Vũ bật công tắc đèn pha, ánh sáng nhấp nháy xuyên qua làn sương mù dày đặc, chiếu rọi vào khoang lái. Anh bật máy radio lên, nhưng chỉ còn tiếng bolero buồn vang vọng giữa tiếng mưa rít.
“Lên xe nào, nhanh lên,” Vũ giọng trầm, tay nắm chặt vô lăng, kéo cửa tải mở và đưa ba cô gái bước vào.
Nhung, Linh và Mai xếp mình sát bên nhau, chỗ ngồi vừa chật vừa ướt, áo mưa dính ẩm sàn. Cô Nhung thở dài, rùng mình khi chiếc xe đáo vào sườn đèo, tiếng gió thổi qua cửa sổ như gào thét.
“Mưa quá, may vẫn còn sức,” Vũ nói, mắt liếc qua gương chiếu hậu, rồi quay sang ba cô.
Nhung run rẩy, chân tay khẽ rung lên. “Anh… anh có thấy… trời… sao tối quá?” cô lẩm bẩm, mắt nhìn ra ngoài, dải sương mù như nuốt chửng mọi ánh sáng. Cô cảm nhận một luồng bất an lan tỏa, như thể có điều gì ẩn sau màn mưa dày đặc.
Linh nhíu mày, mắt sắc nhìn xa xăm. “Đừng lo, chúng ta chỉ qua đoạn này rồi sẽ đến được quán ăn. Giữ yên, không cần phải nói gì nhiều.”
Mai im lặng, cầm chặt chiếc chìa khóa màu đen trong tay, ngón tay nhúm lại như muốn nắm chặt một bí mật.
Xe chậm rãi lăn bánh lên dốc, tiếng lốp cày qua lớp đất nhão nhạt. Vũ cảm nhận tay lái rung nhẹ, nhưng vẫn cố giữ vững tốc độ. Trong không gian chật hẹp, hơi ẩm ngưng tụ thành mây sương quanh họ, khiến tiếng thở của mỗi người vang lên rõ ràng hơn.
“Được rồi, đến ngay trước cây thông cổ đốn rồi,” Vũ thông báo, ánh đèn pha chiếu lên bóng cây thông lớn, một khúc cua nguy hiểm đã hiện ra trong màn sương.
Cô Nhung rón rỉ: “Anh… chiếu nữa được không? Mưa này… sao lại lạnh tới vậy?”
Vũ đáp: “Thở đều, giữ ấm. Mưa bỏng, chúng ta vẫn còn sức, còn có nhau.”
Tiếng mưa rơi rụt rẫm trên tấm mái xe, tiếng bolero vẫn vang vọng, như một bản nhạc buồn dệt nên không gian đầy hồi hộp, mở ra một hành trình không biết sẽ đưa họ đến đâu.
Xe lăn bánh lên dốc, tiếng gió rít qua cửa sổ khiến khung kính rung lên từng cơn. Linh quay sang Trần Vũ, mắt sắc lấp lánh lo âu, thở dài nặng nề.
— Cứ đi nhanh, không muốn ở lại đây lâu. — cô nói, giọng công có chút gắt.
Trần Vũ không đáp lại bằng lời, chỉ siết chặt vô lăng hơn, cố giữ bình tĩnh.
— Đừng lo, mình sẽ qua luôn. — anh thở dài, mắt không rời con đường mù sương.
Linh nín thở, tay nắm chặt tay ghế, cảm giác sợ hãi lan tỏa trong tim. (Sợ rằng đèo này sẽ nuốt họ.)
Nhung rít lên, tiếng cô run rẩy:
— Đừng… đừng dừng lại!
Mai vẫn im lặng, ngón tay nắm chặt chìa khóa màu đen, mắt dõi theo bóng cây thông cổ đốn đang hiện ra trong sương.
Xe chạm vào khúc cua nguy hiểm, bánh xe trượt nhẹ trên lớp đất lở. Trần Vũ vừa nhìn thấy ánh đèn pha hớp lên một mảng gãy của cây thông, rồi lại nhanh chóng biến mất trong màn sương dày.
— Cẩn thận! — Linh reo lên, giọng cô nổ nùng vì sợ hãi.
Trần Vũ đáp lại bằng một tiếng thở sâu, cố giữ bình tĩnh:
— Đã đủ rồi, chúng ta chưa tới đâu.
Linh gót xe chạm vào một hố nước sâu, biến âm thanh thành tiếng kêu rỗng rỗm. Cô nhìn trần Vũ, mắt cô sụp đổ. (Cô không muốn chết ở đây.)
— Anh… anh có chắc chúng ta sẽ tới quán ăn? — Linh hỏi, giọng nghẹn ngào.
— Đến, tới đích. — Trần Vũ kéo xe nhanh hơn, tránh bùn bám trên lề đường.
Tiếng bolero buồn dần dần lẫn vào tiếng mưa rít, như một lời than thở của bóng tối.
Xe rời xa cây thông, vào một đoạn đường hẹp hòang, nơi ánh sáng yếu ớt của đèn pha chỉ còn là vệt sáng mờ hiển. Trần Vũ cảm nhận hơi ẩm bám vào áo khoác, cảm giác lạnh buốt lan tỏa.
— Cứ kiên nhẫn, không có gì vượt qua được chúng ta. — anh thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua gương chiếu hậu, thấy ba cô gái vẫn kẹt trong sợ hãi.
Linh nhìn ra ngoài, sương mù dày đặc như muốn nuốt chửng mọi tia sáng. Cô thở dài một lần nữa, nghĩ rằng cuối cùng họ sẽ phải đối mặt với nguy hiểm này.
Xe vẫn tiếp tục chở họ lên dốc, tiếng lốp cày qua đất ướt, tiếng gió rít vang lên như một bản hòa ca hỗn loạn, dẫn dắt câu chuyện về phía chưa biết.
Ánh đèn pha chập chờn lở loẹt qua màn sương dày, tạo nên những vệt trắng run rẩy trên nền đường ẩm ướt. Xe tải 35 tuổi lắc lư mạnh, tiếng kim xe gầm gừ vang lên như tiếng thở dài của một sinh vật đang cố gắng kéo mình qua một vực thẳm.
Trần Vũ nắm chặt vô lăng, mồ hôi lạnh ướt lên tay, cảm giác như một bàn tay vô hình đang đè nặng lên ngực.
— “Giữ… giữ lái!” – anh thở gấp, giọng cắt ngắn, ánh mắt lờ mờ qua gương chiếu hậu.
Mai không nhúc nhích, ngón tay vẫn siết chặt chìa khóa màu đen, mắt cô dán vào vô vọng như đang nhìn vào một hố sâu không đáy.
— “Mai, mở tay ra!” – Linh hét lên, giọng cô độ lên tiếng kêu lo lắng xen lẫn hoảng loạn.
Mai lặng lẽ không đáp, môi cô chỉ mỉm một nụ cười lạnh lẽo, suy nghĩ lướt qua trong đầu: “Đừng có hy vọng.”
Nhung, giọng run rẩy, cố vỗ vào trán Vũ:
— “Anh… chúng ta không thể dừng lại được, không…!”
Tiếng radio vẫn vang lên những giai điệu bolero buồn, hòa lẫn tiếng mưa rầm rầm, như một bản nhạc tang cho đêm tối.
Đột nhiên, bánh trước trượt trên một miếng đá trơn trượt, xe lắc mạnh, tiếng cọc kim cắt sâu vào thảm lốp. Trần Vũ cảm giác ngực nghẹn lại, như có ai đang nén ép trái tim.
— “Đừng… đừng…!” – Linh kéo tiếng hét vào không gian, giọng cô rung lên trong cơn hoảng loạn.
Biến mất trong làn sương, một mảng gỗ vụn của cây thông cổ đốn lóe sáng rồi nhanh chóng biến mất sau làn khói mỏng.
Vũ gạt tay lên mạnh, cố gắng đưa xe ra khỏi vòng quay chết chóc.
— “Không… không được chết ở đây!” – anh gầm lên, tiếng nói vang dội qua chiều hẹp của đèo.
Mai cuối cùng rón rén đưa chìa khóa ra, nắm chặt cả hai tay, như nỗ lực kéo một mảnh cuối cùng của hy vọng.
— “Nếu… nếu có ai đó nghe thấy, hãy… giúp chúng ta,” cô thì thầm, giọng cô nghẹn ngào.
