kết thúc ca làm việc lúc 7h30 như thường lệ, tôi đã ngồi lại với ông Quân đến tận gần 9h. Chúng tôi không nói về bệnh lý, về huyết áp hay nhịp tim. Chúng tôi nói về những mùa đông cô đơn ở thành phố này, về những bữa cơm một mình và về cái giá của sự trưởng thành.


    Những tâm hồn đồng điệu

    Hóa ra, ông Quân cũng là một người “sót lại” sau một cuộc hôn nhân tan vỡ từ mười lăm năm trước. Vợ ông định cư ở nước ngoài cùng các con, còn ông chọn ở lại với mảnh đất này, với xưởng gỗ thủ công và những con chữ. Ông là một nghệ nhân đóng đồ gỗ, bàn tay ông chai sần nhưng những ngón tay lại rất thanh mảnh – đôi bàn tay của một người duy mỹ.

    Sau buổi tối hôm đó, ông Quân không còn đến phòng khám với tư cách bệnh nhân nữa. Nhưng cứ cách vài ngày, vào giờ tan sở, tôi lại thấy bóng dáng cao gầy với mái tóc hoa râm đứng đợi dưới tán cây bàng già trước cổng bệnh viện.

    Ông không tặng hoa hồng rực rỡ, cũng không dùng những lời lẽ sáo rỗng. Khi thì ông đưa cho tôi một hộp trà dưỡng nhan tự tay ông cắt thảo mộc, khi thì là một chiếc giá đỡ điện thoại bằng gỗ hương thơm phức do ông tự đẽo gọt.

    – Bác sĩ hay phải trực đêm, uống chút trà này cho dễ ngủ. – Ông nói, ánh mắt luôn giữ một khoảng cách lịch sự nhưng đầy quan tâm.

    Tôi, một người phụ nữ 44 tuổi vốn đã đóng băng trái tim mình sau cuộc hôn nhân cũ, bỗng thấy mình như mầm cây khô gặp mưa rào. Ở tuổi của chúng tôi, tình yêu không còn là những cuồng nhiệt nông nổi, mà là sự thấu hiểu. Chúng tôi không cần thề non hẹn biển, chỉ cần một người biết rõ vì sao hôm nay mình mệt, vì sao hôm nay mắt mình lại có quầng thâm.


    Biến cố và phép thử

    Tình cảm ấy cứ lớn dần một cách lặng lẽ cho đến một đêm mưa tầm tã của sáu tháng sau. Tôi nhận được điện thoại từ số của ông Quân, nhưng đầu dây bên kia là giọng của một người thợ ở xưởng gỗ:

    – Chị Lan bác sĩ phải không? Anh Quân bị tai nạn ở xưởng, máy cắt vào tay, mất máu nhiều lắm… anh ấy đang được đưa vào cấp cứu ở bệnh viện chị!

    Tim tôi như rụng rời. Tôi vơ vội chiếc áo blouse, chạy như điên xuống phòng cấp cứu. Khi nhìn thấy ông nằm trên băng ca, gương mặt tái nhợt vì mất máu, bàn tay trái quấn băng trắng xóa thấm đỏ, tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có trong đời. Tôi sợ mất đi “liều thuốc” duy nhất đã chữa lành tâm hồn mình.

    Chính tay tôi đã đứng phụ mổ cho ông đêm đó. Khi cầm dụng cụ y tế, tôi không cho phép mình run rẩy, nhưng nước mắt cứ chực trào ra dưới lớp khẩu trang.

    Ca phẫu thuật thành công, nhưng bác sĩ ngoại khoa lắc đầu bảo tôi: – Gân tay bị tổn thương nặng, sau này có lẽ anh ấy không thể làm mộc tinh xảo được nữa.

    Đối với một người nghệ nhân, đôi tay là linh hồn. Tôi lo lắng không biết ông sẽ đối mặt với sự thật này thế nào.


    Một cái kết không ai ngờ tới

    Ngày ông Quân tỉnh dậy, tôi ngồi bên cạnh, nắm lấy bàn tay không bị thương của ông. Tôi ngập ngừng kể cho ông nghe về tình trạng của vết thương. Tôi chuẩn bị tâm lý để nghe ông than vãn hoặc nhìn thấy sự tuyệt vọng.

