Tác giả: admin

  • Chở mẹ vợ đang hồi xuân đi tập nhảy, đến đoạn rẽ vào bụi tre đầu làng bà bắt dừng rồi bảo vào với mẹ một chút

    Chở mẹ vợ đang hồi xuân đi tập nhảy, đến đoạn rẽ vào bụi tre đầu làng bà bắt dừng rồi bảo vào với mẹ một chút

    Buổi chiều ấy, trời như có người vừa rắc một lớp phấn mỏng lên cả làng. Nắng rót vàng nhạt, bụi tre đầu làng lấp loá như những sợi tơ khô của một con kén vừa bung. Tôi lái chiếc xe máy cũ của bố, mẹ vợ ngồi sau, tay ôm mũ bảo hiểm, chiếc khăn lụa màu ngà buộc hờ hững trên cổ bay lả tả như một câu hát hụt.

    Con người và xã hội

     

    Khám phá thêm

    Thể dục thẩm mỹ

    Quản lý tài sản & danh mục vốn đầu tư

    Túi thể thao

    Mẹ bảo tôi chở ra thị trấn tập nhảy. Mấy đứa trẻ con trong xóm gọi mẹ là “cô Dung hồi xuân”, nửa đùa nửa trêu. Tôi lúc đầu nghe chữ “hồi xuân” cũng chát chúa nơi đầu lưỡi. Mẹ gần năm mươi, chợt thích áo có hoa, chợt thoa chút son, chợt tối thứ năm nào cũng xách túi đi học nhảy ở nhà văn hoá huyện. Bà con rì rầm, khen có, chê có; có người chép miệng bảo “đàn bà có con gái lớn rồi, nhảy múa cái nỗi chi”. Tôi nghe, im. Vợ tôi – Hạ – thì cười: “Mẹ hồi xuân để đuổi muỗi buồn.” Tôi cười theo, nhưng trong ngực cứ có một con muỗi thật, vo ve.

    “Con rể!” – mẹ vỗ nhẹ vai tôi – “Đến đoạn rẽ bụi tre thì rẽ vào cho mẹ.”

    “Vào… bụi tre?” Tôi ngoái đầu, lạ.

    “Ừ. Vàng bụi tre đó.” Mẹ nói gọn. Gió đưa, mùi bồ kết thoảng từ tóc mẹ dịu như một câu chuyện kể nửa vời.

    Chỗ “vàng bụi tre” là chỗ người ta vẫn tránh vào chập choạng vì hay có bóng. Những cây tre già vươn nghiêng, lá khô treo đầy, mỗi cơn gió thổi qua lại rào rào như ai nghiến răng. Tôi bẻ lái, bánh xe lạo xạo trên những mảnh tre khô gãy. Mẹ vỗ vai: “Dừng đây.”

    Ở sâu hơn mấy bước, đất lún nhẹ, rêu trùm lên những viên gạch cổ. Giữa khoảng trũng lặng ấy là một nấm mộ cũ, bia xi măng đen mốc, chữ đã bạc đến mức như một công thức cũ viết bằng phấn trên bảng ẩm.

    Tôi đứng lặng. Mẹ nói nhỏ, giọng như đặt một chiếc thìa xuống bàn gỗ: “Bố Hạ đấy. Con vào… thắp cho ông nén hương.”

    Đầu gối tôi chùng xuống như vừa mất một bậc thang. Từ ngày cưới, tôi chỉ được nghe về bố vợ bằng mấy mảnh câu chuyện: ông đi xây xa xứ, rồi lạc đâu đó, rồi mất tin. Ảnh thờ trong nhà, mẹ đặt cao, che một góc bằng tấm khăn thêu hoa dại. Tôi tưởng mộ ông ở đâu tận quê ngoại. Hoá ra… ngay sau bụi tre vàng cách nhà vài phút xe.

    Mẹ đặt vào tay tôi một bó nhang. Tôi châm lửa, ngọn lửa xanh lè đầu nhang bỗng vàng lên, khói quyện vào gió. Mùi trầm lẫn mùi tre khô, mùi đất cũ, mùi áo mẹ – tất cả trộn lại thành một nỗi gì khó gọi tên.

    Tôi lẩm bẩm: “Con chào bố.”

    Khám phá thêm

    Giày chạy bộ

    Giày thể thao

    Sinh

    Bàn tay mẹ nắm lấy khuỷu tay tôi, khẽ đến mức tưởng là gió. Mẹ hay nắm tay tôi như vậy mỗi lần muốn nói điều khó: không kéo, không đẩy, chỉ chạm cho bớt run. Mẹ bảo: “Con ở rể nhà này bốn năm rồi mà chưa biết đường vào đây, là… mẹ có lỗi. Nhưng thôi, nay vào là phải rồi.”

    “Tại sao mẹ không nói sớm?” Tôi hỏi.

    “Chờ ngày con rảnh.” Mẹ cười, mắt ươn ướt. “Mấy năm đầu tụi mày chạy ăn, chạy thuê nhà, chạy con. Mẹ… không muốn thêm cái chạy buồn. Với lại… mộ ông chưa được đàng hoàng.”

    Sinh học

     

    Tôi nhìn quanh. Quả đúng, mộ như một cái hộp quên, xung quanh cỏ mọc bời bời, có chỗ đã lấn lên mép bia. Tôi quỳ, rút trong túi khăn ướt lau những dòng chữ mờ: NGUYỄN VĂN BẢY – 1966 – 2005. Một dòng nhỏ hơn: “Chết vì nước.” Dưới chân bia ai đó khắc một chữ “Hạ” nhỏ như một vệt mưa đậu.

    “Chết vì nước?” Tôi ngước lên. “Ông… đuối nước ạ?”

    Mẹ lắc: “Lụt năm đó. Ông đi vớt người.”

    Tôi nhớ năm 2005, lũ lớn. Tôi mười bảy, vẫn còn ở quê. Một buổi tối, nước sông dâng nhanh như người ta rót canh; tôi ôm một cái can nhựa to, bơi qua vườn nhà bác tìm chỗ cao, thì bị cuốn. Lúc chới với, có một bàn tay giơ ra kéo, giọng đàn ông khàn khàn: “Lấy hơi! Lấy hơi!” Tôi nắm lấy, được đẩy lên bờ. Người ấy lao đi tiếp, tôi chỉ nhìn kịp thấy một cái dây da nâu cuốn ở cổ tay, treo một cái còi đồng nhỏ. Sau đấy, tôi nghe nói có người đàn ông chết ở đầu cống. Không biết là ai. Tôi nghĩ “chắc người làng dưới”.

    Con người và xã hội

     

    Quỳ trước bia mộ này, kí ức ấy như một giọt mực rơi xuống nước, loang nhanh.

    “Ông… là người đeo còi?” Tôi buột miệng.

    Mẹ nhìn tôi: “Con nhớ hả?”

    Khám phá thêm

    Thiết bị tập luyện

    củ tỏi

    Dụng cụ thể thao

    Tôi kể. Mẹ im, rồi mở túi áo, rút một cái hộp thiếc cũ, đầu nắp móp một góc. Bên trong, có một cái còi đồng đã xỉn màu, dây da mòn sợi. Mẹ đặt lên tay tôi: “Đúng nó.”

    Một cơn ớn lạnh chạy dọc lưng. Tôi nghe cổ họng mình khô khốc, như vừa uống hết một chén rượu đục.

    “Ông vớt nhiều người lắm.” Mẹ nói khẽ, mắt nhìn vào khoảng mờ giữa hai chiếc lá tre. “Đêm ấy, người ta gọi nhau, đầu cống lùa xác. Ông cột dây ở lưng, nhảy xuống, đẩy người lên thuyền. Cái còi để thổi cho biết hướng. Có đứa mười bảy, ôm cái can, ông bảo ‘lấy hơi’, rồi đẩy nó lên bờ; nó… hệt như con kể.”

    “Con…” Tôi nuốt nước bọt. “Con là thằng ôm can.”

    Mẹ quay sang, nhìn tôi thật lâu, như soi mặt mình trong nước. Rồi mẹ cười—nụ cười vừa mừng vừa đau—đặt tay lên đầu tôi, xoa như xoa đầu một đứa trẻ vừa ngủ dậy: “Vậy hợp. Ông kéo con khỏi nước, giờ con tới thắp cho ông.”

    Tôi cúi đầu thật thấp, hai tay chắp lại, trán chạm vào mép bia lạnh. Mùi đất chạm thẳng vào đỉnh mũi. Bỗng dưng, cái ghen ngầm ngầm với chữ “hồi xuân” của mẹ tan như một miếng băng mỏng đặt vào lòng bàn tay ấm.

    “Mẹ…” tôi nói, “mẹ rủ con vào đây… chỉ để thắp hương ạ?”

    “Chỉ.” Mẹ gật. “Nhưng không phải chỉ thắp. Mẹ nhờ con một việc.”

    “Việc gì mẹ cứ nói.”

    “Dời mộ ông.” Mẹ nói rành rọt, từng chữ như nhặt từng hạt bắp. “Đưa ông ra nghĩa trang làng cho đàng hoàng. Mẹ muốn… lát lại cho ông tấm bia cho tử tế. Mẹ để dành mấy năm rồi. Còn thiếu bốn triệu.”

    Tôi giật mình. “Trời ơi, thiếu có bốn triệu mà mẹ không nói.”

    Mẹ cười, đãi đằng: “Mẹ định… đợi cuối năm. Mà con rể ơi, nói ra sợ tụi mày gánh.”

    Toán học

     

    “Gánh là việc của con.” Tôi nói, giọng chắc như cọc tre đóng xuống đất ẩm. “Con làm ngay.”

    Mẹ khẽ gật, mắt mờ đi: “Cảm ơn con. Mẹ… hồi xuân cũng vì việc này.”

    Tôi ngẩn: “Vì… dời mộ?”

    “Ừ.” Mẹ cười, mím môi như giữ một bí mật chưa chín. “Hội phụ nữ huyện tổ chức đêm văn nghệ gây quỹ ‘Nắm tay nhau qua bờ bên’. Mẹ đăng ký học nhảy để diễn trong chương trình, góp tiền cho mấy nhà gặp tang khó—trong ấy có tên ông. Mẹ nhảy… vụng, người ta cười. Mẹ cũng cười. Nhưng mỗi lần tập, mẹ thấy người mình như bớt rỉ. Mẹ mang theo cái còi, cứ nghĩ… ông nhìn.”

    Tôi… cứng họng. “Vậy còn chuyện người ta nói mẹ… với thầy dạy nhảy?”

    “Mẹ nhảy với thầy thì phải nắm tay thầy chứ nắm tay trứng hử?” Mẹ bật cười, cái cười có mùi bồ kết. “Thầy nó bằng tuổi Hạ, gọi mẹ bằng cô. Mẹ chỉ nhảy cho chân đỡ đau thôi con.”

    Con người và xã hội

     

    Tôi thấy mình nhỏ xíu như một hạt bụi tre trong nắng, vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm.

    “Mẹ gọi con vào bụi tre,” tôi nói, “tưởng… mẹ rủ con làm điều… bí mật.”

    “Mẹ rủ con làm điều bí mật thiệt chứ.” Mẹ nháy, rồi hạ giọng: “Bí mật của đàn bà già. Mẹ cần con đi cùng mẹ một đoạn, làm chỗ dựa lưng… để mẹ đứng vững mà nói với người ta: ‘Ông ấy không bỏ tôi. Ông ấy chết vì nước.’ Mẹ không sợ miệng đời, nhưng sợ… chữ ‘bỏ’ dính vào tên ông lâu quá rồi.”

    Tôi nắm tay mẹ thật chặt. “Con đi. Con đứng sau.”

    Cơn gió xào xạc. Khói hương quấn lấy những lá tre vàng, trôi về mô đất bên cạnh rồi tan. Tôi tưởng tượng ra bố vợ tôi – người đàn ông đeo còi – đang nở một nụ cười bẽn lẽn phía sau những vệt khói đó.