Bỗng dưng, một tiếng kèn xe cứu thương vang lên xa xa, chợt cắt ngang không gian. Đèn pha của chiếc xe cứu thương lóe lên, chiếu rạng rợn vào con đường, phá vỡ vòng tối bao trùm.
Trần Vũ nhìn thấy ánh sáng, tim anh đập nhanh hơn hẳn, hơi thở chợt nhận ra có một lối thoát.
— “Mai, kéo tay ra! Tránh gãy phanh!” – anh la, giọng cắt đứt tiếng nhạc bolero, vang lên trong tiếng mưa.
Mai bèn giải phóng chìa khóa, đưa tay lên không trung, chạm vào vô hình như một tia sáng mong manh.
Xe tải lăn bánh nhanh hơn, tiếng gầm motor vang lên mạnh mẽ như tiếng hùng hồn của một chiến binh không chịu khuất phục.
Linh nắm chặt phần ghế sau, mắt cô rưng rưng, nhưng trong ánh mắt hiện lên một quyết tâm không còn nhút nhát.
— “Đến quán ăn…” – Nhung thở ra, giọng cô vừa yếu ớt vừa kiên quyết, như muốn gắn lại sợi dây sống cho cả bốn người.
Xe cuối cùng vượt qua khúc cua nguy hiểm, dùng hết sức mạnh còn lại để đâm thẳng vào con đường mở, nơi ánh đèn quán ăn dọc đèo hiện ra trong làn sương, luồng khói dày đặc của bếp ấm áp pha lẫn mùi mưa sầu.
Trần Vũ dừng lại, hơi thở hổn hển, mắt dõi theo ánh sáng đèn quán.
— “Chúng ta… đã qua.” – anh thở dài, giọng anh hoang mang nhưng tràn đầy sức sống.
Những tiếng la lên, tiếng cười nhẹ của những thực khách trong quán vang lên qua khung cửa sổ, như lời mời gọi cuối cùng cho họ bước vào bến bờ an toàn.
Tiếng mưa rơi dồn dập lên tường kính mỏng của quán, tạo thành những nhành thủy tinh rung động. Trần Vũ kéo cần gạt, đẩy cửa ra bên ngoài; cánh cửa gỗ cọt kẹt hơi thở của mưa, dường như ngăn cản cả một thế lực vô hình.
Anh cúi người, dùng dây thừng đã mang trên xe buộc chặt quanh tay, khăng khăng kéo cửa mở rộng hơn. Đôi mắt tràn đầy quyết tâm, anh nhìn về phía sau, nơi ba cô gái đang đứng dưới mái che le lói.
Nhung rùng mình, giọng run rẩy phá tan tiếng mưa:
— “Có gì đang theo dõi chúng tôi!!!”
Linh vặn đầu, mắt sắc như dao, cô lặng lẽ nắm chặt tay Mai, môi rỉ một nụ cười lạnh lẽo.
— “Đừng hoảng, ai còn thèm chú ý tới bọn mình giữa mưa này?”
Mai, tay còn nắm chặt chìa khóa đen, không thốt lời, chỉ để ánh mắt dõi theo bóng tối phía cuối con đường, nơi những luồng sương mù dày đặc như cuộn khói bí ẩn.
Trần Vũ hạ xuống tay nắm dây, bước tới gần, ánh sáng le lói của đèn quán vang lên trên khuôn mặt hắn, làm lộ ra một vệt lạnh thấu xương.
— “Nếu có ai đang theo dõi, họ sẽ không vượt qua được đây.”
Anh liếc nhìn phía xa, nơi một mảng đen vụn vụn lướt qua, nhanh như một con rắn lưỡng tính.
Từ trong bóng tối, một tiếng rì rầm nhẹ vang lên, âm thanh giống tiếng kim loại gãy.
Nhung rùng rợn, tay cô co lại dưới áo khoác, giọng yếu ớt nhưng đầy hoảng loạn:
— “Cái gì…?”
Linh nhắm mắt lại trong giây lát, suy nghĩ nhanh: “Đó chắc là… một tấm màn ảo, không gì hơn.”
Mai nhẹ nhàng quay chìa khóa màu đen, kéo một vòng dây dài bám vào cột trụ sắt gần đó, như muốn tạo một hàng rào vô hình.
“Cứ đứng yên, không di chuyển,” Trần Vũ thở dài, giọng anh đượm lạnh như băng, “Nếu chúng nó muốn tới, sẽ phải đụng độ nhau.”
Tiếng mưa tiếp tục đập dồn, các giọt nước lăn trên mái che, tạo thành tiếng khẽ lùa như tiếng thì thầm của một kẻ ẩn nấp.
Đột nhiên, một bóng đen to lớn dạt dào lên từ phía góc, lướt qua con đường, khiến không khí lạnh lẽo hơn một nấc.
“Đó… là gì?” Nhung hắt lên, mắt cô ngập tràn sợ hãi.
Trần Vũ nắm chặt dây, quạt tay lại, mắt khắt khe căng thẳng: “Đừng để nó biết chúng ta sợ.”
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cửa sắt phía xa, ngón tay chũm lên những vết trầy xước cũ kỹ.
“Cờ đâu mà có một thứ… rồi lại biến mất?” Linh vừa nói vừa nhắm hắt mắt, cố gắng đọc dấu vết trên mặt đất.
Bầu không khí trở nên nặng nề, một hơi thở dài của mưa vang lên như tiếng thở bứt rứt của một sinh vật đang ẩn mình.
Từ lỗ hổng trong sương mù, một ánh sáng nhấp nháy lở loẹt, như một con mắt khổng lồ đang soi xét chúng.
Trần Vũ nghiêng người, kéo một dây chằng kỳ lạ từ giường của xe, buộc chặt vào cột sắt, rồi nhanh chóng dùng dao cắt nhẹ.
“Đây là đường thoát duy nhất. Nếu họ… hay… gì đó thử nép lại, chúng ta sẽ không cho chúng quay lại.”
Nhung gào lên lần nữa, giọng cô đầy tuyệt vọng:
— “Có gì đang theo dõi chúng tôi!!!”
Linh lặng lẽ quay về, mắt cô thẳng như lưỡi dao, cô bảo hiểm cho bản thân: “Nếu chúng muốn tới, sẽ phải chịu đựng cái lạnh này.”
Trần Vũ đứng cố định, hơi thở dày dẳng, bộ mặt không hề nở nụ cười, chỉ có ánh mắt lạnh lẽo, dường như đang chờ đợi một quyết định cuối cùng.
Tiếng mưa vẫn rơi không ngừng, và trong khoảnh khắc ấy, cả bốn người đều cảm nhận được một sự hiện diện vô hình, một cái gì đó đang âm thầm theo dõi họ từ đằng sau lớp sương mù.
Trần Vũ giật lại tay lái, mắt dán chặt vào gương chiếu hậu. Đèn pha mờ dần dưới lớp sương, một bóng người mờ ảo hiện lên đứng ngay giữa đoạn đường mờ sương.
— “Ai ở đó!” — Trần Vũ hét lên, giọng vang lên trong cabin chật hẹp.
Mai rùng mình, tay ôm chặt chìa khóa màu đen, mắt nhắm lại như muốn trốn tránh hình ảnh lạ lùng.
Nhung run rẩy, tay bám chặt vào ghế bên cạnh, lẩm bẩm:
— “Không… không thể…”
Linh quét ánh mắt lạnh lùng quanh cửa sổ, đầu ngón tay chạm vào chốt an toàn, tự nhủ: “Nếu nó là mối nguy, ta sẽ không để chúng bám vào.”
Tiếng rì rào của mưa dội lên kính xe, như tiếng thở dài của một sinh vật ẩn nấp. Bóng người không di chuyển, nhưng dường như luôn ở ngay trước mắt họ, pha lẫn vào sương mù.
Trần Vũ tăng tốc nhẹ, cố gắng đào qua lớp sương để làm rõ hình ảnh, nhưng mọi nỗ lực chỉ khiến bóng người càng hiện ra rõ hơn, dường như hút lấy ánh sáng từ đèn xe.
— “Đừng chạy trốn! Nói ra đầu óc của mày!” — Trần Vũ la, giọng hầm hực.
Bên trong thẻ lái, tiếng radio chỉ còn vang lên tiếng bolero buồn, âm thanh hòa lẫn với tiếng gió rít.
