Blog

  • Bác sĩ khoa nào đây =)))

    Bác sĩ khoa nào đây =)))

    Trình chơi Video

    00:20
    00:29

    Miễn trừ trách nhiệm
    Website này cung cấp thông tin tổng hợp về tin tức, sự kiện, tai nạn, đời sống xã hội và các vấn đề đang được quan tâm trong ngày, với mục đích cung cấp thông tin tham khảo cho người đọc.

    Nội dung trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công khai, bao gồm báo chí, mạng xã hội và các nguồn thông tin khác. Chúng tôi không khẳng định tính chính xác tuyệt đối của tất cả thông tin tại thời điểm đăng tải, do tính chất của tin tức có thể thay đổi, cập nhật hoặc điều chỉnh theo diễn biến thực tế.

    Một số bài viết có thể phản ánh ý kiến cá nhân, góc nhìn tổng hợp hoặc cách diễn đạt lại thông tin, không đại diện cho quan điểm chính thức của bất kỳ cá nhân, tổ chức hay cơ quan nào.

  • Mẹ chồng đưa tôi đi kh/ám th/ai, bà vừa ra ngoài, nữ y tá ghé tai tôi: “L/y hô/n đi! Ch/ạy m/au còn kịp!”, hôm sau tôi phát hiện ra điều ki/nh khủ/ng…

    Tôi và Hùng kết hôn đã hơn một năm. Cuộc hôn nhân của chúng tôi không quá ngọt ngào, nhưng tôi vẫn cố gắng tin rằng, chỉ cần có tình yêu và sự kiên nhẫn, mọi thứ sẽ ổn. Hùng là người đàn ông ít nói, còn mẹ chồng tôi – bà Tư – thì lại cực kỳ khó tính. Bà luôn muốn kiểm soát mọi việc trong nhà, từ bữa cơm đến chuyện sinh con.

    Cách đây hai tháng, tôi phát hiện mình mang thai. Tôi mừng rơi nước mắt vì đã mong đợi đứa con này suốt gần một năm trời. Nhưng Hùng lại không mấy vui vẻ. Anh chỉ gật đầu lạnh nhạt:
    – Ừ, tốt rồi.

    Thay vì chúc mừng hay ôm tôi, anh tiếp tục dán mắt vào điện thoại. Tôi hụt hẫng, nhưng vẫn cố nghĩ rằng đàn ông thường ít thể hiện cảm xúc.

    Hôm đi khám thai lần đầu, mẹ chồng nhất quyết đòi đi cùng. Bà nói giọng chắc nịch:
    – Phải đi xem xem cháu nội tôi khỏe mạnh không. Giờ con dâu dâu nhiều đứa yếu ớt lắm, đẻ toàn con gái.

    Tôi nghe mà chỉ biết cười gượng. Tôi chẳng dám phản ứng, vì từ ngày về làm dâu, bà đã quen sai bảo tôi như người ở.

    Tới phòng khám tư nhân, khi bác sĩ gọi tên, tôi bước vào cùng bà. Bác sĩ siêu âm, rồi bảo mẹ chồng ra ngoài đợi một lát để tiện kiểm tra thêm. Khi cánh cửa khép lại, nữ y tá trẻ đứng bên cạnh đột nhiên bước đến gần, thì thầm:
    – Chị… có phải chị là vợ của anh Hùng không?

    Tôi giật mình:
    – Dạ, vâng. Sao cô biết ạ?

    Cô y tá liếc quanh, rồi hạ giọng run run:
    – Em khuyên chị… ly hôn đi! Chạy mau còn kịp.

    Tôi chết lặng. Tim tôi đập thình thịch.
    – Cô nói gì vậy? Tại sao lại nói thế?

    Cô y tá chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng sợ hãi:
    – Em không thể nói rõ… nhưng anh ta… không phải người tốt. Chị cẩn thận.