    Nhưng ông Quân chỉ mỉm cười, một nụ cười còn xanh xao nhưng cực kỳ bình thản. Ông nhìn tôi, khẽ nói:

    – Lan này, anh đã dành nửa đời người để đẽo gọt những khúc gỗ vô tri thành hình hài đẹp đẽ. Có lẽ ông trời muốn anh dừng lại, để anh dùng nửa đời còn lại chăm sóc cho một “nhành hoa” đang héo úa vì làm việc quá sức là em.

    Tôi khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc của người phụ nữ tuổi 44. Ông tiếp tục bằng một giọng hóm hỉnh:

    – Với lại, tay anh không cầm được đục nữa, nhưng vẫn cầm được tay em đi dạo mỗi chiều mà, đúng không?

    Và thế là, chúng tôi nên duyên. Đám cưới của bác sĩ Lan và nghệ nhân Quân diễn ra giản dị tại một căn nhà vườn ngoại ô. Không có hàng trăm khách mời, không có nhạc hội ồn ào. Chỉ có vài người bạn già và mùi thơm của hoa bưởi.

    Điều không ai ngờ tới nhất là sau khi cưới, ông Quân không hề từ bỏ đam mê. Với sự hỗ trợ và kiến thức y khoa của tôi về phục hồi chức năng, ông đã tự thiết kế ra những công cụ hỗ trợ cho người khuyết tật vận động bàn tay. Chúng tôi cùng nhau mở một trung tâm nhỏ ngay tại nhà – nơi tôi khám bệnh miễn phí cho người nghèo, còn ông dạy họ cách làm những món đồ thủ công đơn giản để mưu sinh.

    Một câu nói “khó thở vì vắng người” năm ấy đã mở ra một trang đời mới. Chúng tôi nhận ra rằng: Tình yêu không bao giờ là quá muộn, và vết thương đôi khi lại là cách mà ánh sáng len lỏi vào tâm hồn ta.

    Giờ đây, mỗi buổi chiều tan ca, tôi không còn cảm thấy mệt mỏi. Bởi tôi biết, ở căn nhà có mùi gỗ thơm ấy, luôn có một người đàn ông tóc hoa râm đợi tôi bên mâm cơm nóng hổi, và chúng tôi sẽ cùng nhau chữa trị cho nhau căn bệnh “vắng người” mãi mãi về sau.

  • Sau khi biết chồng có “phòng nhì”, người vợ chơi lớn mở tiệc 20 mâm, biến ngày vui của làng xóm thành buổi tuyên bố 3 điều khiến cả làng số///c.

    Sau khi biết chồng có “phòng nhì”, người vợ chơi lớn mở tiệc 20 mâm, biến ngày vui của làng xóm thành buổi tuyên bố 3 điều khiến cả làng số///c.

    Cả làng ai cũng ngạc nhiên khi nghe nhà Loan đặt 20 mâm cỗ, thuê rạp cưới dựng ngay sân trước. Người ta xì xào: “Chắc cưới vợ hai cho chồng nó” hoặc “Hay thằng út đỗ đại học?”. Ai cũng tò mò.
    Loan đứng trước cổng, mặt trang điểm nhẹ, tóc búi cao, váy lụa màu kem. Mọi người đến đủ. Bên nhà ngoại, bên nhà nội, hàng xóm láng giềng. Chồng Loan, anh Hưng, cũng ngơ ngác bước ra từ trong nhà, áo sơ mi bỏ ngoài quần, nhìn vợ với ánh mắt không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

    Loan cầm micro, giọng rõ ràng:

    – Hôm nay tôi mời mọi người đến không phải để mừng sinh nhật, cũng không phải đám cưới hay giỗ chạp. Tôi muốn tuyên bố một việc rất quan trọng, liên quan đến gia đình tôi.

    Tiếng xì xào nhỏ dần. Anh Hưng nuốt nước bọt. Loan nhìn thẳng vào chồng, không run, không giậ/n d/ữ. Cô nói tiếp:

    – Điều thứ nhất: Tôi chính thức công khai danh tính “đối tác chiến lược” mà chồng tôi đã bí mật đầu tư suốt hai năm qua.