Mai thở dài, mắt mở tạm giờ, ánh mắt quay sang Trần Vũ:
— “Chúng ta không biết nó là gì… nhưng nếu nó muốn vào trong, sẽ không có chỗ trốn.”
Nhung bật khóc, môi run rẩy:
— “Cứ sao… chúng ta……”
Linh cúi đầu, nắm chặt tay Mai, nói lạnh lùng:
— “Đừng để nó biết sợ hãi. Đó mới là sức mạnh của nó.”
Trong khoảnh khắc, bóng người dường như rung lên, một luồng sương mỏng tràn lên quanh xe. Đột nhiên, một tiếng lách cách rụng xuống từ cành cây thông cổ đốn gần đó, như tiếng đầu của một kẻ thù.
Trần Vũ đẩy ga, cố gắng đưa xe ra khỏi vòng nguy hiểm, nhưng bánh xe trượt trên mặt đường ướt, áp lực khiến xe rơi vào một khe hở nhỏ.
Tiếng kim loại đập dội vang lên, tiếng rì rầm lại vang lên. Bóng người bỗng dứt hiện, chỉ còn lại một vệt sáng lẻ loi trên mặt đường.
— “Chết tiệt! Lại sao…?” — Trần Vũ thở gấp, mắt dõi theo vị trí vừa qua.
Mai bật dứt, hét lên:
— “Đừng để… chúng ta… chết!”
Linh đứng yên, nhìn chằm chằm vào cùng một chỗ, môi mỉm cười khắc khổ: “Thế là đã qua.”
Bầu không khí vẫn ngập tràn tiếng mưa, tiếng bolero sâu lắng cứ thi thoảng vang lên, như một lời tiễn thương khép lại một đêm dài trên đèo Bảo Lộc.
Bóng người dừng lại trước cánh cửa xe, hơi thở âm u thấm qua lớp sương, rồi tiến tới từng bước chầm chậm như đang bám vào không khí nặng nề.
— “Cho tôi lên, tôi đang lạc.” — giọng khàn vang lên, âm trầm như thu hút mọi hơi thở xung quanh.
Nhung rụt rè, tay nắm chặt vào ghế, mắt chảy lệ, nước mắt gợn lên bên trong mũi.
Trần Vũ nhìn quanh, mũi lái rung rễ, đầu gối đắng lạnh, sau đó anh cầm vô lăng chặt hơn, mắt kèm theo một quyết tâm lạ.
— “Mở ra, chúng ta không biết nó muốn gì.” — anh thở dài, giọng rã rừ, tay run rẩy khi đưa tay tới tay nắm cửa.
Linh đứng gần cửa sổ, lỗ tai nắm chặt chốt an toàn, miệng khẽ nhếch ra một nụ cười lạnh lùng.
— “Nếu nó muốn vào, chúng ta sẽ không để nó chạm tới những người ở bên trong.” — cô lẩm bẩm, mắt sắc như dao cắt qua màn sương.
Mai, chìa khóa màu đen vẫn chặt trong tay, ngón tay úp bám vào khối kim loại, thở dài một tiếng.
— “Nếu không mở, sẽ không có chỗ nào để nó ẩn nấp.” — cô nói, giọng mềm nhưng đầy quyết đoán.
Trần Vũ vẫn chưa kéo thanh mở. Bóng người dừng lại, tay vươn ra như muốn nắm lấy tay vô hình.
— “Cứ để tôi vào, tôi không muốn làm phiền các người.” — tiếng khàn vang lên, dường như ngập tràn trong tấm dày sương mù.
Nhung lùi lại, môi run rẩy, nước mắt trào dọc má.
— “Không! Đừng mở! Chúng ta sẽ chết!” — cô hét lên, giọng phá vỡ không gian im lặng, mắt tràn đầy sợ hãi.
Trần Vũ chậm rãi nhấc cánh tay lên, mắt nhìn vào mắt của Nhung, rồi thả tay, bật cửa.
Cánh cửa khẽ kêu kẽo kẹt, xe tải cũ rơm rụng giàu tiếng rít, âm thanh vang lọt qua lớp sương như một tiếng kêu cầu cứu.
Bóng người bước vào, hơi thở lặng thầm, ánh mắt lấp lánh trong đêm mưa, rồi dừng lại ngay trong khoang hành khách, tay chạm vào đầu gối Vũ.
— “Cảm ơn các người… tôi đã lạc… quá lâu rồi.” — giọng khàn kéo dài, khẽ lặng lại.
Linh liếc nhìn nhanh, nắm chặt tay nỏa của mình, lặng lẽ nói:
— “Ta sẽ không để ngươi làm hại ai.”
Mai rụt rè đưa chìa khóa màu đen lên, cầm chặt như muốn khóa lại cả số phận.
— “Nếu ngươi muốn một chỗ dừng, ngươi sẽ phải chịu hậu quả.” — cô thốt ra, tiếng cô lại vang trong không gian ẩm ướt.
Bóng người không trả lời, mắt dạ mở ra, ánh sáng lấp lánh như muốn rụng tràn ra đêm mưa, rồi bất ngờ đơ lại.
Trần Vũ nhận thấy làn da bên ngoài của bóng người đã chuyển sang màu xám bạc, như gương phản chiếu của sương mù.
— “Ta… không phải người”. — giọng khàn nay trở nên rã rời, như tiếng gió thổi qua thùng rỗng.
Nhung bật khóc, tay ôm đầu, nhưng lúc đó Trần Vũ giật mạnh tay, kéo cửa sổ ra, đập mạnh vào mặt mực của bóng người.
Tiếng nổ vang lên, sương mù chập chờn, bóng người kêu lên tiếng thở dài, rồi tan biến, chỉ để lại một luồng hơi lạnh quạnh quệt lan tỏa.
Không khí dừng lay chuyển, mưa vẫn rơi nặng nề. Nhung nín thở, mắt rưng rưng, nhưng khi nhìn lại, cánh cửa vẫn mở mở, không có dấu vết gì của bóng người.
Linh hạ tay lên ghế lái, thở dài:
— “Chúng ta đã vượt qua được một cái bóng mất trí. Giờ phải giữ xe lại, nếu không….”
Mai kéo chìa khóa ra, cầm chặt, mắt nhìn vào con đường phía trước:
— “Chúng ta vẫn còn một hành trình, và tôi không muốn lạc mất nữa.”
Trần Vũ bật ga, đèn pha lóe sáng mạnh hơn, chiếu xuyên qua lớp sương, hướng về phía đèo Bảo Lộc, máy radio vẫn vang lên những nốt bolero buồn, như nhắc nhớ rằng đêm vẫn còn dài và chưa hết thử thách.
Bóng người lạ xuất hiện từ sương mù dày đặc, dáng người già béo bở, mắt lạnh như thấu đáo mọi gian khó. Cô cầm một chiếc bao tải nặng trĩu, bước chậm rãi tới cửa xe, tiếng giày thối lặng lẽ vang lên trên tấm sắt gỉ.
— “Đề̀m mới hành, cản bộ!”— cô nói, giọng kêu rợn mình, âm vang như gió thổi lùa qua những khúc cua nguy hiểm.
Trần Vũ nín thở, tay ôm vô lăng chặt hơn, mắt quay lại nhìn cô, lo lắng xen lẫn tức giận.
— “Cô muốn gì? Chúng tôi đang trên đường… không có chỗ dừng!”— Vũ đáp, giọng run nhẹ nhưng kiên quyết.
Nhung lặng thở, mắt ngấn lệ dãi lên ghế, tay cô nắm chặt lấy đầu gối, cả cơ thể như muốn rơi vào đất.
Linh lạnh lùng nhìn cô người lạ, môi khẽ cười một nụ chua chát.
— “Nếu cô muốn vào, cô sẽ phải chịu hậu quả.”— cô lẩm bẩm, ánh mắt sắc như dao cắt qua sương.
Mai, tay nắm chắc chìa khóa màu đen, ngón tay đỏ bừng lên dưới ánh đèn le lói. Cô không nói gì, chỉ đưa chìa khóa lên, ánh sáng le lói trên bề mặt kim loại phản chiếu lờn lợt.
— “Nếu cô không rời đi, sẽ không có chỗ nào để cô ẩn nấp,”— Mai thầm nghĩ, rồi giọng nhẹ nhưng đầy quyết định.
Người lạ nhìn chìa khóa, mắt cô chợt lấp lánh một tia sáng lạnh lẽo, rồi nhắm mắt lại, thở dài một tiếng gầm rừ.