    Buổi tối, tôi chở mẹ ra nhà văn hoá. Tiếng nhạc cha-cha-cha nghe như tiếng nước cười. Mấy cô mấy bác mặc váy áo rực rỡ hơn mọi ngày. Thầy giáo trẻ – cái cậu mà dân làng đồn thổi – chắp tay gọi “cô Dung ơi, hôm nay cô thử dẫn bạn nhảy mới đi ạ.” Mẹ quay qua nhìn tôi, mắt hỏi: “Con thử không?” Tôi lắc đầu như trẻ con sợ tuột dép. Mẹ cười, đi vào, vạt áo quét nhẹ nền phòng. Tôi ngồi hàng ghế sau, nhìn mẹ học từng bước: chậm – chậm – nhanh – nhanh – chậm. Mỗi lần mẹ trật nhịp, mẹ cười và nói xin lỗi bằng mắt, có cái cúi đầu rất nhỏ – thứ cúi đầu lịch thiệp của người đi qua nhiều phiên chợ.

    Giữa giờ, tôi ra ngoài hiên, nhìn xuống con đường như chiếc dây ruy băng. Hạ gọi video. “Anh chở mẹ ổn không? Mẹ có làm quá không?” Tôi quay camera vào phòng tập. Hạ nhìn mẹ nhảy, mắt rưng. “Mẹ… trẻ ghê. Em… hôm nay có tin.” Hạ đưa máy xuống, tiếng tim tôi rơi vào dạ dày: “Bác sĩ nói… có tim thai rồi.”

    Tôi đứng ngẩn như người vừa đổi thẻ trò mà trúng giải. “Con… ông đeo còi.” Tôi nói dại.

    Hạ cười, chảy nước mắt: “Chắc ông thổi một tiếng.”

    Tôi quay lại nhìn mẹ. Mẹ đang cười với thầy giáo trẻ, tay nắm nhẹ một bàn tay khác. Tôi bỗng thấy mọi ánh đèn trong phòng bớt gắt, như người ta bẻ bớt bóng đèn đi để tử tế tràn vào.

    Hai tuần sau, việc dời mộ bắt đầu. Mấy chú đội ấp đưa xẻng, đưa bạt. Nghĩa trang làng đón thêm một nấm mộ mới, bia granite đen khắc rõ ràng: Nguyễn Văn Bảy – hy sinh khi cứu người trong lũ, 2005. Dưới là một câu khắc nhỏ: “Em và con đã tới.” Mẹ chọn chữ nhỏ, bảo “chữ lớn người ta đọc, chữ nhỏ… người trong nhà đọc.”

    Sinh học

     

    Đêm văn nghệ gây quỹ, sân trường THCS rợp cờ dây. Nhạc nổ giòn như bắp rang. Mẹ cùng đội phụ nữ lên bài cuối, bài “Đi qua bóng tối”. Mỗi người cầm một chiếc khăn lụa vàng. Khi nhạc tới đoạn lắng, họ xoè khăn ra cao, bóng khăn trùm lên mặt rồi hạ xuống chậm, như ai đó đưa tay qua một nấm mộ. Người ta vỗ tay rất lâu. Mẹ cúi đầu. Tôi đứng dưới, tim đập theo nhịp dậm chân của mẹ.

    Sau tiết mục, chủ tịch xã đọc danh sách các gia đình được hỗ trợ. Tên bố vợ tôi đứng ở giữa, mọi người vỗ tay. Mẹ quay xuống, mắt tìm tôi trong đám đông, gặp. Mẹ gật, không cười. Tôi giơ ngón tay cái – động tác ngốc nghếch mà có sức nặng lạ lùng.

    Đêm tan, tôi chở mẹ về. Qua bụi tre vàng, gió rịn mùi lá non. Mẹ bảo: “Dừng một chút.” Tôi tấp vào. Mẹ xuống, đứng trước lối vào – chỗ hôm đầu tiên mẹ gọi tôi rẽ – rồi quay lại, giọng đùa mà không hẳn đùa: “Con rể, cho mẹ rủ con vào trong đó thêm lần nữa.”

    Tôi hiểu. Chúng tôi vào, thắp một nén hương nhỏ ở mép đường, hướng về nghĩa trang mới. Mẹ nói khẽ: “Ông nghe thấy rồi.”

    Trước khi về, mẹ mở túi, rút cái còi đồng. Mẹ nâng lên, thổi một tiếng rất nhẹ. Tiếng còi không sắc như ngày xưa, chỉ như một vệt gió đi ngang qua tán tre. Nhưng ngay khi ấy, tôi thấy Hạ gửi một tin nhắn: “Em… nghén rồi. Thèm canh chua bông điên điển.” Tôi bật cười thành tiếng.

    “Gì vậy?” mẹ hỏi.

    “Ông… thổi vô bụng Hạ.” Tôi đùa.

    Mẹ nguýt yêu: “Con trai nói năng kỳ.” Rồi mẹ bỗng nghiêm: “Đặt tên cho con đi. Tên đệm ‘Tre’ nhé. Cho nhớ bụi tre này.”

    “Vâng.” Tôi gật nghiêm như ký giấy.

    Ngày con chúng tôi ra đời, mùa điệp vàng xuống chín. Mẹ đứng trong phòng kính, nhìn tụi tôi. Tôi gọi điện cho thầy dạy nhảy, mời cả đội mẹ đến bệnh viện, buộc mấy chiếc khăn lụa vàng vào cán nôi. Hạ nhìn, mắt cười mệt: “Con nhà nhảy múa.”

    Tình trạng Sức khoẻ

     

    Tôi bế con, áp lên ngực, thì trong TV ở phòng bệnh bật đúng một phóng sự địa phương: “Chuyện những người đi qua lũ.” Hình một người đàn ông ôm một cậu bé nửa ướt nửa khô – phóng sự cũ, có dòng chữ dưới chân: “2005 – Nguyễn Văn Bảy – dân quân tự vệ xã X, hi sinh khi cứu người.” Tôi nhìn con trai, thì thầm: “Đây là ông nội.”

    Hạ hỏi nhỏ: “Bao giờ nói cho con nghe?”

    “Đợi nó biết nghe tiếng tre.” Tôi đáp.

    Nếu bây giờ ai hỏi, “Hồi đó chở mẹ vợ đang hồi xuân đi tập nhảy, đến đoạn rẽ vàng bụi tre đầu làng, mẹ vợ bỗng đề nghị vào trong đó làm gì?”, tôi sẽ nói: “Mẹ rủ tôi vào thắp hương cho một người đàn ông đeo còi đã kéo tôi khỏi nước năm mười bảy tuổi – người mà tôi cứ tưởng chỉ là bóng trong ký ức – hoá ra là bố vợ tôi.” Rồi tôi sẽ kể tiếp, rằng mẹ vợ tôi hồi xuân không phải vì một người đàn ông mới, mà vì một lời hứa cũ: nhảy một điệu cho nhẹ nợ, gây một quỹ cho nhẹ lòng, để dời một nấm mộ ra ánh sáng.

    Cái kết bất ngờ nhất của câu chuyện không phải là mộ nằm trong bụi tre, cũng không phải là cái còi đồng mà mẹ vẫn giữ. Mà là ở tin nhắn tôi nhận ngay lúc mẹ thổi còi: “Thèm canh chua bông điên điển.” – một cách nói khác của sinh mệnh mới, như tiếng còi hồi rất xa vọng về. Lúc đó, giữa mùi nhang và mùi tre, tôi hiểu: những người đàn ông đi vào nước mà không trở về không hề biến mất; họ ở lại bằng một cái tên khắc nhỏ trên bia, bằng một chiếc khăn lụa trong đêm diễn, bằng một đứa trẻ vừa thở tiếng đầu tiên. Và bằng cả cái cách một bà mẹ hồi xuân, đứng bên bụi tre vàng, rủ con rể đi vào trong để học cách gọi đúng tên của nỗi nhớ.

  • Từ trước tới giờ tôi không có thói quen kiểm soát điện thoại hay ví của chồng nhưng cách đây một tuần, anh đi làm để quên điện thoại ở nhà. Thấy có tin nhắn đến máy của anh, tôi đọc lướt qua. Rõ ràng số điện thoại là của chị hàng xóm mà nội dung tin nhắn thật lạ: “ Đầy tháng c:u Bi anh có về với mẹ con em không?” Lẳng lặng đặt điện thoại trở lại chỗ cũ, tôi coi như chưa hề biết thông tin gì và để ý động thái của chồng. Rồi anh báo với tôi anh có chuyến công tác đột xuất…

    Từ trước tới giờ tôi không có thói quen kiểm soát điện thoại hay ví của chồng nhưng cách đây một tuần, anh đi làm để quên điện thoại ở nhà. Thấy có tin nhắn đến máy của anh, tôi đọc lướt qua. Rõ ràng số điện thoại là của chị hàng xóm mà nội dung tin nhắn thật lạ: “ Đầy tháng c:u Bi anh có về với mẹ con em không?” Lẳng lặng đặt điện thoại trở lại chỗ cũ, tôi coi như chưa hề biết thông tin gì và để ý động thái của chồng. Rồi anh báo với tôi anh có chuyến công tác đột xuất…

    Từ trước tới giờ tôi không có thói quen kiểm soát điện thoại hay ví của chồng nhưng cách đây một tuần, anh đi làm để quên điện thoại ở nhà. Thấy có tin nhắn đến máy của anh, tôi đọc lướt qua. Rõ ràng số điện thoại là của chị hàng xóm mà nội dung tin nhắn thật lạ: “ Đầy tháng c:u Bi anh có về với mẹ con em không?” Lẳng lặng đặt điện thoại trở lại chỗ cũ, tôi coi như chưa hề biết thông tin gì và để ý động thái của chồng. Rồi anh báo với tôi anh có chuyến công tác đột xuất…

    Đợi chồng lên chuyến xe trước, tôi lặng lẽ bắt chuyến xe sau. Tôi tận mắt chứng kiến cảnh Trương ôm cả chị Bình, lẫn đứa bé trên tay chị đầy âu yếm, đầy phấn khởi! Tôi quyết định xuất hiện, ba mặt một lời khiến chồng tôi không có cơ hội chối cãi.

    Tôi và Trương quen nhau trong buổi lễ tổng kết cuối năm của xí nghiệp sản xuất đồ bảo hộ lao động. Cùng cảnh quê nghèo của một tỉnh miền Trung, chấp nhận xa cha mẹ vào Nam kiếm sống, nên chúng tôi chẳng mấy mà trở thành gần gũi, thân thiết. Sau hai năm gắn bó thân tình, tôi nhận lời về làm dâu con nhà Trương, với sự ủng hộ, chúc phúc của bố mẹ, họ hàng và bạn bè đôi bên, khi tôi 23, và Trương tròn 30 tuổi.

    Không đủ điều kiện ra riêng, vợ chồng tôi thuê một phòng khép kín trong dãy nhà trọ gần xí nghiệp để tiện việc sinh sống. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” và “hàng xóm tối lửa, tắt đèn có nhau” nên ngay hôm dọn đến nơi ở mới chúng tôi đã dành thời gian để chào hỏi, làm quen với các phòng lân cận.

    Sát vách vợ chồng tôi là phòng của chị Bình, chị làm kế toán cho một công ty xây dựng. Chị Bình hơn tôi 6 tuổi và kém Trương đúng 1 tuổi, nhưng chị luôn gọi chồng tôi là anh, xưng em rất lễ phép. Thấy chị Bình cũng xinh xắn với tóc dài, eo thon, cặp mắt lúc nào cũng ươn ướt, đượm buồn và giọng nói nhỏ nhẹ, dễ mến mà lại sống độc thân, tôi cũng tò mò nhưng không dám hỏi. Cho đến khi chị em thân tình, chị Bình tâm sự: chị và người yêu thề non, hẹn biển là con một nhà khi chị 20 và anh 22 tuổi. Nhưng khi bố mẹ anh biết gia cảnh nhà chị khó khăn, nghèo túng đã ra sức ngăn cản. Cuối cùng người yêu chị đã nói lời chia tay với chị để lấy vợ theo ý của bố mẹ. Từ đó chị nguyện khép lòng mình lại, quyết định ở vậy chứ không yêu ai…

    Chia sẻ nỗi đau cùng chị, tôi thường qua lại an ủi, rủ chị đi chợ, nấu ăn và dùng bữa với vợ chồng tôi những khi cả hai nhà cùng rảnh rỗi. Biết tôi chưa muốn có con vì còn trẻ và muốn ổn định về kinh tế, chị Bình chân thành khuyên tôi nên sớm hoàn thiện tổ ấm, có đứa con máu thịt, mới có sợi dây ràng buộc bền chặt giữa vợ và chồng.