    Rồi cô vội quay đi như sợ có ai nghe thấy. Tôi ngồi đờ ra, tim nhói đau. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

    Trên đường về, tôi không dám nói với mẹ chồng. Bà vui vẻ cầm tờ siêu âm trên tay, nói lớn:
    – Hy vọng cháu nội của tôi là con trai!

    Tối đó, khi Hùng về, tôi cố gắng quan sát anh. Nhưng ánh mắt anh vẫn thờ ơ như mọi khi, không một chút quan tâm đến việc tôi mệt hay không. Từ hôm đó, lòng tôi đầy nghi ngờ. Tôi bắt đầu để ý mọi thứ xung quanh – và rồi phát hiện ra điều khiến tôi rụng rời.

    Một đêm, Hùng để quên điện thoại trong phòng khách. Màn hình bật sáng, hiện lên tin nhắn từ một người tên “Thảo My”:
    **“Anh yên tâm, kết quả hôm nay ổn. Em có thai rồi.”**

    Tôi chết đứng. Toàn thân run rẩy. Tôi mở ra xem thêm, và trong đó là hàng chục tin nhắn đầy ẩn ý. “Anh chỉ cần cô ta sinh con ra rồi làm xét nghiệm ADN là xong”, “Con em mới là con ruột anh”.

    Cả thế giới như sụp đổ. Tôi hiểu ra vì sao anh ta lạnh nhạt, vì sao mẹ chồng khăng khăng muốn đi khám cùng tôi — bà sợ tôi sinh “đứa không phải cháu nội ruột”.

    Tôi cắn môi đến bật máu, nhưng vẫn lặng im. Sáng hôm sau, tôi âm thầm đến lại phòng khám. Tôi gặp nữ y tá hôm trước, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi:
    – Cô có thể nói cho tôi biết… cô biết gì về chồng tôi?

    Cô nhìn tôi, đôi mắt buồn rười rượi.
    – Anh ta từng đưa một cô gái khác đến đây, cũng nói là vợ. Họ làm xét nghiệm thai cùng bác sĩ ở phòng bên. Cô gái ấy… có thai hơn một tháng.

    Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Cô y tá nắm tay tôi thật chặt, nói nhỏ:
    – Em xin lỗi vì đã xen vào chuyện riêng, nhưng em không muốn chị bị lừa. Người đàn ông đó thật sự rất tệ.

    Tôi đi như người mất hồn. Cả buổi, tôi lang thang ngoài đường, bụng nặng trĩu. Đứa con trong tôi vẫn đang lớn lên từng ngày, nhưng cha nó lại phản bội mẹ ngay trong thời điểm này.

    Chiều hôm đó, tôi trở về nhà. Mẹ chồng đang ngồi ở phòng khách, thấy tôi liền cau mày:
    – Cô đi đâu mà giờ mới về? Hùng nó bảo tối nay đưa tôi đi ăn cùng đối tác, cô ở nhà dọn cơm.

    Tôi nhìn bà, bình tĩnh đáp:
    – Con không nấu đâu ạ. Từ mai con dọn ra ngoài sống.

    Bà sững người:
    – Cô nói gì?

    Tôi lấy từ túi xách ra xấp ảnh chụp màn hình tin nhắn. Bà cầm lên, mặt tái mét. Tôi nghẹn ngào:
    – Con không thể tiếp tục sống trong căn nhà mà chồng và mẹ chồng coi thường con như vậy. Con chỉ mong con mình được sinh ra trong bình yên.

    Bà run rẩy, miệng lắp bắp không nói được lời nào. Còn tôi, lần đầu tiên trong đời, thấy lòng mình nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Tôi không còn sợ hãi nữa.

    Đêm đó, tôi thuê một phòng trọ nhỏ gần bệnh viện. Cô y tá hôm trước đến thăm, mang theo ít sữa và cháo dinh dưỡng. Cô nắm tay tôi, mỉm cười:
    – Chị mạnh mẽ lắm. Đứa bé cần một người mẹ như chị.

