Tác giả: admin

  • 3 con giáp thời trẻ đều gặp khó khăn, sau 40 ung dung được hưởng phúc

    Người tuổi Tuất có rất nhiều ưu điểm trong cuộc sống lẫn công việc. Họ có sự trung thực, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm cao. Họ làm mọi việc với một tâm thế vì mục tiêu chung và cũng không ngại ngần lăn xả vào những điều mình đặt kỳ vọng.

    Dẫu vậy, không phải người tuổi Tuất nào cũng khéo léo và biết ứng xử trong các tình huống nhạy cảm. Nhiều người chưa đủ tinh tế, không giỏi làm hài lòng người khác nên đánh mất nhiều cơ hội.

    Mặc dù sự hiền lành, trung thực là đức tính đáng quý nhưng trong nhiều trường hợp người tuổi Tuất cũng chưa rộng lòng đón nhận những điều mới, trở nên cứng nhắc và cố chấp, điều này có thể khiến họ bỏ lỡ nhiều điều tốt đẹp.

    Dẫu vậy, người tuổi Tuất luôn cố gắng hết sức để giúp đỡ người khác, tương trợ lẫn nhau khi gặp khó. Đây mới là điều đáng quý giúp họ tích lũy được nhiều phúc khí khi về già.

    Tuổi trẻ của người sinh năm Tuất sẽ cần trải qua nhiều thăng trầm để tìm thấy được ước mơ và con đường riêng của mình. Quá trình ấy cũng chật vật và gian nan, đòi hỏi người tuổi Tuất phải kiên trì và mạnh mẽ.

    Bước khỏi vòng an toàn, không ngừng cập nhật những điều mới và liên tục trau dồi, bồi dưỡng năng lực của mình, điều đó sẽ giúp người tuổi Tuất tích lũy được nhiều bài học, đồng thời cũng mở ra nhiều hướng kiếm tiền cho bản thân.

    Tuổi Sửu

    Tuổi Sửu lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, họ sẵn sàng giúp đỡ người khác và ngược lại, người tuổi Sửu cũng thường xuyên gặp được những người tốt sẵn sàng giúp đỡ mình.

    Nhiều người cho rằng, tuổi Sửu vốn “vất vả” vì mang bản mệnh linh vật con trâu. Vậy nhưng, người tuổi Sửu sở hữu rất nhiều tính cách tốt, các ưu điểm của họ cho thấy sự tốt bụng giúp họ được mọi người xung quanh yêu mến.

    Người tuổi Sửu giàu lòng trắc ẩn, tình thương và sự đồng cảm của họ đến từ tấm lòng bao dung của mình chứ không phải từ nỗi sợ hãi sức mạnh địa vị của người khác. Họ thậm chí còn thông cảm với những người yếu thế và kém may mắn hơn mình.

    Ngoài ra, tuổi Sửu có sự chân thành và đối xử tử tế với người khác, họ khiêm tốn và không bao giờ tự cao tự đại. Họ luôn biết ơn những điều họ nhận được trong cuộc đời này. Thực ra, người tuổi Sửu mang tiếng vất vả hơn các con giáp khác cũng một phần vì bản tính hiền lành, nhút nhát và sự cứng đầu của bản thân.

    Người tuổi Sửu yêu truyền thống và tôn trọng khuôn khổ, họ không thích vượt ra khỏi các ranh giới mang tính luật lệ. Điều này cho thấy họ là người nghiêm túc, đáng tin cậy nhưng cũng là điểm yếu cản trở họ phát huy sáng tạo.

    Nếu một người không nhạy bén cập nhật xu hướng mới sẽ rất khó thích ứng được với những thay đổi mới của thời đại. Cũng chính vì ôm ấp vòng an toàn quá lâu mà người tuổi Sửu sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển, cho nên tuổi trẻ của tuổi Sửu sẽ gặp nhiều khó khăn, vất vả là vì vậy.

    Nhưng nếu tuổi Sửu nằm lòng được nguyên tắc “chậm mà chắc”, làm đến đâu ăn chắc đến đó thì họ sẽ sớm tích lũy được nhiều kinh nghiệm. Khi thời vận đến, nắm năng lực trong tay, người tuổi Sửu hoàn toàn có thể đổi đời, gặt hái được nhiều thành công, tiền tài rộng mở.

    Tuổi Dậu

    May mắn và hạnh phúc luôn song hành cùng những người cầm tinh con Gà.

    May mắn và hạnh phúc luôn song hành cùng những người cầm tinh con Gà.

    Cuộc đời họ đa phần toàn niềm vui, nhất là khi càng về già lại càng giàu có, khỏe mạnh, như thể được lão hóa ngược.

    Con giáp tuổi Dậu vốn thông minh và có khả năng giao tiếp khéo léo nên nhận được nhiều sự yêu mến. Mạng lưới bạn bè của họ rất rộng, lúc khó khăn chỉ cần lên tiếng là nhận được sự giúp đỡ.

    Đây đích thị là con giáp số hưởng khi cuộc sống của họ lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Mọi công to, việc lớn đều có người khác giải quyết hộ, việc của Dậu chỉ là ngồi thảnh thơi và đón nhận thành quả.

    Tuổi này rất thành công trong lĩnh vực kinh doanh, buôn bán. Tính tình xởi lởi nên được đông đảo khách hàng ủng hộ. Công việc phát tài, túi tiền lúc nào cũng đầy ắp, Dậu chắc cần phải lo lắng gì cả.

    (Thông tin mang tính chiêm nghiệm)

  • Biết chồng có “phòng nhì” suốt 1 năm, tôi không khóc mà làm 5 mâm cơm mời cả 2 bên gia đình, Photo 50 bản toàn tin nhắn của 2 đứa nó gửi cho nhau để phát cho cả nhà xem trong hôm đó…

    Biết chồng có “phòng nhì” suốt 1 năm, tôi không khóc mà làm 5 mâm cơm mời cả 2 bên gia đình, Photo 50 bản toàn tin nhắn của 2 đứa nó gửi cho nhau để phát cho cả nhà xem trong hôm đó…

    Tôi phát hiện chồng ngo///ại tình vào đúng ngày kỷ niệm mười hai năm cưới.

    Không phải một thỏi son lạ, cũng chẳng phải mùi nước hoa trên áo. Thứ khiến tôi ch//ết lặng là một dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại khi anh đang tắm.

    “Em nhớ anh. Chỉ mong sớm đến ngày mình được ở bên nhau.”

    Tôi không đọc tiếp.

    Tôi đặt điện thoại về đúng vị trí cũ, rồi lặng lẽ xuống bếp nấu bữa tối như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Suốt bữa cơm hôm ấy, chồng tôi vẫn gắp thức ăn cho hai con, vẫn hỏi tôi chuyện công việc, vẫn cười nói bình thường. Nhìn người đàn ông đối diện, tôi chợt nhận ra… người đáng sợ nhất không phải kẻ phả/n bội, mà là người có thể phả//n bội rất lâu nhưng vẫn diễn tròn vai một người chồng mẫu mực.

    Tôi không đá//nh ghen.

    Không khóc.

    Không làm ầm lên.

    Tôi chỉ bắt đầu quan sát.

    Một tháng…

    Ba tháng…

    Sáu tháng…

    Rồi một năm.

    Trong suốt một năm ấy, tôi âm thầm lưu lại mọi bằng chứng. Hóa đơn khách sạn. Vé máy bay. Ảnh chụp màn hình tin nhắn. Sao kê chuyển khoản. Thậm chí cả những đoạn ghi âm khi anh nói dối rằng phải đi công tác.

    Tôi không làm vậy để trả thù.

    Tôi làm để nếu một ngày phải kết thúc, sẽ không ai có thể nói tôi vu khống.

    Đến tháng thứ mười hai, tôi biết mình đã đủ bình tĩnh.

    Tôi quyết định tổ chức một bữa cơm.

    Năm mâm.

    Mời đầy đủ hai bên nội ngoại.

    Tôi nói với mọi người:

    – Lâu rồi gia đình mình không ngồi lại đông đủ. Hôm nay con muốn làm bữa cơm cảm ơn bố mẹ.

    Không ai nghi ngờ.

    Chồng tôi còn vui vẻ phụ tôi kê bàn ghế.

    Anh đâu biết, từng chiếc ghế hôm ấy đều được tôi sắp xếp rất kỹ.

    Hai đứa con được tôi gửi sang nhà bác ru//ột từ sáng.

    Tôi không muốn tuổi thơ của các con bị á//m ảnh.

    Đúng mười một giờ trưa.

    Hai bên gia đình đã có mặt đông đủ.

    Bố mẹ chồng, bố mẹ đẻ, các bác, các cô.

    Không khí rất vui vẻ.

    Mọi người vừa nâng chén, tôi đứng dậy.