    Đang định nghe lời chị để cuối năm bố mẹ đôi bên được lên chức, thì Trương nhận quyết định giữ ghế quản đốc và theo lệnh lãnh đạo đi biệt phái đến tỉnh bạn cách cả trăm cây số để giúp họ đào tạo công nhân cho cơ sở sản xuất mới. Vậy là tôi cũng thu xếp theo chồng.

    Trước khi chia tay, tôi làm mâm cơm để tạm biệt chị Bình. Nhìn chị rưng rưng, bịn rịn không muốn xa vợ chồng tôi mà tôi thật cảm động. Nhớ chị Bình, thỉnh thoảng tôi gọi điện hỏi thăm sức khỏe của chị, còn chồng tôi từ hôm chuyển đến nơi ở mới, tôi chưa nghe chồng nhắc đến tên chị Bình lần nào. Vậy mà không ngờ bỗng nhiên nhà tôi xảy ra chuyện…

    Từ trước tới giờ tôi không có thói quen kiểm soát điện thoại hay ví của chồng nhưng cách đây một tuần, Trương đi làm để quên điện thoại ở nhà. Thấy có tin nhắn đến máy của anh, tôi đọc lướt qua. Rõ ràng số điện thoại là của chị Bình mà nội dung tin nhắn thật lạ: “ Đầy tháng cu Bi anh có về với mẹ con em không?”. Chị Bình lấy chồng khi nào mà có con? Sao chồng tôi biết mà tôi thì không? Lẳng lặng đặt điện thoại trở lại chỗ cũ, tôi coi như chưa hề biết thông tin gì và để ý động thái của chồng. Rồi anh báo với tôi anh có chuyến công tác đột xuất…

    Đợi chồng lên chuyến xe trước, tôi lặng lẽ bắt chuyến xe sau. Tôi tận mắt chứng kiến cảnh Trương ôm cả chị Bình, lẫn đứa bé trên tay chị đầy âu yếm, đầy phấn khởi! Tôi quyết định xuất hiện, ba mặt một lời khiến chồng tôi không có cơ hội chối cãi.

    Trương thanh minh do tôi lần lữa trong việc có con mà anh là trai trưởng, là đích tôn của dòng họ, bố mẹ anh ngày đêm mong có người nối dõi… Còn chị Bình tình nguyện nên anh không nỡ lòng từ chối! Hôn nhân của vợ chồng tôi mới được hơn một năm, tôi cần bờ vai của Trương để nương tựa, tôi phải làm sao bây giờ?

  • Cách đây một tuần, tôi có đi công tác. Vì con ố::m nên tôi thuyết phục đối tác giải quyết công việc sớm. Hôm tôi về cũng không báo trước với chồng. Xuống sân bay, tôi sang nhà mẹ đ::ẻ đón con. Lúc đi đến chân tòa chung cư nhà mình, tôi mới gọi cho chồng. Thế rồi khi nấu ăn, tôi phát hiện một cánh tủ bếp bị k::ẹ::t. Tôi có gọi chồng ra sửa, bình thường anh sẽ làm ngay. Vậy mà hôm đó, anh lại bảo bận, sáng mai sẽ làm. Ngày mai đi làm về, tôi thấy cánh tủ bếp đã như bình thường nhưng tôi lại phát hiện có cả một CHIẾC QUẦN ai để trong ấy, kiểm trả tủ m::ấ::t sợi dây chuyền vàng thì tôi mới kiểm tra c:a:me:ra rồi ch::ế::t l:ặng về sự thật…….

    Cách đây một tuần, tôi có đi công tác. Vì con ố::m nên tôi thuyết phục đối tác giải quyết công việc sớm. Hôm tôi về cũng không báo trước với chồng. Xuống sân bay, tôi sang nhà mẹ đ::ẻ đón con. Lúc đi đến chân tòa chung cư nhà mình, tôi mới gọi cho chồng. Thế rồi khi nấu ăn, tôi phát hiện một cánh tủ bếp bị k::ẹ::t. Tôi có gọi chồng ra sửa, bình thường anh sẽ làm ngay. Vậy mà hôm đó, anh lại bảo bận, sáng mai sẽ làm. Ngày mai đi làm về, tôi thấy cánh tủ bếp đã như bình thường nhưng tôi lại phát hiện có cả một CHIẾC QUẦN ai để trong ấy, kiểm trả tủ m::ấ::t sợi dây chuyền vàng thì tôi mới kiểm tra c:a:me:ra rồi ch::ế::t l:ặng về sự thật…….

    Cách đây một tuần, tôi có đi công tác. Vì con ố::m nên tôi thuyết phục đối tác giải quyết công việc sớm. Hôm tôi về cũng không báo trước với chồng. Xuống sân bay, tôi sang nhà mẹ đ::ẻ đón con. Lúc đi đến chân tòa chung cư nhà mình, tôi mới gọi cho chồng. Thế rồi khi nấu ăn, tôi phát hiện một cánh tủ bếp bị k::ẹ::t. Tôi có gọi chồng ra sửa, bình thường anh sẽ làm ngay. Vậy mà hôm đó, anh lại bảo bận, sáng mai sẽ làm. Ngày mai đi làm về, tôi thấy cánh tủ bếp đã như bình thường nhưng tôi lại phát hiện có cả một CHIẾC QUẦN ai để trong ấy, kiểm trả tủ m::ấ::t sợi dây chuyền vàng thì tôi mới kiểm tra c:a:me:ra rồi ch::ế::t l:ặng về sự thật…….

    Nhìn chứng cứ ngoại tình rành rành của chồng, tôi rụng rời không biết làm thế nào. Trước giờ nhà tôi vẫn êm ấm, gia đình hạnh phúc. Thành ra tôi khó xử quá. Tôi có nên vờ đi và cho chồng một cơ hội không?

    Tỏi

     

    Khi viết những dòng tâm sự này, tôi vẫn chưa thể định thần. Nếu chưa có con, chuyện này sẽ được giải quyết êm đẹp. Nhưng bây giờ, tôi không biết phải làm thế nào nữa.

    Vợ chồng tôi kết hôn 5 năm rồi, tính cả 6 năm yêu đương thì đã có hơn một thập kỷ bên nhau. Chồng tôi là người đàn ông ít nói, bình thường anh có rất ít bạn, đi ra ngoài cũng chẳng bao giờ mở lời trước. Nhiều lần tôi còn mua sách về cho chồng đọc để anh thay đổi cách nói chuyện. Thế nhưng đọc đến mấy quyển, tính cách anh vẫn như vậy. Chính vì điều đó nên tôi chưa bao giờ kiểm soát các mối quan hệ của chồng. Anh chơi với ai, thân với người nào tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Vậy mà…

    Cách đây một tuần, tôi có đi công tác. Vì con ốm nên tôi thuyết phục đối tác giải quyết công việc sớm. Hôm tôi về cũng không báo trước với chồng. Xuống sân bay, tôi sang nhà mẹ đẻ đón con. Lúc đi đến chân tòa chung cư nhà mình, tôi mới gọi cho chồng.

    Chồng tôi thu quần áo, cuống quá nên ném cả vào ngăn tủ bếp mà bấy lâu nay không dùng. Ảnh minh họa: Internet
    Thế rồi khi nấu ăn, tôi phát hiện một cánh tủ bếp bị kẹt. Tôi có gọi chồng ra sửa, bình thường anh sẽ làm ngay. Vậy mà hôm đó, anh lại bảo bận, sáng mai sẽ làm. Ngày mai đi làm về, tôi thấy cánh tủ bếp đã như bình thường.

    Sinh học

     

    Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ. Cả một buổi sáng tôi ngồi xem camera, cuối cùng phát hiện một điều không tưởng. Đó là chồng tôi dẫn người phụ nữ khác về nhà. Hôm tôi trở về, cô ta bỏ đi vội vàng. Chồng tôi thu quần áo, cuống quá nên ném cả vào ngăn tủ bếp mà bấy lâu nay không dùng.

    Khám phá thêm

    Bảo hiểm xã hội

    Yoga

    Sinh

    Nhìn chứng cứ ngoại tình rành rành của chồng, tôi rụng rời không biết làm thế nào. Trước giờ nhà tôi vẫn êm ấm, gia đình hạnh phúc. Thành ra tôi khó xử quá. Tôi có nên vờ đi và cho chồng một cơ hội không?

  • Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị b//ại l//iệt với giá 500 nghìn/đêm, đến đêm thứ 5 tôi nhận được cuộc gọi: “Chị ta đang đ/è lên người chồng cô kìa!” – Về đến nơi tôi s//ững s//ờ khi thấy…

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị b//ại l//iệt với giá 500 nghìn/đêm, đến đêm thứ 5 tôi nhận được cuộc gọi: “Chị ta đang đ/è lên người chồng cô kìa!” – Về đến nơi tôi s//ững s//ờ khi thấy…

    Tôi là Lan, 35 tuổi, làm công nhân may ở khu công nghiệp. Chồng tôi, Tuấn, từng là người khỏe mạnh, hiền lành và thương vợ con. Nhưng một năm trước, anh gặp tai nạn giao thông, phải nằm liệt nửa người.

    Kinh tế học

     

    Từ ngày đó, căn nhà nhỏ như chìm vào u tối.

    Tôi đi làm từ sáng sớm tới khuya, tối lại tất tả về lo thuốc thang, cơm cháo cho anh. Mấy tháng đầu còn gắng được, nhưng dần dần, cơ thể tôi mệt rã rời. Có hôm, vừa lau người cho anh xong, tôi ngồi gục luôn bên giường vì kiệt sức.

    Thấy vậy, chị Hà – hàng xóm sát vách, gần 40 tuổi, sống một mình – ngỏ lời giúp:

    “Em đi làm vất vả, để chị qua trông giúp anh Tuấn ban đêm. Chị từng chăm người ốm rồi, chỉ lấy 500 nghìn/đêm thôi.”

    Nghe hợp lý, lại tin tưởng vì chị hiền lành, ít nói, tôi đồng ý. Những đêm đầu, tôi vẫn nhắn hỏi liên tục, chị đều trả lời:

    “Anh Tuấn ngủ ngon rồi, em cứ yên tâm.”

    Chồng tôi còn khen:

    “Chị Hà kể chuyện vui lắm. Anh thấy dễ chịu hơn hẳn.”

    Tôi mừng. Ít ra, anh cũng có người trò chuyện, đỡ buồn khi tôi vắng nhà.

    Hôn nhân

     

    Nhưng đến đêm thứ năm, mọi thứ bỗng chuyển hướng kỳ lạ.

    Khoảng gần 11 giờ, khi tôi đang tăng ca, điện thoại reo liên tục. Là cô Bích – hàng xóm sát bên, giọng hoảng loạn:

    “Lan ơi, mày về ngay đi! Tao nhìn qua cửa sổ, chị Hà… đang đè lên người chồng mày kìa!”

    Tim tôi như ngừng đập. Tôi ném vội kéo xuống bàn, lao ra khỏi xưởng trong cơn mưa tầm tã. Đường từ xưởng về nhà chỉ hơn cây số, mà hôm đó tôi thấy dài như cả đời.

    Về đến nơi, cổng nhà mở toang. Đèn phòng ngủ sáng hắt ra qua khung cửa sổ. Tôi lao vào, tim đập thình thịch.

    Trước mắt tôi, chồng nằm bất động, còn chị Hà đang phủ chăn cho anh, khuôn mặt chị đỏ bừng, nước mắt lăn dài. Cô Bích đứng bên ngoài, vẫn run run, không dám bước vào.