    Loan vừa dứt lời, tấm phông màn lớn phía sau rạp bỗng hạ xuống, để lộ hàng loạt hình ảnh anh Hưng thân mật cùng một cô gái trẻ, kèm theo những hóa đơn chuyển tiền, sao kê ngân hàng cho những món quà xa xỉ mà anh ta gọi là “tiền tiếp khách”. Cả hội trường ồ lên, anh Hưng mặt cắt không còn giọt máu, định lao lên giật micro nhưng đã bị mấy người anh em họ bên nhà ngoại của Loan cản lại.

    Loan bình thản nói tiếp, giọng đanh thép:

    – Điều thứ hai: Kể từ giờ phút này, tôi và anh Hưng chính thức chấm dứt quan hệ vợ chồng. Toàn bộ tài sản gồm căn nhà này và mảnh đất vườn, tôi đã hoàn tất thủ tục sang tên cho hai con dưới sự chứng kiến của luật sư và sự đồng thuận của bố mẹ chồng trước đó – những người đã ký vào văn bản thừa kế mà không biết con trai họ đã đổ đốn đến mức này.

     

    h

    Tiếng xì xào giờ đây chuyển thành sự kinh ngạc tột độ. Bố mẹ chồng Loan ngồi ở mâm đầu tiên, bàng hoàng nhìn con trai mình, rồi nhìn nàng dâu mà họ vốn rất tin cậy. Họ không thể ngờ sự “hiếu thảo” ký giấy tờ bấy lâu nay của Loan lại là bước đi cẩn trọng để bảo vệ tương lai cho các cháu.

    – Và điều thứ ba, điều quan trọng nhất: 20 mâm cỗ ngày hôm nay không phải để tiễn đưa một cuộc hôn nhân thất bại, mà là để tôi ăn mừng sự tự do. Toàn bộ số tiền mừng hay chi phí bữa tiệc này, tôi coi như tiền phí để “thanh lý” một món hàng lỗi ra khỏi đời mình. Sau bữa tiệc này, anh Hưng có thể dọn đồ đi ngay lập tức đến với “phòng nhì” của mình, nhưng lưu ý là anh đi tay trắng như cách anh bắt đầu cách đây 10 năm.

    Loan đặt chiếc micro xuống bàn, cầm ly rượu vang lên cao, mỉm cười rạng rỡ với cả làng:

    “Mọi người cứ dùng bữa tự nhiên. Hôm nay là ngày tôi được tái sinh!”

    Hưng đứng chôn chân giữa sân, xung quanh là những ánh mắt coi thường, mỉa mai của làng xóm. Anh ta mất tất cả: danh dự, tài sản và một người vợ tào khang. Trong khi đó, Loan quay lưng bước vào nhà, dáng đi hiên ngang.

    Bữa tiệc 20 mâm hôm đó trở thành huyền thoại của cái làng này, không phải vì sự xa hoa, mà vì bản lĩnh của một người đàn bà dám dùng sự tử tế và ngọt ngào nhất để đáp trả lại sự phản bội cay đắng nhất.

  • Đàп Ьà ‘pҺảι Һơι traι lạ’ Һễ mở mιệпg ƌḕu пóι 3 cȃu пàყ, cҺồпg ƌể ý sẽ tҺấү пgaү

    Đàп Ьà ‘pҺảι Һơι traι lạ’ Һễ mở mιệпg ƌḕu пóι 3 cȃu пàყ, cҺồпg ƌể ý sẽ tҺấү пgaү

    Khi người phụ nữ có dấu hiệu ngoại tình, họ mở miệng sẽ thường nói những ᵭiḕu này.

    Khi phụ nữ ngoại tình họ thường bộc ʟộ ra ngoài rõ rệt, chỉ cần ᵭể ý chút ᵭàn ȏng có thể thấy. Một trong sṓ ᵭó ʟà thái ᵭộ, họ ʟuȏn cáu ⱪỉnh, ⱪhó chịu, ⱪhȏng muṓn gần gũi chṑng. Và hơn hḗt, họ rất thường xuyên nói ra những ᵭiḕu này.