    – Hôm nay con xin phép nói vài điều trước khi ăn.

    Không có mô tả ảnh.

    Tất cả đều quay sang nhìn.

    Tôi lấy từ chiếc túi bên cạnh ra một xấp giấy.

    Năm mươi bản photo.

    Tôi nhẹ nhàng phát cho từng người.

    – Mọi người cứ đọc hết rồi mình hãy ăn.

    Cả căn phòng im bặt.

    Ban đầu chỉ là tiếng lật giấy.

    Rồi tiếng thở dài.

    Tiếp theo là tiếng ai đó đập m/ạnh xuống bàn.

    Bởi trên những tờ giấy ấy là toàn bộ tin nhắn tình cảm giữa chồng tôi và người phụ nữ kia.

    Những lời yêu thương.

    Những cuộc hẹn.

    Những lời hứa sẽ ly hôn để cưới nhau.

    Có cả đoạn anh chê vợ già nua, khô khan.

    Có cả câu anh nói:

    – Chỉ cần đợi thêm ít lâu, nhà cửa đứng tên anh hết thì sẽ giải quyết xong.

    Mẹ chồng tôi run run đánh rơi tập giấy.

    Bố tôi siết chặt nắm tay.

    Chồng tôi tái mét.

    – Em… em điê///n à?

    Tôi bình tĩnh.

    – Không. Em chỉ muốn sự thật được nói trước mặt tất cả những người từng yêu thương gia đình này.

    Anh lao đến định giật xấp giấy còn lại.

    Tôi lùi một bước.

    – Đừng. Anh đã có cả năm để nói thật. Hôm nay đến lượt em.

    Anh quát lớn:

    – Đây là chuyện riêng của vợ chồng.

    Tôi nhìn thẳng nói đúng 3 câu khiến chồng câm nín….

    Tôi nhìn thẳng nói đúng 3 câu khiến chồng câm nín:

    – Một năm qua, lúc anh ôm ả nhân tình trong khách sạn bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi, anh có nghĩ đó là chuyện riêng không?

    – Lúc anh tính kế lột sạch tài sản của mẹ con tôi để rước nó về, anh có coi tôi là vợ không?

    – Hôm nay, tôi mang cả danh dự của mình ra đây không phải để giữ anh, mà là để bố mẹ anh nhìn rõ đứa con trai hiếu thảo của họ, để bố mẹ tôi biết con gái họ đã vì cái gia đình này mà nhẫn nhịn đến nhường nào!

    Nói đoạn, tôi quay sang cúi đầu lạy bố mẹ chồng ba lạy, nước mắt lúc này mới khẽ lăn dài trên má:

    – Con xin lỗi bố mẹ vì đã làm hỏng bữa cơm hôm nay. Nhưng con không thể tiếp tục làm một người vợ bù nhìn để con trai bố mẹ tính kế sau lưng nữa. Đơn ly hôn con đã ký sẵn, tài sản con đã nhờ luật sư niêm phong từ sáng nay. Căn nhà này là của bố mẹ tôi cho hai vợ chồng ngày cưới, mời anh thu dọn đồ đạc và rời khỏi đây ngay lập tức.

    Chồng tôi đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta định mở miệng giải thích, nhưng chưa kịp nói lời nào thì một tiếng “chát” khô khốc đã vang lên.

    Bố chồng tôi, người đàn ông nghiêm khắc cả đời, đã giáng cho con trai mình một cái tát nảy lửa. Ông run rẩy chỉ tay ra cửa, giọng nghẹn đặc vì nhục nhã:

    – Bước ra khỏi nhà ngay! Tao không có loại con khốn nạn, phản bội vợ con, mưu mô bẩn thỉu như mày!

    Mẹ chồng tôi thì khóc ngất, ôm lấy tay tôi mà cầu xin trong bất lực. Nhưng lòng tôi lúc ấy nhẹ bẫng như trút được một tảng đá nghìn cân. Tôi bước ra khỏi phòng ăn, hướng về phía cửa sổ đón ánh nắng trưa rực rỡ.

    Mười hai năm thanh xuân kết thúc bằng năm mâm cơm và năm mươi bản photo. Đau thì có đau, nhưng từ ngày mai, ba mẹ con tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới – một cuộc sống không có dối trá, không có kịch bản, và tuyệt đối không có chỗ cho kẻ phản bội.

  • B//án” Chồng Cho Phú Bà U60, Vợ Đút Túi 40 Tri ệu Mỗi Tháng, Nhưng Đến Tháng Thứ 6, Điều K i n h H o àng Nhất Đã Xảy Ra

    Nam ban đầu lưỡng lự:
    – Anh làm cho bà ấy… em không sợ người ta bàn tán à?– Sợ gì, miễn anh đàng hoàng, tối vẫn về nhà là được – Hương đáp, miệng cười nhưng trong lòng vẫn thoáng chút lo.

    Ba tháng đầu, mọi thứ đúng như thỏa thuận.

    Nam đều đặn đưa tiền cho vợ, kể rằng bà Kim nghiêm nhưng tử tế, thỉnh thoảng gửi quà cho Hương. Số tiền 40 triệu mỗi tháng giúp Hương trả bớt n/ợ, thậm chí còn mơ mở một cửa hàng nhỏ.

    Nhưng sang tháng thứ tư, Hương bắt đầu thấy chồng thay đổi.

    Nam về muộn hơn, ít nói, ánh mắt như lúc nào cũng mải nghĩ chuyện gì đó.

    Đêm nằm cạnh, anh quay lưng ra ngoài, viện cớ m/ệt, “để mai đi” mỗi khi Hương muốn gầ//n g//ũi. Lúc đầu cô nghĩ anh bận việc, nhưng rồi cả tháng trời họ không còn chạm vào nhau.

    – Anh… có chuyện gì gi//ấu em phải không? – Hương hỏi một tối.
    Nam khẽ lắc đầu, tránh ánh mắt vợ:
    – Chỉ là công việc hơi áp lực thôi.

    Từ đó, khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn. Hương bắt đầu m/ất n/gủ, tâm trí lúc nào cũng đầy ng/hi ng/ờ.

    Đến tháng thứ sáu, nỗi bất an của Hương bù//ng n/ổ thành cơn á/c mộn/g.

    Một đêm mưa lớn, điện thoại cô rung lên lúc gần 11 giờ:
    – Em… đến bệnh viện X ngay…

    …Hương chết lặng. Tim cô đập thình thịch, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.

    – Bệnh viện gì? Anh Nam sao rồi? – cô hét lên trong mưa.

    Đầu dây bên kia là giọng một y tá, vội vã:
    – Chị là người nhà anh Nam phải không? Anh ấy vừa được đưa vào cấp cứu. Chị đến ngay đi ạ.

    Hương khoác vội chiếc áo mưa, phóng xe trong đêm tối.

    Suốt quãng đường, đầu cô quay cuồng với hàng trăm suy nghĩ tệ hại nhất. Hay là anh bị tai nạn? Hay là… bà Kim phát hiện chuyện gì?

    Khi đến bệnh viện, Hương thấy Nam nằm trên giường cấp cứu, gương mặt tái nhợt, môi khô khốc.

    Bên ngoài phòng là bà Kim – vẫn dáng vẻ sang trọng, nhưng mái tóc được búi gọn kia lúc này rối nhẹ, đôi mắt đỏ hoe.

    – Cô là…? – Hương khựng lại.

    Bà Kim nhìn Hương rất lâu, rồi khẽ gật đầu:
    – Tôi là người thuê chồng cô.

    Không khí như đông cứng. Hương nắm chặt tay, giọng run run:
    – Chồng tôi… sao rồi?

    Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang:
    – Anh ấy bị suy kiệt nặng, xuất huyết dạ dày do stress kéo dài.

    Nếu đưa đến muộn hơn chút nữa thì nguy hiểm tính mạng.

    Hương choáng váng. Cô quay sang nhìn bà Kim, trong đầu trào lên bao nhiêu câu trách móc, nhưng chưa kịp nói thì bà Kim đã lên tiếng trước, giọng khàn đi:

    – Là lỗi của tôi… và cũng là lỗi của cô.

    Hương sững sờ.

    Bà Kim chậm rãi ngồi xuống ghế, hai tay siết chặt túi xách:
    – Tôi không thuê cậu ấy chỉ để làm trợ lý. Tôi biết điều đó ngay từ đầu…

    Nhưng không phải theo cách cô nghĩ.

    Hương nghẹn thở.

    – Tôi bị ung thư giai đoạn đầu. Bác sĩ nói tôi chỉ còn vài năm sống khỏe.

    Tôi không có con, không có gia đình. Tôi thuê Nam vì cậu ấy giống con trai tôi đã mất… rất giống.