    Tôi ôm cô, nước mắt rơi dài. Có lẽ đúng như cô nói — đôi khi, rời bỏ mới là cách để bảo vệ chính mình và con.

    Và tôi thề, dù có phải một mình, tôi cũng sẽ sinh con ra, nuôi con khôn lớn bằng tất cả tình yêu mà người mẹ có thể trao.

  • vjdeo] Cô gái Xinh như hoa hậu mà TS ngay tại thang máy.

    [vjdeo] Cô gái Xinh như hoa hậu mà TS ngay tại thang máy.

  • Tin buồn: bà Trần Minh Phương, nguyên cán bộ Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam, Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống từ trần

    Tin buồn: bà Trần Minh Phương, nguyên cán bộ Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam, Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống từ trần

    Ban Biên tập|17:44 25/12/2025

    Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam, Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống thương tiếc báo tin:

    3244.jpg

    Bà Trần Minh Phương

    – Sinh năm: 1978

    – Quê quán: xã Cổ Lễ, tỉnh Ninh Bình

    – Nguyên cán bộ Hội nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam (VAPA), nguyên cán bộ Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống từ năm 2010 đến 2021.

    Đã từ trần lúc 12 giờ 40 phút, ngày 24 tháng 12 năm 2025 (Tức ngày 5 tháng 11 năm Ất Tỵ). Hưởng dương 48 tuổi.

    Lễ viếng được tổ chức vào hồi 7 giờ 00 phút, ngày 26 tháng 12 năm 2025 (Tức ngày 7 tháng 11 năm Ất Tỵ)

    Địa điểm: Nhà tang lễ Bệnh viện 354, số 13 phố Đội Nhân, Ba Đình, Hà Nội

    Lễ truy điệu và đưa tang diễn ra vào hồi 8 giờ 30 phút, ngày 26 tháng 12 năm 2025

    Lễ an táng tại: Nghĩa trang quê nhà, thôn Văn Lăng, xã Cổ Lễ, tỉnh Ninh Bình

    Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam, Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống thông báo tới toàn thể Hội viên và xin chia buồn cùng gia quyến.

  • Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81

    Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

    Mỗi lần vợ con vào thăm anh đều kiếm cớ ôm hay vuốt tóc để giữ lại 1 sợ tóc trong tay.Tôi và chồng học cùng cấp 3 ở quê, sau đó lên thành phố học tập và cùng nhau lập nghiệp. Thấu hiểu được cảnh nhà quê lên phố kiếm sống nên chúng tôi nhanh chóng nảy sinh tình cảm. Được gia đình hai bên ủng hộ, cả hai làm một đám cưới nhỏ rồi tiếp tục lên phố kiếm sống.

    Chúng tôi ban đầu mở một tiệm bán trái cây nhỏ nhỏ ở trong một khu chợ, ngày ngày anh chạy xe lên chợ đầu mối cách nhà trọ 60 cây số để lấy hàng về cho tôi ngồi chợ. Nhờ được mọi người ủng hộ nhiều và cũng có duyên với nghề buôn bán nên vợ chồng nhanh chóng mua được một căn nhà để có chỗ đi về. Sau 10 năm lập nghiệp ở thành phố, chúng tôi có với nhau một bé trai đầu lòng. Chúng tôi dặn nhau làm ăn tử tế, tích góp tiền bạc để về quê sửa nhà cho bố mẹ, còn đâu sẽ tiếp tục cất giữ để cho các con ăn học sau này.

    Chuyện chẳng thể ngờ khi trong một lần lên chợ đầu mối lấy hoa quả, vì quá mệt mỏi thức khuya dậy sớm nên chồng tôi đã gây tai nạn cho một cụ bà 81 tuổi khi cụ đi sang đường. Anh tức tốc chở cụ vào bệnh viện nhưng may mắn đã không xảy ra. Dốc hết tài sản trong nhà để đền bù cho người thân bà cụ, chồng tôi vẫn bị phạt 5 năm tù do người nhà cụ bà kiện.