    Tôi sững sờ:

    “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

    Chị Hà giật mình, lùi lại, lắp bắp:

    Thiết kế Đồ hoạ

     

    “Chị… chị chỉ định xoa ngực cho anh Tuấn, thấy anh ấy thở gấp quá… chị sợ anh ngất nên…”

    Tôi cúi xuống, chạm tay chồng. Anh run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra, đôi môi mấp máy:

    “Lan… chị ấy cứ hỏi anh… có nhớ chị ấy không…”

    Căn phòng lặng đi. Tôi nhìn chị Hà – đôi mắt chị đầy hoảng loạn, giọng nghẹn lại:

    “Anh ấy giống chồng chị… như hai giọt nước… Đêm nào chị cũng mơ thấy ảnh nằm đây, chị chỉ muốn lau mặt, nói chuyện… mà quên mất… đây không phải là anh ấy…”

    Tôi bàng hoàng. Thì ra, trong những đêm qua, chị Hà không hề có ý xấu. Chị chỉ đang sống lại nỗi ám ảnh cũ – ký ức về người chồng đã mất nhiều năm trước, cũng vì một vụ tai nạn.
    Người mà chị chưa bao giờ nguôi thương.

    Tôi lặng người, nước mắt trào ra. Thương chồng một, tôi lại thương chị mười. Cả hai người họ đều là nạn nhân của những mất mát mà không ai có thể bù đắp.

    Tôi đỡ chồng nằm lại ngay ngắn, kéo chăn cho anh, rồi quay sang nhẹ nhàng nói:

    “Chị nghỉ đi, chị mệt rồi. Em cảm ơn chị vì đã chăm anh mấy hôm nay. Nhưng… chắc từ mai để em tự lo cho anh.”

    Thời gian & Lịch

     

    Chị Hà đứng lặng, mắt nhìn xa xăm.
    Một lúc lâu sau, chị chỉ khẽ nói:

    “Ừ… có lẽ chị nên về. Em giữ gìn sức khỏe nhé, Lan.”

    Tối đó, tôi ngồi bên giường chồng tới sáng. Anh không nói gì, chỉ nắm chặt tay tôi. Cơn mưa ngoài trời vẫn rơi lộp bộp trên mái tôn.

    Tôi nghĩ mãi về ánh mắt chị Hà. Nó không hề đáng sợ, mà là ánh nhìn của một người quá cô đơn, chỉ vô thức tìm lại chút hơi ấm của quá khứ.

    Từ sau đêm ấy, tôi không thuê ai qua đêm nữa. Tôi chuyển sang làm bán thời gian để có thể ở bên chồng nhiều hơn. Còn chị Hà – tôi nghe nói chị chuyển về quê, sống cùng người em gái.

    Thỉnh thoảng, trời trở mưa, tôi vẫn nhớ hình ảnh người phụ nữ ấy – một người từng có trái tim ấm áp, chỉ là bị thời gian và nỗi nhớ làm cho lạc lối.

    Và tôi hiểu rằng:

    “Điều kinh hoàng nhất đôi khi không phải là chuyện ta nhìn thấy, mà là nỗi trống trải đến mức khiến con người quên mất đâu là thật, đâu là mơ.”

    Thực phẩm chức năng

     

    Tôi khẽ nhìn sang chồng, nắm lấy bàn tay yếu ớt của anh.
    Dù cuộc sống có khó đến đâu, tôi chỉ mong từ nay, trong căn nhà nhỏ này, sẽ không còn ai phải sống trong những đêm dài cô độc nữa.

  • Cúi đầu làm lụng suốt mười hai năm để nuôi chồng học y đến ngày trở thành bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng. Thế như khi giàu sang, anh ta lại chê tôi chỉ là “mùi bếp núc”, âm m/ưu cư//ớp hết tài sản để rước “phòng nhì” về nhà. Nhưng ngay trong đêm vinh danh hôm nay, tôi đã chuẩn bị một cái kết khiến cả hai thân bại danh liệ//t…

    Cúi đầu làm lụng suốt mười hai năm để nuôi chồng học y đến ngày trở thành bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng. Thế như khi giàu sang, anh ta lại chê tôi chỉ là “mùi bếp núc”, âm m/ưu cư//ớp hết tài sản để rước “phòng nhì” về nhà. Nhưng ngay trong đêm vinh danh hôm nay, tôi đã chuẩn bị một cái kết khiến cả hai thân bại danh liệ//t…

    Cúi đầu làm lụng suốt mười hai năm để nuôi chồng học y đến ngày trở thành bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng. Thế như khi giàu sang, anh ta lại chê tôi chỉ là “mùi bếp núc”, âm m/ưu cư//ớp hết tài sản để rước “phòng nhì” về nhà. Nhưng ngay trong đêm vinh danh hôm nay, tôi đã chuẩn bị một cái kết khiến cả hai thân bại danh liệ//t…

    Màn hình chiếc laptop trước mặt hắt ra thứ ánh sáng xanh nhợt giữa căn phòng làm việc tối om. Kim đồng hồ đã chỉ đúng hai giờ sáng.

    Tôi ngồi bất động, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, từng giọt lạnh buốt.

    Trên màn hình là đoạn video được trích xuất từ camera hành trình lắp trong chiếc Mercedes GLC của chồng tôi.

    Tiếng cười khúc khích xen lẫn những lời thì thầm tình tứ vang lên rõ mồn một.

    “Cường à, bao giờ anh mới đuổi cái bà vợ lúc nào cũng ám mùi dầu mỡ ấy ra khỏi căn biệt thự vậy? Em chán phải lén lút thế này lắm rồi. Em muốn đường đường chính chính dọn về sống cùng anh.”

    Giọng nói ấy tôi nhận ra ngay.

    Là Ngọc.

    Con gái duy nhất của Chủ tịch Hội đồng quản trị Bệnh viện Quốc tế Minh Tâm – nơi chồng tôi đang làm Trưởng khoa Ngoại.

    Tiếng cười của Trần Minh Cường – người đàn ông đã là chồng tôi suốt mười lăm năm – vang lên đầy đắc ý.

    “Em cứ yên tâm. Luật sư của anh chuẩn bị xong hết hồ sơ rồi. Vài hôm nữa anh sẽ đưa cho Hương ký, bảo là giấy tờ phục vụ mở rộng công ty suất ăn công nghiệp của cô ấy.”

    “Chỉ cần cô ta ký xong, toàn bộ biệt thự, cổ phần, tiền tiết kiệm và tài sản đứng tên chung sẽ hợp pháp chuyển sang cho anh.”

    “Sau đó anh sẽ ném hết quần áo của cô ta ra ngoài cổng. Cùng lắm chỉ biết ngồi khóc. Một con bé nhà quê học chưa hết đại học như cô ta thì biết gì về pháp luật.”

    Hai người cùng bật cười.

    Ngọc còn hô/n c//hụt một cái rồi nói:

    “Đúng vậy. Anh bây giờ là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng cả HN. Người đứng cạnh anh phải là phụ nữ có học thức, có địa vị như em, chứ đâu phải loại đàn bà chỉ biết quanh quẩn bếp núc, người lúc nào cũng mùi thức ăn.”

    Ngực tôi như bị ai cầm búa giáng mạnh.

    Tay run đến mức làm rơi cả con chuột máy tính xuống sàn.

    Mười hai năm ký ức ùa về như một cơn lũ.

    Ngày ấy…

    Chúng tôi chỉ là hai sinh viên nghèo.

    Gia đình Cường làm ăn phá sản.

    Bố anh bệnh nặng.

    Mẹ phải bán từng mảnh ruộng để trả nợ.

    Có lúc anh định nghỉ học vì không đủ tiền đóng học phí năm thứ ba Đại học Y Hà Nội.

    Chính tôi là người níu anh lại.

    Tôi gác ước mơ học đại học của mình.

    Ban ngày từ bảy giờ sáng đến năm giờ chiều, tôi làm nhân viên chăm sóc khách hàng cho một công ty viễn thông.

    Buổi tối, tôi chạy bàn ở quán ăn đến gần nửa đêm.

    Về nhà, tôi lại thức đến hai, ba giờ sáng nhận nhập liệu thuê trên máy tính.

    Có những ngày tôi chỉ ngủ ba tiếng.

    Bữa sáng là gói mì tôm.

    Bữa trưa là hộp cơm bình dân ba mươi nghìn đồng.

    Mọi đồng tiền kiếm được, tôi đều dành để đóng học phí cho Cường.

    Tiền giáo trình.

    Tiền thực tập.

    Tiền thuê trọ.

    Tiền mua kính hiển vi, dụng cụ học tập.

    Thậm chí khi anh đi thực tập bệnh viện cần một chiếc laptop mới, tôi đã bán luôn sợi dây chuyền vàng mẹ để lại trước khi mất.

    Còn bản thân…

    Suốt nhiều năm chỉ mặc vài bộ quần áo cũ bạc màu.

    Tôi chưa từng tiếc.

    Bởi mỗi lần nhìn Cường khoác chiếc áo blouse trắng, ánh mắt sáng rực vì được theo đuổi ước mơ, tôi lại tự nhủ:

    “Rồi sau này anh ấy thành công, mình sẽ hạnh phúc.”

    Và đúng là anh thành công thật.

    Sau khi tốt nghiệp bác sĩ nội trú, rồi học lên chuyên khoa II, Cường nhanh chóng trở thành một trong những bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất thành phố.

    Thu nhập mỗi tháng lên tới hàng trăm triệu đồng.

    Chúng tôi mua được căn biệt thự hơn 25 tỷ đồng ở khu đô thị cao cấp.

    Trong gara có hai chiếc ô tô tiền tỷ.

    Còn tôi cũng gây dựng được công ty cung cấp suất ăn công nghiệp cho trường học và bệnh viện, doanh thu mỗi năm hàng chục tỷ đồng.

    Nhưng…

    Càng đứng trên đỉnh cao.

    Anh càng coi thường người đã đưa mình lên đó.

    Anh bắt đầu về nhà lúc nửa đêm.

    Thường xuyên cáu gắt.

    Khó chịu vì cách ăn mặc của tôi.

    Không bao giờ cho tôi xuất hiện trong những buổi tiệc của giới bác sĩ.

    Một tuần trước…

    Khi tôi đang chỉnh lại cổ áo vest cho anh trước gương, Cường gạt mạnh tay tôi ra.

    “Hương!”

    “Em đừng đi cùng anh tối nay.”

    “Tại sao?”

    “Em nhìn lại mình đi.”

    “Suốt ngày chỉ biết bếp núc.”

    “Quần áo thì quê mùa.”

    “Nói chuyện cũng chẳng sang.”

    “Đứng cạnh em, anh thấy mất mặt với đồng nghiệp.”

    Lúc ấy tôi chỉ im lặng.

    Tôi cứ nghĩ…

    Có lẽ anh mệt.

    Có lẽ áp lực công việc.

    Nhưng hôm nay…

    Tôi mới hiểu.

    Trong mắt anh.

    Tôi chẳng khác gì món đồ cũ cần vứt bỏ.

    Tôi lau nước mắt.

    Không.

    Tôi sẽ không để mình trở thành kẻ đáng thương.

    Nếu anh muốn chơi trò bẩn…

    Tôi sẽ cho anh biết thế nào là trả giá.

    Tôi mở máy tính làm việc của Cường.

    Mật khẩu vẫn là ngày cưới của chúng tôi.

    Thật mỉa mai.

    Người đàn ông phản bội vợ lại dùng chính ngày cưới làm mật khẩu.

    Tôi lần lượt mở các thư mục.

    Hồ sơ tài chính.

    Sao kê ngân hàng.

    Hợp đồng bệnh viện.

    Cho đến khi mắt dừng lại ở một thư mục có tên:

    “DỰ ÁN ĐẶC BIỆT.”

    Linh cảm chẳng lành khiến tim tôi đập dồn dập.

    Tôi mở ra.

    Chỉ vài phút sau…

    Toàn thân tôi lạnh toát.

    Đây không còn là chuyện ngoại tình nữa.

    Cường và Ngọc đã cấu kết lập khống hồ sơ mua sắm thiết bị y tế trị giá 50 tỷ đồng.

    Điều kinh khủng hơn…

    Họ sử dụng chính công ty suất ăn của tôi làm doanh nghiệp trung gian để hợp thức hóa dòng tiền.

    Nói cách khác…

    Họ định biến tôi thành vật thế mạng.

    Khi vụ việc vỡ lở.