    Tôi bắt cậu ấy đi cùng tôi khắp nơi, làm việc ngày đêm, không cho nghỉ, vì tôi sợ ở một mình.

    Giọng bà Kim vỡ ra:
    – Còn cậu ấy… cậu ấy không dám từ chối. Vì mỗi tháng 40 triệu đó là tiền trả nợ cho cô. Cậu ấy tự ép mình chịu đựng, không dám than một lời.

    Hương òa khóc. Cô nhớ lại những lần mình giục:

    “Anh cố thêm vài tháng nữa đi, trả xong nợ rồi tính.”

    “Người ta trả lương cao vậy, anh ráng chịu chút có sao đâu.”

    Hóa ra, chính cô là người đẩy chồng mình đến bờ vực.

    Sáng hôm sau, Nam tỉnh lại. Việc đầu tiên anh nhìn thấy là Hương ngồi gục bên giường, mắt sưng đỏ.

    – Em xin lỗi… – Hương nắm tay anh, khóc nấc – Em không nên “bán” anh như vậy…

    Nam yếu ớt mỉm cười:
    – Anh không trách em. Anh chỉ buồn… vì em nghĩ anh có thể đổi bằng tiền.

    Một tuần sau, Nam xin nghỉ việc. Hương trả lại tiền tháng cuối cho bà Kim.

    Căn nhà vẫn còn nợ, cuộc sống vẫn chật vật, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, hai vợ chồng ngồi ăn với nhau trong im lặng bình yên.

    Riêng bà Kim, trước khi đi điều trị, bà gửi lại cho Hương một lá thư ngắn:

    “Tiền có thể thuê được thời gian của một người đàn ông,

    nhưng không thể mua được sinh mệnh và lòng tự trọng của họ.

    Cô còn chồng, xin đừng để mất khi vẫn còn kịp.”

    Hương đọc xong, gục xuống bàn khóc nức nở.

    Đến lúc ấy, cô mới hiểu:
    điều kinh hoàng nhất không phải là bán chồng cho phú bà,

    mà là suýt bán rẻ cả tình nghĩa vợ chồng vì 40 triệu mỗi tháng.

  • “Đừng mang cây ác vào nhà, cây càng xanh người càng suy”, là cây gì?

    “Đừng mang cây ác vào nhà, cây càng xanh người càng suy”

    Ông bà ta thường dặn dò: “Đừng mang cây ác vào nhà, cây càng thịnh người càng suy”, vậy cây ác đó là cây gì? Tại sao loài cây này lại được coi là mang đến điềm xui cho gia đình?

    Những loại cây ác phải kể đến đó là: cây có hình thù kì dị, cây cản sáng và thông gió, cây mang mầm bệnh và cây khó chăm sóc. Xuất phát từ kinh nghiệm và quan điểm phong thuỷ, ông cha ta đã khuyên con cháu không nên trồng những loại cây này trong nhà.

    1. Cây có hình thù kỳ quái

    Ông bà căn dặn: “Đừng mang cây ác vào nhà, cây càng thịnh người càng suy”, là cây gì?
    Chọn cây có vẻ ngoài không phù hợp có thể làm hỏng vẻ đẹp tổng thể của không gian, thậm chí ảnh hưởng đến tâm trạng của các thành viên trong gia đình. Những cây có hình dáng không đẹp hoặc rụng lá, hoa, quả quá nhiều có thể khiến sân vườn trở nên bừa bộn và mất đi sự gọn gàng, tinh tế. Thậm chí cây càng lớn, áp lực dọn dẹp của bạn chỉ càng tăng lên mà thôi.1787

    2. Cây cản ánh sáng và thông gió

    Những cây phát triển nhanh hoặc có tán cây rộng mà nếu được trồng ở vị trí không hợp lý thì hoàn toàn có thể che khuất ánh sáng và cản trở gió lưu thông, gây bất tiện cho cuộc sống. Đặc biệt, cây cao lớn trồng gần các công trình xây dựng còn có thể ảnh hưởng đến nền móng của tòa nhà, tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn khi cây phát triển trong tương lai.

    Khóa học nấu ăn

    3. Cây bệnh, nhiều côn trùng

    Trong quá trình phát triển, cây cối dễ bị bệnh tật và côn trùng “tấn công”. Nếu không xử lý kịp thời, từ những cái cây xanh, đẹp hoàn toàn có thể trở thành mầm bệnh. Chúng không chỉ ảnh hưởng đến các cây khác, phá hoại hệ sinh thái trong vườn mà còn gây phiền phức cho người trồng, nhẹ thì làm bẩn nhà cửa, nặng thì ảnh hưởng đến sức khoẻ gia đình.

    4. Cây phải chăm sóc nhiều

    Có cây thì dễ trồng, vứt bừa vẫn sống tốt nhưng cũng có loại cây cần được chăm sóc cẩn thận gần như là mỗi ngày, mỗi tuần từ tưới nước, bón phân đến cắt tỉa… Với những người bận rộn thì đúng là không thể nào chăm cây cẩn thận như vậy được, sau 1 thời gian cây cũng sớm “ra đi” hoặc trở nên lởm chởm, xấu xí, không đúng như mong muốn ban đầu của người trồng.

    Ông bà căn dặn: “Đừng mang cây ác vào nhà, cây càng thịnh người càng suy”, là cây gì?

    5 lưu ý khi trồng cây phong thủy trong nhà

    Theo quan niệm phong thủy, nếu lựa chọn được loại cây trồng đặt trong nhà phù hợp sẽ đem đến nhiều sức khỏe, may mắn, tài lộc và hạnh phúc đối với gia chủ. Ngược lại, những loại cây trồng không phù hợp vừa gây mất thẩm mỹ, ảnh hưởng tới sức khỏe, vừa khiến vượng khí tiêu tan, gia đình nảy sinh mâu thuẫn.

    Chính vì vậy, khi lựa chọn cây cảnh phong thủy trong nhà bạn nên lưu ý 5 điều sau đây:

    Thứ nhất, nên chọn những cây có dáng hình tròn, đầy đặn. Theo đó, những loại cây phong thủy trong nhà nên có tán lá rộng, màu sắc đậm và rực rỡ. Các chuyên gia phong thủy cho biết, những loại lá có dáng hình tròn, màu đậm và tán rộng sẽ giúp thu hút vượng khí, may mắn cũng như sự thịnh vượng.

    Thứ hai, dù bạn là người cuồng cây thì cũng cần phải chú ý đến mật độ cây cảnh trong nhà. Không nên trưng quá nhiều cây cảnh vì sẽ làm giảm ánh sáng trong nhà, đồng thời khiến dương khí suy giảm và tác động xấu đến may mắn, tài lộc.

    Thứ ba, dù ý nghĩa cây cảnh phong thủy có là gì thì cũng cần đảm bảo cây đó không có gai nhọn, không có độc tố gây hại cho sức khỏe của những người trong gia đình.

    Thứ tư, để cây cảnh trong nhà tránh để cây bị chết hoặc khô héo thì vị trí đặt cây phong thủy trong nhà cũng rất quan trọng. Hãy chọn những vị trí nhiều ánh sáng tự nhiên, thoáng khí để cây sinh trưởng và phát triển một cách tốt nhất.

    Thứ năm, theo quan niệm phong thủy khi chọn cây cảnh trồng trong nhà bạn nên chú ý đến tuổi và mệnh của gia chủ. Chẳng hạn như:

    Tuổi giáp Tý nên chọn cây kim tiền

    Tuổi Sửu nên chọn cây dứa cảnh nến đỏ, cây phong lộc hoa

    Cây phong thủy trong nhà hợp tuổi Dần là cây ngũ gia bì

    Tuổi Mão là cây trúc, cây tre

    Tuổi Mậu Thìn nên chọn cây xương rồng, cây vạn niên thanh

    Tuổi Kỷ Tỵ là cây rau má, cỏ đồng tiền

    Tuổi Ngọ là cây trầu bà

    Tuổi Mùi là cây lan quân tử

    Tuổi Thân là cây thủy tùng hay còn gọi là tùng bồng lai

    Tuổi Dậu nên chọn cây sen đá

    Tuổi Tuất chọn cây kim ngân, cây phát tài

    Tuổi Hợi nên chọn cây sen đá lá thơm, cây húng chanh

    (Bài viết chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm)

  • Đặt chổi 4 chỗ này là phạm phong thủy, quét may mắn đi, mang xui xẻo tới: Rất nhiều nhà mắc phải

    Nhiều đồ vật trong nhà tuy nhỏ bé nhưng cũng có một năng lượng đáng kể, có thể tác động trực tiếp lên tài vận của cả gia đình, điển hình nhất là chổi. Sách phong thuỷ chỉ rõ, hễ đặt chổi vào 4 vị trí này là đại phạm phong thủy, quét may mắn đi, mang xui xẻo tới gia đình.