    Ngày anh vào tù mọi thứ tưởng chừng như chấm hết với gia đình chúng tôi. Con cái khóc lóc tiễn cha, vợ khóc tạm biệt chồng còn anh quệt ngang hàng nước mắt nghẹn ngào nói:

    – 5 năm ra tù thì cũng chẳng còn lại gì nữa, mình bỏ tôi đi, lấy người khác mà có nơi nương tựa. Nhớ kiếm người nào yêu mình thương con nhé. Đừng vào thăm tôi nữa. Tôi giờ chẳng còn gì, đừng chờ đừng đợi.

    Nói xong anh quay bước đi không ngoái đầu nhìn lại. Nghe lời anh nói mà chua chát. Tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm gian khó cùng nhau, lại còn có với nhau 1 mặt con nữa thì làm sao nói bỏ là bỏ được. Dù thế nào tôi cũng sẽ cố gắng chạy vạy mong anh sớm mãn hạn tù. Trong suốt 1 năm liền đầu tiên vào thăm nhưng chồng tôi đều không gặp mặt. Thậm chí tôi còn mang con đến thăm bố nhưng anh cũng không gặp mà chỉ nhắn ra mong tôi đi lấy chồng khác và nuôi con cho tốt.

    Thế nhưng anh quyết thì tôi cũng quyết, tôi quyết tâm không bỏ cuộc. Ngày ngày tôi cày cuốc kiếm tiền trả nợ cho chồng và nuôi con, những cuối tuần nào rảnh rỗi tôi lại đưa con lên trại thăm anh. Cuối cùng sự quyết tâm của hai mẹ con cũng khiến người đàn ông tưởng chừng như cứng rắn kia cảm động. Anh không những bắt đầu ra gặp vợ con mà còn hẹn lần sau nhớ lên anh sớm hơn vì anh nhớ con vô cùng.

    Thế là mỗi lần rảnh rỗi hai mẹ con lại bắt xe lên thăm bố, có khi còn làm món ngon để mang vào cho anh ăn. Thằng nhỏ nhà tôi ban đầu vào thăm nhưng ba không gặp sau nó dỗi không muốn đi mỗi lần mẹ rủ, nó nói:

    – Ba ghét mẹ con mình, ba có gặp đâu mà mẹ vào làm gì!

    Khúc sau gặp được ba, nó mừng như được mùa. Sau đó lần nào cũng xin đi cùng mẹ, có lần còn mang sách lên nhờ bố giảng bài hay mang quà tự làm lên cho bố. Mọi thứ đối với mẹ con tôi như thế là mãn nguyện hạnh phúc. Duy chỉ có một điều khiến tôi luôn thắc mắc trong suốt nhiều năm đi thăm chồng đó là lần nào anh cũng cố tình lấy 1 sợ tóc của tôi và của con trai. Khi thì anh ôm hai mẹ con, vuốt tóc để lấy, khi thì lại trực tiếp nhổ tóc của con trai, tôi hỏi nhưng anh chỉ cười.

    Sau gần 4 năm tù, chồng tôi được đặc xá về sớm do cải tạo tốt những ngày tháng trong trại giam. Ngày chồng được đặc xá, mãn hạn tù trở về, hai mẹ con đã mang bó hoa tươi thắm để đón anh.

    Đêm đầu tiên hai vợ chồng được “chung chăn chung gối” sau nhiều năm khốn khổ, anh đã hứa sẽ cố gắng thật nhiều để hai mẹ con có cuộc sống tốt hơn. Lúc này, anh mới mở chiếc balo và lấy ra một chiếc lọ thủy tinh. Trong đó đựng đầy những sợ tóc và nói:

    – Em có biết đây là gì không?