    Tôi sẽ là người bị khởi tố về tội lừa đảo, rửa tiền và chiếm đoạt tài sản.

    Còn hai người họ sẽ mang toàn bộ số tiền đó ra nước ngoài, ung dung hưởng thụ.

    Tôi siết chặt bàn tay đến bật máu.

    Khóe môi từ từ nhếch lên.

    “Cường…”

    “Anh đã quên một điều.”

    “Người phụ nữ từng thức trắng suốt mười hai năm để đưa anh lên đỉnh cao…”

    “…cũng chính là người hiểu anh hơn bất kỳ ai.”

    “Và lần này…”

    “Chính tôi sẽ kéo anh xuống đị//a ngụ/c.”

    êm vinh danh bác sĩ tiêu biểu toàn thành phố diễn ra tại trung tâm hội nghị 5 sao sang trọng bậc nhất.

    Trần Minh Cường xuất hiện trong bộ suit may đo lịch lãm, tay trong tay cùng Ngọc – cô tiểu thư đài các của Chủ tịch Bệnh viện Minh Tâm. Xung quanh họ là tiếng máy ảnh nháy liên tục, những lời tung hô, ngưỡng mộ từ giới y khoa và giới truyền thông.

    Cường tươi cười rạng rỡ, chuẩn bị bước lên bệ phóng cao nhất của sự nghiệp. Anh ta tuyệt nhiên không thấy tôi xuất hiện. Trong mắt anh ta, con vợ “mùi bếp nudc” chắc hẳn đang ở nhà ôm mặt khóc lóc hoặc ngu ngốc ký vào xấp giấy tờ giải thể công ty mà anh ta cài gắm sẵn.

    Khi MC xướng tên Trần Minh Cường lên nhận giải thưởng “Bác sĩ Ngoại khoa Xuất sắc của năm”, hội trường vỗ tay rần rần. Cường cầm micro, cất giọng đầy truyền cảm: “Tôi có được thành công hôm nay là nhờ sự dẫn dắt của Ban lãnh đạo Bệnh viện Minh Tâm, và đặc biệt là sự đồng hành của một người phụ nữ tuyệt vời…”

    Anh ta liếc nhìn Ngọc đầy tình tứ.

    Nhưng lời chưa nói hết, toàn bộ màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu đột ngột tối đen.

    Tiếng xì xầm rộ lên. MC lúng túng. Cường khựng lại.

    Tách.

    Màn hình bật sáng trở lại. Nhưng không phải là video hành trình sự nghiệp của vị bác sĩ tài năng, mà là đoạn clip trích xuất từ camera hành trình chiếc GLC.

    Giọng nói của Ngọc và Cường vang vọng khắp hội trường qua hệ thống âm thanh công suất lớn: “Cường à, bao giờ anh mới đuổi cái bà vợ lúc nào cũng ám mùi dầu mỡ ấy ra khỏi căn biệt thự vậy?” “Chỉ cần cô ta ký xong, toàn bộ tài sản sẽ thuộc về anh. Một con bé nhà quê học chưa hết đại học như cô ta thì biết gì về pháp luật…”

    Cả hội trường đóng băng. Nụ cười trên môi Cường dại ra. Ngọc mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng loạn nhìn quanh.

    Chưa dừng lại ở đó. Màn hình tiếp tục chuyển cảnh, hiển thị toàn bộ sơ đồ dòng tiền, bảng khống giá thiết bị y tế 50 tỷ đồng cùng hàng loạt hóa đơn, chữ ký giả do Cường và Ngọc thực hiện.

    Đúng lúc này, cánh cửa lớn của hội trường mở tung.

    Tôi bước vào. Không phải trong bộ dạng xộc xệch, ám mùi dầu mỡ như anh ta vẫn miêu tả. Tôi khoác lên mình bộ áo dài nhung đen sang trọng, mái tóc búi cao, bước đi tự tin và ngẩng cao đầu.

    Đi cùng tôi là lực lượng Công an Kinh tế và Cảnh sát Điều tra.

    Chủ tịch Bệnh viện Minh Tâm – bố của Ngọc – ngã xập xuống ghế, tay ôm lấy ngực. Ngọc gào lên: “Tắt đi! Tắt ngay đi! Đồ điên, cô làm cái gì thế này?!”

    Tôi thong thả bước lên sát khán đài, nhìn thẳng vào mắt người chồng mười lăm năm chăn gối. Gương mặt anh ta lúc này cắt không còn một giọt máu, đôi chân run rẩy không đứng vững.

    “Cường này,” tôi cất giọng rõ ràng qua chiếc micro dự phòng. “Anh tưởng một con bé nhà quê không học hết đại học thì ngốc lắm sao?”

    “Anh quên mất rằng, mười hai năm qua tôi làm nhân viên chăm sóc khách hàng viễn thông, tôi hiểu thế nào là lưu trữ dữ liệu. Tôi nhập liệu thuê suốt hàng nghìn đêm, nên tôi thuộc lòng từng ngóc ngách hệ thống kế toán. Và quan trọng nhất… công ty suất ăn của tôi có hẳn một đội ngũ luật sư và kiểm toán riêng. Mọi hồ sơ anh lén cắm vào để biến tôi thành vật thế mạng, tôi đã chuyển thẳng cho Cơ quan Điều tra từ sáng nay.”

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

    Một sĩ quan công an bước lên sân khấu, đọc lệnh khởi tố và bắt tạm giam đối với Trần Minh Cường và Trần Bích Ngọc về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng”.

    Cú tát chí mạng này không chỉ tước đi chiếc áo blouse trắng mà Cường luôn tự hào, mà còn vĩnh viễn tống anh ta và nhân tình vào tù. Bệnh viện Minh Tâm đứng trước nguy cơ phá sản, gia đình chủ tịch sụp đổ hoàn toàn trong một đêm.

    Chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập vào tay Cường. Trước khi bị dẫn đi, anh ta quỳ gục xuống chân tôi, nước mắt giàn giụa, van xin trong tuyệt vọng: “Hương… anh sai rồi! Xin em… cứu anh với! Anh bị cô ta dụ dỗ… Xin em nhớ lại tình nghĩa mười hai năm qua…”

    Tôi cúi xuống, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh như băng, khẽ thì thầm vào tai anh ta lời cuối cùng:

    “Tình nghĩa mười hai năm qua, tôi đã dùng nó để đưa anh lên đỉnh cao. Còn sự tàn nhẫn của anh hôm nay, tôi dùng nó để tiễn anh về đúng nơi anh thuộc về: Đáy xã hội.”

    Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh đầu lại. Mùi dầu mỡ bếp túc năm xưa đã thôi bám trên áo tôi từ lâu. Giờ đây, chỉ còn lại mùi của tự do, của sự tái sinh sau một cơn mộng dài.

    Post Views: 59

  • Cảпh báo khôпg được đặt những thứ пày vào ngăn đá

    Cảпh báo khôпg được đặt những thứ пày vào ngăn đá

    Cậu bé Gia Địпh ở Thượпg Hải bị kh:âu 38 mũi trêп mặt vì bị mảпh kim loại làm rách sau khi lấy loп пước пgọt troпg tủ lạпh ra. Đây là thói queп phổ biếп mà пhiều пgười mắc phải và cầп loại bỏ пgay lập tức пếu khôпg xuốпg tai пạп xảy ra.

    Mọi пgười thườпg пói rằпg пguy hiểm là khôпg thể phòпg пgừa triệt để và chúпg ta luôп luôп gặp phải пhữпg mối пguy hiểm tiềm tàпg troпg cuộc sốпg hàпg пgày. Vì vậy, để bảo vệ sự aп toàп của bảп thâп và trẻ пhỏ, chúпg ta cầп phải chú ý пhiều hơп đếп từпg chi tiết của cuộc sốпg. пếu khôпg thì việc bất cẩп sẽ gây ra пhữпg hậu quả khôпg thể khắc phục.

    Mở cửa tủ lạпh và vụ п:ổ bất пgờ đã xảy ra gây пêп hậu quả пặпg пề

    Vụ việc đau lòпg xảy ra tại một căп hộ ở thàпh phố Thượпg Hải (Truпg Quốc) khiếп cậu bé Gia Địпh, 5 tuổi, phải kh:âu tới 38 mũi trêп mặt. Ảпh: Sohu

    Gầп đây, côпg việc của cô Lâm khá bậп rộп khiếп cô khôпg có thời giaп để chăm sóc coп. Vì vậy, Gia Địпh thườпg xuyêп phải ở пhà một mìпh. Tuy пhiêп, cậu bé rất thôпg miпh và có thể tự mìпh gọi đồ về ăп. Có hôm, cô Lâm sẽ làm đồ ăп sẵп trước khi đi làm cho cậu bé. Chíпh vì thế, cô Lâm rất tự hào và khôпg phải lo lắпg пhiều về Gia Địпh.

    Thế пhưпg, khi đaпg làm việc, bỗпg cô Lâm пhậп được tiп coп trai mìпh đaпg cấp cứu ở bệпh việп. Cô tức tốc chạy пgay đếп. Sau khi xử lý vết thươпg, bác sĩ đã kh:âu một vết dài trêп mặt bé do mảпh vỡ loп пước cắt rạch tổпg cộпg 38 mũi (31 mũi ở má và 7 mũi ở miệпg).

    пgười mẹ với vẻ mặt đau đớп khôпg пguôi thắc mắc, tại sao coп mìпh lại bị пhư vậy? Hóa ra thủ phạm chíпh là chiếc tủ lạпh.

    Do thời tiết Thượпg Hải vào hè rất пóпg bức và Gia Địпh lại cực kỳ thích đồ uốпg có ga пêп cậu bé đã đặt loп пước vào пgăп đá của tủ lạпh để пước có thể lạпh пhaпh. Thật khôпg may, khi Gia Địпh vui vẻ lấy loп пước ra uốпg, đúпg khoảпh khắc mở пắp loп, một tiếпg п:ổ lớп vaпg lêп, пước пgọt bắп tuпg tóe cùпg vỏ loп bị vỡ gây пêп tai пạп đáпg sợ.

    Theo các bác sĩ, troпg thời giaп qua, có rất пhiều bệпh пhâп пhập việп với cùпg lý do – sử dụпg loп пước пgọt khôпg đúпg cách, đặc biệt là để vào пgăп đá tủ lạпh, gây ra hậu quả đáпg tiếc.

    3 thứ tuyệt đối khôпg được cho vào пgăп đá пếu khôпg muốп tủ lạпh п:ổ tuпg

    Mặc dù пguy cơ cháy п:ổ của tủ lạпh khôпg пhiều, пhưпg пếu пgười dùпg chủ quaп, sử dụпg khôпg đúпg cách thì tủ lạпh có thể phát п:ổ gây пguy hiểm. Ảпh: Iпterпet

    Thói queп để mọi đồ ăп, thức uốпg vào troпg tủ lạпh, đặc biệt là пgăп đôпg để giúp làm lạпh пhaпh chóпg, tức thì là một thói queп xấu mà пhiều пgười mắc phải. Thói queп пày sẽ gây ra пhiều hệ lụy cực пguy hiểm ảпh hưởпg trực tiếp đếп tíпh пăпg, tuổi thọ của tủ lạпh, thậm chí gây пguy hiểm đếп chíпh пgười sử dụпg.

    1. Đồ uốпg có ga

    Đứпg ở vị trí đầu bảпg chíпh là đồ uốпg có ga. Các loại пước пgọt có ga đóпg loп khôпg пêп bảo quảп troпg пgăп đá tủ lạпh пếu bạп muốп kéo dài độ bềп của tủ.

    Vì khi đặt các loп đồ uốпg có ga vào пgăп đá, пhiệt độ пước troпg loп sẽ giảm xuốпg rất пhaпh mà khối lượпg пước lại tăпg lêп. Khi khối lượпg пước tăпg vượt quá mức “chứa được” của loп, hìпh dạпg của loп sẽ từ từ biếп đổi, cùпg với sự giải phóпg của khí CO2, loп sẽ chịu 1 áp lực cực lớп và có thể phát п:ổ mọi lúc.

    пếu muốп ướp đá, bạп chỉ пêп ướp troпg khoảпg 5 phút để пước vừa lạпh mà khôпg đôпg đá hoặc để ở пgăп mát.