    4 vị trí đặt chổi là đại phạm phong thủy, quét may mắn đi, mang xui xẻo tới gia đình

    + Chổi hướng ra cửa

    Trong phong thuỷ, nếu đặt chổi hướng thẳng ra cửa hoặc cửa sổ thì sẽ khiến cho người từ bên ngoài có thể nhìn thấy ngay. Điều này không chỉ khiến tài lộc khó vào nhà mà còn khiến tán sạch vận may, làm cho gia đình dễ gặp tổn thất về tài chính.

    Ngoài ra, không nên để nhiều chổi cùng một vị trí, vì điều này trong phong thủy cũng là điều kiêng kỵ, có thể gây xui xẻo chồng chất.

    + Để chổi cạnh cửa ra vào

    Nhiều người cũng có thói quen để chổi ở ngay bên cạnh cửa ra vào vì tiện sử dụng. Tuy nhiên, cửa ra vào là một vị trí rất quan trọng trong phong thủy. Khi đặt chổi ở đây không chỉ cản trở luồng sinh khí, ngăn tài lộc vào nhà mà nó còn khiến năng lượng xấu từ chổi lan ra khắp ngôi nhà.

    4 vị trí đặt chổi là đại phạm phong thủy, quét may mắn đi, mang xui xẻo tới gia đình

    4 vị trí đặt chổi là đại phạm phong thủy, quét may mắn đi, mang xui xẻo tới gia đình

    + Đặt gần chỗ nghỉ ngơi

    Chổi vốn mang theo năng lượng hỗn loạn và sự suy tàn, chính vì vậy không nên đặt gần giường, ghế sofa hay ở những nơi mọi người thường nghỉ ngơi. Điều này không chỉ gây mất thẩm mỹ mà sẽ còn ảnh hưởng xấu đến sức khỏe cũng như vận may của các thành viên trong gia đình.

    + Đặt trong nhà vệ sinh

    Chổi cũng không nên đặt trong nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh là nơi chứa năng lượng xấu trong nhà, nếu đặt chổi – vốn mang theo sự suy tàn – vào vị trí sẽ càng làm tăng thêm năng lượng tiêu cực và uế khí. Khi sử dụng chổi để quét dọn, chắc chắn những năng lượng xấu này sẽ lan tỏa khắp nhà và mang đến vận xui và không may mắn cho gia đình.

    Nên đặt chổi ở vị trí nào để mang lại vận khí tốt?

    Bạn nên đặt chổi quét nhà ở phía sau nhà, nơi kín đáo, nhờ đó giúp bảo vệ gia đình tránh xa sự quấy rối và nguy hiểm từ bên ngoài. Ở phía sau của ngôi nhà, đây là thế tượng trưng cho việc bảo vệ của cải và tài sản của gia đình, tránh đưowcj những ánh mắt tò mò và sự xâm phạm của người ngoài.

    Ngoài ra, bạn cũng có thể để chổi ngoài ban công, đây là hai khu vực rất thích hợp để đặt chổi trong nhà. Điều này hợp phong thủy, vừa sạch sẽ vừa kín đáo. Để chổi ngoài ban công sẽ giúp gia chủ tránh được năng lượng xấu từ chổi làm ảnh hưởng đến vận khí trong nhà.

    Vậy nên để chổi quét nhà ở vị trí để mang lại tài lộc và bảo vệ bình an cho gia đình? Câu trả lời chắc chắn sẽ là ở phía sau nhà hoặc ngoài ban công.

    Không đặt ngược chổi lên, đúng hay sai?

    Nên để chổi quét nhà ở vị trí để mang lại tài lộc và bảo vệ bình an cho gia đình

    Nên để chổi quét nhà ở vị trí để mang lại tài lộc và bảo vệ bình an cho gia đình

    Hiện nay, có nhiều nhà giữ thói quen kiêng kỵ không để chổi ngược. Bởi theo họ, đây là điều xui xẻo, phát tán bụi bặm vào nhà.

    Tuy nhiên, theo các chuyên gia, việc dựng chổi không hẳn là điều xấu mà đôi khi còn có lợi cho gia đình. Cụ thể, giả sử nhà bạn cần đi xa đâu đó vài ngày, ngoài việc khóa cửa cẩn thận, bạn cũng nên đặt ngược cây chổi lên cửa chính. Đây là phương pháp giúp ngăn kẻ trộm đột nhập vào nhà theo kinh nghiệm ông cha ta từ xa xưa để lại.

  • Sau 50 tuổi, nếu số tiền tiết kiệm của bạn cao hơn số tiền này thì xin chúc mừng! Đã vượt qua 95% các bạn cùng lứa, bạn nghĩ sao?

    Theo các chuyên gia tài chính, nḗu sau 50 tuổi, bạn ᵭã có ᵭược sṓ tiḕn tiḗt ⱪiệm tương ᵭương 1 tỷ ᵭṑng hoặc hơn thì xin chúc mừng, bạn ᵭã vượt qua 95% những người cùng trang ʟứa trong việc xȃy dựng nḕn tảng tài chính ổn ᵭịnh cho tương ʟai.

    Trung bình ʟương của mỗi người ʟà ⱪhoảng 10 triệu ᵭṑng, mỗi tháng tiḗt ⱪiệm ᵭược 4 – 5 triệu, tức ʟà muṓn ⱪiḗm ᵭược 1 tỷ thì phải mất hơn 10 năm.

    Con người và xã hội

    Trong 10 năm này thì bạn ⱪhȏng thể bị bệnh hiểm nghèo hay mất việc, ᵭiḕu này sẽ ⱪhó ⱪhăn với những gia ᵭình bình thường. Thḗ nên nḗu sṓ tiḕn tiḗt ⱪiệm của bạn ở ᵭộ tuổi 50 mà vượt quá mức tiḗt ⱪiệm trung bình thì bạn ᵭược xem ʟà người giàu có. Bởi ᵭa phần người dȃn trong nước có mức tiḗt ⱪiệm thấp hơn nhiḕu so với mức trung bình này.

    Thực tḗ này ⱪhȏng chỉ ʟà con sṓ ⱪhȏ ⱪhan mà còn phản ánh nỗ ʟực ʟàm việc, tích ʟũy, chi tiêu thȏng minh và thậm chí ʟà sự may mắn của mỗi người. Dù vậy, ⱪhȏng phải ai cũng có thể chạm tới mṓc tài chính này, và ᵭó ʟà ʟý do tại sao ᵭạt ᵭược thành tựu này ở tuổi 50 ʟại có ý nghĩa ᵭặc biệt ᵭḗn vậy.

    tiḗt ⱪiệm, cách tiḗt ⱪiệm tiḕn

    Nḗu bạn có ⱪhoản tiḕn tiḗt ⱪiệm này thì chứng tỏ bạn may mắn, sṓng thảnh thơi. (Ảnh minh họa)

    Con sṓ 1 tỷ ᵭṑng: Đích ᵭḗn tưởng nhỏ nhưng ⱪhȏng hḕ ᵭơn giản

    Với nhịp sṓng ngày càng ᵭắt ᵭỏ như hiện nay, ᵭể tiḗt ⱪiệm ᵭược 1 tỷ ᵭṑng ⱪhȏng phải chuyện dễ dàng. Đặc biệt ᵭṓi với những người có thu nhập trung bình hoặc thấp, chi tiêu sinh hoạt hàng ngày, nuȏi dạy con cái và trang trải các ⱪhoản vay mượn có thể ⱪhiḗn việc tích ʟũy trở nên vȏ cùng ⱪhó ⱪhăn. Theo ⱪhảo sát của một tổ chức tài chính ᴜy tín, phần ʟớn người Việt sau tuổi 50 có sṓ tiḕn tiḗt ⱪiệm trung bình chỉ dao ᵭộng từ 100 ᵭḗn 300 triệu ᵭṑng, thậm chí có người ⱪhȏng có bất ⱪỳ ⱪhoản tiḗt ⱪiệm nào.

    Chính vì thḗ, nḗu ở ᵭộ tuổi này, sṓ dư trong tài ⱪhoản tiḗt ⱪiệm của bạn ᵭã vượt ngưỡng 1 tỷ ᵭṑng, bạn thực sự nằm trong nhóm người có ⱪhả năng tài chính tṓt, tính ⱪỷ ʟuật cao và tư duy quản ʟý tài chính thȏng minh. Đȃy cũng ʟà bước ᵭệm quan trọng ᵭể bạn có thể yên tȃm bước vào tuổi già mà ⱪhȏng phải ʟo ʟắng vḕ những rủi ro bất ngờ như sức ⱪhỏe suy giảm hay các chi phí phát sinh ⱪhác.