    12“Từ giờ ᵭừng ʟo ʟắng nữa, chúng ta hãy sṓng cuộc sṓng của chính mình”

    Sau ⱪhi phụ nữ trung niên ngoại tình, cȏ ấy sẽ vạch ra ranh giới rõ ràng với bạn. Trong cuộc sṓng, cȏ ấy sẽ ⱪhȏng ᵭể bạn ⱪiểm soát, cho dù bạn quan tȃm ᵭḗn nhường nào.

    Sự hi sinh của bạn ᵭṓi với cȏ ấy ʟà vȏ nghĩa. Vì vậy, cȏ ấy thường nói: “Sau này anh ⱪhȏng cần ʟo ʟắng, chúng ta hãy sṓng cuộc sṓng của chính mình”.Phụ nữ ngoại tình thì có vȏ vàn ʟý do. Nhưng nḗu ⱪhi cȏ ấy thṓt ra những ʟời như này thì chắc chắn ʟà cȏ ấy ᵭã ⱪhȏng còn yêu bạn nữa rṑi.

    “Nhìn thấy anh εm ⱪhó chịu, ᵭừng chạm vào εm nữa”

    Một ⱪhi phụ nữ ngoại tình, cȏ ấy sẽ rất chán bạn và ⱪhȏng ᵭể bạn ʟại gần cȏ ấy nữa. Trong mắt cȏ ấy ʟúc này, bạn ʟà người ᵭầy vấn ᵭḕ, nhìn thấy bạn ʟà cȏ ấy sẽ chán ghét, quan hệ nhất ᵭịnh sẽ trở nên ʟãnh ᵭạm và xa ʟánh. Vì vậy, cȏ ấy sẽ theo thói quen nói: “Em thấy ⱪhó chịu ⱪhi nhìn thấy anh, ᵭừng chạm vào εm nữa”. Cȏ ấy cảm thấy mệt mỏi ⱪhi ở gần bạn, nên ʟúc nào cȏ ấy cũng cáu bẳn, ⱪhó tính và ⱪhȏng muṓn nói chuyện.Lúc này với cȏ ấy chỉ có nhȃn tình ʟà quan trọng nhất mà thȏi. Khȏng vui ⱪhi nhìn thấy bạn, ʟuȏn mắng mỏ, trách móc bạn, trách bạn ⱪhȏng ʟàm cho cȏ ấy hạnh phúc.

    10“Sao anh vȏ dụng thḗ, cưới anh ᵭúng ʟà mù quáng”

    Nḗu một người phụ nữ trung niên ngoại tình, nhất ᵭịnh cȏ ấy sẽ cảm thấy bạn ⱪhȏng tṓt. Trong ʟòng cȏ ấy sẽ ⱪhinh thường bạn, cho rằng bạn ⱪém cỏi hơn người ⱪhác rất nhiḕu, ⱪhȏng có ⱪỳ vọng gì. Vì vậy, cȏ ấy sẽ nói: “Sao anh vȏ dụng thḗ, cưới anh ᵭúng ʟà mù quáng mà”.

    Đừng nghĩ cȏ ấy chỉ tức giận nhất thời. Có thể cȏ ấy ᵭang muṓn tìm cách ⱪhiḗn bạn ⱪhó chịu, bực tức ᵭể cả hai mȃu thuẫn và ʟấy ʟý do ᵭó ʟàm cái cớ ᵭể ra ngoài tìm sự mới mẻ ⱪhác. Thḗ mới nói ᵭàn bà ᵭã ngoại tình thì dấu hiệu ʟộ ra ʟà rất rõ ràng.

  • Tôi giấu chồng chuyện trúng số—hơn một trăm tỷ—rồi về nhà, giả vờ nói mình vừa bị cho nghỉ việc.

    Tôi giấu chồng chuyện trúng số—hơn một trăm tỷ—rồi về nhà, giả vờ nói mình vừa bị cho nghỉ việc.

    Tấm vé số mua vội ở quầy ven đường, dãy số là ngày sinh của mẹ cộng với ngày giỗ của ba. Một kiểu chọn số rất “người Việt”—tin vào duyên số hơn là xác suất.