    Khi bạп đóпg chặt пắp và để đồ uốпg có cồп trêп пgăп đôпg, điều пày sẽ tạo ra áp suất gây п:ổ. Bởi khi cất giữ các chất dễ cháy bêп troпg, пếu tủ lạпh khởi độпg hoặc troпg quá trìпh sử dụпg xảy ra sự cố, tạo ra tia lửa thì các chất dễ cháy пày sẽ bắt lửa rất пhaпh và gây ra hiệп tượпg cháy п:ổ lớп ở tủ lạпh.

    Cho пêп, пgười dùпg tuyệt đối khôпg bảo quảп đồ uốпg có cồп hay chất dễ gây cháy п:ổ (пhư xăпg, dầu…) troпg пgăп đá tủ lạпh mà chọп lưu giữ chúпg ở пhiệt độ phòпg, đặt ở пhữпg vị trí khô ráo, thôпg thoáпg.

    Với rượu, пếu muốп uốпg lạпh, bạп пêп uốпg chúпg với đá viêп. пếu muốп ướp lạпh bia thì пêп ướp troпg thùпg đá, xô đá, khôпg пêп ướp troпg пgăп đá tủ lạпh.

    3. Đá khô

    Đá khô có thể trở thàпh một quả bom và phát п:ổ bất cứ lúc пào khi để lêп пgăп đá tủ lạпh, gây пguy hiểm đếп tíпh mạпg. Ảпh: Iпterпet

    Đá khô là một troпg пhữпg thứ tuyệt đối khôпg пêп cho vào пgăп đá tủ lạпh bởi chúпg cũпg giốпg пhư đồ uốпg có ga, đá khô cơ bảп là dạпg CO2 rắп. Chíпh vì vậy mà khi để troпg пgăп đôпg có mức пhiệt độ thấp hơп -18oC, CO2 sẽ пở ra ước tíпh từ 600 đếп 800 lầп so với dạпg rắп.

    Một khi khối lượпg của đá khô tăпg quá cao troпg khôпg giaп kíп пhư пgăп đá tủ lạпh, chúпg sẽ làm chiếc tủ lạпh пhà bạп п:ổ tuпg mọi lúc và có thể gây hư hại cho các thiết bị, đồ dùпg đặt xuпg quaпh tủ, đồпg thời gây пguy hiểm cho cả gia đìпh.

    Thế пêп, bạп cầп thậп trọпg troпg việc bảo quảп đá khô, khôпg lưu trữ troпg пgăп đá tủ lạпh mà có thể chọп bảo quảп troпg các thiết bị làm mát cách điệп. пgoài ra, tuyệt đối khôпg dùпg tay khôпg chạm vào đá khô vì chúпg có thể khiếп bạп bị bỏпg, пêп dùпg đồ gắp, hoặc găпg tay cao su khi cầm đá .

  • 8 thực phẩm không đội trời chung với các khối u, nhắc nhau nhớ ăn thường xuyên

    8 thực phẩm không đội trời chung với các khối u, nhắc nhau nhớ ăn thường xuyên

    Một trong những biện pháp hữu hiệu nhất để phòng tránh ung thư là áp dụng một chế độ ăn khỏe mạnh hợp lý. Hãy cùng tham khảo những món ăn “không đội trời chung” với ung thư dưới đây và cho chúng vào thực đơn hàng ngày của gia đình bạn nhiều hơn nhé!

    1. Khoai lang – tiêu diệt tế bào ung thư

    Khoai lang có khả năng ức chế tế bào ung thư rất rõ rệt. Tỷ lệ ức chế tế bào ung thư của khoại lang đã nấu chín chiếm 98.7%, còn khoai lang sống chiếm 94,4%.

    Đặc biệt khoai lang tím có khả năng tiêu diệt các tế bào ung thư. Được biết, các nhà khoa học đã tiến hành kết hợp các chiết xấu lấy từ củ khoai lang tím nướng chín lên các tế bào ung thư, và thấy rằng các tế bào ung thư bị ức chế phát triển. Khi tiến hành cho chuột bị ung thư ăn khoai lang chín, họ cũng thu được những kết quả rất khả quan.

    Các nhà khoa học khẳng định khoai lang tím rất hiệu quả trong việc ngăn ngừa ung thư cấp độ 1 và 2, trong khi lại không gây ra tác dụng phụ nào. Vì vậy, nhóm nghiên cứu khuyến cáo rằng mọi người nên ăn một củ khoai lang tím cỡ vừa vào các bữa ăn trưa hoặc tối, hoặc thậm chí ăn một củ khoai lang tím cỡ to/ngày để tăng cường sức khỏe, chống lại bệnh ung thư.

    2. Cà tím – Thuốc tốt chống ung thư

    Thời cổ đại Trung Quốc ngày xưa đã ghi chép “gốc cà tìm mùa thu chữa trị u bướu”. Ngày càng có nhiều tài liệu chứng tỏ, cà tím có tác dụng chống ung thư. Đã từng có thực nghiệm chiết xuất ra một loại chất không độc hại trong cà tím dùng để chữa trị ung thư dạ dày rất tốt.

    Ngoài ra, trong cà tím có chứa glycosides solanine, cucurbitacin, stachydrine, choline, húng quế, saponin và nhiều loại kiềm sinh vật, trong đó solanine, cucurbitacin được chứng minh là có khả năng chống ung thư. Hoa cà tím, gốc cà tím, nước cà tím đều là thuốc tốt. Cà tím còn giàu các thành phần dinh dưỡng, ngoài vitamin A, C hơi thấp ra, các loại vitamin và khoáng chất đều tương tự như cà chua, nhưng hàm lượng protein và canxi trong cà tìm lại cao gấp 3 lần cà chua.

    3. Bông cải xanh

    Tất cả các loại rau họ cải (cải bắp, cải xanh…) đều chứa các chất chống ung thư nhưng bông cải xanh là một trong những thực phẩm chứa lượng lớn sulforaphane – hợp chất đặc biệt làm tăng các enzyme bảo vệ cơ thể và loại bỏ các chất gây ung thư.

    Phòng chống: Ung thư vú, gan, phổi, tuyến tiền liệt, dạ dày, bàng quang.
    Cách dùng: Đây là loại thực phẩm rất dễ sử dụng. Bạn có thể ăn kèm với bất cứ món nào từ salad đến pizza.

    4. Củ cải – Tiêu trừ tác dụng gây ung thư của nitrosamine

    Củ cải có nhiều loại, nhưng loại nào cũng đều có khả năng chống ung thư, vì vậy có câu ngạn ngữ rằng: “Mùa đông ăn củ cải, mùa hè ăn gừng, cả cuộc đời không cần vào hiệu thuốc” và “củ cải tháng 10 chính là nhân sâm nước”.

    Vì vậy mùa đông nên ăn nhiều củ cải. Người Hà Lan gọi củ cải là “món ăn dân tộc”, Nhật Bản, Mỹ cho rằng củ cải là “thần bảo vệ sức khỏe” trong loại rau có củ..

    Củ cải có chức năng chống ung thư, nở phổi, hóa đờm, lợi tiểu. Trong củ cải có nhiều chất xúc tác có thể tiêu trừ tác dụng gây ung thư của chất nitrosamine, kích thích hệ miễn dịch cơ thể, nâng cao hoạt tính của đại thực bào, tăng cường khả năng tiêu diệt tế bào ung thư thực bào.

    Vị cay của củ cải đến từ dầu mù tạt, nó có thể kích thích đường ruột nhu động, thúc đẩy chất gây ung thư ra ngoài.

    Trong củ cải còn nhiều thanh phần không rõ ức chế các hoạt tính gây đột biến. Hàm lượng vitamin C trong củ cải cao hơn táo, lê từ 8-10 lần. Ngoài ra, củ cải cũng giàu carotene có tác dụng phòng ngừa ung thư rất tốt.

    5. Cà chua

    Loại trái cây mọng nước này là nguồn dinh dưỡng lớn của lycopene – chất giúp cà chua có màu đỏ. Theo kết quả của các nghiên cứu, lycopene có thể ngăn ngừa sự phát triển của các tế bào ung thư niêm mạc tử cung – loại ung thư gây ra gần 8.000 ca tử vong mỗi năm.

    Phòng chống: Ung thư niêm mạc tử cung, phổi, tuyến tiền liệt và dạ dày.
    Cách dùng: Cà chua phát huy tác dụng lớn nhất khi được nấu chín, vì quá trình làm nóng giúp cơ thể hấp thụ nhiều lycopene hơn.

    6. Bí ngô – Ức chế chất gây ra ung thư

    Ở một số nước, bí ngô được mệnh danh là “bí thần”, bởi vì nó vừa là lương thực, vừa là món ăn. Người Trung Quốc có thói quen sử dụng bí ngô trong ngày lễ cảm tạ để thế hiện lòng cảm ơn của người dân đối với bí ngô.

    Bí ngô giúp phòng ngừa béo phí, tiểu đường và mỡ máu, cholesterol cao, có hiệu quả rất tốt trong phòng ngừa ung thư. Hàm lượng vitamin A trong bí ngô rất cao, cao đến mức người bình thường không thể tưởng tượng được.

    Ngoài ra, bí ngô giàu vitamin C, canxi và chất xơ, còn có thành phần tryptophan – P ức chế chất gây ra ung thư.

    7. Lựu – Suy yếu ung thư tuyến tiền liệt

    Nghiên cứu trên thế giới cho thấy, các chất như Phenylpropanoids, Hydrobenzoic acids, flavonoids và các axit béo có trong nước ép lựu sẽ làm suy yếu các tế bào ung thư tuyến tiền liệt và làm giảm di căn của các tế bào u.ng thư.

    8. Củ nghệ – ức chế các tế bào ung thư vú, tử cung, ruột kết

    Từ hàng nghìn năm nay, nghệ vàng đã được sử dụng ở Ấn Độ như một loại gia vị thảo dược không thể thiếu. Viện Y tế Quốc gia Anh đã có đến 24 nghiên cứu về ảnh hưởng của nghệ, thành phần quan trọng nhất của nó là chất curcumin.

    Các nghiên cứu cho thấy nghệ chứa hợp chất bao gồm cả curcumin, có tác dụng chống viêm mạnh mẽ và chống oxy hóa mạnh. Loại cây họ gừng này là một tác nhân giúp cơ thể phòng chống hàng loạt bệnh nhờ tính kháng viêm của nó.

    Nghiên cứu cũng ghi nhận, nghệ có thể giảm cholesterol, cải thiện chức năng gan, bảo vệ cơ thể chống lại bệnh Alzheimer, giảm viêm ruột và chống lại bệnh trầm cảm.

    Một nghiên cứu gần đây ở Munich cho thấy nó còn có khả năng ức chế sự hình thành di căn. Curcumin được hiển thị trong các nghiên cứu để hoạt động như một chất ăn mòn gốc tự do mạnh. Nó cũng ngăn chặn việc sản xuất TNF (yếu tố hoại tử khối u) làm tăng tín hiệu viêm

    Curcumin đã được chứng minh trong các nghiên cứu lâm sàng về khả năng ức chế sự gia tăng các tế bào u.ng thư và di căn có liên quan đến một loạt các bệnh ung thư vú, tử cung, buồng trứng, thận, bàng quang, bạch cầu, ung thư bạch cầu, ung thư ruột kết, gan, tụy, phổi và u lymphô.

    Thêm curcumin vào chế độ ăn uống của bạn bằng cách kết hợp nghệ như một gia vị vào các món súp, trà thảo dược…

    Muốn phòng ngừa ung thư hãy thường xuyên ăn những thực phẩm này nhé!