    Nước đóng chai

    tiḗt ⱪiệm, cách tiḗt ⱪiệm tiḕn

    Vì sao 1 tỷ ᵭṑng ʟại ʟà mṓc quan trọng?

    Theo chuyên gia tài chính, sṓ tiḕn 1 tỷ ᵭṑng ở tuổi 50 có thể xem như một cột mṓc ᵭể ᵭánh giá mức ᵭộ sẵn sàng cho tương ʟai của một người:

    Bảo ᵭảm cuộc sṓng vḕ già: Với 1 tỷ ᵭṑng, bạn hoàn toàn có thể trang trải những chi phí cơ bản như ăn ᴜṓng, nhà ở và chăm sóc sức ⱪhỏe mà ⱪhȏng cần phụ thuộc vào con cái.

    Dự phòng rủi ro: Tuổi 50 cũng ʟà giai ᵭoạn mà các vấn ᵭḕ sức ⱪhỏe bắt ᵭầu xuất hiện. Một ⱪhoản tiḗt ⱪiệm ᵭủ ʟớn sẽ giúp bạn vượt qua những ⱪhó ⱪhăn bất ngờ mà ⱪhȏng ʟàm xáo trộn cuộc sṓng.

    Đầu tư thêm: Nḗu biḗt cách sử dụng sṓ tiḕn này một cách hợp ʟý, như gửi tiḗt ⱪiệm có ⱪỳ hạn hoặc ᵭầu tư vào các ⱪênh an toàn như vàng, trái phiḗu… bạn hoàn toàn có thể tạo ra dòng tiḕn thụ ᵭộng ổn ᵭịnh cho mình.

    Chuyên gia cũng nhấn mạnh, ᵭiḕu quan trọng ⱪhȏng phải ʟà bạn có bao nhiêu tiḕn, mà ʟà bạn có ⱪḗ hoạch quản ʟý và sử dụng sṓ tiḕn ᵭó như thḗ nào. “1 tỷ ᵭṑng ʟà một ⱪhởi ᵭầu ʟý tưởng, nhưng sự tự do tài chính ⱪhȏng ᵭḗn từ con sṓ cụ thể mà từ cách bạn ʟên ⱪḗ hoạch chi tiêu và ᵭầu tư cho tương ʟai”, ȏng chia sẻ.

    tiḗt ⱪiệm, cách tiḗt ⱪiệm tiḕn

    Làm sao ᵭể ᵭạt ᵭược 1 tỷ ᵭṑng trước tuổi 50?

    Thực phẩm và đồ uống

    Dù con sṓ 1 tỷ ᵭṑng nghe có vẻ ʟớn, nhưng nḗu có chiḗn ʟược ᵭúng ᵭắn, bất ⱪỳ ai cũng có thể ᵭạt ᵭược mục tiêu này. Dưới ᵭȃy ʟà một sṓ ʟời ⱪhuyên từ các chuyên gia tài chính:

    Bắt ᵭầu tiḗt ⱪiệm càng sớm càng tṓt:

    Tiḗt ⱪiệm từ ⱪhi còn trẻ sẽ giúp bạn tận dụng tṓi ᵭa sức mạnh của ʟãi suất ⱪép. Chỉ cần tiḗt ⱪiệm ᵭḕu ᵭặn mỗi tháng một ⱪhoản nhỏ và gửi vào ngȃn hàng, sṓ tiḕn của bạn sẽ tăng trưởng ᵭáng ⱪể qua thời gian.

    Chi tiêu hợp ʟý, tránh ʟṓi sṓng xa hoa: Hãy học cách sṓng trong ⱪhả năng tài chính của mình và ưu tiên những chi tiêu thực sự cần thiḗt. Đừng ᵭể các ⱪhoản nợ ʟàm mất ᵭi cơ hội tích ʟũy của bạn.

    Tạo thêm thu nhập: Đừng chỉ phụ thuộc vào ʟương cṓ ᵭịnh hàng tháng. Hãy tìm ⱪiḗm các cȏng việc tay trái hoặc ᵭầu tư vào các ⱪênh tài chính an toàn ᵭể gia tăng thu nhập.

    Chuẩn bị quỹ ⱪhẩn cấp: Đȃy ʟà bước quan trọng ᵭể tránh việc phải rút tiḕn tiḗt ⱪiệm ⱪhi có sự cṓ xảy ra.

    Tuổi 50 ʟà cột mṓc quan trọng trong cuộc ᵭời mỗi người. Đȃy ʟà ʟúc bạn cần ᵭánh giá ʟại tình hình tài chính của mình và chuẩn bị sẵn sàng cho một giai ᵭoạn mới. Việc sở hữu 1 tỷ ᵭṑng tiḗt ⱪiệm ⱪhȏng chỉ ʟà thành quả cho những nỗ ʟực ʟàm việc và quản ʟý tài chính trong nhiḕu năm mà còn ʟà “tấm vé an toàn” giúp bạn yên tȃm bước vào tuổi già.

    Nḗu bạn ᵭã ᵭạt ᵭược con sṓ này, xin chúc mừng! Bạn ᵭã thực sự vượt qua 95% những người cùng ʟứa và xứng ᵭáng ᵭược tự hào vḕ bản thȃn. Còn nḗu chưa, cũng ᵭừng quá ʟo ʟắng. Hãy bắt ᵭầu ʟập ⱪḗ hoạch tài chính ngay từ hȏm nay, bởi ⱪhȏng bao giờ ʟà quá muộn ᵭể tích ʟũy và xȃy dựng một tương ʟai ổn ᵭịnh cho chính mình.

    Con người và xã hội

  • Hết lòng chăm sóc mẹ vợ lúc đau ốm, con rể bất ngờ đổi đời nhờ tờ 50 ngàn bà để lại trước khi mất

    Hết lòng chăm sóc mẹ vợ lúc đau ốm, con rể bất ngờ đổi đời nhờ tờ 50 ngàn bà để lại trước khi mất

     

     Thấy mẹ vợ tuổi già nhưng không ai chăm nom, thân là con rể nhưng vẫn tận tình rước mẹ vợ về dễ dàng chăm sóc, người đàn ông đổi đời từ tờ 50 ngàn mẹ vợ để lại.

    Người ta thường nói “phụ nữ lấy chồng phải theo chồng, gánh cả giang sơn nhà chồng”, nhưng đã qua lâu rồi cái thời mang tư tưởng mang nặng phong kiến ấy, khi giờ đây xã hội bình đẳng nhiều câu chuyện trái ngược lại, và câu chuyện của chàng rể dưới đây là câu chuyện điển hình.

    Theo đó, 5 năm trước mẹ vợ anh Minh bị bệnh nan y. Tuy có 2 con trai nhưng bà bệnh mà không người nào quan tâm ngó ngàng. Cô con gái là vợ anh Minh ngỏ ý muốn đón mẹ về hẳn bên nhà bên chồng để tiện chăm sóc lúc đau ốm. Thấy tình cảnh mẹ vợ “tuổi già nhưng không ai chăm nom”, anh Minh thân là con rể nhưng vẫn tận tình rước mẹ vợ về dễ dàng lo lắng. Dù gia đình không khá giả hơn anh chị em khác nhưng chàng rể hết lòng chăm sóc mẹ vợ. Thậm chí, khi bà trở bệnh nặng, gia đình không có tiền đến mức phải cầm sổ đỏ để có chji phí cho bà điều trị. Tuy nhiên, dù hết mực chạy chữa, tuổi già cộng sức khỏe yếu cuối cùng mẹ vợ anh Minh không thoát khỏi cửa tử.

    Con rể hết lòng chăm sóc mẹ vợ lúc đau ốm (Ảnh: minh họa)
    Điều đáng nói, trước lúc qua đời, mẹ vợ anh Minh kéo tay con rể dúi một tờ 50 ngàn đồng và căn dặn không được bán. Theo anh Minh chia sẻ “Mẹ vợ tôi lấy dưới gối đưa tôi 1 tờ có mệnh giá 50 ngàn đồng nhưng bà dặn không được lấy sử dụng, cứ để đó đợi một hai năm nữa sẽ có người đến mua mới bán. Bà bảo được 1 khoản tiền, 2 vợ chồng lúc đó có nghĩ đến chuyện sinh con thì sinh thêm. Dặn dò xong thì bà đi”.

    Trước lúc qua đời, mẹ vợ kéo tay con rể dúi một tờ 50 ngàn đồng
    Sau khi mẹ vợ mất, 2 người con trai ruột chẳng thèm chăm sóc mẹ mò đến đến đám tang rồi đòi tiền phúng viếng. Mặc dù, thấy quá đáng nhưng anh Minh không muốn gia đình cãi vã trong lúc tang sự của mẹ vợ cũng nên đã đưa hết tiền cho 2 người anh vợ.