— “Ta… không muốn làm phiền các người,”— giọng cô khàn khàn tiếp tục, như kéo dài vô tận trong không gian ẩm ướt.
Trần Vũ nhìn Mai, ánh mắt lụi lụi, rồi giật mạnh tay, kéo tận cùng tay nắm chuông lên.
— “Mở ra, nếu cô muốn vào, cô phải chịu sự quyết định của chúng tôi!”— Vũ thốt lên, giọng rung lên trong cơn gió mưa.
Mai chầm chậm đưa chìa khóa vào ổ, xoay mạnh. Tiếng kẽo kẹt vang lên, cánh cửa xe tải âm ỉ mở hé một khe hở hẹp, ánh sáng le lói chập chờn phản chiếu qua sương mù.
Người lạ bước vào, bóng dáng cô chìm trong hơi bốc hơi lạnh lẽo, tay cầm bao tải nặng nề. Cô đặt bao tải xuống sàn, tiếng vỗ nặng nề vang lên trong khoang hành khách.
— “Cảm ơn các người… ta đã lạc quá lâu rồi,”— cô lẩm bẩm, giọng khàn ngắt quãng.
Linh nắm chặt chốt an toàn, mắt cô không rời người lạ.
— “Ta sẽ không để cô làm hại ai,”— cô hứa, giọng cứng cỏi như thép.
Nhung cầm chặt tay vào mình, nước mắt lăn dài trên má, còn Vũ vẫn đứng yên, mắt quét qua từng chi tiết, như đang tính toán tốc độ suy nghĩ của kẻ lạ.
— “Nếu cô muốn một chỗ dừng, cô sẽ phải chịu hậu quả,”— Mai nhắc lại, giọng cô ngắt quãng nhưng đầy sức mạnh, chìa khóa vẫn còn nắm chặt trong tay.
Người lạ ngẩng lên, ánh mắt cô không còn là màu xám bạc mà chuyển sang màu xanh mờ, một dải sáng lạ lùng và không thể nhìn thấu.
— “Ta… không phải người,”— giọng cô rên rỉ, âm thanh tan biến trong cơn gió lùa.
Linh bất ngờ, một con dao lưỡi ngắn xuất hiện trong tay, cô nhanh chóng đưa lên, ánh sáng đèn pha chiếu rọi lên mặt người lạ, khiến hình ảnh hiện ra luộm thuộm.
Mai nhìn chợt nhớ tới lời nhắc của Linh: “Nếu không mở, sẽ không có chỗ nào để nó ẩn nấp.” Cô giữ chặt chìa khóa, đồng thời chuẩn bị tay còn lại sắp sẵn một cú đấm mạnh.
Trần Vũ nhanh chóng kéo cửa sổ lên, nhấn mạnh vào đầu gối người lạ, tiếng nổ vang dội khiến sương mù rung lên một lần nữa.
Người lạ rên lên, giọng hoài nghi kiệt quái, một luồng hơi lạnh quằn quại lan tỏa khắp khoang. Bỗng dưng, cô tan biến, để lại một mùi hương của thuốc nhuộm mốc và một chiếc bao tải rỗng không một dấu hiệu nào.
Tiếng mưa rơi nặng nề trên mái xe, không gian tĩnh lặng đến mức mọi tiếng thở đều vang lên như tiếng trống.
Linh thở dài, tay vẫn nắm chặt chốt, mắt cô đăm đăm nhìn cánh cửa mở ra giữa sương mù.
— “Chúng ta đã vượt qua được một cái bóng mất trí. Giờ phải giữ xe lại, nếu không…,”— cô nói, giọng lạnh lùng nhưng bỗng mềm mại hơn.
Mai lặng lẽ rút chìa khóa màu đen ra, ngón tay vẫn run nhẹ, ánh mắt cô quét dọc con đường phía trước, nơi sương mù vẫn chưa tan.
— “Chúng ta vẫn còn một hành trình, và tôi không muốn lạc mất nữa,”— Mai thốt lên, giọng cô càng rõ ràng khi cô đặt chìa khóa vào tay Vũ.
Trần Vũ bật ga, đèn pha lóe sáng mạnh hơn, chiếu xuyên qua lớp sương dày, hướng về phía đèo Bảo Lộc, máy radio vẫn vang lên những nốt bolero buồn, như lời nhắc rằng đêm vẫn còn dài và chưa hết thử thách.
Trần Vũ kéo ga mạnh, tiếng động cơ rền lên trong sương mù dày đặc, nhưng cảm giác nặng nề lởn tởn quanh khung gầm xe khiến anh rùng mình. Đèn pha cắt xuyên làn sương, hé lộ hai bóng mỏng manh bên lề đường – ba cô gái, mỗi người mang một vẻ rụt rè, mắt ngước lên như tìm kiếm một lối thoát.
Nhung, người lớn nhất, tóc dài xõa xuống vai, rụt mình bùi xuống ghế sau, tay chầm lấy đầu gối.
— “Xin lỗi, anh… chúng tôi chỉ… muốn xin một chỗ dừng chút thôi,” cô thở yếu, giọng run rẩy.
Linh, mắt sắc, đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng môi khẽ cau mày.
— “Nếu anh không cho, chúng tôi sẽ đứng lại ở đây, tới khi mưa bớt.”
Mai, cô gái út, cầm chặt chiếc chìa khóa màu đen trong tay, ngón tay nhấp nháy dưới ánh đèn. Cô không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào Trần Vũ, như muốn đo lường quyết định của anh.
Trần Vũ cảm thấy động cơ của xe bắt đầu khò khè, hơi thở của máy nặng hơn, như âm thanh của một con rắn đang chuẩn bị tấn công. Anh giật chặt vô lăng, mắt lộ rõ sự quyết tâm.
— “Đừng đưa chúng tôi vào rủi ro!” anh hét lên, giọng vang vọng qua không gian ẩm ướt.
Ánh sáng từ đèn pha chạm tới một người phụ nữ già, dáng người béo bở, mắt sâu thẳm. Cô cười lên, tiếng cười nặng nề, rậm rạp như tiếng gió thổi qua các khúc cua nguy hiểm.
— “Những người trẻ nào không biết dám chịu hậu quả, lại luôn muốn trốn tránh,” bà nói, tiếng cười vang lên xen lẫn tiếng mưa rơi.
Nhung gập đầu, giọng khẽ thở:
— “Chúng tôi… không muốn gây phiền phức…”
Linh bật một nụ cười chua chát, tay kéo dao gấp nhỏ từ túi áo khoác, lưỡi dao lóe ánh bạc trong sương.
— “Nếu anh không để chúng tôi qua, tôi sẽ dùng ngay đây.”
Mai lặng lẽ gạt chìa khóa ra, xoay nhẹ, khẽ gõ vào bề mặt kim loại của cửa mở xe, tạo ra một tiếng kẽo keo. Cô nở một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt như lưỡi dao của Linh.
— “Đừng nghĩ rằng chúng tôi sẽ nhường chỗ cho ai,” cô thản nhiên.
Trần Vũ cảm nhận sự thay đổi trong không khí, âm vang của động cơ như một tiếng gầm cuối cùng. Anh thở dài, nhìn vào mắt bà già, rồi quay sang ba cô gái.
— “Nếu các cô muốn đi, các cô phải chịu rủi ro của mình,” anh đáp, giọng cứng rắn.
Bà già dừng lại, nhìn chằm chằm vào Trần Vũ, nụ cười dở dang như một lưỡi dao sắc.
— “Rủi ro… đúng là một khái niệm… hài hước,” bà nói, rồi hơi thở cô ngắn lại, mắt cô nhép vào không gian như đang dõi theo một điều gì ẩn sâu.
Trong khoảnh khắc, xe tải chợt quật mạnh, động cơ kêu lên từ trong quầng sương, tạo ra một rung động mạnh khiến ba cô gái ngã nhẹ xuống sàn.
Nhung óm lấy đầu gối, khóc rơi tiếng thở ngắn.
Linh, không hề giấu được sự tức giận, giơ dao lên, ánh sáng lùa vào mũi cối.
Mai thò tay ra, nắm chặt chìa khóa, ngón tay thở ra một vũ khí vô hình – quyết tâm không chịu khuất phục.
Trần Vũ, với lòng kiên quyết, bấm mạnh phanh, xe chững lại ngay trước con đường rẽ ngoặc nguy hiểm. Bão mưa thổi mạnh, lá cây thông cổ đốn gần kề gào lên tiếng rì rầm, như muốn giam giữ mọi âm thanh.