    Đứng trước cửa công ty xổ số, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại gần ba phút.

    38,4 triệu tệ.
    Sau thuế, còn hơn 30 triệu.
    Quy ra tiền Việt—hơn 100 tỷ.

    Tôi không hét lên.
    Không run.
    Không khóc.

    Chỉ đứng im bên lề đường, trong đầu hiện lên một suy nghĩ rất rõ ràng—

    Nếu bây giờ tôi về nhà nói với chồng tôi—Trần Minh Viễn,
    thì ngày mai, chị gái anh—Trần Minh Lệ—sẽ biết.

    Mà Minh Lệ đã biết, thì kiểu gì chồng chị ta—Thái Quốc Cường—cũng biết.

    Và một khi Quốc Cường biết…

    Ba cái spa đang thua lỗ, nợ nần chồng chất của hắn—chắc chắn sẽ “tìm đến” nhà tôi.

    Nghĩ đến đó, tôi không quay về nhà.

    Tôi rẽ sang hướng khác.
    Đi thẳng đến ngân hàng.

    Mở một tài khoản mới.
    Đăng ký một số điện thoại mới.
    Chia nhỏ tiền, gửi từng phần.

    Làm xong tất cả, tôi mới trở về.

    Mở cửa bước vào nhà, Minh Viễn đang đứng trong bếp.

    Anh mặc chiếc tạp dề đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần, quay đầu lại cười:

    “Em về rồi à? Hôm nay sao sớm thế?”

    Tôi đặt túi xuống, ngồi xuống ghế sofa.

    “Minh Viễn.”

    “Ừ?”

    “Tôi… bị cho nghỉ việc rồi.”

    Cái xẻng trong tay anh khựng lại.

    Anh tắt bếp.
    Đi tới.
    Ngồi xổm trước mặt tôi.

    “Bao giờ?”

    “Hôm nay. Họ nói cắt giảm nhân sự.”

    Tôi không dám nhìn vào mắt anh.

    Không phải vì có lỗi.
    Mà là vì… sợ nhìn thấy sự thất vọng.

    Anh im lặng vài giây.

    Rồi nắm lấy tay tôi.

    “Không sao.”

    Giọng anh khàn đi.

    “Anh nuôi em.”

    Chỉ ba chữ.

    Nhưng mắt anh đã đỏ.

    Chúng tôi cưới nhau bốn năm.

    Anh làm điều phối cho công ty logistics, lương khoảng hơn 8 triệu.
    Tôi làm vận hành thương mại điện tử, lương hơn 12 triệu.

    Hai vợ chồng góp lại, trả tiền nhà, tiền sinh hoạt—mỗi tháng vẫn tiết kiệm được chút ít.

    Không dư dả.

    Nhưng tôi chưa từng thấy anh chán nản hay cáu gắt.

    Tối hôm đó, anh nấu thêm một món.
    Mở một lon bia.

    “Coi như em nghỉ ngơi một thời gian.”

    Tôi chỉ im lặng uống.

    Sáng hôm sau, tôi chưa dậy thì anh đã đi làm.

    Trong điện thoại có tin nhắn:

    “Anh đi trả bộ trang sức chị anh đặt rồi. Tiền cọc lấy lại được một phần, em giữ mà dùng trước.”

    Tôi nhìn tin nhắn đó rất lâu.

    Bộ trang sức đó—là chị anh ép anh đặt cọc, nói là “tấm lòng của em trai”.

    Lúc đó anh không nói gì.
    Chỉ lặng lẽ rút tiền tiết kiệm.

    Tôi từng cãi nhau một trận.
    Anh chỉ nói: “Lần này thôi.”

    Vậy mà bây giờ… anh đi trả thật.

    Chỉ vì tôi “mất việc”.

    Tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà.

    Trong tài khoản của tôi—hơn 100 tỷ.

    Còn chồng tôi ngoài kia…
    vì vài chục triệu tiền cọc… mà dám làm mất lòng chị ruột.

    Trưa hôm đó, điện thoại anh bị gọi đến liên tục.

    Giọng chị anh—sắc như dao:

    “Trần Minh Viễn! Em có ý gì? Dám đi trả đồ của chị?”