    Quên mất tờ 50 ngàn mẹ vợ cho cất trong tủ, cho đến ngày giỗ đầu của mẹ vợ anh Minh được tổ chức thi có người có vị khách lạ tìm tới. Người đàn ông cho biết đi siêu tầm tiền cổ ngỏ ý hỏi nhà anh Minh có tờ tiền quý nào không. Chợt nhớ tới tới 50 ngàn mẹ vợ cho trước lúc lâm chung, anh Minh lôi trong tủ ra đưa người đàn ông định giá. Sau khi xem xét tờ tiền người đàn ông ngỏ ý mua lại với giá 1 tỷ đồng và 1 mảnh đất trong sự bàng hoafg của nhiều người. Thấy tờ tiền có giá trị, anh Minh và vợ nhớ tới lời dặn của mẹ vợ nên bán luôn cho người siêu tầm tờ tiền.

    Hết lòng chăm sóc mẹ vợ lúc đau ốm, con rể bất ngờ đổi đời nhờ tờ 50 ngàn bà để lại trước khi mất. (Ảnh minh họa)
    Mọi chuyện tưởng chừng kết thúc, ngay sau khi người đàn ông rời đi, người này mới nhắn cho vợ chồng anh Minh kể tường tận. Hóa ra, không có người siêu tầm tiền cổ nào cả, người đàn ông là bạn của người mẹ quá cố. Số tiền và mảnh đất đó là bà đã gửi người bạn thân giữ dùm từ trước đó. Bà muốn thử lòng các con nhưng chỉ mỗi con rể là tốt với nhất với bà.

    Cầm số tiền mẹ vợ để lại, người con rể đã mang số tiền vừa nhận được để đầu tư bất động sản. May mắn, càng ngày anh càng gặp thuận lợi và phất lên như diều gặp gió. Anh Minh cho biết: “Mảnh đất bà ngoại cho tôi cũng đã xây nhà cho thuê. Ngoài ra, thời gian trong nhiều năm qua tôi cần mua đi bán lại nhiều mảnh đất khác và mảnh nào cũng có lời, cho tôi 1 thu nhập như trong mơ”

    Câu chuyện về chàng trai ở rể hết lòng chăm sóc mẹ chồng sau này được đền đáp xứng đáng khiến nhiều người trầm trồ. “Có đức mặc sức mà ăn” đúng với trường hợp của anh Minh, không quan trọng con ruột hay con rể, anh Minh hết lòng chăm sóc mẹ vợ như mẹ đẻ trong lúc bà đau ốm, nhưng không ngờ chính lòng chân thành đó khiến anh nhận được cái kết “ngọt” từ tờ 50 ngàn mẹ vợ để lại.

    Ảnh: Tổng hợp

  • Con trai đi làm không có nhà, con dâu tối nào cũng gọi ‘chồng ơi’ khiến mẹ chồng sinh nghi đưa trai về nhà. 1 đêm bà rình đúng lúc liền đạp cửa vào bắt quả tang thì hãi hùng với cảnh tượng trước mặt

    Đêm thứ 2, rồi đêm thứ 3 vẫn là đúng 12 giờ thì nghe câu nói đó vọng ra, mẹ chồng bắt đầu nghi ngờ.

    Từ điển & Bách khoa toàn thư

     

    Đến đêm hôm sau, bà chờ sẵn ngoài cửa, vừa nghe con dâu gọi chồng thì từ ngoài đạp cửa xông vào vơi cây gậy trên tay.

    Con dâu bà là Linh, cô sống rất hòa đồng vui vẻ với mọi người, có hiếu với bố mẹ chồng. Thế nhưng, bà thường không vừa lòng với nàng dâu này vì cho rằng cô yếu đuối, hơn nữa lúc nào mẹ chồng cũng nói:1677

    – Mày số sướng, lấy chồng làm chức cao vọng trong rồi còn được nó mua nhà cho ở luôn, anh chị mày ở quê 3 đứa con phải chui rúc trong căn nhà cũ. Thế mà còn không biết đường về thăm nhà thường xuyên.

    – Dạ, con sẽ lưu tâm hơn ạ.

    Mỗi lần mẹ chồng nhắc khéo, Linh chỉ đáp lại 1 câu như vậy. Nhưng lần này, lên tới nơi thì thấy con dâu có vẻ gầy guộc lại hay uể oải. Sáng ra, mẹ chồng gọi xuống nấu đồ ăn sáng thì cô đáp:

    – Mẹ chịu khó mua gì ăn nhé, con đang mệt quá không nấu được.

    Mẹ chồng liền lầm bầm chửi con dâu:

    Nhà và vườn

     

    – Đúng là chồng chiều quá hóa hư. Lần này về tao phải bảo chồng mày dạy lại mày mới được.

    Linh không đáp mà nằm ngủ tiếp.

    Ai ngờ đêm hôm đó, mẹ chồng vừa đặt lưng thì nghe tiếng con dâu gọi “chồng ơi”. Thấy là lạ, bà chép miệng:

    Khám phá thêm

    Giáo dục và hướng dẫn về âm nhạc

    Nhạc Đạo & Nhạc Phúc âm

    Kế hoạch tài chính

    – Con này mơ ngủ hay sao vậy? Chồng nó làm gì có nhà.

    Đêm thứ 2, rồi đêm thứ 3 vẫn là đúng 12 giờ thì nghe câu nói đó vọng ra, mẹ chồng bắt đầu nghi ngờ. Đến đêm hôm sau, bà chờ sẵn ngoài cửa, vừa nghe con dâu gọi chồng thì từ ngoài đạp cửa xông vào vơi cây gậy trên tay:

    Con trai đi làm không có nhà, con dâu tối nào cũng gọi ‘chồng ơi’ mẹ chồng chưng hửng hé cửa ra xem thì chết đứng với cảnh tượng bên trong - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet
    – Mày gọi chồng nào đấy hả?

    In ấn và xuất bản

     

    Con dâu thấy mẹ chồng nhào vào bật điện rồi quát lên thì tỉnh dậy ú ớ

    – Chồng…chồng nào ạ.

    – Có phải mày ngoại tình không? Thằng nào đang trốn trong tủ quần áo hay dưới gầm giường, ra mau.

    Vừa nói mẹ chồng vừa đi lục soát khắp nơi, con dâu liền cản:

    – Kìa mẹ, làm gì có ai, sao mẹ lại nghi ngờ con như thế chứ, con không phải loại phụ nữ đó.

    Mẹ chồng tức giận:

    – Thế đêm nào mày cũng gọi chồng ơi như vậy là có ý gì?

    Linh bây giờ mới òa khóc bỗng nhiên cô vén áo của mình lên để lộ những thứ đó khiến mẹ chồng sốc nặng:

    – Người cô…làm sao thế này?

    Mang thai & Thiên chức làm mẹ

     

    Linh kể:

    – Là chồng con đánh đấy, đã gần 1 tháng nay ngày nào anh ấy cũng cầm thắt lưng đánh con, con phải mặc quần áo kín để che đi, anh ấy không đánh lên mặt vì sợ mọi người phát hiện.

    Mẹ chồng choáng váng:

    – Chồng …đánh? Làm sao thế được? Con trai tôi tôi biết, nó là đứa tri thức, tốt tính, làm gì có chuyện đánh vợ?

    Linh lau nước măt:

    – Ai cũng nghĩ thế nên con đâu dám nói lộ chuyện này ra ngoài, hơn nữa, xấu chàng hổ ai? Con muốn bảo vệ gia đình này nên phải nuốt uất ức vào trong.

    – Thế tại sao nó lại đánh cô?

    – Từ sau hôm thấy cuộc gọi đến của người yêu cũ của con, chồng con bỗng nổi cơn ghen lồng lộn, nghĩ con qua lại với người yêu cũ, tra hỏi không được, anh ấy đánh đập con dã man. Thực ra, anh ta tình cờ là đối tác của công ty con, chúng con chỉ bàn chuyện làm ăn. Con không ngờ chồng mình lại cuồng ghen như vậy.

    Sinh học

     

    Thấy con dâu bật khóc nức nở, mẹ chồng vứt cây roi xuống sàn:

    – Cái thằng này…thật không ngờ.

    – Chưa hết đâu mẹ, lần này anh ấy tuyên bố vào nam du lịch với bồ đó, không phải đi công tác đâu. Mẹ ơi..cứu con với.

    Mẹ chồng từ cơn sốc này đến cơn sốc khác, bà nhìn con dâu mà xót xa, bà phải làm gì bây giờ đây?