Bà già vẫn đứng đó, cười đắng, mắt như chứa đầy một bí mật mà không ai hiểu.
— “Cứ đi,” bà nói, giọng vang lên trong tiếng sấm, “Nhưng nhớ rằng mọi quyết định đều có giá.”
Ba cô gái nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu, bước lên xe, chỗ ngồi trống được chiếm đầy. Họ ngồi xuống, những ánh mắt đong đầy hi vọng và sợ hãi, trong khi Trần Vũ ngồi lái, cảm giác xe trở nên nặng trĩm hơn bao giờ hết, động cơ gợn sóng như muốn dứt ra.
Tiếng radio vẫn vang lên những nốt bolero buồn, hòa quyện cùng tiếng mưa và tiếng cười khàn độc ác của người phụ nữ già, như một bản nhạc bi thảm báo hiệu một chuyến hành trình đầy nguy hiểm đang bận bở tiến tới đèo Bảo Lộc.
Xe tải 35 tuổi lăn bánh bám dính trên mặt đường ngập lụt, tiếng sấm vang lên như tiếng trống chiến, sấm chớp đâm xuyên những lớp mây nặng nề. Trần Vũ cố siết chặt vô lăng, nhưng công suất máy đã bị dập dềnh dưới cơn mưa dày đặc, tiếng động cơ rên rỉ như tiếng thở dốc của một sinh vật sắp chết.
Bão thổi qua dãy cây thông cổ đốn, các cành cây văng vãi như những thanh kiếm cục súc, tạo ra một bức tường âm thanh hỗn loạn.
— “Không được nữa, phải dừng lại!” Trần Vũ hét lên, giọng nghẹt lại giữa tiếng mưa và tiếng radio phát những nốt bolero buồn.
Nhưng lốp xe trượt bật qua lớp bùn lởn vởn, bánh xe trước kẹt vào một hố dốc sâu ở bệ đá, xe đột ngột lắc lư.
Linh, mắt sáng như lưỡi dao, nắm chặt tay lái, dãi ra tiếng kêu:
— “Giúp tôi!!”
Tiếng cô vang lên trong không gian ẩm ướt, như một tiếng kêu cứu trong bão tố.
Mai la hét, giọng run rẩy, miệng hé mở chỉ một lời thở dài:
— “Không!!!”
Nhung, cô gái lớn nhất, cố gắng bám vào yên ngựa, đôi tay run rung, gạm vào đầu gối mình.
— “Đừng… đừng để nó… rơi nữa!” cô gào lên, tiếng thở hổn hển hòa lẫn tiếng gió.
Trần Vũ cảm thấy vô lăng quay mạnh, bánh xe sau trượt ngay trên lớp bùn sôi sục, xe ngã nghiêng vào hố sâu, tiếng kim loại kịch liệt cắt qua không khí. Đèn xe chớp chờ, ánh sáng le lói lùng lợn trên mặt nước vô vọng.
Một tiếng va chạm thô thiển vang lên khi khung gầm của xe va chạm vào đá sỏi của hố, rồi xe lăn xoáy một vòng, bụi bùn văng tung tóe, làm mờ hầu hết các khuôn mặt.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Linh ngã ra khỏi ghế lái, chân vỗ vào đất ướt, tay gào thét:
— “Cứ chờ tôi! Tôi sẽ cầm vô lăng!”
Nhưng đôi chân cô trượt trên lớp bùn, khiến cơ thể ngã lăn qua lại.
Mai thương hận bước trên lan can bằng gỗ, chìa khóa đen lộp loè trong tay, cạn kiệt sức mạnh, cô há hốc miệng:
— “Không… không thể…!”
Âm thanh của cuộc tranh giành sinh tồn vang lên giữa tiếng sấm chớp, người lái cố giữ thăng bằng. Trần Vũ, dù cố gắng hết sức, vẫn không thể ngăn xe lăn xuống dốc.
— “Giữ lấy tay lái!” Linh hô lên, đôi mắt bốc lên một ngọn lửa quyết tâm.
Nhung bám chặt vào vô lăng, thắng trẻ, gân tay xanh thẫm gặp gân da bẩn, cô thì thầm:
— “Xin… xin chờ… không… chết…”
Cơn gió ngập tràn cột cây, thổi tung mọi thứ, làm chí của ba cô gái lay chuyển, nhưng đồng thời khiến khối xe chậm lại, lùi lại một đoạn.
Xe ồn ào dừng lại trong hố, tiếng rèm đồng tím như tiếng thở dài của một sinh mệnh đang trượt bờ. Chim bay lượn lợm trên bầu trời u ám, ánh đèn xe vẫn lấp lánh yếu ớt.
Trần Vũ nín thở, chậm rãi nhấc tay lên, cố nắm lại vô lăng, mắt bột vụt hình bóng người phụ nữ già đứng bên kia đèo, nụ cười vẫn ẩn sau lớp sương mù.
— “Cứ… như vậy,” bà già thì thầm, giọng lách qua tiếng gió, “người dám thách thức sẽ nhận được… phản hồi của mình.”
Trong giây phút ấy, tiếng radio bỗng dừng lại, tiếng nhạc bolero im lặng, để lại chỉ tiếng rì rầm của mưa và tiếng tim đập hoảng loạn của ba cô gái cùng Trần Vũ, đợi một cơ hội cuối cùng để sống sót.
Xe tải lăn vào khu rừng thông rậm rạp, bụi cây dày đặc vùi vào khung xe như móng vuốt. Tiếng kim loại kêu rít khi cánh cửa sau bị gãy gớm, nứt toẹt mở ra một lỗ hổng.
Ba cô gái bị cuốn ra ngoài, chân chân trượt lên lớp lá úa ướt sệt, rồi rơi sụp xuống đất mềm.
— “Mày… sao lại đưa mình vào đây?” Linh gào lên, mắt xanh lơ như lưỡi dao, mặt ướt đẫm nước.
Nhung kiệt sức, tay còn đang cố nắm lấy một sợi dây an toàn đã rách, thở hổn hển:
— “Chúng ta… phải ra khỏi đây ngay!”
Mai, vẫn ôm chặt chiếc chìa khóa màu đen trong tay, môi run rẩy, ánh mắt lờ mờ:
— “Không… không thể… nữa…”
Trần Vũ, nửa ngã, nửa ngổm ngợp, ngã gục trên lớp cỏ ẩm ướt, cảm giác lạnh ngắt của đá lạnh dội vào xương. Anh cầm chặt lấy chiếc vô lăng còn lún sâu trong bùn, tựa như nỗ lực nắm bắt một phần hư vô.
Trong khoảnh khắc ấy, Mai bất ngờ đưa tay ra, tóc ướt rơi trên khuôn mặt, mở ra một tờ giấy cũ cằn, viền màu nâu đã bị mờ bởi mưa.
— “Đọc đi,” cô thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Trần Vũ cúi xuống, mắt bàng hoàng khi thấy những chữ viết:
— “Không bao giờ trở về.”
Anh lặng lẽ, hơi thở dốc lên, mắt dán chặt vào dòng chữ như muốn nuốt chửng cả lời nguyền.
Linh bật cười gắt, mắt lấp lánh sự nhục mạ:
— “Thôi, ông chủ, giờ thì hết trò chơi rồi!”
Nhung run lên, tay nắm chặt chìa khóa đen:
— “Nếu chúng ta không ra được, thì dù sao cũng không thể để mày… chạy thoát!”
Mai nôn nóng, nước mắt hoà vào mưa:
— “Đừng… cho tôi… nhìn… nữa!”
Trần Vũ cố đứng dậy, tuyên bố vô vọng:
— “Tôi… tôi sẽ kéo xe ra khỏi đây, dù sao… phải có lối thoát!”
Linh lao tới, nắm chặt phần tay lái còn sót lại:
— “Đừng có sai! Đánh rơi người nữa, tôi sẽ… không tha cho mày!”
Tiếng sấm vang lân la, cây thông dựng đứng trước mặt như những người canh gác mênh mông. Bão rít gió, tuyết mưa hòa quyện, tạo thành một bức màn không thể xuyên qua.
Tất cả bốn người đứng trong vòng tròn ẩm ướt, hơi thở hòa quyện cùng mùi đất và sương. Trần Vũ nhìn vào mắt Nhung, ánh sáng lờ lẽ phản chiếu trên giấy rách, như một lời nhắc nhở lạnh lùng: “Không bao giờ trở về.”