  • Người đàn ông 35 tuổi đau họng t:uvo:::ng sau 5 lần hóa trị, bác sĩ khẩn cầu: Vứt 2 thứ trong tủ lạnh đi

    Người đàn ông 35 tuổi đau họng t:uvo:::ng sau 5 lần hóa trị, bác sĩ khẩn cầu: Vứt 2 thứ trong tủ lạnh đi

    Thôпg tiп пày được đăпg tải trêп báo chíпh thốпg rồi, mìпh thấy пêп laп tỏa để mọi пgười biết giữ sức khỏe hơп пêп chia sẻ lại câu chuyệп ở đây cho tất cả cùпg biết пhé. Cụ thể пội duпg пhư sau:

    Aпh Lý пăm пay 35 tuổi, xuất thâп từ пôпg thôп, vì lý do gia đìпh, từ пhỏ đã rất tằп tiệп, пêп khi bước vào xã hội aпh lại càпg tằп tiệп hơп, dù đã tốt пghiệp đại học mấy пăm, пhưпg do bố mẹ cũпg đã lớп tuổi пêп tiềп lươпg của aпh thườпg để trả cho học phí của em trai mìпh.

    Cứ kéo dài пhư vậy cho đếп tậп bây giờ, để tiết kiệm tiềп, aпh Lý thườпg mua ít rau rẻ tiềп ở chợ rau về пgâm chua, làm dưa muối, cho vào tủ lạпh, lúc пào ăп thì lấy ra ăп.

    Trọпg lượпg cả пgười cũпg giảm mạпh, sau đó đồпg пghiệp đề пghị aпh Lý đếп bệпh việп kiểm tra, khi пhậп được kết quả kiểm tra, aпh cảm thấy rất khó tiп, bởi vì aпh bị bệпh tuyếп giáp, vốп đã rất пghiêm trọпg ở thời điểm phát hiệп.

    Các tế bào bị bệпh đã laп rộпg, troпg thời giaп пhập việп, 5 đợt hóa trị tại bệпh việп đã khôпg thể cứu được aпh. Cuối cùпg, aпh Lý đã qua đời troпg sự tiếc пuối của пhiều пgười.

    Theo bác sĩ, пếu troпg пhà thườпg xuyêп chứa hai thực phẩm пày thì sớm vứt đi càпg пhaпh càпg tốt.

    Ảпh miпh họa

    1. Đầu tiêп phải kể đếп dưa chua

    Móп ăп yêu thích troпg cuộc sốпg hàпg пgày của пhiều пgười là cháo và rau muối, ôпg thườпg mua một số loại rau rẻ tiềп về tự học cách пgâm, dưa muối có thể bảo quảп được lâu пêп khôпg cầп lo lắпg về việc chúпg sẽ bị ôi thiu.

    Có đôi khi пgâm quá пhiều sẽ cho vào tủ lạпh, пhưпg пhiều пgười khôпg biết thực phẩm пhư rau củ muối chua được пgâm với muối chứa rất пhiều muối, пgoài ra, hầu hết muối ăп hiệп пay đều là muối i-ốt;

    Sau một thời giaп, troпg đó sẽ xuất hiệп một chất có hại là пitrit, пếu ăп thườпg xuyêп sẽ dễ làm пặпg thêm tìпh trạпg của пgười bệпh có пốt sầп, trườпg hợp пặпg sẽ chuyểп thàпh triệu chứпg.

    Mời bà coп đọc thêm thôпg tiп: Uпg thư tuyếп giáp có biểu hiệп пhư thế пào và cách chữa trị ra sao

    Uпg thư tuyếп giáp là một loại uпg thư phổ biếп ảпh hưởпg đếп hệ thốпg пội tiết của cơ thể. Dù bệпh có tốc độ phát triểп thườпg chậm, пhưпg пếu khôпg được chẩп đoáп sớm và điều trị kịp thời, пó có thể dẫп đếп пhữпg biếп chứпg пguy hiểm. Do đó, việc пhậп diệп các dấu hiệu baп đầu là rất quaп trọпg để có thể theo dõi và điều trị đúпg cách.

    пhữпg dấu hiệu của uпg thư tuyếп giáp thườпg bao gồm sự xuất hiệп của пốt u ở vùпg cổ. пốt u пày thườпg có cảm giác mềm mại khi sờ, tuy пhiêп пếu kích thước của пó tăпg lêп hoặc có hìпh dạпg bất thườпg, đây có thể là dấu hiệu cảпh báo.

    Bêп cạпh đó, пgười bệпh cũпg có thể gặp các triệu chứпg пhư khó пuốt, cảm giác thức ăп mắc kẹt, hoặc thậm chí là khó thở do khối u chèп ép lêп khí quảп và thực quảп.

    Thêm vào đó, một số bệпh пhâп uпg thư tuyếп giáp còп gặp phải thay đổi về giọпg пói, chẳпg hạп пhư giọпg пói trở пêп khàп hoặc yếu đi. Họ có thể cảm thấy đau hoặc khó chịu ở vùпg cổ, mặc dù cơп đau thườпg khôпg quá dữ dội. Khi bệпh tiếп triểп, hạch bạch huyết ở vùпg cổ cũпg có thể sưпg lêп do sự di căп của tế bào uпg thư.

    Về phươпg diệп điều trị, phẫu thuật cắt bỏ tuyếп giáp là phươпg pháp chíпh để loại bỏ khối u. Tùy theo kích thước và mức độ laп rộпg, bác sĩ có thể đề xuất phẫu thuật cắt bỏ toàп bộ tuyếп giáp hoặc chỉ cắt bỏ phầп bị ảпh hưởпg.

    Sau phẫu thuật, liệu pháp iodiпe phóпg xạ thườпg được áp dụпg пhằm tiêu diệt các tế bào uпg thư còп sót lại và пgăп пgừa tái phát.

    Bêп cạпh đó, bệпh пhâп cầп tiếp tục điều trị hormoпe thay thế sau phẫu thuật để bù đắp cho chức пăпg sảп xuất hormoпe của tuyếп giáp. Điều пày giúp duy trì sự câп bằпg пội tiết và đảm bảo cơ thể hoạt độпg bìпh thườпg. пếu uпg thư tuyếп giáp tiếп triểп hoặc có dấu hiệu di căп, các liệu pháp пhư hóa trị và xạ trị có thể được áp dụпg пhằm kiểm soát bệпh.

    Cuối cùпg, việc theo dõi địпh kỳ sau điều trị là cầп thiết. Bệпh пhâп пêп kiểm tra máu, siêu âm và thực hiệп các xét пghiệm theo chỉ dẫп của bác sĩ để phát hiệп sớm bất kỳ dấu hiệu tái phát пào.

    пgoài ra, duy trì lối sốпg làпh mạпh, ăп uốпg hợp lý và tập luyệп thể dục đều đặп sẽ hỗ trợ quá trìпh phục hồi và пâпg cao chất lượпg cuộc sốпg.

  • Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã khiến tôi từng bước trượt dài mà không nhận ra mình đang đánh mất tất cả

    Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã khiến tôi từng bước trượt dài mà không nhận ra mình đang đánh mất tất cả

    Tr//ộm vàng của vợ đưa b///ồ đi nghỉ dưỡng, về thấy ảnh mình trên b/àn th/ờ, tôi cho/áng vá/ng khi nghe vợ nói lý do…

    Tôi tên Lâm, năm nay ngoài 35, từng là người chồng mà ai cũng ngỡ là mẫu mực. Vợ tôi – Thảo – làm kế toán cho một công ty thực phẩm, hiền lành, chịu thương chịu khó, lại rất tin chồng. Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã khiến tôi từng bước trượt dài mà không nhận ra mình đang đánh mất tất cả.

    Vợ chồng tôi chung sống đã gần mười năm. Thảo dành dụm từng đồng để tích vàng, bảo sau này có con thì dùng làm vốn. Còn tôi, dạo gần đây lại vướng vào một mối quan hệ sai trái với một cô gái trẻ hơn gần chục tuổi tên là My. Cô ấy sành điệu, thích đi du lịch, sống theo kiểu tận hưởng. Ở cạnh My, tôi cảm thấy mình như trẻ lại, như được ngưỡng mộ và chiều chuộng.

    Và rồi, trong một phút mù quáng, tôi làm điều không tưởng.

    Thảo có một chiếc hộp gỗ nhỏ cất trong tủ, bên trong là hơn mười cây vàng cô ấy âm thầm dành dụm suốt nhiều năm. Tôi biết mã khóa. Hôm đó, chờ lúc cô ấy đi làm, tôi lén mở hộp, lấy sạch, rồi lập tức đặt vé máy bay cùng My đi nghỉ dưỡng ở Đà Nẵng.

    Chuyến đi kéo dài 4 ngày 3 đêm, nào là resort 5 sao, nào là nhà hàng sang trọng, tôi tiêu xài không tiếc tay. My vui vẻ lắm, cứ ríu rít như chim sẻ, còn tôi thì lâng lâng trong cảm giác “một lần sống cho bản thân”.

    Ngày trở về, tôi không báo trước với vợ. Trong đầu tôi đã chuẩn bị sẵn một câu chuyện “bịa” về việc đi công tác đột xuất. Thế nhưng… khi mở cửa bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi như muốn khuỵu xuống.

    Phòng khách được phủ rèm đen, chính giữa bàn thờ là di ảnh của tôi, khói hương nghi ngút.

    Tôi đứng chết lặng, tim đập thình thịch, tay chân lạnh ngắt. Không khí xung quanh tĩnh lặng đến ghê người. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mình… chết rồi ư?”

    Ngay lúc đó, Thảo từ trong phòng bước ra. Cô ấy mặc đồ đen, mặt không son phấn, nhưng ánh mắt lạnh lùng đến rợn người.

    Tôi ú ớ:
    — “Thảo… chuyện này là sao? Em đang làm gì thế?”

    Cô ấy không trả lời, chỉ lẳng lặng đưa cho tôi một tờ giấy. Là giấy báo mất tích, kèm đơn trình báo với công an phường.

    Cô nói, giọng bình thản:
    — “Anh biến mất bốn ngày, không liên lạc, không tin tức. Em tưởng anh gặp chuyện chẳng lành. Tìm khắp nơi, điện thoại không liên lạc được. Gia đình anh cũng chẳng biết anh ở đâu. Em buộc phải báo công an và… lập bàn thờ để cúng vong, gọi hồn anh về.”

    Tôi á khẩu. Tôi để điện thoại ở chế độ máy bay suốt chuyến đi, cố tình cắt liên lạc vì sợ bị phát hiện.

    Cô ấy nói tiếp, lần này giọng không còn bình thản nữa:
    — “Nhưng rồi em biết anh vẫn sống. Nhờ một người bạn, em thấy hình anh với người khác tay trong tay, đăng ảnh vui vẻ ở biển. Em nhận ra mình đã sai… khi tin anh quá mức.”

    Tôi lắp bắp, không biết nên biện minh thế nào. Nhưng Thảo không cần nghe. Cô đặt lên bàn thêm một phong bì: giấy ly hôn đã ký sẵn, kèm bản kê khai tài sản và biên bản trình báo việc mất số vàng.

    — “Số vàng đó là tài sản riêng trước hôn nhân, em có đầy đủ chứng từ mua bán. Nếu anh không trả lại, em sẽ nhờ pháp luật can thiệp.”

    Lúc đó, tôi mới thực sự tỉnh ngộ. Tôi không mất vợ vì cô ấy thay lòng, mà vì chính tôi đã dẫm nát mọi thứ quý giá nhất đời mình.

    Tôi quỳ xuống, xin tha thứ. Nhưng Thảo chỉ nhìn tôi một lần cuối rồi lặng lẽ đi vào phòng, không nói thêm lời nào.

    Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong căn phòng đầy mùi nhang, nhìn ảnh mình trên bàn thờ, lòng đau như cắt. Thì ra, có những sai lầm chỉ cần một lần… là mất tất cả.

    Sau này, tôi phải bán chiếc xe để trả lại số vàng, chấm dứt mọi liên lạc với My. Nhưng dẫu có làm gì, cũng chẳng thể lấy lại được niềm tin nơi người phụ nữ đã từng tin mình đến tận cùng.

    Còn Thảo, cô chuyển nhà, bắt đầu cuộc sống mới. Mọi người nói cô sống bình yên hơn, điềm đạm và đẹp ra thấy rõ.

    Còn tôi – người từng có mọi thứ – giờ chỉ còn lại nỗi hối hận và di ảnh “tượng trưng” mà chính tay vợ mình đã lập ra… để kết thúc một chương đời cay đắng.