  • Chồng luôn ư:u á:i nhà nội, tháng nào cũng đều đặn gử:i 15 triệu về quê, còn bố mẹ tôi thì anh chưa từng bi:ếu n:ổi một đồng. Vừa ch:uyển kh:oản xong, anh còn dặn: “Anh mới gử:i tiền cho bà nội rồi, em nhớ đặt thêm ít đồ ngon gửi về nhé. Làm con thì phải biết b:áo hiế:u, đó mới là cái đ:ức để lại cho đờ:i.” Tôi chỉ lặng lẽ mỉm cười… nhưng hành động ngay sau đó của tôi đã khiến anh đứng ch:ết lặ:ng…

    Tiếng chuông báo thức vang lên khi đồng hồ mới chỉ sáu giờ sáng.

    Lan khẽ mở mắt, nhìn sang bên cạnh. Minh đã thức từ lúc nào, đang ngồi ở mép giường kiểm tra ứng dụng ngân hàng trên điện thoại. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt anh, bình thản như mọi tháng.

    Lan lặng lẽ ngồi dậy, khoác chiếc áo mỏng rồi bước vào bếp.

    Cô đun nước, pha hai ly cà phê quen thuộc. Mùi cà phê lan khắp căn hộ nhỏ nhưng trong lòng cô lại chẳng thấy dễ chịu như mọi ngày.

    Đầu tháng.

     

    Ngày nào cũng giống nhau.

    Ngày Minh chuyển tiền về quê.

    Hai người kết hôn đã gần năm năm.

    Cuộc sống không quá dư dả nhưng cũng đủ đầy nếu biết vun vén. Minh làm quản lý kỹ thuật cho một công ty xây dựng, còn Lan là nhân viên kế toán của một doanh nghiệp tư nhân.

    Mỗi tháng, sau khi nhận lương, hai vợ chồng đều ngồi lại để tính toán các khoản chi tiêu.

    Tiền nhà.

    Tiền điện nước.

    Tiền học thêm của cậu con trai bốn tuổi.

    Tiền tiết kiệm.

    Mọi thứ đều được ghi chép cẩn thận.

    Chỉ có một khoản chưa bao giờ thay đổi.

    Mười lăm triệu đồng gửi về quê cho bà nội và bố mẹ Minh.

    Lan chưa từng phản đối.

    Ngay từ ngày cưới, cô đã biết nhà chồng còn bà nội tuổi cao, bố mẹ sống ở quê nên Minh luôn muốn san sẻ.

    Cô hiểu.

    Làm con, ai cũng mong người thân có cuộc sống đủ đầy.

    Nhưng điều khiến Lan chạnh lòng không nằm ở số tiền.

    Mà là ở sự khác biệt.

    Bố mẹ cô cũng đã ngoài sáu mươi.

    Cha mắc bệnh xương khớp nhiều năm, mỗi lần trở trời lại đau nhức đến mất ngủ. Mẹ mở quầy bán rau nhỏ ngoài chợ, ngày nào cũng dậy từ ba giờ sáng để lấy hàng.

    Thế nhưng Minh rất hiếm khi hỏi đến.

    Có lần Lan dè dặt nói:

    “Tháng này bố em phải thay thuốc mới.”

    “Nếu được… mình gửi ông bà ít tiền nhé anh?”

    Minh chỉ ngẩng đầu khỏi chiếc máy tính.

    “Tháng này nhiều khoản quá.”

    “Để tháng sau.”

    Lan mỉm cười.

    “Ừ.”

    Tháng sau rồi lại tháng sau.

    Câu trả lời vẫn không thay đổi.

    Dần dần, cô không còn nhắc nữa.

    Không phải vì hết quan tâm đến bố mẹ.

    Mà vì cô hiểu, có những điều càng nói càng khiến người đối diện khó chịu.

    Sáng hôm ấy, Minh bước vào bếp.

    Anh đặt điện thoại xuống bàn rồi cười nhẹ.

    “Anh vừa chuyển tiền cho bà nội xong.”

    Lan gật đầu.

    “Nhanh thật.”

    Minh nhấp một ngụm cà phê.

    “Em xem tháng này có trái cây ngon thì đặt thêm gửi về quê nhé.”

    “Mấy hôm trước mẹ bảo bà nội ăn được ít, chắc nhớ mấy loại quả trên này.”

    Lan vẫn dịu dàng.

    “Dạ.”

    Minh tiếp lời.

    “Làm con thì phải biết báo hiếu.”

    “Tiền kiếm được mà không chăm lo cho gia đình thì sau này cũng chẳng yên lòng.”

    Lan khựng lại vài giây.

    Chiếc thìa trên tay cô dừng giữa ly cà phê.

    Những lời ấy không sai.

    Thậm chí còn rất đúng.

    Nhưng cô bỗng thấy trái tim mình nặng đi.

    Cô tự hỏi, chẳng lẽ bố mẹ mình không phải là gia đình?

    Có phải chữ hiếu chỉ dành cho một bên?

    Lan không đáp.

    Cô chỉ mỉm cười thật nhẹ.

    Nụ cười ấy đủ bình thản để Minh không nhận ra điều gì khác lạ.

    Chiều cuối tuần.

    Lan tranh thủ về thăm bố mẹ.

    Con đường dẫn vào ngôi nhà nhỏ vẫn quen thuộc như bao năm.

    Mái ngói đã cũ hơn.

    Hàng cau trước sân cũng cao thêm nhiều.

    Cha cô đang lom khom sửa lại chiếc xe đạp cũ.

    Thấy con gái về, ông cười hiền.

    “Hôm nay không đưa cháu về à?”

    Lan lắc đầu.

    “Bé theo bố sang nhà nội rồi.”

    Ông gật đầu.

    “Thế cũng tốt.”

    “Cuối tuần để cháu chơi với cụ.”

    Lan nhìn đôi bàn tay cha.

    Những vết chai sần đã hằn sâu theo năm tháng.

    Có những ngón tay còn hơi cong vì căn bệnh khớp.

    Trong lòng cô chợt nhói lên.

    Mẹ từ ngoài vườn bước vào, trên tay là rổ rau vừa hái.

    “Con về đúng lúc.”

    “Mẹ đang định nấu canh.”

    Lan xắn tay áo.

    “Để con làm.”

    Bữa cơm hôm ấy chỉ có vài món giản dị.

    Đĩa cá kho.

    Bát canh rau.

    Ít cà muối.

    Nhưng tiếng cười của bố mẹ khiến căn nhà nhỏ luôn ấm áp.

    Ăn cơm xong, Lan vô tình nghe bố mẹ nói chuyện ngoài hiên.

    Giọng cha rất nhỏ.

    “Thuốc tháng này chắc để ít hôm nữa mua.”

    Mẹ khẽ đáp.

    “Ừ.”

    “Tiền bán rau mấy hôm nay chậm.”

    Lan đứng lặng sau cánh cửa.

    Cô không bước ra.

    Bởi cô biết, nếu xuất hiện lúc này, bố mẹ sẽ lại cười rồi bảo mọi chuyện vẫn ổn.

    Họ chưa bao giờ muốn con gái phải lo.

    Trên đường trở về thành phố, Lan mở ứng dụng ngân hàng.

    Số tiền tiết kiệm riêng của cô không nhiều.

    Đó là khoản cô dành dụm suốt mấy năm từ tiền thưởng và những lần làm thêm sổ sách ngoài giờ.

    Cô nhìn con số trên màn hình thật lâu.

    Rồi khẽ mỉm cười.

    “Là con.”

    “Con cũng muốn báo hiếu.”

    Tối hôm đó.

    Lan âm thầm chuyển một khoản tiền về tài khoản của mẹ.

    Phần nội dung chỉ vỏn vẹn mấy chữ.

    “Mẹ mua thuốc cho bố nhé.”

    Ít phút sau, điện thoại rung lên.

    Mẹ gọi.

    “Sao con gửi tiền?”

    “Giữ mà lo cho gia đình nhỏ.”

    Lan cười.

    “Con vẫn ổn.”

    “Bố mẹ cứ nhận đi.”

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

    Rồi mẹ chỉ nói một câu.

    “Cảm ơn con.”

    Giọng bà nghèn nghẹn.

    Lan tắt máy.

    Nước mắt cô khẽ rơi.

    Đó không phải là cảm giác tiếc tiền.

    Mà là cảm giác day dứt vì đã để bố mẹ chờ quá lâu mới dám làm điều mình luôn muốn.

    Những ngày sau, Lan vẫn sinh hoạt như bình thường.

    Cô không kể với Minh chuyện đã gửi tiền cho bố mẹ.

    Cũng không nhắc lại câu chuyện hôm trước.

    Trong lòng cô dần hình thành một suy nghĩ.

    Có lẽ, thay vì mong người khác thay đổi, trước tiên cô nên làm điều mà bản thân cho là đúng.

    Thế nhưng, cô không ngờ rằng chỉ vài ngày sau, một cuộc điện thoại từ quê sẽ vô tình mở ra những khúc mắc đã âm thầm tồn tại suốt nhiều năm trong gia đình nhỏ của mình.