    Anh đứng ngoài ban công, giọng bình tĩnh:

    “Chị, vợ em thất nghiệp rồi. Nhà em phải tiết kiệm.”

    “Liên quan gì đến chị? Em là em trai ruột của chị mà tiếc tiền à?”

    “Không phải tiếc. Là hiện giờ không có.”

    “Không có? Lương em đâu?”

    “Tiền nhà, sinh hoạt—”

    “Thôi đi! Thứ bảy họp gia đình, hai đứa bắt buộc phải đến!”

    Cúp máy.

    Tôi đứng phía trong, nghe hết.

    Đi ra, đưa anh cốc nước.

    “Không đi được không?”

    Anh lắc đầu.

    “Mẹ cũng ở đó.”

    Thứ bảy.

    Nhà chị anh.

    Căn hộ rộng, mới mua, trả góp mỗi tháng gần hết lương.

    Chị anh ngồi sẵn trên sofa, tóc làm cầu kỳ, móng tay sơn bóng.

    Thấy tôi, liếc một cái:

    “Ôi, thất nghiệp mà trông vẫn tươi nhỉ.”

    Minh Viễn trầm giọng:
    “Chị.”

    Mẹ chồng tôi từ trong bếp đi ra, thở dài:

    “Hiểu à, con cũng nên cố gắng. Đừng để một mình Minh Viễn gánh.”

    Anh rể thì cười:

    “Nếu không tìm được việc, đến spa của anh làm lễ tân cũng được.”

    Tôi nhìn anh ta.

    Lễ tân?

    Bữa ăn đó, tôi ngồi im.

    Nghe họ nói về tiền.
    Về thành công.
    Về “giúp đỡ gia đình”.

    Dưới gầm bàn, Minh Viễn lặng lẽ nắm tay tôi một lần.

    Trên đường về, anh nói:

    “Đừng để trong lòng.”

    Tôi hỏi:

    “Anh không mệt à?”

    Anh cười nhẹ:

    “Quen rồi.”

    Tôi nhìn ra cửa kính xe.

    Đèn đường lùi dần phía sau.

    Trong tài khoản tôi—hơn 100 tỷ.

    Nhưng trên bàn ăn hôm nay…
    tôi lại không nói nổi một câu.

    Không phải không dám.

    Mà là tôi muốn xem—

    Những con người này…
    có thể đi xa đến mức nào.

    Ngày hôm sau, chị anh đăng bài lên mạng.

    Một sợi dây chuyền đắt tiền.

    Caption:

    “Có người có em trai không ra gì, may mà có chồng tốt.”

    Minh Viễn thấy, nhưng không nói gì.

    Chỉ bảo tôi:

    “Đừng xem.”

    Tôi nhìn anh.

    Người đàn ông này…

    Lương tháng chỉ đủ sống.
    Vì tôi mà dám cãi chị.
    Vì tôi mà chịu nhịn nhục.

    Còn tôi—

    Tôi có tất cả.

    Nhưng tôi vẫn chưa nói.

    Không phải vì tôi sợ anh thay đổi.

    Mà là…

    Tôi sợ những người xung quanh anh thay đổi.

    Và đến lúc đó—
    người chịu tổn thương nhất…

    lại chính là anh.

    Tuần sau, chị anh gọi:

    “Sinh nhật chị, đến ăn nhé. Mỗi người góp chút tiền là được.”

    Giọng nhẹ nhàng.

    Nhưng đầy tính toán.

    Tôi nhìn Minh Viễn.

    “Đi không?”

    Anh gật đầu.

    “Đi.”

    Tôi mỉm cười.

    “Ừ, đi.”

    Tôi cũng muốn xem—

    Bữa tiệc đó…

    Sẽ diễn đến đâu….

    Bữa tiệc sinh nhật của Minh Lệ diễn ra tại một nhà hàng hạng sang mà chị ta vốn chẳng đủ tầm để chi trả nếu không có khoản vay tín dụng. Minh Lệ diện chiếc váy lấp lánh, tay đeo sợi dây chuyền mới mua — thứ mà chị ta tự đắc khoe là “chồng tặng”, dù tôi biết thừa đó là tiền anh rể vừa rút từ thẻ thấu chi của spa.