  • Con Trai Đi Công Tác 1 Năm, Đêm Nào Con Dâu Cũng Dẫn Trai Lạ Về Nhà – Tôi Xông Vào Bắt Quả Tang Rồi Chết Lặng Khi Thấy Sự Thật

    Con Trai Đi Công Tác 1 Năm, Đêm Nào Con Dâu Cũng Dẫn Trai Lạ Về Nhà – Tôi Xông Vào Bắt Quả Tang Rồi Chết Lặng Khi Thấy Sự Thật

    Con Trai Đi Công Tác 1 Năm, Đêm Nào Con D/âu Cũng D/ẫn Tr/ai Lạ Về Nhà – Tôi X/ông V/ào B/ắt Q/uả T/ang Rồi Ch/ết L/ặng Khi Thấy Sự Thật……

    Tôi tên Thanh, 60 tuổi, quê Nam Định. Chồng tôi m/ất s/ớm, một mình nuôi con trai Tiến khôn lớn. Nó ngoan, học giỏi, đỗ đại học Bách Khoa, làm kỹ sư cho công ty nước ngoài. Vợ nó là Nhi, một cô gái mồ côi mẹ, hiền lành, ngoan ngoãn. Tôi thương nó như con g/ái ru/ột, bán cả mảnh đất mặt đường để lấy hai tỷ cho vợ chồng nó mua căn hộ chung cư trên Hà Nội.

    Tiến đi công tác Hàn Quốc một năm. Ba tháng đầu, Nhi vẫn thường về quê thăm tôi. Rồi một hôm, bà Sáu hàng xóm gọi điện: “Bà Thanh ơi, con dâu bà dạo này tối nào cũng dắt tr/ai l/ạ về nhà. Cứ chập tối là thấy nó dẫn một thằng t/o x/ác, đội mũ lưỡi trai sụp xuống, l/én lút vào thang máy.”

    Tôi không tin. Nhi hiền lành thế kia, làm sao có chuyện đó. Nhưng tôi vẫn gọi điện thử. Tối hôm ấy, Nhi bắt máy sau hồi chuông thứ bảy, giọng vội vã, th/ở d/ốc. Tôi nghe tiếng đàn ông lẩm bẩm phía sau. Nó nói đang mở tivi, nhưng tôi biết đó là tiếng người thật. Nó vội cúp máy.

    Lửa giận bùng lên. Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến xe khách đầu tiên lên Hà Nội. Trời đông, sương mù răng kín đường. Tôi ngồi trên xe, tay siết chặt chùm chìa khóa chung cư, lòng như lử/a đốt. Tôi sẽ tự tay bắt quả tang con dâu phản bội, sẽ tống cổ nó ra khỏi nhà bằng những lời cay đ/ộc nhất.

    Đến chung cư, tôi lách qua cửa phụ, lên tầng 18. Tôi c/ắm chìa khóa, đẩy cửa vào. Căn hộ vắng lặng. Trên kệ giày, bên cạnh đôi cao gót của Nhi là một đôi giày thể thao nam size 43. Bếp có hai bát cơm, hai đôi đũa. Trong phòng tắm, khăn tắm lộn xộn, bàn chải đánh răng của Nhi cạnh một chiếc bàn chải màu xanh dương lông đã tòe. Phòng ngủ bừa bộn, ga giường nhăn nhúm, trên ghế vắt chiếc áo phông nam đen rộng thùng thình, mùi mồ h/ôi chu/a lo/ét.

    Tôi ngồi bệt xuống mép giường, nước mắt trào ra. Con trai tôi đang nai lưng làm việc bên Hàn Quốc, ch/ắt b/óp từng đồng gửi về, vậy mà vợ nó dùng tiền đó n/uôi trai, để trai ngủ trên giường cưới của nó.

    Tôi nhìn vào chiếc tủ quần áo. Ngăn dưới cùng, nơi cất chăn bông mùa đông, đang trống không. Tôi chui vào đó, kéo cánh cửa lại, chỉ để hở một khe nhỏ. Trong bóng tối ngột ngạt mùi băn/g p/hiến, tôi ngồi bất động, lắng nghe từng tiếng tim đập.

    Đúng 6 giờ 15, tiếng chìa khóa lạch cạch. Hai người bước vào. Nhi và một gã thanh niên cao to lộ/c n/gộc. Qua khe tủ, tôi thấy Nhi mệt mỏi nói: “Vào nhanh đi. Cởi giày ra, đừng giẫm đất cát lên sàn.” Gã thanh niên cúi gằm mặt, vai so lại, miệng phát ra những âm thanh ú ớ.

    Nhi dẫn gã vào phòng ngủ, bảo đi tắm. Nó lấy quần áo của Tiến đưa cho gã. Tôi nghẹn ngào trong bóng tối. Nó đưa đồ của chồng cho tên nh/ân tìn/h. Rồi Nhi bưng cơm vào tận giường, bón cho g/ã ăn, lau miệng cho gã như hầu hạ một ông tướng.

    Không chịu nổi nữa, tôi đạp mạnh cánh cửa tủ. Rầm! Cánh cửa bật mở. Tôi lao ra, gào lên: “Mày là đồ lăng loàn! M/ày lấy quần áo của con tao, lấy cơm gạo của nhà tao nuôi tr/ai! M/ày coi tao ch/ết rồi hả?”

    Gã thanh niên hoảng loạn, ôm đầu co rúm vào góc tường, gào t/hét những âm thanh dã m/an. Nhi không chạy đến bên tôi. Nó nhào tới ôm lấy gã đàn ông,……………..

    X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI

    👇👇👇

    dỗ dành: “Dũng ngoan, không sao đâu, chị đây!” Gã vùng vẫy, đập mạnh vào ngực Nhi. Nhi vẫn không buông.

    Tôi định lôi Nhi xuống, định gọi công an. Nhưng rồi tôi dừng lại. Gã thanh niên đang co rúm trong góc, gào thét như con thú bị dồn vào đường cùng. Nhi quỳ xuống bên cạnh, giọng nhẹ nhàng vỗ về. Cảnh tượng ấy không giống một màn kịch.

    Tôi buông tay Nhi. Nó ngẩng lên nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe, đã đi đến tận cùng của sự chịu đựng. “Mẹ đợi con một lát, để con đưa Dũng sang phòng bên rồi con sẽ quỳ xuống chịu tội với mẹ.”

    Nó đưa Dũng sang phòng khách, quay lại quỳ sụp dưới chân tôi. Nó khóc nấc, kể một câu chuyện không ai ngờ tới.

    Mẹ Nhi không chết. Bà đã bỏ bố con Nhi để chạy theo người đàn ông khác. Ông bố nuôi Nhi trong lời nói dối, lập bàn thờ giả để che đậy sự sỉ nhục. Nhi lớn lên trong nỗi sợ hãi, mang mặc cảm về thân phận của mình. Và rồi, người mẹ ấy xuất hiện trong cơn mưa bão, dẫn theo một đứa con trai tàn tật—Dũng, em trai cùng mẹ khác cha của Nhi. Người phụ nữ ấy đã bỏ rơi Dũng, van xin Nhi cưu mang nó trước khi chết vì ung thư.

    “Nó không có tội mẹ ơi,” Nhi khóc. “Nó sinh ra với hình hài khiếm khuyết, bị bố đẻ bỏ rơi, giờ sắp bị mẹ ruột vứt bỏ. Con không thể đóng cửa lại, không thể để nó chết ngoài đường.”

    Suốt sáu tháng, Nhi vừa đi làm vừa gửi Dũng ở trung tâm chăm sóc đặc biệt, mỗi tháng 15 triệu. Nó vắt kiệt lương, vắt kiệt tiền Tiến gửi về. Nó ăn uống tằn tiện, tủ lạnh trống hoác. Nó sợ nếu nói ra, tôi sẽ khinh rẻ nó, thằng Tiến sẽ xa lánh nó. Nó đã gồng gánh một mình suốt những tháng ngày dài đằng đẵng.

    Tôi ngồi nghe, nước mắt chảy dài. Tôi đã trách lầm nó. Tôi đã dùng định kiến của mình, cái nhìn hẹp hòi của người đời để suy diễn áp đặt lên đầu đứa con dâu đang gồng mình gánh vác bi kịch. Nó đã sống trong sợ hãi, trong sự im lặng, không dám kêu cứu, chỉ vì sợ mất đi mái ấm duy nhất.

    Tôi nắm tay Nhi, kéo nó đứng dậy. “Mày ngu lắm. Mày là đứa con gái ngu xuẩn nhất tao từng biết. Tao chửi mày vì mày coi tao, coi thằng Tiến là người dưng nước lã. Vợ chồng có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Mẹ chồng nàng dâu không chung máu mủ, nhưng mày đã gả cho con tao, mày là con gái tao. Khó khăn ngập đầu ngập cổ, tại sao mày không há miệng kêu tao một tiếng?”

    Sáng hôm sau, tôi quyết định ở lại, không về quê nữa. Tôi sẽ lo cho Dũng, đi chợ nấu nướng, chiều chiều đón nó từ trung tâm về. Tôi đưa cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu cho Nhi nhưng nó nhất quyết không nhận. Nó thà chịu khổ chứ không bòn rút tài sản nhà chồng. Tôi nể phục nó, nhưng vẫn tự bỏ tiền túi lo việc nhà.

    Những ngày đầu sống với Dũng là chuỗi thử thách. Nó không nói được, thường la hét đập phá. Có hôm nghe tiếng máy khoan trên gác, Dũng hoảng loạn đập đầu vào tường, tôi phải dùng sức ôm lấy nó. Nó vung tay đập vào vai tôi, đau nhói, nhưng tôi không buông. Tôi gào lên trong nước mắt: “Không sao đâu con, mẹ đây rồi, mẹ che tai cho con.” Dần dần, Dũng bình tĩnh lại.

    Ba tháng trôi qua. Tôi dạy Dũng tự xúc cơm, tự mặc áo. Bàn tay to bè của nó cứ làm rơi thìa, tôi lại nhặt lên, cầm tay nó xúc từng thìa. Tôi hát ru, kể chuyện, dỗ dành nó từng ngày. Và rồi một chiều giáp Tết, khi tôi đang gói bánh chưng, Dũng ngồi xuống, cầm môi múc đỗ xanh đổ vào khuôn. Nó bắt chước tôi. Lần đầu tiên nó chủ động tham gia vào việc gì đó.

    Tối hôm đó, tôi thách nó nói. Nó nhìn cái vỏ kẹo dưới gầm bàn, rồi nhìn tôi, cổ họng chuyển động khó nhọc. Và rồi, trong không gian tĩnh mịch, một tiếng gọi vang lên: “Mẹ… mẹ!”

    Tôi khóc. Nhi khóc. Dũng đã gọi tôi là mẹ, dù nó chưa từng biết mặt mẹ ruột.

    Thằng Tiến về sau rằm tháng Giêng. Ra sân bay, thấy Dũng, nó sững sờ. Nhưng khi tôi kể hết, khi nhìn thấy ánh mắt cầu xin của Nhi, nó thở hắt ra, đưa tay ra: “Chào Dũng, anh là Tiến.”

    Giờ đây, tôi ngồi ngoài ban công, nhìn Dũng xếp logo bên cạnh vợ chồng Tiến. Tôi nhấp ngụm trà và nhận ra: sức mạnh thực sự của một người phụ nữ không nằm ở việc gào thét hay trừng phạt, mà ở khả năng giang rộng vòng tay ôm lấy những sinh mệnh đầy tổn thương. Khi chúng ta chọn cách bao dung, chúng ta không chỉ cứu vớt người khác, mà còn giải thoát chính mình.

    Câu chuyện gia đình tôi là bài học về sự thấu hiểu và tình yêu thương. Đừng bao giờ im lặng chịu đựng một mình. Bí mật dù xuất phát từ sự bảo vệ cũng sẽ trở thành thuốc độc giết chết niềm tin. Hãy dũng cảm mở lòng, bởi chỉ khi phơi bày nỗi đau, vết thương mới có cơ hội được chữa lành. Và những người mẹ chúng ta, đừng dùng đôi mắt dò xét để nhìn những đứa con khác máu tanh lòng. Đằng sau sự vụng về, đôi khi lại là một tiếng kêu cứu tuyệt vọng không thể cất lên thành lời.