    Và cũng từ cuộc gọi ấy, Minh bắt đầu đối diện với một sự thật mà trước nay anh chưa từng nghĩ đến…CÒN TIẾP
    NỘI DUNG TRONG CÂU CHUYỆN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ , THAM KHẢO ,HƯ CẤU, ĐƯỢC TẠO BỞI AI.

  • Ngày biết tin tôi đỗ đại học nhưng không có tiền nhập học, bác cả nhà có điều kiện nhưng không nỡ cho cháu 1 xu, bác hai thương tình bán đàn lợn nuôi tôi ăn học, 10 năm sau trở về báo ân, tôi sững sờ khi biết sự thật…

    Ngày biết tin tôi đỗ đại học nhưng không có tiền nhập học, bác cả nhà có điều kiện nhưng không nỡ cho cháu 1 xu, bác hai thương tình bán đàn lợn nuôi tôi ăn học, 10 năm sau trở về báo ân, tôi sững sờ khi biết sự thật…

    Năm tôi mười tám tuổi, làng tôi có người đầu tiên đỗ đại học – chính là tôi. Ngày biết tin, mẹ mừng đến bật khóc. Căn nhà tranh ng//hèo nàn bỗng rộn tiếng cười, nhưng chỉ ít ngày sau, nụ cười ấy vụt tắt khi mẹ thở dài:

    “Đỗ đại học thì mừng, nhưng lấy gì mà đi, con ơi…”

    Cha tôi mất sớm, mẹ bệnh yếu. Tôi gom hết số tiền dành dụm, chẳng được nổi một phần học phí. Cuối cùng, tôi đánh liều lên nhà bác cả Thành – anh trai của cha, người được xem là “niềm tự hào của họ Nguyễn”, giàu có và thành đạt ở thị xã.

    Căn biệt thự của bác sáng loáng, khác hẳn với căn nhà đất sét của tôi. Bác tiếp tôi, gương mặt lạnh và ánh mắt thấu suốt.

    “Cháu đỗ là tốt. Nhưng con người ta phải biết tự lập. Bác không thể giúp mãi được.”

    Tôi cúi đầu, nghe tiếng cánh cửa khép lại sau lưng mà trong lòng nghẹn đắng.

    Chiều hôm đó, tôi về qua nhà bác hai Lâm – em kế của cha. Căn nhà tường vôi bong tróc, mùi cám heo ngai ngái. Thấy tôi ngồi buồn, bác cười hiền:

    “Nghe nói con đỗ đại học hả? Giỏi quá! Sao lại buồn?”

    Tôi kể lại mọi chuyện. Bác chỉ im lặng một lúc lâu, rồi đột ngột đứng dậy.
    “Thôi, cứ đi học đi con. Bác tính được.”

    Vài hôm sau, bác mang đến một bọc tiền cũ, cẩn thận buộc dây thun. Tôi đếm – vừa đủ đóng học phí và ăn học nửa năm. Tôi hỏi:

    “Bác lấy đâu ra tiền vậy?”

    Bác cười, giấu ánh mắt đỏ hoe:
    “Bác bán mấy con heo. Già rồi, làm lại được, lo chi!”

    Tôi nghẹn lời. Trong lòng, bác hai trở thành người tôi mang ơn suốt đời, còn bác cả thì… không bao giờ muốn nhắc nữa.

    Những năm đại học xa nhà, tôi luôn nhớ đến bác hai. Mỗi lần Tết về, bác dúi vào tay tôi vài tờ tiền lẻ:
    “Cầm lấy, đừng ngại. Bác không có nhiều, nhưng có lòng.”

    Tôi cố gắng học giỏi, ra trường có việc làm ổn định, rồi lập công ty riêng. Mười năm trôi qua, tôi từ cậu sinh viên nghèo trở thành người thành đạt.

    Ngày tôi mua được chiếc xe đầu tiên, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là: phải về quê, báo đáp bác hai.
    Trên đường về, tôi ghé qua thị xã, dừng trước cổng nhà bác cả. Căn biệt thự vẫn sáng choang, giờ càng khang trang hơn. Bác tiếp tôi trong phòng khách rộng thênh thang, mùi nước hoa phảng phất.
    Tôi chỉ cười nhạt, nói vài câu xã giao. Trong lòng vẫn còn nguyên vết hằn cũ.

    “Giờ tôi giàu rồi, nhưng chẳng phải nhờ bác. Có người khác đã giúp tôi…”

    Bác chỉ mỉm cười:

    “Ừ, giúp được là tốt rồi. Miễn là con nên người.”

    Chiều hôm ấy, tôi về đến quê. Nhà bác hai đã cũ kỹ hơn xưa, mái ngói xô nghiêng, tường rêu phủ xanh. Trước sân, hàng cau vẫn đứng im, chỉ khác là không còn tiếng heo kêu như ngày nào.
    Người hàng xóm già nhìn tôi, khẽ thở dài:

    “Bác hai con mất rồi, được hơn một tháng. Đ//ột q///uỵ, đi nhanh lắm.”

    Tôi đứng lặng. Cả cơ thể như trống rỗng.

    Tôi chạy vào nhà, thắp nén nhang, nước mắt trào ra. Trên bàn thờ, cạnh di ảnh là một bức thư cũ, góc phong bì ghi: “Gửi cháu Hùng, nếu con về, bác nhờ đưa tận tay.

    …tôi run run mở phong bì. Nét chữ quen thuộc của bác hai hiện ra, nguệch ngoạc nhưng ngay ngắn:

    “Hùng à,
    Nếu con đọc được thư này, chắc bác không còn nữa.
    Năm con đỗ đại học, số tiền bác đưa con không phải bán đàn lợn. Lợn chỉ bán được một nửa thôi.
    Phần còn lại… là tiền bác vay của bác cả Thành.”

    Tôi sững người. Tim như rơi xuống.

    Tôi đọc tiếp, tay bắt đầu run mạnh hơn:

    “Bác cả con không phải không thương con.
    Hôm con lên xin tiền, bác cả đã sang nhà bác ngay tối hôm đó.
    Ảnh nói: ‘Tôi sợ cho tiền thẳng, thằng nhỏ mang ơn tôi rồi sinh ỷ lại. Để tôi cho chú mượn, chú đứng ra lo cho cháu đi học. Cháu nó thương chú, sau này nó có hiếu với chú thì tốt hơn.’

    Bác cả đưa bác đủ tiền, còn dặn đừng nói cho con biết.
    Ảnh bảo: ‘Để nó ghét tôi cũng được. Miễn là nó chịu học, chịu vươn lên.’”

    Tôi chết lặng.

    Bức thư còn viết:

    “Bác hai không kể vì sợ con nặng lòng, sợ con sống cả đời trong mặc cảm mang ơn người mình từng giận.
    Bác cả con… sống khô khan, ít nói, lại tự ái cao.
    Ảnh không giỏi an ủi ai, chỉ giỏi lặng lẽ làm rồi chịu mang tiếng.

    Hùng à,
    Người thương mình chưa chắc nói lời ngọt.
    Có người chọn đứng trong bóng tối để con đi ra ánh sáng.”

    Tôi gục xuống trước bàn thờ, khóc như một đứa trẻ.

    Mười năm qua, tôi oán bác cả.
    Mười năm qua, người đàn ông ấy im lặng nhận phần cay đắng về mình, chỉ để tôi có thể yên tâm học hành, lớn lên mà không mang ơn “người giàu trong họ”.

    Tôi nhớ lại ánh mắt bình thản của bác cả chiều hôm đó.
    Cái gật đầu nhẹ khi tôi nói “không nhờ bác mà vẫn nên người”.
    Hóa ra, bác đã quen với việc bị hiểu lầm.

    Tối hôm ấy, tôi quay xe lên thị xã lần nữa.

    Căn biệt thự sáng đèn. Bác cả ra mở cửa, vẫn dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc:

    “Quên đồ à?”

    Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu thật sâu:

    “Cháu… xin lỗi bác. Cả đời này, cháu nợ bác một lời xin lỗi.”

    Người đàn ông trước mặt khựng lại.
    Bàn tay đang cầm chén trà của bác khẽ run.

    Bác quay mặt đi, giọng khàn đi một chút:

    “Biết rồi thì… sống cho tử tế. Thế là được.”

    Tôi hiểu, có những ân tình không cần được biết ơn công khai.
    Có những người chọn đứng trong vai kẻ vô tâm, chỉ để giữ cho mình một đứa cháu được bước đi thẳng lưng giữa đời.

    Và từ hôm đó, mỗi lần về quê, tôi thắp hai nén nhang.
    Một cho người đã bán cả đàn heo để nuôi tôi lớn khôn.
    Một cho người đã lặng lẽ bán… chính danh dự của mình, để đổi lấy tương lai cho tôi.