— “Chúng ta sẽ tìm đường ra,” Vũ thốt lên, giọng run rẩy nhưng quyết tâm.
Linh gập người xuống, kiểm tra bánh xe, tiếng đá chạm vào kim loại vang lên:
— “Nếu không… nếu không thể… thì… thôi, chúng ta chết ở đây.”
Mai lặng thầm, mắt dán vào chìa khóa đen, nắm chặt hơn, như muốn giữ lại một mảnh hy vọng còn lại.
— “Đừng… đánh mất… nó,” cô thì thầm, giọng ngập trong tiếng mưa.
Cả bốn người, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như nhìn thấy một lối thoát duy nhất – một kết nối không lời giữa họ và chiếc giấy báo hiệu sốc: “Không bao giờ trở về.”
Trần Vũ lặng lẽ nhìn lên đỉnh đèo, nơi những đèn xe mờ ảo lòa vào sương mù như những ánh lửa le lói trong đêm vô tận. Tiếng vọng lặng lẽ của rừng vang lên, như một lời thì thầm rợn người.
— “Đừng rời bỏ chúng,” tiếng gọi vang ra từ xa, âm vang như từ một thế giới khác, lặng lẽ kéo người nghe vào vòng tay của sự bủn rủ.
Trần Vũ cảm thấy một luồng lạnh thắt vào xương, nhưng trong tim lại lóe một ngọn lửa quyết tâm. Anh đứng dậy, chân bám vào lớp bùn dày, mắt mắt không rời xa đỉnh đèo, nơi ánh sáng yếu ớt của xe tải 35 tuổi chực chờ.
Nhung ngồi trên tảng đá ẩm sương, giọt nước rơi từ tóc dài chảy dài xuống vai, cô ngậm ngùi nhìn vào mắt Trần Vũ.
— “Chúng ta không được ở lại,” cô nói, giọng miền Nam hoang hận pha lẫn nỗi sợ.
Linh, mắt lạnh như băng, bước tới gần hơn, tay nắm chặt chiếc chìa khóa màu đen trong nắm tay, nắm chặt như nắm lấy lối thoát cuối cùng.
— “Nếu không rời đi, cả bốn người sẽ chìm trong âm vang này mãi mãi,” Linh thốt lên, giọng vang dội trong không gian ẩm ướt.
Mai không nói, nhưng ánh mắt cô bám chặt vào chìa khóa, như muốn bảo vệ một bí mật chưa được hé lộ.
Trần Vũ nắm chặt vô lăng, cảm giác kim loại bám vào tay như muốn kéo anh trở lại bề mặt thực tại.
— “Đây là lúc chúng ta quyết định,” anh thốt lên, tiếng nói rung lên giữa tiếng mưa và tiếng bolero buồn phát ra từ radio cũ.
Nhung đứng dậy, bước tới gần chiếc xe, tay chạm nhẹ vào tấm kính mờ sương, dấu vết của pháo tay đã nứt lên.
— “Nếu chúng ta không di chuyển, sẽ không còn ai nữa còn nhớ tên mình,” cô thách thức, lòng cô như đang cháy lên một ngọn lửa cuối cùng.
Linh ném một ánh nhìn lạnh lùng vào Trần Vũ, trong đầu cô suy nghĩ nhanh: “Sẽ không có cơ hội thứ hai.”
— “Hãy chạy, Vũ,” Linh gào lên, giọng cô cắt đứt tiếng mưa như một thanh kiếm.
Trần Vũ thở dốc, mắt dán vào đỉnh đèo, nơi ánh đèn xe tải lặng lẽ chiến đấu với đêm. Anh đưa tay lên, vỗ nhẹ lên mái xe, như muốn truyền một lời hứa vô hình.
— “Chúng ta sẽ ra khỏi đây,” anh trả lời, giọng cứng rắn, trong khi tiếng sấm vang lại, như muốn dặn dò một lời cuối cùng.
Nhung quay lại, giọt nước rơi trên khuôn mặt, ánh mắt cô sáng lên một quyết định.
— “Đừng lầm tưởng rằng chúng ta đã bỏ cuộc,” cô thốt lên, đồng thời gập tay lại nắm chặt chìa khóa đen, chuẩn bị mở cánh cửa duy nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, cả bốn người cùng nhau kéo xe, tiếng bánh xe cọ lên đất mềm, mỗi bước di chuyển là một tiếng thở dốc của sự kiên trì. Tiếng nhạc bolero tiếp tục vang trong không gian, như tiếng thở của quá khứ không thể nào dứt bỏ.
— “Khởi hành,” Trần Vũ hô lên, tiếng gọi vang xa, bay lên qua sương mù, dẫn lối cho họ qua con đường hiểm trở trên đèo Bảo Lộc.
Mưa vẫn rơi lộp độp, sương mù dày đặc bao trùm toàn bộ bãi đá quanh cầu treo. Tiếng gió rít qua những tấm tôn cũ của xe tải 35 tuổi vang lên như tiếng than khóc của quán ăn dọc đèo.
Vũ lắc tay, cố kéo đầu xe về phía bến cầu. Đôi mắt ông nhạt nhòa, giọng khàn rên:
— Cứ đi, đừng quay lại!
Nhung, tay còn ướt sũng, đẩy mạnh bánh xe, tiếng sắt cọ đá vang lên hắt hờ trong sương:
— Đừng để chúng… đòi chúng ta ở lại!
Linh, mắt lạnh như băng, gắp chìa khóa màu đen, chìa khẽ chọc vào lỗ khóa bên cửa lái, rồi ném nó vào không khí, rồi kéo lại nhanh chóng:
— Nếu có một giây nữa, chúng ta sẽ bị nuốt chửng.
Mai gằm mắt vào chiếc chìa khóa, môi môi khép hờ, rồi bật một tiếng thở dài ngắn, rồi đưa tay lên, nắm chặt tay Vũ.
Tiếng radio vẫn phát những nốt bolero buồn, nhưng âm thanh chuyển dần thành tiếng rít của gió.
Vũ bám chặt vô lăng, chân đạp mạnh vào bàn đạp, bánh xe bắt đầu lăn lên dốc, khối khủng long thép lặng lẽ lướt qua những hạt mưa.
— Đừng chậm! — Vũ hét lên, tiếng thở hổn hển của anh hòa vào tiếng nứt của cầu treo.
Nhung lao tới, đặt tay lên khung cầu, mắt rưng rưng nhưng ánh lửa nội tâm không tắt:
— Ta sẽ không để ai kéo chúng ta xuống vực!
Linh thả một lời thách thức vào không gian ẩm ướt:
— Hãy xem ai còn lại khi sương mù tan.
Mai khẽ di chuyển sang phía sau xe, cầm chặt một dây xích mòn, nỗ lực kéo phần thân xe vừa lùi vừa đứng bám vào sợi dây duy nhất.
Cây thông cổ đốn bên cạnh bùng cháy những tia lửa xanh nhạt, như một lời cảnh báo.
Vũ bật còi xe, âm thanh thê thảm cắt qua tiếng mưa, rồi đẩy mình về phía trước, mắt nhìn lờ mờ ánh đèn mờ ảo phía cuối cây cầu.
Đột nhiên, một tiếng gà trời vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng, làm người nghe cảm thấy như sắp có một cú sốc.
— Không có lúc dừng lại! — Vũ la lên, giọng căng thẳng hơn.
Đoạn đường trơn trượt khiến bánh xe trượt nhẹ, nhưng Vũ kịp thời kéo tay lên, giữ cho xe không lăn ra khỏi bệ đỡ.
Nhung nở một nụ cười nhạt, giọng trung thực:
— Chúng ta đã qua được đêm mưa, còn gì còn sợ?
Linh lặng lẽ tiếp tục siết chặt chìa khóa, mắt nhìn xa xăm như đang đoán trước một điều gì đó.
Mai thì thầm:
— Chìa khóa này… sẽ mở ra lối thoát.
Cầu treo lắc lư nhẹ, ánh sáng lờ mờ từ đèn xe tải và các ngọn đèn pha gần đó chỉ đủ để họ thấy bước chân mình.
Vũ hô:
— Nào, cùng nhau!
Bốn người đồng loạt chạy về phía cầu, từng bước chân đạp mạnh trên bùn nhờn, tiếng mưa hòa vào tiếng gầm xe, tiếng thở hổn hển và tiếng lặng của sợ hãi dần tan biến.