    Khi tôi gật đầu nhưng ánh mắt bày tỏ sự khó hiểu, anh nói:

    – Đây chính là tóc của em và con trong mỗi lần lên thăm mà anh đều cố gắng lấy đó. Thực ra trong tù anh rất thương và nhớ hai mẹ con nhiều nhưng 1 năm đầu tiên anh cố gắng quên đi điều đó, mong em có cuộc sống tốt hơn. Chính tình yêu của em và con đã giúp anh có một cái nhìn khác về tương lai nên anh quyết định gặp em và con. Dù vậy, anh vẫn muốn có một tín vật gì đó của em và con bên mình để nhắc nhở anh rằng anh có một gia đình hạnh phúc đang chờ. Thứ này vừa giúp anh vơi bớt nỗi nhớ vừa tạo động lực cho anh cải tạo tốt để được ra tù sớm.

    Nghe những lời tâm sự từ chồng, tôi bật khóc vì nghĩ anh đã phải cố gắng rất nhiều trong tù giống như mẹ con tôi ngoài cuộc sống này.

    Cuộc trò chuyện của hai vợ chồng tôi đã được đứa nhỏ đứng ngoài cửa nghe từ lúc nào. Con chạy ùa vào ôm bố mà khóc nức nở.

    Đứa nhỏ vui lắm, ánh mắt nó tự hào vì có người ba được rất nhiều chú công an khen là cải tạo tốt, chồng tôi có hỏi con rằng:

    – Con có cảm thấy ngại vì bố con có tiền án tiền sự không?

    Thế nhưng đứa nhỏ luôn hiểu chuyện và yêu ba nó vô cùng.

    – Con không ạ, mẹ nói rằng ba là người đàn ông tốt nhưng vì một lần sai lầm nên mới phải đi tù nhưng ba cũng là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới vì sẽ luôn có mẹ và con ở bên cạnh.

    Vợ chồng tôi phá lên cười vì câu trả lời hóm hỉnh của cậu con trai.

  • Án mạng sau buổi liên hoan tất niên công ty

    Ngày 8-2, Công an tỉnh Hưng Yên cho biết Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an tỉnh đang tạm giữ Nguyễn Văn Biển (SN 1992, trú tại thôn Kênh Trạch, xã Vĩnh Hải, TP Hải Phòng) để điều tra, làm rõ về hành vi giết người.

    Án mạng liên hoan công ty: Nguyễn Văn Biển đâm chết đồng nghiệp tại Hưng Yên - Ảnh 1.

    khu vực xảy ra án mạng

    Trước đó, khoảng 11 giờ ngày 7-2, Nguyễn Văn Biển đi ăn liên hoan tất niên cùng các công nhân trong công ty tại một nhà hàng trên địa bàn xã Phụ Dực, tỉnh Hưng Yên. Trong quá trình ăn uống, Biển có uống rượu và xảy ra mâu thuẫn với nhiều người cùng ăn và được can ngăn.

    Đến khoảng 13 giờ ngày 7-2, sau khi liên hoan tất niên cùng mọi người trong công ty, Nguyễn Văn Biển đến nhà ông P.V.H. (SN 1983, trú tại xã Phụ Dực) chơi.

    Tại đây, Nguyễn Văn Biển đã xảy ra mâu thuẫn với ông P.V.T. (SN 1981, trú tại phường Lê Chân, TP Hải Phòng). Quá trình xô xát, Biển đã dùng dao đâm ông T. tử vong tại chỗ.

    Sau khi gây án, Biển đã đến Công an xã Phụ Dực đầu thú.

  • Căn phòng nóng nhất lúc này 😱 Chắc giờ này anh chồng đang họp gia đình rồi nhỉ,,

    Căn phòng nóng nhất lúc này 😱 Chắc giờ này anh chồng đang họp gia đình rồi nhỉ,, video dưới bình luận ạ 👇👇👇 🤣👇CW74Bcgu2