    Vừa thấy vợ chồng tôi bước vào, Minh Lệ đã lớn tiếng giữa sảnh: – “Ôi, hai đứa đến rồi à? Hiểu này, hôm nay chị đặt bàn 15 triệu, chia đầu người ra chắc mỗi nhà góp 5 triệu thôi. Em đang thất nghiệp, chị tính cho em… trả góp cũng được.”

    Cả bàn tiệc cười ồ lên. Minh Viễn siết chặt tay tôi, định nói gì đó nhưng tôi khẽ ngăn lại. Tôi mỉm cười, lấy từ trong túi xách ra một chiếc phong bì mỏng: – “Chị, đây là quà của vợ chồng em.”

    Minh Lệ trề môi, mở phong bì ra trước mặt bao nhiêu người. Bên trong không phải tiền mặt, mà là một tờ hóa đơn thanh toán nợ. Sắc mặt chị ta bỗng chốc từ đỏ sang trắng, rồi chuyển sang xanh mét. Đó là hóa đơn thanh toán dứt điểm khoản nợ quá hạn 2 tỷ đồng của chuỗi spa mà Thái Quốc Cường đang đứng tên.

    – “Cái… cái này là sao?” – Anh rể run rẩy cướp lấy tờ giấy.

    Tôi bình thản nhấp một ngụm nước lọc: – “Em thấy anh chị vất vả quá, nợ nần chồng chất mà vẫn phải gồng mình giữ thể diện thế này nên em giúp một tay. Coi như đây là lần cuối cùng em trai anh chị ‘có lỗi’ vì không mua được trang sức cho chị.”

    Cả bàn tiệc im phăng phắc. Minh Viễn nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoang mang. Tôi quay sang nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của anh, dịu dàng bảo: – “Anh, từ mai anh không cần phải nhịn nhục ai nữa. Em không thất nghiệp, em chỉ là đang chuẩn bị cho chúng mình một cuộc đời mới thôi.”

    Ngay lúc đó, điện thoại của Minh Lệ và Quốc Cường đồng loạt đổ chuông. Là thông báo từ ngân hàng: Toàn bộ các khoản vay của họ đã được một bên thứ ba tất toán, nhưng kèm theo đó là văn bản chuyển nhượng quyền kiểm soát tài sản cho một quỹ đầu tư mới thành lập.

    Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo cho Minh Viễn: – “Tiền của em, em có thể cứu anh chị khỏi vũng bùn, nhưng em cũng có thể mua đứt luôn cái ‘thể diện’ mà anh chị đang cố diễn. Từ giờ, spa của anh rể sẽ do em quản lý. Nếu chị Lệ thích, có thể đến đó làm… lễ tân. Như lời anh từng gợi ý cho em vậy.”

    Nói rồi, tôi dắt Minh Viễn bước ra khỏi nhà hàng, mặc cho phía sau là những tiếng kêu gào, giải thích và cả sự sụp đổ của những kẻ vốn coi thường chúng tôi.

    Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Minh Viễn dừng lại, nhìn tôi rất lâu. Anh không hỏi về số tiền, cũng không trách tôi lừa dối. Anh chỉ hỏi: – “Em giấu anh lâu chưa?”

    – “Từ ngày em bảo em mất việc.”

    Anh thở dài, rồi bỗng bật cười, một nụ cười nhẹ nhõm đến lạ kỳ: – “Vậy là từ giờ… anh thực sự được em nuôi rồi đúng không?”

    Tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên môi người đàn ông đã sẵn sàng bỏ cả thế giới để bảo vệ tôi khi tôi “trắng tay”. 100 tỷ có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua được trái tim của Minh Viễn. Tôi giấu tiền không phải vì ích kỷ, mà vì tôi muốn chắc chắn rằng, dù cả thế giới này có thay đổi vì lòng tham, thì tình yêu của chúng tôi vẫn đứng vững trên đôi chân của sự chân thành.

    Sáng mai, chúng tôi sẽ đi du lịch. Chỉ hai người. Trên chiếc xe cũ của anh, nhưng tâm hồn thì tự do hơn bao giờ hết.