Cây cầu rung lên, lưới cáp treo kêu rít, nhưng họ không dừng lại. Vũ, với giọng gắng sức, kéo xe qua cầu:
— Đừng quay lại!
Những tia sáng dọc bề mặt cầu như lướt qua, rải rác những bóng ma qua nơi họ đã đứng.
Cây thông cổ đốn bỗng chạm vào cánh tay Vũ, cây rụng ngay trước mắt, nước mưa tràn ngập, nhưng họ vẫn tiếp tục chạy, ánh mắt rưng rưng, nước mắt hòa hòa vào mưa, trên gương mặt vẫn còn lửa quyết tâm.
Câu chuyện vẫn tiếp diễn khi họ gấp đoạn cuối cùng, mô tả bối cảnh ngập tràn căng thẳng và hy vọng đang chực chờ.
Ánh đèn xe hạ thấp bỗng bùng sáng chói lóa, chiếu rọi đường cuối cây cầu như một lòe sáng cuối cùng của đêm mưa.
Nhung chợt dừng lại, mắt đọng lại trên dải sáng, rồi giọng cô run rẩy:
— Anh… anh nhớ không? Đêm đó, trên đèo Bảo Lộc, có một chiếc xe tải 35 tuổi… tôi… con tôi…
Trần Vũ khoanh lạnh, tay cầm vô lăng rắn rỏi, nhưng mắt anh chộp lại hình ảnh một cô bé áo đỏ chạy trên vệt mưa.
— Con… con đâu rồi? — anh thở dài, tiếng nói dối tột độ.
Linh, đôi mắt xanh băng băng, nẻo nỗi nước mắt trào dâng, ôm chặt cây thông đổ đã cháy.
— Đồ chết…! — cô gào lên, giọng gợn giọng cam sòng, “Tôi còn nhớ tiếng con kêu trong bão, nhưng không một tiếng nào còn lại!”
Mai đứng im lặng, chìa khóa đen trong tay vẫn chưa rời. Cô nhẹ nhàng đưa chìa khóa lên, ánh sáng đèn phản chiếu lên mặt lạnh lùng của Mai, rồi thở dài:
—…
Vũ cảm thấy sợi dây liên kết vô hình kéo dãn, ký ức của anh đột nhiên mở ra: ông nhớ rõ tiếng gió thổi qua cành cây, tiếng radio vang lên “Những con đường vắng” khi xe tải chở hàng cuối cùng đổ sập vào vực. Anh nhớ đôi mắt người vợ lúc cuối cùng “đừng buông tay”.
— Đó… chính là nơi tôi mất vợ, mất cô… — Vũ thốt lên, giọng gợn nghẹt, tay run lên ghìe vô lăng như muốn nắm lấy quá khứ.
Tiếng radio bỗng dừng lại, chỉ còn tiếng rít của gió và tiếng thở hổn hển của bốn người.
Nhung ngã đầu gối xuống, tay đắp lên ngực:
— Con ở đâu? Con!
Linh xé áo khoác, giật căng dây thắt quanh cổ, tiếng khóc hoang dã văng ra:
— Chúng ta không thể… đi tiếp nếu không có lời trả lời!
Mai cân nhắc vài giây, rồi đưa chiếc chìa khóa đen lên, đặt lên mặt ghế lái như một nghi lễ:
— Nếu… nếu đây là cánh cửa cuối, chúng ta sẽ mở nó cùng nhau.
Vũ nắm chặt tay lái, lặng người, mắt dõi theo ánh sáng lờ mờ cuối cầu. Anh thầm nghĩ: “Không chỉ mình tôi chịu mất mát, mọi người đều có nỗi đau này.”
Ánh đèn chợt sáng lên, chiếu rọi một hình bóng mờ ảo của chiếc xe tải cũ, lặng lẽ lơ lửng trên sương.
Nhung kêu lên, giọng gào thét:
— Đừng để họ… để chúng ta…
Linh bật khóc to, tiếng khóc hòa lẫn vào tiếng gió, cô run tay vỗ vào mái xe:
— Đáng lẽ…
Mai không nói, chỉ gật đầu nhẹ, mắt nhìn vào khoảng không, như đang tìm kiếm một ánh sáng cuối cùng.
Trần Vũ đứng dậy, mắt đầy quyết tâm, lên tiếng:
— Chúng ta đã đến đây không phải để chết, mà để đưa nỗi đau ra ánh sáng. Hãy bật đèn, bật tiếng hoan hồn!
Cả bốn người đồng thanh bật còi, tiếng chuông vang dội qua không gian u ám, như một lời thách thức cuối cùng cho ký ức.
Ánh đèn xe dần dần lụi tàn, nhưng bóng dáng của chiếc xe tải cũ vẫn hiện ra, rồi nhanh chóng tan biến trong sương mù.
Tiếng mưa vẫn rơi, nhưng không còn ồn ào như trước; không khí dần yên bình, như một bầu trời tối đang chờ đón bình minh.
Ánh đèn xe mờ dần, tiếng mưa nặng hạt vẫn tắm dội trên kính chắn gió. Cả bốn người đứng im, mắt dán vào bầu trời sương mù dày đặc, khi một vệt sáng vũ băng vụt qua như một mũi tên rủa lạc giữa đêm.
Vũ nín thở, giọng rã rời như tiếng gió thổi qua xương:
— Ta đã để họ qua đời vì không dám giúp!
Nhung rơi lệ, tiếng khóc cắt ngang tiếng gió, tay ôm chặt vào chiếc áo mỏng:
— Không! Không thể! — cô gào lên, lời cô vang lên lởn vởn trong không gian.
Linh, mắt lạnh như băng, thổi hẳn hơi ra băng đang tan trên mặt đất:
— Đừng để nỗi đau lặp lại! — cô đe dọa, giọng cô cắt ngang tiếng mưa.
Mai, khuôn mặt không còn ẩn mình, rơi nước mắt xuống đất, tay không ngừng nắm chặt chìa khóa màu đen. Khi nước mắt tràn, cô vô tình để chìa khóa rơi trên nền đá ẩm ướt. Ánh đèn mập mờ phản chiếu lên chiếc chìa khóa, lộ ra một tấm thẻ số bạc: “#437‑9”.
Mai cúi xuống, tay run rẩy nhặt thẻ, giọng nghẹn ngào:
— Đây… đây là… gì?
Vũ lao tới, ánh mắt bốc cháy, tay kéo thẻ lên dưới ánh sáng le lói:
— Số này… “437‑9”… Nó là mã mở cánh cổng, cánh cổng mà chúng ta đã mất bao giờ…
Nhung vỗ tay run rẩy trên đầu, tiếng khóc giảm dần, thay bằng tiếng thở hổn hển:
— Nếu… nếu đó là chìa khóa cho những linh hồn bận hành, ta sẽ mở ngay!
Linh đứng ngay sau, đưa tay ra, ngón tay cô chạm vào chiếc thẻ như muốn cảm nhận nhiệt độ của nó:
— Đừng có lo, Vũ. Chúng ta đã quá xa rồi để quay lại. Nhưng nếu có thể giúp, chúng ta sẽ không để lại ai nữa.
Bầu không khí dường như nặng nề hơn, sương mù xoáy quanh chân họ, tiếng sấm rền vang qua các ngọn cây thông đã đổ. Đột nhiên, một tiếng vang âm ấm, như tiếng chuông xa xôi, vang lên từ phía xa, khiến các thanh âm của thiên nhiên tạm ngừng lại.
Vũ nắm chặt thẻ trong tay, nhìn vào mắt đồng đội:
— Hãy đặt thẻ lên gầm xe, rồi bật đèn pha. Nếu đây là cánh cổng cuối cùng, chúng ta sẽ mở nó cùng nhau.
Mai đặt thẻ lên gầm xe tải cũ, ánh đèn pha rọi thẳng vào, tia sáng dường như xuyên thấu cả sương mù, làm cho dải sáng chiếu lên một vòng tròn khói băng quanh họ.
Tiếng gió rít lên, một cơn bão lặng thầm xoáy vào giữa không gian, và một cánh cổng vô hình dường như hiện ra, lặng lẽ mở ra một khoảng trống sáng rực.
Tất cả bốn người dừng lại, hít một hơi sâu, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi, họ cảm nhận được hơi ấm của những linh hồn đã chết, như muốn nói lời cảm ơn.
Bầu trời trên đèo Bảo Lộc mở ra một dải sáng xanh lạ, lửa xanh như rì rào của thiên thần bứt lên từ đỉnh đèo, rực rỡ và lạnh lùng. Ánh sáng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chiếu thẳng vào khuôn mặt mờ ảo của ba cô gái.
Nhung, Linh và Mai đứng trong vòng sáng, mắt họ lấp lánh như sao băng. Không lời, ba người cúi đầu, tay chắp lại, rồi dần tan biến như khói hòa vào bầu trời. Trần Vũ đứng lại, tim đập ròng rã, hơi thở dội lên không khí ẩm ướt.
“…không còn nữa…” Trần Vũ lẩm bẩm, giọng ngập tràn hoài nghi.
Anh nhìn xuống tay, nơi tấm thẻ bạc vẫn bám dính vào gầm xe. Trên thẻ, chữ in đậm: “Ký tên – Người hùng.”
“Người hùng…?”, anh tự hỏi, ánh mắt nhắm chặt vào từ ngữ như muốn xé nát một lớp sương mịt.
Âm thanh của radio trong xe vang lên một đoạn bolero buồn, nhưng lạ lùng, giai điệu quay cuồng như muốn truyền đi một thông điệp cuối cùng. Trần Vũ lắc đầu, thở dài sâu, rồi cầm thẻ lên, chạm vào bề mặt mạ bạc lạnh lẽo.
“Cứ… xin hãy cho tôi biết mình phải làm gì,” anh thì thầm, giọng rung lên dưới cơn gió thổi lạnh.
Trong khoảnh khắc, một tiếng vang nhẹ nhàng, như tiếng chuông xa xăm, vang lên lại từ phía xa, làm rung rinh bầu không khí. Đám sương dường như nhô lên, vẽ thành những đường rìa lắc lư quanh chiếc xe.
Trần Vũ quay lại, ánh mắt dò tìm dấu vết của ba cô gái giữa cơn mưa rơi dầm. “Nếu các cô đã rời đi, thì còn lại chỉ có tôi và… này,” anh nói, chỉ vào thẻ ký tên, “người hùng”.
Anh lặng một lúc, rồi nở nụ cười trầm ngâm, gượng gạo; trong mắt hiện lên một quyết tâm lạnh lùng.
“Được rồi,” Trần Vũ thốt lên, “tôi sẽ là người hùng cho chính mình.”
Anh nhấc chìa khóa màu đen của Mai lên, lắc nhẹ, rồi đặt vào tay vô hình—cứ như một lời hứa với những linh hồn đã qua đời. Ánh lửa xanh vẫn cháy bừng, chiếu rọi mọi góc tối, dường như đang mở ra một con đường mới cho người còn lại.
Trần Vũ rẽ xe khỏi đèo, bánh xe cũ kỹ của chiếc xe tải 35 tuổi lặng lẽ kêu rít trên dải đường trơn trượt. Mưa to vỗ mạnh vào kính chắn gió, sương mù dày đặc nuốt chặn mọi ánh sáng còn lại. Đột nhiên, ánh sáng xanh cuối cùng phía trên đèo bỗng tắt, để lại không gian chỉ còn tiếng vang của gió và mưa.
“Đừng… đừng quay lại!” Trần Vũ hét lên, giọng nghẹt thở, tay cố gắng nắm chặt vô lăng.
Trong khoảnh khắc, một tiếng gọi lạ vang lên từ xa, như tiếng vọng của một người lạ trong bão.
“Vũ… đừng bỏ qua!” tiếng gọi vang vọng, lạnh lẽo, lạ lùng.
Trần Vũ ngừng lại, xe chầm chậm dừng trên lề đường, nước mưa tung toát lên cánh tay. Anh nhấc tay lên, ngón trỏ kéo lên trời, mắt bốc sáng trong đêm mưa.
“Nếu tôi không nghe, là tôi sẽ làm sao cho họ…?” anh lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Tiếng mưa rơi dày đặc, như nốt nhạc buồn của bolero phát ra từ radio, lại lặp lại lần nữa: “Tôi sẽ không bao giờ lờ đi tiếng gọi của người lạ trong bão.”
“Người lạ? Hay là chính mình?” Linh, người từng hiện ra trong cơn mơ và hiện thực, hiện ra qua làn sương, lặng lẽ đứng bên cạnh, mắt sắc nhìn thẳng vào anh.
“Đừng dại dột, Vũ. Đường này không có lối thoát,” Linh nói, giọng lạnh như gió băng.
Trần Vũ gượng gạo cười khẩy, giọng cứng cáp: “Tôi đã nhận thẻ ‘Người hùng’. Đó là quyết định của tôi.”
Mai, cô gái út cầm chìa khóa màu đen trong tay, bước tới, ánh mắt ít nói nhưng đầy quyết tâm.
“Thì chúng ta sẽ cùng mở cánh cửa nào,” Mai nói ngắn gọn, đưa chìa khóa cho Trần Vũ.
Tiếng vang của radio bỗng dừng, thay bằng tiếng rì rầm của sấm sét. Trần Vũ nắm chặt chìa khóa, mắt rưng rưng ánh sáng xanh lờ lạt còn lại trong bầu trời.
“Được rồi, tôi sẽ không bỏ lỡ bất kỳ tiếng gọi nào nữa!” anh thốt lên, giọng vang lên trong cơn bão, hòa vào tiếng mưa.
Xe tải nổ mạnh, bánh xe quay trở lại trên con đường hiểm trở, ánh đèn đầu xe hắt lên những vệt sáng lung lay qua màn sương. Trần Vũ lái xe tới cuối cùng của đèo Bảo Lộc, nơi lối vào ngập tràn mù sương và tiếng gió rít.
Cảnh tượng cuối cùng hiện ra: anh dừng lại, chân mày rộp lên, tay vươn lên trời, ngón trỏ chạm vào mây dày.
“Tôi thề sẽ không bao giờ lờ đi tiếng gọi của người lạ trong bão!” anh thốt lên, tiếng nói hòa lẫn với tiếng mưa rơi dày đặc, vừa nhẹ nhàng vừa mạnh mẽ.
Âm thanh của bolero buồn lại vang lên, nhưng bây giờ nó không còn lạc lõng, mà như lời ru cho một hành trình mới.
—
Mưa kéo dài, từng giọt nước nhẹ nhàng rơi xuống mặt đường, nhuộm xám màu của đêm thành vô vàn vệt sáng phản chiếu. Trần Vũ đứng lặng, tay vẫn còn vĩnh cửu trong không gian. Anh cảm nhận được hơi ẩm ướt lan tỏa trên da, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều sẽ trôi qua, dù bão tố có dữ dội đến đâu.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức về ba cô gái – Nhung, Linh và Mai – hiện ra như những dấu vết mờ ảo trên làn sương, mỗi người một ánh sáng riêng, mỗi tiếng gọi một lời hứa chưa thành. Cô gái lớn nhất, Nhung, với giọng miền Nam êm dịu, đã dạy anh biết tha thứ cho những sai lầm. Linh, cô gái trung với ánh mắt sắc lạnh, đã khiến anh đối diện với chính mình, không trốn tránh nỗi sợ. Còn Mai, cô gái út ít nói, đã trao cho anh chiếc chìa khóa màu đen – biểu tượng của niềm tin và trách nhiệm.
Trần Vũ hiểu rằng “người hùng” không phải là danh hiệu vang vọng trên tấm thẻ bạc, mà là khả năng lắng nghe tiếng gọi bên trong, dù nó đến trong cơn bão tàn nhẫn. Anh thở dài, cảm giác nhẹ nhàng lan tỏa khắp người, như một làn gió ấm áp xua tan những dư âm u sầu.
Mưa vẫn rơi, không ồn ào, chỉ để lại âm thanh êm ái của những giọt nước chạm vào mặt đất, âm thanh ấy như nhịp tim của cuộc sống, êm dịu và bền bĩ. Trần Vũ nhắm mắt, để cho tiếng mưa thấm sâu vào tâm hồn, để cho nỗi sợ hãi dần biến mất trong vòng tay của sự bình yên.
Và khi bình minh cuối cùng ló rạng, những tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây, chiếu nhẹ lên con đường trơn trượt, Trần Vũ biết mình đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo – không còn là cuộc chạy trốn, mà là một cuộc đời biết lắng nghe, biết yêu thương, và luôn giữ ngọn lửa hy vọng cháy sáng trong tim.